NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 152: ẤP TRỨNG! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Yêu Khư.
Một tên Ngưu Tinh tìm đến lân cận địa bàn của Hổ Tộc, dùng Truyền Âm Ngọc liên lạc…
Không lâu sau, Hổ Răng Kiếm từ trong tộc lao vọt ra.
“Ngươi là?” Nhìn thấy Ngưu Tinh, Hổ Răng Kiếm sắc mặt kỳ quái.
Vừa rồi nó được Lê Vĩ truyền âm, không nghĩ đến tiến ra nơi này lại gặp một con trâu.
Con trâu này đứng bằng hai chân, làn da đen sạm, toàn thân toả ra yêu khí nồng đậm, chính là Yêu Thú hàng thật giá thật.
“Đúng là ta!” Lê Vĩ truyền âm.
Hắn vẫn dùng chiêu cũ để nguỵ trang, chỉ là lần này có thêm Bỉ Dực Mặt Nạ hỗ trợ, biến thành một cái mặt nạ đầu trâu càng thêm chân thực mà thôi.
Bỉ Dực Mặt Nạ đã được Tà Liễu giải khai cấm chế, nhờ vào công dụng của Tuỳ Biến Thạch mà có thể biến thành bất cứ hình dạng nào Lê Vĩ mong muốn.
Nghe thấy thanh âm quen thuộc, Hổ Răng Kiếm xác định kẻ trước mặt thật sự là Lê Vĩ, thán phục nói:
“Thủ đoạn nguỵ trang của ngươi thật thần kỳ, tin rằng khó ai phát hiện.”
Sau khi Giao Long Tộc Trưởng đi ở bên ngoài trở về một chuyến, chẳng biết phát điên cái gì… vậy mà lệnh cho Giao Long Tộc càng truy lùng nhân tộc gắt gao hơn.
Cứ gặp nhân tộc là tóm gọn, bắt hết đem về giao cho kẻ được Khí Vận Gia Thân là Lăng Hiên tiếp quản.
Nhân tộc nào không phục, cứ trực tiếp tru diệt, lăng trì… vô cùng thảm khốc.
Lê Vĩ cũng có nghe qua tình cảnh của Yêu Khư hiện tại, cái tên Lăng Hiên kia thời gian qua vẫn chưa tìm được hắn, đang dần mất đi uy tín với Yêu Tộc.
Chỉ cần kéo thêm một đoạn thời gian, Lê Vĩ chẳng cần ra tay, Lăng Hiên tự động rơi vào thế khó…
Mà tạo nên cục diện này, đương nhiên là do Giao Long Tộc Trưởng chịu nhục nhã ở Buổi Đấu Giá, ăn thiệt thòi lớn… bỏ ra mấy chục mỏ Linh Thạch Cực Phẩm mua một bộ xác giun.
Tin tức này đã sớm bị Giao Long Tộc phong toả, không cho phép truyền về Yêu Khư… bằng không cả tộc sẽ trở thành trò cười.
“Chúng ta đi thôi! Đến chỗ Bí Cảnh!” Hổ Răng Kiếm đề nghị, nó vẫn muốn giữ lời hứa năm xưa.
“Ta đi một mình!” Lê Vĩ nghiêm nghị nói:
“Ta đã cùng toàn Yêu Khư đối nghịch, lại đang bị Lăng Hiên truy lùng… một mình ta hành động sẽ thuận tiện hơn, ngươi chỉ cần cung cấp thông tin cho ta là được.”
“Hừ, ngươi xem lão hổ ta là kẻ hèn sợ chết sao?” Hổ Răng Kiếm không vui:
“Tuy ta yếu hơn ngươi, nhưng ta không sợ liên luỵ.”
“Ngươi không sợ, nhưng toàn bộ Hổ Tộc thì tính sao? Lão hổ cái và mấy đứa con của ngươi tính sao đây?” Lê Vĩ ánh mắt loé lên:
“Ta hiện tại là đối tượng truy lùng của hai trong số ba đại tộc, Hổ Tộc một khi bị vạ lây… kết cục chính là vạn kiếp bất phục.”
“Huống hồ với thực lực của ta, một mình thám hiểm bí cảnh vẫn có thể làm được.”
Hổ Răng Kiếm nhíu mày suy nghĩ…
Quả thật nó không sợ chết, nhưng khó khăn lắm mới quay về tộc, biết được con hổ cái và đám hổ con của mình vẫn được đồng tộc quan tâm và chiếu cố… nếu như vì bản thân mà liên luỵ toàn tộc, hối hận cũng đã muộn rồi.
Nghĩ đến đây, Hổ Răng Kiếm hít sâu một hơi: “Tốt lắm, ta sẽ đem vị trí năm đó tìm thấy Bí Cảnh cho ngươi!”
Nói đến đây, nó phân ra một tia Hồn Lực có chứa đựng thông tin.
“Tốt lắm!” Lê Vĩ tiếp nhận thành công, đưa tay vỗ vỗ bả vai Hổ Răng Kiếm:
“Ngươi là một trong số ít bằng hữu của ta, điều này vĩnh viễn không thay đổi!”
Nhớ lại ngày đầu gặp con cọp này trên Hồ Lơn Sơn, nó chính là Yêu Thú mạnh nhất, là vua của núi rừng trong mắt Lê Vĩ.
Còn bây giờ… vị thế thay đổi quá nhanh.
Nhưng không vì thế mà Lê Vĩ quên đi tình nghĩa, hắn vẫn luôn xem Hổ Răng Kiếm là bằng hữu thân thiết của mình.
Một chiếc Túi Trữ Vật đặt vào vuốt hổ, Lê Vĩ nói: “Đây là chuẩn bị cho gia đình hổ của ngươi, đừng có khách khí với ta!”
Trong túi có một mỏ Linh Thạch Cực Phẩm, một cái đùi của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển…
Từng đó tài nguyên, đủ để Hổ Răng Kiếm và những hổ thân của nó phát triển thần tốc, nâng cao địa vị trong Hổ Tộc.
“Haha, ta biết ngươi bối cảnh khủng bố… đương nhiên sẽ không khách khí rồi!” Hổ Răng Kiếm cười vui vẻ, tính cách vô cùng sảng khoái.
Năm đó nhìn thấy thiếu niên này qua lại ở Hồ Lô Sơn một cách dễ dàng, nó đã sớm biết Lê Vĩ có quan hệ với thượng tầng của Thiên Tà Giáo.
“Cáo từ!” Lê Vĩ chắp tay:
“Nếu có cơ hội, ta lại đến thăm ngươi!”
“Lần này không mời được ngươi vào trong tộc uống một chén là tiếc nuối của ta!” Hổ Răng Kiếm chắp vuốt:
“Hy vọng lần sau có thể.”
“Chờ ta đem Yêu Khư san bằng, ngày đó sẽ đến!” Lê Vĩ cười dài.
Không Gian dao động, thân ảnh của hắn biến mất tại chỗ.
Dưới ánh chiều tà, Hổ Răng Kiếm nhìn theo hồi lâu…
Chờ đến khi khí tức của con “Ngưu Tinh” kia hoàn toàn tan biến, nó mới cầm Túi Trữ Vật lên quan sát.
“Hít!”
Tứ chi lảo đảo, Hổ Răng Kiếm suýt chút ngã nhào trên đất.
“Quá… quá nhiều rồi…”
Nó vội vàng dùng móng vuốt rạch ra một vết rách ngay giữa bụng, đem Túi Trữ Vật nhét vào.
Da thịt nhanh chóng khép lại, giấu luôn dưới lớp da, trong lớp thịt.
Từng này tài sản, đủ để bất cứ một Yêu Thú cao cấp nào nảy sinh lòng tham.
Hổ Răng Kiếm quyết định thận trọng, phải từng chút tiêu thụ, âm thầm mạnh lên… không để bất cứ ai biết được.
…
Tử Vong Vực…
Nơi này là một vực sâu tăm tối tại Yêu Khư…
Chẳng biết vì lý do gì, vạn dặm vực thẳm không có lấy một nhành cây, ngọn cỏ sinh sống nên mới được gọi là Tử Vong Vực.
Linh khí không tồn tại nổi ở nơi này, là một khu vực bỏ hoang đúng nghĩa, ngay cả những Yêu Tộc cấp thấp nhất, côn trùng hèn mọn nhất cũng không đến gần Tử Vong Vực.
Dựa vào ký ức của Hổ Răng Kiếm, bởi vì thời còn trẻ trâu hiếu thắng khinh cuồng… muốn khám phá Tử Vong Vực nên từng đặt chân đến đây.
Kết quả phát hiện một Bí Cảnh tuyệt mật, nào ngờ chưa kịp thăm dò đã đụng phải Cốt Gian, mơ mơ màng màng bị lão già này bắt về Thiên Tà Giáo.
“Là khí Độc…” Mũi của Lê Vĩ khẽ động đậy:
“Bên dưới Tử Vong Vực này có kịch độc, độc này đủ khiến cả Độ Kiếp Kỳ ăn không tiêu… nên mới tạo ra một vùng vực sâu chết chóc như vậy.”
Hắn đã luyện hoá Độc Minh Hồn của Lâu Diễm, sở hữu Độc Văn nên đối với khí Độc cực kỳ mẫn cảm.
Có thể kết luận, Tử Vong Vực này cất giấu độc tố rất nguy hiểm, đến mức ăn mòn sạch sẽ linh khí xung quanh, biến chỗ này thành hiểm địa không có Yêu Thú nào dám đến, dù là những Cửu Giai Yêu Thú.
Đổi lại Yêu Thú cấp thấp, dù có đến cũng sẽ bị trúng độc dẫn đến tử vong.
Lúc này Lê Vĩ bắt đầu liên tưởng lại khá nhiều chuyện…
Xem ra lão cẩu già Cốt Giang không phải vô duyên vô cớ chạy đến Yêu Khư chỉ để bắt Hổ Răng Kiếm làm toạ kỵ, tất cả đều có nguyên nhân sâu xa…
Cốt Giang lợi dụng Tần Thuỷ Dao biết được chỗ bế quan bí mật của Tà Liễu, muốn dùng Độc âm thầm thủ tiêu nàng.
Mà để hạ Độc được một nữ cường giả đỉnh cấp như Tà Liễu, loại Độc thông thường chắc chắn không thể hiệu quả…
Nên Cốt Giang mới tìm đến Tử Vong Vực để luyện độc… từ đó bào chế ra Tàn Cốt Tán và Liệt Hồn Hương.
Bắt Hổ Răng Kiếm làm thú cưỡi chỉ là tiện tay mà thôi…
Trong đó Tàn Cốt Tán có thể phế bỏ cả xương cốt từ bên trong, Liệt Hồn Hương làm tê liệt cả linh hồn.
Cốt Giang thật sự thành công, Tà Liễu tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Vì để mua chuộc lòng người, được sự công nhận và nể trọng của các trưởng lão khác, Cốt Giang tổ chức Minh Hôn cho Tà Liễu xem như nghi thức tiễn đưa cuối cùng, bắt Lê Vĩ làm đối tượng kết hôn, mai táng cùng với nàng…
Chỉ tiếc lão ngàn tính vạn tính, lại không thể biết được Tà Liễu có mệnh cách Trung Trinh Ma Nữ, sẽ được kích hoạt khi có được phu quân.
Kết quả dù Minh Hôn là kết hôn cùng người chết, Trung Trinh Ma Nữ cũng đã thức tỉnh, trị liệu toàn bộ độc tố trong người Tà Liễu giúp nàng sống lại.
Có được phu quân bên cạnh, Trung Trinh Ma Nữ thực lực đại tăng, đem Cốt Giang cường thế tiêu diệt.
Cốt Giang là một lão quái tâm cơ thâm trầm, tiếc là mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên.
Nếu Cốt Giang có thể quyết liệt hơn, trực tiếp đem Tà Liễu huỷ thi diệt tích bất chấp sự dị nghị của những Trưởng Lão khác… có lẽ kết cục của lão đã khác, hiện tại đã trở thành Giáo Chủ của Thiên Tà Giáo rồi.
Trên thế gian này, vĩnh viễn không có chữ “nếu”.
“Độc này mạnh thật… nhưng còn chưa đủ làm khó ta!” Lê Vĩ nhếch mép.
Hắn tiến vào Chiến Giới Châu, điều động Bán Tiên Bảo bay xuống Tử Vong Vực.
Bây giờ vận mệnh của hắn đã gắn chặt với hai vị Tinh Nữ, phải hành sự cẩn trọng, không thể lơ là.
Không lâu sau, bên dưới Tử Vong Vực quả nhiên hiện ra một lối vào bí ẩn…
“Quả nhiên là bí cảnh!” Lê Vĩ nhíu mày:
“Độc tố dữ dội chính là từ trong bí cảnh này thoát ra.”
Không sai, nguồn độc ở Tử Vong Vực này là do cái bí cảnh này toả ra…
Hổ Răng Kiếm nên cảm ơn Cốt Giang vì đã ra tay bắt nó, bằng không chỉ cần ở lâu thêm một chút, nhất định sẽ trúng độc bỏ mình.
“Độc này là chất dinh dưỡng với Độc Tu cao cấp.” Lê Vĩ nhướn mày:
“Bất quá Độc Minh Hồn của ta còn chưa hấp thụ nổi…”
Nhìn khắp Yêu Khư, bất kể là Giao Long Tộc, Hoàng Điểu Tộc hay Ngũ Sư Tộc đều không chủ tu Độc Hệ…
Thế nên dù những Cửu Giai Yêu Thú biết được nơi này có một bí cảnh, bọn hắn cũng chẳng có hứng thú thăm dò.
Vì độc ở đây quá nguy hiểm, sơ suất một chút sẽ thân tử đạo tiêu…
Chỉ có những lão quái hiếm hoi luyện độc như Cốt Giang mới tìm đến chỗ như vậy.
Đã đến một lần, Lê Vĩ cũng không muốn dễ dàng rời đi.
Bất chấp Độc Tố cực mạnh như khói mù vờn quanh, hắn điều khiển Chiến Giới Châu bay vào bí cảnh.
Đập vào mắt hắn, là một vùng đầm lầy màu đen kịt đang sục sôi dữ dội…
Cái đầm lầy này chẳng biết do thứ gì tạo thành, khắp nơi đều là độc tố… mỗi một tia đủ độc chết Đại Thừa Kỳ như chơi nếu không cẩn thận.
“Hết rồi sao?” Lê Vĩ hơi có chút thất vọng.
Tưởng rằng bí cảnh sẽ có thứ gì hữu dụng, không ngờ kết quả lại là một vùng đầm lầy độc tố…
Hơn nữa lại độc này đầy rẫy tạp chất, không thích hợp để hắn khai sinh Độc Văn.
“Cơ hội đến rồi!” Tiểu Đồng hưng phấn lên tiếng:
“Mau ấp trứng!”
“Ấp trứng?” Lê Vĩ sửng sốt.
“Còn gì nữa? chính là quả trứng thần bí lấy được từ đệ tử Tinh Vân Các!” Tiểu Đồng kích động nói:
“Với lượng độc ở nơi này, cộng thêm Quỷ Lực đến từ Ác Quỷ Thượng Cổ… đã đủ để ấp trứng rồi.”
“Đây là điều kiện ấp quả trứng đó sao?” Lê Vĩ trợn mắt há hốc mồm.
Chẳng trách mấy lần hắn muốn ấp quả trứng, Tiểu Đồng đều nói thời cơ chưa tới, chưa có hoàn cảnh phù hợp.
Không ngờ hoàn cảnh phải là một nơi như thế này…
“Toạ kỵ ngươi chuẩn bị cho ta vừa là Quỷ, vừa là Độc à?” Lê Vĩ khoé miệng giật giật.
“Đương nhiên rồi, không cần ngầu, chỉ cần dị và mạnh!” Tiểu Đồng cười khà khà:
“Mau lấy trứng ra ấp, tận dụng tối đa đầm lầy này đi!”
Lê Vĩ tin tưởng nó, điều động Tinh Động, sử dụng Thiên Tà Chi Lực và Quỷ Lực bao trùm toàn thân.
Có lực lượng của hai vị Tinh Nữ tu vi Độ Kiếp bảo hộ, hắn an tâm xuất hiện bên ngoài…
XÈO XÈO XÈO…
Độc khí như mây mù liên tục ập đến, cũng may là bị Thiên Tà Chi Lực và Quỷ Lực ngăn chặn…
Nhưng dù là thế, hai loại lực lượng Độ Kiếp Kỳ này vẫn đang bị ăn mòn, có thể thấy độc tố ở đây khủng bố đến mức nào.
Không do dự, Lê Vĩ đem quả trứng thần bí màu đen, bên trên có hoa văn màu đỏ lấy ra…
“Màu của quả trứng này… vậy mà giống với màu độc ở đây và Quỷ Lực?” Lê Vĩ nhận ra điểm khác biệt.
Vỏ trứng màu đen như đầm lầy kịch độc, hoa văn đỏ bên trên lớp vỏ lại giống như Quỷ Lực…
“Thông minh đấy!” Tiểu Đồng hài hước nói:
“Bắt đầu đi!”
Lê Vĩ trịnh trọng ôm quả trứng đặt xuống giữa đầm lầy.
VÙ VÙ VÙ VÙ…
Trong khoảnh khắc đó, quả trứng như cái động không đáy, cuồng phong bão vũ ra sức hấp thụ độc khí và độc tố xung quanh, rút luôn từ dưới đầm lầy.
Mà Lê Vĩ dưới sự chỉ dẫn của Tiểu Đồng, rốt cuộc chủ động câu thông dấu ấn hình mặt quỷ khảm trong Minh Hồn.
“KHẶC KHẶC KHẶC, biết lắm tiểu tử ngươi sẽ có ngày cần đến Ác Quỷ Chi Lực của bổn toạ!” Tiếng cười gian ác, hưng phấn và cuồng nhiệt của Ác Quỷ vang lên.
Khi Lê Vĩ đụng vào dấu ấn hình mặt quỷ, linh trí của nó đã thức tỉnh, muốn chờ lúc Lê Vĩ phụ thuộc vào Ác Quỷ Chi Lực của mình mà chiếm đoạt thể xác của hắn.
Bất quá cảnh tượng tiếp theo khiến ý thức Ác Quỷ Thượng Cổ hoài nghi quỷ sinh.
Lê Vĩ không dùng đến Quỷ Lực của nó dù chỉ một giọt, ngược lại đem toàn bộ đều phóng thích ra ngoài, truyền thẳng đến chỗ của quả trứng.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì bổn toạ?” Ác Quỷ Thượng Cổ hú lên quái dị.
“Một con quỷ phế vật, cỡ như ngươi cũng dám xưng là quỷ?” Lê Vĩ khinh thường cười gằn:
“Ngươi đủ tầm sánh với Xích Luyện Quỷ Cơ của ta sao?”
Mặc kệ Ác Quỷ Thượng Cổ nghĩ gì, Lê Vĩ đem toàn bộ Ác Quỷ Chi Lực của nó ban hết cho quả trứng.
Hắn không dùng đến, Ác Quỷ Thượng Cổ vô pháp nhập xác… ý thức của nó đang dần tiêu tan khi Tử Huyết Quỷ Thệ sắp biến mất.
“Không, xin đừng rút sạch Quỷ Lực của ta!” Ác Quỷ Thượng Cổ hèn mọn cầu xin tha thứ:
“Ta sẽ không được chuyển thế, không được siêu sinh!”
“Liên quan ta cái rắm?” Lê Vĩ nhếch mép:
“Trở thành chất dinh dưỡng ấp trứng, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh.”
“AAAAA…”
Tiếng gào thét thảm thiết của Ác Quỷ Thượng Cổ vang lên trong đầu những thanh âm cuối cùng…
Rốt cuộc, toàn bộ lực lượng của nó đã tiến vào trong trứng.
Mà tất cả độc tố trong bí cảnh, cũng đang cuồn cuộn hoá thành dòng chảy bị quả trứng hấp thu.
Thình thịch…
Thình thịch…
Từ trong trứng truyền ra tiếng tim đập nhanh…
RĂNG RẮC…
Vỏ trứng bắt đầu nứt vỡ…
Lê Vĩ nhìn chằm chằm, nội tâm tràn ngập kích động.
Sẽ ấp ra tồn tại gì đây?
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
