NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ CHƯƠNG 144: THỰC KHÍ THIẾT! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Tĩnh…
Toàn bộ đại điện trở nên tĩnh lặng trước câu nói của Xích Luyện Quỷ Cơ.
Ngay cả mấy vị cường giả hàng đầu như Hoành Đế, Giao Long Tộc Trưởng hay Thương Bảo Đế cũng biểu lộ cực kỳ đặc sắc.
Trong nháy mắt, cổ cảm giác ghen ghét, đố kỵ xông thẳng lên đỉnh đầu.
Đối với một nữ nhân phong hoa tuyệt đại, thực lực siêu quần như Xích Luyện Quỷ Cơ… toàn bộ nam nhân trong thiên hạ thường sẽ có chung tư tưởng.
Lão tử không có được, nhưng cũng không ai đủ tư cách có được.
Như vậy tâm lý bọn hắn sẽ cảm thấy cân bằng, Xích Luyện Quỷ Cơ vừa đẹp vừa mạnh… sáng lập nên Tội Thành trở thành một trong ba thế lực mạnh nhất Hỗn Vực chính là đoá hoa vô chủ, không thuộc về bất cứ ai.
Vậy mà giờ đây, khi nàng chính miệng tuyên bố mình có “phu quân”… không thể nghi ngờ là một tin tức nặng ký, một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tất cả nam nhân.
Cảm giác mất mát, hụt hẫng, ghen tị… không thể ức chế nổi hừng hực thiêu cháy.
Đây không phải nói bọn hắn yêu hay thích Xích Luyện Quỷ Cơ, mà là tâm lý chiếm hữu bị đả kích trầm trọng.
Ngay cả Hoành Đế vừa bị Quỷ Cơ nghiền ép cũng là sắc mặt tái xanh.
Là ai? Rốt cuộc là kẻ nào có tư cách đó?
Không riêng gì các nam nhân, ngay cả nữ nhân ở hiện trường cũng cảm thấy tò mò…
Vị kia rốt cuộc là nhân vật thế nào? lại có thể khiến Xích Luyện Quỷ Cơ phải động tâm đây?
Trái với tâm trạng của đám đông, Lê Vĩ giả vờ cái gì cũng không nghe thấy, nội tâm lại run rẩy không ngừng.
Xem ra ý đồ của Lưu Xích Luyện đối với mình vẫn chưa chấm dứt.
Rõ ràng trước đó nàng đã nhìn thấy cách mà Lê Vĩ chiến đấu với đám cường giả Huyền Vũ Quốc, biết hắn sở hữu Âm Dương Linh Lực…
Mà tài nguyên như Bát Tinh Bổ Dương Đan, không thể nghi ngờ chính là vật đại bổ đối với hắn.
Xích Luyện Quỷ Cơ từng chính miệng nói muốn gả cho hắn, vậy “phu quân” thần bí mà nàng vừa nói ngoài hắn ra còn là ai?
Không phải Lê Vĩ cuồng râm sinh hoang tưởng, đây là do chính miệng Quỷ Cơ đề nghị nha.
Chẳng lẽ Bát Tinh Bổ Dương Đan chỉ là một trong những “sính lễ” nàng chuẩn bị cho mình?
“Làm ơn đừng có mê luyến ca, ca chỉ là truyền thuyết!” Lê Vĩ âm thầm thở dài.
Thương Nhã cũng bị tin tức của Xích Luyện Quỷ Cơ ném ra trấn trụ, trong lúc nhất thời quên mất buổi đấu giá.
Mãi đến khi thanh âm nghiến răng của Đại Tổng Quản vang lên: “Nếu Quỷ Cơ đã quyết, Hãn Quốc xin lui vậy.”
Toàn trường lúc này mới lấy lại tinh thần…
Với nội tình của một Cửu Cấp Tu Chân Quốc như Hãn Quốc, cái giá 12 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm chắc chắn không phải cực hạn của bọn hắn.
Nhưng hết sức rõ ràng, Đại Tổng Quản tự biết không thể cạnh tranh nổi với Xích Luyện Quỷ Cơ.
Dù lão có ra giá cao hơn, Quỷ Cơ chắc chắn cũng sẽ tăng giá… dù sao thì ngay cả việc có “phu quân” cũng bị nàng nói ra rồi.
“Cũng biết điều đấy!” Xích Luyện Quỷ Cơ nhếch môi đỏ.
“Đấu giá thành công, chúc mừng Tội Thành Chi Chủ!” Thương Nhã vội vàng lấy lại tinh thần.
Không do dự truyền Bát Tinh Bổ Dương Đan đến, Quỷ Cơ sảng khoái tiếp nhận… ném trả lại 12 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm không thừa không thiếu.
“Phá của, nữ nhân này đúng là phá của!” Lê Vĩ nhìn mà đau lòng không thôi:
“Chờ sau này ta có thể tự luyện chế Bát Tinh Bổ Dương Đan, cần gì phải bỏ ra nhiều Linh Thạch như vậy?”
“Không biết phu quân của Tội Thành Chi Chủ là thần thánh phương nào?” Giao Long Tộc Trưởng nhịn không được mở miệng:
“Thật rất muốn biết, rốt cuộc là cường giả đỉnh cấp nào có thể lọt vào mắt xanh của Quỷ Cơ!”
Lời này khiến toàn trường vểnh tai, tất cả mọi người đều tò mò…
Mọi người hiểu Giao Long Tộc Trưởng vừa đố kỵ, vừa muốn thăm dò hư thực.
Dù sao thì đó chỉ là lời nói của Quỷ Cơ, chưa biết vị “phu quân” đó là do nàng tuỳ tiện bịa ra hay thật sự tồn tại.
Đáng tiếc, Xích Luyện Quỷ Cơ chỉ nhàn nhạt đảo mắt nhìn hắn, rồi cười lạnh một tiếng:
“Ngươi còn chưa đủ tư cách hỏi đến phu quân ta, câm miệng đi!”
“Nàng…” Giao Long Tộc Trưởng toàn thân chấn động, sắc mặt tái mét.
Với ngạo khí của một kẻ mang trong mình tia huyết mạch Long Tộc, hắn không quen bị xem thường như vậy.
Nhưng Quỷ Cơ không phải cường giả bình thường, nàng ta ở tại Thiên Nguyên là địa bàn của các Đế Quốc đối nghịch với cả Hoành Đế… thì ngại gì một kẻ đến từ Yêu Khư như hắn?
Đây không phải sân nhà của Giao Long Tộc Trưởng, hắn chỉ có thể nhẫn nhịn.
Chứng kiến thái độ của Hoành Đế trước đó… rồi đến Giao Long Tộc Trưởng hiện tại, trong ánh mắt Xích Luyện Quỷ Cơ hiện lên vẻ xem thường, nội tâm lại vô thức nhớ đến nam nhân đeo mặt nạ đầu heo kia.
Xét về tu vi, nam nhân đó chỉ là Hoá Thần Kỳ… còn tận Luyện Hư Kỳ, Hợp Thể Kỳ, Đại Thừa Kỳ rồi mới đến Độ Kiếp Kỳ.
Bất kể là chiến lực hay sức mạnh, hắn đều thua xa Hoành Đế và Giao Long Tộc Trưởng.
Nhưng khi đối mặt với nàng, hắn chưa từng có chút e ngại, thái độ bình tĩnh thong dong… thậm chí dám từ chối lời đề nghị hấp dẫn của nàng để giữ vững nguyên tắc.
So với mấy tên cường giả chỉ vì chút bất lợi mà nhẫn nhịn này thật sự mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
Cái nàng cần chính là một nam nhân như vậy, có bản lĩnh, quyết đoán và nguyên tắc của riêng hắn… không vì bất cứ sự e ngại nào mà thay đổi.
“Tà Liễu thật may mắn…” Xích Luyện Quỷ Cơ ghen ghét thầm nghĩ.
Càng là thế, nàng càng muốn có được nam nhân kia.
Lê Vĩ không biết Lưu Xích Luyện đang “tơ tưởng” đến mình, lúc này hắn đã tập trung vào buổi đấu giá.
Thương Nhã vung tay…
Một cái bồn thuỷ tinh to vài chục mét hiện ra, bên trong bồn thình lình là một sinh vật xinh đẹp đang bơi lội, nửa thân trên là người, nửa thân dưới là đuôi cá.
“Mỹ Nhân Ngư?” Lê Vĩ giật mình, nhịp tim có chút đập nhanh.
Đối với một người đến từ trái đất như hắn, người cá luôn là sinh vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết, đồn đại… chưa ai có thể chứng thực.
Không nghĩ đến ở Tu Chân Giới, lại có thể diện kiến được một Mỹ Nhân Ngư xinh đẹp.
Da của nàng ta rất trắng, mái tóc xanh như nước biển, ngũ quan thanh tú… nhất là cái đuôi cá rực rỡ sắc màu càng là điểm nhấn nổi bật.
“Như các vị đã biết, Nhân Ngư Tộc là chủng tộc có tiếng hát tuyệt vời, tiếng hát của các nàng được xưng là thanh âm xoa dịu linh hồn, chẳng những có thể giúp Hồn Tu trị thương, mà còn có khả năng đẩy nhanh tốc độ tu luyện, thanh lọc tâm ma, bài trừ tạp niệm.” Thương Nhã giới thiệu nói:
“Mỹ Nhân Ngư này có tu vi Lục Chuyển Hồn Tu, là đạo lữ hỗ trợ tuyệt hảo… giá khởi điểm vẫn là một mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!”
Là tên háo sắc nên Lê Vĩ khá hứng thú… bởi vì không chỉ có mỗi hắn là Hồn Tu, mà Hắc Bạch Song Linh cũng cần có người hỗ trợ tu luyện.
Nếu có một mỹ nhân ngư ở trong đội ngũ giúp đỡ, cũng là một phương pháp tốt.
Nghĩ đến đây, Lê Vĩ mở ra Thấu Mệnh Nhãn quan sát.
“Đáng tiếc nha…” Hắn hơi thất vọng thở dài.
Mỹ Nhân Ngư này chỉ có một cái Mệnh Cách, hơn nữa còn là Tiểu Mệnh Cách bình thường, không đáng để đầu tư.
Nếu như nàng ta có ít nhất một Thiên Mệnh Cách, hắn sẽ không chút do dự mà tranh đoạt.
Lê Vĩ hành động bằng lý trí, tuy rằng Mỹ Nhân Ngư xinh đẹp… nhưng hắn chú trọng năng lực và thiên phú hơn.
Mà trong lúc hắn từ bỏ, đã có không ít Hoàng Tử, Thái Tử thậm chí là Hoàng Đế đến từ các Tu Chân Quốc ra sức tranh đoạt.
Mỹ Nhân Ngư là chủng tộc rất hiếm, chỉ có thể tìm thấy ở vùng biển ranh giới giữa Huyền Binh Đại Lục và Man Di Chi Địa… số lượng cực kỳ ít ỏi và thưa thớt.
Thế nên giá trị của một Nhân Ngư tu vi Hồn Tu Lục Chuyển, cao hơn rất nhiều so với Hồn Tu thông thường cùng cảnh giới.
Chưa đầy một giờ, giá của nàng đã được đẩy lên 8 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm…
Mà người ra giá lại là Đại Tổng Quản của Nha Ảnh.
Một vị Độ Kiếp Kỳ ra tay, Hoành Đế các loại không có ý định cạnh tranh.
Cuối cùng, Mỹ Nhân Ngư được Nha Ảnh Đại Tổng Quản thu mua.
“Ngươi là một Thái Giám, mua mỹ nhân về chỉ có thể ngắm mà không thể làm gì, đúng là lãng phí của trời!” Giao Long Tộc Trưởng buông lời chế giễu.
“Hãn Đế bệ hạ có sở thích sưu tầm mỹ nữ các loài trong thiên hạ, thân là nô tài… mỗ chỉ đang cố gắng thoả mãn bệ hạ của mình mà thôi.” Đại Tổng Quản ung dung hồi đáp:
“Vừa lúc Hậu Cung của bệ hạ đang thiếu Nhân Ngư Tộc.”
“Khà khà, Hậu Cung cho lắm vào… kết quả phải cạnh tranh Bổ Dương Đan, chứng tỏ Hãn Đế ở phương diện kia không được khoẻ cho lắm!” Hoành Đế cười nhạo.
“Mỗ cần Bổ Dương Đan làm việc khác, không liên quan gì đến bệ hạ!” Đại Tổng Quản nhàn nhạt lên tiếng:
“Chỉ tiếc không thể đấu nổi Quỷ Cơ.”
Đại Tổng Quản lười giải thích nhiều, phất tay thu Mỹ Nhân Ngư vào không gian pháp bảo, giao trả Linh Thạch…
Toàn trường đưa mắt nhìn nhau, thái độ của Đại Tổng Quản thật sự khiến người khác không biết đâu mà lần.
Nghe nói Hãn Đế phong lưu đa tình, Hậu Cung đông đảo mỹ nữ đến từ các nơi, mà hậu duệ cũng không hề ít, có đến tận chín vị công chúa, hoàng tử…
Rốt cuộc là Hãn Đế có bị thương không? Có cần Bổ Dương Đan không?
Nếu đang “liệt dương”, vậy bỏ giá cao mua Mỹ Nhân Ngư làm gì?
Hành vi của Đại Tổng Quản hư hư thật thật… đám đông khó mà kết luận.
Số lượng vật phẩm được mang ra đấu giá đã hơn một nửa trong tổng số 100 món… các vị Độ Kiếp Kỳ đã lần lượt ra tay, mà Lê Vĩ chỉ mới đạt được một khối Thực Khí Thiết.
Linh Thạch Cực Phẩm hắn còn lại 27 mỏ… khả năng cũng đủ cạnh tranh.
Đấu giá vẫn cứ tiếp tục…
Đến vật phẩm số 69 được mang lên, Lê Vĩ vô thức ngồi thẳng lưng.
Chỉ thấy vật mà Thương Nhã lấy ra là một tấm bia đá…
Điểm đặc biệt nằm ở chỗ, bia đá này có hình dạng vòng tròn, cổ xưa và tràn ngập khí tức cũ kỹ, bên trên còn có rong rêu đeo bám.
Ngay cả các vị Độ Kiếp Kỳ kiến thức rộng rãi cũng hơi nhíu mày, bọn hắn vậy mà không nhận ra lai lịch của bia đá kỳ lạ này…
“Như các vị đã thấy, bia đá hình tròn này là do Thương Bảo Quốc khai quật được trong một lăng mộ vô danh.” Thương Nhã chủ động nói:
“Sau nhiều năm nghiên cứu, Thương Bảo Quốc vẫn không khám phá ra công dụng của nó… phụ hoàng cảm thấy bia đá này cùng chúng ta vô duyên, quyết định mang ra đấu giá, hy vọng có người thành công khám phá bí mật ẩn sau bia đá.”
Nàng lấy ra một thanh Bát Tinh Pháp Bảo hình đại ấn, hung hăng đập vào bia đá.
ĐÙNG!
Không gian chấn động, bia đá vậy mà sừng sững không chút tổn hại nào…
Ánh mắt đám đông co lại, bia đá này nhất định không đơn giản… chỉ riêng độ cứng đã không thua gì Bát Tinh Pháp Bảo.
“Giá khởi điểm, 3 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!” Thương Nhã mở miệng.
“Trưởng Công Chúa, bia đá này chưa rõ lai lịch, chẳng may chỉ là một món đồ cổ không có giá trị… thu mua nó chẳng phải lỗ lớn?” Một vị tu sĩ không vui nói, cho rằng cái giá khởi điểm này quá cao.
Chỉ là hắn vừa dứt lời, Lê Vĩ đã nhàn nhạt lên tiếng: “5 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!”
“Hả?” Đám đông sửng sốt…
Ngay cả Xích Luyện Quỷ Cơ cũng vô thức chú ý đến hắn, bởi vì dù là nàng cũng chưa nhìn ra bia đá này ẩn chứa huyền cơ gì.
“Là hắn…” Thương Nhã âm thầm giật mình.
Vị tu sĩ bí ẩn này từng mang đến một đống đồ vật kỳ lạ giao dịch… nói không chừng hắn biết manh mối và thông tin nào đó của bia đá.
Nghĩ đến đây nàng hơi hối hận, biết vậy khi đó mang bia đá ra, bỏ phí nhờ hắn kiểm định… nói không chừng bí mật của bia đá có giá trị vượt xa tưởng tượng.
Bây giờ lỡ mang lên đấu giá rồi, chỉ đành bán ra thôi.
Người khác không biết bia đá là thứ gì… nhưng Lê Vĩ lại đánh hơi được khí tức quen thuộc của nó, dù chỉ là rất nhỏ, rất nhỏ.
Khí tức này, hắn từng cảm nhận được khi chiến với Địa Tiên Chuyển Thế, kẻ sở hữu Cửu Dương Chi Thể.
Điều này khiến Lê Vĩ suy đoán, bia đá này và Cửu Dương Chi Thể có liên quan gì đó…
Cửu Dương Chi Thể là thể chất cực mạnh, cho phép người sở hữu ngưng luyện ra chín vầng mặt trời.
Chỉ cần có chút manh mối, Lê Vĩ sẽ không bỏ qua…
Nhất là khi hắn đang sở hữu Viêm Dương Đao, cần đến những loại thể chất tương tự như Cửu Dương Chi Thể để thể hiện tối đa sức mạnh.
Bằng không Viêm Dương Đao cũng không thể hiển lộ uy năng của một kiện Tạo Hoá Danh Khí, rất lãng phí sức mạnh của nó.
Đã có Tạo Hoá Danh Khí trong tay, Lê Vĩ đương nhiên sẵn sàng trả giá để được phát huy triệt để.
Bia đá này quả thật bí ẩn, nếu Lê Vĩ chưa xảy ra trận chiến với Địa Tiên Chuyển Thế, chưa tiếp xúc với Cửu Dương Chi Thể… hắn cũng sẽ không phát hiện điều gì bất thường.
ONG!
Mà đúng lúc này, Viêm Dương Đao bỗng nhiên rung động, nó cũng đã cảm nhận được bia đá, bắt đầu phản ứng trong đan điền.
Lê Vĩ vội vàng dùng Siêu Nguyên Anh và Thôn Linh Ma Thụ áp chế nó, ngăn cản nó lao ra.
Ánh mắt hắn loé lên, quả nhiên bia đá này có thứ gì đó hấp dẫn Viêm Dương Đao.
Không thể kém Cửu Dương Chi Thể!
Bất quá, nơi đây không thiếu kẻ tò mò và giàu có…
Tuy chưa biết bia đá có bí mật gì hay chỉ là một khối vô dụng, nhưng vẫn nguyện ý cạnh tranh.
“6 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!” Một vị Luyện Khí Sư cao cấp hứng thú nói:
“Lão phu cảm thấy nó có thể là nguyên liệu luyện khí thượng cổ!”
“7 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!” Một vị Đại Thừa Kỳ cười dài:
“Bát Tinh Pháp Bảo cũng không phá được nó, đem nó đập người hoặc phòng ngự cũng là một thủ đoạn!”
“Bổn tộc trưởng có hứng thú!” Giao Long Tộc Trưởng thản nhiên nói:
“9 mỏ!”
Lê Vĩ nhíu mày… càng là vật phẩm hên xui, càng kích thích trí tò mò của những kẻ lắm tiền nhiều của.
Hắn kiên nhẫn chờ cho bọn hắn nâng giá…
Tiểu Đồng từ đầu đến cuối vẫn chưa lên tiếng, chứng tỏ nó cũng ngầm ủng hộ hắn tranh đoạt tấm bia đá này.
Bằng không với tính cách keo kiệt của Tiểu Đồng, đã sớm bảo hắn dừng tay…
Rốt cuộc, bia đá được nâng đến 13 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm, người ra giá vẫn là Giao Long Tộc Trưởng.
Lê Vĩ cắn răng, một hơi quát:
“15 mỏ!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
