Chương 128: BA ĐẤU BA!

Chapter truyện / Chương 128: BA ĐẤU BA!
Chapter Trước Chapter Sau

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 128: BA ĐẤU BA! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 128: BA ĐẤU BA! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Sáu vị thiên kiêu đưa mắt nhìn nhau, sau đó như đạt thành một loại ăn ý vô hình…

Ngay lập tức, tất cả đều chọn cho mình một đối thủ duy nhất.

Sáu kẻ, vừa vặn ba đấu ba…

Chọn một đối thủ và một trận chiến cho mình chính là cách không bị những kẻ còn lại vây công.

Lâu Diễm chủ động lao thẳng đến Hắc Dạ Nhân, bởi vì sở trường của Hắc Dạ Nhân là thao túng Minh Hồn và Tử Vong kết hợp để điều khiển Tử Vật chiến đấu.

Mà Địa Ngục Hoả của Lâu Diễm chính là khắc tinh của Minh Hồn, hắn đương nhiên ưu tiên cuộc chiến có lợi cho mình.

“Khốn nạn!” Hắc Dạ Nhân nhìn thấu ý đồ của Lâu Diễm, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác vì những người còn lại cũng đã có trận chiến của riêng mình.

“Địa Ngục Hoả thì sao? Tử Vật của ta chưa chắc sẽ sợ!” Nội tâm thầm nghĩ, Hắc Dạ Nhân bành trướng vùng biển chết chóc, dâng lên những con sóng Tử Vong hàng vạn trượng ập xuống Lâu Diễm.

Nếu kẻ này muốn nhắm vào Minh Hồn của ta, vậy phải ưu tiên dùng Tử Vong đối kháng.

Lâu Diễm chiến đấu với Hắc Dạ Nhân, nhưng lại âm thầm chú ý đến Lê Vĩ.

Hắn hy vọng đối thủ của Lê Vĩ mạnh một chút, tốt nhất là có thể ép Lê Vĩ phải thi triển ra huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, cạn kiệt lực lượng… từ đó sẽ là cơ hội ra tay tốt nhất.

Lê Vĩ không có tâm tình để ý đến Lâu Diễm, bởi vì đối thủ của hắn chính là Mỹ Nữ Váy Trắng.

Không biết nguyên nhân gì, nàng ta chủ động chọn hắn làm mục tiêu.

Thân thể uyển chuyển như hoa như ngọc hoá thành một vầng khuyết nguyệt, từ trên cao trảm thẳng xuống đầu Lê Vĩ.

“Bản thể của nữ tử này rốt cuộc là gì?” Lê Vĩ nội tâm thầm mắng:

“Chưa thấy ai biến thành mặt trăng bao giờ!”

Dù khó hiểu, hắn vẫn nâng lên Thiên Tàn cùng Địa Khuyết xông thẳng lên.

Chính Chiêu – Hộ Trảm và Loạn Hải cùng lúc chém ra.

Âm Dương Khí Lực như vũ bão tạo thành biển lớn, tầng tầng lớp lớp chém vào ánh trăng.

XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…

Siêu Nguyên Anh trong đan điền bùng phát toàn lực, cung cấp đại lượng Âm Dương Chi Lực vượt xa mức bình thường, rốt cuộc đẩy lùi được ánh trăng giáng xuống.

“Hoá Thần Kỳ? làm sao có thể?” Mỹ Nữ Váy Trắng kinh ngạc lên tiếng.

Thanh âm của nàng trong trẻo như tiếng chuông ngân, lại tràn ngập khó tin.

Trước đó nhìn biểu hiện của Lê Vĩ, nàng cho rằng hắn ít nhất cũng là Luyện Hư Kỳ.

Không nghĩ khi chiến đấu trực diện, mới phát hiện kẻ mang mặt nạ Quỷ này chỉ là một Hoá Thần Kỳ…

Hoá Thần Kỳ vượt liên tục chín trận xuất hiện ở đây vốn đã là kỳ tích, ngăn chặn được công kích của mình còn khó tin hơn.

ỤM…

Ngay khi Mỹ Nữ Váy Trắng kinh ngạc, hư ảnh Cổ Ngục Man Ngưu đã như đạn pháo xông thẳng lên thiên không, đôi tay như búa tạ nện thẳng vào vầng trăng khuyết.

“Hừ!” Mỹ Nữ Váy Trắng dẹp bỏ nghi hoặc sang một bên, chủ động tách thành hai vầng trăng khuyết.

Một vầng trăng chém thẳng vào đôi tay của Cổ Ngục Man Ngưu, một vầng còn lại tiếp tục chém xuống Lê Vĩ.

“Loạn Nguyệt Trảm!”

Ngay khi hắn đang định phản công, vầng trăng này đột ngột phân tách thành hàng nghìn ánh trăng lưỡi liềm nhỏ một cách hỗn loạn, từ khắp bốn phương tám hướng chém vào thân thể Lê Vĩ, phong toả mọi đường lui.

Lê Vĩ có cảm giác mình đang không đấu với một “người”, mà đấu với một thứ có thể biến ảo liên tục.

Khắc Trận Trường Bào toả sáng, Phản Lực Trận nhanh chóng bảo vệ toàn thân.

ROẸT ROẸT ROẸT…

Hàng loạt lưỡi liềm chém vào Trận Pháp, uy lực mạnh đến mức có thể khiến Trận Văn của Phản Lực Trận rạn vỡ, sắp tan nát thành từng mảng.

Lê Vĩ không muốn lâm vào thế bị động, thi triển Tàn Ảnh Vũ Bộ hoá thành hàng trăm phân ảnh khác nhau.

Bản thể của hắn Gia Tốc Thời Gian, tốc độ tăng vọt, nhắm thẳng vào vầng trăng trên bầu trời, Thiên Tàn cùng Địa Khuyết tru lên, các Kinh Mạch vận chuyển toàn diện, gặt xuống trực diện.

“Nguyệt Mờ!”

Nào ngờ khi Thiên Tàn và Địa Khuyết gặt vào, vầng trăng đối diện đã hoá thành một cái bóng mờ ảo và tan biến.

Mỹ Nữ Váy Trắng hiện ra từ phía sau, một tay duỗi thẳng trảm vào ót Lê Vĩ.

Theo động tác vung tay của nàng, lại có trăng lưỡi liềm sắc lẹm bắn ra chém vào cổ hắn.

Tốc độ của Mỹ Nữ Váy Trắng quá nhanh, nhưng chợt cảm giác Không Gian xung quanh mình đọng lại, ngay cả lưỡi trăng chém ra cũng trôi thật chậm…

Tiểu Càn Khôn của Lê Vĩ đã mở.

“Âm Dương rồi còn cả Thời Không?” Khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng lần đầu hiện lên vẻ kinh dị.

Đây đều là Linh Căn quý hiếm trong trời đất, người khác có một loại đã là thiên phú cao, giống như Minh Không Tinh Linh kia chỉ có Không Gian Linh Căn.

Thế mà kẻ đeo mặt nạ Quỷ này có đến tận bốn loại?

Lê Vĩ mặc kệ nàng ta cảm thấy thế nào, cũng bất chấp thương hoa tiếc ngọc, đây là sinh tử chiến.

Hơn nữa nàng cũng không đẹp bằng bà cả của ta…

Nghĩ đến đây, hắn không do dự dịch chuyển lên đỉnh đầu nàng, Thiên Tà và Địa Khuyết dung hợp thành Tàn Khuyết Nhận, 30 đường Ma Văn bùng nổ Ma Lực trùng thiên, quyết liệt chém xuống.

“Còn có Ma Lực?” Mỹ Nữ Váy Trắng bị thiên phú nghịch thiên của kẻ trước mắt này hù doạ rồi.

Bất quá nàng cũng không phải quả hồng mềm, khoé môi nhếch lên một đường cong tuyệt mỹ:

“Lạc Nguyệt Trảm!”

Thân ảnh dịch chuyển khỏi Tiểu Càn Khôn của Lê Vĩ, hoá thành một vầng trăng tròn treo cao giữa trời.

XOẸT XOẸT XOẸT…

Nguyệt Lực ngưng tụ, từ trong mặt trăng tròn chém xuống vô xố mặt trăng khuyết như kiếm khí cuồn cuộn không dứt.

Chúng nó sắc bén đến mức cắt đứt cả Thời Gian và Không Gian, phá nát Tiểu Càn Khôn của Lê Vĩ, phong toả đường lui, chém liên tục vào cơ thể hắn.

“Moá!” Lê Vĩ chửi thề:

“Nữ nhân này tại sao lại biến ảnh liên tục thế?”

Hắn cảm giác như nàng không phải người sống, muốn biến mất lúc nào thì biến mất, cứ như ánh trăng chiếu rọi ở trước mặt của ngươi nhưng ngươi không thể với tay nắm lấy.

Điều này cực kỳ khó lý giải.

BÙM!

Phản Lực Trận không chịu nổi Lạc Nguyệt Trảm, đạt đến giới hạn và bị nghiền nát đến nổ tung.

Toàn bộ phân ảnh mà Lê Vĩ tạo ra từ Tàn Ảnh Vũ Bộ cũng đã bị chém nát…

ỤM…

Cổ Ngục Man Ngưu nhanh chóng thủ hộ sau lưng chủ nhân, dùng cơ thể khổng lồ của nó và sự phòng ngự mãnh liệt của Ngục Giáp chặn đứng hàng loạt khuyết nguyệt rơi xuống cho đến lúc tiêu tan.

Mà ở đối diện, Lê Vĩ nâng lên Tàn Khuyết Nhận chém ra Loạn Hải.

Ở trạng thái dung hợp của hai kiện Thai Khí, uy lực của Loạn Hải mạnh hơn gấp năm lần…

Vùng biển loạn lạc, nghiền ép và huỷ diệt do Âm Dương Khí Lực kết thành gào thét, phá huỷ toàn bộ Lạc Nguyệt Trảm.

Lê Vĩ thoát khỏi thế công tầng tầng lớp lớp của nữ tử, nhịn không được mở ra Thấu Mệnh Nhãn quan sát nàng.

Vượt ngoài phán đoán của hắn, phía sau lưng của Mỹ Nữ Váy Trắng không có bất cứ bia đá nào xuất hiện.

“Làm sao có thể?” Lê Vĩ kinh hãi.

Không có bia đá đồng nghĩa không có Mệnh Cách, dù là Tiểu Mệnh Cách cấp thấp nhất cũng không có.

Nữ tử này không có Mệnh Cách nào, vì sao thủ đoạn quỷ dị, chiến lực đáng gờm đến như vậy?

Không bận tâm Lê Vĩ nghĩ gì, nàng ta đã thanh lãnh quát lên:

“Dạ Nguyệt Khúc!”

Không gian hoá thành bóng đêm, khuyết nguyệt như đang khiêu vũ, Mỹ Nữ Váy Trắng biến mất một cách quỷ mị như u linh, lúc ẩn lúc hiện.

Sát cơ bùng nổ khắp tứ phía, lần này có đến 3000 luồng Trăng Lưỡi Liềm chém đến Lê Vĩ từ khắp mọi nơi.

Ẩn trong đó, là lực lượng có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Trong lúc Lê Vĩ chưa tìm ra cách ứng phó với Mỹ Nữ Váy Trắng, Nghĩ Tộc và Thanh Y Thiếu Niên cũng đang kịch chiến.

Thanh Y Thiếu Niên rõ ràng là một vị Thuỷ Hệ Tu Sĩ, nhưng hắn lại có thủ đoạn biến Thuỷ Thuộc Tính bình thường thành Rượu…

Mỗi loại Rượu của hắn đều có công dụng riêng, công – thủ – tốc – hỗ trợ… không thiếu thứ gì.

“Tửu Xà Quật!” Thanh Y Thiếu Niên hai tay kết ấn.

Trong Bầu Rượu to lớn, hàng nghìn luồng Độc Tửu gào thét lao ra, hoá thành một bầy Độc Xà xanh thẳm, há miệng phóng đến Nghĩ Tộc mà cắn nuốt.

Nghĩ Tộc hình thể nhỏ, tốc độ cao… sau lưng mọc ra bốn cánh, cực kỳ gọn gàng và linh hoạt di chuyển giữa bầy rắn, né tránh toàn diện, không để bất cứ tia Độc Tửu nào trúng vào cơ thể nó.

Vô số Nghĩ Tộc hư ảnh như dung hợp vào bản thể, một đàn kiến quy nhất sức mạnh tiếp cận Thanh Y Thiếu Niên, vung càn đấm ra.

Nắm đấm cực nhỏ, lại nghiền nát cả không gian!

“Trọng Tửu Gia Thân!” Thanh Y Thiếu Niên cười nhạt, từ trong Bầu Rượu lại có hàng loạt Thuỷ Tửu bắn ra, những giọt rượu này nặng nề và cứng cáp, kết thành một quả cầu bao trùm xung quanh chủ nhân của chúng.

OÀNH…

Công kích của Nghĩ Tộc đấm vào màn tửu, lại như cát chìm vào biển rộng, không thể xuyên qua.

“Ngươi đến đây đã rất khá rồi, con kiến nhỏ!” Thanh Y Thiếu Niên nhếch mép:

“Để ta tiễn ngươi!”

Bầu Rượu nặng nề như núi trấn xuống đầu Nghĩ Tộc.

“Con kiến nhỏ? ai cho ngươi lá gan!” Nghĩ Tộc cười gằn:

“Cự Nghĩ Biến!”

Huyết dịch trong cơ thể sục sôi, Nghĩ Tộc tiêu hoá thịt của Cự Ngục Tộc…

Trong nháy mắt, từ một con kiến nhỏ, Nghĩ Tộc biến lớn… to như nhân loại bình thường.

Đồng tử trong mắt Thanh Y Thiếu Niên co lại, một con kiến to nhìn quá mức xấu xí và dữ tợn.

Càng đáng nói, chiến lực của Nghĩ Tộc bạo tăng, vung càng trấn thẳng vào phía trước.

ĐÙNG!

Trọng Tửu Gia Thân của Thanh Y Thiếu Niên bị đấm cho lõm vào, hắn phun ra một ngụm máu, cơ thể liên tục lùi về phía sau.

Sự biến lớn chỉ tăng chiến lực của Nghĩ Tộc chứ không có bất cứ hạn chế nào, tốc độ của nó càng tăng, điên cuồng áp sát, hàm răng nhọn gặm đến.

Thanh Y Thiếu Niên sắc mặt lạnh lẽo, lấy ra một bình Sinh Mệnh Tửu nốc vào… trong thoáng chốc đã khôi phục thương thế.

Chưa dừng lại, một bình Cuồng Chiến Tửu đỏ rực được hắn ngửa đầu tu cạn.

BÙM!

Luyện Hư Hậu Kỳ xông thẳng vào Luyện Hư Viên Mãn, tiệm cận Hợp Thể Kỳ…

“Chết!” Thanh Y Thiếu Niên toàn thân lực lưỡng, mất đi vẻ thư sinh bình thường.

Hắn vung hai tay cầm lấy Bầu Rượu, xem như vũ khí đập thẳng đến.

OÀNH.

Chiến trường kịch chấn, hai kẻ này đều bị chấn ngược trở ra, nhất thời khó phân thắng bại…

Trong khi đó, Lâu Diễm lại đang thể hiện ra sự cường thế khiến Hắc Dạ Nhân chật vật…

Thiên Mệnh Cách – Hoả Ngục Vương quá mức cường đại, nó cường hoá Địa Ngục Hoả mạnh hơn rất nhiều so với bình thường…

Lúc này đừng nói là Minh Hồn vốn đã bị khắc chế, ngay cả Tử Vong Chi Lực của Hắc Dạ Nhân cũng không gánh nổi.

Hắc Dạ Nhân liên tục điều khiển chín bộ Tử Vật tấn công Lâu Diễm, nhưng Lâu Diễm càng là triệu hoán Khuyển Liệt.

GÂU GÂU GÂU!

Khuyển Tử của Ngục Khuyển Tộc ngửa đầu rống giận, trung thành tuyệt đối với chủ nhân, ba cái đầu phun ra Địa Ngục Hoả trùng thiên.

Địa Ngục Hoả của Ngục Khuyển Tộc vốn đã mạnh, nay nó được dung hợp với Địa Ngục Hoả của Hoả Ngục Vương…

Trong nháy mắt, cường hoá gấp chín lần!

XÈO XÈO XÈO XÈO…

Hắc khí như hơi nước bốc lên, Tử Vong Chi Hải của Hắc Dạ Nhân bị biển lửa địa ngục bao trùm, thiêu đốt và huỷ diệt.

Chín tôn Tử Vật tuy mạnh nhưng đều là vật chết, còn Khuyển Liệt là thiên kiêu hàng đầu và còn sống.

Thi triển Bí Pháp của Ngục Khuyển Tộc phân thân thành ba tên Khuyển Liệt, tay cầm Hoả Ngục Phủ cường công, trắng trợn đồ sát Tử Vật dù phải lấy ít đánh nhiều.

“Ngươi thu phục Khuyển Tử của Ngục Khuyển Tộc? không sợ Ngục Khuyển Tộc phát điên sao?” Hắc Dạ Nhân kinh hãi gào thét.

So với tiêu diệt, thu phục thành sủng vật hay thú cưỡi càng là sỉ nhục hơn.

Ngục Khuyển Tộc là chủng tộc lớn có địa vị và tiếng nói ở Âm Gian không thua gì Diêm Vương Điện cả.

Hành vi của Lâu Diễm chính là triệt để vạch mặt với Ngục Khuyển Tộc, giẫm lên tôn nghiêm của chủng tộc này.

Ngục Khuyển Tộc làm sao sẽ bỏ qua?

Chưa kể Khuyển Liệt chính là Khuyển Tử, là con ruột của Ngục Khuyển Tộc Trưởng – một vị Cửu Giai Yêu Thú Viên Mãn.

Nếu như để Ngục Khuyển Tộc Trưởng biết con mình bị bắt làm vật cưỡi, sẽ là cảnh tượng thế nào?

Nói nghiêm trọng, Ngục Khuyển Tộc có thể khai chiến toàn diện với Diêm Vương Điện… bằng không sẽ trở thành trò cười của cõi Âm.

Nên việc Lâu Diễm thu phục Khuyển Liệt ở trong mắt Hắc Dạ Nhân rất là điên cuồng.

“Đã sợ thì không chơi!” Lâu Diễm cười gằn:

“Cường giả chi lộ, không có chỗ cho kẻ hèn nhát!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com