NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 263: DIÊM VƯƠNG ĐỊNH ĐOẠT! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
“Hửm?”
Tại một phiến trời đất vỡ vụn, một nam tử thân khoác trường bào đen, tóc dài loạn vũ đứng giữa những mảng không gian sụp đổ nhíu mày.
Trong lòng bàn tay hắn, dấu ấn đầu rồng trở nên ảm đạm, sau đó như một hình xăm bị xoá đi, triệt để tan biến.
“Ma Long Hoành chết rồi?” Nam tử có chút kinh ngạc, nhíu lấy chân mày và biểu lộ lạnh lùng.
Không phải ai khác, hắn chính là Thiên Ma Thái Tử của Thiên Ma Hoàng Triều – Ma Vô Thần.
Mối quan hệ của Thiên Ma Hoàng Triều và U Minh Ma Long Tộc luôn rất tốt, các đời cường giả của song phương thường liên thủ với nhau, một người – một rồng, phối hợp chiến đấu.
Bọn hắn có thể là đạo lữ, có thể là chiến hữu, cũng có thể là đồng minh.
Trước khi Vị Diện Thiên Kiêu Chiến bắt đầu, Ma Vô Thần và Ma Long Hoành đã có một phen đánh cược.
Nếu như thứ hạng của Ma Vô Thần cao hơn, Ma Long Hoành phải chấp nhận trở thành Chiến Thú, cũng như toạ kỵ của hắn.
Ngược lại nếu như Ma Long Hoành chiến thắng, Ma Vô Thần sẽ trở thành tiểu đệ của đối phương.
Dấu ấn hình đầu rồng trong tay của Ma Vô Thần chính là Long Mệnh Ấn do Ma Long Hoành lưu lại, để theo dõi trạng thái của hắn.
Ban đầu Ma Vô Thần cứ nghĩ với chiến lực của Ma Long Hoành, sớm muộn cũng sẽ dễ dàng vào hạng 100, thậm chí là ngày càng cao hơn.
Nào ngờ giờ đây Long Mệnh Ấn biến mất, chứng minh một điều Ma Long Hoành đã tử trận.
“Là kẻ nào ra tay?” Ma Vô Thần lẩm bẩm:
“Kiếm Tuyệt Phàm hay Lý Vô Danh?”
Theo hắn cảm thấy, trong thời gian ngắn như vậy, hai kẻ này là những nhân vật có khả năng giải quyết Ma Long Hoành.
Bằng không dù có là Ngục Phượng Tiểu Công Chúa của Địa Yêu Minh, cũng chưa chắc diệt trừ được Ma Long Hoành.
Dù đánh không lại, Ma Long Hoành vẫn có rất nhiều thủ đoạn để chạy trốn.
“Mặc kệ là ai, dám diệt toạ kỵ mà ta chỉ định… ngươi vẫn đáng chết!” Ma Vô Thần kiêu ngạo nói.
Hắn đã cầm chắc có thể leo lên vị diện tầng thứ hai, thử tưởng tượng ở nơi đó… mình có được một tôn U Minh Ma Long oai hùng dũng mãnh làm thú cưỡi, ai có thể sánh bằng?
Đó chính là khung cảnh uy phong bát diện, chiến nhiếp tứ phương…
Mà thân phận Thái Tử của U Minh Ma Long Tộc cũng xứng đáng để làm toạ kỵ của một nhân vật tâm cao khí ngạo như Ma Vô Thần.
Có thể nói, Ma Long Hoành luôn là toạ kỵ lý tưởng cả về chiến lực cũng như hình thái.
Vậy mà có kẻ dám diệt trừ toạ kỵ trong mơ của hắn, làm sao Ma Vô Thần nguyện ý bỏ qua?
Đột nhiên, Ma Vô Thần nhìn thấy thứ hạng trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng có sự thay đổi.
Diêm Vương Điện – Lê Vĩ đang ở vị trí thứ tư nhảy vọt lên vị trí số một, Đoạt Mệnh Ấn một hơi tăng vọt vượt xa phần còn lại…
“Thời gian vừa trùng khớp với cái chết của Ma Long Hoành!” Ma Vô Thần ánh mắt co lại:
“Chính là ngươi!”
Hắn vô thức nhớ lại thời điểm chạm mắt với tên thiên kiêu đó của Diêm Vương Điện.
Lúc đó chỉ cảm thấy kẻ này thực lực hẳn là không tệ mà thôi, kẻ mạnh nhất của Diêm Vương Điện chắc hẳn phải là Diêm Vương Công Chúa – Diêm Tịch Dao.
Bây giờ nhìn kết quả, đâu chỉ đơn giản là không tệ, Ma Vô Thần đã lầm…
Nói không chừng hắn càng nguy hiểm hơn cả Diêm Tịch Dao.
“Thú vị!” Ma Vô Thần khoé miệng nhếch lên:
“Để ta xem, ngươi rốt cuộc có ba đầu sáu tay gì!”
Hắn phất lên trường bào, hoá thành một luồng Ma Khí ngút trời xông thẳng lên thiên không.
…
“Nhồm nhoàm, ừng ực…”
Cùng thời điểm đó, toạ kỵ lý tưởng mà Ma Vô Thần nhắm đến đang từng chút vào bụng của tên Phàm Ăn mang tên Lê Vĩ.
“Không hổ là thịt rồng, chất lượng tốt, vừa dai vừa ngọt, nhai mỏi cả răng nhưng sướng miệng vô cùng.”
Lê Vĩ vừa ăn vừa đánh giá…
Hắn đã rời xa vùng đỗ nát ban đầu, tiến vào phạm vi gần khu vực trung tâm chiến trường, ngồi nướng thịt rồng.
Hắn dùng Dị Hoả để nướng cho mau chín, dùng một số thiên tài địa bảo tẩm ướp và làm nước chấm theo công thức của riêng mình…
Phần đầu giữ lại ngâm rượu, phần thịt thì đang ừng ực vào bụng.
Trạng thái Phàm Ăn Hình và Thôn Thực Kinh kích hoạt cùng lúc, gặm đuồi rồng say sưa ngon lành.
Vẫn tiếc là thiếu chút cồn!
Kiếp trước Lê Vĩ vùi đầu vào tu luyện, cũng chẳng phải kẻ sành ăn sành uống gì… nhưng đời này hắn có Phàm Ăn, lại luyện Thôn Thực Kinh, những thủ đoạn này dẫn hắn vào con đường ăn uống.
Lê Vĩ ăn để mạnh hơn, không phải để thoả mãn cơn thèm.
Thịt rồng là tài nguyên hảo hạng, cơ thể của hắn đang dần biến lớn…
Không kích hoạt trạng thái Trấn Ngục, hắn đã đạt đến 250 trượng, vẫn còn tiếp tục lớn.
Vốn có không ít thiên kiêu chạy đến muốn khiêu chiến, nhìn thấy tên này đang ăn thịt Thái Tử của U Minh Ma Long, sợ đến tê dại cả da đầu, vãi cả linh hồn… vắt hai chân lên cổ mà bỏ chạy.
Với những thiên kiêu ít ỏi còn sót lại, bọn hắn cũng từng nghe qua danh tiếng của Ma Long Hoành.
Nhưng ngay cả Ma Long Hoành còn trở thành thành thực phẩm vào bụng, có cho bọn hắn tám cái lá gan cũng không dám đến vuốt râu hùm.
Rất nhanh, một nửa thân rồng đã vào bụng.
Chất lượng tốt hơn Lê Vĩ tưởng tượng, đạt đến 300 trượng ở dạng bình thường.
Mà Thể Tu của hắn cũng đang đột phá.
Thất Chuyển Hậu Kỳ…
Lê Vĩ ước tính, nếu ăn hết lượng thịt rồng này, có thể đạt đến 350, đồng thời Thể Tu đột phá Thất Chuyển Viên Mãn, tuỳ thời tiến vào Bát Chuyển.
Không do dự, hắn tiếp tục cắn xé từng thớ thịt săn chắc thơm lừng, được nướng chín đỏ ửng…
…
Tại một khu vực bình nguyên bằng phẳng nằm ở phía đông bắc khu vực trung tâm chiến trường.
U u u…
Một luồng âm phong thấu xương quét qua mặt đất, minh hoả thiêu đốt trên cao…
“Hắn lên vị trí số một rồi, ta cũng phải cố gắng đuổi kịp!”
Giữa bình nguyên, Diêm Vương Công Chúa – Diêm Tịch Dao đang đứng lơ lửng giữa không trung.
Váy dài tím đem bay lượn phần phật, dải lụa mỏng quấn quanh vòng eo con kiến nhẹ nhàng uốn lượn.
Đôi mắt phượng dài hẹp của nàng lúc này đang ngập tràn sát ý lạnh lùng, gắt gao nhìn chằm chằm vào nam tử mặc trường bào màu xám tro đứng đối diện không xa.
Nam tử kia khuôn mặt tuấn mỹ nhưng lăng lệ, giữa trán khảm nạm một đạo ấn ký như xa luân đang chậm rãi xoay tròn, tản phát ra một luồng khí tức vô cùng huyền bí, tang thương.
Đó là lực lượng tựa như Luân Hồi.
Người này chính là Thiếu Chủ của Luân Hồi Cung — Luân Vũ, kẻ hiện đang chễm chệ ngồi ở vị trí thứ 16 trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng.
“Diêm Tịch Dao… Bản thiếu chủ chưa tìm đến ngươi, ngươi ngược lại tự mình tìm tới cửa nộp mạng?”
Luân Vũ khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vài phần tà dị.
Hắn nhìn lướt qua thân ảnh tuyệt mỹ của Diêm Tịch Dao, trong mắt hiện lên một tia tham lam không hề che giấu: “Diêm Vương Điện và Luân Hồi Cung chúng ta tranh đoạt suốt hàng vạn năm. Hôm nay ở nơi này, nếu bản thiếu chủ đem đệ nhất mỹ triệt để chinh phục, không biết mấy lão quái vật ở Diêm Vương Điện sẽ có biểu lộ gì đây? Hahaha!”
“Kẻ mạnh thật sự sẽ không lắm mồm!”
Diêm Tịch Dao thanh âm thanh cao, sắc lạnh như băng giá Cửu Tuyền. Bức rèm che mặt bằng sa đen khẽ lay động, lộ ra ánh mắt khinh bỉ tột cùng.
XOẸT!!!
Không thèm nói nhảm thêm một câu, Diêm Tịch Dao hai tay nhanh như chớp kết ra một đạo cổ lão thủ ấn.
Dải lụa mỏng màu tím đen bên hông nàng bỗng nhiên phóng đại, quét thẳng về phía đối thủ.
Bên trên dải lụa, thình lình có vô số Phù Văn chuẩn bị nổ tung.
Hiển nhiên đây cũng là một kiện Cửu Tinh Pháp Bảo của nàng.
“Hừ! Sợ ngươi không thành? Biến!”
Luân Vũ rống giận một tiếng, đạo ấn ký giữa trán hắn bỗng nhiên bừng sáng.
Sau lưng hắn, một cái vòng xoáy khổng lồ hiện ra, từ bên trong tuôn ra vô số những bàn tay khô khốc và dữ tợn, vung ra liệt trảo vồ đến Pháp Bảo của Diêm Tịch Dao.
Đó là những Tử Thủ được triệu hoán từ vòng xoáy Luân Hồi, nơi những sinh linh oán hận đã chết tạo ra.
ẦM ẦM ẦM…
Phù Chú nổ tung liên hồi, những bàn tay kia cố gắng ngăn chặn, sụp đổ không ngớt.
Cuộc quyết chiến đỉnh phong giữa hai thế lực thù địch chốn Âm Gian bùng nổ vô cùng khốc liệt!
Vì để tăng thứ hạng của mình, Diêm Tịch Dao đã nhắm đến Thiếu Chủ của Luân Hồi Cung, thế lực luôn đối đầu Diêm Vương Điện.
OÀNH OÀNH OÀNH!!!
Đại địa không ngừng rạn nứt, chấn động dữ dội dưới những thủ đoạn liên miên bất tuyệt của hai đại yêu nghiệt.
“Thiên Tử U Linh – Giảo Sát!”
Luân Vũ gào thét, vòng xoáy phía sau bành trướng, hàng nghìn Tử Vong U Linh lao ra như đại quân.
Chúng nó có Yêu Thú, có Nhân Loại, có Ma Quỷ và đủ loại chủng tộc sau khi chết ngưng thành U Linh, thô bạo lao đến Diêm Tịch Dao mà công kích.
“Quỷ Hồn Hiển Linh!” Diêm Tịch Dao sắc mặt bình thản, chân đạp u quang, đôi mắt phượng dài hẹp bùng nổ hồng quang nhàn nhạt.
Thiên Mệnh Cách – Ngự Quỷ Sư kích phát toàn diện.
Từ dưới cái bóng của nàng, đại quân Quỷ Hồn gào thét mà lên.
Số lượng Quỷ Hồn của nàng cũng đa dạng chủng loại, trong đó có cả năm tên Luân Hồi Ngũ Tử trước đó của Luân Hồi Cung.
Bọn chúng nhanh chóng tập hợp thành Quỷ Hồn Quân, xông thẳng đến mà nghênh chiến với U Linh Quân của đối thủ.
ẦM RẦM RẦM!
Bằng vào chất lượng Quỷ Hồn cao hơn, Quỷ Hồn Quân của Diêm Tịch Dao bắt đầu đàn áp, triệt tiêu U Linh Quân của đối thủ…
“Khốn kiếp! Bí Pháp – Tử Vong Minh Khí!”
Thấy đại quân của Diêm Tịch Dao ngạnh sinh sinh đè ép, Luân Vũ sắc mặt trở nên vô cùng dữ tợn.
Hắn bấm niệm pháp quyết, vòng xoáy Luân Hồi sau lưng bỗng nhiên chuyển sang màu vàng kim nhạt… bắn ra từng luồng khí tức sắc bén, sát phạt khó thể hình dung.
Từ trong đó, Tử Vong dung hợp cùng Minh Hồn, bắn ra hàng nghìn thanh Binh Khí như kiếm, đao, mâu, giáo… phô thiên cái địa bắn thẳng đến Diêm Tịch Dao.
“Luân Vũ, ngươi quá ngây thơ rồi.”
Diêm Tịch Dao thanh cao khẽ nhếch môi, U Minh Cốt và Âm Ti Phù Thể kết hợp.
XOẸT XOẸT XOẸT…
Từng nhánh từng nhánh U Minh Cốt phá thể bay ra, chúng nó được khảm Phù Văn vừa gia tăng phòng ngự, vừa tăng lực tấn công.
U Minh Cốt như những thanh Danh Khí, hung hăng lao vào hàng nghìn Tử Vong Minh Khí của đối phương.
OÀNH OÀNH OÀNH…
U Minh Cốt cứng rắn bất phá, mang theo Phù Chú từng đợt oanh tạc, lần lượt nghiền nát toàn bộ Tử Vong Minh Khí…
Dù Luân Vũ cũng sở hữu ba loại Thiên Mệnh Cách, một loại cho phép hắn mở ra vòng xoáy luân hồi, một loại triệu hoán U Linh, một loại ngưng luyện Tử Vong Minh Khí…
Nhưng khi kết hợp, vẫn kém hơn so với Diêm Tịch Dao.
Hắn được xếp hạng cao hơn, chỉ vì đã chiến thắng nhiều đối thủ trong Thiên Kiêu Thành.
Nhưng khi đại chiến cùng Diêm Vương Công Chúa, Thiếu Chủ của Luân Hồi Cung liền lâm vào thế hạ phong…
“Luân Vũ! Hôm nay bản công chúa định ra sinh tử của ngươi!” Nàng tuyên bố:
“Luân Hồi Cung, không nên thắng!”
“Luân Hồi Tất Sát!” Cảm nhận được tử vong uy hiếp mãnh liệt, Luân Vũ triệt để điên cuồng.
Hắn thô bạo bóp nát mười ngón tay của mình, đem bản mệnh tinh huyết hoàn toàn phun lên đạo ấn ký xoay tròn giữa trán.
Đạo ấn ký kia bộc phát ra một luồng tử quang dày đặc, ngưng tụ thành một mũi tên khổng lồ dài trăm trượng phá toái hư không, thô bạo bắn thẳng về Diêm Tịch Dao.
Một tên này ẩn chứa gần như toàn diện sức mạnh, có thể khoá chặt hồn phách đối thủ, sánh ngang với Tạo Hoá Danh Khí, không thể né tránh, chỉ có thể nghênh đón.
ĐÙNG ĐÙNG…
Hàng loạt U Minh Cốt bay đến ngăn cản, đều bị mũi tên này chấn bay.
Nó vẫn lao đến với tốc độ kinh khủng, đúng như tên gọi Luân Hồi Tất Sát, muốn diệt Diêm Tịch Dao.
Càng đáng sợ chính là, nếu như Luân Hồi Tất Sát thành công diệt trừ mục tiêu, nó có thể biến hồn phách của đối phương trở thành nô lệ, trung thành vĩnh viễn với chính người đã diệt sát mình.
Đây là Vũ Kỹ cường đại nhất của Luân Hồi Cung, chỉ người thừa kế vị trí Cung Chủ mới được quyền tu luyện.
Rõ ràng, ngay từ đầu Luân Vũ đã muốn dùng chiêu này… nên mới có dục vọng muốn chinh phục Diêm Tịch Dao.
Nhưng đừng quên, nội tình của Diêm Vương Điện chỉ hơn chứ không kém.
Diêm Tịch Dao thanh thoát kết ấn, từng đầu ngón tay lướt giữa không trung.
Phía sau lưng nàng, hiện ra hư ảnh một vị Diêm Vương khổng lồ…
Diêm Vương này uy nghiêm vô thượng, không thấy rõ mặt, chỉ mặc vương bào chốn âm ti, chấp chưởng luật lệ cõi âm, định đoạt tội trạng, phán quyết chúng sinh.
“Bí Pháp – Diêm Vương Định Đoạt!” Diêm Tịch Dao thanh lãnh mở miệng.
Trên hư ảnh Diêm Vương màu đen, một đôi mắt đỏ ngầu đột ngột mở ra, khoá chặt lấy Luân Vũ.
Khoảnh khắc đó, ba hồn bảy vía của hắn đều kinh sợ tột đỉnh, trí nhớ, ý thức, hồi ức từ nhỏ đến lớn như một thước phim quay chậm đảo ngược trong đầu.
Hắn như một linh hồn nhỏ bé đáng thương, quỳ gối trước đại điện để nghe Diêm Vương tuyên án.
Diêm Vương Định Đoạt là một Bí Pháp nhắm thẳng vào tâm cảnh.
Nếu cả đời ngươi chưa từng hổ hẹn với lòng, chưa từng làm ra bất cứ hành vi nào trái với lương tâm, ngươi sẽ dễ dàng thoát khỏi sự tác động của nó.
Nhưng nếu có tội nghiệt mà ngươi tự thấy bản thân sai lầm, trái với tâm cảnh… nó sẽ phóng đại gấp vô số lần cảm giác tội lỗi và sợ hãi.
Mà hiển nhiên, Luân Vũ thuộc trường hợp sau…
“Ta đáng chết, ta đáng chết!” Luân Vũ ôm đầu gào thét.
Để leo lên vị trí Luân Hồi Cung Thiếu Chủ, hắn đã diệt đi đệ đệ ruột thịt của mình trong bí cảnh… sau đó cường thế chiếm hữu vị hôn thê của đối phương.
Để được độc chiếm tài nguyên tại một di tích, hắn đã từng hạ thủ với chính trưởng lão của Luân Hồi Cung rồi đổ tội cho nguy hiểm trong di tích.
Trong lúc đột phá gặp tâm ma mất khống chế, hắn đã xuống tay tiêu diệt nữ nhân song tu của mình.
Lúc này, những tội trạng đó phóng đại gấp hàng vạn lần trong tâm trí hắn…
“TA ĐÁNG CHẾT!” Luân Vũ gào lên, sắc mặt trở nên dữ tợn.
Hắn động ý niệm.
VÈO!
Luân Hồi Tất Sát nghịch chuyển, mũi tên chỉ còn cách Diêm Tịch Dao trong gang tấc mãnh liệt quay đầu, bắn ngược trở lại.
PHỐC!
Mi tâm xuyên qua, đầu lâu nổ tung…
Hồn phách của Luân Vũ bị chính Luân Hồi Tất Sát ghim vào, kéo ra khỏi cơ thể.
ROẸT ROẸT…
Mũi tên lúc này hoá thành xiềng xích, khảm vào Minh Hồn của Luân Vũ, hình thành sợi xích siết chặt lấy cổ.
Hắn quỳ gối tại chỗ, bị chính chiêu thức mạnh nhất của mình tiêu diệt…
Đây là sự quỷ dị khó lường của Diêm Vương Điện Bí Pháp.
Mạng sống của ngươi được định đoạt từ chính cách nhìn nhận của ngươi với những hành vi đã từng gây ra trong đời mình.
Nếu Luân Vũ là kẻ cùng hung cực ác đến mức xem những việc hắn từng làm là hiển nhiên, là vô tội… hắn cũng không bị Diêm Vương Định Đoạt ảnh hưởng.
Đáng tiếc, tâm cảnh kẻ này vẫn còn chưa đạt đến mức đó…
Hắn tuy ác, nhưng vẫn chưa triệt để mất lương tri.
Chính điều này đã kết liễu hắn!
Từ thể nội Luân Vũ, Đoạt Mệnh Ấn bay ra… hoà nhập vào Đoạt Mệnh Ấn của Diêm Tịch Dao.
Cộng thêm số lượng sẵn có của nàng…
Vị trí trên bảng bắt đầu thay đổi.
Diêm Vương Điện – Diêm Tịch Dao xếp hạng 13!
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
