Chương 342: VẠN BINH CHÂN Ý!

Chapter truyện / Chương 342: VẠN BINH CHÂN Ý!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 342: VẠN BINH CHÂN Ý! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 342: VẠN BINH CHÂN Ý! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


ẦM! ẦM! ẦM!

Tinh không bao la trong Tầng Thứ Nhất của Khí Ngục rung chuyển điên cuồng như thể vừa trải qua một trận đại chấn vũ trụ.

Hàng vạn bức cự thạch đen tuyền cao tới ngàn trượng, vốn đang lơ lửng sừng sững như những bia mộ cổ đại, đồng loạt phát ra tiếng nổ vang rền.

Những dòng khẩu quyết đỏ rực điêu khắc trên bề mặt chúng bùng lên.

Từng nét chữ, từng câu từ thần bí bắt đầu bong tróc khỏi đá, hóa thành hàng vạn vạn những tàn chữ màu đỏ máu xoay tròn giữa hư không!

Lê Vĩ nín thở, ánh mắt dán chặt vào cảnh tượng kinh thiên động địa trước mắt.

Hắn vốn tưởng rằng, sau khi hàng vạn bức cự thạch chứa đựng nền tảng công pháp nguyên sơ kia dung hợp lại, thứ hiện ra sẽ là một bản đại kinh viễn cổ, một quyển thiên thư, hay ít nhất cũng là một tấm cự thạch lớn gấp vạn lần với những dòng khẩu quyết uy nghi…

Thế nhưng, dự đoán của hắn đã sai lầm…

Hàng vạn bức cự thạch ngàn trượng không hề vỡ vụn thành tro bụi, mà chúng bắt đầu thu nhỏ, va đập, nén ép vào nhau.

Mỗi một lần va chạm là một lần hư không bị xé rách, tỏa ra vô số tia sấm sét và hỏa diễm sát phạt.

Chúng điên cuồng quy tụ về đúng một điểm ở trung tâm không gian tinh không — nơi giao thoa của tất cả.

Nén lại! Tiếp tục nén lại!

Từ một phạm vi hàng mười vạn dặm, toàn bộ các khối cự thạch và hàng vạn dòng khẩu quyết nén vào mười trượng… một trượng… rồi rốt cuộc ngưng tụ thành một cái kén thần bí.

Chiếc kén ấy đập liên hồi như một trái tim nguyên thủy.

Thình thịch… thình thịch…

Mỗi tiếng đập vang lên, ý thức của Lê Vĩ lại chấn động một lần. Hắn cảm nhận được bên trong chiếc kén đó không phải là sự vô tri của văn tự, mà là một sinh mệnh… nó đang nhìn về phía hắn, đang khóa chặt lấy hắn.

“Đó… đó là cái gì?” Lê Vĩ trầm giọng, thanh âm mang theo sự cảnh giác cao độ.

Nữ Khí Linh lơ lửng bên cạnh hắn, đôi mắt to tròn lóng lánh hào quang. Nàng không trả lời trực tiếp, chỉ khoanh hai tay nhỏ nhắn trước ngực, khóe môi nhếch lên một nụ cười vừa kiêu hãnh vừa pha chút mong đợi đầy nghịch ngợm:

“Xem đi, Tà Quân! Công Pháp Hoàn Thiện của Khí Ngục… chưa bao giờ là thứ để ‘đọc’ hay ‘học’ bằng cái đầu cả!”

RẮC!

Lời Khí Linh vừa dứt, một tiếng nứt giòn tan vang vọng khắp không gian.

Trên bề mặt chiếc kén cổ xưa xuất hiện một đường rạn nứt sắc lẹm. Ngay sau đó, một luồng sát khí cuồng bạo, lạnh lẽo đến tận cùng xương tủy từ trong khe nứt ấy lao ra, quét sạch mọi khói bụi tinh không xung quanh.

OÀNH!

Kén sáng vỡ tung thành muôn vàn mảnh vụn!

Từ trong cơn bão ánh sáng của sự vụn vỡ, một bóng người chậm rãi bước ra.

Khi luồng hào quang mờ đi, con ngươi của Lê Vĩ co rút lại đến mức tối đa, toàn thân hắn cứng đờ trong một nhịp thở.

Thân ảnh đang bước ra từ kén vỡ… có chiều cao, vóc dáng, thần thái, và thậm chí là cả trang phục hoàn toàn giống hệt hắn!

Cùng một bộ Bạo Long Giáp gai góc xám đen, cùng tà áo tung bay trong gió lốc, cùng chiếc mặt nạ rồng cổ kính che khuất nửa khuôn mặt…

Ngoại trừ một điểm duy nhất!

Đôi mắt của thân ảnh đối diện hoàn toàn trống rỗng, không có lòng đen, không có cảm xúc, chỉ có hai đốm quang mang màu đỏ.

Đó là một bản sao hoàn hảo của Lê Vĩ, nhưng được nhào nặn ra từ ý chí của Khí Ngục.

“Bản sao của ta?!” Lê Vĩ nheo mắt lại, lực lượng trong thể nội lập tức sôi trào, sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.

“Chính xác!” Thanh âm của Tiểu Khí Linh vang lên từ phía sau:

“Đây là Vạn Khí Bản Sao ngưng tụ từ Tầng Thứ Nhất của Khí Ngục! Nó nắm giữ toàn bộ cấu trúc công pháp nguyên sơ nhất, sở hữu cường độ thân thể và nguồn sức mạnh tương đương với ngươi ở trạng thái đỉnh cao… Và nhiệm vụ của nó, là dùng sự tinh thông vũ khí để sát phạt ngươi!”

Không có một lời báo trước… Không có bất kỳ nghi thức chào hỏi nào.

Ngay khi Khí Linh vừa dứt lời, đốm sáng đỏ trong mắt Bản Sao bùng lên mãnh liệt!

XOẸT!

Bản sao giơ tay phải ra không trung.

Lực lượng từ không gian xung quanh ngay lập tức cuồn cuộn đổ về lòng bàn tay nó.

Trong chớp mắt, một thanh cự kiếm màu đỏ thẫm kéo dài năm thước, bề mặt chằng chịt những rãnh huyết và hoa văn cổ xưa ngưng tụ thành hình!

Thanh kiếm đó không phải là một Thai Khí cụ thể nào trên Huyền Binh Đại Lục.

Nó không có tên, cũng chẳng có đẳng cấp rõ ràng, nhưng ngay khoảnh khắc nó xuất hiện, một luồng Kiếm Ý sắc lẹm, cuồng bạo đến mức xé rách cả hư không lập tức bao trùm vạn dặm!

Luồng Kiếm Ý này… chứa đựng sự bá đạo của Bạo Long, sự tà dị của Quỷ Đạo, sự linh diệu của Âm Dương, và sự tàn nhẫn của Tà Khí!

Nó chính là luồng Kiếm Ý được kết hợp từ chính các loại lực lượng của Lê Vĩ, nhưng lại được diễn dịch ở một tầng thứ tuyệt đối, bén nhọn đến mức Lê Vĩ chưa từng chạm đến!

OÀNH!

Bản sao bước ra một bước.

Hư không dưới chân nó nổ tung. Thân hình nó hóa thành một vệt sáng đỏ đen xuyên thủng khoảng cách giữa hai người, cự kiếm trong tay vung lên một đường vòng cung tuyệt mỹ nhưng mang theo tử khí ngút trời!

Trảm!

Một kiếm này vung ra, không hề có hoa mỹ, không hề có kỹ xảo rườm rà. Nó chỉ đơn thuần là một thao tác “Chém”!

Nhưng đó là thao tác “Chém” được chắt lọc từ hàng triệu lần vung kiếm của vạn đại thiên tài, mang theo quy tắc cắt đứt mọi vật cản trên đời!

“Hảo kiếm!”

Lê Vĩ gầm lên một tiếng, phản ứng của một kẻ đã trải qua hàng trăm trận sinh tử lập tức bộc phát.

Hắn không né tránh. Trong cõi ý thức này, hắn dồn toàn bộ lực lượng vào tay phải, tung ra một quyền mang theo hư ảnh Bạo Long gầm thét, muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để đánh nát lưỡi kiếm kia!

“Phá!”

OÀNH!

Quyền kiếm va chạm!

Tiếng kim loại ma sát xé rách màng nhĩ vang lên điên cuồng.

Thế nhưng, cảnh mà Lê Vĩ tưởng tượng… Bạo Long Quyền đánh nát cự kiếm đã không xảy ra!

Thanh cự kiếm đỏ thẫm trong tay bản sao rung lên một tần số kỳ lạ.

Luồng Kiếm Ý tuyệt đối kia không hề đâm vào nắm đấm của hắn, mà nó… lách qua từng kẽ hở lực lượng của quyền kình.

Nó biến lực lượng cuồng bạo của Lê Vĩ thành điểm tựa, mượn lực đả lực, rồi nhằm thẳng vào điểm yếu nhất, sơ hở nhất trên cánh tay hắn mà cắt xuống!

XOẸT!

Giáp Bạo Long trên tay phải Lê Vĩ vỡ vụn!

Một đường kiếm sâu thấy xương xuất hiện trên cánh tay ý thức của hắn… thân hình Lê Vĩ bị chấn văng ngược về phía sau hàng ngàn thước, bước chân lảo đảo!

“Cái gì?!”

Lê Vĩ nhìn vết thương đang bốc khói đen trên tay mình, mắt chợt co lại.

Lực lượng của bản sao rõ ràng không hề mạnh hơn hắn! Nó cũng dùng đúng lực lượng cấp độ đó, đúng loại thể chất đó.

Thế nhưng, một kiếm vừa rồi của nó lại dễ dàng xé nát lớp phòng ngự và thế công của hắn như cắt một tờ giấy mỏng!

“Ta đã nói rồi, Tà Quân!” Khí Linh đứng xa xa hô lớn, giọng nói vang vọng khắp cõi tinh không:

“Trong Khí Ngục, man lực hay các thủ đoạn khác là thứ vô dụng nhất! Ngươi đang đối mặt với ‘Chân Ý’ nguyên sơ của Binh Khí!”

“Thai Khí tại Huyền Binh Đại Lục dạy các ngươi dùng Khí Lực trong chiến đấu, nhưng Khí Ngục lại dạy ngươi… Làm sao để bản thân trở thành Ý Chí của Binh Khí!”

“Nếu ngươi ỷ vào những thủ đoạn khác mà đương đầu, ngươi sẽ bị đánh bại hoàn toàn!”

Lời nói của Khí Linh như một tiếng sét đánh ngang tai Lê Vĩ.

Ánh mắt hắn nhìn về phía bản sao đang chậm rãi tiến lại gần.

Bản sao không hề thừa cơ xông lên truy sát thô bạo. Nó đứng đó, cự kiếm đỏ thẫm chĩa xuống đất, luồng Kiếm Ý cuồn cuộn quanh thân như một ngọn núi lớn vô hình, đè nén khiến không khí xung quanh biến dạng.

Nó đang đợi hắn. Nơi này là trường khảo nghiệm, và bài học đầu tiên… yêu cầu hắn phải chiến thắng nó bằng chính loại binh khí đó!

“Hóa ra là vậy sao? Ở Khí Ngục, chỉ có thể dùng Khí chiến Khí!”

Lê Vĩ nhắm mắt lại trong một nhịp thở. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng đau đớn từ vết thương trên linh hồn.

“Ý của Kiếm…” Lê Vĩ thì thầm:

“Kiếm… không phải là một thanh sắt sắc nhọn đơn giản. Kiếm là sự chắt lọc của sát ý, là đường thẳng ngắn nhất nối liền giữa sự sống và cái chết!”

ONG!

Lê Vĩ mở bừng mắt!

Trong mắt hắn, hai đốm lửa rồng không còn bốc cháy cuồng loạn như trước, mà ngưng tụ lại thành hai lưỡi kiếm nhỏ hẹp, sắc lẹm đến thấu xương!

Hắn giơ tay phải lên.

Không còn dồn lực lượng thô bạo thành một quả cầu Khí Lực hỗn loạn. Lê Vĩ bắt đầu vận hành các luồng lực lượng trong cơ thể — Long Lực làm xương sống, Âm Dương làm thân, Quỷ Khí làm lưỡi, Tà Lực làm mũi kiếm, và Tinh Thần Lực làm đường dẫn!

XOẸT!

Các loại lực lượng lan tràn từ lòng bàn tay hắn.

Khí Lực cuộn dâng, tự co rút, nén ép, và biến đổi hình dạng. Trong chớp mắt, một thanh Ma Kiếm ngưng tụ hoàn chỉnh xuất hiện trong tay Lê Vĩ!

Tuy hình dạng thanh Ma Kiếm này còn hơi thô ráp, lưỡi kiếm vẫn còn gợn sóng Khí Lực chưa hoàn toàn ổn định, nhưng từ trên thân kiếm… một luồng Kiếm Ý sơ khai, mang theo sự ngông cuồng và tàn nhẫn độc nhất vô nhị của Tà Quân đã bắt đầu tỏa ra!

Bản sao dường như cảm nhận được sự thay đổi này. Đốm sáng đỏ trong mắt nó lóe lên một nhịp.

Nơi này, dạy cho Lê Vĩ ngưng vũ khí bằng chính lực lượng và ý thức của hắn…

Từ đó thấu triệt hơn, cảm ngộ hơn…

Hắn không thể dùng đến Bạo Uyên, càng không thể dùng bất cứ Thai Khí nào…

Hắn phải chiến đấu bằng ý thức và ngộ tính!

ẦM!

Hai thân ảnh đồng thời biến mất tại chỗ!

KENG! KENG! KENG! KENG!

Trong không gian tinh không tăm tối, hàng loạt những vệt sáng màu đỏ và đan xen vào nhau với tốc độ chóng mặt.

Tiếng va chạm của kim loại vang lên dồn dập…

Lê Vĩ dùng Kiếm đối Kiếm!

Mỗi một lần vung kiếm, hắn lại cảm nhận được sự chênh lệch ghê gớm giữa mình và bản sao.

Kiếm Ý của bản sao giống như một đại sư đã nghiên cứu Kiếm Đạo suốt hàng mười vạn năm. Mỗi một đường đâm, một nhịp đỡ, một cú lướt lưỡi kiếm của nó đều đạt đến độ chuẩn xác tuyệt đối.

Bất chấp Lê Vĩ có được Thiên Mệnh Cách – Bậc Thầy Vũ Khí, hắn vẫn chẳng là gì so với bản sao của mình.

Thanh cự kiếm của bản sao liên tục tìm ra những kẽ hở trong thế kiếm còn non nớt của Lê Vĩ.

XOẸT! XOẸT!

Vết thương trên người Lê Vĩ xuất hiện ngày một nhiều. Vạt áo ý thức của hắn bị xé rách rưới, máu linh hồn bắn vung vãi ra hư không. Giáp vai bị chém rụng, vết chém trên ngực kéo dài tới tận bụng!

Nỗi đau đớn xé rách linh hồn xông thẳng vào não bộ, nhưng đôi mắt của Lê Vĩ lại ngày càng sáng rực lên!

Hắn không hề sợ hãi. Trái lại, hắn đang điên cuồng học lấy từng nhịp điệu chiến đấu của bản sao!

Hắn học cách làm sao để dồn lực vào sống kiếm, tạo ra sự mềm dẻo để triệt tiêu lực triệt hạ của đối thủ.

Hắn học cách ép sức mạnh vào mũi kiếm, tạo ra độ xuyên thấu tối cao để phá vỡ các đòn đỡ.

Hắn học cách dùng ý thức điều khiển nhịp thở của Kiếm Ý, khiến cho thanh kiếm trong tay không còn là một vật thể thụ động, mà trở thành một phần kéo dài của cánh tay và tâm trí mình.

“Ta hiểu rồi… Ta hiểu rồi!”

Lê Vĩ vừa gạt phăng một cú đâm hiểm hóc của bản sao vừa cất tiếng cười cuồng khát.

Giọng nói của hắn vang vọng giữa cơn bão kiếm khí:

“Kiếm của ngươi là quy chuẩn hoàn hảo! Nhưng kiếm của Lê Vĩ ta… là sự tàn phá và áp đảo!”

OÀNH!

Lê Vĩ bất ngờ buông bỏ toàn bộ thế phòng ngự!

Hắn không còn cố gắng mô phỏng lại sự chuẩn xác kỹ thuật của bản sao nữa.

Trong khoảnh khắc cự kiếm của bản sao lao đến, đâm thủng vai trái của hắn, Lê Vĩ không hề chớp mắt.

Hắn siết chặt lấy lưỡi kiếm của bản sao bằng vai trái, dồn toàn bộ Kiếm Ý vừa ngộ ra vào thanh Ma Kiếm ở tay phải!

“Bạo!”

NGAO!

Một tiếng rồng ngâm cuồng bạo vang lên từ thân kiếm của Lê Vĩ!

Thanh Ma Kiếm không còn gợn sóng lăn tăn nữa. Nó ngưng tụ lại thành một dải hắc quang phẳng lặng như gương, nhưng sự sát phạt và cuồng bạo bên trong đã vượt qua giới hạn từ bản sao.

Đây là Kiếm Ý của riêng hắn — Bạo Tà Kiếm Ý!

Không cần quy chuẩn, không cần hoa mỹ, chỉ lấy sự tàn bạo của Bạo Long và sự quỷ dị khó lường làm nòng cốt để phá vỡ thế kiếm…

XOẸT!

Lê Vĩ vung kiếm!

Một nhát chém hình bán nguyệt quét ngang qua hư không.

Đường kiếm đó nhanh đến mức thời gian dường như ngưng đọng. Luồng Kiếm Ý của bản sao tỏa ra xung quanh lập tức bị kiếm khí này xé thành hai nửa…

Bản sao cứng đờ tại chỗ.

Chiếc cự kiếm màu đỏ thẫm trong tay nó gãy đôi.

Và ngay sau đó, một đường chỉ đỏ xuất hiện kéo dài từ vai trái xuống hông phải của bản sao.

OÀNH!

Thân hình của bản sao ngưng tụ từ Kiếm Ý nguyên sơ vỡ tung thành muôn vàn hạt sáng…

“Phù… Phù…”

Lê Vĩ đứng giữa tinh không, tay vẫn siết chặt thanh Ma Kiếm ngưng tụ từ Khí Lực, hơi thở ý thức dồn dập.

Hắn biết, mình vừa lĩnh ngộ được Kiếm Ý.

Hắn từng ỷ vào Cửu Minh Chiến Pháp ngưng ra Cửu Tầng Chiến Ý… nhưng giờ đây chỉ sau một trận chiến, hắn đã lĩnh ngộ được tầng Kiếm Ý đầu tiên của riêng mình.

Kiếm Ý không vô tri chỉ là Kiếm Ý, Kiếm Ý hình thành dựa vào phong cách của từng Kiếm Tu.

Có người chủ luyện tốc độ, Kiếm Ý của đối phương sẽ nhanh.

Có người chủ luyện cường lực, Kiếm Ý của đối phương sẽ mạnh bạo.

Vết thương trên vai trái và khắp cơ thể hắn đang chậm rãi tự chữa lành nhờ nguồn lực lượng tràn ngập trong Khí Ngục, nhưng cảm giác kiệt sức về mặt tinh thần là hoàn toàn có thật.

Trận chiến dùng Kiếm vừa rồi chỉ diễn ra trong vài trăm nhịp thở, nhưng lượng tính toán và sự tập trung mà hắn bỏ ra còn khủng khiếp hơn cả một trận sinh tử chiến ngoài đời thực!

“Khá khen cho ngươi! Ngộ tính không tệ!”

Tiếng vỗ tay nhỏ nhắn của Tiểu Khí Linh vang lên. Cô nương giáp bạc lơ lửng tiến lại gần vài bước, mắt nhìn Lê Vĩ với vẻ tán thưởng không giấu giếm:

“Tuy nhiên… Đừng mừng rỡ quá sớm, Tà Quân, Kiếm Ý vừa rồi chỉ vừa sơ thành… rồi ngươi sẽ phải đối mặt với những bản sao sở hữu số tầng Kiếm Ý nhiều hơn, mạnh hơn…”

“Bất quá, để ngươi đổi một loại trải nghiệm!”

Khí Linh đột nhiên mỉm cười thần bí, ngón tay nhỏ nhắn chỉ về phía trung tâm tinh không:

“Tầng Thứ Nhất của Khí Ngục… không chỉ có Kiếm!”

ẦM!

Lời Khí Linh chưa dứt, muôn vàn hạt sáng đỏ thẫm vừa vỡ ra từ bản sao thứ nhất đột nhiên không hề biến mất.

Chúng xoay tròn điên cuồng giữa hư không, rồi một lần nữa quy tụ lại, tạo thành một bóng người hoàn toàn mới!

Vẫn là bản sao mang diện mạo và trang phục của Lê Vĩ!

Thế nhưng, luồng khí tức tỏa ra từ bản sao lúc này đã hoàn toàn thay đổi.

Nó không còn sự bén nhọn, tàn nhẫn và dồn nén của Kiếm Ý nữa. Thay vào đó là một luồng khí thế bề nghễ, can trường, cuồn cuộn như sóng cuồng biển dội, xuyên thủng chư thiên!

XOẸT!

Bản sao nâng hai tay ra.

Khí Lực cuộn dâng, ngưng tụ thành một thanh Trường Thương thẳng tắp!

Thân Thương màu vàng kim pha xám bạc, trên thân thương chạm khắc hình ảnh một con Mãng Xà đang uốn lượn chực lao ra xé nát kẻ thù. Mũi thương hai cạnh sắc lẹm, phát ra những tiếng rít xé gió rùng rợn!

Và đương nhiên, nó tỏa ra một luồng ý chí cuồng dã, không khuất phục, sẵn sàng đàn áp bát hoang, bình thiên định địa.

Thương Ý!

Đó là ý chí của sự càn quét, sự xuyên thấu khoảng cách, sự dũng mãnh không gì cản nổi của bậc đại tướng xông pha chiến trường.

Lê Vĩ nheo mắt lại.

Hắn không hề chậm trễ, siết chặt thanh Ma Kiếm trong tay, dồn Bạo Tà Kiếm Ý lên đỉnh cao, hóa thành một vệt kiếm mang lao thẳng về phía bản sao!

“Trảm!”

Lê Vĩ vung kiếm, nhắm thẳng vào cổ bản sao!

Thế nhưng!

Bản sao dùng Thương không hề né tránh, cũng không hề vung thương lên đỡ theo cách thông thường.

Nó chỉ đơn giản là lùi nửa bước, thân thương trong tay xoay tròn một vòng tạo thành một trận lốc xoáy, rồi… ĐÂM!

PHỐC!

Một đòn đâm đơn giản đến mức tối đa!

“Nhất Thốn Trường, Nhất Thốn Cường!”

Mũi thương xuyên qua luồng Kiếm Ý của Lê Vĩ trước khi thanh Ma Kiếm của hắn kịp chạm vào người bản sao!

Khoảng cách bị kéo giãn một cách tàn nhẫn.

Mũi thương sắc lẹm mang theo Thương Ý xuyên thấu càn quét đánh bạt thanh Ma Kiếm của Lê Vĩ ra ngoài, đồng thời dư lực của đòn đâm quất thẳng vào ngực hắn!

OÀNH!

Lê Vĩ bị đánh văng ra xa hàng ngàn mét, giáp ngực nứt vỡ, ý thức suýt chút sụp đổ.

“Hừ!”

Lê Vĩ ổn định thân hình, triệu hồi Ma Kiếm… ánh mắt tràn đầy sự không phục. Hắn lại tiếp tục áp sát, dùng thế kiếm linh diệu vừa học được để tìm cách cận chiến.

Thế nhưng, bản sao dùng Thương đã biến khoảng không gian xung quanh thành một vùng tử địa…

Trường Thương trong tay nó lúc thì đâm thẳng như rồng xuất hải, phá tan mọi đường kiếm cận chiến của Lê Vĩ.

Lúc lại quét ngang như hổ vẫy đuôi, dùng thân thương nặng tới vạn cân đập nát thế phòng ngự của hắn.

Lúc lại điểm mũi thương liên tục thành hàng trăm điểm sáng liên hoàn, ép Lê Vĩ phải liên tục lùi bước, ý thức ngày càng mơ hồ…

Lê Vĩ càng đánh càng cảm thấy nghẹn uất!

Thanh Ma Kiếm trong tay hắn rõ ràng rất bén nhọn, Kiếm Ý rất cuồng bạo và quỷ dị. Thế nhưng khi đối đầu với một kẻ nắm giữ Thương Ý, nắm giữ lợi thế về tầm đánh và khả năng càn quét, mọi ưu thế của hắn đều bị chế ngự hoàn toàn!

KENG!

Trường Thương một lần nữa đánh bạt Ma Kiếm. Mũi thương đâm xuyên qua đùi phải của Lê Vĩ, ghim chặt ý thức của hắn xuống tinh không!

“Nào! Hãy nhìn lại bản thân ngươi đi, Tà Quân!” Khí Linh từ trên cao nhìn xuống, giọng nói vang lên tỉnh táo đến mức tàn nhẫn:

“Ngươi đang phạm phải sai lầm lớn nhất!”

“Tại sao ngươi lại cứ cố chấp siết chặt thanh Kiếm đó? Vì ngươi vừa mới ngộ ra nó sao? Vì ngươi thấy nó mạnh sao?”

“Tu sĩ Huyền Binh Đại Lục cả đời chỉ phụ thuộc vào một hoặc hai kiện Thai Khí! Nếu Thai Khí của họ là Kiếm, gặp kẻ dùng Thương có tầm đánh xa hơn, họ chỉ có thể cố sống cố chết dùng Kiếm để đỡ! Nếu Thai Khí của họ là Thuẫn, gặp kẻ dùng Ám Khí linh hoạt, họ chỉ có thể thụ động làm bia đỡ đạn!”

“Họ bị trói buộc bởi hình dạng và bản chất của từng Binh Khí!”

“Nhưng Khí Ngục thì sao?!”

Khí Linh hét lớn, tiếng hô trong trẻo vang vọng như sấm động giữa cõi tinh không:

“Khí Ngục coi vạn binh đều là Khí! Khí không có hình thù cố định! Tâm ngươi là Kiếm, Khí là Kiếm! Tâm ngươi là Thương, Khí là Thương!”

“Kẻ nắm giữ Khí Ngục… Không phụ thuộc vào bất kỳ binh khí nào, mà khiến Vạn Binh trong thiên địa trở thành công cụ trong tay!”

“Bỏ Kiếm của ngươi xuống!”

ẦM!

Lời cảnh tỉnh của Khí Linh như một luồng điện xé nát tư duy lối mòn của Lê Vĩ!

Buông bỏ thanh kiếm trong tay…

Đúng vậy! Tại sao hắn lại phải cố chấp dùng Kiếm để đấu với Thương?!

Hắn không phải là một Kiếm Tu truyền thống! Hắn cũng chẳng phải là một tu sĩ Huyền Binh Đại Lục bị trói buộc bởi một kiện Thai Khí bản mệnh!

Nếu kẻ thù dùng Thương để chế ngự Kiếm của hắn… Vậy thì hắn sẽ dùng một thanh Thương mạnh hơn, dùng Thương Đạo bá hơn để đập nát trường thương của đối thủ!

“Ta… đã hiểu!”

Lê Vĩ ngẩng đầu lên.

Đốm lửa đỏ trong mắt hắn bùng nổ.

Hắn chủ động tiêu tán thanh Ma Kiếm! Hắn giơ hai tay ra siết chặt lấy thân Thần Thương của bản sao đang ghim trên đùi mình.

RỐNG!

Ý chí của hắn gầm thét…

Lê Vĩ rút mũi thương ra khỏi đùi. Toàn bộ Khí Lực không còn ngưng tụ thành lưỡi kiếm bén nhọn nữa… mà bắt đầu uốn lượn, duỗi thẳng, hóa thành một luồng khí thế càn quét ngút trời!

OÀNH!

Từ trong tay Lê Vĩ, luồng Khí Lực bạo phát…

Nó kéo dài ra một trượng tám… hai trượng!

Một thanh Bạo Long Tà Thương xuất hiện!

Thân thương đen tuyền như hắc thiết thái cổ, trên bề mặt không khắc hình mãng xà, mà là một con Bạo Long đang giương nanh múa vuốt! Mũi thương hình tam giác gai góc, phát ra luồng ý chí tàn bạo, bá đạo đến mức muốn nuốt chửng cả tinh không.

“Thương Ý… không phải là sự chuẩn xác!” Lê Vĩ gầm lên, thân hình bật nhỏm dậy:

“Thương Ý của ta… là QUÉT SẠCH!”

OÀNH!

Lê Vĩ vung Bạo Long Tà Thương!

Không hề có sự ngập ngừng, Bậc Thầy Vũ Khí được thể hiện, Tà Thương trong tay như một phần cơ thể, cứ thế mà quét ngang…

Thân thương kéo theo một dải bão đen mang tính hủy diệt…

Bản sao lập tức giơ Thần Thương vàng kim lên đỡ!

KENG!

Tiếng nổ vang rền như hai tòa thái sơn đâm vào nhau!

Thương Ý bá đạo của Lê Vĩ lập tức đè bẹp luồng Thương Ý của bản sao. Trường Thương của bản sao bị đánh cho cong vút, thân hình nó bị hất văng lên không trung!

“Đến lượt ta!”

Lê Vĩ không cho bản sao bất kỳ cơ hội nào để ổn định lại.

Hắn bước tới một bước, Bạo Long Tà Thương trong tay đâm thẳng ra không trung!

Một đâm này như Hơi Thở Bạo Long đàn áp tất cả!

Bản sao điên cuồng vung thương đỡ gạt, nhưng nhất thương của Lê Vĩ quá mức cuồng bạo, quá mức rộng lớn!

XOẸT!

Bạo Long Tà Thương đâm xuyên qua ngực bản sao thứ hai!

Lê Vĩ gầm lên một tiếng, cánh tay dồn lực vung mạnh, hất tung bản sao lên bầu trời, rồi vung thương quét ngang!

OÀNH!

Bản sao thứ hai nổ tung thành muôn vàn hạt sáng!

Lĩnh ngộ tầng Thương Ý thứ nhất!

Nhưng… cuộc chiến vẫn chưa dừng lại!

Ngay khi bản sao thứ hai vừa vỡ tan, hàng vạn hạt sáng lại một lần nữa xoay tròn.

Lần này, tốc độ ngưng tụ của Khí Ngục nhanh gấp mười lần!

ẦM!

Bản sao thứ ba xuất hiện… Tay siết chặt một Đại Đao nặng nề! Luồng Đao Ý uy mãnh như xẻ đôi đất trời, mang theo chí khí một đi không trở lại cuồn cuộn dâng lên!

Lê Vĩ không hề nao núng. Hắn lập tức tiêu tán Bạo Long Tà Thương, dồn Khí Lực ngưng tụ thành một thanh Tâm Ma Tà Đao tương ứng!

Hắn lao vào chém giết, dùng sự ngông nghênh, cuồng tà đấu với sự dũng mãnh, dùng đao chém đao cho đến khi Đao Ý của hắn đè bẹp đối thủ!

OÀNH!

Bản sao thứ ba tan biến!

Bản sao thứ tư lập tức bước ra… Tay cầm Trường Cung, đứng xa hàng vạn dặm! Luồng Cung Ý lạnh lẽo, khóa chặt linh hồn, ngưng tụ thành Tiễn Ý thành những mũi tên xuyên phá không gian đâm về phía Lê Vĩ!

Lê Vĩ bị bắn thủng vai, thủng bụng, nhưng hắn không hề lùi bước dù Tiễn Ý đã xuyên qua cả đầu.

Hắn nhắm mắt lại, hóa Khí Lực của bản thân thành một thanh Bạo Tinh Cung, dùng Tinh Thần Lực làm dây cung, bắn ra những mũi tên như lưu tinh loạn vũ, điên cuồng đối sát!

XOẸT!

Bản sao thứ tư nổ tung!

Rồi đến bản sao thứ năm… Dùng Song Trảo ẩn núp trong bóng tối tuôn trào Trảo Ý…

Bản sao thứ sáu… Dùng Cự Phủ khai thiên…

Bản sao thứ bảy dùng Trọng Chùy trấn áp sơn hà.

Bản sao thứ tám… Bản sao thứ chín… Bản sao thứ mười…

Trong cõi tinh không bao la của Khí Ngục, một trận đại tháo chiến chưa từng có trong quá trình tu luyện đã bùng nổ!

Lê Vĩ giống như một kẻ điên khùng tu luyện và chiến đấu.

Hóa ra Khí Ngục chính là như thế, đây không phải Ngục Giam của Vũ Khí…

Đây là nơi khổ luyện như địa ngục dành cho chủ nhân của nó!

Hắn liên tục bị giết, liên tục bị thương, ý thức cứ phá rồi lại lặp.

Thân thể hắn bị chém rách, bị đâm thủng, bị nghiền nát vô số lần…

Thế nhưng, cứ mỗi một lần bản sao đổi loại binh khí, Lê Vĩ lại học được cách biến đổi Khí Lực của mình theo loại binh khí đó!

Ý từ Vạn Khí, Ý từ Vạn Binh… đang dần tinh thông!

Hắn hiểu được sự mềm dẻo, linh hoạt, khống chế của Roi.

Hắn hiểu được sự biến ảo, nguy hiểm, đoạt mạng của Ám Khí.

Hắn hiểu được sự vững chãi, kiên cố, bất khả xâm phạm của Thuẫn.

Hắn hiểu được sự hiểm hóc, lăng lệ, cận chiến và viễn chiến từ Mâu… Kích… Giáo.

Từ chỗ bị động chống đỡ, Lê Vĩ dần dần chuyển sang chủ động với từng loại bản sao.

Thiên Mệnh Cách – Bậc Thầy Vũ Khí đã giúp đỡ hắn rất nhiều trong quá trình này…

Khí Lực trong thể nội hắn không còn là một dòng chảy cố định của Nhận, Kiếm hay Đao…

Nó đã trở thành một loại lực lượng linh hoạt, vô hình vô dạng, thiên biến vạn hóa…

Chỉ cần tâm hắn nghĩ đến thứ gì, Khí Lực sẽ lập tức ngưng tụ, mang theo Ý Chí thuộc về hắn tương ứng với loại Vũ Khí trong tay.

Khí Linh đứng ở khoảng cách xa, từ vẻ nồng nặc hứng thú ban đầu, dần dần chuyển sang chấn động, rồi cuối cùng là há hốc miệng không nói nên lời!

Nàng đã sống qua rất nhiều thời đại, đã từng nhìn thấy không ít nhân vật…

Có kẻ ngộ ra Kiếm Ý đã được coi là tuyệt thế kỳ tài.

Có kẻ nắm giữ được hai loại Binh Ý đã có thể xưng bá một phương.

Thế nhưng… Người nam nhân trước mặt nàng… lại đang như một con quái vật tham lam, nuốt chửng hàng loạt Ý của Binh Khí…

Tiểu Khí Linh hưng phấn cười ngây ngô, đây mới là chủ nhân nàng muốn tìm kiếm.

Trận chiến kéo dài không biết bao nhiêu thời gian trong cõi ý thức.

Khi bản sao dùng Nhận… bị Lê Vĩ dùng một luồng Nhận Ý ngao du giữa Âm Dương trảm thành hai nửa…

Không gian tinh không bỗng nhiên rơi vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Không còn bản sao nào xuất hiện nữa.

Hàng vạn hạt sáng không hề biến mất, mà chúng trôi dạt xung quanh thân hình Lê Vĩ, xoay tròn như một ngân hà thu nhỏ.

Lê Vĩ đứng ở trung tâm ngân hà đó, sắc mặt không có cảm xúc dao động.

Hắn chỉ đứng yên ở đó, không vung tay, không vận lực.

Thế nhưng xung quanh thân hình hắn…

Đôi khi không khí tự động xé rách ra một đường sắc lẹm của Kiếm Ý…

Đôi khi không gian dưới chân lại cuộn dâng sự càn quét bá đạo của Thương Ý…

Đôi khi sau lưng hắn lại hiện ra Đao Ý bổ đôi thương khung…

Vũ Khí Chân Ý… đã hoàn toàn dung hợp triệt để vào tâm trí hắn.

Có loại một tầng Ý, có loại đạt đến hai tầng Ý, cũng có loại chạm đến ba tầng…

Lúc này, hắn mới thật sự là Bậc Thầy Vũ Khí!

“Hù…”

Lê Vĩ chậm rãi mở mắt.

Đôi mắt lúc này phẳng lặng như mặt nước hồ thu…

Hắn xòe bàn tay phải ra.

Động niệm, Khí Lực ngưng tụ thành một thanh Đoản Kiếm bén nhọn.

Niệm đổi, Đoản Kiếm lập tức tan chảy như nước, biến thành một thanh Trọng Phủ nặng vạn cân.

Niệm xoay, Trọng Phủ hóa thành Trường Cung, rồi lại biến thành Song Trảo, thành Long Kích, thành Đại Thuẫn…

Mọi sự chuyển đổi diễn ra trong chưa đầy một nhịp thở…

Không hề có bất kỳ sự khựng lại nào trong quá trình vận hành Khí Lực, không hề có bất kỳ xung đột nào giữa các thuộc tính!

“Đây… chính là sự tự do của Khí Đạo!” Lê Vĩ cất giọng, hắn nhìn thấu bản chất của từng loại Vũ Khí trong tay.

Hắn rốt cuộc hiểu, vì sao trước đó khi nhập xác Vận Càn Khôn, nữ Khí Linh có thể tùy ý thống trị Thiên Địa Chi Lực ngưng kết thành Thiên Binh Thiên Địa Diệt, hoặc biến ra đa dạng Vũ Khí bất cứ lúc nào…

Lúc này, bản thân hắn cũng có thể làm được!

Chưa cần đến Khẩu Quyết, cũng chẳng có Tâm Pháp cơ sở nào…

Tất cả đều là lĩnh ngộ được thông qua chiến đấu tại Khí Ngục này.

“Khí không có hình… Tâm ta là hình! Ta muốn nó là Kiếm, nó phải chém nát thiên không. Ta muốn nó là Thương, nó phải đâm xuyên vũ trụ!” Lê Vĩ hít sâu một hơi.

“Không sai! Chào mừng chủ nhân đến với Tầng Thứ Nhất của Công Pháp!” Nữ Khí Linh cười khanh khách, nâng hai tay lên, kính ngưỡng nói:

“Vạn Binh Chân Ý!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com