NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 343: LINH VŨ KINH! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Trong khoảng không gian mờ ảo của tĩnh phòng, làn hương trầm dịu nhẹ quyện cùng mùi thơm thanh khiết của hoa tuyết liên thoang thoảng bay.
Trút bỏ đi sự rền rĩ chấn động của hàng vạn bức cự thạch đen tuyền cùng những trận cuồng bão Kiếm Ý, Thương Ý cuồn cuộn trong Tầng Thứ Nhất của Khí Ngục, ý thức của Lê Vĩ chậm rãi thu hồi về với thân xác.
“Ây daaa…”
Một tiếng thở dài khàn khàn cất lên từ vòm họng khô khốc. Lê Vĩ bờ mi rung rung, từng nhịp đập của trái tim vang lên trầm ổn nhưng mang theo một lực lượng dồn dập, đồng điệu tới kỳ lạ với quy luật của thiên địa xung quanh.
Hắn chầm chậm mở mắt.
Đèn ngọc lung linh hắt lên trần nhà bằng chạm khắc hình rồng uốn lượn phủ kim ngân lộng lẫy.
Cảm giác mềm mại của gối gấm thêu phượng, sự ấm áp của chăn tơ tằm thượng hạng xua tan đi cảm giác băng lạnh, gai góc của những cuộc chiến sinh tử kéo dài vô tận trong cõi ý thức.
Lê Vĩ hơi nhúc nhích ngón tay… Ngay lập tức, hắn cảm nhận được sự thay đổi bên trong cơ thể mình.
Không còn là luồng Khí Lực cuồng bạo, hỗn loạn chạy như ngựa hoang đứt cương nữa… Giờ đây, mọi ngóc ngách trong kinh mạch, ngũ tạng lục phủ, thậm chí từng tế bào thịt xương của hắn đều đang luân chuyển một loại lực lượng vô hình vô dạng, nhưng lại ẩn chứa sự sắc lẹm của Kiếm, sự bá đạo của Thương, sự uy phong của Đao, sự kiên cố của Thuẫn…
Vạn Binh Chân Ý!
Hắn không cần vận công, không cần triệu hồi bất kỳ Thai Khí nào, bản thân hắn như đại diện cho hàng vạn loại vũ khí khác nhau.
Hắn trở thành một giếng sâu không đáy, phẳng lặng như nước nhưng một khi bộc phát sẽ đủ sức nghiền nát cả bầu trời.
“Nàng…”
Ánh mắt Lê Vĩ đảo qua bên cạnh giường.
Nơi đó, một tấm lưng thon thả trong tà áo gấm màu đỏ thẫm đang gục xuống mép nệm.
Giống như vì quá mệt mỏi sau những đêm thức trắng canh giữ, thân ảnh ấy đã thiếp đi từ lúc nào. Dù trong giấc ngủ, lông mày lá liễu của nàng vẫn hơi chau lại, bàn tay mảnh mai trắng búp măng vẫn nắm chặt lấy bàn tay phải của hắn không chịu buông lơi.
Đó là Tà Liễu.
Nữ nhân nắm giữ giang sơn, từng một tay khuấy đảo phong vân, nhưng vào lúc này lại hiện ra vẻ dịu dàng và lo ấu đến nao lòng của một người thê tử chờ đợi phu quân tỉnh giấc.
Lê Vĩ ánh mắt tràn ngập sự ấm áp. Hắn nhẹ nhàng nhút nhích ngón tay, vuốt nhẹ lên làn tóc mây đen nhánh như suối xõa trên vai nàng.
Động tác cực kỳ khẽ khàng ấy lại khiến nữ nhân đang gục bên giường lập tức giật mình.
Đôi mắt phượng sắc sảo bừng mở, luồng đế uy kinh người thoáng hiện rồi nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự ngỡ ngàng, bàng hoàng đến mức sững sờ khi nhìn thấy đôi mắt đen tuyền đầy thấu hiểu của nam nhân đang nhìn nàng mỉm cười.
“Phu quân?!”
Giọng nói của Tà Liễu run lên, không còn chút nào dáng vẻ của một vị nữ đế ngạo thị thiên hạ.
Nàng chớp chớp mắt, dường như không tin vào cảnh tượng trước mặt, ngón tay run rẩy đưa lên chạm nhẹ vào má hắn, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc…
“Là ta… Ta đã trở về rồi, bà cả!” Lê Vĩ cất giọng trầm ấm, bàn tay siết nhẹ lấy tay nàng.
“Chàng… Chàng thực sự đã tỉnh rồi!”
Nước mắt — thứ chưa từng xuất hiện trên khuôn mặt của Nữ Đế dù đối mặt với hàng triệu đại quân hay sóng gió sinh tử… rốt cuộc chảy dọc theo gò má.
Tà Liễu không còn giữ chút nghi lễ hay sự tôn nghiêm nào nữa, nàng ôm chồm lấy ngực Lê Vĩ, gục đầu vào vai hắn. Những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua lớp áo mỏng, chạm vào da thịt hắn, mang theo tất cả sự dồn nén, lo âu, và nhớ thương ngập tràn suốt mấy năm qua.
Lê Vĩ ôm lấy tấm lưng thon của nàng, vỗ nhẹ từng nhịp, khẽ hỏi:
“Ta đã mê man bao lâu rồi?”
Hắn biết dù rèn luyện bằng ý thức, thì để lĩnh ngộ ra được từng ấy từ Vạn Binh Chân Ý, khoảng thời gian thực chắc sẽ không gần…
Tà Liễu ngẩng đầu lên, viền mắt đỏ ửng nhưng ánh mắt ngập tràn mãn nguyện. Nàng hít sâu một hơi, cố gắng ổn định lại nhịp thở, khẽ đáp:
“Đã ba năm trôi qua rồi, nếu không nhờ vào Tinh Ước liên kết biết chàng vẫn đang an toàn, có lẽ chúng ta đều không thể bình tĩnh nổi!”
Dù các nàng lý trí đến đâu, thì sau khi chứng kiến kẻ bí ẩn nhập xác nam nhân, hắn lại hôn mê bất tỉnh suốt ba năm… vẫn có chút chịu không thấu.
Nói không lo lắng chút nào chính là giả dối…
“Ba năm…”
Lê Vĩ thì thầm, không dài cũng không ngắn, một tầng rèn luyện khởi đầu tại Khí Ngục… nào ngờ ngoài đời thực đã đếm qua ba mùa xuân hạ thu đông.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng đại nhật chan hòa nhuộm vàng từng toà cung điện. Luồng khí tức bên ngoài vô cùng yên bình, tĩnh lặng, không còn một tia sát phạt hay tử khí tồn đọng của chiến tranh.
“Nói cho ta nghe!” Lê Vĩ mỉm cười nhìn nàng:
“Trong ba năm ta vắng mặt, thế giới này đã thay đổi ra sao?”
Tà Liễu lau đi giọt lệ còn đọng trên khóe mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười vừa ngạo nghễ, vừa tràn đầy thâm tình.
Nàng chậm rãi đứng dậy, tà áo thêu Tà Long kiêu hãnh tung bay theo từng bước chân. Nàng tiến về phía cửa sổ rộng lớn của tĩnh phòng, vẫy tay ra hiệu cho Lê Vĩ.
Lê Vĩ bước xuống giường. Hắn ngạc nhiên nhận ra thân thể mình không hề có nửa điểm uể oải hay suy kiệt sau ba năm bất động.
Trái lại, từng bước đi của hắn mượt mà như mây trôi, khí thế tự nhiên hòa làm một với thiên địa…
Hắn bước đến bên cạnh Tà Liễu, cùng nàng nhìn ra toàn cảnh bên ngoài.
Đập vào mắt Lê Vĩ là một khung cảnh khiến tim hắn phải thổn thức!
Đó là một hoàng thành rộng lớn tới mức không thấy đâu là bờ cõi. Những tòa kiến trúc bằng hắc thạch tráng lệ, hàng vạn dãy nhà nguy nga phủ kín từ chân núi đến tận chân trời.
Trên các trục đường chính rộng hàng trăm thước, vô số tu sĩ, thương nhân, người dân từ khắp nơi trên thế giới nườm nượp qua lại, khí thế phồn hoa đô hội vương giả chưa từng có trong lịch sử!
Nhưng điều khiến Lê Vĩ chấn động nhất… chính là khoảng không gian trên đỉnh đầu Hoàng Thành!
ẦM ẦM ẦM!
Trần mây phía trên cửu thiên không phải là mây trắng thông thường, mà là một biển mây Quốc Vận màu tím đen cuộn dâng như đại dương bao la!
Trong biển mây Quốc Vận ấy, một con Tà Long khổng lồ dài tới hàng vạn dặm đang chậm rãi uốn lượn. Toàn thân nó phủ đầy vảy rồng hắc kim sắc lẹm, đôi sừng dài đâm thủng hư không, đôi mắt rồng rực cháy như hai mặt trời đỏ thẫm. Mỗi một nhịp thở của Tà Long Quốc Vận tỏa ra một luồng đế uy khủng khiếp, đè nén toàn bộ càn khôn, biến cả khoảng trời này thành một vùng cấm địa bất khả xâm phạm!
“Đó là… Quốc Vận của Tà Quốc!” Lê Vĩ mắt sáng rực.
“Chính xác, phu quân!”
Tà Liễu đứng bên cạnh hắn, ánh mắt nhìn về phía Tà Long Quốc Vận với sự tự hào:
“Ba năm chàng mê man, cũng là ba năm bọn ta không nghỉ ngơi một phút giây nào. Chàng đã dọn sạch những chướng ngại lớn nhất, đánh tan mọi thế lực hắc ám ẩn nấp trong bóng tối. Việc của bọn ta chỉ là thu dọn tàn cuộc và đúc nên một thời đại mới!”
Nàng bắt đầu chậm rãi kể lại toàn bộ những biến thiên của thế giới trong mấy năm qua, giọng nói vang vọng sự hào hùng của một vị Đế Vương…
Sau khi Lê Vĩ rèn luyện trong Khí Ngục, Tà Liễu gạt bỏ mọi rào cản truyền thống, thu nạp toàn bộ các cựu thần, tướng sĩ, tu sĩ khắp nơi, trọng chấn Tà Quốc — một đế quốc hùng mạnh tuyệt đối chưa từng có trong sử sách thế gian.
Nàng không chỉ dùng võ lực để trấn áp, mà còn dùng đại trí tuệ và sự công minh tuyệt đối để trị quốc, được vạn dân trăm họ và toàn bộ giới tu chân tôn vinh là Thiên Cổ Đệ Nhất Nữ Đế!
Thương Bảo Quốc… quốc gia giàu có nhất về kinh tế đã chủ động dâng nộp quốc ấn, xưng thần với Tà Quốc.
Tà Liễu phong làm Thương Bảo Thành phụ thuộc trực tiếp vào Tà Quốc. Nơi đây trở thành trung tâm giao thương, đấu giá, luyện kim và lưu thông tiền tệ lớn nhất toàn bộ đất liền, tập trung hơn một nửa lượng tài nguyên và linh thạch của cả thế giới.
Tội Thành… nơi từng là vùng đất hỗn loạn, quy tụ vô số ác đồ, tà tu và những kẻ bị đuổi cùng giết tận, giờ đây đã được thanh lọc hoàn toàn.
Dưới sự cải tổ mạnh mẽ của Lưu Xích Luyện, Tội Thành đã gột rửa đi vết bẩn quá khứ, đổi tên thành Chiến Thành. Nơi đây trở thành thánh địa chiến đấu, là chiến trường thu nhỏ cho các quân đoàn tinh nhuệ nhất của Tà Quốc… Mọi sát khí, cuồng bạo của tu sĩ không còn dùng để tàn sát lẫn nhau, mà được rèn dũa thành bản lĩnh bảo vệ đế quốc!
Vân Tương Nhi đã chính thức thay thế Công Tôn Thuyên, tiếp quản và mở rộng Tinh Vân Các thành một thế lực bao trùm thiên hạ.
Tinh Vân Các giờ đây phụ thuộc dưới trướng Tà Quốc, đóng vai trò là đôi mắt và đôi tai, là tổ chức tình báo chuyên giám sát thiên hạ qua trời sao.
Không một ngọn cỏ động đậy ở bờ cõi xa xôi nào, không một biến động bất thường nào trên khắp thế giới có thể qua mắt được Tinh Vân Các.
Muội muội của Tà Liễu, thiên tài Tà Đạo – Tà Quỳnh… trong ba năm này cũng đã thành công đạt đến Độ Kiếp Hậu Kỳ.
Kế thừa vị trí Thiên Tà Giáo Chủ, nắm giữ toàn bộ lực lượng tà tu trong thiên hạ, biến họ thành một lưỡi đao bảo vệ Tà Quốc từ trong bóng tối, giữ vững sự cân bằng cả ở sáng và tối cho đế quốc.
Tà Liễu mỉm cười, ngón tay ngọc trỏ về ba hướng trên bản đồ gấm treo tường:
“Man Di Chi Địa, Đại Hằng Hải, Huyền Binh Đại Lục, từ lãnh thổ, con người, tài nguyên… tất cả thế lực, gia tộc, tông môn lớn nhỏ trong thiên hạ đều đã quy về một mối!”
Tà Liễu xoay người lại, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào Lê Vĩ:
“Không còn kẻ địch, không còn chiến tranh, không còn hiểm họa giấu mặt. Thế giới này đã nằm trong tay chàng.”
Lê Vĩ lắng nghe từng lời của Tà Liễu, hắn nhẹ nhàng ôm Tà Liễu vào lòng, thì thầm bên tai nàng:
“Vất vả cho nàng rồi… Vất vả cho tất cả các nàng…”
“Không vất vả…” Tà Liễu tựa đầu vào ngực hắn, giọng nói trở nên êm dịu:
“Bọn thiếp đều đang chuẩn bị sẵn sàng… chỉ chờ chàng tỉnh lại, dẫn dắt bọn ta phá vỡ hư không, phi thăng Tiên Giới!”
…
Lời của Tà Liễu chưa dứt, bên ngoài tĩnh phòng chợt vang lên những tiếng bước chân dồn dập nhưng tràn đầy sự phấn khích.
RẮC!
Cánh cửa gỗ tuyết tùng chạm khắc tinh xảo bị đẩy mạnh ra.
“Tỷ tỷ! Có thật là phu quân đã…”
Một giọng nói trong trẻo, mang theo chút anh khí quen thuộc vang lên. Thân ảnh kiều diễm trong bộ trang phục trong bộ giáp bạc bước vào. Trên trán nàng, một ấn ký như song ngư uốn lượn, mái tóc kết thành hai bánh bao tròn khả ái… chính là Yến Bảo Nhi.
Ngay sau lưng nàng, Công Tôn Thuyên trong bộ váy lụa như mây thướt tha, đôi mắt tinh thần lấp lánh cũng nhẹ nhàng bước vào.
Và không chỉ có hai người họ!
Lần lượt, từng gương mặt xinh đẹp quen thuộc khác, những người đã cùng Lê Vĩ trải qua biết bao thăng trầm từ ngày hắn mới bước chân vào con đường tu luyện… tất cả đều xuất hiện!
Đôi mắt ai nấy đều đỏ ửng, nhưng nụ cười rạng rỡ lại bừng sáng trên môi.
“Phu quân!”
“Tinh Chủ!”
“Chàng thực sự tỉnh rồi!”
Cả căn phòng lập tức tràn ngập tiếng cười, tiếng khóc hạnh phúc và hơi ấm của sự đoàn tụ. Lê Vĩ đứng giữa các hồng nhan của mình, nhìn từng gương mặt, cảm nhận từng nhịp đập trái tim của họ.
Lưu Xích Luyện không ngại ngần lao đến ôm lấy cánh tay trái của hắn, lay lay:
“Phu quân! Chàng ngủ gì mà lâu thế? Có biết ba năm qua người ta tương tư thế nào không?”
“Nữ sắc lang!” Công Tôn Thuyên hừ một tiếng.
Lê Vĩ nắm lấy tay các nàng, dồn lực lượng trầm ổn cất giọng:
“Được! Hôm nay Tà Quân ta đã trở lại, hạ giới này đã bình định, thiên hạ đã quy tâm… Đã đến lúc chúng ta cùng nhau viết nên một chương mới!”
“Truyền lệnh của ta!” Lê Vĩ đứng thẳng người, giọng nói của hắn không dùng linh lực gầm thét, tiếng nói ấy tự động vang vọng qua biển mây Quốc Vận, lan truyền ra khắp Hoàng Thành, rồi cuộn dâng như sóng thần lan ra toàn bộ ngóc ngách.
“Mở Đại Yến Hoàng Thành! Mời toàn bộ chư vị thủ lĩnh các thế lực, tông môn, gia tộc trong thiên hạ về Tà Quốc triệu kiến!”
“Bản Quân… muốn cùng toàn thể nhân gian ăn mừng sự thái bình này, và chuẩn bị cho ngày Phá Phàm Phi Thăng!”
Toàn bộ thế giới rơi vào một trận chấn động kinh thiên động địa!
Tiếng nói của Tà Quân… người nam nhân huyền thoại đã biến mất suốt ba năm, người được coi là đức tín ngưỡng tối cao sau lưng Nữ Đế — rốt cuộc đã lại vang vọng giữa bầu trời!
Từ những bờ biển xa xăm của Đại Hằng Hải, nơi vô số chiến thuyền hải tộc đang tuần tra, các vị Hải Vương đồng loạt gập người hướng về phía Hoàng Thành Tà Quốc mà reo hò!
Từ những vùng núi đồi hiểm trở của Man Di Chi Địa, hàng vạn thế lực đốt lên những đống lửa tế trời cao ngút ngàn, gầm lên những tiếng gầm tôn kính!
Từ Huyền Binh Đại Lục phồn hoa, các đại thế lực nâng lên Thai Khí kích động gào thét…
Huyền thoại của bọn hắn, đã thức tỉnh rồi.
…
Bảy ngày sau… Đế Thành Tà Quốc.
Đại Yến Thiên Hạ được tổ chức trên Tà Long Quảng Trường hùng vĩ…
Hàng triệu dãy bàn yến tiệc được xếp thẳng tắp. Đế Tửu thơm lừng, những món linh ngọc báu vật, kỳ trân dị thảo, thịt thần thú… độc đáo nhất được bày ra không tiếc tay.
Hàng vạn nhân vật đại diện của các thế lực lớn nhỏ trên toàn thế giới hội tụ về đây. Từ các lão tổ Độ Kiếp Kỳ ẩn thế, các Chưởng Môn tông môn bậc nhất, đến các Tù Trưởng, Hải Vương, Thành Chủ… Không một ai dám vắng mặt, và không một ai không mang theo sự cuồng nhiệt và sùng bái.
Trận chiến kinh thiên động địa ba năm về trước như vừa mới thoáng qua…
Mà hiển nhiên nhân vật chiến thắng cuối cùng… chính là Tà Quân!
Trên đài cao nhất của Quảng Trường, hai chiếc ngai vàng bằng Hắc Kim được đặt song song.
Tà Liễu trong bộ Long Bào Nữ Đế lộng lẫy, ngạo nghễ ngồi bên trái.
Và bên phải… Lê Vĩ ngồi đó.
Hắn chỉ khoác một bộ Hắc Bào đơn giản… Hắn ngồi tựa lưng vào ngai vàng, tay cầm ly rượu ngọc, ánh mắt phẳng lặng nhìn xuống hàng triệu tu sĩ phía dưới.
Thế nhưng, chính cái sự “đơn giản” ấy mới là thứ khiến toàn bộ các lão tổ Độ Kiếp Kỳ bên dưới phải rùng mình kinh hãi!
Trong mắt họ, Lê Vĩ ngồi đó nhưng dường như lại không tồn tại ở nơi đó. Hắn giống như một thanh thần kiếm đã tuột khỏi vỏ nhưng lại thu toàn bộ ánh sáng vào bên trong, giống như một ngọn núi lớn vô hình che khuất thiên địa.
“Bãi yến!” Lý Phách Thiên cao giọng gầm lên.
Hàng triệu người trên quảng trường đồng loạt đứng dậy. Không một ai bảo ai, tất cả đồng loạt hành lễ, tiếng tung hô vang rền như sấm động rung chuyển thương khung:
“Bái kiến Tà Quân, Tà Đế!”
“Vạn tuế… vạn tuế, vạn vạn tuế…”
“Tà Quốc bất diệt, thiên hạ thái bình!”
Tiếng tung hô của hàng triệu con người hòa cùng tiếng rống ngâm vang vọng của Tà Long Quốc Vận trên bầu trời, tạo thành một luồng khí thế kinh khủng xuyên thủng nhân gian.
Lê Vĩ nâng ly rượu lên. Hắn đứng dậy, nhìn quét qua biển người phía dưới, rồi nhìn sang Tà Liễu cùng các thê tử đang mỉm cười đứng bên cạnh hắn.
“Chư vị!” Lê Vĩ cất giọng… Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại truyền thẳng vào tâm trí của từng người hiện diện:
“Hôm nay bản quân ở đây, có một quyển công pháp muốn truyền thụ cho toàn thiên hạ!”
Không sai, đây mới chính là dụng ý chính của Lê Vĩ… hắn vốn không phải kẻ thích phô trương, sẽ không vì hư vinh mà tổ chức đại yến tiệc.
Đã tiếp quản Khí Ngục, hắn cảm thấy mình nên có trách nhiệm với thế giới này…
Khí Ngục vì muốn tìm chủ nhân, đã rải Khẩu Quyết ra một nửa thế giới, tạo nên sự đa dạng tu luyện ở Huyền Binh Đại Lục, các tu sĩ tiếp xúc với Khẩu Quyết đã sáng chế ra đủ loại Công Pháp khác nhau.
Nhưng tất cả… đều là những phiên bản không hoàn chỉnh, tối đa chỉ tu luyện được đến Chiến Kiếp Cảnh, phi thăng thành Tiên rồi gặp gián đoạn.
Đến lúc này, trừ phi tu sĩ tại Huyền Binh Đại Lục có bản lĩnh nghịch thiên tự mình tiếp tục sáng tạo công pháp, hoặc sở hữu Khí Ngục… bằng không sẽ kẹt vĩnh viễn ở đó, không thể tiến thêm.
Nên biết rằng, việc tu luyện theo Hệ Thống ở Huyền Binh Đại Lục chỉ là một phần sức mạnh của Công Pháp, không phải hệ thống Tu Chân trọn vẹn.
So với đó, tu sĩ ở Man Di Chi Địa đi đúng lối mòn, ban đầu có thể không sánh bằng Huyền Binh Đại Lục… nhưng về lâu dài, sẽ có thể đi xa hơn.
Tu Chân chính là như thế, trăm sông đổ về một biển.
Lê Vĩ sau khi lĩnh ngộ Vạn Binh Chân Ý, đã hoàn thiện ra một môn Công Pháp không bị xung đột giữa hai hệ thống.
Có Công Pháp này, tu sĩ ở Huyền Binh Đại Lục tương lai có thể đi đường dài, ngưng tụ Nguyên Anh, nền tảng tu luyện… mà tu sĩ ở Man Di Chi Địa cũng có thể ngưng tụ Thai Khí, từ đó gia tăng thủ đoạn và năng lực chiến đấu.
Đương nhiên, đó chỉ là một phiên bản rút gọn của Vạn Binh Chân Ý… nhưng vẫn đủ để làm nền tảng vững vàng cho mỗi sinh linh ở thế giới này.
Về phần tương lai đi được đến bao xa, đạt được những thành tựu gì… còn phải tuỳ thuộc vào cơ duyên, bản lĩnh và ngộ tính của từng người.
Nghe thấy đích thân Tà Quân giải trình và sáng tạo công pháp, ánh mắt của toàn thể chúng sinh đều bừng sáng và hưng phấn, nồng đậm vẻ chờ mong.
“Môn công pháp này, gọi là…” Lê Vĩ bước lên một bước, cùng Tà Long Quốc Vận mở miệng, đọc lên từng dòng vang vọng càn khôn:
“Linh Vũ Kinh!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
