Chương 266: CHIẾN Ý!

Chapter truyện / Chương 266: CHIẾN Ý!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 266: CHIẾN Ý! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 266: CHIẾN Ý! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


ĐÙNG!

Hai kiện Tuyệt Thế Danh Khí khủng bố va chạm…

Thiên băng địa liệt…

Ma Vương Đoạt Mệnh Luân như bánh răng khổng lồ, xoay tròn và nghiền nát.

Bạo Uyên Kiếm chẳng khác nào một con quái vật thèm khát săn mồi, chỉ có sự thô bạo và tàn nhẫn xé thịt.

Chúng nó va đập vào nhau, huỷ diệt đi tầng tầng lớp lớp không gian xung quanh, phát ra lực lượng phản chấn kinh hoàng…

Âm Dương Chiến Khải của Lê Vĩ xuất hiện từng vết nứt lan tràn như mạng nhện…

Trong khi đó, thân thể của Ma Vô Thần cũng hiện ra từng vết thương, từng vết bỏng do hoả diễm thiêu đốt, khuôn mặt tuấn lãng trở nên vặn vẹo…

Hai kiện Danh Khí vẫn điên cuồng ma sát, không bên nào chịu thua.

Ma Luân xoáy mạnh vào lưỡi kiếm, Phù Văn và Trận Văn trên thân Bạo Uyên cũng đang oanh tạc lên vòng xoáy.

Đúng lúc này, cái miệng nơi kiếm cách của Bạo Uyên đột ngột cắn ra, những hàm răng sắc nhọn cứng cáp cạp thẳng vào bánh răng Ma Luân.

KENG KENG KENG…

Răng và gai nhọn cạ vào nhau liên tục, Bạo Uyên Kiếm rít lên, tham lam cắn thật mạnh.

RĂNG RẮC!

Bên trên Ma Vương Đoạt Mệnh Luân xuất hiện dấu răng, bị lõm vào một lỗ hổng…

Lần đầu tiên, Ma Vương Đoạt Mệnh Luân cảm thấy sợ hãi.

“Làm sao có thể?” Ma Vô Thần không dám tin gầm lên:

“Ngươi rốt cuộc là thứ quái quỷ gì?”

Hắn vẫn luôn tự ngạo về Tuyệt Thế Danh Khí của mình, ngay cả một số Tạo Hoá Danh Khí do trời đất tạo ra cũng không thể so sánh.

Vậy mà giờ phút này, Danh Khí mà hắn tự hào lại bị vũ khí trong tay đối thủ cắn mất một phần.

Sao có thể không vừa kinh vừa nộ?

Đáp lại hắn, Lê Vĩ đã há miệng, cuồng nộ bắn ra một tia Hơi Thở Bạo Long vào thân kiếm thêm một lần nữa.

RỐNG!

Bạo Uyên tru vang không biết là kiếm minh hay quái vật gào thét, hàm răng xoáy một cách điên cuồng, muốn nuốt chửng một nửa Ma Vương Đoạt Mệnh Luân.

“Cút ngay!” Ma Vô Thần đỏ mắt gào thét:

“Thiên Ma Hộ Thể – Tam Sinh Ma Hồn!”

Tam Sinh Ma Hồn lao thẳng vào trong Thiên Ma Hộ Thể, cung cấp lực lượng cho hư ảnh Thiên Ma…

Thực lực của Thiên Ma gia tăng, vết thương bị bắn nát trước đó khép lại.

Nó mọc ra sáu cánh tay, Ma Ý Bạo Quyền đấm thẳng xuống đầu Lê Vĩ, muốn bức lùi hắn để giải cứu Ma Vương Đoạt Mệnh Luân.

GÀO!

Nhưng đối mặt với Thiên Ma Hộ Thể, một tiếng rồng ngâm dữ tợn vang vọng càn khôn.

Từ trong cái bóng dưới thân Lê Vĩ, U Minh Ma Long hoành không xuất thế…

Âm Dương Khuyên mở rộng như cổng trời, U Minh Ma Long lao vào trong đó… kích thước biến lớn, khí tức kéo căng.

Nó quấn quanh Lê Vĩ như hộ vệ thần thú trung thành, Long Trảo vồ ra, thân rồng uốn lượn nghênh chiến Thiên Ma Hư Ảnh, ngăn cản Ma Ý Bạo Quyền.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Giao phong kịch liệt, Bạo Uyên càng có thêm thời gian tàn phá Ma Vương Đoạt Mệnh Luân.

“Ma Long Hoành!?” Sắc mặt Ma Vô Thần kịch biến.

Bởi hắn nhận ra, U Minh Ma Long được Lê Vĩ triệu hồi ở dạng Âm Lực chính là U Minh Ma Long Thái Tử – Ma Long Hoành.

Không sai!

Chính là Âm Yêu Hộ Thể…

Tuy rằng số lượng Yêu Đan mà Âm Yêu Hộ Thể có thể luyện hoá của Lê Vĩ và Dạ Tâm đều đạt đến giới hạn, không thể tiếp tục luyện hoá thêm.

Nhưng mà… Long Tộc không có Yêu Đan.

Long Tộc có Long Châu!

Lê Vĩ đã áp dụng Âm Yêu Hộ Thể, luyện hoá Long Châu của Ma Long Hoành, từ đó triệu hoán được hư ảnh của hắn ở dạng Âm Lực đi ra chiến đấu.

Đây là ý tưởng của hắn sau khi diệt trừ được Ma Long Hoành, không ngờ có thể thành công.

Ma Long Hoành chiến lực rất mạnh, chẳng qua trước đó bị Lê Vĩ khoá chặt đến mức bất lực, oan ức mà chết.

Còn hiện tại, sau khi đi qua Âm Dương Khuyên, nó đã có thể chống lại Thiên Ma Hộ Thể của Ma Vô Thần.

“Chết!”

Sắc mặt Lê Vĩ lạnh lùng tuyên án tử cho Ma Vô Thần, Bạo Uyên rít gào, ầm ầm giáng xuống.

RĂNG RẮC…

Ma Vương Đoạt Mệnh Luân nát bấy bánh răng sắc nhọn, sức mạnh khổng lồ đem Ma Vô Thần đánh bay…

Hoả diễm thiêu đốt bạo tạc, đã khiến một nửa thân trên của Ma Vô Thần cực kỳ thê thảm, như lệ quỷ đầy rẫy vết thương, nào còn dáng vẻ tuấn tú oai phong như lúc đầu?

Lê Vĩ không có ý định buông tha, hàng loạt rễ cây của Thôn Linh Ma Thụ từ trong bóng tối đuổi theo, trồi lên khỏi mặt đất, ý đồ trói chặt Ma Vô Thần.

KENG!

Ngay khi Ma Vô Thần sắp bị khống chế, một đạo kiếm ngân mãnh liệt reo vang.

Kiếm Ý vô hình vô ảnh xuyên qua thời không, chém nát rễ cây của Thôn Linh Ma Thụ…

HỐNG!

Những nhát chém này không thể làm lành vết thương, khiến Thôn Linh Ma Thụ đau đớn rít gào, rụt trở về trong hắc ám.

Lê Vĩ nhướn mày nhìn qua…

Chẳng biết từ bao giờ, một tên nam tử áo trắng như tuyết, khí định thần nhàn đang đạp không mà đến.

Thanh kiếm rỉ sét trong tay hắn vẫn còn dư lực chưa tan, chứng minh rằng hắn chính là người vừa chém nát hàng trăm chiếc rễ của Thôn Linh Ma Thụ…

“Kiếm Ý!”

Có được kiến thức từ Địa Tiên Chuyển Thế, Lê Vĩ không khó nhận ra sự cường đại của kẻ này.

Hắn vậy mà sở hữu Kiếm Ý, thật khó tin…

Đây chính là loại Ý Chí của Kiếm Tu thường thấy ở nhân vật cấp độ Kiếm Tiên…

Một thiên kiêu luyện kiếm sở hữu Kiếm Ý, hắn chính là yêu nghiệt!

“Kiếm Tuyệt Phàm!” Ma Vô Thần nghiêm nghị lên tiếng, hắn nhận ra kẻ vừa xuất kiếm, liền gằn giọng chất vấn:

“Ai cần ngươi ra tay?”

Với sự cao ngạo của Thiên Ma Thái Tử, hắn không cho phép kẻ khác xen vào trận chiến của mình, càng không muốn được đối phương trợ giúp…

Đây là sự nhục nhã, không thể chấp nhận!

Kiếm Tuyệt Phàm không quá quan tâm đến Ma Vô Thần, chỉ tràn ngập kích thích nhìn chằm chằm Bạo Uyên của Lê Vĩ, hứng thú nói:

“Kiếm của ngươi khiến Xích Tuyết của ta muốn chiến!”

RĂNG RẮC…

Thanh âm vừa dứt, từng mảng rỉ sét mục nát bên trên thân kiếm trong tay Kiếm Tuyệt Phàm bong tróc và rơi rụng.

KENG!

Kiếm ngạo thương khung, kiếm ý tung hoành, một đạo kiếm quang màu đỏ và trắng đan xen bắn thẳng lên không trung.

Lộ ra sau lớp rỉ sét, đó là một thanh trường kiếm thon dài, lưỡi kiếm màu trắng như tuyết, bên trên lại có những đường văn như mạch máu đỏ tươi lan tràn…

Nó vừa lộ diện, liền khiến Bạo Uyên Kiếm rung chấn trong tay Lê Vĩ như nhận phải sự khiêu khích tôn nghiêm.

Nó là Bạo Vương của Kiếm, không cho phép bất cứ thanh kiếm nào khinh nhờn quyền uy của mình.

“Tạo Hoá Danh Khí – Xích Tuyết Kiếm!”

Nhìn thấy cảnh này từ ảnh chiếu, tất cả Kiếm Tu có mặt tại hiện trường đều khiếp sợ không thôi.

Xích Tuyết Kiếm chính là Tuyệt Thế Danh Khí hàng đầu của Kiếm Minh, tương truyền từ khi thành lập đến nay, chưa có Kiếm Tu nào chinh phục được nó.

Không ngờ rằng Kiếm Tuyệt Phàm đã làm được điều này, sở hữu Xích Tuyết Kiếm.

Xích Tuyết luôn phong ấn trạng thái mạnh nhất của mình, nhưng chính Bạo Uyên đã khiến nó trở nên hiếu chiến.

Bởi vì khí thế cuồng dã và mạnh bạo của Bạo Uyên khiến Xích Tuyết cảm nhận được uy hiếp.

“Ở đâu nhảy ra tên công tử bột?” Lê Vĩ gầm lên giận dữ:

“Lão tử mặc kệ ngươi là ai, dám ngăn ta săn mồi, vậy thì nằm!”

Hắn dịch chuyển không gian, thân thể cự đại hiện ra trước mặt Kiếm Tuyệt Phàm, như ngọn núi đứng trước con kiến hôi nhỏ bé, Bạo Uyên bổ xuống.

Kiếm Tuyệt Phàm khoé môi nhếch lên, Kiếm Ý lan tràn trên thân Xích Tuyết…

Bão tuyết đầy trời, những bông hoa tuyết rơi xuống tuyệt mỹ…

Đáng nói chính là, hoa tuyết này đều mang màu đỏ của máu.

Kiếm Tuyệt Phàm nâng lên Xích Tuyết, những đoá hoa tuyết trở nên sắc bén như kiếm khí vô biên, một kiếm mang theo Kiếm Ý hùng mạnh chém lên…

KENG!

Bạo Uyên bổ xuống Xích Tuyết, một thanh kiếm cự đại bị chặn lại bởi một thanh kiếm thon dài tinh tế…

Nhưng chưa dừng ở đó, từ trong Xích Tuyết… Kiếm Ý bắn ra, có đến ba luồng Kiếm Ý.

Kiếm Ý này bỏ qua Bạo Uyên Kiếm, bỏ qua nhục thân… muốn chém thẳng vào ý chí của Lê Vĩ.

Đây chính là cách thông thường mà Kiếm Tuyệt Phàm dùng để giết người.

Kiếm Ý chém vào ý chí, có thể khiến tất cả những mục tiêu với ý chí kém cõi hơn bị tiêu diệt ngay lập tức mà không để lại vết thương nào.

Lần này Xích Tuyết Kiếm lộ diện, Kiếm Tuyệt Phàm một hơi xuất động ba luồng Kiếm Ý… có thể thấy hắn cực kỳ xem trọng Lê Vĩ, đã dùng chiến lực mạnh hơn những thiên kiêu khác.

“Hắn chết chắc!” Thấy cảnh này, Kiếm Minh tại Vạn Tiên Tử Tràng hưng phấn vô cùng.

Kiếm Ý chém vào ý chí, dù Lê Vĩ có nhục thân, có hồn phách mạnh đến đâu cũng không thể ngăn cản…

Nhưng đáng tiếc, thứ Lê Vĩ xuất động không phải là thể hay hồn, càng không phải linh lực.

Ngay khi Kiếm Ý vừa chém ra, đôi mắt của hắn bùng cháy ngọn lửa vàng rực…

Ngọn lửa của ý chí chiến đấu kinh thiên động địa…

Chiến Ý!

Cửu Minh Chiến Pháp triển khai, Chiến Ý của hắn ngưng tụ đến cực điểm…

Đó là một cổ Ý Chí Chiến Đấu kiên cường, bất khuất, càng chiến càng hăng.

Kiếm Ý chém vào, Chiến Ý của Lê Vĩ đã hoá thành quyền kình, thô bạo đấm thẳng.

RĂNG RẮC…

Trước sự kinh dị của Kiếm Tuyệt Phàm và tất cả Kiếm Tu, Kiếm Ý bị Chiến Ý nghiền nát… không gây được chút tổn hại nào cho Lê Vĩ.

RỐNG!

Bạo Uyên thừa thế xông lên, đập mạnh vào Xích Tuyết Kiếm…

“Hự!”

Kiếm Tuyệt Phàm rên rỉ thành tiếng, hai chân trượt dài giữa không gian.

Lê Vĩ như hung thú tiếp cận chính diện, Chiến Ý ngang tàn phóng thích, hình thành từng luồng lực lượng màu hoàng kim bao trùm trên thân Bạo Uyên Kiếm, chém thẳng vào đầu Kiếm Tuyệt Phàm:

“Nhiều chuyện thì nằm xuống cho lão tử!”

“Tuyết Ảnh Độn!” Kiếm Tuyệt Phàm nghiêm nghị quát lên, thân ảnh nổ tung, hoá thành từng đoá hoa tuyết bay khắp trời.

Một lần nữa ngưng thực, hắn đã hiện ra bản thể cách xa trăm dặm.

Nhìn lại vị trí vừa đứng, Bạo Uyên đã bổ đôi một vùng đại địa thành khe sâu…

KENG!

Xích Tuyết Kiếm tru vang trong cơn tức giận, nó không ngờ ngay ở lần đầu tiên giao phong, mình đã rơi vào thế yếu.

RỐNG!

Bạo Uyên Kiếm hưng phấn thét dài, một thanh kiếm rách cũng dám ngông cuồng trước mặt ta?

Lê Vĩ như có mắt từ phía sau, mãnh liệt xoay người, Bạo Long Lực bao trùm nắm đấm phẫn nộ đấm ra.

Chiến Ý lan tràn trên nắm tay như những luồng kim văn sáng rực…

ẦM!

Không khí nổ tung, Ma Vô Thần vừa tung Ma Ý Bạo Quyền đã bị đấm bay ngược như đạn pháo, đầu nắm tay vỡ nát bấy nhầy.

“Có bao nhiêu đến hết đây cho lão tử!”

Lê Vĩ ngạo nghễ cười dài…

Chiến Ý như ngưng tụ thành thực chất…

Xung quanh hắn, từng luồng kim quang rực rỡ loé mắt như một vị Chiến Thần!

Con quái vật đã mạnh, nay càng thêm khủng bố.

Vạn Tiên Tử Tràng, không khí trở nên tĩnh lặng đến cực điểm…

Từng đạo ánh mắt khó tin nhìn lấy Lê Vĩ, rồi lại nhìn về phía Diêm Vương Điện.

Kẻ này của Diêm Vương Điện muốn nghịch thiên rồi.

Có ai từng dám nghĩ, dù hai đại yêu nghiệt hàng đầu, đến từ hai thế lực nổi tiếng khắp vị diện là Kiếm Tuyệt Phàm và Ma Vô Thần liên thủ nhưng vẫn bị một kẻ nghiền ép cơ chứ…

Âm Dương Chi Lực, Thời Không Chi Lực, Minh – Hồn đáng sợ, nhục thân khủng khiếp, Địa Ngục Dị Chủng, Trận Pháp, Phù Chú, Danh Khí… và bây giờ là cả Chiến Ý.

Rốt cuộc kẻ này còn ẩn giấu bao nhiêu lá bài tẩy?

Nếu những kẻ còn tồn tại ở chiến trường đến giờ phút này là yêu nghiệt…

Thì kẻ này chính là yêu nghiệt trong yêu nghiệt!

Lâu Ma chảy cả mồ hôi, không hổ là đồ đệ do nhân vật thần bí kia bồi dưỡng ra, đệ tử Lâu Diễm của mình ngay cả cái rắm cũng không bằng…

Lâu Ma thậm chí hoài nghi, nếu mình dốc hết thực lực… liệu có thể chiến thắng Lê Vĩ hay không?

Chiến lực của Lê Vĩ biểu hiện giờ phút này, khiến người khác không dám khẳng định rốt cuộc hắn còn ẩn giấu con bài nào trong tay hay không.

Bên trong chiến trường, Kiếm Tuyệt Phàm biểu lộ ngưng trọng hơn bao giờ hết.

Hắn thoải mái, ung dung và cường đại nhờ vào Kiếm Ý… mỗi kiếm đều kích sát ý chí chiến đấu của đối thủ, từ đó dễ dàng đánh bại mục tiêu.

Nhưng kẻ trước mặt này, lại sở hữu Chiến Ý hùng mạnh đến khó tin, thậm chí có thể đấm nổ Kiếm Ý của hắn.

Kiếm Tuyệt Phàm không lý giải nổi…

Theo lý hắn có Xích Tuyết Kiếm với năng lực cường hoá Kiếm Ý, lẽ ra phải mạnh hơn Chiến Ý mới đúng.

Nhưng hắn không hề biết rằng, Chiến Ý của Lê Vĩ không đến từ thủ đoạn đơn giản…

Mà nó đến từ Cửu Minh Chiến Pháp – môn Vương Cấp Công Pháp mà ngay cả Tiên Vương cũng phải thèm thuồng.

Kiếm Tuyệt Phàm và Xích Tuyết Kiếm dù lợi hại đến đâu, bọn hắn vẫn bị hạn chế ở dưới Tiên!

Trừ phi Kiếm Tuyệt Phàm sở hữu Vương Cấp Kiếm Pháp… mới có thể chống được Chiến Ý từ Cửu Minh Chiến Pháp của Lê Vĩ.

“Đến hai tên, diệt hai tên!” Lê Vĩ ngửa đầu cuồng tiếu.

Bạo Uyên được Chiến Ý gia trì, cảm giác được nguồn sức mạnh như chưa từng có, sự khát máu đã lên đến đỉnh phong.

“Huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, bổn công chúa có hứng thú!”

Đúng lúc này, một thanh âm phấn khích vang lên.

Ngục Phượng Tiểu Công Chúa tham chiến!

Thứ nàng nhắm đến không phải thứ hạng trên bảng, không phải Bạo Uyên Kiếm…

Mà là huyết mạch Địa Ngục Dị Chủng!

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com