NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 271: BẬC THẦY VŨ KHÍ! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Tam Diệp Minh Thảo vào trong Minh Hồn của Lê Vĩ…
Sau đó, chỉ thấy Minh Hồn của hắn sau khi hấp thụ toàn bộ lực lượng của Tam Diệp Minh Thảo khiến nó hoà tan, liền như phân hồn tách ra thêm ba luồng Minh Hồn trống rỗng khác.
Ba luồng Minh Hồn trống rỗng này rất nhỏ, cũng chưa có bất cứ lực lượng hay điểm đặc biệt nào.
Chỉ chờ có vậy, Lê Vĩ liền nuốt Đào Ngột Minh Hồn của Diêm Uy vào.
Ừc ực…
Một luồng Minh Hồn trống rỗng liền hấp thụ Đào Ngột Minh Hồn, dần dần thay đổi trạng thái.
Minh Hồn trở nên giống hệt với Lê Vĩ nhưng ở dạng hư ảnh màu đen, bên trong ẩn chứa hơi thở dữ tợn của Đào Ngột… từ đó sở hữu Oán Minh Lực cuồng bạo.
Như vậy Lê Vĩ hiện tại đã có hai loại Minh Hồn, một là ở dạng nguyên bản của hắn, hai chính là Đào Ngột Minh Hồn.
Minh Tu rốt cuộc đột phá Bát Chuyển Sơ Kỳ.
Lượng Minh Lực nồng đậm và mạnh mẽ gấp đôi.
Lê Vĩ khá hài lòng với thu hoạch này, chỉ tiếc là không thể đoạt được Thiên Mệnh Cách – Minh Hồn Chi Vương của Diêm Uy mà thôi.
“À quên, vẫn còn một thứ…” Lê Vĩ ánh mắt loé lên.
Hắn động ý niệm, U Minh Ma Long Hồn như một đứa trẻ bị thuần phục của Ma Long Hoành hưng phấn bay đến.
Không chút chần chờ, Lê Vĩ nuốt luôn nó vào bụng.
RỐNG!
U Minh Ma Long Hồn gầm lên, liền dung hợp vào một Minh Hồn trống rỗng khác từ ba phiến lá.
Lần này Lê Vĩ vận chuyển Đại Tội Thất Hình Quyết, hợp nhất Linh Hồn và Minh Hồn vào nhau, chuyển hoá lực lượng của U Minh Ma Long Hồn thành Hồn Lực tinh khiết phục vụ cho Hồn Tu.
Một lần nữa đột phá, Bát Chuyển Hồn Tu!
Nếu kích hoạt trạng thái Lười Biếng Hình, nói không chừng Hồn của hắn còn trâu bò hơn cả nhục thân.
Thể Tu – Hồn Tu – Minh Tu đều là Bát Chuyển Sơ Kỳ.
Linh Tu đạt đến Đại Thừa Sơ Kỳ.
“Sảng khoái!” Lê Vĩ ngửa đầu cười haha:
“Vị Diện Thiên Kiêu Chiến này không tệ!”
Chẳng những là nơi thích hợp tu luyện Cửu Minh Chiến Pháp, mà còn giúp hắn thu được đầy bồn đầy bát, đột phá liên tục các đại cảnh giới.
Không uổng công bỏ nhiều công sức chiến đấu đến vậy, còn suýt chút bị một lão già Tiên đến từ bên trên ức hiếp.
ẦM!
Như thường lệ, Cầu Thang Thần Bí ẩn tại thể nội chấn động.
Luồng sáng huyền bí che đậy bậc thang thứ chín chậm rãi tan đi.
Lê Vĩ vuốt cằm, thật sự không hiểu ẩn sau cái cầu thang này có bí mật gì, vì sao ngay cả Diêm Vương cũng đã quên lãng sự tồn tại của nó.
Bất quá hắn không bận tâm, mặc kệ là bí mật gì… bản thân phải có đủ thực lực mới đối mặt với bí mật được.
Nghĩ như vậy, hắn liền đem phiền não này ném ra sau ót, trực tiếp đề nghị:
“Cho ta Tiên Mệnh Cách đi!”
Đáp lại, trên bậc thang số chín hiện ra từng dòng chữ:
“Tu vi chưa đủ, giới hạn Thiên Mệnh Cách trở xuống!”
Khoé miệng Lê Vĩ giật giật, xem ra phải đạt đến Tiên mới có thể sở hữu Tiên Mệnh Cách rồi.
Nghĩ đến Tiên Mệnh Cách có khả năng mượn Thiên Kiếp kia sử dụng mà Lê Vĩ thèm nhỏ dãi, năng lực đó thật sự là dùng sức mạnh trời đất nghiền ép con mồi.
May mắn là lượng Thiên Kiếp mượn được còn tuỳ thuộc vào tu vi của người sử dụng, thế nên khi đó Lê Vĩ mới có thể chống lại con hàng Lý Vô Danh đó.
“Vậy cho ta loại Mệnh Cách nào có thể cướp đoạt Mệnh Cách của người khác.” Hô hấp Lê Vĩ dồn dập, lớn tiếng đề nghị.
KENG!
Cầu thang chấn động, lại có dòng văn tự hiện lên trên bậc thang:
“Tu vi chưa đủ!”
“Hít!” Lê Vĩ hít một ngụm lãnh khí, không hề cảm thấy thất vọng, trái lại còn mừng rỡ như điên.
Bởi vì mặc dù hắn đưa ra yêu cầu, nhưng trong lòng cũng chẳng ôm quá nhiều kỳ vọng.
Sự đáp lại của Cầu Thang Thần Bí khiến hắn hiểu rằng, thật sự tồn tại loại Mệnh Cách có thể cướp đoạt Mệnh Cách của người khác.
Chẳng qua vì tu vi Lê Vĩ chưa thể triệu hoán ra những Mệnh Cách như thế mà thôi.
Chỉ cần có loại Mệnh Cách đó tồn tại, dù cần tu vi cao đến mức nào, Lê Vĩ vẫn sẽ cố gắng leo đến ngày đó.
Tưởng tượng trong tương lai, cướp Mệnh Cách cường đại từ kẻ thù, bản thân nắm giữ vài chục loại, thậm chí hàng trăm loại Mệnh Cách sẽ như thế nào?
Lê Vĩ đè nén sự phấn khích và chờ mong, đó là chuyện sau này… Tinh Đấu hung hiểm, đại đạo vô tình, không ai dám chắc liệu có sống đến lúc đó hay không.
Trước mắt tăng cường thực lực mới là ưu tiên số một, nhất là khi sắp lên Vị Diện tầng hai… chưa biết sẽ có những hung hiểm gì đang chờ.
“Ta muốn Mệnh Cách gia tăng năng lực chiến đấu!” Lê Vĩ đề nghị.
Đột phá Đại Thừa Kỳ, hắn có đến tám lần đổi, mỗi lần là ba loại Mệnh Cách… tổng cộng có đến 24 lần lựa chọn.
ẦM ẦM ẦM…
Theo yêu cầu của Lê Vĩ, ba cái Mệnh Cách xuất hiện.
“Ồ? Lần này vận khí không tệ.” Hai mắt hắn sáng lên, ba cái bia đá đều là màu đỏ.
Thiên Mệnh Cách – Kiếm Đạo Chi Tư: sở hữu thiên phú kiếm đạo tuyệt đỉnh, khi luyện kiếm có khả năng lĩnh ngộ vượt trội hơn tất các những thủ đoạn khác, dùng kiếm chiến đấu vô cùng mạnh mẽ, cùng cấp khó có đối thủ.
Thiên Mệnh Cách – Tuyệt Lộ Cầu Sinh: mỗi khi lâm vào tuyệt cảnh, dục vọng sống bùng nổ, trạng thái được cường hoá toàn diện, làm được những điều vượt xa năng lực thường ngày.
Thiên Mệnh Cách – Phù Thiên Tử: có được thiên phú luyện chế Phù Chú, thao túng Phù Văn, là thiên chi kiêu tử trong lĩnh vực Phù Sư.
“Moá, đều là hàng ngon…” Lê Vĩ chửi thề.
Trong đó hai cái Mệnh Cách đầu chính là của Tần Thuỷ Dao chứ chẳng phải ai xa lạ, không nghĩ đến lại trùng hợp xuất hiện.
Còn Thiên Mệnh Cách – Phù Thiên Tử cũng rất bất phàm, thích hợp trở thành Phù Sư đỉnh cấp.
Bất quá Lê Vĩ lại không quá để ý những loại Mệnh Cách này, hắn muốn cái gì đó lớn lao hơn…
Tiếp tục đổi…
Lần đổi thứ hai, lần đổi thứ ba, lần đổi thứ tư.
Vẫn chưa có gì quá đặc biệt, vài loại Thiên Mệnh Cách xuất hiện nhưng không đủ làm hắn hứng thú.
Đến lần đổi thứ bảy, có một bia đá màu đen và hai bia đá đỏ.
Ánh mắt Lê Vĩ dán chặt vào màu đỏ…
Thiên Mệnh Cách – Quyền Lực Thiên Nhiên: Mượn lực lượng từ môi trường xung quanh gia tăng chiến lực, chẳng hạn như thuộc tính nguyên tố, không gian, thời gian hay thậm chí cả ánh sáng và bóng tối.
Thiên Mệnh Cách – Bậc Thầy Vũ Khí: Dễ dàng thích nghi và sử dụng tất cả các loại vũ khí khác nhau mà không cần thiên phú, uy lực khi thi triển Vũ Khí của ngươi sẽ mạnh hơn mức bình thường.
“Đậu xanh rau muống!” Lê Vĩ sắc mặt nóng bừng.
Đây mới là tình huống khó xử nhất từ trước đến nay mà hắn gặp phải khi chọn Mệnh Cách.
Cả hai đều ngon, đều có thể tăng cường chiến lực khá toàn diện.
“Cái nào cũng ổn cả, ngươi tự quyết định!” Tiểu Đồng cười hì hì.
Đắn đo và suy nghĩ hơn nửa ngày trời, cuối cùng Lê Vĩ cắn răng điểm vào bia đá màu đỏ thứ hai.
KENG!
Bậc thang thứ chín chấn động, bốn chữ Bậc Thầy Vũ Khí khảm thẳng vào trong đó.
Không sai, Lê Vĩ cuối cùng lựa chọn Bậc Thầy Vũ Khí, lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa nhìn Quyền Lực Thiên Nhiên sụp đổ và tan biến.
Sở dĩ hắn chọn Bậc Thầy Vũ Khí là có nguyên nhân…
Thứ nhất Quyền Lực Thiên Nhiên suy cho cùng là mượn ngoại lực, còn Bậc Thầy Vũ Khí lại là bản lĩnh của chính mình.
Với một người sở hữu Thai Khí và một thế giới có nhiều loại Danh Khí cường đại, thì việc có được Thiên Mệnh Cách – Bậc Thầy Vũ Khí chẳng những gia tăng chiến lực, mà còn tiết kiệm rất nhiều thời gian và công sức trong việc phải học cách vận dụng nhiều loại Vũ Khí khác nhau…
Vù vù vù…
Quả nhiên ngay khi Bậc Thầy Vũ Khí được khắc vào, tiềm thức của Lê Vĩ đột ngột như có vô số dòng chảy mênh mông cuốn qua…
Những dòng chảy này đều là kinh nghiệm quý báo về việc sử dụng các loại vũ khí khác nhau được tích luỹ và lắng đọng qua năm tháng…
Sau này, khi Lê Vĩ tu luyện các thủ đoạn chiến đấu liên quan đến vũ khí cũng sẽ dễ dàng và thuận lợi hơn.
Những kiến thức tuôn trào trong trí óc…
Chẳng hạn như Kiếm được mệnh danh là Quân Tử trong vũ khí, có ưu điểm cân bằng, công thủ toàn diện, đâm chuẩn xác, linh hoạt trong biến chiêu như chém, cắt, đỡ, gạt…
Nhược điểm thì lực chém không bằng đao, phòng thủ không bằng thuẫn, tầm đánh ngắn hơn so với thương, giáo, kích…
Lại như Thương, được mệnh danh là Vương trong vũ khí, có tầm đánh dài gấp nhiều lần kiếm, khả năng xuyên phá cao, chuyển đổi giữa đâm – rút – quét… tuy nhiên cũng cần có không gian rộng để thoải mái chiến đấu, bị hạn chế trong hoàn cảnh chật hẹp, khi bị áp sát sẽ bất lợi hơn.
Còn có đủ loại Vũ Khí khác đều đã được Lê Vĩ đúc kết thông qua Bậc Thầy Vũ Khí.
Chín bậc thang thần bí hiển hiên như sau:
Bậc thang thứ nhất – Khai Mệnh Nghịch Thiên.
Bậc thang thứ hai – Âm Dương Chi Chủ.
Bậc thang thứ ba – Thôn Linh Ma Thụ.
Bậc thang thứ tư – Đạo Tâm Chủng Ma.
Bậc thang thứ năm – Càn Khôn Cốt.
Bậc thang thứ sáu – Âm Dương Trận Sư.
Bậc thang thứ bảy – Kẻ Săn Vận.
Bậc thang thứ tám – Lưỡng Giới Hợp Đạo.
Bậc thang thứ chín – Bậc Thầy Vũ Khí.
Tám Thiên Mệnh Cách, nhiều hơn Ma Vô Thần đến ba loại.
Với tiến độ này, dù Ma Vô Thần có lên vị diện tầng hai cũng không thể đuổi kịp tiến bộ của Lê Vĩ.
…
Hắn rời khỏi Chiến Giới Châu, lập tức cảm nhận được một cảm giác đặc biệt…
Đó là dường như mình có thể mơ hồ cảm ứng với lực lượng nào đó từ trên cao, một cách hư vô mờ mịt, lúc ẩn lúc hiện.
Thứ mà Lê Vĩ cảm giác được chính là Thiên Kiếp… đây là giai đoạn tích luỹ quan trọng của tu sĩ trước khi tiến vào cảnh giới cuối cùng của phàm nhân – Độ Kiếp Kỳ.
Đại Thừa là quá trình bồi đắp nền tảng, ổn định căn cơ và tâm cảnh, tăng cường mọi thủ đoạn để đối mặt với Thiên Kiếp sắp đến…
Chỉ cần ở cảnh giới Đại Thừa ngươi chuẩn bị đầy đủ, tỷ lệ độ kiếp thành công, chính thức trở thành Độ Kiếp Kỳ cường giả rồi.
“Chúc mừng thực lực đại tăng!” Một thân ảnh yểu điệu tiến đến, chính là Diêm Tịch Dao.
Lê Vĩ nội tâm ngứa ngáy, hắn rất muốn xem thử nhan sắc của khái niệm đệ nhất mỹ nhân vị diện, đáng tiếc nàng ta vẫn luôn dùng Phù Văn che mặt, không thể thấy được.
Nghe nói ở trong Thiên Kiêu Thành, Diêm Tịch Dao từng lộ mặt một lần khiến vô số lão quái vật cũng phải thất thố, mất bình tĩnh.
“Nhờ có Diêm Vương đại nhân chiếu cố!” Lê Vĩ chắp tay nói:
“Ta ở đây có chút lòng thành, nhờ công chúa chuyển đến Diêm Vương xem như hiếu kính!”
Hắn lấy ra năm lít Rượu Đế ngâm đầu thần thú, cẩn thận bỏ vào trong một chiếc bình ngọc đưa cho Diêm Tịch Dao.
Mặc dù nắp bình đậy rất kỹ, nhưng hương thơm từ rượu bên trong toả ra vẫn đủ khiến Diêm Tịch Dao thất thần.
Nàng không phải người ưa rượu, vậy mà vẫn bị hấp dẫn vô cùng, chỉ cảm thấy máu huyết sục sôi, nhịn không được hỏi:
“Đó là cho Phụ Vương, vậy ta có phần không?”
Lê Vĩ hơi sửng sốt, sau đó liền bật cười: “Đương nhiên là có.”
Hắn không nghĩ đến vị Công Chúa cao quý này lại chủ động mở miệng đòi rượu của mình…
Liền chuẩn bị thêm một bình đưa ra…
Diêm Tịch Dao không hề do dự, Phù Văn trên mặt tán đi, nâng cánh môi đen tuyền trơn bóng nhấp một ngụm.
Khoảnh khắc đó, mái tóc của nàng như càng kéo dài ra, gò má trắng như ngọc hồng nhuận phơn phớt, cảm giác thư thái, lâng lâng lan khắp Minh Hồn và ngọc thể…
Thậm chí tu vi có dấu hiệu đột phá tiểu cảnh giới.
Mà Lê Vĩ ở một bên đã sớm thất thần…
Hắn rốt cuộc thấy được dung mạo không nên thuộc về cõi trần của nàng.
Đây quả thật là vị Công Chúa chốn Âm Ti, không có vẻ tiểu thư đài các, thay vào đó là một sự quyền lực bí hiểm và mộng ảo đến mức vô thực.
“Có thể đẹp bằng bà cả của ta, à không, Tà Liễu số một, vợ cả đẹp nhất!” Lê Vĩ niệm thần chú trong lòng để bản thân giữ tỉnh táo.
Sau khi niệm xong, hắn mới đè ép được xuống cảm giác muốn hôn lên bờ môi thơm lừng hương rượu ấy một ngụm.
Diêm Tịch Dao thấy biểu cảm của Lê Vĩ liền nhoẻn miệng cười, nhưng trong mắt có chút tán thưởng.
Ở khoảng cách gần, ngay cả một vài cường giả Độ Kiếp Kỳ cũng mất tỉnh táo khi nhìn thấy nàng.
Nhưng nam nhân này sau một thoáng kinh diễm liền có thể bình thường trở lại…
Đúng là khác biệt!
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
