Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 344: LẠI ĐỘ KIẾP! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Âm thanh hai chữ “Linh Vũ” vừa thoát ra khỏi khuôn miệng của Lê Vĩ, không gian xung quanh dường như dừng lại trong một thoáng.
Từng âm tiết không đơn thuần là sóng âm phát ra từ vòm họng, mà là sự rung động trực tiếp của trời đất, cộng hưởng cùng toàn bộ Thai Khí, Vũ Khí, Danh Khí có mặt tại hiện trường… ngân vang mãnh liệt.
Thanh âm xuyên qua tầng mây, xuyên qua khoảng không bao la, vang vọng vào tâm trí…
Lê Vĩ nhắm mắt lại.
Trong cõi ý thức rộng lớn, từng dòng khẩu quyết của Linh Vũ Kinh hiện ra như những dòng chảy linh hoạt và sắc bén.
Đó là kết tinh từ sự dung hợp hoàn hảo giữa con đường tu chân truyền thống… ngưng tụ linh lực, tẩy kinh phạt tủy, đúc Kim Đan, lập Nguyên Anh, đột phá Hóa Thần… và con đường rèn dũa kinh mạch, ngưng ra Thai Khí, lĩnh ngộ ý chí của Khí Tu tại Huyền Binh Đại Lục.
Hắn không xóa bỏ bất kỳ hệ thống nào, mà biến chúng thành hai bánh xe đồng hành cùng nhau, nâng đỡ tu sĩ tiến thẳng về phía trước.
“Linh làm gốc, Vũ làm ngọn! Lấy thiên địa linh khí nuôi dưỡng tự thân, lấy ý chí vạn binh tham gia sát phạt…”
Hắn đưa tay phải lên không trung, ngón tay điểm nhẹ vào hư vô.
Ngay lập tức, hàng vạn văn tự cổ xưa tỏa ra từ đầu ngón tay hắn, biến thành một cơn mưa ánh sáng khổng lồ cuồn cuộn đổ xuống Tà Long Quảng Trường, rồi từ đó lan rộng ra.
“Đạo vô hình, linh binh hồn thể đều trọng yếu…”
“Thân như vũ trụ, dung nạp thiên địa, tu linh luyện khí, cường thế rèn hồn…”
“Lực tụ Đan Điền ngưng Nguyên Anh, Khí hóa Chân Thai cường chiến lực!”
Từng khẩu quyết, từng đồ hình vận hành kinh mạch, từng bí pháp ngưng tụ Kim Đan, Thai Khí song song chảy tràn vào ý thức của hàng triệu tu sĩ đang hiện diện.
“Trời ơi… Đây… Đây là…” Một vị lão tổ Độ Kiếp Kỳ run rẩy toàn thân.
Lão quỳ rụp xuống đất, hai tay ôm lấy đầu, đôi mắt đầy vẻ bàng hoàng và sung sướng.
Bấy lâu nay, các tu sĩ truyền thống như lão luôn coi việc đúc luyện Thai Khí của Huyền Binh Đại Lục là không thể, là thứ chỉ có thể ngưỡng vọng.
Nhưng lúc này, nhìn vào khẩu quyết Linh Vũ Kinh, lão chợt nhận ra… Linh Khí bốn phương tám hướng đang kéo về thân thể mình, cường hoá thành Khí Lực sắc lẹm, kinh mạch khắp toàn thân đang được cường hoá một cách đặc thù.
Kinh mạch vừa mở rộng, vừa cứng cáp hơn…
Đây chỉ là mới nghe qua khẩu quyết… nếu thật sự tu luyện, còn đến mức nào?
Với Linh Vũ Kinh, một tu sĩ Man Di Chi Địa có thể ngưng tụ ra một bản mệnh Thai Khí cho riêng mình, tăng lên nội tình và chiến lực.
Ở chiều ngược lại, cường giả đến từ Huyền Binh Đại Lục cũng chấn động đến mức không thốt nên lời.
Nhờ khẩu quyết hoàn chỉnh này, bọn hắn cảm giác như mình có thể tiếp tục hấp thụ Linh Khí trong trời đất, đúc ra Kim Đan, sáng lập Nguyên Anh… điều đó chẳng những gia tăng lực lượng trong thể nội, mà còn có thêm một cái mạng.
Mất đi Thai Khí không phải mất tất cả, vẫn còn Kim Đan, vẫn còn Nguyên Anh…
Đối với bất cứ một tu sĩ nào, đều hiểu rằng đây chính là cơ duyên nghịch thiên.
Vừa tăng chiến lực, vừa tăng khả năng sống sót… quan trọng nhất, lộ tuyến đi đường dài để thành Tiên cũng đã mở ra rồi.
“Khai sáng một con đường mới… Tà Quân thực sự đã khai sáng một con đường mới cho cả thế giới!”
“Công đức vô lượng! Đây là đại ân đức tái sinh toàn bộ thế gian!”
Những tiếng reo hò, những tiếng sùng bái gầm vang như sóng chấn động.
Hàng triệu người cuồng nhiệt reo hò… Sự kính trọng và lòng biết ơn chuyển hóa thành một luồng nguyện lực vô hình, cuồng bạo chưa từng có, hướng về phía thân ảnh nam nhân mà hội tụ.
OÀNG OÀNG OÀNG!
Bầu trời đột nhiên rung chuyển dữ dội.
Không phải do địch nhân xâm lược, cũng không phải do tai kiếp giáng lâm, mà là sự đáp lại của chính Ý Chí Thế Giới!
Việc Lê Vĩ sáng tạo ra Linh Vũ Kinh, hoàn thiện con đường tu luyện bị khuyết thiếu cho một thế giới, bổ sung hoàn chỉnh Tiên Lộ, khiến cho sinh linh muôn loài hưởng phúc… đã lập nên một Đại Công Đức!
Trần mây đột ngột nứt ra… Từ trong hư không vô định, một dòng sông ánh sáng màu kim sắc huyền ảo đổ xuống như thác dội.
Đó không phải là linh khí thông thường, mà là Thiên Địa Chi Lực thuần khiết nhất, là phần thưởng cao quý nhất mà Thế Giới này ban tặng cho người có công phát triển cả một nền văn minh.
Luồng Thiên Địa Chi Lực ấy vần vũ trên không trung rồi cuồn cuộn lao thẳng vào đỉnh đầu Lê Vĩ!
Lê Vĩ đứng thẳng trên đại điện, tà hắc bào tung bay cuồng loạn trong gió.
Hắn không hề né tránh, mà dang rộng hai tay, thanh thản đón nhận luồng sức mạnh vĩ đại này.
“Đến rất đúng lúc!”
Lê Vĩ động ý niệm, câu thông ý thức cùng Kiếm Mộng.
KENG!
Thiên Mệnh Binh Hạp bay ra khỏi đan điền nàng, mở nắp đón nhận nguồn Thiên Địa Chi Lực khổng lồ…
Đây sẽ là nguồn lực lượng tích trữ để Thiên Mệnh Binh Hạp phát huy tác dụng trong tương lai, thăng cấp những Thai Khí của Lê Vĩ.
“Lực lượng này, đủ để tạo ra Tiên Khí!” Thời San San kinh ngạc thốt lên:
“Lợi hại thật!”
Trong khoảng không ngay trước mặt Lê Vĩ, không khí bị bóp méo thành những nếp gấp dị thường.
Luồng Thiên Địa Chi Lực rực rỡ vẫn điên cuồng rót vào Thiên Mệnh Binh Hạp…
KENG!
Không biết qua bao lâu, Thiên Mệnh Binh Hạp hưng phấn reo vang, Thiên Địa Chi Lực ban thưởng đã bị nó hấp thụ và tích trữ.
Chỉ chờ có thế, Lê Vĩ liền đem cùng lúc Vô Ảnh, Đào Ngột Minh Cung và Minh Ma Long Tiễn đẩy vào trong Binh Hạp.
Hiển nhiên, hắn muốn thăng cấp toàn bộ Thai Khí của mình.
Thiên Mệnh Binh Hạp ngân vang, trở về thể nội Kiếm Mộng, bắt đầu quá trình thăng cấp Thai Khí.
Hắn quay sang nhìn Tà Liễu.
Tà Liễu lúc này cũng đang nhìn hắn… Luồng Quốc Vận màu tím đen của Tà Quốc cuồn cuộn chảy quanh thân thể nàng, hòa cùng đế uy ngút trời.
Trong ba năm qua, Tà Quốc đã thống nhất toàn bộ thế giới. Lượng Quốc Vận khổng lồ tụ tập trên đầu Tà Liễu đã đạt đến một mức độ kinh hoàng. Nó không chỉ là niềm tin của hàng tỷ dân, mà là sự công nhận của càn khôn đối với vị Nữ Đế này.
Lê Vĩ âm thầm tính toán, rồi khẽ nhíu mày.
Ánh mắt hắn đảo qua từng người nữ nhân đang đứng xung quanh: Tà Liễu, Lưu Xích Luyện, Công Tôn Thuyên, Yến Bảo Nhi, Vân Tương Nhi, Tần Thủy Dao, Hồ Cơ, Kiếm Mộng…
Lê Vĩ nhận ra một điều…
Lượng Quốc Vận tích lũy hiện tại của Tà Quốc tuy đồ sộ, nhưng lực lượng đủ để Phi Thăng tại thế giới này có hạn.
Nguồn tài nguyên đỉnh cấp cần thiết để chuyển hoá Linh Lực thành Tiên Lực gần như không có.
Lê Vĩ chỉ còn lại nửa mỏ Tiên Minh Thạch dùng cho Minh Tu, ngoài ra không còn gì khác…
Và lượng Quốc Vận của Tà Quốc hiện nay tuy rằng đã vượt xa Lân Thiên Quốc hay Vận Đảo trong quá khứ, nhưng cũng chỉ đủ làm lực lượng cho một người thành Tiên.
Đó là Nữ Đế của Tà Quốc – Tà Liễu!
Nếu như cưỡng ép rút cạn Quốc Vận sạch sẽ để toàn bộ chúng nữ đột phá, Tà Quốc sẽ tự động sụp đổ, thế giới này cũng theo đó mà hỗn loạn, tiêu tùng…
Những người còn lại như Lưu Xích Luyện, Công Tôn Thuyên… dù tu vi đều đã đạt đến đỉnh phong của thế giới này, nhưng vẫn thiếu khuyết tài nguyên thành Tiên.
Dù Lê Vĩ có đem nửa mỏ Tiên Minh Thạch còn lại xuống Diêm Các quy đổi thành Tiên Thạch, số lượng sẽ bị rút lại, không đủ cho các nàng sử dụng.
Lưu Xích Luyện là người đầu tiên nhận ra sự bất thường qua nét mặt của Lê Vĩ. Nàng thu lại vẻ quyến rũ thường ngày, bước tiến lên một bước, nhẹ giọng hỏi:
“Phu quân… Có phải lượng tài nguyên của thế giới này không đủ để tất cả chúng ta cùng phi thăng?”
Công Tôn Thuyên, Yến Bảo Nhi, Tần Thủy Dao đều thông tuệ tuyệt đỉnh.
Nghe Lưu Xích Luyện nói vậy, ánh mắt các nàng thoáng chùng xuống, nhưng rất nhanh sau đó lại tràn ngập sự thấu hiểu.
“Đúng vậy, tài nguyên của hạ giới có hạn… không đủ cho tất cả các nàng sử dụng, ta phải cày thêm!” Lê Vĩ gật đầu, thẳng thắn đáp:
“Thế nên, ta quyết định… Ta và Tà Liễu sẽ phi thăng Tiên Giới trước!”
Câu nói vang lên khiến toàn bộ không gian tĩnh phòng phía sau đại điện trở nên lắng đọng.
“Bọn ta phi thăng trước không phải để bỏ lại các nàng,” Lê Vĩ tiếp tục, ánh mắt bộc lộ sự kiên định:
“Tiên Giới rộng lớn mênh mông, tài nguyên phong phú. Ta và Tà Liễu sẽ lên đó, săn tìm tài nguyên cho tất cả các nàng…”
“Nhưng chúng thiếp có thể tiến vào Tinh Động để theo chàng!” Yến Bảo Nhi đề nghị.
“Nếu làm thế… các nàng sẽ lỡ mất khâu Độ Tiên Kiếp!” Lê Vĩ lắc đầu, giải thích:
“Để căn cơ ngày sau vững vàng nhất, phải leo lên từng nấc từng nấc từ thấp đến cao… các nàng vào Tinh Động cùng ta, chính là đi đường tắt rồi!”
Chúng nữ nghe hiểu…
Lưu Xích Luyện mỉm cười, đấm nhẹ vào ngực Lê Vĩ, trêu chọc nói:
“Bọn thiếp ở lại hạ giới giữ vững giang sơn cho chàng, luyện Linh Vũ Kinh. Chàng lên Tiên Giới mà không dọn sẵn một tòa Tiên Cung lộng lẫy để đón bọn thiếp, thì khi lên tới nơi, người ta sẽ không tha cho chàng đâu!”
Yến Bảo Nhi hếch cằm, giơ nắm đấm bạc lên: “Phu quân! Phải nhanh chóng giải cứu Oa Oa cùng Tiểu Bối, trả thù những kẻ kia!”
Tần Thủy Dao gật đầu nhẹ nhàng: “Bọn thiếp tin chàng.”
Sự tin tưởng, thấu hiểu và tình cảm sâu nặng của các nàng khiến tâm trí Lê Vĩ chảy lên từng hồi ấm áp… hắn bật cười:
“Đừng nói như thể sinh ly tử biệt, ta là Âm Dương Sứ Giả… chỉ cần tìm đủ tài nguyên, liền mang về cho các nàng Phi Thăng!”
“Được! Quyết định như vậy đi!” Chúng nữ cũng tươi cười rạng rỡ.
Lê Vĩ liếc mắt nhìn sang bờ vai của mình… nơi có một tiểu nha đầu đang ngồi đung đưa hai chiếc chân nhỏ bé.
Nàng khoác một bộ tiểu giáp màu bạc như tinh ngân, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn như ngọc đúc, đôi mắt lung linh lanh lợi.
“Hì hì, Linh Vũ Kinh mà chủ nhân sáng tạo không tệ đâu!” Nữ Khí Linh tươi cười, hiển nhiên khá bất ngờ khi Lê Vĩ có thể dựa vào Vạn Binh Chân Ý mà tạo ra một công pháp như vậy.
Linh Vũ Kinh có thể nói là phiên bản giản lược của Vạn Binh Chân Ý, uy lực xem như một phần trăm… nhưng cũng đủ để hoàn thiện nền tảng tu luyện vượt trội của thế giới này rồi.
“Hừ, ta đâu vô trách nhiệm như ngươi!” Lê Vĩ hừ một tiếng, vuốt cằm nói:
“Đừng có gọi chủ nhân, hãy gọi là công tử… ngoài ra, ta còn chưa đặt cho ngươi cái tên đàng hoàng đấy!”
Nữ Khí Linh chớp chớp mắt, hiện ra vẻ tò mò: “Công tử muốn đặt tên cho ta sao? ta là Khí Linh của Khí Ngục, còn cần tên sao?”
“Khí Linh thì quá chung chung.” Lê Vĩ suy ngẫm một chút, rồi mắt hắn sáng lên:
“Ngươi đại diện cho Khí Ngục, chuyên mặc giáp bạc, ta nhờ ngươi mới sáng tạo ra công pháp… vậy từ nay về sau, tên của ngươi sẽ là Ngân Vũ, Ngân trong màu bạc, Vũ trong Vũ Khí, cũng là Vũ trong Linh Vũ Kinh!”
“Ngân Vũ…”
Nữ Khí Linh lẩm nhẩm cái tên hai lần, ánh mắt sáng ngời lấp lánh như những vì sao…
Tên gọi không chỉ là một danh xưng, mà với một Khí Linh thượng cổ, nó đại diện cho sự thừa nhận, cho sợi dây liên kết linh hồn giữa nàng và chủ nhân.
“Ngân Vũ xin bái kiến!” Nữ Khí Linh rạng rỡ nụ cười, cúi người hành lễ đầy vẻ cung kính và thân thiết:
“Cảm ơn công tử đã ban tên!”
“Ngân Vũ!” Lê Vĩ nghiêm mặt nói:
“Khi ta và Tà Liễu muốn độ kiếp phi thăng, hãy câu thông với Thiên Đạo Chi Nhãn đi!”
Với trần giới hạn của hắn hiện tại, lẽ ra Tiên Kiếp phải giáng lâm từ lâu.
Nhưng vì hắn đã áp chế tu vi, lại thêm Thiên Đạo Chi Nhãn nể mặt Khí Ngục nên vẫn chưa giáng kiếp.
Một thời gian dài, Khí Ngục cưỡng ép dung hợp cùng Thế Giới, Giới Linh cũng phải nể mặt và kiêng kỵ Ngân Vũ.
“Rõ rồi công tử!”
Tà Long Quảng Trường…
Tà Liễu khoanh chân ngồi xếp bằng, đón nhận Quốc Vận cuồn cuộn từ Tà Long phun xuống, trở thành nguồn lực lượng hoàn hảo nhất rót vào cơ thể nàng, thúc đẩy quá trình chuyển hoá lực lượng.
Từ Linh Lực thành Tiên Lực!
Đối với Tà Liễu, đó là Thiên Tà Chi Lực của nàng lột xác về bản chất…
Tinh Nữ có Chiếu Mệnh Thần Tinh gia thân, không cần tu luyện công pháp cấp Tiên để đột phá cảnh giới.
Tinh Nữ chiến đấu và tu luyện dựa vào sự liên kết Tinh Ước với Tinh Chủ.
Tinh Chủ tu luyện đạt đến đâu, Tinh Nữ có thể theo đến đó!
Trong khi Tà Liễu chuyển hoá lực lượng, Lê Vĩ lại cùng Kiếm Mộng song tu, thúc đẩy quá trình thăng cấp.
Khi nguồn Thiên Địa Chi Lực được tận dụng sạch sẽ, Thiên Mệnh Binh Hạp rốt cuộc thăng cấp thành công.
Vô Ảnh, Đào Ngột Minh Cung và Minh Ma Long Tiễn đều đạt đến Bán Tiên Khí.
Tu vi của Kiếm Mộng cũng được hưởng lợi, chính thức đạt đến Bán Tiên!
“Đến lúc rồi…”
Lê Vĩ rời khỏi đại điện, ngẩng đầu nhìn thiên không.
Mặt trời đang chiếu sáng đột nhiên bị che khuất hoàn toàn!
Toàn bộ bầu trời rộng hàng triệu dặm của Tà Quốc… không, của toàn bộ thế giới… trong chớp mắt chìm vào một màu tối đen như mực!
Sự thay đổi này khiến toàn thế giới chấn động, tất cả tu sĩ ngẩng đầu nhìn lên…
Bọn họ hiểu, điều gì đang đến…
Trên cửu thiên, vây quanh Tà Long Quốc Vận, những tầng mây đen ngòm từ hư không cuồn cuộn đổ về như những ngọn núi khổng lồ bị sụp đổ.
Trong tầng mây ấy, không phải là sấm sét màu vàng hay màu trắng thông thường…
Mà là vô số luồng điện quang cuồn cuộn mang theo uy áp diệt thế!
Đó là Tiên Kiếp!
Cánh cửa nối liền giữa Phàm và Tiên! Là thử thách bậc nhất mà thiên địa đặt ra để loại bỏ những kẻ không đủ khả năng bước vào Tiên lộ!
“Tiên Kiếp… Đó là Tiên Kiếp!” Các cường giả Độ Kiếp Kỳ run rẩy từ tận đáy lòng.
Họ tu luyện cả đời, mong mỏi cả đời chỉ để nhìn thấy luồng khí tức này, nhưng khi nó thực sự giáng lâm, sự uy nghiêm của nó vẫn khiến linh hồn họ muốn vỡ vụn.
Lê Vĩ và Tà Liễu nhìn nhau.
Hai người nắm chặt tay nhau, rồi đồng thời hóa thành hai luồng quang mang xé rách không gian, lao thẳng lên trời cao!
“Bà cả, tách ra!” Lê Vĩ lên tiếng cảnh báo.
Hắn biết rõ quy luật của Tiên Kiếp.
Nếu hai người đứng quá gần nhau khi độ kiếp, Tiên Kiếp sẽ coi đó là sự khiêu khích và tự động cộng dồn uy lực!
Đó không phải là phép cộng đơn thuần, mà là sự nguy hiểm…
“Phu quân, cẩn trọng!” Tà Liễu gật đầu.
Nàng xoay người, tà áo Long Bào tung bay, hóa thành một đạo tử quang xé gió bay về phía Đông, dừng lại trên đỉnh một dãy núi nguyên thủy cách Hoàng Thành mười vạn dặm.
Luồng Quốc Vận khổng lồ của Tà Quốc tự động cuộn dâng, bao bọc lấy thân thể nàng như màn chắn bất khả xâm phạm.
Tà Liễu vung tay, Thiên Tà Kính đã được triệu hoán, Huyền Tà Vũ mọc ra sau lưng…
Trong khi đó, Lê Vĩ dừng lại ngay giữa trung tâm của bão bùng thiên kiếp, sừng sững đứng giữa không trung, đối mặt trực diện với tầng mây đen bao phủ càn khôn!
Sự tách ra của hai người khiến tầng mây thiên kiếp trên bầu trời lập tức phân chia làm hai đại khu vực.
OÀNG OÀNG OÀNG!
Trong lòng biển mây đen kịt, năm loại ánh sáng lôi đình bùng phát….
Chuýng nó đan xen vào nhau tạo thành một mảng sấm sét ngũ sắc khổng lồ rộng hàng vạn dặm!
Ngũ Sắc Lôi Kiếp!
Đây là loại Tiên Kiếp của hạ giới…
Từng tia lôi điện ngũ sắc oanh tạc hư không, khiến khoảng không gian xung quanh Lê Vĩ và Tà Liễu liên tục sụp đổ, biến thành những lỗ đen đầy rợn người.
Lưu Xích Luyện và các nữ nhân siết chặt tay, ánh mắt đong đầy sự lo lắng nhưng cũng tràn ngập niềm tin mãnh liệt vào nam nhân của mình.
Giữa cơn bão kiếp, Lê Vĩ vẫn đứng đó, hắc bào tung bay, nét mặt không một chút sợ hãi.
Trái lại, khóe môi hắn khẽ nhếch lên thành một nụ cười bình thản:
“Ngũ Sắc Lôi Kiếp sao? Đến rất đúng lúc!”
Ý thức điều động, một thanh cự kiếm đen đỏ đan xen nặng nề xuất hiện.
Bạo Uyên Kiếm!
RỐNG!
Bạo Uyên gầm vang, cảm giác đầu tiên mà nó nhận thấy từ Ngũ Sắc Lôi Kiếp chỉ có một…
Không sánh bằng Địa Tiên Kiếp của Vị Diện Tầng Thứ Nhất…
Không đã ghiền!
Lê Vĩ lắc đầu cười một tiếng:
“Dùng tạm đi!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
