Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 345: PHI THĂNG TRUNG TIÊN GIỚI! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
ẦM ẦM ẦM!
Khí thế ngũ sắc sấm sét gầm thét xé rách không trung.
Năm màu sắc đại diện cho năm loại Lôi Kiếp khác nhau ứng với Ngũ Hành, cuồn cuộn ngưng tụ thành năm con cự long lôi điện, giương nanh múa vuốt từ trên tầng mây giáng xuống.
Càn khôn rung chuyển, dư ba cuồng bão quét qua hàng vạn dặm khiến hàng chục ngọn núi sụp đổ thành tro bụi trong chớp mắt.
“Oanh!”
Sóng xung kích từ luồng lôi kiếp đầu tiên giáng xuống, lực lượng hủy thiên diệt địa nổ tung ngay trên đỉnh đầu Lê Vĩ.
Ánh sáng ngũ sắc rực rỡ chiếu sáng cả một vùng trời tối đen như mực, uy áp ép cho hàng triệu tu sĩ đang đứng ở xa phải quỳ rụp xuống, tức ngực, huyết khí cuồng loạn cuộn trào.
Thế nhưng, giữa trung tâm bão lôi kinh hoàng ấy, thân ảnh của Lê Vĩ vẫn đứng sừng sững…
Gió lốc gầm rú thổi tung mái tóc đen dài của hắn, lộ ra đôi mắt sâu thẳm.
Hắn không hề dựng lên bất kỳ màn chắn phòng hộ nào, cũng không dùng chút linh lực nào để chống đỡ, mà chỉ đơn giản giơ thanh Bạo Uyên Kiếm trong tay lên.
“Trở thành thức ăn cho nó đi!” Lê Vĩ thản nhiên thốt ra một câu.
KENG!
Bạo Uyên Kiếm rung lên bần bật, khí tức cuồng bạo bùng phát oanh kích ngược lên bầu trời.
Ngay khi con Cự Long Lôi Kiếp thứ nhất lao xuống chạm vào lưỡi kiếm, Bạo Uyên Kiếm đột nhiên vung ra một đường kiếm ý táo bạo. Một lực cắn nuốt khủng khiếp bùng nổ… biến thanh kiếm thành động sâu không đáy.
ẦM!
Con lôi long đáng sợ kia, đủ sức đánh xé nát một vị cường giả Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong thành tro bụi, lại bị lưỡi kiếm Bạo Uyên cưỡng ép hút trọn vào bên trong!
Không một tia lôi điện nào lọt ra ngoài, không một hạt sấm sét nào rơi xuống mặt đất. Tất cả lôi đình ngũ sắc cuồng bạo đều bị Bạo Uyên Kiếm nuốt chửng một cách tham lam.
Trên thân kiếm, những đường vân lôi đình bừng sáng rực rỡ, phát ra những tiếng ngân đầy hưng phấn.
Đẳng cấp của Bạo Uyên cũng vượt trên Bán Tiên Khí một chút.
RỐNG!
Từ sâu trong ý chí Bạo Uyên Kiếm, một tiếng gầm thét kiêu ngạo vang vọng ra ngoài. Thế nhưng, tiếng gầm ấy lại mang theo một chút… bất mãn rõ rệt.
“Thế nào? Chưa đủ nhét kẽ răng sao?” Lê Vĩ khẽ mỉm cười.
Ngũ Sắc Lôi Kiếp của hạ giới đối với các tu sĩ Độ Kiếp Kỳ là đại tai kiếp diệt vong, nhưng đối với một Chân Tiên thực thụ như hắn… kẻ từng đi qua cõi chết, chịu đựng cả Thiên Địa Chi Kiếp kinh hoàng ở Âm Gian, thì loại sấm sét này quá mức yếu ớt.
Bản chất sức mạnh của hắn đã vượt xa giới hạn của thế giới này từ lâu…
Hết cách rồi, cũng không thể so sánh Kiếp của cả một Vị Diện khổng lồ với một Tiểu Hạ Giới được.
Tiên Kiếp song song, Thiên Tà Kính lơ lửng trên đỉnh đầu Tà Liễu, tỏa ra hắc ám bao trùm bầu trời…
Tà Liễu đứng trên đỉnh núi, Long Bào tung bay theo từng nhịp thở của thiên địa.
Dù Ngũ Sắc Lôi Kiếp bên phía nàng giáng xuống dữ dội không kém gì Lê Vĩ, nhưng nét mặt Nữ Đế vẫn lạnh băng như băng tuyết ngàn năm, không có lấy một sợi gợn sóng.
Bởi vì nàng chính là Tinh Nữ! lại thêm cả Thiên Mệnh Cách – Trung Trinh Ma Nữ.
Lê Vĩ hiện tại chính là một Chân Tiên chân chính! Nguồn Chân Tiên Chi Lực cuồn cuộn chảy qua sợi dây liên kết Tinh Ước giữa hai người, lại thêm Trung Trinh Ma Nữ tiếp sức… khiến cho Thiên Tà Chi Lực trong thể nội Tà Liễu trào dâng như đại dương cuồng nộ, sức mạnh kinh hoàng.
“Tà Kiếp!”
Tà Liễu cất tiếng… giơ bàn tay thon dài ngọc ngà chỉ về phía không trung.
Thiên Tà Kính lập tức xoay chuyển, một luồng Thiên Tà Chi Kiếp bắn thẳng lên trời, ngạnh kháng trực diện Ngũ Sắc Lôi Kiếp.
ROẸT!
Không có tiếng nổ vang trời xé óc, cũng không có sóng chấn động tàn phá xung quanh.
Luồng Ngũ Sắc Lôi Kiếp cuồng bạo ngay khi chạm vào Tà Kiếp liền đồng quy vu tận, tan biến thành hư vô…
Thấy cảnh tượng đó, hàng triệu tu sĩ ở Tà Long Quảng Trường và khắp nơi trên thế giới chấn động, sùng bái đến tột đỉnh.
Tiên Kiếp trong truyền thuyết, lại bị Tà Quân và Tà Đế dễ dàng vượt qua như vậy sao?
“Đây… Đây không phải là độ kiếp… Đây rõ ràng là coi Tiên Kiếp như trò chơi!”
“Quá bá đạo! Tà Quân vạn tuế! Nữ Đế vạn tuế!”
Những tiếng tung hô như sóng trào, tín ngưỡng và sùng bái gia tăng… càng làm cho Tà Long Quốc Vận bành trướng và ngưng thực.
Thiên địa đều là quốc thổ, Tà Long Quốc Vận ngao du bất cứ nơi đâu…
OÀNG! OÀNG!
Bầu trời dường như bị thái độ ngông cuồng của hai người làm cho nổi giận.
Ý Chí Thế Giới rung chuyển, mây đen cuộn trào gấp mười lần. Bốn đợt Ngũ Sắc Lôi Kiếp tiếp theo giáng xuống liên tiếp không một chút khoảng dừng!
Hàng trăm đạo ngũ sắc đan xen thành thiên la địa võng, giội xuống như một trận bão kiếp huỷ thiên diệt địa…
Thế nhưng, kết quả vẫn không hề thay đổi.
Lê Vĩ đứng giữa tâm bão, Bạo Uyên Kiếm trong tay chém lên thành những đường kiếm khai mở hố đen như những cái miệng không đáy.
Năng lực của Thôn Linh Ma Thụ, Thao Thiết đều được kích phát hoàn toàn.
Mỗi một kiếm vung ra là một mảng lôi kiếp bị nuốt chửng sạch sẽ… cho dù bao nhiêu sấm sét giáng xuống cũng đều bị Bạo Uyên hấp thụ.
Bạo Uyên tiếp tục thăng cấp nhờ Tiên Kiếp tinh thuần, sắp chạm đến Tiên Khí chân chính!
Tà Liễu mở ra Huyền Tà Vũ sau lưng, tử quang rực rỡ, Địa Ngục Dị Vật rót lực lượng vào Thiên Tà Kính, liên tục đối kháng Tiên Kiếp oanh tạc mà không rơi vào thế hạ phong.
Đúng lúc này, tầng mây đen bỗng nhiên ngừng cuộn xoáy. Một sự im lặng quỷ dị và đè nén bao trùm lấy toàn bộ không gian.
“Rắc…”
Một tiếng động giòn tan vang lên từ sâu trong cửu thiên, tựa như vỏ trứng bị nứt ra.
Từ trong trung tâm của tầng mây đen kịt, năm sắc màu đỏ, vàng, lam, bạch, hắc ban đầu bỗng nhiên xoay chuyển mãnh liệt.
Ngay sau đó, hai chùm ánh sáng hoàn toàn mới… màu cam rực rỡ và màu tím huyền dị… từ trong hư không vô định bùng nổ ra, hòa nhập vào năm màu sắc cũ!
Năm màu biến thành bảy màu!
Thất Sắc Lôi Kiếp!
Sấm sét hội tụ lại, không còn mang hình dáng cự long đơn thuần nữa, mà ngưng tụ thành một vầng Thái Dương Thất Sắc khổng lồ rộng hàng vạn dặm!
Khí tức từ vầng thái dương ấy tỏa ra khiến cho không gian rung chuyển…
Uy áp này… đã vượt xa giới hạn mà một thế giới cấp thấp có thể ngưng tụ.
“Cái gì?! Thất Sắc Lôi Kiếp?!” Lê Vĩ cảm thấy ngoài ý muốn.
Thấu Mệnh Nhãn lấp loé, giọng nói Tiểu Đồng vang lên:
“Một hạ giới bình thường, giới hạn cao nhất của Tiên Kiếp chỉ là Ngũ Sắc Lôi Kiếp. Khi độ kiếp thành công, tu sĩ sẽ theo đó mà phi thăng vào Tiểu Tiên Giới – nơi có tài nguyên và tiên khí ở mức thấp nhất trong Tiên Giới.”
“Vậy mà bây giờ, lại có Thất Sắc Lôi Kiếp hiện ra!”
Tiểu Đồng quay sang nhìn Lê Vĩ, gật gù kết luận:
“Đây không biết là phúc hay hoạ, nhưng vượt qua Thất Sắc Lôi Kiếp sẽ đến thẳng Trung Tiên Giới!”
“Ồ? Trực tiếp đến Trung Tiên Giới sao?” Lê Vĩ nhíu mày, ánh mắt hiện lên một tia hứng thú:
“Tại sao hạ giới này lại có thể ngưng tụ ra Thất Sắc Lôi Kiếp?”
Ngân Vũ mỉm cười hếch cằm, tiếng chuông bạc lảnh lót vang lên giải thích:
“Công tử, đó là nhờ Khí Ngục đấy! Khí Ngục từng cưỡng ép dung hợp và cắm rễ vào bản nguyên thế giới này một thời gian rất dài. Quy tắc và chất lượng của Khí Ngục đã âm thầm tẩm bổ, kéo căn cơ và phẩm cấp của thế giới này vượt xa các hạ giới sơ đẳng bình thường! Nói cách khác, thế giới này tuy quy mô chưa rộng lớn, nhưng ‘chất lượng’ giới hạn của nó đã tiệm cận mức độ trung cấp!”
“Thì ra là vậy.” Lê Vĩ gật đầu đã hiểu.
Tiên Giới vô tận, vốn phân chia thành ba tầng thứ rõ rệt: Tiểu Tiên Giới, Trung Tiên Giới và Đại Tiên Giới.
Tiểu Tiên Giới là nơi dừng chân của vô số tu sĩ phi thăng từ hàng vạn hạ giới bình thường, tài nguyên tranh đoạt khốc liệt nhưng chất lượng Tiên Khí và Tiên Mạch lại kém nhất, giới hạn cao nhất chỉ là Ngọc Tiên mà thôi.
Trong khi đó, Trung Tiên Giới mới thực sự là chiến trường của các thế lực lớn, tông môn lâu đời, nơi có các mỏ Tiên Thạch chất lượng cao, Tiên Khí nồng đậm, có cả Tiên Vương tồn tại.
Và Trung Tiên Giới cũng là nơi để ngấp nghé Đại Tiên Giới – Tiên Giới có đẳng cấp cao nhất, nơi mà ngay cả những vị Tiên Đế cao cao tại thượng đang ngự trị.
“Bỏ qua Tiểu Tiên Giới, tiết kiệm cho ta biết bao nhiêu thời gian cày cuốc!” Lê Vĩ liếm môi, đôi mắt lóe lên từng hồi hung quang cuồng nhiệt, hoàn toàn không chút e ngại nào.
Hắn đang cần tài nguyên khủng khiếp để mang về hạ giới cho chúng nữ phi thăng, nếu rơi vào Tiểu Tiên Giới nghèo nàn thì biết đến bao giờ mới gom đủ? Trung Tiên Giới chính là một bãi săn hoàn hảo!
“Tuy nhiên…” Tiểu Đồng lên tiếng cảnh báo, nét mặt trở nên nghiêm túc: “Thế giới càng cao cấp, cạnh tranh càng khốc liệt…”
“Haha, cạnh tranh cỡ nào cũng không bằng Âm Gian!” Lê Vĩ cười sảng khoái:
“Sợ cái rắm à?”
Thất Sắc Lôi Kiếp gầm lên, sẵn sàng giáng xuống.
Lê Vĩ cười dài, lực lượng trong thể nội hắn bùng nổ hoàn toàn, không còn chút áp chế nào nữa!
“Trấn Ngục, Cự Ngục, Phàm Ăn!”
ẦM!
Khí tức của Lê Vĩ bỗng nhiên tăng vọt. Cơ thể hắn bắt đầu phồng to ra với tốc độ kinh hoàng. Mười trượng… trăm trượng… nghìn trượng!
Chỉ trong vài nhịp thở, một vị cự nhân cao nghìn trượng, toàn thân bao phủ bởi những mảnh long giáp hiện ra.
Bạo Uyên Kiếm trong tay hắn cũng theo đó hóa thành một thanh Cự Kiếm, Lôi Hoả rít gào…
“Hôm nay, ta lấy sấm sét này đúc kiếm!” Lê Vĩ hai tay nắm chặt chuôi Bạo Uyên Cự Kiếm, đôi mắt rực cháy:
“Tiên Khí phải thành!”
Trên bầu trời, Vầng Thái Dương Thất Sắc khổng lồ rốt cuộc đã ngưng tụ đến đỉnh điểm.
Nó rơi xuống!
ẦM ẦM!
“TRẢM!”
Lê Vĩ gầm lên một tiếng, cự nhân nghìn trượng xoay người, Bạo Tà Kiếm Ý lần đầu xuất thế, hình thành luồng ý chí khủng bố bao trùm Bạo Uyên.
Nhất kiếm chém ngang thương khung!
Không có tiếng nổ chói tai nào ngay lập tức, mà là một khoảng không bị cắt đứt hoàn toàn.
Thất Sắc Lôi Kiếp ngay khi va chạm với vệt kiếm quang kinh hoàng kia liền bị cưỡng ép chẻ đôi ra làm hai nửa.
“Cắn nuốt cho ta!” Cự nhân Lê Vĩ nhếch mép, Bạo Uyên Kiếm toả ra thôn phệ chi lực dữ dội.
XOẸT XOẸT ẦM!
Sấm sét thất sắc cuồng bạo điên cuồng vẫy vùng, cố gắng xé rách lực hút, nhưng Bạo Uyên Kiếm đã biến thành một cái miệng cự thú vô hình… Nó điên cuồng nuốt chửng, nuốt chửng và nuốt chửng!
Từng luồng lôi đình thất sắc bị cưỡng ép lôi kéo vào trong thân kiếm Bạo Uyên, biến thành chất dinh dưỡng, làm cho khí tức của Bạo Uyên Kiếm thăng hoa với tốc độ kinh người.
KENG! RỐNG!
Tiếng kiếm ngân, tiếng gầm như quái vật cùng lúc vọng lên.
Bạo Uyên kéo căng thực lực, Lôi Hoả sôi trào… chính thức đạt đến Tiên Khí Hạ Phẩm!
Bên phía đối diện, Tà Liễu cũng nghênh đón với vầng Thái Dương Thất Sắc thuộc về nàng.
Nữ Đế đứng trên đỉnh núi, nhìn vầng lôi cầu ép xuống, đôi mắt lãnh diễm vô song.
“Quốc Vận Tà Quốc… Tụ!”
Tà Liễu nâng cao tay. Long Ngâm vang vọng càn khôn!
Luồng Quốc Vận khổng lồ đan xen hư ảnh hàng tỷ sinh linh Tà Quốc đang thành kính cầu nguyện từ Tà Long Quảng Trường cuồn cuộn bay tới, hóa thành một con Tử Kim Tà Long quấn quanh thân thể nàng.
“Chân Tiên Cảnh… Phá cho ta!”
Trong thời khắc quyết định này, Tà Liễu đem một lượng Quốc Vận vừa ngưng thành, cùng với nguồn Chân Tiên Lực truyền đến từ Tinh Ước dung hợp làm một.
Tu vi của Nữ Đế tại giây phút này phá vỡ giới hạn phàm nhân, chính thức trỗi dậy bước vào Chân Tiên Cảnh!
“Thiên Tà Chi Thủ!”
Tà Liễu duỗi tay, Thiên Tà Tiên Lực kết thành Đại Thủ, hoà hợp cùng Tà Long Trảo vồ ra…
OANH!!!!!!
Một tiếng nổ như xé rách toàn bộ thế giới!
Thất Sắc Lôi Kiếp… bị phá giải!
Sự yên tĩnh trở lại với không gian, nhưng không phải là sự đè nén, mà là sự giải thoát…
Mây đen cuồn cuộn tan đi, thiên địa chi lực hội tụ, bầu trời rách ra một lỗ hổng khổng lồ…
Từ sâu trong lỗ hổng ấy, không phải là vũ trụ tối tăm lạnh lẽo, mà là một chùm ánh sáng thánh khiết đổ xuống như thác lũ, bao trùm lấy Lê Vĩ và Tà Liễu!
ẦM ẦM!
Lực Lượng Thế Giới của hạ giới này tựa như biến thành một bàn tay nâng đỡ lấy hai người.
Cảm giác trói buộc của trời đất hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một lực đẩy cực đại được phóng ra, muốn tiễn đưa hai sinh linh vĩ đại nhất của nó tiến vào nấc thang cao hơn!
Cự nhân Lê Vĩ thu hồi, trở lại vóc dáng bình thường. Hắc bào tung bay, hắn bước qua hư không một bước, xuất hiện ngay bên cạnh Tà Liễu.
Tà Liễu thu hồi Thiên Tà Kính, tay khoác tay hắn, đôi mắt đen tuyền đong đầy tình cảm nhìn nam nhân của mình.
Bên dưới hạ giới, tại Tà Long Quảng Trường, Lưu Xích Luyện, Công Tôn Thuyên, Yến Bảo Nhi, Vân Tương Nhi, Tần Thủy Dao, Hồ Cơ, Kiếm Mộng… tất cả chúng nữ đều ngẩng đầu lên, nước mắt rơm rớm nhưng nụ cười lại rạng rỡ như hoa xuân.
“Phu quân! Tà Liễu tỉ tỉ! Nhất định phải chờ bọn thiếp!” Yến Bảo Nhi giơ nắm đấm hô to.
Công Tôn Thuyên mỉm cười nhẹ nhàng nhón chân, dù khoảng cách xa vạn dặm nhưng ánh mắt vẫn đong đầy sự dịu dàng: “Đi đi phu quân!”
“Hoành hành Tiên Giới đi!” Lưu Xích Luyện cười khanh khách.
Lê Vĩ nhìn xuống, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt kiều diễm của các giai nhân, khóe môi nhếch lên một nụ cười ấm áp.
Hắn ôm chặt eo Tà Liễu, giọng nói mang theo Chân Tiên Tiên Lực vang vọng khắp không gian:
“Kể từ nay, thế giới này gọi là Linh Vũ Giới!”
“Chờ ta về!”
OÀNH!
Linh Vũ Giới bùng nổ… lực đẩy phóng ra.
Hai thân ảnh của Lê Vĩ và Tà Liễu hóa thành hai luồng Tiên Quang chói lọi, được lực lượng thế giới tác động, xé rách thương khung, lao thẳng vào khoảng không vũ trụ bao la!
…
Vũ trụ tĩnh lặng và mênh mông vô tận.
Xung quanh là vô số vì sao lấp lánh như những viên kim cương vỡ vụn trên tấm thảm nhung đen tuyền.
Những quầng tinh vân nhiều màu sắc trôi dạt chậm rãi trong không gian không trọng lực.
Lê Vĩ nắm chặt tay Tà Liễu, hai người được bao bọc trong một quang cầu tiếp dẫn, di chuyển với tốc độ vượt xa ánh sáng, băng qua các dải ngân hà.
Xung quanh họ, không gian vũ trụ nứt ra vô số đường hầm ánh sáng.
Lê Vĩ kinh ngạc nhìn ra bên ngoài…
Hắn nhìn thấy, trong không gian vũ trụ mênh mông này, không chỉ có hai người bọn hắn!
Ở vô số hướng khác nhau từ các hành tinh và hạ giới xa xôi, cũng có vô vô số các luồng quang mang tiếp dẫn đang lao đi.
Trong những luồng sáng ấy, có những lão giả râu tóc bạc phơ, có những ma đầu toàn thân cuộn trào ma khí ngút trờ, có những Yêu Tộc khổng lồ như Thái Cổ Cự Mãng hay Kim Xỉ Ương đang vỗ cánh…
Đó là hàng vạn, hàng triệu các tu sĩ kiệt xuất nhất từ khắp các hạ giới trong vô tận vũ trụ, đang đồng loạt vươn tới con đường Phi Thăng!
Ngân Vũ ngồi trên vai Lê Vĩ, hai chân nhỏ đung đưa, ánh mắt nhìn ra biển sao vô tận bên ngoài, nhẹ giọng thì thầm:
“Công tử… Trung Tiên Giới tới rồi. Nơi đó không còn là cái ao nhỏ nữa đâu…”
Lê Vĩ nhìn về phía vầng sáng rực rỡ phía trước, nơi một đại tinh cầu mênh mông trôi dạt giữa vũ trụ đang dần hiện ra trong tầm mắt, khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười bình thản.
“Thế thì sao chứ?” Hắn siết chặt tay Tà Liễu, hít sâu một hơi:
“Tiểu Bối, Oa Oa… chờ ta!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
