Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 346: ĐA PHÁP GIỚI – MÁU NHUỘM PHI THĂNG ĐÀI! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Luồng Tiên Quang tiếp dẫn xé rách màng hư không của vũ trụ bao la, mang theo tốc độ vượt xa mọi định luật vật lý, lao thẳng về phía đại tinh cầu mênh mông rực rỡ đang trôi dạt giữa ngân hà.
Càng đến gần, quy mô của tinh cầu này càng khiến cho người ta phải ngạt thở.
Đó không phải là một hành tinh hình cầu đơn thuần như các hạ giới, mà là một đại lục mênh mông không thấy bờ bến, trôi dạt giữa vô tận tinh không. Xung quanh đại lục ấy có hàng loạt tinh tiểu tinh cầu xoay quanh, tỏa ra từng tầng tiên khí ngũ sắc cuồn cuộn như mây bão…
Đó chính là Trung Tiên Giới! Nơi có vô số tông môn cổ xưa, gia tộc hùng mạnh, thế lực cấp độ Tiên.
Mà rõ ràng những tinh cầu xung quanh đều là các Tiểu Tiên Giới vây quanh nó…
Trong luồng quang cầu tiếp dẫn đang lao đi với tốc độ xé gió, Lê Vĩ nắm chặt bàn tay thon dài, mát lạnh của Tà Liễu. Tuy nhiên, khi nhìn về phía đại lục khổng lồ phía trước, đôi mắt sắc lẹm của hắn khẽ nheo lại.
Khí tức của Trung Tiên Giới quá mức hùng hồn áp đảo. Chỉ riêng việc nhìn từ xa thôi cũng có thể cảm nhận được không gian nơi này cứng như sắt thép. Một cú đấm ở hạ giới có thể làm sụp đổ hàng vạn dặm sơn hà, nhưng nếu đặt ở nơi này, e rằng chỉ đủ tạo ra rung chấn nhỏ.
Tà Liễu đứng bên cạnh hắn, dung nhan tuyệt mỹ vô song dưới ánh sáng của vũ trụ càng thêm phần khuynh quốc khuynh thành.
Mái tóc đen dài như suối thác tung bay, đôi mắt đen tuyền sâu thẳm ẩn chứa nét uy nghiêm của một vị Nữ Đế. Long bào trên người nàng khẽ động, tỏa ra tà khí… tựa như một đoá Hắc Hồng kiều diễm nhưng mang độc tính chí mạng.
Ngân Vũ ngồi trên vai Lê Vĩ, chiếc chuông bạc nơi cổ chân nhẹ nhàng phát ra tiếng “đinh đang” trong suốt. Nàng nghiêng đầu nhìn Tà Liễu, rồi lại nhìn về phía đại lục đang phóng to trước mắt, cất giọng thánh thót:
“Công tử, hồng nhan hoạ thuỷ nha… nhan sắc của Tà Liễu tỷ tỷ ở bất cứ đâu cũng sẽ thu hút sự chú ý.”
Tiểu Đồng cũng lên tiếng đồng tình, giọng nói mang theo chút nghiêm túc hiếm hoi:
“Đúng vậy. Trung Tiên Giới không giống hạ giới nghèo nàn. Nơi này cao thủ như mây, tà tu, chính đạo, lão quái sống hàng vạn năm nhiều không đếm hết. Rất nhiều kẻ mang tà thuật bỉ ổi đặc biệt thích săn đón những nữ tu sĩ sở hữu nhan sắc tuyệt trần làm Đỉnh Lô song tu.”
“Tà Liễu vừa mới bước vào Chân Tiên Cảnh, nếu xuất hiện trước đám đông, e rằng sẽ kéo theo vô số phiền phức không đáng có.”
Lê Vĩ quay sang nhìn Tà Liễu. Hắn không sợ phiền phức, cùng lắm thì trốn vào Âm Gian thôi, dù sao thì Tà Liễu cũng đã có Lưỡng Giới Ấn rồi.
Thế nhưng, hắn hiểu rõ đạo lý “minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng”.
Hắn vừa mới chân ướt chân ráo bước lên Trung Tiên Giới, chưa nắm rõ thực lực và bố cục của các thế lực nơi đây, việc để Tà Liễu làm tâm điểm thu hút sự chú ý từ giây phút đầu tiên rõ ràng không phải là một nước đi khôn ngoan.
Tà Liễu dường như hiểu được suy nghĩ trong lòng phu quân. Nàng ngẩng đầu nhìn Lê Vĩ, đôi mắt lãnh diễm hiện lên sự dịu dàng và tin tưởng tuyệt đối, nhẹ mỉm cười:
“Phu quân, thiếp cũng vừa đột phá Chân Tiên, Tinh Động là nơi phù hợp nhất để Tinh Nữ củng cố cảnh giới.”
Nàng mỉm cười nhẹ, ngón tay thon dài khẽ ngoắc lấy lọn tóc của Lê Vĩ:
“Bên ngoài mọi chuyện… phiền phu quân gánh vác rồi. Đợi thiếp triệt để làm chủ Thiên Tà Tiên Lực, thiếp sẽ lại ra ngoài sát phạt cùng người.”
“Được. Nàng cứ yên tâm tu luyện.” Lê Vĩ mỉm cười, ôm lấy eo nàng, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Nữ Đế.
Một vệt sáng bao trùm lấy Tà Liễu. Thân ảnh tuyệt mỹ khuynh thành của nàng nhẹ nhàng tan biến, tiến vào Thiên Tà Tinh Động.
Lê Vĩ chỉnh lại áo bào, hai tay chắp sau lưng, một mình đứng ở trung tâm quang cầu tiếp dẫn, sẵn sàng nghênh đón thế giới mới.
ẦM!
Luồng Tiên Quang tiếp dẫn cuối cùng cũng đâm xuyên qua tầng khí quyển dày đặc của Trung Tiên Giới, mang theo tiếng nổ vang trời đập mạnh xuống một đại địa bao la.
Khí tức cổ kính, Tiên Khí hùng hậu tức thì tràn ngập năm giác quan của Lê Vĩ.
Áp lực không gian ở đây lớn gấp hàng ngàn lần so với Linh Vũ Giới, trọng lực đè nặng xuống vai khiến cho từng thớ cơ bắp của tu sĩ bình thường phải gào thét, ngay cả không khí hít vào cũng mang theo thứ Tiên Khí nồng đậm dị thường.
Lê Vĩ nhận ra mình không thể phi hành nổi, chỉ có thể đứng yên tại chỗ.
Nơi hắn vừa đáp xuống là một đài cao khổng lồ hình tròn, rộng hàng ngàn dặm, được đúc bằng loại đá cổ bền bỉ nào đó chưa rõ tên.
Mặt đài khắc đầy những trận văn phức tạp, đã bị thời gian tàn phá đến mức loang lổ, nhưng vẫn tỏa ra từng luồng uy áp ngột ngạt.
Đây chính là Phi Thăng Đài, nơi tiếp dẫn tu sĩ từ hạ giới vừa phi thăng đến.
Lê Vĩ đảo mắt nhìn xung quanh… Hắn lập tức phát hiện ra, trên tòa Phi Thăng Đài rộng lớn này không chỉ có một mình hắn!
Xung quanh… từng chùm sáng tiếp dẫn liên tục tắt đi, để lộ ra từng đạo thân ảnh.
Chỉ trong thời gian ngắn, trên tòa Phi Thăng Đài này đã tụ tập không dưới một ngàn tu sĩ!
Đó là hàng ngàn vị cường giả đỉnh phong nhất bước ra từ các hạ giới khác nhau. Ở thế giới cũ của mình, bất kỳ ai trong số họ cũng là Nhân Trung Long Phượng, là Cường Giả đỉnh cấp, là Đế Vương cai trị một phương, hay Ma Đầu sát nhân không gớm tay vẫn còn đầy lệ khí trên cơ thể…
Thế nhưng lúc này, tất cả đều đang rơi vào trạng thái thận trọng và đề phòng.
“Đây… Đây chính là Tiên Giới sao? Tiên khí thật nồng đậm!” Một lão giả râu tóc bạc phơ, khoác đạo bào, tay cầm trần vĩ reo lên đầy kinh ngạc.
Lão hít một hơi thật sâu, cảm nhận tiên khí trào dâng trong cơ thể, gương mặt già nua run lên vì xúc động.
“Hừ, áp lực không gian thật đáng sợ, Chân Tiên Lực trong thể nội của ta lại bị nén chặt đến không di chuyển nổi!” Một đại hán mình trần, toàn thân xăm hình cuồng thú, tay lăm lăm song phủ cất giọng ồm ồm, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn xung quanh.
Ngoại trừ Nhân Tộc, trên Phi Thăng Đài còn các dạng chủng tộc kỳ lạ khác từ các hạ giới xa xôi…
Có những Ma Tộc cao tới ba trượng, toàn thân mọc đầy vảy đen sắc nhọn, đôi mắt đỏ ngầu tỏa ra ma khí cuồng bạo… có những Yêu Tộc với Yêu Khí ngút trời, lại có những sinh linh Tinh Linh Tộc, Ải Nhân Tộc, Nhân Ngư Tộc…
Sự xuất hiện của hàng ngàn kẻ xa lạ, kẻ nào cũng mang theo cái tôi của những cường giả từ thế giới cũ, khiến cho không khí trên Phi Thăng Đài nhanh chóng trở nên căng thẳng đến mức nghẹt thở.
Những tiếng xì xào, những ánh mắt dò xét, thăm dò, thậm chí là tràn ngập sự thù địch vây quanh.
Mọi người tự động lùi lại, chia tách thành từng nhóm nhỏ theo chủng tộc hoặc đơn độc giữ khoảng cách an toàn với nhau. Không ai dám tùy tiện hành động, ai nấy đều âm thầm vận chuyển lực lượng, sẵn sàng bộc phát đòn đánh chí mạng nếu có kẻ áp sát.
Lê Vĩ đứng lặng im giữa đám đông. Hắn mặc hắc bào đơn giản, khí tức thu nạp đến mức tối đa, trông không khác gì một thanh niên bình thường. Ánh mắt hắn bình thản quét qua đám đông.
Qua Thấu Mệnh Nhãn, hắn nhìn thấy không ít Thiên Mệnh Cách đặc biệt… một số ít thậm chí có cả Tiên Mệnh Cách.
Ngay khi có người rụt rịch muốn rời đi…
Dị biến phát sinh!
ONG!
Một tiếng ngân trầm đục, mang theo sức mạnh làm rung chuyển cả càn khôn bỗng nhiên nổ tung từ bốn phương tám hướng.
Từ bốn góc và trung tâm của đài cao rộng lớn, năm trụ ánh sáng màu máu khổng lồ đột ngột đâm thẳng lên cửu thiên!
Những đường trận văn cổ xưa, loang lổ trên mặt đá dưới chân mọi người bỗng nhiên bừng sáng rực rỡ. Chúng biến thành hàng triệu con huyết xà uốn lượn, lan truyền với tốc độ kinh hoàng, nối liền năm trụ ánh sáng lại với nhau.
XÈO!
Chỉ trong một chớp mắt, một Đại Trận Huyết Sắc khổng lồ như một cái bát úp cự đại bao trùm toàn bộ Phi Thăng Đài, phong tỏa hoàn toàn hư không!
“Chuyện gì thế này?!”
“Trận pháp? Tại sao lại có đại trận bao quanh nơi đây?!”
Hàng ngàn tu sĩ trên Phi Thăng Đài giật mình hoảng hốt. Vài vị cao thủ Ma Tộc và Yêu Tộc nóng tính lập tức gầm lên, vung binh khí oanh kích dữ dội vào màn chắn Huyết Sắc.
ẦM! ẦM!
Những luồng năng lượng đủ sức xé nát đại địa ở hạ giới đập vào màn chắn huyết sắc, nhưng lại giống như đá ném xuống đại dương. Màn chắn chỉ khẽ lăn tăn một gợn sóng nhỏ, sau đó bộc phát ra một luồng phản chấn lực lượng cực mạnh!
PHỐC!
Mấy vị Ma Tộc và Yêu Tộc vừa ra tay lập tức bị luồng huyết quang phản chấn đánh trúng. Thân thể cường hoành của bọn chúng nổ tung thành từng cơn mưa máu ngay tại chỗ, ngay cả Nguyên Anh cũng không kịp thoát ra, liền biến thành tro bụi!
Tĩnh lặng!
Hàng nghìn tu sĩ vừa mới náo nhiệt lập tức câm nín, mặt cắt không còn một giọt máu.
Áp lực! Một luồng uy áp mang tính hủy diệt hoàn toàn vượt xa giới hạn của Chân Tiên… đè xuống từ đỉnh đầu tất cả mọi người.
Hàng ngàn thiên tài hạ giới, những kẻ vừa mới kiêu ngạo xưng bá một phương, dưới luồng uy áp này liền cảm thấy đầu óc oang oang, gối mềm xèo, hơn một nửa lập tức quỳ gụp xuống mặt đá cứng đờ, hộc ra từng ngụm máu tươi!
Chỉ có một số ít kẻ có thể gồng mình chống đỡ, đứng thẳng lưng nhưng toàn thân cũng run rẩy liên hồi.
Lê Vĩ vẫn đứng yên tại chỗ. Hắn khẽ nheo mắt, Chiến Ý nhàn nhạt toả ra… ung dung hoá giải uy áp.
Ngay trên đỉnh đầu màn trận Huyết Sắc, hư không đột ngột rách ra năm khe nứt lớn.
Năm thân ảnh thong dong bước ra từ trong khe nứt, đứng lơ lửng trên tầng mây, từ trên cao cúi xuống nhìn năm ngàn tu sĩ dưới Phi Thăng Đài bằng ánh mắt hờ hững, vô cảm… tựa như đang nhìn một đàn kiến hôi.
Khí tức tỏa ra từ năm người này cuồn cuộn như đại dương vô tận…
Có thể phi hành tại Trung Tiên Giới, tu vi thấp nhất cũng là Cực Tiên!
Cả năm nhân vật vừa xuất hiện… đều là những cường giả Cực Tiên nổi danh tại thế giới này.
Năm người đại diện cho năm thế lực lớn thống trị khu vực này, phục trang và khí tức hoàn toàn khác biệt…
Người đứng ở chính giữa là một lão giả mặc trường bào khắc hình Thái Cực, râu dài tới ngực, gương mặt tiên phong đạo cốt nhưng đôi mắt lại âm u lạnh lẽo… Lão đến từ Thái Thanh Tiên Tông – Bạch Thanh Chân Nhân.
Đứng bên trái lão là một trung niên nam tử khoác giáp sắt màu xám đen, lưng đeo một thanh đại đao, toàn thân tỏa ra sát khí nồng nặc tích tụ từ vô số cuộc chém giết… Hắn là đại diện của Ma Đao Môn – Đao Tiệt.
Đứng bên phải là một mỹ phụ nhân kiều diễm, mặc chiếc váy tím xẻ cao lộ ra đôi chân thon dài, tay cầm một chiếc quạt xếp bằng xương người. Nụ cười của nàng ta ngọt ngào nhưng ánh mắt lại chứa đầy tà khí chí mạng. Nàng là đại diện của Huyễn Ma Cốc – Huyễn Tư.
Góc bên trái ngoài cùng là một lão già gầy guộc như củi khô, toàn thân bao phủ bởi làn mây độc màu xanh lục quái đản, những con rết và bọ cạp tiên cấp bò lúc nhúc trên bờ vai lão. Lão là cường giả của Niên Độc Đảo – Độc Liệt.
Và người cuối cùng ở góc phải, là một cự nhân cao hơn trăm trượng, da thịt ánh lên sắc kim loại màu đồng cổ, hai mắt như hai hòn than hồng, tỏa ra luồng khí huyết cuồng bạo áp đảo. Hắn đại diện cho Cổ Thần Tộc – Cự Hãn.
Lê Vĩ nhìn qua, âm thầm gật gù… có Tiên Tu, Ma Tu, Độc Tu, Thể Tu… cái thế giới này cũng khá đa dạng và phong phú đấy.
Tiếc là chưa thấy Tinh Nữ.
“Hừ, đợt phi thăng lần này phẩm chất cũng không tồi nha, có không ít yêu thú mang huyết mạch khá đấy.” Huyễn Tư của Huyễn Ma Cốc khẽ dùng quạt che miệng cười khanh khách, giọng nói êm ái truyền đi nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng.
“Số lượng nhiều thì có ích gì? Vẫn chỉ là một lũ chưa dứt sữa ở hạ giới mà thôi.” Đao Tiệt hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ:
“Cũng chẳng biết là có mầm móng nào đủ chuẩn không.”
Lão giả của Thái Thanh Tiên Tông – Bạch Thanh bước lên một bước… mắt lão như hai luồng điện quang quét qua toàn bộ Phi Thăng Đài. Giọng nói phẳng lặng, lạnh lẽo nhưng chứa đựng ý chí không thể chống lại:
“Nơi đây là Phi Thăng Đài toạ lạc tại khu vực quản lý của Ngũ Đại Thế Lực phía Đông thuộc Đa Pháp Giới!”
“Chúc mừng các ngươi đã thành công vượt qua Tiên Kiếp, thoát khỏi cái ao nhỏ nghèo nàn của hạ giới để bước chân vào Đa Pháp Giới này.”
Lão dừng lại một chút, khẽ nhếch môi nở một nụ cười tàn nhẫn: “Thế nhưng, Trung Tiên Giới không có chỗ cho kẻ yếu. Ngũ Đại Thế Lực và Đa Pháp Giới cũng không chứa lũ phế vật.”
Lời vừa thốt ra, toàn bộ tu sĩ dưới Phi Thăng Đài đều cảm thấy một luồng khí lạnh xông thẳng từ lòng bàn chân lên tới đỉnh đầu.
“Quy tắc rất đơn giản.” Bạch Thanh chỉ tay xuống Màn Trận Huyết Sắc đang bao trùm xung quanh:
“Đại trận này có tên là Huyết Tinh Luyện Nhục Trận. Trong vòng hai canh giờ tới, tất cả các ngươi… phải chém giết lẫn nhau bên trong trận pháp này!”
“Cái gì?!”
“Chém giết lẫn nhau?!”
Cả Phi Thăng Đài lập tức bùng nổ! Hàng ngàn tiếng la ó, phẫn nộ và hoảng sợ vang lên dữ dội:
“Các ngươi dựa vào cái gì mà nhốt chúng ta?!”
“Chúng ta là cường giả phi thăng từ hạ giới, vất vả lắm mới tu luyện tới cảnh giới này, tại sao lại phải làm trò hề chém giết cho các ngươi xem?!”
“Đúng vậy! Báo danh cho tông môn các ngươi đi, ta ở hạ giới là Thượng Cổ Đế, Hoàng Đế của một đại quốc…” Một nam tử quật cường quát lên.
Lời của vị “Thượng Cổ Đế” còn chưa dứt, Bạch Thanh chỉ khẽ búng ngón tay một cái.
Một luồng huyết phong vô hình xé rách hư không, giội thẳng xuống.
PHỐC!
Vị Hoàng Đế kia lập tức nổ tung thành một đống thịt vụn, ngay cả tiếng kêu cứu cũng không kịp phát ra!
Tất cả mọi người nín bặt… sự phẫn nộ biến thành sự kiêng dè tột đỉnh.
Bạch Thanh thu tay lại, thản nhiên như vừa phủi đi một hạt bụi, tiếp tục cất giọng lạnh lùng:
“Ta không hỏi quá khứ của các ngươi, cũng không quan tâm các ngươi ở cái ao nhỏ kia là Hoàng Đế hay Ma Vương… Ở phía Đông của Đa Pháp Giới, dưới chân Ngũ Đại Thế Lực, các ngươi chỉ là những con kiến hôi đang tranh giành hy vọng sống.”
“Nghe cho rõ đây!” Lão giơ ra năm ngón tay:
“Trong số hàng ngàn người các ngươi… CHỈ CÓ ĐÚNG 25 NGƯỜI ĐƯỢC PHÉP SỐNG SÓC BƯỚC RA KHỎI ĐẠI TRẬN!”
“Khi số lượng người sống sót giảm xuống còn đúng 25 người, đại trận sẽ tự động mở ra.”
“Đồng nghĩa với việc… Ngũ Đại Thế Lực chúng ta, mỗi thế lực sẽ chỉ lấy 5 đệ tử!”
“25 kẻ sống sót cuối cùng đó, không chỉ được giữ lại tính mạng, mà còn trực tiếp trở thành Đệ Tử của Ngũ Đại Thế Lực, nhận được tài nguyên tu luyện của thế lực thu nhận các ngươi!”
“Còn những kẻ còn lại…”
Cự nhân của Cổ Thần Tộc nhe răng cười gằn, giọng nói như tiếng sấm rền: “Tất cả sẽ biến thành chất dinh dưỡng cho Huyết Trận, trở thành nhiên liệu cho Phi Thăng Đài này!”
Sống 25 trong hàng nghìn…
Để sống sót, mỗi một người trên Phi Thăng Đài phải bước qua xác của rất nhiều kẻ khác!
Nhiệt độ trên toàn bộ Phi Thăng Đài giảm xuống tới điểm băng giá.
Ánh mắt của năm ngàn tu sĩ bắt đầu thay đổi. Sự hoảng sợ, phẫn nộ ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi sự tàn nhẫn, điên cuồng và khát máu. Bọn họ quay sang nhìn những kẻ đứng bên cạnh mình.
Đồng tộc? Đồng hương? Kẻ vừa mới trò chuyện?
Lúc này, tất cả đều đã biến thành kẻ thù sinh tử! Nếu không giết người khác, bản thân sẽ bị biến thành chất dinh dưỡng cho đại trận!
“Cũng hay…” Lê Vĩ vuốt cằm, quy mô này tuy chưa là gì so với Vị Diện Thiên Kiêu Chiến, nhưng không tồi, đủ để chọn ra tinh hoa trong tinh hoa.
“Hai canh giờ bắt đầu. Nếu sau hai canh giờ mà số lượng người còn lại nhiều hơn 25 người… đại trận sẽ bộc phát, diệt sát TOÀN BỘ!”
Âm thanh lạnh lẽo của Bạch Thanh như tiếng chuông gọi hồn vang vọng khắp cửu thiên.
ẦM!
Một tiếng nổ dữ dội bùng phát từ chính giữa Phi Thăng Đài!
Một gã Ma Tộc cao lớn, tay cầm cự đao, không nói một lời đã bất ngờ chém nát đầu vị đạo sĩ đứng ngay bên cạnh mình! Máu tươi bắn tung tóe lên mặt hắn, khiến cho nụ cười của hắn trở nên điên dại:
“GIẾT! GIẾT HẾT BỌN CHÚNG THÌ MỚI SỐNG ĐƯỢC!”
Trận đại chiến đẫm máu tàn khốc… chính thức bùng nổ!
Chỉ trong một nhịp thở, toàn bộ Phi Thăng Đài rộng lớn đã biến thành một cối xay thịt đúng nghĩa!
Hàng nghìn Chân Tiên lao vào chém giết… Tiếng gào thét, tiếng binh khí va chạm “keng keng”, tiếng xương gãy rắc rắc cùng những tiếng nổ cuồng bạo của Tiên Lực hòa lẫn vào nhau tạo thành một khúc sát ca…
Thân thể nổ tung, hồn phách bị xé nát, huyết dịch chảy thành những dòng chảy đỏ trên mặt đá, rồi nhanh chóng bị các trận văn dưới chân nuốt chửng một cách tham lam.
Trận pháp hấp thụ càng nhiều máu tươi, ánh sáng Huyết Sắc càng thêm phần rực rỡ và đè nén.
Trên không trung, năm vị Cực Tiên đứng nhìn cảnh tượng chém giết bên dưới với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, tựa như đang thưởng thức một màn biểu diễn tạp kỹ đắt giá.
“Tên nhóc Ma Tộc kia ra tay thật tàn nhẫn, sát khí rất hợp mắt Ma Đao Môn ta.” Đao Tiệt gật đầu đánh giá.
“Hừ, tên tu sĩ mang Linh Thần Thể bên kia mới khá, chiêu thức uyển chuyển, nếu nuôi dưỡng tốt có thể làm một Đỉnh Lô tuyệt hảo.” Mỹ phụ nhân Huyễn Tư khẽ liếm môi.
Trong khi toàn bộ Phi Thăng Đài đang chìm trong cơn điên cuồng chém giết, mọi người điên cuồng săn tìm mục tiêu để hạ sát, thì ở một góc của đại trận…
Có một thân ảnh hắc bào vẫn thong dong đứng đó.
Lê Vĩ hai tay chắp sau lưng, hắc bào tung bay giữa cơn mưa máu và thịt vụn.
Xung quanh hắn, sát khí cuồn cuộn, vô số chiêu thức và dư ba năng lượng cuồng bạo tàn phá, nhưng khi chạm đến phạm vi ba thước quanh người hắn liền bị một luồng khí lực vô hình cưỡng ép lệch hướng hoặc tan biến thành hư vô.
Hắn không ra tay, cũng không chủ động tấn công bất kỳ ai.
“Không tệ, cơ hội thu Hồn, lấy Nhẫn Trữ Vật…” Lê Vĩ âm thầm gật gù.
Vốn nghĩ rằng còn sẽ mất thêm một khoảng thời gian thu thập tài nguyên, không ngờ Ngũ Đại Thế Lực này kiến tạo rất tốt.
Hắn có thể thu hết linh hồn của hàng nghìn tu sĩ ở đây cùng tài sản của bọn hắn, mang về cho chúng nữ thành Tiên.
Thế nhưng, giữa một trường chém giết điên cuồng mà lại có một kẻ bình tĩnh, thong dong đến quỷ dị như vậy, lập tức thu hút sự chú ý của những kẻ tàn nhẫn khác.
“Thằng nhóc kia! Nhìn cái rắm gì?! Nằm xuống cho lão tử!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
