Chương 347: THU GẶT!

Chapter truyện / Chương 347: THU GẶT!

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 347: THU GẶT! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Mùi máu cuộn lên từng hồi trên mặt Phi Thăng Đài…

Cái vị tanh nồng xộc thẳng vào sống mũi, quyện cùng mùi cháy khét của các loại pháp bảo bị đánh nát, tạo thành một loại khí vị cuồng loạn.

Lê Vĩ đứng đó. Hắc bào trên người hắn phẳng phiêu, không gợn một nếp nhăn, tựa như một cây tùng cổ thụ cắm rễ giữa lòng bão tuyết.

Xung quanh hắn, gạch đá vỡ vụn văng tung tóe, thịt xương bắn khắp nơi, nhưng hết thảy mọi thứ dơ bẩn chỉ cần tiến vào phạm vi ba thước quanh thân hắn liền bị một luồng Ý Chí vô hình nhẹ nhàng đẩy lệch ra ngoài.

Nhìn cảnh tượng sát phạt điên cuồng xung quanh, đôi mắt hắn không chút gợn sóng, ngược lại khóe môi còn khẽ nhếch lên chút hài lòng.

Đúng lúc này, một luồng sát khí bén nhọn như kim châm đột ngột đâm thấu qua bầu không khí hỗn loạn, nhắm thẳng vào gáy Lê Vĩ!

“Thằng nhóc kia! Nhìn cái rắm gì?! Nằm xuống cho lão tử!”

Một tiếng gầm nổ tung như tiếng sét đánh ngang tai!

Kẻ ra tay là một gã đại hán đầu trọc, toàn thân khoác một bộ vảy màu lam, trên mặt có ba vệt sẹo sâu hoắm chạy dài từ trán xuống cằm. Trên tay hắn lăm lăm một cây Huyết Sắc Trường Thương dài hơn ba mét, mũi thương rung lên tạo thành trăm ngàn vệt thương hoa xé rách không khí, mang theo âm thanh hú hét gào thét của Huyết Tiên Lực.

Toàn thân kẻ này tỏa ra uy áp Chân Tiên Trung Kỳ cường đại!

Cần phải biết rằng, đa phần những kẻ vừa phi thăng từ hạ giới lên đây, may mắn lắm cũng chỉ vừa mới hoàn thành chuyển hóa Tiên Lực, dừng lại ở mức Chân Tiên Sơ Kỳ.

Thế nhưng gã trọc đầu này vừa bộc phát lực lượng, Huyết Tiên Lực trong cơ thể đã chảy trôi cuồn cuộn như sông máu, ngưng tụ hơn đa số người xung quanh, rõ ràng đã bước chân vào Chân Tiên Trung Kỳ từ rất lâu!

Nguyên nhân rất dễ hiểu, trần giới hạn của vô số hạ giới vốn dĩ không giống nhau!

Có những hạ giới linh khí mỏng manh, thiên địa yếu ớt, tu sĩ vừa gõ cửa Tiên đã bị giới diện tống cổ đi ngay lập tức.

Nhưng cũng có những hạ giới to lớn hơn, giới hạn không gian kiên cố vô cùng, cho phép tu sĩ tích lũy Chân Tiên Sơ Kỳ, thậm chí ép tới Chân Tiên Hậu Kỳ mới chịu đạt tới ngưỡng cửa cực hạn để dẫn động Phi Thăng!

Gã trọc đầu này chính là một cường giả phi thăng từ một Hạ Giới vượt trội như thế. Hắn cậy mình tu vi Trung Kỳ, áp đảo phần lớn đám xung quanh, lại thấy Lê Vĩ đứng ung dung liền chướng mắt.

Mũi Huyết Thương xé rách hư không, ngưng tụ thành Huyết Ưng giương cánh nâng vuốt, thẳng tiến tới yết hầu của Lê Vĩ!

Tốc độ nhanh tới mức khiến không ít tu sĩ gần đó phải ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt thương hại.

“Thằng nhóc kia xong rồi! Sơ Kỳ và Trung Kỳ như trời và đất vậy!”

“Ngu ngốc, trên chiến trường chiến đấu mà còn dám ngơ ngác phân tâm!”

Thế nhưng, đứng trước đòn sát thủ xé gió ấy, Lê Vĩ thậm chí còn không thèm xoay người lại.

Hắn chỉ ngưng tụ đôi mắt…

KENG!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên! Không hề có cảnh tượng máu bắn khắp nơi như gã trọc đầu tưởng tượng.

Vào khoảnh khắc mũi Huyết Thương chỉ còn cách yết hầu Lê Vĩ đúng một tấc, toàn bộ trường thương bỗng nhiên run lên bần bật…

Hư ảnh Huyết Ưng trong chớp mắt nổ tung thành từng luồng mây đỏ vô hại.

Gã trọc đầu trợn ngược hai mắt, đồng tử co thắt lại!

Hắn kinh hoàng nhận ra, Huyết Thương mà hắn đã dùng tinh huyết nuôi dưỡng suốt ba ngàn năm qua… lúc này lại đang gào thét vì sợ hãi!

Một luồng ý chí ngông ngênh, thẳng tắp, mênh mông như hoành tảo càn khôn từ ánh mắt Lê Vĩ quét ra.

Thương Ý!

Huyết Thương trên tay gã trọc đầu giống như một gã thần dân đụng phải Đế Vương kiêu hùng, linh tính bên trong lập tức bị trấn áp đến mức tê liệt, hoàn toàn mất đi khả năng khống chế!

“Cái gì?! Thương Ý trong truyền thuyết?! Điều đó làm sao có thể…” Gã trọc đầu hãi hùng gào lên, gân xanh trên cổ nổi phồng như những con rết. Hắn điên cuồng dồn toàn bộ Chân Tiên Lực vào hai tay, muốn cưỡng ép đâm thương tới trước.

Thế nhưng, mũi thương giống như bị đóng chặt vào một khối kim cương vô hình giữa hư không, không thể nhích thêm dù chỉ một ly!

“Nhìn cho kỹ đây. Thương… là phải dùng như thế này.”

Lê Vĩ từ tốn xoay người lại… Tay trái hắn vẫn chắp sau lưng, tay phải từ trong ống tay áo thong thả giơ ra, ngón trỏ và ngón giữa khép lại thành một chỉ đạn, nhưng khí tức tỏa ra lại là sự đâm thấu tuyệt đối của Thương!

OÀNH!

Âm Dương Khí Lực đen trắng đan xen vào nhau từ trong lòng bàn tay, trong chớp mắt ngưng tụ thành một luồng Thương Khí sát phạt.

Thương Ý cộng hưởng cùng Khí Lực, tàn nhẫn gặt qua.

RẮC!

Huyết Thương bị chấn bay, mất đi ý chí chiến đấu, tên đầu trọc trợn mắt há hốc mồm.

Nhưng hắn còn chưa kịp đứng vững, Lê Vĩ đã bước tới một bước, Thời Không Tiên Lực bùng nổ.

Nhanh! Nhanh đến mức vượt qua sự nhận biết của Chân Tiên Trung Kỳ!

Gã trọc đầu chỉ cảm thấy mắt mình hoa lên, một luồng tử khí xông thẳng vào não bộ. Hắn ngẩng đầu lên, điều cuối cùng nhìn thấy chính là cặp mắt đen tuyền, sâu thẫm như lòng giếng cổ của thanh niên hắc bào trước mặt, cùng với mũi thương Âm Dương đang lao đến với tốc độ xé rách thời gian!

XẸT!

Không hề có một tiếng động lớn… Âm Dương Thương Lực đã xuyên thủng cái trán không tóc!

Lực lượng Âm Dương tàn tạc bộc phát bên trong đầu hắn, khuấy nát tất cả từ trong đầu lâu.

“Ngươi…” Gã trọc đầu hai tay buông thõng, thân thể cao lớn đứng sững tại chỗ như một pho tượng đá.

Lê Vĩ nhẹ nhàng rút ngón tay về, Âm Dương Thương Lực theo đó tan biến…

XÈO XÈO…

Ngay khi thân thể ngã gục xuống, từ trong ống tay áo rộng của Lê Vĩ, một luồng Hoả Ngục Xiềng Xích đã bắn ra.

Sợi xiềng xích mang theo ngọn lửa tra tấn linh hồn đâm xuyên vào lồng ngực mục tiêu, trước khi hồn phách của hắn kịp rời khỏi đã quấn chặt lấy, thiêu đốt điên cuồng, cưỡng ép kéo ngược vào trong ống tay áo của Lê Vĩ, tiến nhập Diêm Vương Lệnh.

Cùng lúc đó, chiếc Nhẫn Trữ Vật bằng đồng trên ngón tay gã trọc đầu cũng tự động bay ra, rơi gọn lỏn vào lòng bàn tay Lê Vĩ.

Toàn bộ quá trình từ khi tên này tấn công cho đến khi bị kết liễu, thu hồn, đoạt nhẫn… chỉ diễn ra trong đúng hai nhịp thở!

Sự tàn nhẫn, dứt khoát và hiệu quả đến mức rợn người này lập tức khiến vài tu sĩ đang chém giết gần đó phải khựng lại, da mặt co giật liên hồi.

“Chân… Chân Tiên Trung Kỳ bị miểu sát?!”

“Tiểu tử đó là ai?! Khí tức trên người hắn rõ ràng chỉ là Chân Tiên Sơ Kỳ thôi mà!”

“Mau né hắn ra!”

Ba vị tu sĩ gần đó… một Ma Tộc hai đầu, một Yêu Tộc thân người đầu hổ và một kẻ cầm trường kiếm thấy cảnh này thì sợ tới mức vãi hồn, không hẹn mà cùng từ bỏ mục tiêu cũ, quay đầu bỏ chạy thục mạng về phía xa.

Lê Vĩ ánh mắt bình thản nhìn theo lưng ba kẻ đang chạy trốn.

“Đã tới rồi, sao lại phải vội vã ra đi như vậy?”

Lời vừa thốt ra, khí tức trên người hắn lại biến đổi!

Nếu như vừa rồi hắn là một vị bậc thầy dùng Thương… thì lúc này, một luồng sắc bén lạnh lùng, sát phạt cuồng bạo bùng phát từ từng lỗ chân lông!

Vạn Binh Chân Ý – Kiếm Ý!

“Kiếm đến!” Lê Vĩ quát nhẹ.

Hắn không hề rút ra bất kỳ thanh kiếm nào, nhưng phạm vi xung quanh hắn lại ngân lên những tiếng “keng keng” trong trẻo.

Các mảnh vỡ binh khí đang nằm phân tán trên mặt Phi Thăng Đài bỗng nhiên cộng hưởng.

Âm Dương Kiếm Lực bao trùm càn khôn, dung nhập vào trong từng mảnh vụn vỡ…

“Xuất kiếm!” Lê Vĩ cười gằn, Kiếm Ý thao túng vô số mảnh vụn kim loại thông qua sự tác động của Âm Dương Kiếm Lực.

XOẸT XOẸT XOẸT…

Những mảnh vụn xông thẳng lên không, lao đi như phi kiếm, loạn vũ đâm thẳng đến con mồi…

“Đừng!”

Gã Yêu Tộc đầu hổ gào lên, hắn vội vã quay người, vung chiếc khiên đồng giương lên phòng hộ.

Thế nhưng, hàng trăm mảnh vỡ mang theo Kiếm Ý sát phạt thế không thể cản, trong chớp mắt đã xuyên thủng chiếc khiêu đồng, Kiếm Ý chém thẳng vào ý thức.

Phốc!

Yêu Tộc thổ huyết tại chỗ, hai mắt dại ra…

Cùng lúc đó, tên Ma Tộc hai đầu cũng không thoát khỏi số phận… Vô Ảnh mang theo Sát Ý vô hình, từ trong không gian xuyên qua thể nội, đâm thủng Nguyên Anh.

Không cần trảm đôi song đầu, nhất sát đoạt mệnh.

Kẻ cuối cùng… tên cầm kiếm đã sợ đến mức bủn rủn chân tay, sắc mặt trắng bệch:

“Tiền bối tha mạng! Ta nguyện giao ra nhẫn trữ vật! Ta nguyện…”

Lời còn chưa dứt, Kiếm Ý bá đạo của Lê Vĩ đã bao trùm lấy hắn, vô hiệu hoá bảo kiếm trong tay.

Từ dưới cái bóng, Dạ Tâm gặt ra một đòn Tuyệt Tâm, băng hoại tâm cảnh, biến hắn thành người thực vật.

Hoả Ngục Xiềng Xích trong tay áo Lê Vĩ lại lần nữa như những con mãng xà điên cuồng lao ra. Ba sợi đâm xuyên ba bộ thi thể, chính xác lôi kéo ba đạo linh hồn đang hoảng loạn của chúng thu vào Diêm Vương Lệnh.

Nhẫn Trữ Vật cũng được Không Gian dịch chuyển vào lòng bàn tay của Lê Vĩ…

Nhẹ nhàng, gọn gàng, không có động tác thừa…

Phong cách chiến đấu và phương thức sát phạt kỳ quái của Lê Vĩ không thể giấu nổi mắt của những kẻ đứng trên tầng mây.

Trên không trung, năm vị Cực Tiên cường giả đại diện cho Ngũ Đại Thế Lực đang khoanh tay đứng nhìn, ánh mắt vô cảm ban đầu giờ đây đã lộ ra từng vệt kinh ngạc rõ rệt.

“Ồ?” Mỹ phụ nhân Huyễn Tư của Huyễn Ma Cốc khẽ dời chiếc quạt xương người khỏi gương mặt kiều diễm, đôi mắt phượng híp lại nhìn chội chội vào hình bóng hắc bào đang nhàn nhã đi lại giữa cối xay thịt bên dưới:

“Thú vị thật… Tên nhóc kia mới là Chân Tiên đã ngộ ra Chiến Ý, Sát Ý, Thương Ý, Kiếm Ý, đúng là thiên tài!”

“Không tồi!” Đao Tiệt của Ma Đao Môn mắt sáng quắc, hắn khẽ liếm môi, sát khí trên người cuồn cuộn trào dâng:

“Tuy hầu hết chỉ mới là Nhất Tầng Ý, nhưng thiên phú như vậy ở Trung Tiên Giới cũng hiếm đấy.”

“Hừ, ngộ nhiều nhưng không tinh thì cũng bằng thừa.” Lão già Độc Liệt của Niên Độc Đảo cất giọng khàn khàn như tiếng hai miếng gỗ mục cọ xát vào nhau:

“Thà rằng cứ tinh một thứ nhưng cường đại!”

Theo đánh giá của lão, việc Lê Vĩ ngộ ra nhiều loại Ý Chí chẳng chứng minh được gì…

Dù ngươi ngộ được một tầng Sát Ý, một tầng Chiến Ý, một tầng Kiếm Ý cộng lại thì sao?

Vẫn không thể sánh bằng một vị chỉ cần tinh thông Kiếm Ý, nhưng đạt đến Năm Tầng Kiếm Ý trở lên.

Đó là cách nhìn nhận và đánh giá khác nhau của từng cường giả…

Có kẻ ưa thích tinh thông mười loại, trăm loại thủ đoạn… nhưng cũng có kẻ chỉ cần dùng một loại duy nhất để thành danh.

Bạch Thanh Chân Nhân của Thái Thanh Tiên Tông lại không nói gì. Đôi mắt âm u lạnh lẽo của lão xoáy sâu vào thân hình Lê Vĩ.

Lão nhạy bén cảm nhận được, mỗi khi Lê Vĩ hạ sát một người, liền nhanh chóng dùng ngọn lửa đặc thù lấy mất hồn phách.

Linh hồn của Chân Tiên theo lý không hề yếu, đủ để kèo dài thời gian thêm một chút, nhưng ở trước ngọn lửa kia… lại hoàn toàn bất lực.

“Ngọn lửa này không đơn giản, chẳng lẽ là Dị Hoả chuyên đốt linh hồn.” Bạch Thanh thầm nghĩ trong lòng:

“Hắn đang thu luôn hồn phách của đối thủ, chứng minh hắn còn là Hồn Tu!”

Dưới Phi Thăng Đài, cuộc hỗn chiến đã đi vào giai đoạn điên cuồng nhất.

Tiếng chém giết, tiếng xương gãy, tiếng nguyền rủa vang vọng khắp không gian bị bao phủ bởi Huyết Tinh Luyện Nhục Trận… Máu tươi đã ngập tới mắt cá chân…

Ban đầu có hơn nghìn tu sĩ phi thăng, nhưng chỉ trong vòng nửa canh giờ ngắn ngủi, số lượng đã ngã xuống hơn một nửa! Những kẻ còn sống sót lúc này toàn thân dính đầy máu tươi, đôi mắt đỏ ngầu gào thét như những con thú dữ bị dồn vào chân tường.

Lê Vĩ đi tới đâu, đám đông xung quanh lập tức tự động dạt ra tới đó!

Không ai ngu ngốc đến mức đi khiêu khích một con quái vật có thể diệt sát Chân Tiên Trung Kỳ trong một chiêu.

Lê Vĩ nghiễm nhiên trở thành một vùng “đất trống” hiếm hoi giữa cái cối xay thịt hỗn loạn này.

Nhưng hắn không muốn rảnh rỗi.

Hắn vẫn đang đi thu thập Linh Hồn của những kẻ ngã xuống, Hoả Ngục Xiềng Xích như thiên la địa võng liên tục bắn ra.

Không phải Lê Vĩ xuất thủ, mà là Hắc Bạch Song Linh ẩn trong ống tay áo của hắn đang hỗ trợ công tử thu thập…

Cứ thế, số linh hồn đoạt được đã hơn 300…

“Ngươi cướp hồn của ta?” Một tên Hồn Tộc gầm lên giận dữ.

Hồn Tộc là chủng loài chủ luyện Linh Hồn, không có cơ thể, nhưng Linh Hồn của chúng còn cường đại và kiên cố hơn nhục thân của tu sĩ bình thường.

Tên Hồn Tộc vừa mới đánh phế một vị nữ tu Chân Tiên Sơ Kỳ, đang định luyện hoá linh hồn của nàng thì Lê Vĩ đã đoạt mất ngay trước mặt, làm sao có thể không nổi giận?

Hồn Tộc điên tiết, hai tay nâng lên, Hồn Tiên Lực tự động ngưng kết thành một thanh Hồn Phủ khổng lồ, bổ thẳng xuống Lê Vĩ, oanh tạc trực tiếp vào trong linh hồn hắn.

Lê Vĩ bình thản, Lười Biếng Hình kích hoạt.

Khoảnh khắc đó, hắn chỉ đứng im tại chỗ, Linh Hồn và Minh Hồn dung hợp trong thể nội toả ra kim quang bất khả xâm phạm.

KENG!

Hồn Phủ xuyên thủng nhục thân Lê Vĩ, bổ thẳng vào Hồn Phách của hắn liền như đụng phải một khối bàn thạch, chấn động phản ngược trở lại khiến tên Hồn Tộc đau đớn thét gào…

Chỉ chờ có thế, Lê Vĩ giải trừ Lười Biếng Hình, biến mất tại chỗ.

Một lần nữa xuất hiện, hắn đã như một ngọn núi chắn ở trước mặt tên Hồn Tộc.

Phàm Ăn Hình triển khai, trực tiếp há miệng cắn thẳng xuống.

“Trời ơi!” Tên Hồn Tộc tê dại cả linh hồn… trực tiếp bị Lê Vĩ cắn nát một nửa, đau đớn còn hơn rơi vào địa ngục.

Lê Vĩ đúng nghĩa ăn tươi nuốt chửng, xem tên Hồn Tộc này như là tài nguyên, cứ thế thôn phệ tại chỗ…

Phần nửa Linh Hồn còn lại của con mồi muốn kháng cự, nhưng Địa Ngục Hoả đã cháy lên thiêu đốt, khiến hắn đau đớn và mất đi năng lực chiến đấu.

Cứ như thế, một tên Hồn Tộc Chân Tiên bị “ăn” tại đương trường theo đúng nghĩa…

“Quái vật, kẻ này là quái vật!” Một loạt Chân Tiên lùi bước, hai chân như muốn nhão ra.

Hình tượng Phàm Ăn này, một màn ăn sống linh hồn này quá đáng sợ…

Số lượng người sống sót trên Phi Thăng Đài từ ngàn Chân Tiên ban đầu, lúc này đã sụt giảm nghiêm trọng, chỉ còn lại chưa tới trăm người!

Cả Phi Thăng Đài chìm trong một bầu không khí sợ hãi đến mức nghẹt thở. Những kẻ còn sống sót lúc này đều là những nhân vật tàn nhẫn nhất, tu vi ít nhất cũng là Chân Tiên Trung Kỳ hoặc Hậu Kỳ, trên người ai nấy đều chắp vá đầy vết thương.

Bọn hắn đứng dồn về các góc, thở dốc hển hển, ánh mắt kinh hoàng nhìn về phía trung tâm Phi Thăng Đài.

Ở đó, Lê Vĩ vẫn đứng sừng sững, đã thu nhỏ lại như ban đầu, áo bào màu đen vẫn chưa dính một giọt máu…

Trên không trung, năm vị Cực Tiên cường giả lúc này đã không thể giữ được sự thản nhiên ban đầu.

Cự Hãn của Cự Nhân Tộc trợn tròn hai mắt, nghiến răng hỏi: “Hồn của hắn vì sao ngạnh kháng một đòn toàn lực từ Hồn Phủ bổ xuống mà không hề hấn gì? Kẻ này tộc chúng ta muốn!”

Phải biết rằng đối với Chủng Tộc chuyên tu luyện thể như Cự Nhân Tộc, Linh Hồn là điểm yếu lớn nhất…

Thế nên khi thấy Linh Hồn của Lê Vĩ cứng rắn như vậy, liền thèm thuồng và ghen tị.

Muốn đem Lê Vĩ về nghiên cứu, để Cự Nhân Tộc rèn luyện linh hồn.

“Mơ tưởng đi! Tiểu tử này thuộc về ta chắc rồi!” Huyễn Tư mắt đẹp lấp lánh thèm muốn mãnh liệt:

“Cách chiến đấu của hắn đầy ma tính, sát phạt dứt khoát, rõ ràng là mầm móng ma tu tuyệt đỉnh! Huyễn Ma Cốc ta chính là nơi thích hợp nhất với hắn!”

“Đều câm miệng!” Bạch Thanh Chân Nhân của Thái Thanh Tiên Tông cất giọng lạnh lùng, áp đảo tiếng của hai người:

“Kẻ này sở hữu Kiếm Ý, rất hợp với mấy môn Kiếm Pháp của tông môn lão phu, các ngươi dựa vào đâu tranh giành?”

Đao Tiệt và Độc Liệt cũng lộ ra ánh mắt khao khát. Một thiên tài bộc phát sức chiến đấu kinh người như vậy đến từ hạ giới, chỉ cần nuôi dưỡng kỹ lưỡng… bước vào Cực Tiên Cảnh chỉ là chuyện sớm muộn!

Chỉ cần tương lai có được đệ tử như thế này, sớm muộn cũng sẽ vượt mặt những thế hệ đồng lứa khác.

Thế nhưng, giữa lúc năm vị Cực Tiên đang âm thầm tranh giành mục tiêu…

Dị biến lại đột ngột xảy ra trên Phi Thăng Đài!

BÙM!

Một luồng khí bạo điên cuồng nổ tung từ phía sau lưng Lê Vĩ!

Luồng uy áp cuồng bạo, nguyên sơ, không hề chứa đựng bất kỳ Tiên Lực hay Binh Ý nào, nhưng lại mang theo sức nặng của hàng ngàn tòa đại sơn, cưỡng ép đè nát hư không xung quanh!

Không hề sử dụng vũ khí! Cũng không dùng Hồn Tiên Lực hay Thuộc Tính Tiên Lực nào…

Một thân ảnh cao lớn tám trăm trượng đột ngột bước ra, lao thẳng tới Lê Vĩ với tốc độ nhanh đến mức tạo thành những vụ nổ siêu thanh tàn phá mặt đá!

Kẻ tấn công này toàn thân cởi trần, da thịt đỏ rực như sắt nung, trên cơ thể nổi cộm lên những đường kinh mạch như dung nham đang chảy…

Đôi mắt hắn đỏ ngầu, khuôn mặt dữ dằn tràn ngập sự cuồng dã!

Là một vị Thể Tiên Hậu Kỳ!

Hơn nữa còn sở hữu Cường Nham Chiến Thể – một loại Tiên Mệnh Cách hiếm hoi ở hiện trường.

Hiển nhiên sau khi quan sát cách Lê Vĩ chiến đấu, từ dùng lực lượng, dùng ý chí, dùng linh hồn…

Tên này cho rằng Cường Nham Chiến Thể công thủ song toàn của mình có thể chiến thắng.

“Chết cho lão tử!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com