Chương 348: CHIẾN XONG CHUỒN!

Chapter truyện / Chương 348: CHIẾN XONG CHUỒN!

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 348: CHIẾN XONG CHUỒN! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


“Chết cho lão tử!”

Cương Nham Chiến Thể lao đến, không những mang theo sức mạnh nhục thân cường hoành vượt xa cùng cảnh giới, mà còn bùng nổ ra lực lượng Dung Nham với sức tàn phá dữ dội.

Toàn bộ hội tụ vào một quyền, rung chuyển Phi Thăng Đài, đấm thẳng về phía Lê Vĩ.

“Tên này là Thể Tiên Hậu Kỳ nhưng uy lực công kích đã vượt qua Chân Tiên Viên Mãn, thể chất thật mạnh!” Thời San San trong đan điền kinh hô một tiếng.

Lê Vĩ híp mắt, quả không hổ danh là Tiên Mệnh Cách, Cường Nham Chiến Thể này thật sự rất mạnh.

Đáng tiếc, hắn đã trêu nhằm kẻ không nên trêu.

Ngay khi một quyền lao tới, Lê Vĩ lạnh lùng trong lòng: “Trấn Ngục!”

Khoảnh khắc đó, thân thể hắn biến lớn dữ dội, gai góc mọc ra, vảy rồng cuồn cuộn bao phủ.

Bạo Long Lực cuồng dã hừng hực đốt lên, Ma Văn quấn quanh bắp tay khổng lồ.

Hình thể Lê Vĩ trực tiếp biến thành một ngọn núi, sừng sững trước Cương Nham Chiến Thể, thô bạo vung quyền nghênh đón.

ĐÙNG!

Một vụ nổ bùng lên như Thiên Thạch va đập cùng Sao Băng, cả Phi Thăng Đài lắc lư kịch liệt.

Trong ánh mắt khó tin của tất cả, tên Thể Tiên kia như đạn pháo bay ngược trở về, Dung Nham nổ tung, cánh tay sụp đổ, huyết tinh cuồng phún.

“Làm sao có thể?” Hắn gào thét trong hoảng loạn:

“Ở trong cùng cấp, thân thể ta chính là vô địch!”

“Ếch ngồi đáy giếng!” Lê Vĩ lạnh lùng, nhấc từng bước chân nặng nề bước tới.

“Không…” Thể Tiên vùng vẫy muốn bật lên, Nham Tương bao trùm cánh tay đang ra sức chữa trị.

Thậm chí, Dung Nham bắt đầu hình thành một bộ giáp, muốn phủ khắp toàn thân hắn để gia tăng sức mạnh và phòng ngự.

Nhưng mà ngay khi hắn muốn phản công, từ dưới cái bóng đen vô định của chính hắn… vô số cái rễ cây, nhánh cây, dây leo màu đen tuyền thần bí, phủ đầy gai nhọn bất chợt trỗi dậy.

Chúng nó không cho tên này bất cứ cơ hội nào, trực tiếp như những mũi khoan, những sợi dây thừng, điên cuồng trói chặt, siết lấy tay chân, gai nhọn xuyên qua dung nham cắm thẳng vào da thịt…

“Không…” Thể Tiên gào lên thảm thiết, hai mắt trắng dã…

Hắn cảm nhận được, lực lượng, sinh mệnh, thậm chí là cả linh hồn của mình như đang bị vô số cái miệng rộng không đáy hút mất.

Hắn càng vùng vẫy, sự vây khốn và khống chế càng chặt, những cái miệng kia cưỡng ép thôn phệ càng nhanh…

BÀNH!

Còn cố gắng… Lê Vĩ đã một chân đạp thẳng lên mặt hắn, ấn sâu hắn vào mặt đá.

“Tha… tha… mạng…” Ánh mắt hắn gắt gao nhìn lên, sự sợ hãi và khuất phục không cách nào che giấu.

Đáp lại hắn, chính là Hoả Ngục Xiềng Xích trong lòng bàn tay Lê Vĩ bắn ra, xuyên thủng qua đầu.

“AAAA….” Gào thét thảm thiết, Thể Tiên Hậu Kỳ kêu đến tê tâm liệt phế.

Linh hồn của hắn đang bị cưỡng ép rút ra…

“Tên quái vật!”

Một luồng Ngũ Sắc Lôi Kiếp từ phía sau bất chợt oanh tạc vào lưng Lê Vĩ.

Hiển nhiên, lại có cường giả muốn thừa cơ hội mất tập trung mà ra tay với hắn.

Đó là một thanh niên diện mục tuấn tú, đầu tóc lấp lánh Lôi Quang, toàn thân bao phủ sấm chớp như lôi thần giáng thế…

Lê Vĩ nhìn qua, lại là Tiên Mệnh Cách – Phệ Kiếp Chi Thân, có khả năng thôn phệ uy lực của Thiên Kiếp tại hạ giới để tăng cường sức mạnh.

Rõ ràng, tên thanh niên này đã thôn phệ Ngũ Sắc Lôi Kiếp trong lúc độ kiếp thành Tiên.

Trước Ngũ Sắc Lôi Kiếp oanh tạc, Lê Vĩ cười gằn, trực tiếp há miệng:

“Hơi Thở Bạo Long!”

Bạo Long Lực rít gào, một cột huỷ thiên diệt địa bắn ra.

OÀNH!

Không khí trước mắt nổ tung, da ba càn quét khắp chốn, Ngũ Sắc Lôi Kiếp đã bị Hơi Thở Bạo Long nghiền nát.

XÈO XÈO XÈO…

Cùng lúc đó, Linh Hồn đáng thương của tên Thể Tiên to xác kia đã bị xích lấy, cưỡng ép kéo vào ống tay áo của Lê Vĩ trước sự tê dại da đầu của tất cả mọi người.

Ngay cả năm vị Cực Tiên cũng vô pháp giữ bình tĩnh, bọn hắn nhìn trạng thái Trấn Ngục tàn bạo của Lê Vĩ, nhìn thấy Thôn Linh Ma Thụ đang giải quyết con mồi, chứng kiến Hơi Thở Bạo Long phá diệt Thiên Kiếp.

Thật sự không thể hình dung, kẻ này còn bao nhiêu thủ đoạn chưa lật.

“Không xong!” Tên thanh niên tê dại cả da đầu, liền hoá thành một đạo Lôi Kiếp bay đi.

XOẸT!

Vô Ảnh truy cùng diệt tận, xuyên qua thời không khoá chặt lấy hắn, đâm thẳng vào mi tâm của thanh niên.

“Nằm mơ!” Thanh niên gầm lên:

“Phá Quang Lôi Nhãn!”

Hai mắt hắn ngưng tụ Ngũ Sắc Lôi Kiếp, hợp lại bắn ra một luồng Lôi Quang như xuyên phá, đâm thẳng vào Vô Ảnh.

Cũng ngay lúc đó, Vô Ảnh bỗng nhiên hoá thành ảo ảnh, phân tách ra thành ba thanh Chuỷ Thủ ở ba hướng khác nhau.

Vừa thuận lợi né đi Phá Quang Lôi Nhãn, vừa ở ba hướng cắm thẳng vào thân thể thanh niên.

Xuyên qua tim, xuyên qua gáy, xuyên qua đan điền.

“PHỐC!”

Máu tiên phun trào, sắc mặt thanh niên đầy vẻ hoảng sợ: “Cái quỷ gì thế?”

Thời Không Dịch Chuyển, Lê Vĩ đã đứng ở trên đầu của hắn, Hoả Ngục Xiềng Xích như tử thần đoạt mạng cắm thẳng vào linh hồn, một chân lại thô bạo đạp xuống.

ẦM!

Khung cảnh làm tê liệt toàn trường hiện ra.

Hồn phách bị cưỡng ép giữ lại, thân xác bị đạp như đạn pháo rơi thẳng xuống mặt sàn, cuốn lên khói bụi mù mịt…

“Ực…” Những kẻ còn sống sót nuốt nước miếng, sau đó không dám nhìn thẳng về hướng Lê Vĩ, ngược lại chuyển dời mục tiêu, chém giết lẫn nhau.

Lê Vĩ lúc này đã trở thành tồn tại bất khả xâm phạm, không ai dám chủ động chiến đấu với hắn, cũng không còn ai dám xem hắn là mục tiêu.

Hắn mặc định trở thành một trong những kẻ chắc chắn có thể rời khỏi Trận Pháp.

“Không tồi!” Lê Vĩ hài lòng đánh giá Vô Ảnh đang dần ẩn vào trong không gian.

Đó chính là năng lực mới của nó sau khi tấn cấp Tiên Khí nhờ vào Thiên Mệnh Binh Hạp.

Một phân thành ba, quỷ dị ám sát khiến con mồi không thể lường trước.

Không uổng Thiên Địa Chi Lực sử dụng để rót cho nó…

“Thiên tài trong thiên tài!” Đao Tiệt hưng phấn liếm môi, ánh mắt hừng hực nhiệt hoả:

“Cho các ngươi hết tất cả, Ma Đao Môn chỉ cần hắn!”

“Ảo tưởng!” Huyễn Tư quát lạnh:

“Hắn từ đầu đến cuối đều không dùng đao, phong thái như vậy rất thích hợp làm đệ tử Huyễn Ma Cốc chúng ta!”

“Cách chiến đấu thô bạo, cuồng dã như thế… phải nhập Cự Nhân Tộc!” Cự Hãn kiên quyết nói.

“Đều cút hết!” Bạch Thanh chân nhân của Thái Thanh Tiên Tông trực tiếp bóp nát một khối Ngọc Bội trong ống tay áo.

Lão đã gọi Trưởng Lão trong tông đến để tranh đoạt Lê Vĩ.

Mầm móng tốt như thế này, kiên quyết không thể để rơi vào tay người khác.
Với thiên phú, thủ đoạn, bản năng chiến đấu của Lê Vĩ… chỉ cần bồi dưỡng cẩn thận, nghìn năm sau thế lực chắc chắn có một vị Ngọc Tiên cường đại, áp đảo bát phương.

Phát giác được dao động không gian từ chỗ Bạch Thanh, những người còn lại cũng không chịu thua kém, âm thầm kích phát Truyền Âm Ngọc, các thủ đoạn gọi người của mình.

Hôm nay dù phải đại chiến long trời lỡ đất, bọn hắn cũng muốn cướp lấy Lê Vĩ.

Ngay cả Độc Liệt của Niên Độc Đảo cũng không muốn bỏ qua, tuy nói chưa thể tiểu tử này là một Độc Tu, nhưng thủ đoạn bí ẩn trên người hắn vẫn có thể là một thu hoạch khổng lồ…

Lê Vĩ mặc kệ năm vị Cực Tiên nghĩ gì về mình.

Lúc này hắn đang thu thập thi thể của tên thanh niên và tên Thể Tiên…

Đối với một Thi Giải Sư như hắn, thể chất của hai con hàng này có giá trị nghiên cứu.

Ống tay áo vẫn không ngừng vung ra, Hắc Bạch Song Linh bên trong liên tục thu gặt linh hồn.

Đã hơn 900 linh hồn Chân Tiên thu được, tu vi dao động từ Sơ Kỳ đến Hậu Kỳ…

Khi những kẻ khác không chủ động trêu vào Lê Vĩ, hắn cũng chẳng chủ động ra tay với bọn hắn.

Chỉ là, Lê Vĩ vẫn đang trắng trợn thu gặt linh hồn của những kẻ bị đào thải…

Thời gian rất nhanh đã đến giới hạn, Huyết Tinh Luyện Nhục Trận mở ra, số người sống sót còn đúng 25 như dự kiến…

Tất cả đều mệt mỏi đổ gục trên mặt đài, chỉ riêng Lê Vĩ vẫn ung dung đứng chắp tay, thân thể thu nhỏ lại, hắc bào nhẹ bay, từ đầu đến cuối không có chút mệt mỏi, cả người chẳng vương một giọt máu…

Hắn chỉ hơi tiếc nuối, lần này chỉ thu được 942 linh hồn, còn thiếu một số ít đã bị đánh đến hồn phi phách tán trong cuộc hỗn loạn.

Điều này thì không thể tránh khỏi…

24 kẻ còn sống nhìn Lê Vĩ như nhìn ác ma, không dám đến gần phạm vi của hắn.

Dù trong những tên này vẫn còn tồn tại sở hữu Tiên Mệnh Cách, thực lực đủ để quét ngang cùng cảnh giới, nhưng cũng không dám có chút tự tin nào ở trước mặt Lê Vĩ.

XOẸT XOẸT XOẸT…

Thanh âm xé gió vang lên, năm vị Cực Tiên đã lao thẳng xuống đứng xung quanh Lê Vĩ, cùng lúc mở miệng:

“Tiểu hữu, gia nhập thế lực của ta!”

“Hừ!” Vừa nói xong, năm người bọn hắn đề phòng nhìn lấy nhau, sắc mặt trở nên giận dữ:

“Các ngươi thật sự muốn tranh sao?”

“Có gì không dám?” Bạch Thanh cười gằn:

“Ngọc Tiên của Thái Thanh Tiên Môn đang tới, các ngươi lấy gì đoạt đệ tử?”

“Khanh khách, đừng nghĩ một mình nhà ngươi có Ngọc Tiên tiền bối toạ trấn!” Huyễn Tư cười rộ lên:

“Trưởng lão của Huyễn Ma Cốc cũng sắp đến rồi.”

“Hừ, Phó Tộc Trưởng của Cự Ngục Tộc sẽ đích thân giáng lâm!” Cự Hãn khoanh tay trước ngực.

“Ngọc Ma của Ma Đao Môn sẽ thu được đồ đệ!” Đao Tiệt tự tin tuyên bố.

“Các vị quên Niên Độc Đảo của lão hủ rồi sao?” Độc Liệt cười quái dị.

Chứng kiến năm vị Cực Tiên cao cao tại thượng vây ở xung quanh Lê Vĩ để tranh đoạt thiên tài, 24 người còn lại âm thầm ghen ghét, đố kỵ… nhưng lại chẳng thể làm gì.

Ở bất cứ nơi đâu, thiên kiêu hàng đầu đều sẽ được nhận sự ưu ái của các thế lực, đây là đạo lý thường tình ở Tu Chân Giới, nó chỉ được thể hiện trần trụi hơn ở Tu Tiên Giới mà thôi.

Chỉ là… trước ánh mắt khát vọng, chờ mong của năm vị Cực Tiên, Lê Vĩ lại chợt hỏi:

“Ai muốn gia nhập thế lực của các vị?”

“Hả?” Đồng tử năm vị Cực Tiên chợt co rút lại, sắc mặt trở nên lạnh lùng.

Bọn hắn còn chưa kịp mở miệng, đã thấy Lê Vĩ nâng lên ngón tay giữa:

“Các người, còn chưa đủ tư cách!”

“Ngươi…” Đao Tiệt nổi giận, liền vung đao lên chém.

XOẸT.

Một đao của hắn chém vào khoảng không vô định…

Lê Vĩ bốc hơi tại chỗ.

“Người đâu?” Toàn trường sững sờ…

Âm Gian.

“Ngon lành, xuất hiện ngay tầng hai…”

Lê Vĩ cảm thán một tiếng, xoa xoa Diêm Vương Lệnh trong tay.

Mặc kệ Ngũ Đại Thế Lực hay cái rắm gì, Lê Vĩ đã định mình chỉ là Quỷ Cốc Truyền Nhân, muốn hắn bái nhập môn hạ khác… là điều vô lý.

Ngũ Đại Thế Lực không đủ tư cách quyết định vận mệnh của hắn.

Lẽ ra ngay từ đầu Lê Vĩ đã có thể không tham gia cuộc chơi do chúng bày ra, bất quả Linh Hồn và chiến lợi phẩm cả đống, không thu thì tiếc lắm…

Sau khi thu đủ rồi, Lê Vĩ không ngại chuồn mất, tiến vào Âm Gian là xong.

Không thể không cảm thán, Diêm Vương Lệnh cấp hai dùng ngon hơn hàng cấp một, tốc độ dịch chuyển đi lại giữa hai giới nhanh hơn rất nhiều…

Ngay cả Cực Tiên cũng không phản ứng kịp.

Lê Vĩ bước chân Dẫn Hồn Kiều, lại thấy tên Ngưu Đầu Nhân đang canh gác ở đầu cầu.

“Ồ? Là vị lần trước đây mà…” Chứng kiến Lê Vĩ, ánh mắt Ngưu Đầu Nhân hiện lên vẻ xem nhẹ:

“Chỉ mới là Chân Tiên Sơ Kỳ? tốc độ tu luyện của ngươi cũng chậm quá đấy.”

Với chất lượng môi trường ở Diêm Vương Điện tầng hai, tiểu tử này đã có nhiều năm rồi nhưng chỉ mới đạt đến Chân Tiên Sơ Kỳ, hơi kém…

Lê Vĩ vuốt vuốt mũi, cũng chẳng thèm giải thích.

Đa số thời gian hắn đều lăn lộn ở Linh Vũ Giới, còn phải quay về Tầng Một độ kiếp bán sống bán chết, thêm 3 năm rèn luyện trong Khí Ngục, làm gì bế quan tu luyện mà đòi đột phá nhanh?

So với hắn, đám thiên tài cùng thế hệ như Ma Vô Thần, Kiếm Tuyệt Phàm ở những thế lực khác chắc đã có tiến triển rất lớn rồi…

Bất quá Lê Vĩ không bận tâm, bước qua khỏi Ngưu Đầu Nhân tiến vào trong điện.

Tiến vào Câu Hồn Đường, Lê Vĩ đã điều chỉnh trạng thái Âm Dương, chuyển hoá toàn bộ Dương Khí sang Âm Khí để không bại lộ thân phận Âm Dương Sứ Giả của mình…

Vì thế những Câu Hồn Sứ Giả ở đây cũng không quan tâm đến một tiểu tử chỉ mới đạt Chân Tiên như hắn.

“Vị Sứ Giả này, ngươi cần gì?” Có thanh âm ôn hoà hỏi.

Lê Vĩ quay đầu, phát hiện một tiểu nữ quỷ chớp chớp mắt nhìn mình…

Hắn nhếch môi cười thân thiện:

“Ta đổi Diêm Điểm!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com