NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 176: BẠO NGHÊNH THIÊN KIẾP! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Bầu trời vốn là biển lửa từ Hoả Kiếp, trong phút chốc bị nhuộm thành một màu đen bởi các tầng mây đang sôi trào.
Những đám mây không trôi, chúng cuộn như long quyển, ép xuống thấp đến mức người ta cảm giác chỉ cần đưa tay lên là có thể chạm vào sự phẫn nộ của thiên địa.
Trước thiên uy chân chính, tu sĩ cảm giác được sự hèn mọn đến đáng thương.
Ở trung tâm của sự hỗn loạn đó, thanh kiếm không tên lơ lửng, lưỡi kiếm đỏ rực thiêu đốt bởi hai ngọn lửa chính tà, tỏa ra một luồng khí tức ngạo mạn đến cực điểm.
KENG!
Kiếm hướng trời cao ngân lên.
Nó không sợ Thiên Kiếp, nó đang thách thức!
Vô số tu sĩ Thiên Tà Giáo dù là người của đại thế lực cũng là lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng như vậy, xem như mở mang tầm mắt.
“Không hổ một chữ BẠO!” Nham Dương thì thào, lão lấy ra một viên đan dược nuốt vào cầm cự vết thương, toàn thân đã teo nhỏ lại thành lão dê già thấp lùn, bé tí, không còn chút khí phách nào như vừa rồi.
Đôi mắt đục ngầu hướng nhìn mọi thứ đang diễn ra đầy cuồng nhiệt.
Hoả Diệm Lô đã nổ, nhưng lão tự tin bằng vào trình độ luyện khí của mình có thể phục hồi lại được từ những mảnh vụn.
Còn khoảnh khắc lịch sử này, nếu bỏ qua một giây nào… đó sẽ là điều đáng tiếc nhất trong đời.
Mà đứng trước thái độ không xem ai ra gì của Bạo Kiếm, thiên kiếp càng thêm thịnh nộ.
“Tương truyền, Danh Khí muốn được công nhận… cần trải qua ba đợt Thiên Kiếp khác nhau.” Một Trưởng Lão có kiến thức trịnh trọng nói:
“Hầu hết vũ khí từng vang danh một thời đều thảm bại ở đợt cuối cùng, cũng không biết con quái vật trong hình kiếm này có thể kháng được mấy đạo.”
ẦM ĐOÀNG!
Đạo lôi kiếp thứ nhất giáng xuống.
Không phải một tia đơn giản, mà là một cột sét màu tím đậm, đường kính rộng tới cả trăm mét, từ đỉnh tầng mây đâm thẳng xuống đỉnh.
Không gian xung quanh lối đi của đạo lôi này bị nghiền nát như thuỷ tinh, tạo thành những vệt đen chân không vặn vẹo.
“Tử Lôi Kiếp!” Nham Dương sắc mặt khẽ đổi:
“Tử Lôi mạnh hơn Lôi Kiếp bình thường, nó có thể nổ tung cả Hoả Diễm.”
Hiển nhiên để chống lại Hoả Diễm trùng thiên từ đại kiếm, thiên địa đã dùng đến Tử Lôi Kiếp ở đợt đầu tiên.
Trong quảng trường, hàng vạn đệ tử Thiên Tà Giáo kinh hãi ngã quỵ.
Những kẻ tu vi yếu kém ngay lập tức bị chấn động đến thất khiếu chảy máu, tâm thần hoảng loạn.
“Đây… đây chỉ là đợt đầu tiên sao?!” Đường chủ của Luyện Khí Đường gào lên trong tiếng gió rít:
“Tử Sắc Lôi này đủ để oanh tạc cả Đại Thừa Kỳ thành cặn bã!”
RỐNG!
Thanh kiếm quái vật gầm lên.
Hư ảnh của Hoả Phượng, Kim Ô, Bất Tử Điểu, Địa Ngục Khuyển, Hoả Ma Long, Ma Tước… các loại Thần Thú và Ma Thú rít gào xung quanh thân kiếm.
Năng lực đến từ Hoả Nhật Điện trước đó phát động, mô phỏng hoả diễm của Yêu Thần Ma.
Kiếm khiếu thiên khung, tự động mang theo hoả diễm ngập trời nghênh đón trực diện.
ĐÙNG!
Đinh tai nhức óc, tất cả Trận Sư của Trận Đường buộc phải hợp lực kết trận, bảo vệ kiến trúc và địa bàn của Thiên Tà Giáo phía dưới.
Mà ở không trung, Tử Sắc Lôi Kiếp đã cùng các loại Hoả Diễm đồng quy vu tận.
Thanh kiếm bị chấn bay hàng ngàn dặm, cắm thẳng vào lòng đất tạo ra một thung lũng khổng lồ.
Nhưng lại một lần nữa, nó tự chủ bay thẳng lên, hướng trời cao rít lên tiếng kiếm ngâm thứ hai.
Tiếp tục khiêu khích!
ẦM!
Thiên địa dường như bị sỉ nhục, mây đen bỗng chốc chuyển sang sắc đỏ ngầu.
Từng đạo Lôi Đình màu tím đang chuyển sang màu đen, một màu đen của sự chết chóc và huỷ diệt.
Ẩn trong từng tia Hắc Sắc Lôi Đình, chính là sát khí vô biên.
Hắc Lôi trong Huyết Vân… khung cảnh như ngày tận thế.
Lần này, uy lực của Lôi Kiếp lại tăng…
“Đây là Hắc Sát Kiếp Lôi!” Tại Thiên Tà Chủ Điện, Tà Liễu chắp hai tay phía sau, nhẹ giọng lẩm bẩm:
“Đây thường dùng để khảo nghiệm những Độ Kiếp Kỳ đã từng gây ra tội nghiệt tày trời, cửu tử nhất sinh.”
“Hít!” Nham Dương mí mắt run rẩy:
“Thanh kiếm này mạnh… nhưng nó lại cuồng đến mức trời xanh ghét bỏ!”
Nếu nó không chủ động khiêu khích, tin rằng Thiên Kiếp cũng chẳng đến mức phải điều động Hắc Sát Kiếp Lôi.
“Khó rồi!” Lê Vĩ nhướn mày.
Hai mắt của hắn quan sát Khí Vận, chỉ cảm thấy ẩn trong Hắc Sát Kiếp Lôi là những tia khí vận màu đen.
Màu đen… đại diện cho vận rủi.
Hết sức rõ ràng, Hắc Sắc Kiếp Lôi có thể uy hiếp đến kiếm của hắn.
Sát khí vô biên, tâm thần các đệ tử trở nên điên loạn, buộc những Trưởng Lão của Thiên Tà Giáo phải ra tay, đem bọn chúng ném vào động phũ lẫn trốn, không cho quan sát.
Mà ở phía Tần Thuỷ Dao, kiếm của nàng đã sớm nằm rạp trên đất run rẩy, không dám ngẩng đầu.
Đôi mắt thanh tịnh của nàng tràn ngập rung động, bởi vì nàng là một trong số ít người biết chủ nhân của thanh kiếm này rốt cuộc là ai.
Hắn liệu có thể chế ngự được con quái vật dám khiêu khích cả Thiên Kiếp?
Mặc kệ chúng sinh nghĩ gì, Hắc Sát Kiếp Lôi ngưng kết thành một đạo diệt thế lôi đình, oanh tạc trực diện.
KENG!
Cự kiếm gào lên, cái miệng ở giữa kiếm cách mở rộng…
Từ trong đó, sâu trong miệng như vực sâu thăm thẳm là Hoả Kiếp đang ngưng tụ.
Hiển nhiên, nó muốn dùng Hoả Kiếp hấp thụ được trước đó để chống lại Hắc Sát Kiếp Lôi này.
GÀO!
Hoả Kiếm cuốn ra, mang theo uy lực của chính đất trời trước đó bao trùm lấy thân kiếm.
Tất cả Trận Văn có sẵn trên xương của Cốt Văn Tộc kích hoạt, từng luồng xiềng xích quấn quanh thân kiếm như giáp đen.
Nó chuẩn bị sẵn sàng, xông thẳng lên Hắc Sát Kiếp Lôi mà tung trảm.
ĐÙNG!
Càn khôn rung chuyển, màng nhĩ của Đại Thừa trở xuống đều rách toạc… dư ba quét ngang, trấn cho hàng loạt Trận Sư thổ huyết khi cố gắng bảo vệ Trận Pháp.
Thanh kiếm bị Hắc Sát Kiếp Lôi tạc vào chính diện.
Hoả Kiếp tuy mạnh nhưng không nhiều tiêu hao sạch sẽ, bị Hắc Sát Kiếp Lôi cắn nuốt hoàn toàn.
Luồng sức mạnh kinh khủng ép kiếm lún sâu xuống lòng đất, tạo ra một cơn sóng thần bằng đất đá nện thẳng vào các Trận Văn xung quanh.
Ngay cả Đường Chủ của Luyện Khí Đường cũng trọng thương bay ngược.
Cảnh tượng này buộc một vị Trưởng Lão tinh thông Trận Pháp ra tay cầm cự…
Ánh mắt bọn hắn tràn ngập sợ hãi và rung động nhìn chằm chằm.
Khói bụi mịt mù, khí tức hung bạo của kiếm kia gần như biến mất.
“Nó bị diệt rồi sao?” Tần Thủy Dao siết chặt tay, móng tay bám vào da đến rỉ máu.
Ở tại hiện trường, e rằng chỉ có mỗi nàng là người nhạy bén nhất với Kiếm… ngoại trừ Lê Vĩ.
Nàng cảm giác được, mình mất đi cảm ứng với con quái vật kia… Vô thức cho rằng, nó đã không trụ được trước Hắc Sát Kiếp Lôi.
GÀO!
Nhưng nàng đã lầm.
Từ sâu trong lòng đất, một tiếng rống không phải của sinh vật, cũng không phải của thần linh, mà là tiếng kim loại ma sát đến rợn người vang lên.
Thanh kiếm bay ngược trở lại, lưỡi kiếm của nó giờ đây đầy vết mẻ, thân kiếm bắt đầu xuất hiện những vết rạn lớn như mạng nhện.
Máu của Nham Dương trên thân kiếm bị nung đến bốc khói đen kịt, Hoả Kiếp cạn kiệt.
So với hình dạng hung tàn, bạo ngược ban đầu… nó đang rất thê thảm.
Nó đã kháng được đợt thứ hai, nhưng cái giá phải trả là quá lớn.
Toàn trường đều nhận thấy rằng, khí tức của nó đã suy yếu…
Vốn là một kiện vũ khí viễn siêu đẳng cấp Cửu Tinh, nay đã bị kéo xuống… chỉ còn lại ở khoảng Bát Tinh, dao động không rõ ràng.
“Trời ơi… làm sao trụ nổi đợt cuối cùng!” Nham Dương suýt chút bật khóc.
Lúc này lão chỉ hận mình có thể dùng mạng để đỡ lấy đợt Thiên Kiếp cuối cùng thay cho thanh kiếm.
Nhưng lão biết rằng, muốn thành Danh Khí… nó cần vượt qua.
“Cuồng quá cũng phải trả giá!” Trong Thiên Tà Sơn, Công Tôn Thuyên ngẩng đầu lẩm bẩm.
“Nó sẽ thất bại sao?” Yến Bảo Nhi không cam tâm hỏi, nàng là người chứng kiến một đoạn quá trình thu thập nguyên liệu vất vả của Lê Vĩ.
“Thường thì khảo nghiệm danh khí ở đợt kiếp cuối cũng chẳng dùng đến Hắc Sát Kiếp Lôi, bởi vì cái loại lôi kiếp này là thứ dùng để tru diệt kẻ đại gian đại ác.” Công Tôn Thuyên nghiêm nghị nói:
“Nhưng kiếm này khiêu khích trắng trợn, đã chọc giận Thiên Kiếp… hậu quả nó phải gánh liền nặng nề hơn!”
Yến Bảo Nhi cắn môi thật chặt, không hề hy vọng điều đó xảy ra.
Thế giới bỗng chốc lặng im.
Một sự lặng im chết chóc, bởi vì phải tập trung vào sự biến hoá của thiên địa…
Từng tia từng tia Hắc Sát Kiếp Lôi thu nhỏ lại thành một điểm duy nhất, tối tăm và sâu thẳm như một lỗ đen giữa thiên không.
Đạo lôi thứ ba không giáng xuống ngay, mà nó đang tích tụ.
“Trời ạ, vẫn là Hắc Sát Kiếp Lôi nhưng đang ngưng tụ mạnh hơn trước đó!” Một vị Trưởng Lão tu vi Độ Kiếp khó khăn nói:
“Dù là ta, cũng chưa chắc toàn mạng nếu đỡ đợt kiếp này!”
KENG!
Cảm nhận được cái chết cận kề, thanh kiếm quái vật bỗng nhiên phát ra tiếng ngân ai oán.
Kiếm khí của nó vốn hung hãn, nay lại trở nên uất hận, nó xoay tròn trên không trung như đang tìm kiếm một thứ gì đó, một chỗ dựa xứng đáng với nó.
Và rồi, nó hướng về thân ảnh nam tử đang lặng lẽ không xa…
Lê Vĩ lúc này, toàn thân đẫm máu, đứng giữa đống đổ nát, ánh mắt gắt gao nhìn lên.
Trong mắt hắn, là sự điên cuồng và liều lĩnh.
“Biết cầu đến ta rồi sao?” Lê Vĩ nở nụ cười mỉa trên nửa miệng:
“Vũ khí dù mạnh đến đâu, cũng phải cần chủ nhân có thể phát huy tác dụng của nó!”
“Phu quân, thể hiện đi!” Tà Liễu đứng từ xa, trong đôi mắt sắc sảo của nàng là niềm tin mãnh liệt.
“Hắn muốn chơi rồi!” Công Tôn Thuyên lẩm bẩm:
“Chỉ có hắn… mới cứu được kiếm của chính mình!”
“Ừm!” Yến Bảo Nhi gật mạnh đầu, thông qua Tinh Ước… nàng cũng phần nào cảm thụ được tâm tình và mong muốn của Tinh Chủ.
“Ngươi sợ sao? Một quái vật muốn đồ thiên mà lại biết sợ sao?!” Lê Vĩ truyền ý niệm.
“KENG!” Kiếm ngân đáp trả.
Không phải sợ…
Trong ý chí của nó không sợ cái chết, không sợ huỷ diệt, không sợ tiêu tùng.
Nó chỉ muốn được thể hiện đúng uy năng.
Mà người có thể trợ giúp, chỉ có thể là kẻ đã quá hiểu nó!
XOẸT!
Trước vô vàn ánh mắt ngờ vực, thanh kiếm bỗng nhiên lao vọt về một hướng.
“Làm sao có thể?”
Mọi thứ xảy ra khiến tất cả bàng hoàng…
Bởi vì bọn hắn nhìn thấy, con quái vật kiệt ngạo bất tuần kia đang cắm thẳng xuống trước mặt của một thân ảnh.
Khắc Trận Trường Bào tung bay, toàn bộ Trận Văn bên trên Trường Bào toả sáng, chủ động truyền thẳng vào trong thân kiếm.
Thân ảnh đeo Bỉ Dực Mặt Nạ khiến dung mạo trở nên mơ hồ không rõ ràng.
Hắn bước đến đối mặt với thanh kiếm…
Dù cao gần hai mét, toàn thân cân đối và lực lưỡng… vẫn cảm thấy có phần nhỏ hơn.
Điều này khiến không ít kẻ lắc đầu, dù kiếm muốn ngươi dùng, nhưng sợ rằng ngươi không nhấc lên nổi.
NGAO!
Một tiếng gầm thét táo bạo như đến từ thượng cổ vọng ra từ thể nội.
Trấn Ngục Bạo Long Kinh – Trấn Ngục triển khai.
Đồng tử toàn thể co lại mãnh liệt.
Thân ảnh kia đang biến dạng.
Hắn cao to hơn, thân mọc vảy giáp đen kịch u ám, lưng xuất hiện từng nhánh gai nhọn…
Giờ đây, hắn phần nào giống như dị tượng trước đó hiện ra giữa trời.
Vuốt rồng xoè ra, hai tay cầm chặt lấy chuôi kiếm, nhổ thẳng lên.
RĂNG RẮC…
Đại địa sụp đổ!
Lê Vĩ chỉ cảm thấy toàn thân trầm xuống, sức nặng của kiếm suýt chút khiến thân thể hắn sụp đổ.
Nhưng vảy giáp của Bạo Long, Càn Khôn Cốt, Siêu Nguyên Anh, Thôn Linh Ma Thụ, Dạ Tâm đều đang âm thầm đỡ lấy hắn.
KENG!
Kiếm ngân hưng phấn, nó đã vào tay người xứng đáng!
Nếu sống qua đợt này, Lê Vĩ đủ tư cách làm chủ nhân.
Cùng lúc đó, Hắc Sát Kiếp Lôi dung hợp thành công.
Uy lực lần này… vượt xa trước đó.
HỪNG HỰC…
Lò Luyện Ngục điên cuồng dung luyện.
Chấp kiếm trong tay, Lê Vĩ há to miệng bắn ra:
“Hơi Thở Bạo Long!”
Bạo Long Lực như cột năng lượng khổng lồ oanh tạc, không bắn lên trời, mà bắn thẳng vào cái miệng như hố đen của thanh kiếm.
“ỪNG ỰC…”
Kiếm đang cắn nuốt, hấp thụ Bạo Long Lực khổng lồ.
Lê Vĩ ném liên tục các mỏ Linh Thạch mình có vào Lò Luyện Ngục, chuyển hết thành Bạo Long Lực cung cấp cho cự kiếm trong tay.
Bạo Long Lực như chất dinh dưỡng, chuyển hoá trong miệng kiếm tạo thành hoả diễm…
Đây là lửa của Bạo Long – Bạo Viêm!
Khí thế của kiếm vốn đã suy yếu, lại đề thăng đỉnh điểm.
Các vết nứt, đang dần khép lại.
Trận Văn, đang cường hoá.
“Thiên Tà Giáo chúng ta từ bao giờ xuất hiện nhân vật như vậy?” Hàng loạt Các Chủ, Đường Chủ, cao tầng trong giáo ngơ ngác lẩm bẩm.
Có vắt cạn óc cũng chẳng nghĩ ra, kẻ thần bí này từ đâu mà đến.
ĐÙNG!
Một tiếng nổ chấn động cửu thiên.
Đợt kiếp cuối cùng đã đến!
“BẠO KIẾM TRẤN NGỤC TRẢM!”
Lê Vĩ rống giận, hai tay nâng lên cự kiếm xông thẳng lên vân tiêu.
NGAO!
Hư ảnh Trấn Ngục Bạo Long ngửa đầu rít gào sau lưng hắn, kinh thiên động địa…
Một chém kết hợp giữa hai sự cuồng bạo triển khai!
Cuồng bạo của Kiếm – cuồng bạo của Long.
Vết kiếm cự đại hàng nghìn trượng, bổ thẳng vào Hắc Sát Lôi Kiếp.
Thế giới mất đi âm thanh, tầm mắt như mù loà…
Một vòng tròn năng lượng khổng lồ bành trướng từ tâm va chạm, xé toạc tầng mây, để lộ ra khoảng không xa thẳm của hư vô…
Toàn trường ngạt thở…
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
