NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 177: BẠO UYÊN KIẾM! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
RĂNG RẮC…
OÀNH OÀNH…
Dư chấn của cú va chạm khiến không gian bị bóp méo, ánh sáng trắng và đen đan xen tạo thành một vùng hỗn loạn.
Khắp càn khôn, chỉ có thể chứng kiến hoả và lôi đang triệt tiêu lẫn nhau…
Dư ba kinh khủng lan tràn, lúc này không chỉ là các Trận Sư… mà Phù Sư của Thiên Tà Giáo cũng phải gia nhập, dùng Phù Văn gia cố không gian, bảo vệ một vùng thiên địa.
Bằng không chỉ cần một chút thiên uy vô tình quét xuống, cũng đủ khiến hàng nghìn đệ tử tan xương nát thịt.
Đây là lúc các đệ tử hiểu ra rằng, những cường giả cao cao tại thượng ngày thường… lại quan tâm đến bọn hắn khi xảy ra biến cố đến như vậy.
Lợi ích của việc có thế lực chống lưng.
Chẳng biết qua bao lâu sau…
Khi luồng lực lượng dư thừa dần tan đi, để lộ ra một cảnh tượng khiến toàn bộ Thiên Tà Giáo phải nghẹt thở.
Giữa không trung, Lê Vĩ đứng đó, vảy rồng trên người hắn nứt vỡ, Khắc Trận Trường Bào chỉ còn là vải vụn…
Lại một kiện Pháp Bảo cao cấp hy sinh.
Bỉ Ngạn Mặt Nạ cũng ảm đạm vô quang, may mắn nó là hàng Cửu Tinh, vẫn trụ được…
Đôi tay của Lê Vĩ nát bấy, lộ ra cả xương cốt trong suốt bên trong, từng đốt xương và những mảnh thịt vụn vẫn nắm chặt chuôi kiếm, máu tươi không ngừng rỉ xuống…
Đợt Hắc Sát Lôi Kiếp cuối cùng đã bị xé toạc, biến thành những tia điện đen li ti yếu ớt chạy dọc theo lưỡi kiếm như quân bại trận đang rên rỉ.
KENG!
Thanh kiếm bỗng phát ra một tiếng ngân thanh thúy, nhưng lần này không phải tiếng rít gào của quái vật, mà là tiếng reo vui của một vị vương giả vừa tìm được minh chủ.
Hoả diễm từ thân kiếm bắn lên, kết thành một chữ BẠO như minh chứng cho phong thái vương giả.
Chữ BẠO này vừa có sự âm u, ác liệt của tà ác… vừa có sự oai phong lẫm liệt của chính nghĩa hiện thân.
Nửa tà nửa chính!
Đây là ý chí của Kiếm.
Tuỳ vào cách ngươi sử dụng nó…
Chính – thiên địa hân hoan.
Tà – tai ương giáng thế.
Đó là cảm giác trong nội tâm của tất cả vào thời khắc này…
“Thành… thành rồi!” Nham Dương run rẩy toàn thân, giọng lão khàn đặc nhưng chứa đựng sự tự hào vô biên, lẩm bẩm trong miệng:
“Vượt kiếp sinh linh, chủ kiếm hợp nhất… Danh khí toàn thiên hạ, từ nay phải có một chỗ cho nó!”
“Không!” Như nghĩ đến điều gì, lão cực độ tự tin thì thào:
“Phải vào hạng mười trên Danh Khí Bảng hoặc hơn!”
Dưới mặt đất, đệ tử 36 các và 18 đường đồng loạt quỳ gối, không phải vì họ muốn… mà là vì áp lực từ thanh kiếm truyền xuống quá lớn.
Sự cuồng bạo như một ngọn núi đè nặng lên linh hồn, khiến bất cứ ai có ý định phản kháng đều cảm thấy tim đập chân run.
Tần Thủy Dao đứng ngây người, thanh kiếm trong tay nàng lúc này đã hoàn toàn im lìm, như thể đang cúi đầu trước một thực thể tối cao.
Nàng nhìn lên bóng hình thần bí mang mặt nạ Bỉ Dực kia, tâm thần rung động mạnh mẽ:
“Hắn không chỉ chế ngự được nó… hắn còn biến nó thành một phần cơ thể mình. Lê Vĩ, rốt cuộc giới hạn của ngươi ở đâu?”
Thiếu niên cần mình dẫn dắt và chiếu cố năm nào, nay đã làm được điều mà bản thân mình không tưởng.
Tần Thuỷ Dao xem như đã hiểu, vì sao sư tôn dốc tâm huyết lên hắn như vậy…
Mây đen dần dần tán đi, uy thế từ thiên kiếp không còn tồn tại…
Cầu vòng xinh đẹp vắt ngang bầu trời, mang đến cảm giác sau cơn mưa trời lại sáng.
Mọi người nín thở trước thời khắc này, bọn hắn hiểu rằng Tuyệt Thế Danh Khí đã chính thức được khai sinh.
Lê Vĩ cố gắng nhướn mày, nơi thiên không vẫn còn một vết rách khổng lồ như đáy vực sâu thẳm.
Vết rách này do nhát chém kinh hoàng va đập cùng Hắc Sát Kiếp Lôi mà tạo ra…
Một chữ UYÊN – đại diện cho vực thẳm vô tận trong từng lần vung kiếm.
Một chữ BẠO – đại diện cho ngông nghênh, điên cuồng của kiếm trong tay.
“Tên của ngươi!” Lê Vĩ kiên định mà lạnh lùng, trầm giọng thốt lên:
“BẠO UYÊN KIẾM!”
KENG!
Cự kiếm điên cuồng ngâm vang, cái miệng như vòng xoáy nơi trung tâm xoay tròn bày tỏ sự thích thú.
Linh khí khắp nơi kéo về, kết thành hai chữ Bạo Uyên như thực chất giữa càn khôn.
“Công nhận rồi!” Nham Dương cất tiếng cười to:
“Bạo Uyên Kiếm – Tuyệt Thế Danh Khí do chính lão phu đúc ra!”
Hahaha…
Tiếng cười tràn ngập ngông nghênh, tràn ngập tự hào trước thành tựu vô tiền khoáng hậu của chính bản thân.
Khi cười có máu rỉ ra, ngũ tạng từng mảnh nhỏ… nhưng vẫn cứ là cười thật sảng khoái.
Một đời Luyện Khí Sư – cảm thấy sống đã quá đủ.
“PHỐC!”
Lê Vĩ thổ huyết…
Toàn thân bỗng nhiên rơi rụng như diều đứt dây.
Một đợt điên cuồng, hắn đã vận dụng cả lực lượng trong Tinh Động vào Lò Luyện Ngục, cung cấp Hơi Thở Bạo Long để ngạnh kháng đợt Thiên Kiếp cuối cùng.
Hắn như nỏ mạnh hết đà… ngay cả sức lực để nâng tay thi triển Quy Sinh Châm Pháp cũng không thể làm nổi.
Bạo Uyên Kiếm chủ động bay xuống thấp, dùng thân kiếm to lớn của mình nâng đỡ lấy tấm lưng của Lê Vĩ…
Hiển nhiên, nó đã triệt để tán thành vị chủ nhân này.
Vốn xuất phát từ Phôi của Linh Huyền Song Kiếm đã quá thân thuộc, từng loại nguyên liệu đều do chính tay Lê Vĩ thu thập, quá trình luyện chế thấm đẫm máu, hồn và lực lượng của hắn rót vào từng bộ phận của kiếm.
Thậm chí ở đợt Thiên Kiếp huỷ diệt cuối cùng, Lê Vĩ vẫn bất chấp nguy hiểm mà đồng sinh cộng tử.
Quái vật khó thuần… nhưng gặp đúng minh chủ, vẫn sẽ cúi xuống cái đầu cao ngạo.
Cả Thiên Tà Giáo không dám thở mạnh…
Ánh mắt của rất nhiều kẻ xuất hiện vẻ tham lam và điên cuồng, nhưng lại tràn ngập do dự.
Đối với những kẻ yếu, bọn hắn biết mình không đủ tư cách cướp đoạt, thanh kiếm này có thể phản phệ chết chủ bất cứ lúc nào… dù là Hợp Thể Kỳ hay Đại Thừa Kỳ, vẫn không tự tin.
Đối với những kẻ mạnh như Trưởng Lão, bọn hắn lại biết kẻ đeo mặt nạ kia chính là ai.
Vị phu quân đã kết Minh Hôn cùng với Giáo Chủ.
Nếu là trước đây, các Trưởng Lão chỉ nể trọng Lê Vĩ vì kinh sợ Tà Liễu, chỉ xem hắn như một hậu bối có tiềm năng phi phàm.
Thì hiện tại, với màn thể hiện ra chiến lực hung tàn, chinh phục Bạo Kiếm, nghịch thiên ngạnh kiếp… ánh mắt của các Trưởng Lão nhìn về Lê Vĩ đã hoàn toàn thay đổi.
Đây là kẻ có thể xứng đôi với Giáo Chủ.
Chỉ cần hắn trưởng thành, hắn sẽ là nhân vật đỉnh cấp của Thiên Tà Giáo.
Các Trưởng Lão vô thức hạ mình, đây là sự tôn trọng trước cường giả… thế nên cũng không dám ra tay.
Tuy nhiên, vẫn còn một ngoại lệ.
“Hahaha!”
Giữa không gian yên tĩnh, một tiếng cười già nua hưng phấn vang vọng thương khung:
“Danh Khí chỉ xứng với cường giả, một hậu bối Luyện Hư Kỳ há có thể tương xứng?”
Tuy rằng Lê Vĩ biểu hiện bất phàm, nhưng khí tức trên thân chỉ là Luyện Hư Kỳ không thể che giấu được.
Mà đứng trước Độ Kiếp Kỳ – Luyện Hư Kỳ quả thật chỉ là con kiến.
“Đại Trưởng Lão?” Các vị Trưởng Lão khác biến sắc mặt.
Không sai, kẻ ngấp nghé Bạo Uyên Kiếm chính là Diệu Thủ Đan Lão, người vừa được tổ chức đại lễ nhậm chức Đại Trưởng Lão không lâu.
Bất cứ Luyện Đan Sư nào đều là tu sĩ chủ tu Hoả Hệ.
Vừa lúc, Bạo Uyên Kiếm chính là Hoả Hệ Danh Khí tuyệt đỉnh, cực kỳ phù hợp.
Diệu Thủ Đan Lão vừa là Cửu Tinh Luyện Đan Sư, vừa là Độ Kiếp Hậu Kỳ hàng thật giá thật…
Với thân phận của lão, thừa khả năng chèn ép một hậu bối Luyện Hư Kỳ để cướp đoạt tất cả.
Và quan trọng nhất, lão vừa gia nhập Thiên Tà Giáo chưa được lâu… không biết về lần “Minh Hôn” kia được tổ chức.
“Đừng!” Các Trưởng Lão khác ở phía sau quát lên.
“Các ngươi không đoạt, lão phu đoạt!” Diệu Thủ Đan Lão cười haha.
Thực lực của Độ Kiếp Kỳ sao mà kinh khủng, một bước chân đã vượt qua không gian, xuất hiện ngay phía trước mặt Lê Vĩ.
Trong ánh mắt Diệu Thủ Đan Lão, một ý nghĩ điên cuồng hiện ra:
“Giáo Chủ ưa tu Tà Lực, chắc không thích dùng Hoả Hệ Danh Khí… sẽ không tranh đoạt với lão phu đâu.”
Tại Thiên Tà Giáo, người duy nhất mạnh hơn lão là Giáo Chủ… nhưng nàng không cần Bạo Uyên Kiếm, vậy nên lão cũng chẳng ngần ngại mà ra tay.
Một khi sở hữu Tuyệt Thế Danh Khí này, chiến lực của lão thậm chí có thể tiếp cận Giáo Chủ.
Nghĩ như vậy, tham lam trong mắt càng nồng đậm, vung ra Hoả Trảo chụp thẳng xuống Bạo Uyên Kiếm.
Hơn nữa một trảo này, còn chứa đựng sát khí muốn giết người.
Đối với lão quái vật như Diệu Thủ Đan Lão, hiểu rằng một khi mình cướp mất Tuyệt Thế Danh Khí, kẻ đeo mặt nạ này chắc chắn hận mình thấu xương.
Thiên tài, yêu nghiệt đã gây thù rồi… phải bóp nát từ trong trứng nước, tuyệt không cho cơ hội trưởng thành, bằng không sự trả thù của hắn sẽ là ác mộng.
Một Hoả Trảo tung ra, vừa muốn đoạt kiếm… vừa muốn mạng người.
“Không thể!” Tần Thuỷ Dao hoá thành kiếm ảnh lao vọt lên muốn ngăn chặn.
Nhưng tốc độ của nàng quá chậm… chỉ có lòng, không đủ lực.
Toàn Giáo tim đập chân run, Đại Trưởng Lão làm thế cũng quá quyết đoán rồi.
Bất quá với thực lực và địa vị của lão, lại đủ tư cách.
Sát khí hoá thành thực chất, bầu trời vừa hồi quang lại trở nên âm u…
Đại Trưởng Lão rùng mình, bởi vì sát khí này không đến từ phía lão.
Chẳng biết từ bao giờ, hàng nghìn ngôi sao hoá thành biển cả trên bầu trời, Tinh Thần Lực mênh mông dậy sóng…
Trong từng đợt sóng nước, cái bóng của một con rồng bạc giương nanh múa vuốt hiện thân.
Long Uy của Độ Kiếp Viên Mãn lãnh khốc vô tình, hung hăng vồ xuống.
Thiên Nhàn Tinh – Công Tôn Thuyên ra tay!
“Phụ thân cẩn thận!” Nhi tử của Diệu Thủ Đan Lão – Diệu Đan Phong lớn tiếng kinh hô.
Diệu Thủ Đan Lão xoay người, trước nguy cơ sinh tử, liền nuốt một viên Cửu Tinh Thăng Hoa Đan vào trong bụng.
ỪNG ỰC.
Khí thế của lão bỗng nhiên bùng nổ, đạt đến Độ Kiếp Viên Mãn, hai mắt đục ngầu nhìn rồng bạc trên cao, lãnh đạm nói:
“Mặc kệ ngươi là ai muốn đánh lén, nơi này là Thiên Tà Giáo – không phải chỗ giễu võ giương oai.”
Mặc dù biết rằng mình phục dụng Cửu Tinh Thăng Hoa Đan sẽ không địch lại Độ Kiếp Viên Mãn chân chính…
Nhưng chỉ cần cầm cự một hơi, tin chắc Giáo Chủ sẽ ra tay tương trợ.
Tầm vóc và ý nghĩa của Cửu Tinh Luyện Đan Sư đối với bất cứ thế lực nào cũng là quá lớn.
Diệu Thủ Đan Lão không tin Giáo Chủ sẽ nhìn mình bị cường địch tấn công.
RĂNG RẮC…
Không gian sụp xuống, quả nhiên bóng hình tuyệt đại phong hoa của Thiên Tà Giáo Chủ đã tiếp cận.
“Hahaha, Giáo Chủ trợ lão phu… chúng ta tru sát con rồng này!” Diệu Thủ Đan Lão hài lòng cười to:
“Giáo Chủ đến nhanh hơn dự kiến!”
Nhưng giây tiếp theo, nụ cười trên mặt lão cứng ngắt…
Bởi vì Thiên Tà Giáo Chủ vừa tiếp cận, hai tay huy động Thiên Tà Chi Lực ngút trời, hình thành tầng tầng lớp lớp chưởng ấn đập thẳng vào lưng lão tà phía sau.
PHỐC!
Diệu Thủ Đan Lão như diều đứt dây bay ngược, đan điền nát bấy ngay lập tức…
Tinh Thần Chi Long do Công Tôn Thuyên hoá thành vừa lúc giáng lâm, vuốt rồng lãnh khốc vồ ra.
XOẸT…
Một vị Cửu Tinh Luyện Đan Sư – Độ Kiếp Hậu Kỳ… ở trước mặt tu sĩ Thiên Tà Giáo hoá thành mảnh nhỏ, thần hồn câu diệt.
Linh hồn của lão gào thét bay ra, bị Công Tôn Thuyên phát động long trảo chụp xuống.
Ngay lúc nàng định xé toạc cho lão khỏi siêu sinh, Hắc Bạch Song Linh liền từ trong ống tay áo của Lê Vĩ bay ra, thánh thót nói:
“Tiểu thư xin dừng tay! Linh hồn này có lợi lớn cho công tử!”
Một tiếng “tiểu thư” rất được lòng của Công Tôn Thuyên, sự tức giận trong long nhãn của nàng chậm rãi tán đi, nắm lấy linh hồn Diệu Thủ Đan Lão hạ xuống.
Ở bên cạnh, Tà Liễu đã ôm lấy Lê Vĩ vào lòng, tiện tay chụp lấy Bạo Uyên Kiếm vác lên vai.
Đối mặt với vị chủ mẫu mà ngay cả chủ nhân của mình cũng phải nể trọng, Bạo Uyên Kiếm ngoan ngoãn dị thường, không dám có chút nghịch ngợm.
“KHÔNG!” Diệu Đan Phong hoảng loạn gào lên:
“Thả phụ thân ta ra!”
Tần Thuỷ Dao và Hắc Phù bạo khởi sát ý, lao thẳng đến Diệu Đan Phong điên cuồng phát động công kích.
Diệu Đan Phong còn cố gắng phản kháng, cho đến khi Yến Bảo Nhi dịch không đến từ phía sau, một quyền dứt khoát đấm tạc đầu hắn.
Tinh Thần Chi Long toả sáng, hoá trở về thành Tinh Thần Các Chủ – Công Tôn Thuyên, ung dung rơi xuống cạnh Tà Liễu, bất mãn hừ một tiếng:
“Đại tỷ, trưởng lão mà ngươi thu nhận đúng là loại có mắt không tròng.”
“Tiễn đi đầu thai rồi còn muốn gì nữa?” Tà Liễu hờ hững nói.
“Ực!”
Mấy vị Trưởng Lão tê dại cả da đầu, ánh mắt lúc này từ kính trọng đã chuyển sang kiêng kỵ và sợ hãi khi nhìn về phía Lê Vĩ.
Nam nhân này, chẳng những là phu quân của Giáo Chủ… mà còn có Tinh Vân Các Chủ đứng ra bảo vệ.
Moá, đây là bối cảnh nghịch thiên gì?
May mắn mấy lão quái bọn hắn tâm cảnh vững, vừa rồi ức chế được lòng tham mà không ra tay.
Một vị Cửu Tinh Luyện Đan Sư, Độ Kiếp Hậu Kỳ cường giả… vừa được nhậm chức Đại Trưởng Lão… địa vị dưới một người, trên hàng tỷ người.
Nhưng chỉ vì dám tham lam nhắm vào Lê Vĩ, đã bị diệt sát trong một nốt nhạc, hoàn toàn không có dấu hiệu lưu tình.
Đổi lại bọn hắn… e rằng bảy Trưởng Lão cùng lúc xông lên, cũng không đủ cho các nàng tiêu diệt.
Tà Liễu quét mắt nhìn các Trưởng Lão, lãnh đạm nói:
“Vị trí Đại Trưởng Lão này… các vị có ý kiến gì?”
Một đám Trưởng Lão âm thầm chửi thề, vị trí Đại Trưởng Lão này xem ra chính là vận rủi đến cực điểm.
Hết Cốt Giang rồi đến Diệu Thủ Đan Lão… chẳng ai sống nổi, người sau càng là đi nhanh hơn người trước.
Trước đây bọn hắn từng tranh đoạt cho vị trí này, bây giờ lại sợ hãi, né như né tà.
Ai dám ngồi chứ?
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
