NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 178: LỜI HỨA CỦA SỰ CÔNG NHẬN! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Đối với bất kỳ thế lực nào, cũng thường âm thầm cất giấu những nội tình mà ít người hay biết.
Giống như Tinh Vân Các, người ta chỉ biết đến thiếu các chủ Vân Tương Nhi… lại không biết ẩn sau Vân Tương Nhi còn có một Vân Tương Lộ.
Thế nên khi chứng kiến nam tử thần bí được Bạo Uyên Kiếm nhận chủ, lại được đích thân Giáo Chủ và Các Chủ cùng lúc ra tay bảo vệ mà sẵn sàng tiêu diệt Diệu Thủ Đan Lão… tất cả đều vô thức nghĩ rằng, nam tử này cũng là một trong những nội tình được ẩn giấu bên trong giáo.
Là kẻ mà chỉ có nhân vật cao tầng mới biết đến…
Biểu hiện ngạnh kháng Thiên Kiếp vừa rồi quá kinh khủng, được quái vật như Bạo Uyên Kiếm nhận chủ… tiềm lực của hắn chỉ cần không phải người ngu đều sẽ hiểu.
Trước nhân vật như thế, hy sinh một Đại Trưởng Lão vừa gia nhập cũng chẳng phải điều gì khó hiểu.
Dù sao thì Thiên Tà Giáo dùng vũ lực và sức mạnh thành lập, mà không phải lập nên từ Đan Dược hay Luyện Đan Sư.
“Ra tay với người bên trong giáo, dù có là Đại Trưởng Lão cũng nghiêm trị không tha!” Tà Liễu lạnh lùng nói:
“Tất cả giải tán đi!”
Nàng phất tay, đem tài sản của Diệu Thủ Đan Lão thu vào.
Lão già này năm xưa từng ái mộ mẫu thân của nàng, gần nhất cảm thấy Thiên Tà Giáo đang trên đà phát triển, nên Tà Liễu mới mở lời chiêu mộ… cũng hứa sẽ cho đãi ngộ cao, đảm nhiệm vị trí Đại Trưởng Lão thay thế cho Cốt Giang đã chết.
Nào ngờ vừa mới tổ chức đại lễ tẩy trần chưa nguội, lại dám nhắm vào phu quân của nàng.
Vậy thì Tà Liễu không ngại tiễn lão đi một đoạn.
“Vì sao chưa công khai thân phận của hắn?” Tinh Vân Các Chủ nhìn Lê Vĩ đang hôn mê bất tỉnh hỏi.
Với ba vị Tinh Nữ tu vi Độ Kiếp Kỳ chống lưng, thân phận phu quân của Giáo Chủ không cần thiết phải che giấu.
Chưa kể những gì mà Lê Vĩ biểu hiện ra, chẳng ai dám xem thường hay thấy hắn không xứng với Giáo Chủ cả.
“Có kế hoạch riêng!” Tà Liễu ung dung nói:
“Sắp tới hắn cần tiến vào huỷ diệt Nha Ảnh, làm tiền đề để loại bỏ Hãn Quốc… thân phận chưa cần thiết lộ ra ánh sáng.”
Phu quân của Thiên Tà Giáo Chủ một khi công khai, tin tức này đủ oanh động toàn bộ Man Di Chi Địa, dù là ở Thiên Nguyên cũng sẽ ráo riết điều tra, các đại quốc hàng đầu sẽ tìm đủ mọi cách để biết lai lịch của Lê Vĩ.
Đối với việc sắp nằm vùng ở Nha Ảnh của hắn, không có lợi lộc gì.
Lần này thay vì lệnh cho các trưởng lão đem trí nhớ của toàn bộ những kẻ chứng kiến toàn cảnh xoá sạch, nàng lại không làm như thế… Điều này chứng minh, dù chưa công khai nhưng nàng cũng đang dọn đường để Lê Vĩ từng bước lộ diện ra ánh sáng rồi.
Chỉ cần chờ hắn đem Nha Ảnh thôn phệ sạch sẽ, tu vi đề thăng thêm một chút… đó sẽ là thời cơ phù hợp.
Thiên Tà Giáo hay toàn bộ thế giới này vẫn quá nhỏ bé trên quy mô bàn cờ Tinh Đấu… mỗi nước cờ, Tà Liễu đều phải suy tính cẩn trọng.
Hiểu được Tà Liễu có dụng ý riêng, Công Tôn Thuyên khẽ gật đầu, cũng chẳng dị nghị gì thêm.
“Đi!” Tà Liễu đạp không, mang theo Lê Vĩ biến mất.
Công Tôn Thuyên nhìn Yến Bảo Nhi nhún vai: “Chúng ta cũng đi!”
Chỉ là hai nàng không hề chú ý, sắc mặt của Tà Liễu có chút nghiêm nghị…
Vừa rồi khi Công Tôn Thuyên kích phát Chiếu Mệnh Thần Tinh, hoá thành Tinh Thần Chi Long… thực lực khủng khiếp đến mức ngay cả Tà Liễu cũng cảm thấy áp lực.
Thân là người đứng đầu trong các tỷ muội, Tà Liễu không cho phép mình yếu hơn.
Nàng cũng phải cố gắng!
…
Thời gian dần trôi, Lê Vĩ cảm giác mát lạnh, toàn thân tuy rằng hơi đau nhức… nhưng cũng đã ổn định vết thương.
Trong đan điền, lực lượng cũng đang từ từ hồi phục.
Hắn mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trên người Linh Lang.
Mỏ Linh Thạch Hoá Hình này đang ra sức trợ giúp hắn…
“Vất vả cho ngươi!” Lê Vĩ cười cười, đưa tay xoa xoa đầu nó.
HÚ…
Linh Lang hưng phấn tru lên đáp lại.
KENG!
Một tiếng kiếm ngân táo bạo bên cạnh vang lên, Lê Vĩ đưa mắt nhìn qua… Bạo Uyên Kiếm nặng nề cắm trên mặt đất.
Hắn đang dưỡng thương tại Thiên Tà Sơn, trọng địa của Giáo Chủ.
“Hả? chỉ còn là Bát Tinh Hạ Phẩm…” Lê Vĩ có chút tiếc nuối thở ra.
Bạo Uyên Kiếm trước đó có tiềm chất siêu việt Cửu Tinh Cực Phẩm, sau từng đợt chống lại Thiên Kiếp, đẳng cấp của nó tuột về Bát Tinh Hạ Phẩm.
Tuyệt Thế Danh Khí cũng phải khiêm nhường trước thiên địa.
“Đẳng cấp này cũng ổn rồi, đủ để chàng sử dụng!” Thanh âm trong trẻo, Tà Liễu ung dung hạ xuống, thản nhiên nói:
“Với uy lực của Bạo Uyên, nếu đẳng cấp tối đa… chàng rất khó phát huy!”
“Ừm!” Lê Vĩ gật đầu tán thành.
Trước đó dù Bạo Uyên Kiếm gần như tan vỡ sau đợt Thiên Kiếp thứ hai, hắn vẫn phải tiến vào trạng thái Trấn Ngục mới chấp chưởng được nó.
Dù sao thì Bạo Uyên Kiếm được sinh ra cho hình dạng chiến đấu mạnh hơn của Lê Vĩ, bình thường hắn đã có Thiên Tàn – Địa Khuyết các loại…
“Các nàng ấy đâu?” Lê Vĩ nhìn quanh, không phát hiện Công Tôn Thuyên và Yến Bảo Nhi.
“Công Tôn Thuyên mang theo Bảo Nhi đi đề thăng tu vi!” Tà Liễu mỉm cười:
“Chắc là đến Tội Thành quậy một trận rồi!”
Khoé miệng Lê Vĩ giật giật, mấy vị Tinh Nữ này đúng là không khiến hắn bớt lo…
Hết Lưu Xích Luyện đến khiêu khích Công Tôn Thuyên, bây giờ nàng ta lại đến tận cửa trả đũa lại.
“Các nàng tự biết cân nhắc, chỉ là đùa nghịch mà thôi.” Tà Liễu từ tốn ngồi xuống bên cạnh hắn, lấy ra một khối ngọc bội đưa vào tay Lê Vĩ:
“Chàng cứ đến gần địa phận của Hãn Quốc, kích phát ngọc bội này… sẽ có người dàn xếp để chàng tiến vào Nha Ảnh, trở thành Công Công trong hoàng cung!”
“Nhưng làm Thái Giám cần phải thiến?” Lê Vĩ rùng mình.
“Đây này…” Tà Liễu bật cười, đưa cho hắn một tấm Phù Chú bằng hai ngón tay, nháy mắt:
“Cửu Tinh Hoá Không Phù, có thể tạm thời giấu một bộ phận cơ thể thành hư không, hãy dán vào nơi cần dán…”
“Đáng ghét!” Lê Vĩ bực mình xoay người, hung hăng đem Tà Liễu đè xuống, cúi đầu khoá chặt đôi môi đỏ thẳm của nàng, ngấu nghiến nói:
“Trần đời chỉ có nàng rình rập biến phu quân thành thái giám, xem ta trừng trị nàng!”
“Thương thế chưa lành đâu, nhẹ nhàng một chút!” Tà Liễu hừ lạnh.
“Vậy nàng chủ động!”
Lê Vĩ cười hắc hắc, thoải mái nằm im…
Trời quang mây tạnh, Lê Vĩ ôm thê tử trong lòng, vuốt ve tấm lưng trần của nàng, thong thả hỏi:
“Nàng an bài Tần Thuỷ Dao thế nào?”
Hắn biết tình cảm giữa Tà Liễu và Tần Thuỷ Dao rất tốt, bằng không với bản tính cường thế của nàng… sau chuyện của Cốt Giang, dù Tần Thuỷ Dao có mười cái mạng cũng không đủ đền tội.
Nhưng Tà Liễu vẫn rộng lượng bỏ qua, thậm chí tạo điều kiện cho Tần Thuỷ Dao tu kiếm, địa vị đại sư tỷ ngày càng vững vàng.
“Tinh Vệ!” Tà Liễu đáp hai chữ.
Ánh mắt Lê Vĩ chớp động, hắn hiểu nàng muốn nói gì…
Trong bàn cờ Tinh Đấu, ngoại trừ Tinh Chủ – Tinh Nữ… vẫn còn những thực thể liên kết khác.
Trong đó Tinh Vệ chính là thị vệ của Tinh Nữ, mỗi Tinh Nữ sẽ được quyền thu phục một người làm Tinh Vệ.
Tinh Vệ trở thành hộ vệ trung thành của Tinh Nữ, vĩnh viễn không thể phản bội… đổi lại cũng sẽ được kế thừa một phần sức mạnh của Tinh Nữ.
Tinh Vệ không phân biệt nam hay nữ, bất quá Tần Thuỷ Dao lại là Tinh Vệ được Tà Liễu tuyển chọn.
Trong các trận chiến, Tinh Vệ là cánh tay đắc lực của Tinh Nữ, thậm chí có thể hy sinh vì Tinh Nữ và Tinh Chủ của nàng.
Thế nên đa số Tinh Nữ đều sẽ tận dụng Tinh Vệ của mình… đây là một ưu thế cực lớn.
“Xem ra ngay từ khi thu phục Tần Thuỷ Dao làm đồ đệ, nàng đã muốn bồi dưỡng nàng ấy làm Tinh Vệ rồi!” Lê Vĩ cười nói.
“Không sai, Công Tôn Thuyên cũng như thiếp thôi… bồi dưỡng Vân Tương Lộ làm Tinh Vệ, còn Vân Tương Nhi sẽ là người thừa kế ngôi vị Các Chủ!” Tà Liễu gật đầu thừa nhận:
“Thiếp tuy chỉ nhận mỗi Tần Thuỷ Dao, bất quá đã chuẩn bị người thừa kế vị trí Giáo Chủ rồi, dù sau này chúng ta phi thăng Tiên Giới… sẽ có người tiếp quản Thiên Tà Giáo!”
“Vậy khi nào nàng sẽ lập Vệ Ước?” Lê Vĩ hỏi.
“Sắp rồi… cũng đến lúc để Thuỷ Dao biết những gì phải đối mặt trong tương lai!” Tà Liễu nói:
“Đến lúc đó, Tần Thuỷ Dao sẽ được tiếp nhận một phần tu vi của thiếp, khả năng cao đạt đến Hợp Thể Kỳ!”
“Ừm!” Lê Vĩ sảng khoái gật đầu:
“Ta cũng rất thích Thuỷ Dao, lựa chọn không tệ!”
“Có mỹ nhân nào ngươi không thích?” Tà Liễu nhếch môi:
“Còn cả vị trí Tinh Sủng, thiếp cũng đã có mục tiêu rồi!”
Lê Vĩ vuốt cằm, Tinh Sủng là sủng vật của Tinh Nữ… sẽ phò tá Tinh Nữ chiến đấu.
Tinh Sủng cũng phải lập khế ước chủ tớ với Tinh Nữ.
Tinh Vệ và Tinh Sủng sẽ được tiến vào Tinh Động cùng với Tinh Nữ trong đan điền của Tinh Chủ, hưởng thụ đãi ngộ tu luyện và trị thương.
Tinh Chủ – Tinh Nữ – Tinh Vệ – Tinh Sủng… trong đó Tinh Vệ và Tinh Sủng là phụ trợ, một người và một thú.
Tinh Sủng có nhiều dạng.
Như Tiểu Bối cũng có thể làm Tinh Sủng, hoặc Oa Oa cũng làm được Tinh Sủng.
Muốn loài hỗ trợ chiến đấu hay loài làm thú cưỡi, tuỳ thuộc vào quyết định của Tinh Nữ.
“Tinh Sủng sẽ là loại nào?” Lê Vĩ hứng thú hỏi.
“Bí mật!” Tà Liễu nhoẻn miệng cười thần bí:
“Yên tâm, sẽ không chọn giống đực làm chàng chướng mắt!”
…
Luyện Khí Đường.
Hoả Diệm Sơn sụp đổ, Tam Trưởng Lão – Nham Dương đang trị thương ở nơi này.
Lê Vĩ thi triển Càn Khôn Cốt, lặng lẽ dịch chuyển không gian tiến vào mật thất.
“Tham kiến Giáo Quân!” Nham Dương thấy hắn xuất hiện cũng không bất ngờ, ngược lại mở miệng chào hỏi.
Lão đã sớm đoán được Lê Vĩ sẽ đến thăm mình…
“Gọi ta là Giáo Quân sớm vậy sao?” Lê Vĩ cười, Giáo Quân là phu quân của Giáo Chủ, hắn cũng khá hưởng thụ danh xưng này.
“Với tiềm năng của ngài, vị trí Giáo Quân đã là ván đã đóng thuyền!” Nham Dương mỉm cười, hàm râu bạc khẽ rung:
“Gọi thế là chuẩn rồi!”
Lê Vĩ gật đầu, đem Bạo Uyên Kiếm lấy ra…
KENG!
Thanh kiếm này nghe lời hắn, ngoan ngoãn hướng về phía Nham Dương bay đến.
Đây vừa xem như nhận lỗi vì đã phá huỷ Hoả Diệm Sơn, vừa để Nham Dương chứng kiến Tuyệt Thế Danh Khí do chính mình rèn đúc.
“Hít!” Nham Dương kích động đến hít sâu một hơi, bất chấp cảm giác đau đớn khắp toàn thân từ trên giường ngồi dậy.
Lê Vĩ lấy ra một viên Cửu Tinh Luyện Thương Đan ném vào miệng lão, đây là đan dược Tà Liễu cho hắn từ nhẫn trữ vật của Diệu Thủ Đan Lão.
Đồng thời, Lê Vĩ ra phía sau lưng Nham Dương ngồi, Dẫn Truyền Cửu Châm kẹp trong khe ngón tay, liên tục hướng về lưng của lão điểm xuống.
Không thi triển Quy Sinh Châm Pháp, lần này hắn thi triển một loại Y Thuật gọi là Hồi Xuân Tam Bách Châm.
Quy Sinh Châm Pháp chỉ chữa trị vết thương, còn Hồi Xuân Tam Bách Châm có thể phục hồi phần nào tuổi thọ.
Sau khi Nham Dương thi triển hai lần hiến tế máu để triệu hoán Hoả Kiếp, đã tổn thất tận hai phần ba thọ nguyên…
Lê Vĩ phát động toàn lực, điểm châm liên tục vào lưng lão, cải tiến từng ngõ ngách đã bị lão hoá, mượn lực lượng khổng lồ từ Cửu Tinh Liệu Thương Đan lan tràn khắp toàn thân, kéo dài tuổi thọ…
Nham Dương đã vì hắn luyện kiếm, hắn cũng muốn dùng Y Thuật tốt nhất hiện có của mình để hồi báo.
Y của Quỷ Cốc bát đại tinh thâm, nhưng đa phần đều cần tu vi cao cường mới thi triển được.
Lê Vĩ hiện tại, còn chưa tận dụng được một phần nghìn…
Hồi Xuân Tam Bách Châm đã là biện pháp phù hợp nhất với tình huống này.
Từng ngón tay của hắn tinh xảo bay múa, từng châm cắm vào lưng của Nham Dương rồi rút ra như tàn ảnh…
Hồi Xuân Tam Bách Châm cần phải điểm đủ ba trăm lần châm cứu… mỗi lần đều tiêu hao cực lớn.
Lê Vĩ đầu đầy mồ hôi, vừa ăn vào thịt của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển để có sức, vừa uống đan dược lấy được từ Diệu Thủ Đan Lão, vừa giúp Nham Dương trị liệu và kéo dài tuổi thọ.
Kéo dài tuổi thọ cho một người hiến mệnh đến thiên địa không phải dễ dàng.
Hơn một nửa số đan dược cung cấp năng lượng của Diệu Thủ Đan Lão đều bị Lê Vĩ dùng sạch…
Bất quá Nham Dương lúc này hoàn toàn không để ý đến trạng thái của mình, cũng mặc kệ Lê Vĩ đang làm gì trên thân thể.
Lão đã hoàn toàn trầm mê vào Bạo Uyên Kiếm đặt trước mặt mình…
Ánh mắt rưng rưng, vừa tự hào, vừa kích động, vừa mãn nguyện như đã tạo ra được đứa con tinh thần tốt nhất.
Bàn tay chai sạn vuốt ve thân kiếm, chạm nhẹ vào lưỡi kiếm, cảm nhận hơi lạnh từ kim loại và sức nóng cuồng bạo ẩn chứa bên trong, quan sát cách cái miệng như vực sâu vận hành…
“Đây chính là Tuyệt Thế Danh Khí hùng mạnh… do chính lão phu tạo ra!” Nham Dương thì thào:
“Nếu ở đẳng cấp Cửu Tinh Cực Phẩm, ta tin chắc có thể đứng vào nhóm năm kiện đứng đầu trên Danh Khí Bảng.”
“Danh Khí Bảng?” Lê Vĩ đang trị liệu cũng phải vểnh tai.
“Danh Khí Bảng là bảng xếp hạng các loại Danh Khí cường đại tại Huyền Binh Đại Lục, gồm cả Tạo Hoá Danh Khí và Tuyệt Thế Danh Khí.” Nham Dương ra vẻ bất mãn:
“Tu sĩ tại Huyền Binh Đại Lục tâm cao khí ngạo, xem thường Danh Khí xuất hiện ở Man Di Chi Địa chúng ta nên chưa từng cho lên bảng, Danh Khí Bảng chỉ toàn là Danh Khí nổi danh ở nơi đó mà thôi.”
“Nhưng lão phu vững tin, Bạo Uyên Kiếm đủ vào nhóm đầu!”
“Còn có chuyện đó sao?” Lê Vĩ ánh mắt loé lên, tự tin nói:
“Tương lai nếu đến Huyền Binh Đại Lục, ta phải để Bạo Uyên Kiếm đỉnh bảng… mà tên tuổi của người đúc kiếm, cũng phải chấn động thương khung, lưu danh thiên cổ.”
“Đây là lời hứa, cũng là sự công nhận của ta đối với Tam Trưởng Lão ngươi!”
Nham Dương toàn thân run rẩy, chỉ cảm thấy máu huyết sục sôi…
Mặc dù lão tự tin, nhưng thiên hạ to lớn, thế giới mênh mông… sẽ không thiếu Luyện Khí Sư tuyệt đỉnh đúc ra Danh Khí lợi hại, càng là có Tạo Hoá Danh Khí do trời đất khai sinh mang quyền năng khủng bố.
Nhóm năm kiện, đã cảm thấy đánh giá của mình rất cao…
Nào ngờ, mục tiêu của Lê Vĩ là vị trí số một.
Người đúc ra Danh Khí số một, chẳng phải cũng là Luyện Khí Sư đệ nhất thiên hạ hay sao?
Đây là sự công nhận lớn nhất! không chỉ ở trình độ Luyện Khí, mà còn công nhận cả cuộc đời!
Tuy rằng rất khó khăn, nhưng Nham Dương ở thời khắc này lại có niềm tin mãnh liệt…
Giáo Quân sẽ làm được!
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
