NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 113: ĐỔI KẾ HOẠCH! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
“À đúng rồi, Tiểu Đồng ngươi từng nói nếu như ta thành công sáng tạo lịch sử, ngươi sẽ có thưởng.”
Lê Vĩ chợt nhớ đến lời nói trước đây, bèn đề cập lại: “Hiện tại Siêu Nguyên Anh đúc thành, mà ta cũng đột phá đến Hoá Thần Kỳ rồi… phần thưởng đâu?”
Tiểu Đồng từng nói muốn làm chủ nhân của nó, phải trở thành cổ kim duy nhất…
Khi đó Nhất Phẩm Kim Đan cũng bị nó xem thường.
Nhưng khi Lê Vĩ thành công dung hợp Nhất Phẩm Kim Đan cùng với Thai Khí, đúc ra Siêu Nguyên Anh, đây đã đáp ứng điều kiện của Tiểu Đồng.
“Yên tâm, ta đã hứa đương nhiên không nuốt lời.” Tiểu Đồng thản nhiên nói:
“Giúp ngươi tiếp nhận một loại truyền thừa, chính là phần thưởng của ta.”
“Truyền thừa?” Ánh mắt Lê Vĩ híp lại, tim vô thức đập nhanh.
Truyền thừa mà Tiểu Đồng xem trọng, chắc chắn khủng khiếp dị thường.
“Truyền thừa này do chủ nhân trước đây của ta lưu lại, giúp ngươi nhập môn Y Đạo, Âm Dương Thiên Cơ Đạo.” Tiểu Đồng trịnh trọng nói.
“Chủ nhân cũ?” Lê Vĩ hít một ngụm lãnh khí.
Từ khi nhận thức đến nay, hắn biết Tiểu Đồng luôn mắt cao hơn đầu, chưa từng xem cường giả ở thế giới này vào mắt, chỉ có mỗi Cầu Thang thần bí là được nó tôn kính.
Vậy có thể tưởng tượng, chủ nhân trước của Tiểu Đồng nhất định là bậc đại năng thông thiên triệt địa.
Truyền thừa của một vị như thế, có thể không làm hắn thèm thuồng và kích động sao?
“Nhưng để mở ra truyền thừa, cần một nguồn năng lượng cực lớn.” Tiểu Đồng bất đắc dĩ nói:
“Ít nhất là 20 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm làm nguyên liệu.”
“20 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm?” Khoé miệng Lê Vĩ co giật.
Trong thời gian qua, hắn thu hoạch rất nhiều… nhưng số mỏ Linh Thạch Cực Phẩm còn chưa vượt quá hai bàn tay.
Tài sản của Kim Bằng Cửu Trưởng Lão và Tiểu Bằng Vương cũng chỉ có hai mỏ Linh Thạch Cực Phẩm mà thôi.
Tiểu Đồng vừa mở miệng đã muốn tận 20 mỏ rồi?
“Thế nào? ngươi không muốn?” Tiểu Đồng lãnh đạm hỏi.
“Muốn, đương nhiên là muốn!” Lê Vĩ cắn răng:
“Dù phải liều mạng, ta cũng phải thu thập cho đầy đủ!”
Tích luỹ, tiết kiệm… cố gắng rồi sẽ có lúc đạt được số lượng Linh Thạch đó.
“Như thế rất tốt!” Tiểu Đồng ra vẻ bí hiểm:
“Tin tưởng ta, truyền thừa sẽ không làm ngươi thất vọng.”
“Có thể hỏi một chút được không, Âm Dương Thiên Cơ Đạo là cái gì thế?” Lê Vĩ tràn ngập hiếu kỳ.
Hắn đối với khái niệm này hoàn toàn không biết gì cả, có thể nói là dốt đặc cán mai.
“Thiên Cơ… có thể hiểu là thấu thị quá khứ vị lai, nhìn xuyên luân hồi, chấp chưởng khí vận trong trời đất.” Tiểu Đồng tuỳ tiện giải thích:
“Về phần cụ thể hơn, chờ ngươi tiếp xúc với truyền thừa sẽ tự khắc hiểu.”
“Được rồi!” Lê Vĩ gật gù chấp nhận.
Vẫn chưa rảnh rỗi, hắn kích phát Càn Khôn Cốt, đem Thời Gian gia tốc gấp năm lần.
Đạt đến Hoá Thần Kỳ, Càn Khôn Cốt lại có sự phát triển, Lê Vĩ có thể khống chế Thời Gian và Không Gian trong phạm vi nhất định trôi nhanh hoặc chậm hơn năm lần bình thường.
Song Cực Trận Đồng vận chuyển, bắt đầu tu luyện, tiếp nhận truyền thừa của Trận Cuồng Lang Quân.
Đầu tiên là cách thức dùng Linh Lực khắc thành Trận Văn, sau đó lại dùng Trận Văn tụ thành Trận Pháp.
Có Thiên Mệnh Cách – Âm Dương Trận Sư hỗ trợ, thiên phú về phương diện Trận Đạo của Lê Vĩ cực kỳ nghịch thiên.
Yến Ất thấy hắn chăm chỉ như vậy cũng bị kích thích, liền ngồi xuống ở đối diện, lâm vào nghiên cứu các loại Trận Pháp.
Tu luyện không ngày tháng…
Thời gian thấm thoát, một năm qua đi…
“CHÍT!”
Tiểu Bối kêu lên một tiếng hưng phấn, bộ lông trên người óng ánh từng tia kim quang.
Nó đã luyện hết viên Yêu Đan của Tiểu Bằng Vương, đạt đến Yêu Thú Ngũ Giai Viên Mãn, tương đương Hoá Thần Viên Mãn, tu vi còn cao hơn cả Lê Vĩ.
Hải Khiếu Kinh đã luyện đến tầng cuối cùng, đan điền của Tiểu Bối như một vùng biển nhỏ, chứa năm loại Linh Lực và Dị Thuộc Tính vượt xa đồng cấp, có thể cùng với Lục Giai Yêu Thú chiến một trận ra trò.
Tiểu Bối vui vẻ nhảy tung tăng, lại phát hiện Lê Vĩ và Yến Ất đang tu luyện, Linh Lực xoay tròn xung quanh hai người đang biến thành các loại Trận Văn ảo diệu.
Tiểu Bối vô cùng hiểu chuyện, chạy sang một bên lấy thịt nướng còn lại của Tiểu Bằng Vương gặm cắn, củng cố tu vi.
Lại một năm nữa trôi qua…
Song Cực Trận Đồng trở nên thâm thuý, Lê Vĩ nhẹ nâng tay… từng luồng từng luồng Âm Dương Linh Lực nhảy nhót trong lòng bàn tay, rồi biến thành Trận Văn trong một ý niệm của hắn.
Hàng nghìn, hàng vạn Trận Văn bay ra, lập xuống một Trận Pháp.
Chính là Phản Lực Trận nhưng đẳng cấp chỉ ở mức Ngũ Tinh.
Hiển nhiên, Lê Vĩ đã trở thành một vị Ngũ Tinh Trận Sư.
Có Càn Khôn Cốt đẩy nhanh tiến độ, hắn tuy chỉ mất hai năm… nhưng thực ra chính là mười năm.
Mười năm để từ một tay mơ, trở thành Ngũ Tinh Trận Sư, tạo nghệ sánh ngang tu vi Hoá Thần.
Mà nhờ sở hữu Song Cực Trận Đồng, hắn có thể vượt cấp lập trận… chỉ cần chấp nhận trả giá, bố trí ra Trận Pháp cao cấp hơn cũng không thành vấn đề.
“Làm sao lại như vậy?” Yến Ất cảm nhận được Trận Văn của Lê Vĩ, si ngốc nhìn lấy hắn:
“Trư huynh, ngươi thật sự là người sao?”
Nàng cũng được Càn Khôn Cốt của hắn hỗ trợ, tu vi còn cao hơn hắn.
Nhưng dù đã rất cố gắng, nàng chỉ mới đạt đến Tam Tinh Trận Sư mà thôi, thua Lê Vĩ tận hai đại cảnh giới.
Hiện tại Yến Ất còn chưa thể lập ra Tứ Tinh Trận Pháp.
Người so với người, đúng là tức chết.
“Ta có chút thiên phú, muội đã rất lợi hại rồi!” Lê Vĩ nói thật.
Hắn đã tính toán đến trường hợp này nên mới chọn Thiên Mệnh Cách – Âm Dương Trận Sư, có được Song Cực Trận Đồng tương trợ nên mới tiến bộ thần tốc.
Nếu như thiên phú và ngộ tính không vượt trội hơn Yến Ất, chẳng phải Thiên Mệnh Cách quá vô dụng rồi sao?
Nên biết rằng Tần Thuỷ Dao cũng vì có Thiên Mệnh Cách – Kiếm Đạo Chi Tư mà luyện kiếm nhẹ như nước chảy mây trôi, ngay cả Lê Vĩ cũng phải hâm mộ đấy.
Yến Ất chỉ biết im lặng, nếu ngươi chỉ gọi là “có chút thiên phú”, vậy ta chính là phế vật có được hay không?
“Muội cứ tiếp tục tu luyện, ta ra ngoài hành động!” Lê Vĩ nói.
“Được rồi!” Yến Ất gật đầu:
“Chỉ cần Trư huynh cần, ta lập tức xuất thủ!”
“Tốt!” Lê Vĩ sảng khoái đáp ứng.
“Chít!” Tiểu Bối nhảy lên, thân mật trốn vào Khắc Trận Trường Bào của hắn.
Lê Vĩ cười cười xoa xoa đầu nó, rời khỏi Sơn Thuỷ Ấn.
Ngay lập tức, hắn lại kích hoạt Phàm Ăn Hình, biến thành một tên vừa mập vừa khổng lồ.
Đem mặt nạ Trư Hồng Diện cất vào Nhẫn Trữ Vật.
Đồng thời, Âm Yêu Hộ Thể kích hoạt… hơi thở Cổ Ngục Man Ngưu lan tràn, viên Yêu Đan của Cổ Ngục Man Ngưu cũng xoay tròn trong cơ thể, toả ra Yêu Khí nhàn nhạt.
Không sai, Lê Vĩ muốn dùng hình dạng này để qua mặt sự truy lùng của Yêu Khư.
Hắn hiện tại có huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, xem như một nửa Yêu Tộc, không còn là nhân loại thuần tuý.
Theo ý niệm của Lê Vĩ, huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long đè xuống huyết mạch nhân loại… che đậy khí tức.
Lại biến thành trạng thái Phàm Ăn, cả người mập mạp, diện mục dữ tợn… khác biệt hoàn toàn với dáng vẻ trước đó, sẽ không ai có thể nhận ra đây đều là một người biến thành.
Bước đảm bảo cuối cùng, chính là vận dụng Yêu Đan của Cổ Ngục Man Ngưu toả ra Yêu Khí khắp toàn thân.
Làm xong mọi thứ, hắn chỉ như một con Yêu Ngưu biến dị có thể hoá hình, dáng vẻ mập và thô kệch…
Đừng nói là ở Yêu Khư chưa kẻ nào biết mặt thật của hắn, cho dù là người quen thân cũng chưa chắc có thể nhận ra.
Lê Vĩ không có ý định ở Yêu Khư quá lâu, hắn phải đến Hồ Tộc bàn giao lễ vật của Nham Dương… sau đó cùng với Hổ Răng Kiếm thăm dò bí cảnh.
“Đói thật!” Lê Vĩ đưa tay xoa cái bụng tròn vo của mình.
Phàm Ăn Hình là dạng nguỵ trang tốt nhất, nhưng hạn chế lớn nhất là luôn trong trạng thái đói bụng, nhìn cái gì cũng muốn ăn và thôn phệ, đặc biệt là linh hồn.
Cố gắng đè cảm giác đói xuống, Lê Vĩ rời khỏi hang…
ẦM ẦM ẦM… RỐNG RỐNG RỐNG…
Mặt đất chấn động khắp nơi, trên bầu trời là tiếng yêu thú gào thét.
Lê Vĩ chỉ thấy không ít Yêu Tộc Đại Quân đang lùng sục khắp mọi ngỏ ngách, đa số là các loài bò sát và chim điểu.
Hắn híp mắt lại, đám bò sát xem ra là thuộc hạ dưới trướng Giao Long Tộc, còn đám chim điểu phi cầm thuộc về Hoàng Điểu Tộc đây mà.
“Kẻ nào?”
Cảm ứng được sự tồn tại của Lê Vĩ, ngay lập tức có hơn chục tôn Yêu Thú lao vọt đến.
Đó là một đám Tích Dịch từ dưới đất trồi lên và một đám Liệt Điểu từ trên không đáp xuống.
Linh thức của chúng nó quét khắp thân thể Lê Vĩ, xác định kẻ này không phải nhân loại, tràn ngập yêu khí, mà hình thể khác xa với kẻ đang bị truy nã… vẻ đề phòng và khẩn trương trong mắt cũng giảm xuống không ít.
Bất quá, một con Tích Dịch vẫn chất vấn: “Ngươi là kẻ nào? sao lại ở đây?”
“Ta chỉ là Ngưu Tinh, bế quan tu luyện mấy năm, vừa mới xuất quan mà thôi.” Lê Vĩ hồi đáp:
“Các ngươi đang tìm ai thế?”
Ánh mắt đám Liệt Điểu chú ý đến cái bóng dưới chân Lê Vĩ, thấy một con trâu lớn đứng bằng hai chân, liền gật gù:
“Quả nhiên là một con trâu, ngươi vậy mà có thể hoá hình nhân loại, cơ duyên không nhỏ.”
“May mắn từng ăn được một gốc Hoá Hình Thảo!” Lê Vĩ bịa chuyện.
“Cầm lấy!” Tích Dịch ném cho hắn một tấm da.
Lê Vĩ mở ra xem, chứng kiến bên trong chính là chân dung của mình đeo mặt nạ heo, Yến Ất và Tiểu Bối.
Hắn âm thầm thở phào, may mắn khi cáo từ với Hổ Răng Kiếm chưa xảy ra chuyện, cũng chẳng có Yêu Tộc nào chú ý đến bọn hắn.
Bằng không nếu để Hoàng Điểu Tộc hay Giao Long Tộc biết Hổ Răng Kiếm có quan hệ với mình, e rằng Hổ Tộc đã sớm gặp tai ương.
“Đó là những kẻ tội nghiệt tày trời đang bị Yêu Khư truy sát.” Tích Dịch giải thích:
“Phát hiện tung tích của chúng, lập tức bẩm báo sẽ được trọng thưởng.”
“Còn nữa, thà giết lầm hơn bỏ sót, không được tha cho bất cứ nhân loại nào!” Liệt Điểu nói thêm.
“Lão ngưu đã hiểu, các vị cứ yên tâm!” Lê Vĩ vỗ vỗ ngực, chỉ hận không thể rút hồn đám này ra ăn no một trận.
Minh và Hồn đạt đến Ngũ Chuyển, hắn khống chế trạng thái Phàm Ăn tốt hơn trước đó nhiều, tuy vẫn cực đói nhưng vẫn có thể áp xuống được, không bị mất khống chế.
Lại cẩn thận dò xét Lê Vĩ một lần này, xác định không có hơi thở của nhân loại… đám Yêu Thú mới chịu rời đi.
Lê Vĩ nhếch mép cười, tuy rằng chỉ có một đám Yêu Thú đến vây quanh hắn, nhưng khắp bốn phương tám hướng đang có vô số ánh mắt nhìn chằm chằm.
Hoàng Điểu và Giao Long đã phát động toàn lực truy lùng, chỉ cần có nhất cử nhất động bại lộ sơ hở, đối mặt với hắn sẽ là cường giả hai tộc ập đến.
“Huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long có sức hấp dẫn không thể chối từ với đám giun biển kia.” Tiểu Đồng nói:
“Bọn hắn thèm thuồng ngươi hơn cả Hoàng Điểu Tộc.”
“Giun biển?” Lê Vĩ suýt chút bật cười.
Chỉ có Tiểu Đồng mới dám gọi Giao Long là giun biển.
Bất quá thân mang huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, so với Chân Long chính tông còn cao quý và cường đại hơn, Lê Vĩ cũng có tư cách khinh thị đám Giao Long.
Quả thật chỉ là đám giun, làm mất mặt chữ “Long” trong tên.
…
Cửu Vĩ Sơn.
Nơi này là một dãi gồm chín ngọn núi lớn xông thẳng lên bầu trời, dáng núi lại như đuôi của hồ ly uyển chuyển uốn lượn, cảnh sắc thơ mộng, thiên nhiên tươi tốt, vạn hoa đua nở, chim cầu tẩu thú chạy nhảy khắp nơi…
Khung cảnh như hoạ, như mộng như ảo.
“Cảnh đẹp thật!” Lê Vĩ ngắm nhìn địa bàn của Hồ Tộc mà cảm thán.
Cửu Vĩ Sơn là nơi ở của Hồ Tộc, chủng tộc có nhiều mỹ nữ nhất ở Yêu Khư.
“Chó săn cũng có không ít!” Hắn cười cười, đã cảm ứng được có không dưới hàng trăm cổ khí tức quanh quẩn xung quanh Cửu Vĩ Sơn, không phải thuộc về Hồ Tộc.
Hiển nhiên rất nhiều thế lực, chủng tộc ở Yêu Khư đang muốn ôm cây đợi thỏ, đoán rằng Lê Vĩ sẽ xuất hiện tại nơi này.
“Không dễ dàng.” Lê Vĩ vuốt cằm.
Tuy hắn đang nguỵ trang thành Yêu Thú rất tốt, nhưng một con Trâu Tinh vô duyên vô cớ tiến vào địa bàn của Hồ Tộc trong thời điểm nhạy cảm này, kiểu gì cũng sẽ khiến đám đông chú ý.
Nói không chừng mấy lão quái Cửu Giai Yêu Thú bất chấp hắn có phải Yêu Thú thật sự hay không… trực tiếp làm thịt.
Giả thành Yêu Tộc chỉ an toàn khi ngươi không làm ra chuyện gì dẫn đến nghi ngờ…
Bằng không Yêu Tộc cao cấp cũng mặc kệ ngươi là người hay trâu, ra tay trước rồi tính.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Lê Vĩ loé lên tia hung ác:
“Nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất, lão tử đến thẳng tổng bộ Kim Bằng Tộc.”
Không hề do dự, hắn dứt khoát rời đi.
Kế hoạch đến Hồ Tộc thay đổi, hắn muốn đại náo Kim Bằng Tộc!
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
