NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 258: ĐÀO NGỘT ĐẤU BẠO LONG! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
“Đến lượt ngươi…”
Lê Vĩ ánh mắt khoá chặt lấy Diêm Uy, 11 vị thiên kiêu đã trở thành những cổ thi thể vẫn còn hơi ấm…
“Chậc!” Diêm Uy chép miệng, nở một nụ cười tự giễu:
“Muốn dựa vào đám phế vật làm suy yếu ngươi, nhưng xem ra chỉ có thể do ta tự thân ra tay!”
Răng rắc…
Xương cốt kêu lên kẽo kẹt như từng khối kim loại, da thịt đang bằnh trướng…
Phần phật!
Áo choàng đen quanh thân mở rộng, Diêm Uy ngửa đầu gầm lên: “Huyết mạch của ta, thức tỉnh!”
RỐNG!
Một tiếng gầm phẫn nộ từ thể nội hắn vang lên khiến thành trì rung chuyển.
Lấy tốc độ bằng mắt thường có thể nhìn thấy, cơ thể của Diêm Uy đang bành trướng điên cuồng.
Trên da hắn, từng lớp lông dài có những đường văn như hổ dữ hiện ra, cơ bắp cuồn cuộn rắn chắc, gân xanh cuồn cuộn, miệng mọc răng nanh, Minh Hồn trên thân bùng nổ dữ dội như bóng tối đang nhảy múa quanh cơ thể.
Mà sau lưng Diêm Uy, một con quái vật như cự hổ với cái đuôi dài, đầu giống lợn rừng, miệng như chậu máu, ánh mắt lăng lệ chất chứa đầy oán hận hiện ra.
“Hoá ra là loài súc sinh này!” Lê Vĩ nhếch mép cười tà.
Không phải xa lạ, con yêu này được điêu khắc trên một chân Tứ Hung Đan Lô của hắn.
Một trong Tứ Đại Hung Thú thời thượng cổ – Đào Ngột!
Đào Ngột là loại Hung Thú tàn bạo, mạnh mẽ và nổi tiếng với lượng oán khí nồng đậm có thể chấn nhiếp tinh thần đối thủ, gia tăng chiến lực của bản thân.
Oán khí này kết hợp với Minh Hồn, tạo thành một loại Oán Minh Lực cực kỳ cường đại, chẳng những sức công phá cao, mà còn có thể khuấy động ý chí, làm rối loạn ý thức của đối thủ.
Kết hợp với Thiên Mệnh Cách – Minh Hồn Chi Vương của Diêm Uy, có thể nói là mạnh càng thêm mạnh.
Không ngờ tới, át chủ bài của Diêm Uy chính là một tia huyết mạch của Đào Ngột!
ẦM!
Một tiếng nổ từ thể nội Diêm Uy vang lên.
Đúng như Lê Vĩ dự đoán, ngay khi kết hợp Minh Hồn Chi Vương và Oán Minh Lực, nguồn lực lượng của Diêm Uy trở nên cực kỳ dồi dào.
Hắn chắp tay kết ấn, Oán Minh Lực xông thẳng vào cơ thể Lục Tí Bạo Viên, Thôn Giao Xà, Huyết Đồng Ma Lang, Cửu Trảo Ma Ưng, Độc Giác Cự Tê…
Trong nháy mắt, năm con yêu thú vốn được Minh Lực tạo thành nay nhận vào Oán Minh Lực, hình thể của chúng to hơn gấp đôi, chiến lực mạnh hơn, trở nên cuồng bạo và oán hận hơn bao giờ hết.
ẦM!
Chúng nó mạnh mẽ trỗi dậy, đánh bay Cổ Ngục Man Ngưu, Phá Ngục Tinh Tinh, Vạn Độc Chương Ngư và cả Dạ Tâm của Lê Vĩ…
Không những Diêm Uy được cường hoá, mà ngay cả những Yêu Thú do hắn triệu hoán từ Cõi Súc Sinh cũng được hưởng lợi từ huyết mạch Đào Ngột này.
Đây mới là chiến lực thật sự của Diêm Uy.
Hắn tự tin dù Lê Vĩ không ra tay, mình cũng có thể tiêu diệt 11 tên thiên kiêu trong thành.
Chưa dừng lại ở đó, áo choàng trên thân của Diêm Uy cũng đang thay đổi hình dạng.
Phù Văn trên áo sáng lên, chảy xuôi từng tia máu tươi của hắn, biến hoá thành một bộ chiến giáp nặng nề, giữa bụng có đầu hổ, phía sau có Đào Ngột Minh Hồn giương nanh múa vuốt hiện ra.
Đào Ngột Minh Giáp!
Hắn vô cùng cẩn trọng, biết rằng Lê Vĩ có khả năng dùng độc châm ám toán mình, nên đã bật giáp để phòng ngừa khắp toàn thân.
“Lê Vĩ, thiên kiêu số một của Diêm Vương Điện… chỉ có thể là ta!” Diêm Uy gầm lên.
Thân ảnh biến mất tại chỗ.
Một lần nữa xuất hiện, hắn đã ở trên đỉnh đầu Lê Vĩ, Tru Hồn Liềm được Oán Minh Lực gia trì trảm xuống…
Một trảm này không đơn thuần tấn công vào nhục thân, mà Đào Ngột Minh Hồn còn tru sát vào hồn phách của đối thủ…
Lê Vĩ biểu lộ lạnh lùng, Tàn Khuyết Nhận bành trướng trong long trảo, các loại Dị Thuộc Tính rít gào… cuồng dã chém lên nghênh đón.
Đồng thời, Phàm Ăn Hình của hắn cũng toàn lực khai triển, ngửa miệng muốn nuốt chửng Đào Ngột Minh Hồn.
KENG!
Tru Hồn Liềm gặt thẳng vào Tàn Khuyết Nhận, không gian nơi va chạm lập tức đứt đoạn thành hai khúc, một vết cắt phẳng lì đen kịt hiện ra.
Đào Ngột Minh Hồn mang theo vô tận oán khí xông thẳng vào, Phàm Ăn Hình há miệng cắn nuốt.
PHỐC!
Thoáng chốc, cái bụng Lê Vĩ phình to sắp bị nổ tung, lượng Oán Minh Lực xâm nhập khuấy động tinh thần khiến đầu hắn đau như búa bổ…
Đào Ngột Minh Hồn hung hăng xé toạc cái miệng của hắn, máu tươi rỉ ra…
Móng vuốt của Hung Thú rốt cuộc tổn thương được lớp vảy tưởng chừng bất khả xâm phạm của Trấn Ngục Bạo Long.
NGAO!
Hơi Thở Bạo Long điên cuồng bắn phá từ trong cổ họng, đẩy bay Đào Ngột Minh Hồn lên bầu trời.
Lê Vĩ chưa kịp phản công, phía sau lưng hắn… Cõi Súc Sinh lại mở ra.
Bằng vào nguồn năng lượng dồi dào lúc này, Diêm Uy lại triệu hoán ra hai con Yêu Thú từ Yêu Môn.
Đó là một con Vạn Yêu Đằng và một con Ngưu Đầu Nhân.
Vạn Yêu Đằng vung ra hàng vạn sợi dây leo như xiềng xích siết lấy tứ chi của Lê Vĩ từ phía sau, Ngưu Đầu Nhân liều mạng lao đến ôm chặt lấy bụng hắn…
Chỉ chờ có thế, Diêm Uy đã ở đối diện vung lên một đấm, hung bạo tung quyền:
“Đào Ngột Minh Bạo!”
ẦM!
Một quyền đấm thẳng vào bụng Lê Vĩ, Minh Hồn còn xâm nhập vào trong tàn phá hồn phách.
Phốc!
Hắn đau đớn phun ra một ngụm máu… nhưng sắc mặt vẫn còn lạnh lùng.
“Chết đến nơi còn cố giữ bình tĩnh?” Diêm Uy ngửa đầu cười dài, Tru Hồn Liềm tàn nhẫn gặt ngang.
VÙ!
Từ cổ tay Lê Vĩ, một cái vòng tay bất chợt bay ra.
Vòng tay biến lớn như cơn lốc âm dương với hai màu đen trắng hoà quyện đan xen, xoáy vào Tru Hồn Liềm khiến nó bất ngờ bắn ngược trở lại.
Tạo Hoá Danh Khí – Âm Dương Khuyên!
VÙ VÙ VÙ…
Âm Dương Khuyên đẩy bay được Tru Hồn Liềm, nó không tấn công Diêm Uy, thay vào đó không ngừng biến lớn kích cỡ và hoá thành một cái vòng tròn khổng lồ giữa chiến trường.
Cổ Ngục Man Ngưu vừa bị Lục Tí Bạo Viên đấm bay, thuận thế xoay người, nhảy qua vòng tròn khổng lồ đó…
Cảnh tượng khó tin xảy ra, nguồn Âm Lực trong thể nội Cổ Ngục Man Ngưu bùng nổ, đôi mắt nó đỏ ngầu, cơ thể biến lớn gấp đôi, chiến lực điên cuồng tăng lên.
Ngay khi Lục Tí Bạo Viên vừa đuổi đến, Cổ Ngục Man Ngưu với cặp sừng trâu trong tay dũng mãnh chém ra…
PHỐC!
Sáu cánh tay đứt lìa, bị hai nhát chém cắt gọt vô cùng gọn gàng.
Chưa dừng ở đó, Âm Dương Khuyên xoay tròn chủ động bay về phía Phá Ngục Tinh Tinh và chụp qua thân thể nó.
HỐNG!
Phá Ngục Tinh Tinh mạnh lên gấp đôi, sáu cánh tay mọc ra, sức mạnh Phá Ngục cuồng bạo được thi triển, cứ thế đấm cho nửa đầu Huyết Đồng Ma Lang nổ tung.
Bách Độc Chương Ngư thấy vậy, chủ động trườn qua Âm Dương Khuyên…
Không hề ngoại lệ, nó càng thêm khổng lồ, số xúc tu nhiều lên gấp đôi, trở nên cường thế khó tin, từng cái vòi như roi mây cự đại đập Thôn Giao Xà đến nát bấy…
“Chết tiệt, đây là Âm Dương Khuyên bên trong Diêm Các!” Sắc mặt Diêm Uy tái mét.
Theo hắn được biết, kiện Tạo Hoá Danh Khí này là do Hắc Bạch Vô Thường mang về Diêm Các… trước đó Diêm Uy đã từng thấy qua.
Nhưng hắn không chủ luyện Âm – Dương, cũng cảm thấy đẳng cấp của Âm Dương Khuyên là quá thấp, mình không đủ thời gian bồi dưỡng nó nên mới không ra tay đổi lấy.
Nào ngờ giờ đây Âm Dương Khuyên vào tay Lê Vĩ, mà còn được thăng đến Cửu Tinh.
Tác dụng của Âm Dương Khuyên quá mức rõ ràng, nó có thể biến thành một vòng xoáy lớn như cái cổng, những chiêu thức nào do Âm hoặc Dương kết thành đi qua, đều sẽ được cường hoá ngay tức khắc.
Mà Âm Yêu Hộ Thể của Lê Vĩ, chính là chiêu thức do Âm Lực tạo thành, đương nhiên sẽ được Âm Dương Khuyên cường hoá.
Chỉ trong nháy mắt, Cổ Ngục Man Ngưu, Phá Ngục Tinh Tinh và Bách Độc Chương Ngư đã có thể nghiền ép Yêu Thú từ Cõi Súc Sinh của hắn…
“Nhưng như thế thì đã sao?” Diêm Uy gầm thét:
“Chỉ cần ta diệt ngươi, đoạt lấy thân xác ngươi, ta sẽ trở thành Âm Dương Sứ Giả, kế thừa tất cả mọi thứ của ngươi!”
Hiển nhiên, Diêm Uy cũng là kẻ có dã tâm hừng hực.
Hắn quyết định ra tay với Lê Vĩ, không chỉ vì lòng ghen tị và đố kỵ đơn thuần… mà còn ngấp nghé thân phận Âm Dương Sứ Giả.
Đối với bất cứ ai, thân phận này đều có sức hấp dẫn quá lớn…
“Đáng tiếc, ngươi không đủ tư cách!” Lê Vĩ lạnh nhạt nói.
RÍT!
Hai con yêu thú đang khống chế từ phía sau là Vạn Yêu Đằng và Ngưu Đầu Nhân bỗng nhiên sợ hãi gào lên.
Chẳng biết từ bao giờ, vô số cái rễ cây, nhánh cây phủ đầy gai nhọn như những bàn tay bóng tối quấn chặt lấy chúng nó.
Một cổ hấp lực khủng bố từ dưới cái bóng của Lê Vĩ điên cuồng lôi kéo, như một đầm lầy bí ẩn đang nhấn chìm lấy chúng nó từng chút một.
Những sợi dây leo của Vạn Yêu Đằng bị các rễ cây đầy gai kia khoá lấy, rút ra khỏi cơ thể Lê Vĩ…
Mà con Ngưu Đầu Nhân khổng lồ, càng là bị thôn phệ Minh Lực gần như khô kiệt…
Lê Vĩ lấy lại tự do, Bạo Long Lực thô bạo gia trì trên nắm đấm, một quyền đấm ra.
KENG!
Thanh âm kim loại ngân vang, bạo long quyền đấm như đấm vào kim loại bất khả xâm phạm.
“Haha, Đào Ngột Minh Giáp của ta là Cửu Tinh Thượng Phẩm Pháp Bảo, ngươi lấy gì phá đây?” Diêm Uy phá lên cười:
“Minh Hồn Đào Ngột – Tru Diệt!”
Tru Hồn Liềm rít lên, lại gặt vào vảy rồng của Lê Vĩ…
Đúng lúc này, bên ngoài lớp vảy sần sùi, Âm Dương Chiến Khải trồi lên…
“Vô ích, Âm Dương Chiến Khải của ngươi đã bị giáng cấp!” Diêm Uy khinh bỉ, Tru Hồn Liềm vẫn gặt xuống vô tình.
CHIẾU!
Phản Lực Trận kết phát trên Âm Dương Chiến Khải, một cổ lực phản chấn khiến Tru Hồn Liềm bắn ngược trở lại, Oán Minh Lực tru thẳng vào hồn phách.
PHỐC!
Diêm Uy đau đớn rên rỉ, thổ huyết trọng thương, sắc mặt tái mét:
“Làm sao có thể?”
Âm Dương Chiến Khải chẳng phải đã bị Khắc Bảo Phi Đao khắc chế, làm tuột hai đẳng cấp rồi sao?
Nó chỉ còn là một kiện Thất Tinh, sao có thể kết hợp cùng Phản Lực Trận mà giúp Lê Vĩ phòng ngự?
KẼO KẸT… RĂNG RẮC..
Có thanh âm như kim loại vỡ vụn vang lên bên tai, sắc mặt phía sau khôi giáp của Diêm Uy đại biến, hai mắt như muốn lồi ra ngoài.
Bởi vì hắn nhìn thấy, một thứ quái quỷ nào đó đang vung ra cái miệng rộng, không ngừng cạp lấy Danh Khí – Khắc Bảo Phi Đao đang cắm trên Âm Dương Chiến Khải của mình.
Chỉ có phần lưỡi đao cắm vào giáp, phần chuôi đao lộ ra…
Mà chính từ cái phần chuôi đó, một cái thứ quỷ quái đang gặm cắn nó.
Ăn sống Danh Khí, cắn nuốt theo đúng nghĩa đen.
“Đó rốt cuộc là đồ quỷ gì vậy?” Không những Diêm Uy, mà ngay cả những lão quái vật bên ngoài Vạn Tiên Tử Tràng cũng ngơ ngác cả người.
Tạo Hoá Danh Khí là vũ khí do thiên địa thai nghén mà thành, cực kỳ bền bỉ và vững chắc.
Chỉ có Danh Khí là phá được Danh Khí…
Nhưng ăn sống Danh Khí là một khái niệm hoàn toàn lạ lẫm, khiến bọn hắn ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Mà chính vì bị cái thứ kia ăn mất một nửa, Khắc Bảo Phi Đao đã vô dụng, không còn áp chế được Âm Dương Chiến Khải của Lê Vĩ.
“Hừm!” Ngồi trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng, hắc bào nam tử trong mắt loé lên vẻ thú vị:
“Không phải Binh Nhân Tộc hay Yêu Binh Tộc, nhưng lại có thể ăn hàng… ý tưởng này thú vị đó!”
KENG KENG KENG!
Bạo Uyên hưng phấn tru vang, lần đầu tiên nó được ăn Tạo Hoá Danh Khí.
Cái miệng giữa thân kiếm khổng lồ không ngừng nhồm nhoàm, những hàm răng tròn tròn xoay như máy khoan, không ngừng đục khoét kim loại, cắn nuốt Khắc Bảo Phi Đao từng bộ phận.
Cho đến khi Khắc Bảo Phi Đao đã “chết”, Bạo Uyên hút nó ra khỏi Âm Dương Chiến Khải, nuốt luôn phần còn lại một cách sạch sẽ.
ONG!
Bạo Uyên điên cuồng rống lên, kích thước không ngừng biến lớn…
Trở thành một thanh cự kiếm đỏ thẫm trong tay của Trấn Ngục Bạo Long.
Lê Vĩ cảm nhận được nguồn năng lượng khổng lồ từ Bạo Uyên, nó cần phải phát tiết, cần phải phóng thích sau khi nuốt chửng một Tạo Hoá Danh Khí.
Ánh mắt Lê Vĩ đỏ ngầu nhìn đến Diêm Uy, nâng lên Bạo Uyên.
Thiên địa dị tượng, bầu trời như bị bổ đôi vào khoảnh khắc này…
Quái vật cầm quái vật trong tay!
Đây chính là ác mộng của Diêm Uy…
“Không thể!” Diêm Uy tê dại cả da đầu, bản năng của loài hung thú khiến hắn cảm giác được nguy cơ tử vong mãnh liệt.
Phải chạy!
Đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu hắn lúc này.
Nhưng Thiên Kiêu Thành vẫn đóng chặt cửa…
Tiểu Càn Khôn đã mở ra!
Có thể chạy đi đâu?
“TA LIỀU!” Diêm Uy gầm rú như dã thú:
“Đào Ngột Vạn Hồn – Ra cho ta!”
Hắn ngửa đầu, từ trong miệng là hàng vạn Oán Minh Chi Hồn gào thét mà ra, dung nhập vào Đào Ngột Hư Ảnh, gia tăng sức mạnh đến mức tối đa…
Tu vi của hắn đã tiệm cận Cửu Chuyển Minh Tu.
Mang theo Đào Ngột Minh Hồn, Tru Hồn Liềm mạnh mẽ chưa từng có…
Diêm Uy chấp chưởng lưỡi liềm, gặt ra một đòn tàn nhẫn.
Mà đối mặt với hắn, nhục thân 300 trượng của Lê Vĩ bước lên, Tuyệt Thế Danh Khí như lưỡi trời sắc lẹm trong tay, nặng nề bổ xuống:
“Bạo Uyên Trảm!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
