NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 259: MƯỜI NGÀY KẾT THÚC! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
OÀNH!!!
Khí thế của cự kiếm Bạo Uyên sau khi nuốt chửng hoàn toàn Khắc Bảo Phi Đao đã bành trướng đến mức khó có thể tưởng tượng nổi.
Nó là một con quái vật đang bạo tẩu, tạo thành một nhát chém màu đỏ khổng lồ bổ xuống thiên địa.
Bạo Uyên Trảm!
Nhưng mà…
Không có đường lui! Chỉ có thể là phân định sinh tử!
“Tru Hồn Liềm — Đại Tru Diệt!”
Diêm Uy chấp chưởng thanh lưỡi liềm khổng lồ, toàn bộ Oán Minh Lực trong thể nội rót hết vào trong.
Lưỡi liềm quét ra một vòng cung màu đen tuyền rộng lớn, cũng tàn nhẫn gặt ngang.
Một đòn này, là tất cả dã tâm, tu vi và mạng sống của Thiếu Chủ Diêm Vương Điện!
Ngay khi Bạo Uyên Trảm và Đại Tru Diệt va chạm…
KENG… RĂNG RẮC!!!
Không gian lộ ra một vết nứt đen kịt, phẳng lì và kéo dài vô tận.
Thanh kiếm như một con quái vật bổ vào lưỡi liềm.
Không có ma sát, không có giằng co…
Chỉ có huỷ hoại tuyệt đối!
Đó là sự đàn áp và kết liễu của kẻ săn mồi.
Chỉ một cái chớp mắt, Tru Hồn Liềm phát ra tiếng kêu thảm thiết như than khốc.
Lưỡi liềm gãy đôi!
Danh Khí cũng có thể vỡ!
“Cái gì?!”
Diêm Uy còn chưa kịp kinh hãi, Bạo Uyên Trảm thế không thể đỡ, nhát chém cự đại của nó như cắt chiến trường làm hai mảnh từ trời cao xuống lòng đất.
Đào Ngột Minh Hồn bị nhát kiếm này chẻ đôi, tan biến thành oán khí u ám gào thét trong cơn tuyệt vọng.
Chưa hề kết thúc!
Kiếm mang không hề giảm bớt chút uy lực nào, thẳng tắp bổ thẳng lên Đào Ngột Minh Giáp trên người Diêm Uy.
Kiện Cửu Tinh khải giáp, là thủ đoạn phòng ngự mạnh nhất của Diêm Vương Thiếu Chủ… vào lúc này mỏng manh chẳng khác nào giấy vụn.
BÙM!
Chiến giáp nổ tung thành từng mảnh nhỏ.
Diêm Uy không bị bổ thành hai nửa như tưởng tượng…
Bởi vì Bạo Uyên Kiếm quá to, nó trực tiếp nghiền nát mục tiêu thành một bãi bùn nhão.
Bầy nhầy, lẫn lộn… chỉ có huyết mạch Đào Ngột vẫn còn đang đọng lại thành từng mảng lớn, thoáng ẩn thoáng hiện bóng dáng con Hung Thú này.
Một kiếm đồ sát Thiếu Chủ Diêm Vương Điện! Khốc liệt, dứt khoát và mang tính hủy diệt tuyệt đối!
“Lê Vĩ tha mạng!” Minh Hồn là thứ duy nhất thoát khốn, nó gào thét lao ra, Minh Lực yếu ớt van xin đáng thương hại:
“Ta là đệ tử của Diêm Vương, ngươi không thể xuống tay!”
Tuy còn Minh Hồn, nhưng cũng đã bị một kiếm kinh hoàng làm cho suy yếu, có thể tiêu tán bất cứ lúc nào như đèn dầu trong gió lớn…
Lê Vĩ chẳng nói lời nào, Diêm Vương Lệnh thực hiện đúng vai trò của nó, cưỡng ép bắt hồn đoạt phách, Hoả Ngục Xiềng Xích khoá chặt lấy Minh Hồn của Diêm Uy, cường thế kéo hắn vào lệnh bài.
Đoạt Mệnh Ấn của con mồi, không ngoại lệ dung nhập vào lồng ngực Lê Vĩ.
Xung quanh chiến trường, đám yêu thú triệu hoán bao gồm Lục Tí Bạo Viên, Thôn Giao Xà… do chủ nhân đã chết nên cơ thể lập tức rã đám, hóa thành những luồng minh lực xám xịt biến mất vào hư không.
Thôn Linh Ma Thụ chậm rãi thu hồi một phần nanh vuốt vào trong bóng tối…
Ánh mắt hờ hững đảo qua trạng thái nát nhừ của Diêm Uy, Lê Vĩ nhún nhún vai:
“Ngươi nói ta phải dùng cái đầu? còn đầu của ngươi đâu mất rồi?”
Không có ai trả lời…
“Ấy nha… thu hoạch không tệ!”
Lê Vĩ chép miệng, linh thức thoáng quét qua kiểm tra Nhẫn Trữ Vật thu được lần này, nở nụ cười thích thú.
Tạm thời ném hết vào Chiến Giới Châu.
Hư ảnh Trấn Ngục Bạo Long tiêu tan, trạng thái Trấn Ngục, Thôn Thực và Phàm Ăn giải trừ…
Tên khủng bố hình thể 300 trượng thu nhỏ trở lại, Bạo Uyên Kiếm cũng theo đó biến mất.
Lê Vĩ khoanh chân ngồi xếp bằng, Dẫn Truyền Cửu Châm cắm vào chín phương vị của bản thân, tiến hành trị thương hồi phục.
Đồng thời, Cửu Minh Chiến Pháp vẫn đang âm thầm vận chuyển, từng luồng khẩu quyết lướt đi trong ý thức và Minh Hồn.
Lê Vĩ nhắm mắt lại, giấu đi những luồng hoàng kim đang ngưng thực trong đồng tử…
Trận chiến lần này, hắn đã dùng không ít thủ đoạn, hắn đã bị thương, hắn đã đánh rất sảng khoái.
Và đương nhiên, Cửu Minh Chiến Pháp đã tích luỹ và tu luyện thành công.
Ngay cả Bạch Trinh đa số thời gian ở trong Chiến Giới Châu cũng đã luyện thành, với ngộ tính yêu nghiệt của Lê Vĩ, sau khi trải qua một trận kịch chiến, không có lý do gì để thất bại.
Vạn Tiên Tử Tràng…
Bầu không khí lúc này, bỗng nhiên rơi vào một sự im lặng đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy.
“Diêm… Diêm Uy Thiếu Chủ đã chết rồi?!”
“Kích hoạt huyết mạch Đào Ngột Hung Thú, vẫn không thể sống!”
“Một trảm, ai có thể nói cho ta… cái thứ mà Lê Vĩ sử dụng là gì?”
Rất nhiều câu hỏi, khó tin và khiếp sợ xuất hiện trong đầu cả những cường giả Độ Kiếp Kỳ.
Điều đáng sợ chính là… giả sử đặt bản thân mình vào vị trí của Diêm Uy, e rằng còn không chống nổi lâu như vậy.
Chiến lực của gã thiên kiêu đến từ Diêm Vương Điện này, đã có thể diệt sát Độ Kiếp thông thường!
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Diêm Vương Điện…
Nhưng ngoại trừ biểu lộ tiếc hận trên mặt Lâu Ma đối với cái chết của Diêm Uy ra, thế nhân không thấy được bất cứ biểu lộ nào từ Diêm Vương.
Có vẻ như… lão đã sớm đoán trước được kết quả.
Mà đám đông cũng không có tâm trạng cảm thán quá lâu, bởi vì cục diện ở những toà đại thành khác đang dần ngã ngũ…
Cùng lúc đó…
Tại các tòa Thiên Kiêu Thành cấp cao khác, chiến đấu cũng khốc liệt và hoành tráng không kém.
Thiên Kiêu Thành số 11.
Một tiếng ma hống phá tan mây mù.
Một tôn ma nhân bao phủ trong những lớp ma văn đáng sợ, ma khí trùng thiên, ma uy kinh hãi thế tục.
Đó chính là Thiên Ma Thái Tử — Ma Vô Thần!
Dưới chân Ma Vô Thần, mặt đất quảng trường đã hoàn toàn biến thành bể máu.
Xác của hai mươi tên thiên kiêu đỉnh phong nhất của các đại thế lực la liệt khắp nơi.
Có kẻ bị bóp nát đầu, có kẻ bị chẻ đôi nhục thân, thậm chí có những tôn Thể Tu cường đại tan xương nát thịt…
“Một lũ rác rưởi!”
Ma Vô Thần đứng giữa trung tâm, trường thương trong tay hắn rũ xuống, từng giọt máu tươi.
Ánh mắt hắn lãnh khốc, lệ khí đang dần tan đi.
Từng cái Đoạt Mệnh Ấn đang bay đến…
“Thái tử điện hạ… tha mạng… ta nguyện làm Ma Nô của ngài!” Một hồn phách còn sót lại cố gắng dập đầu, mong được thu nhận tìm cơ hội sống sót.
“Làm Ma Nô của ta? ngươi chưa đủ tư cách!”
Ma Vô Thần lạnh lùng, tiện tay quét ngang trường thương, chấm dứt sinh mệnh hèn mọn một cách triệt để.
Hắn đứng giữa đại thành, bóng lưng có chút cô độc…
Cùng lúc đó, tại Thiên Kiêu Thành số 69.
Khung cảnh nơi này không có sự thô bạo, cuồng dã như tại chỗ Ma Vô Thần, mà thay vào đó là một bầu không khí trái ngược.
Phù Văn vặn vẹo, ánh sáng của Phù Chú không còn bao quanh, lộ ra một trương dung nhan tuyệt thế khiến không ít lão quái vật ở Vạn Tiên Tử Tràng nhìn thấy mà tim đập thình thịch.
Diêm Tịch Dao tiêu hao không ít, Phù Chú quanh thân đã tan rã trong trận chiến…
Những cổ thi thể nằm dưới chân, năm tôn Quỷ Hồn Nô Lệ mới đã quỳ gối phía sau bóng lưng mỹ miều, thề nguyện trung thành tuyệt đối.
Nếu Lê Vĩ có mặt ở đây, chắc chắn cũng phải kinh diễm một phen rồi.
Giống như một đóa bỉ ngạn đen độc nhất vô nhị nở rộ giữa cõi u minh…
Đó là một vẻ đẹp không thuộc về nhân gian — một thứ nhan sắc thanh cao, thoát tục nhưng lại quyến rũ đến mức nghẹt thở, đan xen hoàn hảo với vẻ âm u, quỷ dị của vị công chúa chấp chưởng U Minh địa ngục.
Mái tóc của nàng dài tựa màn đêm không trăng, mượt mà như lụa thượng hạng, làm tôn lên làn da mềm mại, nõn nà.
Làn da ấy không có sắc hồng nhuận, rạng rỡ của người sống, mà mang một nét băng thanh ngọc khiết, hoàn mỹ đến mức không tì vết, tựa như một pho tượng tạc từ sương tuyết chốn hoàng tuyền.
Chân mày như hoạ, ánh mắt đuộm buồn, sắc sảo và mị ý.
Chỉ một ánh nhìn hờ hững quét qua, vạn vật như bị đóng băng cả hồn phách, vừa run sợ trước uy nghiêm của Diêm Vương Công Chúa, vừa bị mê muội bởi sự quyến rũ chết người ấy.
Đôi môi đen tuyền đầy đặn, càng tô điểm thêm vẻ bí hiểm, gợi lên ham muốn chinh phục những điều huyền bí.
Khoác trên thân thể yêu kiều, một kiện váy dài đen và tím đang xen…
Cổ áo xẻ sâu một cách tinh tế, lộ ra chiếc cổ thiên nga cao quý và xương quai xanh thanh mảnh tuyệt trần, tương phản dữ dội với sắc tối của y phục.
Nàng đứng đó, tựa như một vị nữ thần của chốn Âm Ti.
Tuy gần, nhưng lại như hoa trong gương, trăng trong nước…
Không thể với tới…
Nhan sắc của nàng, làm át đi cả chiến lực vượt trội.
Không hổ danh là đệ nhất mỹ nhân vị diện!
Nếu không phải kiêng nể thân phận và tuổi tác của mình, không ít lão quái vật rất muốn gọi Diêm Vương một tiếng “nhạc phụ!”.
Tại một chiến trường khác, Thiên Kiêu Thành số 9.
Nơi này không có âm phong, không có ma khí, chỉ có một luồng kiếm ý thuần túy, sắc bén đến mức có thể chém đứt thế gian vạn vật.
Quảng trường tĩnh lặng một cách kỳ lạ.
Mặt đất phẳng lì như một tấm gương, không có những hố sâu hay đống đổ nát của các cuộc va chạm man lực.
Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, trên mười mấy bức tường đá đen xung quanh, có cắm hàng chục xác chết của các thiên kiêu, mỗi người đều bị một đường kiếm khí duy nhất xuyên thủng mi tâm, gần như nhất kiếm đoạt mệnh.
Vẫn là đơn giản nhưng đầy hiệu quả.
KENG…
Trường kiếm vào vỏ.
Một nam tử mặc trường bào màu trắng, tóc dài buộc gọn sau gáy, khuôn mặt góc cạnh tản phát ra sự bình thản và ung dung.
Kiếm Tuyệt Phàm!
“Để vấn đỉnh Kiếm Đạo… cô độc chính là chân lý!” Kiếm Tuyệt Phàm nhàn nhạt mở miệng như nói với chính mình.
Hắn thậm chí không thèm nhìn thi thể những kẻ xung quanh.
Đoạt Mệnh Ấn bay đến lồng ngực, sắc mặt vẫn chưa có quá nhiều dao động.
Phía dưới chân, biển khô lâu đã sớm phân cắt thành từng đoạn…
Dù là Khô Lâu Binh Đoàn đông đảo, mỗi khung xương rắn chắc… cũng chỉ cần một kiếm!
Kiếm Ý – vẫn đang bá đạo như vậy!
Trái ngược hoàn toàn với sự cô độc, lạnh lùng của Kiếm Tuyệt Phàm, tại Thiên Kiêu Thành số 100 lại là một tràng cảnh vô cùng náo nhiệt và hung tàn theo cách hoàn toàn khác.
“Chạy đi đâu? hì hì!”
Một thanh âm trong trẻo, non nớt nhưng tàn bạo vang lên đầy phấn khích.
Đó chính là Yêu Minh Tiểu Công Chúa.
Lúc này nàng đang ở trạng thái Yêu Nhân, các loại thiên phú đến từ năm chủng loài Yêu Thú cường đại hiện lên trên thân thể.
Xung quanh nàng, vài thiên kiêu còn sống sót đang cố gắng né tránh.
Con nhóc này tuy nhìn nhỏ thỏ, đáng yêu nhưng nhục thân chi lực lại khủng bố đến mức biến thái, quyền và trảo đập vỡ vũ khí, răng thậm chí có thể cắn nát pháp bảo.
“Yêu Lực Quyền — Đấm nát đầu ngươi nè!”
Long Niết Nhi lộn nhào một vòng giữa không trung cực kỳ linh hoạt, nắm đấm nhỏ nhắn bọc đầy vảy giáp như ánh kim nện thẳng vào ngực một tên Thể Tu khổng lồ đã bị bẽ gãy xương chân.
OÀNH!
Tên Thể Tu cao vài chục trượng không thể né tránh, bị một quyền đấm xuyên lồng ngực, ngay cả hồn phách trong thể nội cũng băng liệt.
Những kẻ khác vãi cả ra quần, nhưng Yêu Minh Tiểu Công Chúa không có ý định bỏ qua cho chúng…
Phía dưới chân, là từng cổ thi thể không hoàn chỉnh…
Cho đến khi tên thiên kiêu cuối cùng tứ phân ngũ liệt, dã tính trong mắt của Yêu Minh Tiểu Công Chúa mới dần tán đi, hư ảnh các tôn Yêu Tộc cường đại sau lưng cũng dần tan biến…
Đoạt Mệnh Ấn nhập thể, vài vết thương trên thân cấp tốc phục hồi…
Tiểu Công Chúa chống nạnh, đắc ý bay lên cổng thành, hiên ngang đứng thẳng.
Thiên Kiêu Thành, rõ ràng là một cuộc phân loại tàn khốc.
Đây là sự phân loại để đào thải thiên kiêu, chỉ giữ lại yêu nghiệt!
Mà có đôi khi hiện thực tàn nhẫn, dù ngươi có là yêu nghiệt… đụng phải kẻ khác yêu nghiệt hơn cũng chỉ có thể ảm đạm, trở thành đá lót đường cho chiến tích huy hoàng của đối thủ.
Diêm Vương Thiếu Chủ là ví dụ điển hình.
Với thiên phú, năng lực và thủ đoạn của hắn… vẫn có thể độc bá một toà Thiên Kiêu Thành khác.
Nhưng không, hắn đã lựa chọn chứng minh bản thân bằng cách đạp lên một yêu nghiệt khác… chỉ tiếc rằng, hắn đã đánh giá cao chính mình rồi.
Mười ngày sắp kết thúc, những trận chiến ở các thành trì ngày càng khốc liệt, lần lượt các át chủ bài được thiên kiêu dốc sức tung ra.
Có những Thiên Kiêu Thành đã phân định thắng bại, tìm ra kẻ mạnh nhất.
Nhưng cũng có một số Thiên Kiêu Thành vẫn chưa kết thúc trận chiến, khi thực lực của các thiên kiêu không chênh lệch quá nhiều, mười ngày là thời gian quá ít để bọn hắn tìm ra kẻ mạnh nhất… hay để một kẻ có đủ khả năng áp đảo và săn được phần còn lại.
Mặc kệ cục diện thế nào, thanh âm hờ hững, cao cao tại thượng không chút cảm xúc ấy một lần nữa vang lên:
“Mười ngày kết thúc, thành nào còn hai kẻ sống trở lên… toàn bộ huỷ diệt!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
