Chương 272: THẾ CỤC!

Chapter truyện / Chương 272: THẾ CỤC!
Chapter Trước Chapter Sau

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 272: THẾ CỤC! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 272: THẾ CỤC! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Sau khi cáo từ Diêm Tịch Dao, Lê Vĩ trở về Dương Thế.

Hắn xuất hiện tại Thiên Nguyên, chứng kiến sự thay đổi nghiêng trời lệch đất…

Tà Quốc của Tà Đế đã thống nhất giang sơn, đem Hãn Quốc, Hoành Quốc và Thượng Cổ Lân Thiên Quốc hợp thành một khối, trở thành Đế Quốc có nội tình và chất lượng hùng hậu nhất.

Toàn bộ râu ria của Nha Ảnh đã bị thanh trừng, Lê Vĩ là kẻ duy nhất còn lại trên thế gian tu luyện Thôn Âm Bảo Điển.

Các Truyền Tống Trận quy mô lớn được bố trí giữa quốc thổ Tà Quốc và Thiên Tà Giáo, Tội Thành cùng Tinh Vân Các… tạo thành mạng lưới thế lực liên kết giữa Thiên Nguyên và Hỗn Vực cực kỳ cường đại.

Ngoại giao với Thương Bảo Quốc, mở rộng kinh doanh, trao đổi tài nguyên và lợi ích.

Lê Vĩ đứng giữa bầu trời, nhìn cảnh tượng phồn hoa như gấm trải dài khắp giang sơn, trên mặt của những tu sĩ, con dân Tà Quốc đều nở nụ cười kiêu hãnh, ngẩng đầu ưỡn ngực mà tán thưởng một tiếng:

“Bà cả thật sự rất giỏi!”

Năng lực của Tà Liễu đúng là không chê vào đâu được, chẳng những thực lực thông thiên, nhan sắc tuyệt diễm, mà còn có thể chấp chưởng thiên hạ trong tay.

Có vợ như thế, còn cầu gì nữa?

Bóng dáng của Diêm Tịch Dao trong đầu liền lu mờ đi vài phần…

Hắn thử cảm nhận một phen, Quốc Vận của Tà Quốc lúc này đã nồng đậm và cường thế hơn gấp năm lần so với Hãn Quốc trước đó rồi.

Quả thật chính là đệ nhất đế quốc.

Một phần cũng nhờ công lao của Vận Khanh Du với khả năng thao túng Vận của nàng.

“Hừ, trở về còn không đến thị tẩm?” Một thanh âm trong trẻo bá đạo truyền thẳng vào đầu.

Lê Vĩ nhịn không được bật cười, Tà Liễu có rất nhiều cách để cảm ứng được sự tồn tại của hắn.

Đến từ Vĩnh Tinh Ước, Bỉ Dực Mặt Nạ, Lưỡng Giới Ấn…

Hắn vừa quay về Dương Thế, nàng là người đầu tiên biết.

Dịch chuyển không gian, Lê Vĩ lập tức xuất hiện bên trong chủ điện…

Sương khói mờ ảo, suối nước nóng phủ đầy cánh hoa hồng, một bộ ngọc thể trắng hơn cả tuyết, mềm hơn cả mây mê người đang lười biếng nửa nằm nửa ngồi trong dòng nước ấm.

Lê Vĩ không chút chần chờ lao vọt đến: “Bổn công công đến đây!”

“Tiểu thái giám, ngươi đáng ghét!” Tà Liễu hờn dỗi không thôi, hoàn toàn đâu có dáng vẻ của một vị Tà Đế uy phong bát diện.

Lúc này nàng như một thiếu phụ trổ hoa, được nam nhân của mình âu yếm trong tình ái.

“Khà khà, tiểu thái giám này rất đặc biệt, rất biết cách hầu hạ bệ hạ!” Lê Vĩ cười xấu xa, dốc sức công thành phạt trại.

Không biết qua bao lâu sau, Tà Liễu đã yêu kiều thở gấp, đưa tay đè lại hắn, vừa giận vừa yêu mắng:

“Thực lực tăng thì cũng thôi, sao phương diện này cũng trở nên đáng sợ vậy?”

Nàng thật sự không tin nổi đường đường là Độ Kiếp đỉnh phong như mình vậy mà không phải đối thủ, bị đánh cho không còn manh giáp.

Lê Vĩ nhún nhún vai, thể chất của hắn đã biến hoá điên cuồng, trước đây làm sao so được?

“Nàng không hỏi thành tích của ta à?” Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc như thác của nàng.

“Mặc kệ kết quả ra sao cũng là nam nhân của ta.” Tà Liễu bá khí nói:

“Nếu không được đệ nhất, ngày sau ta giúp chàng đánh hết những kẻ xếp trên.”

Lê Vĩ tròn xoe mắt, Tà Đế đúng là Tà Đế, một phong cách yêu thương nam nhân rất tà, đặc biệt không giống ai.

Hắn cười nói: “Không cần nàng ra tay, phu quân đã đạt top 1.”

“Không hổ là nam nhân do ta chọn!” Tà Liễu kiêu ngạo ngẩng đầu, dường như còn tự hào hơn cả chính thành tựu của nàng.

“Ta còn mang lễ vật về cho nàng đây!” Lê Vĩ cười tủm tỉm, từ trong Chiến Giới Châu lấy ra một đôi cánh thần bí nhưng đầy diễm lệ.

Chính là Địa Ngục Dị Vật – Huyền Tà Vũ.

Có một điều rất đặc biệt, thiên địa ở Dương Thế và Âm Gian sẽ bài xích sinh linh lẫn nhau, nhưng chúng nó không bài xích những thứ như lực lượng, tài nguyên hay các loại thuộc tính.

Huyền Tà Vũ là Địa Ngục Dị Vật, vẫn có thể xuất hiện ở Dương Thế.

“Điều này dễ hiểu thôi, tài nguyên hay Dị Vật sẽ là những thứ gia tăng nội tình của thế giới.” Tiểu Đồng giải thích:

“Dương Thế chỉ hận không thể cướp sạch của Âm Gian, trái lại Âm Gian cũng hận không thể đoạt hết tài nguyên của Dương Thế… thì làm sao sẽ bài xích chúng?”

“Hoá ra là thế.” Lê Vĩ bừng tỉnh đại ngộ, xem ra Dương Thế và Âm Gian đều rất “cáo già”.

“Đây là…” Tim của Tà Liễu đập thình thịch, hai mắt long lanh nước, lại lấp lánh dị sắc khi nhìn Huyền Tà Vũ.

Thật sự thì dù chưa biết tác dụng, nhưng ngoại hình của nó đã rất hợp với thẩm mỹ của nàng, vừa xem đã yêu thích rồi.

“Địa Ngục Dị Vật – Huyền Tà Vũ!” Lê Vĩ tủm tỉm:

“Lễ vật ta mang từ Âm Gian về cho nàng, thích không?”

“Chỉ cần là tâm ý của chàng, ta đều thích!” Tà Liễu nở nụ cười hạnh phúc từ tận đáy lòng, tiếp nhận Huyền Tà Vũ, vuốt ve nó đầy trân trọng.

Trước đây hắn chỉ là một tiểu nam nhân vô danh tiểu tốt, nàng là một Thiên Tà Giáo Chủ cao cao tại thượng, nhưng nàng vẫn luôn kiên định chọn hắn mà chưa từng có chút hoài nghi nào.

Hiện tại nhìn xem, hắn đánh xuống cả giang sơn Tà Quốc cho nàng, hắn từ Âm Gian mang về Địa Ngục Dị Vật.

Đây đều là những thứ độc nhất vô nhị, vừa có cả giá trị vừa có ý nghĩa…

Nhìn khắp trời đất, có nam nhân nào làm được điều đó?

Tình cảm dâng trào, Tà Liễu xoay người hung hăng đem hắn đè xuống.

Lại một phen phúc vũ phiên vân…

Ánh trăng thẹn thùng trốn vào mây tối…

Lê Vĩ thần thanh khí sảng bước ra ngoài, Tà Liễu bế quan luyện hoá Huyền Tà Vũ.

Loại Địa Ngục Dị Vật này đẳng cấp đã khá cao, hơn nữa khá mới lạ, cần có thời gian để Tà Liễu nghiên cứu cẩn thận.

“Tham kiến Tà Quân!”

Một đám cung nữ ven đường vội vàng hành lễ.

Hoàng cung của Tà Quốc không dùng Thái Giám, chỉ dùng cung nữ.

Thấy Lê Vĩ từ trong chủ điện bước ra, không khó suy đoán thân phận Tà Quân của hắn…

Bất quá khuôn mặt của Lê Vĩ đã dùng Vận che đậy, những cung nữ này cũng không thấy rõ mặt hắn.

Chỉ biết rằng vị Tà Quân này có dáng người cao thẳng, vừa tiêu sái vừa trang nghiêm như một thanh trường thương uy vũ…

“Không cần hành lễ!” Lê Vĩ phất tay ra hiệu các cung nữ tự do.

Ngồi trong đình viện, một luồng gió thơm thổi đến…

Chính là vị Nữ Quốc Sư của Tà Quốc, quyền lực chỉ dưới một người nhưng trên vạn người…

Vận Khanh Du, Hãn Quốc Hoàng Hậu ngày trước.

“Thời gian ngắn không thấy, Tà Quân có vẻ so với trước đây còn nguy hiểm hơn.” Vận Khanh Du ngồi xuống đối diện, đôi mắt đẹp tò mò xem lấy hắn.

Nam nhân này trước đây tu vi còn là Luyện Hư Kỳ đã khuấy động phong vân, khiến các đại quốc chao đảo…

Bây giờ hắn đột phá đại cảnh giới đến Đại Thừa Kỳ, còn có nội tình là những thế lực hàng đầu phía sau chống lưng, thật không dám tưởng tượng sẽ làm nên loại chuyện gì.

“Thời gian ngắn không thấy, Quốc Sư so với trước đây còn xinh đẹp hơn.” Lê Vĩ cười tà, đem lời của nàng đẩy lại một thoáng.

“Hừ!” Vận Khanh Du trừng mắt nhìn hắn:

“Ba hoa!”

“Thế cục hiện tại?” Lê Vĩ hỏi.

Hắn và Tà Liễu toàn tâm sự tình cảm, cũng không có đề cập đến vấn đề chính trị.

“Các đại quốc từng liên thủ vây công bệ hạ đang run sợ trước sự phát triển điên cuồng của Tà Quốc.” Vận Khanh Du bẩm báo tình huống:

“Đáng nói hơn chính là, bọn hắn đã liên minh với Giao Long Tộc và Hoàng Điểu Tộc ở Yêu Khư.”

“Tuy nhiên Tà Quốc phía sau có Thiên Tà Giáo, Tinh Vân Các và Tội Thành… lại thêm những đồng minh như Thương Bảo Quốc.”

“Cục diện hiện tại như nước với lửa, tu sĩ và quân đội thường xảy ra các cuộc xung đột, tranh chấp ở biên giới.”

“Haha.” Lê Vĩ gật gù:

“Đã sớm đoán được.”

“Bên phía Yêu Khư có một tên được Khí Vận Hộ Thân, hắn đang trong quá trình hấp thụ Quốc Vận của các Đại Quốc ở Thiên Nguyên, từ đó giúp chúng chống lại Tà Quốc.” Vận Khanh Du tiếp tục nói:

“Kẻ này thật sự khó lường, ngay cả ta cũng không thể áp chế được.”

“Ta biết hắn.” Lê Vĩ nhếch mép lạnh lẽo, không phải con hàng Lăng Hiên thì còn ai vào đây?

“Tà Quân có cách nhìn thế nào trước cục diện này? Làm sao phá cục?” Vận Khanh Du hỏi.

“Còn muốn thăm dò ta à?” Lê Vĩ liếc xéo nàng:

“Với trí tuệ của nàng, chẳng lẽ không nhận ra cán cân đang bằng, cần một bên trở nên nặng hơn sao?”

Phe Tà Quốc có tam đại thế lực ở Hỗn Vực.

Phe những Quốc Gia khác có hai đại tộc ở Yêu Khư.

“Tà Quân mắt sáng như đuốc.” Vận Khanh Du mỉm cười:

“Vẫn còn Ngũ Sư Tộc chưa chọn phe, rất có thể chúng sẽ tìm cách lôi kéo vào để liên minh mạnh lên, ngoài ra còn những thế lực ở Đại Hằng Hải.”

“Ta thấy không chỉ thế đâu, với dã tâm của đám này… ngay cả Huyền Binh Đại Lục cũng sẽ có dấu răng.” Lê Vĩ cười gằn.

“Huyền Binh Đại Lục?” Vận Khanh Du giật mình:

“Nếu thế thì phiền toái.”

Huyền Binh Đại Lục tổng thể so với toàn bộ Man Di Chi Địa còn mạnh hơn, nếu để những địch nhân lôi kéo được, e rằng Tà Quốc và các phương đồng minh đều không chống đỡ nổi.

“Ta sẽ đến Huyền Binh Đại Lục một chuyến!” Lê Vĩ nhún vai:

“Chúng muốn tìm đồng minh, chẳng lẽ ta không thể sao?”

Chỉ cần miếng bánh đủ hấp dẫn, Huyền Binh Đại Lục chắc chắn sẽ nhúng tay.

Chẳng ai chê tài nguyên và thu hoạch phong phú cả…

Sự phát triển đáng sợ của Tà Quốc cũng như mạng lưới quan hệ đã đủ khiến tất cả những phe khác cảm thấy bất an.

Cục diện cân bằng vô số năm qua bị phá vỡ, không ai muốn phải thần phục với người khác…

Chỉ còn cách tìm hướng chống lại.

Mà khi ở Man Di Chi Địa không còn phương pháp, đám Giao Long Tộc sẽ hướng mắt về Đại Hằng Hải và Huyền Binh Đại Lục là điều bình thường.

Lê Vĩ cũng thế, hắn cũng muốn duỗi Tà Trảo của mình về những nơi đó…

Cái hắn nhắm đến là những Danh Khí vô chủ, những Dị Thuộc Tính và lượng Vận khổng lồ.

Đương nhiên việc có thể mời chào bao nhiêu đồng minh còn tuỳ vào thủ đoạn và bản lĩnh của từng phe.

Tóm lại, đây là giai đoạn hai phe đối đầu đang xây dựng và bành trướng để tương lai sống mái với nhau một trận.

“Tà Quân dự định đến Huyền Binh Đại Lục thật sao? Nơi đó lạ lẫm, tiềm ẩn nhiều nguy hiểm lắm!” Vận Khanh Du nhíu mày.

“Có bổn toạ đi cùng, chẳng nơi nào là nguy hiểm!” Một luồng huyết vân cuồn cuộn kéo đến…

Đứng giữa mây đỏ lại không có mùi máu tươi, thay vào đó là hương thơm quyến rũ mê hồn như mật đào chín mọng.

Chỉ thấy Tội Thành Chi Chủ – Xích Luyện Quỷ Cơ – Thiên Quỷ Tinh – Lưu Xích Luyện nhấc chân dài miên mang bước xuống.

“Đến Huyền Binh Đại Lục, ta đi với ngươi!” Lưu Xích Luyện đến ngồi cạnh Lê Vĩ, không cho hắn phản bác.

“Ai cần ngươi lo thế?” Lại một thanh âm thanh lãnh vang lên.

Áo trắng như ánh sao, tóc dài như thác bạc, ánh mắt thâm thuý như màn đêm, cao quý như trích tiên trên trời giáng trần…

Tinh Thần Các Chủ – Thiên Nhàn Tinh – Công Tôn Thuyên lăng không mà đến.

Phía sau nàng, còn có một mỹ nữ anh tư hiên ngang, thân mặc nhuyễn giáp, hai tay chống nạnh, ngũ quan sắc sảo nhưng đầy oai hùng.

Thiên Xảo Tinh – Yến Bảo Nhi ở trạng thái dung hợp Yến Ất và Yến Chân cũng đi cùng với Công Tôn Thuyên.

Lê Vĩ nhìn loé hết cả mắt, ở đây đều là đại mỹ nhân nha…

Diêm Tịch Dao so với các nàng cũng chỉ là một chín một mười thôi, không chênh lệch nhiều đâu.

Có thể nói rằng một phần là do các vị Tinh Nữ đều sở hữu Chiếu Mệnh Thần Tinh khiến khí chất của các nàng rất đặc biệt, dường như thuộc về một thế giới khác nên không hề kém cạnh đệ nhất mỹ nhân ở vị diện tầng thứ nhất.

Nhan sắc có thể thua một chút, nhưng khí chất đặc thù của Tinh Nữ lại bù vào…

“Nữ nhân kia ngươi vừa nói gì?” Lưu Xích Luyện trừng mắt nhìn.

“Bổn các chủ vừa lúc cũng muốn đến Huyền Binh Đại Lục dạo chơi, ngươi có ý kiến?” Công Tôn Thuyên nhàn nhạt quét lại.

Ngửi thấy vị va chạm, Vận Khanh Du vội vàng đứng lên:

“E hèm, thiếp thân rời đi trước!”

Nói xong liền chạy mất dạng… ở đây đều là nữ cường nhân, tốt nhất không nên tranh sủng.

“Lê Vĩ, ngươi về khi nào?” Trong khi đó Yến Bảo Nhi đã vui vẻ đến đứng ở phía sau nam nhân, đưa tay đấm đấm vai.

“Tiến bộ không tệ nha!” Lê Vĩ tán thưởng nói.

Có vẻ như Yến Bảo Nhi đã trải qua hành trình huấn luyện rất vất vả, tu vi vậy mà đạt đến Độ Kiếp Trung Kỳ rồi.

Được Lưu Xích Luyện và Công Tôn Thuyên hợp lực bồi dưỡng, không tiến bộ nhanh mới là chuyện lạ.

“Khanh khách, lợi hại không? Người ta đã rất cố gắng đó!” Yến Bảo Nhi nở phồng mũi, cảm giác được Tinh Chủ của mình khen ngợi thoải mái vô cùng.

“Cố gắng thì phải có thưởng rồi!” Lê Vĩ cười tủm tỉm, lấy ra Thái Cực Song Thủ đặt vào tay nàng, nói rõ:

“Đây là Thái Cực Song Thủ gồm Âm Ngư Thủ và Dương Ngư Thủ, thích hợp với sở trường của nàng.”

“Oa oa oa?” Yến Bảo Nhi cầm lấy đôi găng tay, môi đỏ há hốc, lồng ngực căng phồng nhấp nhô lên xuống.

Là Danh Khí, hơn nữa còn giống như được tạo ra cho nàng vậy, quá mức tuyệt vời rồi.

Với một nữ nhân ưa thích dùng nắm đấm như nàng, còn gì đã hơn?

“Đỉnh quá!” Yến Bảo Nhi đâu ngờ có niềm vui lớn đến vậy, nhịn không được hôn vào má hắn một ngụm.

Lê Vĩ chợt thấy lạnh sống lưng…

Lưu Xích Luyện và Công Tôn Thuyên đều đang dùng ánh mắt không chút biểu tình nhìn chằm chằm hắn, rồi lại quét về phía Thái Cực Song Thủ của Yến Bảo Nhi.

“Đừng có dùng ánh mắt đó!” Lê Vĩ nghiêm mặt nói:

“Nam nhân của các người rất công bằng, sẽ không bên nặng bên nhẹ.”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com