Chương 125: CHÍN KẺ MẠNH – LỰA CHỌN!

Chapter truyện / Chương 125: CHÍN KẺ MẠNH – LỰA CHỌN!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 125: CHÍN KẺ MẠNH – LỰA CHỌN! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 125: CHÍN KẺ MẠNH – LỰA CHỌN! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


“Đúng là lão quái vật, khó nhằn thật…”

Lê Vĩ nhăn hết cả mặt.

Trận này tuy rằng thắng, nhưng cũng là thắng hiểm… phải dùng gần như tất cả thủ đoạn, lại thêm kiên nhẫn lưu lại Càn Khôn Cốt, Vô Ảnh và Sơn Thuỷ Ấn đến cuối cùng, kết hợp cả ba thứ mới có thể tiêu diệt được Địa Tiên chuyển thế.

Bởi nên biết rằng, với kinh nghiệm trận mạc và sự quyết đoán của kẻ này… nếu để đối phương nhận ra Lê Vĩ còn những con bài có thể uy hiếp đến tính mạng, nói không chừng sẽ tiếp tục cho tự bạo mặt trời, thậm chí là tự bạo luôn cả Tạo Hoá Danh Khí – Viêm Dương Đao.

Đến lúc đó, ai chết vào tay ai còn chưa biết…

Thế nên Lê Vĩ đã kiên nhẫn ẩn giấu thủ đoạn, để vào thời khắc cuối cùng tên thanh niên vẫn nghĩ hắn đã rơi vào bước đường cùng… từ đó có phần chủ quan, giúp Lê Vĩ xoay chuyển tình thế.

Một trận này không chỉ thắng bằng thực lực, còn phải dùng đến cái đầu.

“Cũng may mặc dù là Địa Tiên Chuyển Thế, nhưng thiên phú cũng không quá nghịch thiên.” Lê Vĩ chậc lưỡi:

“Nếu như gặp một kẻ có đến vài loại Thiên Mệnh Cách, hậu quả khó lường.”

Nhưng bất kể thế nào, thắng chính là thắng…

Chỉ là cái giá phải trả cũng không nhỏ.

Bỏ ra một mỏ Linh Thạch Cực Phẩm cho Lò Luyện Ngục, Thôn Linh Ma Thụ bị nổ tung gần một nửa, Lê Vĩ bị thương và cạn kiệt lực lượng, ngay cả Khắc Trận Trường Bào và Sơn Thuỷ Ấn cũng đã suy yếu.

Bất quá, kết quả thu được cũng khủng khiếp dị thường.

Tạo Hoá Danh Khí – Viêm Dương Đao thậm chí không phải thứ quý giá nhất.

Thứ giá trị nhất, chính là linh hồn có chứa đựng ký ức của một vị Địa Tiên.

Ở kiếp này, linh hồn của tên thanh niên chỉ ở cấp Luyện Hư Kỳ mà thôi, nhưng nó lại sở hữu toàn bộ ký ức và kiến thức của một vị Địa Tiên.

Thứ này… sau khi Lê Vĩ đọc sạch ký ức, hắn còn có thể bán cho Diêm Vương Điện.

Linh hồn Luyện Hư giá trị thấp, nhưng ký ức và kiến thức của Địa Tiên sẽ có giá trên trời, chắc chắn vượt xa Linh Hồn của Trận Cuồng Lang Quân rồi.

Kéo linh hồn của thanh niên vào Diêm Vương Lệnh, Lê Vĩ điên cuồng tiếp nhận lượng tri thức khổng lồ khảm vào trong đầu.

Nào là kinh nghiệm, quá trình tu luyện đến Địa Tiên… nào là những kiến thức về các loại bảo vật, thiên tài địa bảo, tài nguyên quý hiếm, đan dược, phù chú, trận pháp…

Hơn xa những gì Lê Vĩ nhận thức từ trước đến nay.

Ánh mắt của hắn trở nên thâm thuý, không còn là một con gà mờ mà chuyện gì cũng cần nhờ đến Tiểu Đồng chỉ điểm…

Đây chính là lột xác trong tâm trí, vô cùng giá trị.

“Sảng khoái!” Lê Vĩ ngẩng đầu thở dài, phất tay thu dọn chiến lợi phẩm.

Tên thanh niên này kiếp trước là tán tu không môn không phái, nhưng kiếp này lại là Thiếu Chủ của Âm Hoả Tông, một trong những tông phái có Độ Kiếp Kỳ trấn thủ.

Âm Hoả mà y dùng để ngưng tụ thành chín vầng mặt trời, ngọn lửa nửa nóng nửa lạnh cực kỳ mạnh mẽ này cũng được luyện ra từ công pháp đặc biệt của Âm Hoả Tông.

Chỉ cần có thời gian, Lê Vĩ cũng có thể dựa vào đó luyện ra Âm Hoả.

Tiếc là Thiên Mệnh Cách là thứ không thể cướp, Thiên Mệnh Cách – Cửu Dương không thể thuộc về Lê Vĩ.

Nhục thân Cửu Dương Chi Thể của thanh niên cũng đã bị đánh đến nát bấy hết cả rồi, các vầng mặt trời trong đan điền đều tàn lụi…

“Hy vọng một ngày nào đó, Cầu Thang có thể giúp ta đoạt Mệnh Cách mà ta muốn!” Lê Vĩ bạo gan thầm nghĩ.

Bất quá trước mắt, cần trị thương và phục hồi.

Hắn từ Nhẫn Trữ Vật của thanh niên lấy ra một viên Phục Linh Đan và Liệu Thương Đan, vừa mới nuốt vào trong miệng.

Còn chưa kịp luyện hoá, không gian bỗng nhiên chấn động.

Bốn phía xung quanh sụp đổ, từng mảng trắng xoá như tuyết bay đi, cảnh tượng cực kỳ huyễn lệ…

Lê Vĩ tròn mắt nhìn tất cả, cảm giác như mình vừa xuất hiện ở một thế giới khác biệt.

Nơi này là một chiến trường cổ xưa, dưới có mặt đất, trên có bầu trời, chín trụ đá to lớn sừng sững như cột chống trời xông thẳng lên thiên không.

Lê Vĩ đang đứng trên một trụ đá…

Mà ở tám trụ đá còn lại, mỗi một trụ đá cũng có một nhân vật đang đứng.

Lê Vĩ là kẻ đến cuối cùng, xuất hiện ở trụ đá thứ chín.

Trên tám trụ đá kia, sự chú ý của các nhân vật đều vô thức khoá chặt lấy hắn.

“Quỷ Vương Phây Cơ, rốt cuộc cũng bắt được ngươi!” Trên một trụ đá, Lâu Diễm trong mắt loé lên hoả nhiệt cực mạnh, hô hấp dồn dập dị thường.

“Kỳ quái thật!” Lê Vĩ nhíu chặt chân mày.

Hắn cũng đã nhìn thấy Lâu Diễm, đồng thời cảm nhận được sự tham lam và thịnh nộ cực độ của đối phương thông qua dao động linh hồn.

Nhưng điều này rất lạ, bởi vì Lê Vĩ đang trong thân phận Phây Cơ, hắn đã đeo Quỷ Vương Diện vào mặt… làm sao Lâu Diễm có thể nhận ra hắn là Âm Dương Sứ Giả mà nổi lòng tham?

Lẽ ra, Lâu Diễm không thể biết được hắn là ai mới đúng…

“Ngươi sai rồi, lần này Lâu Diễm không thèm Âm Dương Sứ Giả, mà là muốn huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long của ngươi!” Tiểu Đồng cười nhạt:

“Dù sao thì, việc ngươi bỏ ra đại lượng Diêm Điểm đổi Trấn Ngục Bạo Long vốn không phải điều bí mật.”

“Moá!” Lê Vĩ nghe vậy chỉ muốn chửi thề.

Con hàng Lâu Diễm này trời sinh ra là chắc chắn phải kết thù với mình hay sao?

Thân phận thật thì bị ngấp nghé Âm Dương Sứ Giả, muốn đoạt hồn chiếm xác.

Thân phận giả thì bị thèm muốn huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, muốn rút máu ra.

Trong khi ở cả hai thân phận, Lê Vĩ đều chưa từng trêu vào Lâu Diễm, mà cái tên này vì lòng tham luôn muốn dồn hắn vào chỗ chết.

Loại người lãnh huyết vì lợi ích mà bất chấp cùng là người của một thế lực này, Lê Vĩ cũng quyết không tha thứ.

Tuy nhiên ở hiện trường này không chỉ có mỗi Lâu Diễm, vẫn còn bảy nhân vật khác đáng giá bận tâm.

Điểm cuối di tích, có vẻ như còn phải đánh bại cả tám đối thủ.

Lê Vĩ quét mắt nhìn, ở trụ đá thứ nhất là một tên nam tử hình thể khổng lồ, to gấp hàng nghìn lần nhân loại bình thường, vai u thịt bắp, làn da ngâm đen, hai mắt đỏ thẳm cực kỳ hung ác.

Hắn thậm chí gần to bằng cái trụ đá mà hắn đang ngồi trên đó rồi…

“Đó là Cự Ngục Tộc!” Lê Vĩ nhếch mép.

Đã có kiến thức của Địa Tiên, hắn cũng hiểu không ít về các chủng tộc ở Âm Gian.

Lần trước từng phát hiện bộ xương mục rỗng của Cự Ngục Tộc, không ngờ người sống còn mang đến áp bách mạnh hơn.

Đây là chủng tộc Luyện Thể trời sinh, rất là hùng mạnh.

Ở trụ đá thứ hai là một thanh niên diện mạo tuấn lãng đến mức nữ nhân cũng phải ghen tị, kẻ này có mái tóc trong suốt như pha lê, thân khoác trang phục như lá cây đan thành, lưng đeo trường cung, có lỗ tai nhọn và ánh mắt sắc bén.

“Minh Không Tinh Linh!” Lê Vĩ cũng nhận ra chủng tộc của kẻ này.

Tinh Linh ở Âm Gian có hai bộ tộc mạnh nhất, so với Minh Ám Tinh Linh mà hắn đã đánh bại trong trận chiến trước đó vừa cường đại hơn, vừa có địa vị cao quý hơn.

Đó là Minh Không Tinh Linh và Minh Gian Tinh Linh.

Trong đó Minh Không Tinh Linh chủ tu Không Gian Linh Lực, thân thiện với Không Gian, sử dụng các thủ đoạn chiến đấu mà không bị phản phệ.

Minh Gian Tinh Linh chủ tu Thời Gian Linh Lực, thao túng thời gian cũng không gặp phản phệ.

Tương truyền qua các thế hệ, Minh Không Tinh Linh và Minh Gian Tinh Linh luôn kết thông gia với nhau, chưa từng có trường hợp gả thành viên cho bất cứ chủng tộc nào khác.

Bởi vì cả hai tộc đều muốn tạo ra hậu duệ nghịch thiên là Thời Không Tinh Linh…

Đáng tiếc đã mấy vạn năm liên hôn, không ít thế hệ thiên kiêu, cường giả của hai chủng tộc sinh con đẻ cái… nhưng hậu duệ sinh ra chỉ kế thừa được thiên phú của mẫu thân hoặc phụ thân, chưa từng xuất hiện Thời Không Tinh Linh như nguyện ước.

Ở trụ đá thứ ba, là một kẻ khoác áo choàng đen như bóng tối, che đậy dung mạo, thu liễm khí tức nhìn không ra lai lịch, cũng đoán không ra thân phận… chỉ là trên tay của kẻ này cầm một thanh Hắc Quyền Trượng.

Tạm gọi là Hắc Dạ Nhân.

Ở trụ đá thứ tư cũng là kẻ che đậy diện mục, nhưng hắn không mặc áo choàng, thay vào đó là một bộ chiến giáp nặng nề có màu đồng cổ, khôi giáp che đầu khuất luôn cả mắt, áo giáp gia thân có điêu khắc những văn tự huyền bí khó lường.

Tạm gọi là Đồng Giáp.

Trụ đá thứ năm là một mỹ nhân tuyệt sắc khiến tim của Lê Vĩ đập lên hơi nhanh…

Hắn xin thề, ngoại trừ Tà Liễu, Tinh Vân Các Chủ ra… hắn chưa thấy ai đẹp hơn nữ nhân này.

Dù Tần Thuỷ Dao, Hồ Tử Dung… đều phải thua một bậc.

Nàng khoác trên thân bộ váy dài màu trắng bạc như ngân hà huyễn lệ, khéo léo khoe ra những đường cong mỹ miều, tóc dài màu bạc như thác rũ xuống tận eo, da trắng như tuyết, ngũ quan yêu diễm sắc sảo dị thường, môi đỏ, mi cong, má hồng, mũi quỳnh cao thẳng…

Là nét đẹp kết hợp giữa đông và tây, kiêu sa và quyến rũ.

Dù nàng khép hờ hai mắt, đứng im lặng không có động tĩnh gì, nhưng sự cao quý từ trong xương tuỷ vẫn không thể che giấu được, ngược lại càng giống một đoá thiên sơn tuyết liên, cao không với tới.

Đứng ở nơi đó, các nhân vật ở những trụ đá xung quanh đều phải làm nền.

Nhưng nữ càng đẹp càng nguy hiểm, nhất là khi nàng ta có thể ở cục diện này bảo trì tư thái ung dung và bình thản… Lê Vĩ cảm thấy cần phải đề phòng.

Chỉ là chưa biết nàng ta thuộc chủng tộc gì, tạm gọi là Mỹ Nữ Váy Trắng.

Trụ đá thứ sáu trống rỗng…

À không, trụ đá thứ sáu có một tên người kiến đang đứng.

Bởi vì quá nhỏ, nhìn qua rất khó thấy… nhưng Linh Thức vẫn quét trúng.

Đó là một con kiến đứng bằng hai chân, bé tí như hạt gạo.

“Nghĩ Tộc!” Lê Vĩ gật gù, đừng khinh thường đám kiến này, chúng nó nhỏ nhưng có sức mạnh cực kỳ vượt trội, hình thể linh hoạt, rất khó đánh trúng.

Nghĩ Tộc cũng là một nhánh trong Minh Trùng Nhất Tộc, nhưng mạnh hơn nhiều so với con rết Bách Thủ Ngô Công kia.

Thậm chí trong Minh Trùng Nhất Tộc, Nghĩ Tộc còn thắng ở tinh thần đoàn kết cực cao, sẵn sàng hy sinh vì lợi ích chung của toàn tộc, nên gần như xếp nhóm đầu.

Trụ đá thứ bảy là một thiếu niên diện mục bình phàm mặc áo bào xanh, nhìn qua không có gì đặc biệt…

Tạm gọi là Thanh Y Thiếu Niên.

Trụ đá thứ tám chính là Lâu Diễm.

Mà trụ đá thứ chín đương nhiên là Lê Vĩ.

Chín trụ đá, chín nhân vật… mỗi kẻ đều đã liên thắng liên tục chín trận để có mặt ở đây.

Khiến Lê Vĩ buồn cười chính là, hai con hàng Khuyển Tử của Ngục Khuyển Tộc hùng hổ tuyên bố sẽ chiếm đoạt di tích, kết quả một kẻ đã bị mình làm thịt, còn một kẻ không thấy bóng dáng.

Điều này càng chứng minh, dù là chủng tộc cường đại như Ngục Khuyển Tộc… thì ở một nơi ngư long hỗn tạp, tiềm long ẩn mình như di tích này… cũng nên thu liễm sự kiêu ngạo, bằng không ngay cả chết thế nào cũng không biết.

Lê Vĩ thầm nghĩ, dù mình không đánh bại được Khuyển Dương… thì tên này cũng vô pháp là đối thủ của Bạch Gia Quân, càng đừng nói đến lão quái vật Địa Tiên chuyển thế.

Thậm chí nếu lão quái vật Địa Tiên đến muộn hơn, bị tên Hộ Pháp của Khuyển Ngục Tộc chặn ở bên ngoài, nói không chừng có thể ra tay đập chết.

ẦM ẦM!

Đúng lúc này, toàn bộ không gian chấn động, một thanh âm tràn ngập chiến ý vang dội:

“Chúc mừng các ngươi thành công đến với ải cuối cùng của Cửu Chiến Di Tích.”

“Chín kẻ xuất sắc nhất loại bỏ liên tục chín đối thủ chỉ để có mặt ở đây.”

Toàn trường liền biểu lộ ngưng trọng, thanh âm này rõ ràng là do chủ nhân của di tích lưu lại.

Một nhân vật đã chết nhiều năm, nhưng vẫn lưu lại được ý chí và di tích này với luật lệ rõ ràng, chắc chắn khi còn sống phải rất đáng sợ.

Ít nhất dựa vào ký ức của tên Địa Tiên chuyển thế, Lê Vĩ biết rằng Địa Tiên chưa chắc có thể làm được như vậy…

Trừ phi là nhân vật cực khủng trong hàng ngũ Địa Tiên.

“Cửu Chiến Di Tích có tất cả chín phần truyền thừa, mặc định chia đều cho chín kẻ các ngươi… tuy nhiên còn có hai lựa chọn.”

“Một là cầm một phần truyền thừa của mình và cút đi, hai là tiếp tục chiến đấu với những kẻ muốn ở lại, hỗn chiến và cướp hết truyền thừa của bọn chúng.”

“Đặc biệt nhất, ở trận này các ngươi được sử dụng tất cả thủ đoạn, bao gồm cả ngoại lực và chiến lợi phẩm thu được xuyên suốt trận chiến, có bao nhiêu nội tình cứ phơi bày hết ra.”

“Từng kẻ các ngươi có một ngày thời gian để khôi phục trạng thái và đưa ra quyết định.”

Thanh âm vang vọng tuyên bố, sắc mặt Lê Vĩ và tám nhân vật khẽ ngưng trọng…

Lê Vĩ, Lâu Diễm, Cự Ngục Tộc, Minh Không Tinh Linh, Hắc Dạ Nhân, Đồng Giáp, Mỹ Nữ Váy Trắng, Thanh Y Thiếu Niên, Nghĩ Tộc.

Đều đang cân nhắc…

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com