Chương 206: CHÚT THÀNH TỰU!

Chapter truyện / Chương 206: CHÚT THÀNH TỰU!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 206: CHÚT THÀNH TỰU! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 206: CHÚT THÀNH TỰU! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


“Hãn Quốc, hành vi của Thái Tử các ngươi thật đáng hận, trả giá đi!”

Lửa giận của toàn trường lập tức chuyển sang các thành viên của Hãn Quốc.

Hãn Nguyên được lợi lớn nhất đã mất tích, những kẻ còn lại của Hãn Quốc đương nhiên phải gánh chịu phẫn nộ của đám đông.

“Không liên quan đến chúng ta!” Thiếu tướng quân – Trần Bạc sắc mặt tái nhợt quát lớn.

“Ta cũng không biết gì cả!” Thanh Thành biểu lộ kịch biến.

Trước đó bọn hắn đã kịp thời tiến vào động, nhưng bị biển cương thi doạ sợ phải chạy ra ngoài.

Nào ngờ lại gặp phải vạn chúng phẫn nộ.

Trước lửa giận của đám đông, mặc kệ lời giải thích… toàn bộ Nha Ảnh, Thanh Thành, Trần Bạc… ngay cả Vân Linh đứng cạnh Thương Nhã cũng trở thành mục tiêu công kích.

Không chỉ nhân loại, mà Yêu Thú cũng phát động tấn công về phía bọn hắn.

Hàng trăm, hàng nghìn Vũ Kỹ trong cơn giận dữ…

ONG!

Ngay thời khắc nguy cấp, một chiếc Ngọc Phi Chu bất chợt xuyên qua không gian, Hãn Châu Công Chúa kịp thời xuất hiện, phía sau nàng chính là Vân Khôi công công.

Vân Khôi nhanh chóng nắm lấy tay của Vân Linh, kéo nàng lên trên Ngọc Phi Chu.
Đại Trận Pháp kích hoạt, Phi Chu hướng về không trung lao vọt đi.

Tốc độ của Bát Tinh Pháp Bảo đạt đến cực hạn, ngay cả Đại Thừa Kỳ cũng không đuổi kịp…

“Đại Công Chúa! Còn chúng ta nữa… cứu mạng a!” Trần Bạc cùng Thanh Thành khóc không ra nước mắt, ở dưới gào lên.

“Không kịp nữa rồi!” Tà Quỳnh làm bộ mặt bất đắc dĩ hồi đáp.

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…

Công kích phô thiên cái địa ập đến, không chỉ là thế công của thiên tài đồng lứa, mà còn có cả những cường giả đến từ các quốc gia.

Kết quả không cần phải nói, tuy rằng Trần Bạc và Thanh Thành thiên phú không tệ, dù nỗ lực chống cự, nhưng vẫn bị oanh sát đến tan xương nát thịt, hồn phi phách tán.

Hãn Quốc vẫn lạc mất hai thiên tài.

Điều đó không khiến lửa giận và lòng đố kỵ của đám đông lắng xuống, trái lại càng thêm khát máu, nhắm thẳng vào đám Nha Ảnh.

“Không xong!” Mấy tên thái giám sợ vãi linh hồn, cố gắng thi triển thân pháp thoát khỏi vây công.

Đáng tiếc, đều có cùng một kết quả.

Mà nhân cơ hội đó, Ngọc Phi Chu đã cao chạy xa bay, rời xa phạm vi Kỳ Sơn đầy máu…

“Phù phù phù, may quá… đội ơn Đại Công Chúa cứu mạng!” Một tiếng thở gấp vang lên phía sau.

“Hả?” Tà Quỳnh nhìn lại, kinh ngạc phát hiện tên tiểu thái giám Nha Thao, đồ đệ của Nha Âm Thu chẳng biết từ khi nào đã xuất hiện trên thuyền.

Con hàng này hành sự cẩn thận, hành tung quỷ dị, vừa rồi nàng và Lê Vĩ chỉ cứu Vân Linh, hắn vậy mà có thể kịp thời lên thuyền?

“Tỷ phu dặn ta phải cẩn thận hắn, quả nhiên là có lý do…” Tà Quỳnh thầm nghĩ, ngoài mặt bình thản gật đầu:

“Còn sống là tốt, các ngươi đều lui xuống!”

“Tuân mệnh!” Vân Khôi và Nha Thao chắp tay, tiến về phía sau thuyền.

Nhìn theo bóng lưng bọn hắn, khoé miệng Tà Quỳnh cong lên bí hiểm: “Có kịch hay!”

“Đa tạ Đại Công Chúa!” Vân Linh cũng hướng Tà Quỳnh nói lời cảm kích.

“Không cần khách khí, ngươi là cung nữ của mẫu hậu… chính là người một nhà!” Tà Quỳnh thản nhiên đáp:

“Vất vả rồi, vào trong nghỉ ngơi đi!”

“Vâng!” Vân Linh cung kính lui đi, chỉ là lúc quay người… chân mày nhẹ chau lại.

Từ đầu đến cuối, vị Đại Công Chúa này rốt cuộc ở nơi nào?

Với tính cách kiêu ngạo và hiếu thắng của nàng, theo lý nên tiến vào động phủ mới đúng…

Vậy mà lặng lẽ biến mất, sau đó kịp thời mang theo Phi Chu cứu mình…

Thật khó để Vân Linh không hoài nghi, bất quá có suy nghĩ cũng không tìm ra đáp án… càng khó để liên tưởng nam nhân như đến từ địa ngục kia có dính líu gì với Tà Quỳnh.

Phía sau Phi Chu…

Lê Vĩ trong vai Vân Khôi tựa lưng vào lan can, thần sắc bình thản.

Ở bên cạnh, Nha Thao rụt rè mở lời: “Truyền Chỉ Công Công thật sự đáng gờm, lần này Nha Ảnh chúng ta hy sinh nhiều cường giả như vậy, mỗi huynh sống sót.”

“Ồ, chẳng phải ngươi cũng sống sao?” Lê Vĩ cười cười:

“Ngươi mới là cao thủ ẩn mình!”

Nội tâm Nha Thao giật thót, bên ngoài ngô nghê gãi gãi đầu nói:

“Thực lực ta yếu nên lẫn trốn từ đầu đến cuối, may mắn giữ được mạng nhỏ.”

“Ta cũng trốn sau váy Đại Công Chúa.” Lê Vĩ gật gù.

“Haha, xem như kẻ yếu có phúc của kẻ yếu đi!” Nha Thao cười khan.

“Nếu không có chuyện gì, ta về phòng điều tức.” Lê Vĩ nói.

“Được rồi, cứ để tiểu đệ canh gác bên ngoài!” Nha Thao vỗ vỗ ngực.

Màn đêm buông xuống…

Lê Vĩ nằm bên trong phòng, chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị Nha Thao tập kích bất ngờ.

Dù sao thì con hàng này chính là đồ đệ của Nha Âm Thu, không tin không nhận được nhiệm vụ của sư phụ hắn làm thịt mình.

Ẩn nhẫn chờ thời lâu như vậy, lẽ ra cũng nên hành động rồi.

Nhưng mà, động thái của Nha Thao mới là thứ khiến Lê Vĩ bất ngờ…

Giữa bóng đêm tĩnh lặng, một cái bóng quỷ dị lặng lẽ tiến vào phòng của Vân Linh, nơi nàng đang ngủ say sau khoảng thời gian mệt mỏi.

Phân thân này chỉ có tu vi Hợp Thể Kỳ, sau thời gian gánh bản thể là Hoàng Hậu giáng xuống, thật sự rơi vào trạng thái suy yếu, cần phải tịnh dưỡng để hồi phục.

Cái bóng đen mở ra một đôi mắt đỏ ngầu như máu, bên trong tràn ngập ghen ghét, đố kỵ và oán khí ngút trời, nghiến răng ken két:

“Mỹ nhân xinh đẹp, nhan sắc tuyệt trần… các ngươi đều đáng chết!”

“Moá!” Nội tâm Lê Vĩ âm thầm chửi thề.

Đúng là không thể lường được bản tính vặn vẹo của mấy tên thái giám này…

Bị mất của quý, chủ tu Âm Khí… Nha Thao tự xem mình như một nữ nhân.

Khi nhìn thấy những nữ nhân có mỹ sắc, lòng ghen ghét, đố kỵ và căm hận vượt qua cả nhiệm vụ được giao.

Nha Thao quyết định giải quyết Vân Linh, sau đó mới đến lượt tên tiểu thái giám Vân Khôi kia.

Bởi vì trong mắt hắn, Vân Khôi là kẻ vô hại…

Không do dự nữa, đôi mắt đỏ kích hoạt: “Ma Cảnh Nhiếp Hồn!”

Một loại Bí Pháp của Ma Thú triển khai, đôi mắt của Nha Thao khoá chặt lấy Vân Linh, Ma Hồn xông thẳng vào linh hồn của nàng.

“Hự!” Vân Linh bị tập kích bất ngờ, thần trí lập tức nửa tỉnh nửa mê, linh hồn rơi vào trong ma cảnh.

Tại ma cảnh này, nàng nhìn thấy mình bị trải qua đủ loại tra tấn tàn nhẫn, sắc mặt vặn vẹo, chân mày nhíu chặt, mồ hôi đầm đìa.

“Khà khà…” Nha Thao liếm liếm bờ môi, hắn ưa thích nhìn thấy mỹ nhân thống khổ trước khi ra tay kết liễu, lẩm bẩm nói:

“Bộ túi da này, phải nuốt chửng mới làm ta thoả mãn!”

ROẸT!

Móng vuốt sắc bén vươn dài, vô thanh vô tức nhắm vào trán của Vân Linh đâm xuống.

KENG!

Nhưng khoảnh khắc đó, Ma Lâu Kiếm từ trong bóng tối duỗi ra, chặn đứng móng vuốt vừa lao đến.

“Kẻ nào?” Nha Thao rùng mình, hướng mắt nhìn lên.

Chỉ thấy Dạ Tâm từ trong bóng tối chui ra, so với Nha Thao càng thêm âm trầm, càng thêm âm u, càng thêm bí hiểm… nhe răng cười khiến Nha Thao rợn cả tóc gáy.

KẼO KẸT!

Cánh cửa phía sau mở ra, Tà Quỳnh khoanh tay trước ngực hài hước nhìn lấy cảnh tượng này.

“Đại Công Chúa!” Nha Thao phản ứng cực nhanh, vội vàng quát lên:

“Có kẻ muốn tập sát Vân Linh tỷ tỷ, may mắn nô tài phát hiện!”

“Vậy thì diệt hắn thôi!” Tà Quỳnh nhoẻn miệng cười, Âm Tà Chi Lực bùng nổ hình thành đại thủ, một chưởng vỗ thẳng đến Nha Thao.

Mà ở phía sau, Dạ Tâm cũng vung Ma Lâu Kiếm bổ thẳng vào đầu hắn.

“Các ngươi!” Nha Thao thần sắc biến đổi, ánh mắt hiện lên vẻ quyết liệt.

ẦM!

Khí thế bùng phát, tu vi Đại Thừa Trung Kỳ không giữ lại chút nào xông thẳng thương khung.

ẦM!

Toàn bộ Phi Chu lắc lư dữ dội.

“Làm sao có thể?” Tà Quỳnh kinh dị đến ngây người.

Trước đó Nha Thao chỉ là Luyện Hư Kỳ, tại sao một hơi tiến vào Đại Thừa Trung Kỳ?

Đương nhiên là đến từ Thao Thiết Ma Thân, thôn phệ hơn một nửa Yêu Thú và tu sĩ nhân loại ở thảm chiến Kỳ Sơn…

Đây chính là sự đáng sợ của Ma Thú thượng cổ, cắn nuốt không giới hạn, phát triển không ngừng nghĩ.

Nếu không phải vì sợ đột phá quá nhanh, căn cơ không thể theo kịp, Nha Thao thậm chí có thể đột phá cảnh giới cao hơn.

Nhưng Đại Thừa Trung Kỳ, vẫn là quá đủ rồi.

RÀO!

Hắn vung song trảo, móng vuốt chém ra, một hơi nghiền nát cả thế công của Tà Quỳnh và Dạ Tâm…

“Đại Công Chúa, xem ra ngươi đã sớm nghi ngờ ta!” Nha Thao khoé miệng nhếch lên:

“Vậy thì thật xin lỗi, chỉ có thể diệt khẩu!”

Bằng vào tu vi hiện tại, Nha Thao tự tin có thể giải quyết tất cả những kẻ trên Phi Chu này.

OÁP!

Một tiếng ngáp đột ngột vang lên, Vân Khôi từ trong phòng bước ra, tròn xoe mắt, lắp ba lắp bắp nói:

“Chuyện gì xảy ra? Náo nhiệt như vậy?”

“Ngươi mau trốn đi!” Tà Quỳnh “hoảng hốt” hướng về hắn nhắc nhở.

“Muộn rồi!” Nha Thao cười nham hiểm:

“Nhiệm vụ sư tôn giao phó, vẫn nên ưu tiên!”

Hắn hoá thành bóng tối, điên cuồng vồ thẳng đến Lê Vĩ, Ma Âm Chi Khí hoà quyện, mạnh mẽ vô biên.

Một quyền cực lực, thô bạo nhắm thẳng đầu Lê Vĩ mà oanh tạc.

Bỗng nhiên, áo choàng trên thân Lê Vĩ biến đổi…

Một kiện áo giáp nặng nề, kiên cố, uy nghiêm với màu đen làm chủ đạo, màu trắng đan xen như những hoạ tiết thần bí nổi cộm lên.

Âm Dương Chiến Khải!

KENG!

Nắm đấm của Nha Thao đụng vào Chiến Khải, chỉ cảm thấy như đang đụng phải vách kim loại kiên cố, cả người bị phản chấn muốn bay ngược trở về.

Nhưng Lê Vĩ nhanh tay hơn, cười gằn một tiếng, sức mạnh trong Tinh Động bùng nổ, bàn tay nắm chặt lấy chân của Nha Thao kéo ngược trở lại, hung hăng nện hắn xuống như rẻ rách.

ĐÙNG!

Cả Ngọc Phi Chu rung chuyển dữ dội…

“Khặc khặc!” Dạ Tâm như cái bóng tiếp cận, Ma Lâu Kiếm đâm thẳng từ phía sau.

Vô Ảnh xuyên qua không gian, ở trên đỉnh đầu Nha Thao cắm xuống.

Cảm nhận nguy cơ mãnh liệt, Nha Thao gào lên:

“Thao Thiết Ma Thân – kích hoạt!”

RỐNG!

Như dã thú cổ xưa rít gào, thân thể Nha Thao thay hình đổi dạng, bành trướng to hơn, làn da như ma thạch của Thao Thiết cũng bao trùm lấy hắn.

Chiến lực của Nha Thao vượt qua Đại Thừa Trung Kỳ bình thường, Thao Thiết Ma Thân phòng ngự cực mạnh…

ROẸT!

Ma Lâu Kiếm cùng Vô Ảnh cắm vào, đều không thể xuyên qua.

“Danh Khí thì sao? Hôm nay các ngươi đều phải chết!” Nha Thao gầm thét:

“Ma Văn – khai!”

Từ trên cơ thể hắn, từng luồng Ma Văn chằng chịt bao trùm…

Nha Thao như quái vật xông thẳng đến Lê Vĩ, Song Trảo vồ ra…

Lần này không chỉ có Âm Ma Lực… mà còn có cả Thôn Phệ Chi Lực của Thao Thiết, tự tin xuyên qua Âm Dương Chiến Khải.

NGAO!

Nhưng mà ngay thời khắc đó, một tiếng gầm kiệt ngạo bất tuần, cuồng bạo tuyệt luân từ thể nội Lê Vĩ vang lên khiến đôi mắt của Thao Thiết co rút lại, toàn thân run rẩy lẩy bẩy như gặp phải khắc tinh.

Một lần nữa, Ma Thú phải đụng độ Địa Ngục Dị Chủng.

Hư ảnh Trấn Ngục Bạo Long sừng sững hiện ra, dung nhập vào Lê Vĩ.

Bên trên Âm Dương Chiến Khải, khảm lấy từng lớp long lân uy nghiêm, sau lưng bộ giáp mọc ra một dãy gai nhọn sần sùi, ánh mắt trở nên táo bạo, Lò Luyện Ngục nóng rực như lửa nơi đan điền.

Lê Vĩ không lùi mà tiến, Bạo Long Lực cuồn cuộn bao trùm hai tay, thô bạo đấm ra hai quyền:

“Bạo Long Quyền!”

OÀNH OÀNH…

Song Trảo gặp Song Quyền, Thao Thiết Ma Thân suýt chút băng liệt, làn da Thao Thiết như mảnh thuỷ tinh vụn vỡ.

Nha Thao lao thẳng vào tường, toàn bộ Ngọc Phi Chu muốn vỡ nát.

“Không xong, kẻ này tuyệt không phải Truyền Chỉ Công Công đơn giản như vậy!” Nội tâm Nha Thao run lên.

Hắn xoay người, kiên quyết muốn bỏ chạy khỏi Phi Chu…

Giữ được tính mạng, không lo rừng xanh thiếu củi đốt…

Thực lực của Lê Vĩ vượt qua dự kiến của hắn, hơn nữa dường như đối phương rất hiểu rõ về hắn rồi.

Ở lại, dữ nhiều lành ít…

Đương nhiên, Lê Vĩ đã rất hiểu rõ Nha Thao, làm sao cho đối phương cơ hội đào vong?

XOẸT XOẸT XOẸT…

Ngay khi Nha Thao vừa định chuồn đi, Thôn Linh Ma Thụ đã bao trùm toàn bộ Phi Chu, trỗi dậy một cách dữ dội.

Vô số nhánh cây, tàn cây, rễ cây phủ đầy gai nhọn như hàng nghìn sợi xiềng xích truy đuổi Nha Thao, khoá chặt tay chân của hắn, kéo ngược trở về…

Vô Ảnh xẹt qua không gian, lại nhắm đầu Nha Thao cắm xuống.

Dạ Tâm không cam lòng yếu thế, triệu hoán thêm Tàn Khuyết Nhận, một tay Ma Lâu Kiếm, một tay Tàn Khuyết Nhận chém thẳng vào đan điền.

“Khốn nạn!” Nha Thao rùng mình:

“Đoạn Chi!”

Hắn quát lên, bỗng nhiên tay và chân đột ngột rụng khỏi cơ thể, phát nổ ầm ầm chấn nát sự khống chế của Thôn Linh Ma Thụ.

Một tấm Dịch Không Phù hiện ra trong miệng Nha Thao, muốn dịch chuyển không gian bỏ trốn.

“Tiểu Càn Khôn – mở!” Lê Vĩ nhếch mép lạnh lùng, hai tay kết ấn.

ẦM!

Càn Khôn Cốt kích hoạt, Thời Không Chi Lực bành trướng, Tiểu Càn Khôn bao trùm không gian ngàn dặm xung quanh Phi Chu.

Không gian được gia cố, thời gian trôi chậm.

Nha Thao xé rách Dịch Không Phù, Phù Văn từ trong đó toả ra không thể vượt qua Tiểu Càn Khôn của Lê Vĩ, không gian kiên cố như bàn thạch, vô pháp dịch chuyển hắn rời đi.

“Tỷ phu rốt cuộc còn bao nhiêu bài tẩy?” Tà Quỳnh tròn xoe mắt.

“Vân Khôi, chưa xong đâu!” Nha Thao oán độc gào thét.

Từ trong ống tay áo của hắn, một khối Ngọc Bội bay ra.

Ngọc Bội tan vỡ, hiện ra hư ảnh Nha Âm Thu lãnh khốc và ngang tàn, hướng về Lê Vĩ tung ra một chiêu Đại Âm Sát Trảo khổng lồ.

Hiển nhiên đây là bài giữ mạng Nha Âm Thu cho Nha Thao, một đòn toàn lực của Độ Kiếp Kỳ cường giả.

“Hừ!”

Lê Vĩ chỉ nhàn nhạt cười lạnh: “Trời đất đứng về phía ta!”

Khống Vận Huyền Thể vận chuyển, Vận Mạch mở ra, Khí Vận gia thân…

Được sự ủng hộ của thiên địa, bảo vệ người mang Khí Vận…

Càn khôn bỗng nhiên xoắn chặt, Linh Khí bát phương tụ hội, quét thẳng vào một kích toàn lực của Nha Âm Thu.

Đây là sức mạnh của thế giới!

ĐÙNG!

Đại Âm Sát Trảo nổ tung thành từng mảnh…

“Ngươi rốt cuộc là người hay quỷ?” Nha Thao hoảng loạn tột cùng, đôi mắt đỏ lần đầu hiện lên vẻ sợ hãi.

Không thể ngờ, ngay cả công kích của sư phụ mình, cường giả hàng đầu Nha Ảnh vẫn bị phá giải.

Lê Vĩ nhếch mép, Thôn Linh Ma Thụ tầng tầng lớp lớp xích chặt lấy Nha Thao…

Kéo tên Thao Thiết hình người như chó đến trước mặt…

“Để một tên quái vật như ngươi sợ hãi như vậy…” Lê Vĩ cười tươi, để lộ hàm răng trắng đều thẳng tắp:

“Đây là một chút thành tựu!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com