NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 138: XÍCH LUYỆN QUỶ CƠ! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Cảm giác được Đại Địa Chi Mộ sụp đổ, Lê Vĩ vội vàng thu thập toàn bộ chiến lợi phẩm, bao gồm cả thi thể của đám lão già…
Mà khi lăng mộ hoá thành cát vàng, tình cảnh bên trong lập tức rơi vào trong mắt của con Xà Quy khổng lồ đang ngự trị bên ngoài.
Đồng tử trong đôi mắt cự đại của nó co rụt lại, vạn phần không nghĩ đến… mục tiêu là Mỹ Nhân Xường Xám và mười vị Hồng Y Thiếu Nữ đều chẳng có gì xảy ra, ngược lại thì khí tức của cường giả bên mình đã biến mất sạch sẽ.
RỐNG!
Xà Quy nổi giận ngút trời, cất tiếng gào thét xé toạc không gian, toàn bộ dãy núi lắc lư dữ dội.
Trước sự thịnh nộ của nó, từ bên trong thành trì trên lưng, một cổ khí thế mênh mông như đại hải quét ngang bốn phương tám hướng.
ẦM ẦM ẦM…
Mây đen hội tụ trên bầu trời, từng luồng lôi vân ngưng tụ dữ dội, cảnh tượng như ngày tận thế.
“Độ Kiếp Kỳ!” Tiểu Đồng lên tiếng:
“Đây chính là cảnh giới tu chân cao nhất thuộc giới hạn phàm nhân, đây là giai đoạn mà tu sĩ phải chịu thử thách của “Thiên Kiếp” do thế giới tạo ra nhằm rột rửa bụi trần phàm tục, kiểm tra tâm tính và sức mạnh để lột xác thành Tiên.”
“Mỗi khi Độ Kiếp Kỳ xuất hiện, thường dẫn động cảnh tượng như Thiên Kiếp sắp giáng lâm.”
Lê Vĩ hít sâu một hơi, dựa vào ký ức của linh hồn đám lão già, hắn biết được Huyền Vũ Quốc không phải tự nhiên mà có thể hoành hành ở Thiên Nguyên mà không quá e ngại các đại quốc khác.
Bởi vì Huyền Vũ Quốc cũng có hai cường giả đỉnh cấp.
Một chính là Huyền Vũ Đế – Độ Kiếp Sơ Kỳ.
Mà hai chính là con Xà Quy kia, nó là Cửu Giai Yêu Thú Trung Kỳ.
Có thể nói, con Xà Quy mới là kẻ cầm đầu của Huyền Vũ Quốc… toàn bộ Huyền Vũ Quốc tồn tại chỉ để phục vụ cho nó và Huyền Vũ Đế mà thôi.
Đây là cuộc hợp tác của nhân loại và yêu thú, nhằm phân chia tài nguyên.
Tất cả những thứ cướp được, Huyền Vũ Đế sở hữu bốn phần, Xà Quy được nuốt trọn sáu phần.
Xà Quy cung cấp chiến lực, nơi cai trị và sự cơ động… trong khi Huyền Vũ Đế phụ trách quản lý, thống trị toàn bộ quốc gia.
Bất quá khác với những nơi khác, Huyền Vũ Quốc chỉ bồi dưỡng tinh anh, con dân có thiên phú không cao đều sẽ ném cho Xà Quy ăn thịt… nên số lượng thành viên rất ít, ít hơn cả một số quốc gia cấp thấp khác.
Mà lúc này, Huyền Vũ Đế giáng lâm.
“Khiến đại quốc chúng ta tổn thất thảm trọng, mặc kệ ngươi là ai… đều phải trả giá thật nhiều!”
Nam tử thân khoác đế bào màu đen, trên đế bào không thêu hình rồng thường thấy… mà là hình của Huyền Vũ Thần Thú.
Trên tay nam tử, cầm một kiện Cửu Tinh Pháp Bảo – Vũ Đế Ấn, khí phách hiên ngang.
Sau lưng hắn, hàng loạt cường giả của Huyền Vũ Quốc hiện thân, có cả quân đội và thành viên cao tầng, tu vi thấp nhất cũng là Hoá Thần Kỳ.
Trong nháy mắt, dưới sự cầm đầu của Huyền Vũ Đế… cả dãy núi đã bị bao vây.
Rất nhiều tu sĩ vô tình đến gần, đều bị sát thủ của Huyền Vũ Quốc đuổi theo truy sát.
Huyền Vũ Đế đảo mắt nhìn về phía Huyền Vũ Tướng Quân, một tay trấn xuống:
“Phế vật!”
Phốc!
Huyền Vũ Tướng Quân phun máu tại chỗ, nội tâm lại uỷ khuất vô cùng.
Hắn biết lần này Huyền Vũ Quốc tổn thất hàng chục Luyện Hư Kỳ, mấy vị đại lão tu vi Hợp Thể.
Nhưng rõ ràng, lỗi đâu phải do hắn?
Hắn cũng bất lực nha…
Huyền Vũ Đế nhìn đến Mỹ Nhân Xường Xám, ánh mắt nhất thời sáng lên, ngửa đầu cười ha hả:
“Không ngờ ở đây lại gặp tuyệt thế hồng nhan, dung mạo này so với Đệ Nhất Mỹ Nhân của Thiên Nguyên không thua chút nào, xứng đáng làm Hoàng Hậu của trẫm!”
Nói xong, trực tiếp duỗi tay hướng về Mỹ Nhân Xường Xám chụp xuống.
Thực lực của Độ Kiếp Kỳ khoá chặt cả ngàn dặm không gian, tưởng chừng dễ dàng thu gọn Mỹ Nhân Xường Xám vào lòng bàn tay.
Nào ngờ chỉ thấy nàng duỗi chân thoát một cái, không biết bằng biện pháp nào đã núp ở sau lưng Lê Vĩ, giọng điệu vô cùng đáng thương nói:
“Trư đại hiệp, hãy cứu thiếp, thiếp nguyện lấy thân báo đáp!”
“Phốc!”
Lê Vĩ suýt chút phun ra, thanh âm của nàng ỏn ẻn gợi tình, quá mức mê hồn.
Cũng may hắn đang bị “phong ấn” tạm thời, bằng không một tiếng kêu cứu này cũng đủ nhất trụ kình thiên.
“Muốn chết!” Huyền Vũ Đế thấy cảnh này hừ lạnh, đầu ngón tay hướng Lê Vĩ điểm xuống.
OÀNH!
Một cột Thổ Thuộc Tính theo động tác của hắn ở giữa thiên không ngưng tụ, tạo thành cột Thiên Thạch sắc nhọn khổng lồ, trấn thẳng xuống đầu Lê Vĩ.
Không gian như bị nghiền nát…
Đây không phải Thổ Linh Lực bình thường, mà là Dị Thổ – Thiên Thạch Chi Thổ, có sức công phá cực kỳ dữ dội.
Lê Vĩ mặc kệ Mỹ Nhân Xường Xám, lập tức trốn vào trong Chiến Hồn Châu.
Hắn đâu có điên mà đi ngạnh kháng một tên Độ Kiếp Kỳ…
Dù chiến lực lợi hại, cùng lắm đối phó được Hợp Thể, giằng co được một chút với Đại Thừa…
Đụng phải Độ Kiếp, chỉ có thể vắt chân lên cổ mà chạy.
“Tên này…” Mỹ Nhân Xường Xám hơi đổi sắc mặt.
Nàng vốn muốn định tiếp cận Lê Vĩ, âm thầm thao túng không gian xung quanh để ngăn ngừa hắn biến mất như vừa rồi, thoát khỏi tầm kiểm soát.
Nào ngờ tên này trơn trượt như cá trạch, dù đã ở ngay bên nàng… hắn vẫn có biến pháp “bốc hơi”.
“Hảo thủ đoạn!” Mỹ Nhân Xường Xám tràn ngập bất mãn.
Nàng liếc xéo mắt nhìn lên, vừa lúc Thiên Thạch Chi Thổ nện xuống, yêu kiều hừ một tiếng, vung tay phất lên.
Động tác rất thanh thoát và nhẹ nhàng…
BÙM!
Nhưng lại khiến cột thiên thạch bằng đất nổ tung thành tro bụi.
“Cái gì?” Hoàng Vũ Đế sắc mặt kịch biến.
Lực lượng từ Mỹ Nhân Xường Xám tiếp tục xông thẳng về phía hắn, đó là một loại Linh Lực viễn siêu về mặt đẳng cấp.
Huyền Vũ Đế theo bản năng nâng lấy Vũ Đế Ấn nghênh đón.
PHỐC!
Vũ Đế Ấn đập thẳng vào lồng ngực hắn đến mức lõm vào, Huyền Vũ Đế thổ huyết bay ngược, thân thể hung hăng đụng vào mai rùa.
Dư chấn quét ngang, lập tức lại chấn cho hàng trăm tu sĩ xung quanh tan xương nát thịt.
“Hoá ra là nàng, trời ơi là trời!” Huyền Vũ Đại Tướng Quân vãi cả ra quần, sắc mặt tái mét:
“Tưởng có lão quái vật nào âm thầm áp chế ta, không ngờ lại chính là nàng ta!”
Lúc này hắn rốt cuộc đã hiểu, kẻ nguy hiểm nhất đâu phải là tên đeo mặt nạ heo… mà chính là Mỹ Nhân Xường Xám.
Nàng ta mới là heo… nhưng mà là giả heo ăn thịt hổ.
“RỐNG! LÀM CÀN!”
Nhìn thấy Huyền Vũ Đế bị đánh cho bay ngược, Xà Quy ngửa đầu gầm thét, miệng phun tiếng người.
Ánh sáng chói mắt bao phủ cơ thể khổng lồ, thiên địa như đang co lại… Xà Quy biến thành một lão nhân lưng đeo mai rùa.
Mà toà thành trì trên lưng nó, lại thu nhỏ thành một kiện Cửu Tinh Pháp Bảo – Huyền Đế Thành cầm ở trong tay.
Vũ Đế Ấn và Huyền Đế Thành, đều là Cửu Tinh Pháp Bảo, cũng là nội tình lớn nhất của Huyền Vũ Quốc.
“Không ngờ lần này tuỳ tiện chặn cướp, lại đụng phải một nữ cường nhân!” Xà Quy trong dạng lão nhân, hai mắt đục ngầu khoá chặt Mỹ Nhân Xường Xám, lạnh lùng quát lên:
“Thiên Nguyên vốn không có nhân vật như ngươi, rốt cuộc ngươi là ai?”
Độ Kiếp Kỳ thông thường hành tẩu, đều là xé không xuyên qua cho đỡ mất thời gian.
Ai mà biết được mỹ nhân này ưa thích ngồi kiệu, còn có mười vị thị nữ mặc hồng y theo hầu hạ…
Làm người khác vô thức tưởng rằng, Mỹ Nhân Xường Xám rất yếu nhưng có thân phận cao, cần mười vị Hồng Y Thiếu Nữ bảo vệ.
Kết quả, nàng ta mới là người bảo vệ cho mười Hồng Y Thiếu Nữ.
Mỹ Nhân Xường Xám không quan tâm lời nói của Xà Quy, chỉ ung dung phất tay.
Kiệu Đỏ rõ ràng là Pháp Bảo Không Gian, nó thu mười vị Hồng Y Thiếu Nữ vào, sau đó teo nhỏ lại, được Mỹ Nhân Xường Xám nâng ở trong lòng bàn tay.
Lúc này, nàng mới ngẩng đầu quét mắt nhìn Huyền Vũ Đế và Xà Quy, lãnh đạm nói:
“Tội thứ nhất, làm chết hai con Phong Hồng Hạc của bổn toạ!”
“Tội thứ hai, làm mất thời gian vàng ngọc của bổn toạ!”
“Tội thứ ba, khiến Tinh Chủ tiềm năng của bổn toạ chạy mất!”
BÙM!
Thiên băng địa liệt, một cổ Sát Khí đỏ rực quét ngang càn khôn.
“Hự!” Xà Quy và Huyền Vũ Đế liên tục lùi bước, sắc mặt kinh hãi tột đỉnh.
Mà Huyền Vũ Tướng Quân rơi vào trong đó, nổ tung thành bọt máu, ngay cả lời trăn trối cũng không thể nói ra.
Đáng sợ chính là, máu huyết của y đều như chất dinh dưỡng nhẹ nhàng bay đến, bị đôi môi đỏ mọng sau lớp khăn lụa của Mỹ Nhân Xường Xám hút vào.
Một vị Đại Thừa Kỳ, cứ thế trở thành huyết dịch bổ dưỡng.
“Tội của các ngươi, dù là Tội Thành cũng không dám chứa!” Mỹ Nhân Xường Xám lạnh lẽo nói, thanh âm khác biệt hoàn toàn so với vừa rồi ra vẻ đáng yêu với Lê Vĩ.
Nói xong, một tay điểm thẳng lên thiên không.
ẦM ẦM ẦM…
Thiên địa dị tượng, mây đen biến thành màu đỏ, từng tia Thiên Kiếp cũng chuyển sang màu đỏ…
Có cái đầu Quỷ Nữ khổng lồ với mái tóc đỏ đang hình thành giữa biển xích lôi…
“Độ Kiếp Kỳ Viên Mãn!” Xà Quy cùng Huyền Vũ Đế cảm thấy toàn thân sắp mềm ra như bún.
Một Độ Kiếp Sơ Kỳ, một Cửu Giai Trung Kỳ… đụng phải Độ Kiếp Kỳ Viên Mãn khác nào tự tìm đường chế?
Nhìn khắp Thiên Nguyên, cường giả cấp bậc này cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
“Tóc đỏ, xường xám… lại còn Tội Thành không dám chứa chấp!” Huyền Vũ Đế cùng Xà Quy đưa mắt nhìn nhau, chứng kiến một sự hoang đường, trong đầu liên tưởng đến cái tên:
“Ngươi là Tội Thành Chi Chủ – Xích Luyện Quỷ Cơ?”
“Chết!” Mỹ Nhân Xường Xám lười nói nhảm, ngọc thủ tinh tế nâng lên, bàn tay nhẹ nhàng vỗ xuống.
“Chạy thôi!” Huyền Vũ Đế và Xà Quy mất đi ý chí chiến đấu.
Cả hai vắt chân lên cổ, phân ra hai hướng điên cuồng chạy thục mạng.
XOẸT!
Cái đầu Quỷ Nữ xuyên toa thời không, trực tiếp hiện ra phía trên Huyền Vũ Đế, thô bạo đập xuống.
“Không được!” Huyền Vũ Đế tuyệt vọng nâng lên Vũ Đế Ấn nghênh đón.
ĐÙNG!
Quỷ Nữ Đầu đập bay Vũ Đế Ấn, cứ thế nghiền thẳng vào nhục thân Huyền Vũ Đế.
Nát bấy ngay lập tức.
Huyền Vũ Đế sợ hãi xuất Nguyên Anh cùng Linh Hồn bỏ chạy… nhưng cái Quỷ Nữ Đầu lại bắn ra hàng vạn sợi tóc đỏ như xiềng xích, trói chặt lấy hắn kéo ngược trở về.
Độ Kiếp Sơ Kỳ đụng Độ Kiếp Viên Mãn, đơn giản chính là sâu kiến.
Và đương nhiên, Cửu Giai Trung Kỳ cũng chẳng ngoại lệ.
“Xà Quy, ngươi là vật bổ… lâu rồi bổn toạ chưa ăn canh rùa hầm!” Thanh âm Mỹ Nhân Xường Xám vang lên sau lưng Xà Quy dù lão đã độn thổ vạn dặm xuống lòng đất.
Mồ hôi lạnh ứa ra khắp toàn thân, quay đầu nhìn lại.
Khoảnh khắc đó, trái tim của Xà Quy như sắp vỡ nát.
Một cảnh tượng khiến Cửu Giai Yêu Thú như lão cũng phải kinh hoàng.
Cả một đại quân Ác Quỷ đang đuổi theo, truy cùng diệt tận, lột da rút gân, cắt thủ cấp, cạo mai rùa… dùng đủ loại biện pháp tra tấn, chế biến thành từng món ngon cực phẩm.
Hai mắt của lão trắng dã, gương mặt dại ra… linh hồn trọng thương.
Mỹ Nhân Xường Xám khinh thường lên tiếng: “Tâm cảnh quá kém, chút huyễn cảnh cũng không gánh nổi.”
Nàng phất tay, trực tiếp túm cái đầu của Xà Quy kéo thẳng lên mặt đất…
PHỐC!
Xà Quy phun máu, Huyền Đế Thành còn rất nhiều sinh linh bên trong bị ném lăn lộn ở một bên.
Lấy lại chút tinh thần, lão rùa vội vàng quỳ gối, dập đầu cầu xin tha thứ:
“Xin Tội Thành Chi Chủ tha mạng, xin Tội Thành Chi Chủ thu lão làm toạ kỵ, hoặc làm Yêu Thú Hộ Thành, nguyện ý đời đời kiếp kiếp trung thành, không dám phản bội!”
“Làm Yêu Thú Hộ Thành sao?” Mỹ Nhân Xường Xám hơi vuốt chiếc cằm tinh tế như trân bảo.
“Đúng đúng đúng.” Như ngửi được hy vọng sống, Xà Quy liên tục dập đầu.
“Chậc, đáng tiếc…” Mỹ Nhân Xường Xám lắc đầu, thở dài:
“Tội Thành chúng ta, cũng có tiêu chuẩn riêng!”
“Tiêu chuẩn?” Xà Quy đáy lòng phát lạnh.
“Dáng dấp phải đẹp, tuổi tác phải trẻ.” Mỹ Nhân Xường Xám khinh bỉ nói:
“Quan trọng nhất phải là lương thiện!”
“PHỐC!” Xà Quy thổ huyết.
Tội Thành là địa phương nào? đó là chỗ hỗn loạn nhất, bao che cái ác nhất, đồng tiền có quyền lực lớn nhất.
Kết quả ngươi nói Tội Thành có tiêu chuẩn phải lương thiện?
Ngươi lừa gạt quỷ à?
“Hoài nghi lời của bổn toạ, tội chồng tội!” Mỹ Nhân Xường Xám trực tiếp vung chân dài giẫm xuống.
RĂNG RẮC…
Giày cao giót đỏ, cứ thế xuyên thủng mai rùa kiên cố, đạp qua đan điền.
Cửu Giai Trung Kỳ…
Biệt khuất mà vẫn!
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
