NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 142: KHÔNG XỨNG! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Hoá Thần Viên Mãn.
Ngũ Chuyển Minh Hồn Viên Mãn.
Ngũ Chuyển Thể Tu Viên Mãn.
Ngoài ra còn có huyết mạch Yêu Tộc, cũng tính là một vị Lục Giai Yêu Thú Viên Mãn.
Cùng lúc đó, Hắc Bạch Song Linh đã đạt đến Lục Chuyển Hậu Kỳ, Tiểu Bối vẫn đang luyện hoá Yêu Đan Địa Ngục Tam Đầu Khuyển.
Không chỉ Lê Vĩ tiến bộ, mà cả đội hình của hắn đều đang mạnh lên.
Hắn quan sát hai quả trứng.
Trong đó có một quả trứng thần bí chưa rõ lai lịch và một quả trứng của Nghĩ Tộc.
Lê Vĩ đã thấy qua chiến lực của Nghĩ Tộc, cũng khá là mạnh…
Tuy nhiên với một kẻ có huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long như hắn, Nghĩ Tộc chỉ thuộc dạng thường thường mà thôi.
Hắn có Tiểu Bối và quả trứng thần bí kia là tạm đủ dùng, không có ý định bồi dưỡng thêm sủng vật.
Nên biết rằng trước đó dù Địa Ngục Tam Đầu Khuyển cầu xin hắn thu làm toạ kỵ, hắn còn từ chối đấy.
“Buổi Đấu Giá sắp bắt đầu rồi!”
Động ý niệm, rời khỏi Chiến Hồn Giới.
Nơi tổ chức đấu giá hội ngay tại Thương Bảo Điện lần trước, nhưng nằm trên tầng cao nhất.
Trước quảng trường rộng lớn có một toà Truyền Tống Trận khổng lồ, tu sĩ các nơi liên tục bước vào trong đó rồi biến mất.
Hiển nhiên, bọn hắn được truyền tống thẳng đến tầng cao nhất của Thương Bảo Điện, nơi Buổi Đấu Giá diễn ra.
“Nếu ngay cả nhân vật như Tội Thành Chi Chủ cũng được mời tham dự, chứng tỏ chất lượng của Buổi Đấu Giá này cực cao.” Lê Vĩ vuốt cằm:
“Với lượng Linh Thạch của ta, chưa chắc có thể cạnh tranh lại những cường giả đỉnh cấp, phải nên tiêu dùng cẩn thận.”
Đặt chân tiến vào Truyền Tống Trận.
Không có chuyện gì xảy ra…
Lê Vĩ nhướn mày, đưa mắt nhìn qua một vị nam tử bên cạnh.
“Đồ nhà quê!” Nam tử bĩu môi khinh bỉ hắn, lúc này mới ném ra một mỏ Linh Thạch Thượng Phẩm.
XÈO!
Nháy mắt, các Trận Văn xung quanh hấp thụ sạch sẽ mỏ Linh Thạch Thượng Phẩm… dịch chuyển nam tử biến mất.
“Moá!” Lê Vĩ âm thầm chửi thề.
Thương Bảo Quốc thật là hảo thủ đoạn, dùng cách như vậy để thu phí công khai.
Điều này đồng nghĩa, ngươi muốn vào tham gia Đấu Giá Hội… cần phải trả một mỏ Linh Thạch Thượng Phẩm.
Đấu Giá cấp bậc này, không phải ai cũng đủ tư cách tham gia.
Mặc dù rất đau lòng, Lê Vĩ chỉ đành nhập gia tuỳ tục…
Hắn đang định lấy ra mỏ Linh Thạch cống nạp, chợt phát hiện Lệnh Bài Hoàng Kim cất trong ngực hơi rung động.
Như nghĩ đến điều gì, vội vàng đem Hoàng Kim Lệnh Bài lấy ra nắm trong tay.
Nháy mắt, các Trận Văn xung quanh quét đến Hoàng Kim Lệnh Bài, chúng nó nhận diện được thân phận khách quý của Lê Vĩ.
Thế là không cần tiêu hao dù chỉ một khối Linh Thạch, Truyền Tống Trận bao trùm toàn thân Lê Vĩ.
Không gian dịch chuyển, hắn liền xuất hiện trong một đại điện lộng lẫy, xa hoa.
Giữa đại điện này có một sân khấu, xung quanh là các hàng ghế được sắp xếp chỉnh tề, cực kỳ rộng lớn.
Mà Lê Vĩ, lại là được truyền tống ngồi trên một bảo toạ màu hoàng kim rực rỡ.
“Đồ tốt!” Hắn vui vẻ vuốt ve khối Hoàng Kim Lệnh Bài trong tay, đãi ngộ của khách quý này thật tuyệt vời.
Đưa mắt đánh giá xung quanh, khắp cả đại điện chỉ có 20 bảo toạ hoàng kim, vị trí ở trên đài cao nhìn xuống sân khấu và hàng nghìn chiếc ghế bình thường khác.
Hiển nhiên, người đủ tư cách sở hữu Hoàng Kim Lệnh Bài không nhiều…
Mà ở tầng cao hơn Lê Vĩ, là một nơi chỉ có năm chiếc bảo toạ Kim Cương, thuộc về số ít nhân vật sở hữu Kim Cương Lệnh Bài.
Bất quá cả năm bảo toạ Kim Cương đều đang bỏ trống, các đại nhân vật này còn chưa lộ diện.
Phía dưới, đã có không ít ánh mắt tò mò đánh giá Lê Vĩ vừa xuất hiện.
Bởi lẽ mỗi vị khách quý cấp Hoàng Kim của Thương Bảo Quốc đều là nhân vật có thanh danh hiển hách, không phú thì quý, không phải cường giả hàng đầu thì cũng có bối cảnh chống lưng.
Chỉ tiếc Lê Vĩ đeo mặt nạ, khoác áo choàng… khiến người khác muốn dò xét hắn cũng không nhìn thấu, chỉ đành thu hồi ánh mắt.
Mà không chỉ Lê Vĩ, khách ở hàng ghế Hoàng Kim đã có mặt gần một nửa rồi.
Có người che giấu diện mạo, cũng có người tự tin phơi bày thân phận.
Lê Vĩ không có hứng thú suy đoán hay điều tra lai lịch người khác, mặc kệ là nam hay nữ, chỉ cần biết rằng tất cả đều kém hơn lão bà của mình là đủ rồi.
Thời gian dần trôi, đại điện càng lúc càng đông đúc.
Ở nơi này, người kém nhất cũng có tu vi Luyện Hư Kỳ… hơn nữa còn không phải Luyện Hư thông thường, mà là Luyện Hư có bối cảnh chống lưng, thuộc dạng con ông cháu cha.
Cũng chẳng có trường hợp trẻ trâu nhảy ra gây sự hay cố tình tạo sự chú ý.
20 bảo toạ Hoàng Kim đều đã có chủ nhân, nhưng năm bảo toạ Kim Cương vẫn chưa thấy người xuất hiện.
Điều này vô tình khiến đám đông dồn lực chú ý vào năm kiện bảo toạ Kim Cương, không biết ai sẽ là nhân vật đến đầu tiên.
Mọi người đều hiểu rằng, để trở thành khách quý cấp Kim Cương… chẳng những phải có tu vi Độ Kiếp Kỳ, ngoài ra còn đã từng làm ăn lớn với Thương Bảo Quốc mới được.
RĂNG RẮC…
Không để tất cả chờ quá lâu, không gian phía trên một kiện Bảo Toạ Kim Cương thoáng rung động.
Âm Khí cuốn lên thành bão tố… che phủ tầm mắt của tất cả mọi người.
Mà khi cơn bão tan đi, một lão giả lưng còng, mắt hí, làn da trắng bệch như cương thi… nhưng lại có bờ môi đỏ mộng, điểm tô má hồng hai bên hiện ra.
“Phốc!” Lê Vĩ suýt chút nôn ra ngoài, con hàng này quá mức biến thái.
“Trời ạ, hoá ra là Nha Ảnh Đại Tổng Quản, một trong những lão quái vật Độ Kiếp Kỳ của Hãn Quốc!” Có người nhận ra lai lịch của lão giả quái dị, lên tiếng kinh hô.
“Hít!” Toàn trường hít sâu, lại không ít ánh mắt lộ rõ sự bất thiện.
Dù sao thì Nha Ảnh cài cắm chó săn ở khắp mọi nơi, bất chấp mọi thủ đoạn dù là ti tiện nhất để đạt được lợi ích, khiến rất nhiều thế lực chịu thiệt thòi…
Đối với Nha Ảnh, không một ai có nổi hảo cảm.
“Thì ra là tên cầm đầu của Nha Ảnh!” Lê Vĩ ánh mắt híp lại:
“Tu vi này cũng quá cao…”
Nhưng cũng đúng mà thôi, Nha Ảnh là tổ chức số một của Hãn Quốc, chính tổ chức cực đoan này giúp Hãn Quốc củng cố giang sơn sau rất nhiều năm.
Ở trong Nha Ảnh, đám tôm tép nhãi nhép hoạt động bên ngoài chỉ là chó săn, lực lượng tinh anh thì gọi là Thái Giám, có chút chức vụ thì được xưng là Công Công, ở trên Công Công là Đại Công Công tu vi Hợp Thể Kỳ, trên Đại Công Công là Tổng Quản có tu vi Đại Thừa Kỳ… mà phía trên Tổng Quản chính là Đại Tổng Quản – thực lực Độ Kiếp.
Lão già diêm dúa vừa xuất hiện tại một trong năm bảo toạ Kim Cương đương nhiên chính là Đại Tổng Quản hàng thật giá thật.
Ở Trường Nhạn Sơn, Lê Vĩ phối hợp Trưởng Lão của Tinh Vân Các khiến Nha Ảnh tổn thất hai vị Đại Công Công và một đám Thái Giám, thù oán đã kết rồi.
“Thế nào? các vị đối với mỗ có ý kiến sao?” Nha Ảnh Đại Tổng Quản cất giọng the thé, ánh mắt âm nhu đảo quanh toàn trường.
Người bị hắn quét mắt trúng chỉ cảm thấy toàn thân rét lạnh, như bị độc xà dòm ngó, vô cùng khó chịu.
Cả đám nhao nhao cúi thấp đầu… tuy rằng rất căm thù Nha Ảnh, nhưng cũng không dám vạch mặt với một vị Độ Kiếp.
Lê Vĩ mặt không biểu tình, nhổ sạch Nha Ảnh chính là một trong những mục tiêu của hắn.
Cái tên Đại Tổng Quản này, đã rơi vào tầm ngắm.
Người đầu tiên đã xuất hiện, không lâu sau… lại có nhân vật khác giáng lâm.
Bảo toạ Kim Cương sáng lên, đế bào tung bay, một nam tử uy nghi, ngũ quan sắc bén, khí khái như hồng hiện ra.
Hắn vừa hàng lâm, một cổ đế uy vô hình quét ngang khiến toàn trường rùng mình…
“Hoành Đế!” Đồng tử trong mắt Nha Ảnh Đại Tổng Quản co lại.
Mà thanh âm của hắn, càng là khiến toàn bộ đại điện khiếp sợ không thôi.
Chẳng ai nghĩ đến, vị khách nhân Kim Cương thứ hai chính là Hoành Đế, một trong những Hoàng Đế mạnh nhất Thiên Nguyên.
Hoành Đế vừa hiện, ánh mắt lập tức lạnh lẽo quét đến Nha Ảnh Đại Tổng Quản, uy nghiêm nói:
“Hãn Đế đâu? Trẫm không thích ngồi cùng một tên thái giám!”
Tĩnh… bầu không khí thoáng chốc trở nên tĩnh lặng.
Hoành Quốc và Hãn Quốc bất phân cao thấp, nhưng xét về thân phận… rõ ràng Nha Ảnh Đại Tổng Quản kém hơn Hoành Đế rất nhiều.
Muốn ngồi cùng Hoành Đế, chỉ có thể là Hãn Đế.
Bất chấp Đại Tổng Quản cũng là Độ Kiếp Kỳ, Hoành Đế không nể chút mặt mũi nào.
Nhưng thân là một lão quái vật thành tinh, Đại Tổng Quản cũng không quá mức e ngại, chỉ chắp tay nói:
“Quả thật vị trí này nên thuộc về Hãn Đế bệ hạ, bất quá bệ hạ đang bận bế quan nghiên cứu đại đạo, lão nô chỉ đành đi thay mặt ngài đến dự!”
“Ngươi muốn dự thì dự, nhưng còn chưa đủ tư cách ngồi ngang hàng trẫm!” Hoành Đế cười gằn:
“Xem ra tin đồn lan truyền không giả, thân thể của Hãn Đế có vấn đề, phải ẩn nấp trong cung không dám ra ngoài.”
“Hồ ngôn lộng ngữ, chờ bệ hạ xuất quan sẽ bình định thiên hạ!” Đại Tổng Quản quát lên.
Bầu không khí căng cứng như dây đàn, vô số tu sĩ im lặng không dám thở mạnh, rất sợ hai vị Độ Kiếp Kỳ đột ngột ra tay.
Lê Vĩ lại âm thầm suy nghĩ về lời nói của Hoành Đế…
Hoành Quốc chính là cố hương của chủ thể, Yến Gia Bảo cũng ở Hoành Quốc… Hoành Đế này từng ủng hộ Thái Tử ép Yến Chân phải gả đi nhằm thâu tóm quân đội trong tay Yến Gia Bảo.
Đối với Hoành Đế, Lê Vĩ cũng chẳng có chút hảo cảm nào… nhưng thông tin y vừa nói ra rất đáng chú ý.
Hắn nhớ lại Nha Ảnh từng liều lĩnh xâm nhập vào Tinh Vân Các, muốn bắt cóc thiếu nữ giống Vân Tương Nhi, người sở hữu Tinh Sinh Linh Thể.
Tinh Sinh Linh Thể có tác dụng trị thương cực kỳ cao cấp, ngay cả Tiểu Đồng cũng tán thành.
Nếu Hãn Đế thật sự là kẻ bị thương, vậy cũng có thể hiểu vì sao Nha Ảnh muốn bắt cóc thiếu nữ đến như vậy.
Hãn Đế cần Tinh Sinh Linh Thể để điều trị, chứng tỏ thương thế của lão cực nặng… nên không thể đến dự buổi đấu giá, phải cử Đại Tổng Quản đi thay.
“Nhân loại… thật náo nhiệt!” Có tiếng cười nhạt vang lên.
RỐNG!
Theo thanh âm như long ngâm vang rền, một hư ảnh giao long màu trắng xuyên qua không gian, uy áp bức người rơi vào bảo toạ Kim Cương thứ ba.
Hư ảnh tan đi, lộ ra nam tử trung niên đầu mọc sừng, thân khoác bạch bào, râu tóc như mây.
“Là Giao Long Tộc Trưởng của Giao Long Tộc đến từ Yêu Khư!” Một số người thán phục:
“Mạng lưới quan hệ của Thương Bảo Quốc thật đáng gờm, không ngờ có qua lại với cả Giao Long Tộc!”
Nhớ lại phong thái vừa rồi của Giao Long Tộc Trưởng, không ít tu sĩ biểu lộ kính nể.
“Hoá ra là con giun này!” Lê Vĩ âm thầm xem thường, đúng là đồ làm màu.
Chỉ là con giun, bày đặt ra vẻ mình là rồng…
Ở trước mặt Trấn Ngục Bạo Long, ngươi chỉ là cái rắm.
Giao Long Tộc Trưởng điềm nhiên ngồi xuống, dùng ánh mắt hứng thú xem lấy Đại Tổng Quản và Hoành Đế, mỉm cười nói:
“Ta rất tán đồng cách nói của Hoành Đế, một tên Thái Giám không xứng ngồi cùng chúng ta!”
“Các ngươi…” Ánh mắt Đại Tổng Quản như muốn phóng hoả.
Nếu là người khác, hắn đã sớm bạo tẩu…
Nhưng trước mắt một người là Độ Kiếp Kỳ đứng đầu Hoành Quốc, một kẻ là Cửu Giai Yêu Thú có huyết mạch Long Tộc…
Đại Tổng Quản chỉ có thể thầm hận, không dám ra tay, nhưng vẫn ngồi lì trên bảo toạ Kim Cương.
Nếu lúc này bị đuổi xuống, mặt mũi của lão phải để ở đâu? ngày sau làm sao lăn lộn ở Thiên Nguyên?
Cả đại điện nín thở chờ xem phản ứng của Đại Tổng Quản, đồng thời cũng muốn xem thử hai vị khách còn lại là ai.
Năm kiện bảo toạ đã xuất hiện ba người, mỗi người đều là cường giả đứng đầu một phương.
So với Giao Long Tộc Trưởng hay Hoành Đế, dù là Đại Tổng Quản của Nha Ảnh cũng trở nên hèn mọn.
“Các vị, dĩ hoà vi quý!” Có tiếng cười khẽ vọng ra.
Nhiệt độ không khí thoáng chốc lạnh xuống, xua tan địch ý của đám đông với Đại Tổng Quản.
Bảo toạ Kim Cương kết băng, một lão nhân diện mục ôn hoà, ăn mặc trường sam đơn giản, điềm nhiên hiện hữu.
“Hửm?” Toàn trường nhíu mày, không ai nhận ra lão nhân này là ai.
Chỉ có ít ỏi vài vị Độ Kiếp nhận ra, Hoành Đế nhếch mép: “Băng Sơn Đảo Tổ, ngươi từ bao giờ đặt chân đến Man Di Chi Địa?”
“Haha, được Thương Bảo Quốc mời, lão phu đến chơi một chuyến.” Lão nhân cười hiền lành, thu liễm hàn khí.
“Đảo Tổ? đặt chân đến Man Di Chi Địa?” Một số tu sĩ có kiến thức, biểu lộ hiểu ra:
“Xem ra là cường giả đến từ nơi đó.”
“Nơi đó…” Lê Vĩ vuốt cằm.
Theo hắn biết được, nằm ngăn cách giữa Man Di Chi Địa và Huyền Binh Đại Lục là một vùng biển lớn.
Tại vùng biển này vẫn tồn tại rất nhiều thế lực và chủng tộc…
Băng Sơn Đảo Tổ khả năng là cường giả xuất thân từ vùng biển này, nơi có nhiều hòn đảo ngự trị lãnh hải bao la, nguồn tài nguyên cực kỳ phong phú.
Điểm đặc sắc nhất nằm ở chỗ, bởi vì tiếp giáp với cả Man Di Chi Địa và Huyền Binh Đại Lục… nên rất dễ chứng kiến hai hệ thống tu luyện đối đầu với nhau, thường xuyên xảy ra giao chiến.
Bất quá phần thắng đa phần nghiêng về phía Huyền Binh Đại Lục.
Nếu vị khách quý thứ tư đã có mặt, Lê Vĩ không khó đoán ra người cuối cùng là ai.
Quả nhiên, toàn bộ không gian đột ngột chìm trong sắc đỏ.
Sát khí nồng đậm lan tràn, tu sĩ cấp thấp không cảm nhận được gì, nhưng cường giả đỉnh cấp như Giao Long Tộc Trưởng và Hoành Đế cũng phải thay đổi sắc mặt, cảm giác được hơi thở nguy hiểm.
Xường xám đỏ ôm trọn những đường cong kinh nhân, tóc đỏ rực lửa, dung nhan tuyệt thế bị che lại bởi lụa đỏ như ẩn như hiện.
Xích Luyện Quỷ Cơ đạp bước giữa không trung, ánh mắt lười biếng đảo qua cả bốn vị nhân vật…
Đôi môi kiều diễm hé mở, thanh âm ướt át êm tai lại khiến tất cả vãi linh hồn:
“Mâm của bổn toạ, các ngươi đều không xứng ngồi!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
