NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 188: THÊ MUỘI! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
“Mời hiện thân!”
Lê Vĩ mở miệng, nhưng xung quanh vẫn yên ắng không có bất cứ động tĩnh gì.
Hắn biểu lộ bình thản, bàn tay hướng về vùng không gian đối mặt điểm nhẹ, Linh Lực sắc bén bắn ra.
“Ồ?” Một thanh âm kinh ngạc vang lên.
Tại ngay vị trí Linh Lực bắn đến, hắc y nhân xuất hiện.
Không phải ai khác, chính là hắc y nhân lần trước tiếp đón Lê Vĩ, bố trí cho hắn vào Tuyển Cẩu Điện.
“Ngươi vậy mà có thể phát hiện ra ta?” Hắc y nhân hơi kinh ngạc.
Nên biết rằng y sở hữu Không Gian Linh Căn, tu vi còn cao hơn Lê Vĩ… theo lý mà nói khi ẩn nấp, không thể bị phát giác mới đúng.
Mà ở tại hoàng cung này, đừng nói là Lê Vĩ… ngay cả Độ Kiếp Kỳ cũng không dễ dàng phát hiện.
“Trực giác thôi!” Lê Vĩ không muốn giải thích nhiều, hắn có Càn Khôn Cốt… chấp chưởng Thời Không, kẻ này muốn ẩn nấp trong không gian ở gần hắn, đúng là mơ tưởng.
“Chúc mừng Vân Khôi Công Công, quyền cao chức trọng rồi!” Hắc y nhân cười mỉa:
“Không biết còn nhớ chính sự phải làm chứ?”
“Đại công chúa yên tâm, Giáo Chủ đã phân phó ta đến… sẽ không để kế hoạch thất bại!” Lê Vĩ nhàn nhạt đáp.
“Ngươi…” Hắc y nhân kinh dị đến ngây người, thân thể chấn động, đôi mắt đẹp phía sau làn lụa đen tràn ngập khó tin.
Nhưng ngoài mặt ra vẻ bình thản nói: “Ngươi nói gì ta không hiểu!”
“Ở tại hoàng cung, chỉ tinh thông Không Gian Chi Lực là không đủ để xuất quỷ nhập thần, bố trí cho ta vào Tuyển Cẩu Điện mà không bị ai phát hiện!” Lê Vĩ nhún vai:
“Cần phải có thêm Quốc Vận hộ thân, từ đó che đậy phần lớn tai mắt của những người khác, ngay cả nhân vật cao tầng trong Nha Ảnh cũng vô pháp nhìn ra sơ hở.”
“Mà hiển nhiên, chỉ có Đại Công Chúa mới sở hữu lượng Quốc Vận không nhỏ của Hãn Quốc.”
Ngay từ đầu, Lê Vĩ đã nhìn thấy lượng Quốc Vận trên thân của kẻ thần bí này…
Sau một phen tiếp xúc với Hoàng Hậu, Hãn Đế… biết được đại khái tin tức và thế cục, hắn đã đoán ra kẻ đón mình và đưa vào Tuyển Cẩu Điện chính là Đại Công Chúa, người có thể xem là đồng minh hợp tác của thê tử giáo chủ.
“Ngươi vậy mà ngay cả Quốc Vận cũng có thể xem thấu?” Hắc y nhân bị lời nói của hắn làm cho sửng sờ, sau đó hít sâu một hơi:
“Không hổ là Tà Liễu, cử đến một kẻ mà ngay cả ta cũng không nhìn thấu.”
“Haha, xem ra ta đoán đúng!” Lê Vĩ cười cười, cũng chẳng đắc ý hay lên mặt.
“Ngươi có thể xem được Quốc Vận, vậy tỷ lệ thành công của kế hoạch này lại càng tăng cao.” Hắc y nhân, cũng chính là Đại Công Chúa phấn khích nói:
“Diệt trừ Nha Ảnh, đoạt lấy quốc khố…”
“Yên tâm đi, ta sẽ không để Giáo Chủ phải thất vọng!” Lê Vĩ hồi đáp.
“Ngươi và Tà Liễu có quan hệ gì thế?” Hắc y nhân hứng thú hỏi.
“Ta hình như không cần phải trả lời câu hỏi này!” Lê Vĩ ung dung.
“Hừ, chỉ cần ta một câu mệnh lệnh… ngươi thân hãm Hãn Quốc, không ai cứu được!” Đại Công Chúa uy hiếp, hiển nhiên là rất muốn biết hắn và Tà Liễu có quan hệ thế nào.
Nhưng đột ngột, Lê Vĩ biến mất tại chỗ.
Đại Công Chúa hoảng hốt, Linh Thức cường đại toả ra khắp nơi, cảm ứng Không Gian… nhưng không hề phát hiện bất cứ manh mối nào.
Tên này như bốc hơi khỏi thế gian vậy.
ROẸT!
Một lưỡi dao nhẹ đặt trên cổ nàng, Lê Vĩ ung dung xuất hiện từ phía sau, nở một nụ cười tươi rói:
“Công Chúa có thể thử xem!”
Đại Công Chúa đồng tử trong mắt co rút lại, dù thực lực vượt trên hơn cả Đại Cảnh Giới… nàng vậy mà bị kẻ này tiếp cận một cách vô thanh vô thức.
Nếu vừa rồi hắn không cảnh cáo mà trực tiếp ám sát, kết cục của nàng không chết cũng trọng thương.
Đáng nói chính là, cái thủ đoạn biến mất như bốc hơi khiến nàng không kiểm soát được.
“Tà Liễu… thật sự sở hữu một con quái vật!” Đại Công Chúa mím môi, thanh âm có chút ghen ghét.
“Đến lượt ta hỏi!” Lê Vĩ tủm tỉm cười:
“Đại Công Chúa ngươi và Giáo Chủ có quan hệ gì? Vì sao lại hợp tác với nhau?”
Đây là điều hắn luôn thắc mắc…
Đại Công Chúa ở Hãn Quốc tại Thiên Nguyên xa xôi, Tà Liễu ở Thiên Tà Giáo nơi Hỗn Vực.
Theo lý mà nói, không thể câu thông mới đúng… làm gì đến mức tin tưởng gần như tuyệt đối, dám cử Lê Vĩ đến đây nằm vùng?
Nếu không có quan hệ đặc thù, có đánh chết hắn cũng không tin.
“Hừ, vì sao phải nói cho ngươi?” Đại Công Chúa bất mãn, thanh âm trở nên lạnh lùng.
Nàng không thích bị kẻ khác nắm thóp…
“Bởi vì ta biết… ngươi không phải nữ nhi của Hãn Đế!” Lê Vĩ cười nhẹ bên tai nàng:
“Hãn Đế trúng độc từ khi còn trẻ, một khi hành sự phòng the… độc tố sẽ lan tràn đau đến chết đi sống lại, ngay cả cương lên cũng không nổi, làm gì có chuyện sinh ra một đám công chúa, hoàng tử?”
“Ngươi…” Lần này đến lượt Đại Công Chúa hãi hùng.
Bởi vì ngay cả nàng và Tà Liễu, cũng không biết rõ ràng mọi chuyện đến như vậy.
Các nàng chỉ biết thân thể Hãn Đế có vấn đề chưa giải quyết được mà thôi…
Hơn nữa để đưa ra kết luận đó, đã phải mất rất nhiều thời gian và công sức.
Nào có như Lê Vĩ, vừa mới vào Hãn Quốc thời gian ngắn, đã nhìn rõ mọi góc tối như ban ngày.
Có cảm tưởng ngay cả Hãn Đế mặc quần lót màu gì cũng bị hắn nắm trong lòng bàn tay vậy.
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Đại Công Chúa đã thay đổi cái nhìn triệt để.
Ban đầu nàng xem Lê Vĩ là thuộc hạ của Tà Liễu, cũng giống như thuộc hạ của mình…
Nhưng chỉ mới tiếp xúc chưa đến một giờ, vị thế của hắn đã ở ngang hàng, thậm chí là vượt trên nàng rồi.
“Đại Công Chúa muốn biết, vậy trả lời câu hỏi của ta trước đi!” Lê Vĩ nghiêm túc đề nghị:
“Hợp tác chân thành, song phương cùng có lợi!”
Ánh mắt Đại Công Chúa hơi giãy dụa, cuối cùng vì lựa chọn tin tưởng mắt nhìn người của Tà Liễu, bất đắc dĩ lên tiếng:
“Ta là muội muội ruột của Tà Liễu!”
“Phốc!” Lê Vĩ suýt chút phun ra một ngụm, vô thức thu hồi vũ khí khỏi cổ nàng.
Moá nó, hắn đã suy nghĩ rất nhiều… lại không nghĩ ra đáp án lại là như vậy.
Hãn Quốc Đại Công Chúa, tại sao có thể là muội muội của Tà Liễu?
“Việc này cũng không khó hiểu như ngươi nghĩ!” Đại Công Chúa ưu nhã bước đến bên bàn, dùng Không Gian và Quốc Vận kết hợp tạo thành kết giới.
Lúc này, nàng mới mở miệng, thanh âm êm tai: “Ngươi thử nghĩ mà xem, nếu một vị hoàng đế bất lực, không thể làm chuyện nam nữ, càng không thể sinh ra dòng dỗi kế thừa… chẳng phải sẽ khiến thiên hạ cười đến rụng răng? Quốc Vận mất hết, Hãn Quốc suy tàn hay sao?”
“Để che giấu toàn bộ thiên hạ, Hãn Đế buộc phải giả vờ mình là một nam nhân chân chính, mạnh mẽ, phấn chấn hùng phong… liên tục kết nạp mỹ nhân vào Hậu Cung của hắn!”
“Nạp Hậu, chiêu Phi, giai lệ ba nghìn… nhưng nếu không thể sinh ra dòng dõi thì sao?”
“Trong tình huống đó, Hãn Đế lệnh cho Nha Ảnh bí mật hoạt động trong bóng đêm, tìm cơ hội bắt cóc những đứa trẻ sơ sinh ở khắp mọi nơi trở về Hãn Quốc.”
“Đứa trẻ nào có thiên phú ưu tú, sẽ được trở thành Hoàng Tử, Công Chúa…”
“Đứa trẻ nào thiên phú tầm thường, cho làm cung nữ, thái giám…”
“Mà ta… cũng là một trong những đứa trẻ bị bắt cóc năm xưa.”
Lê Vĩ nghe mà choáng… không ngờ để ổn định dân tâm, để đại quốc không loạn, để Quốc Vận ngưng tụ… mà Hãn Đế lại đánh lừa toàn bộ thiên hạ theo cách như vậy.
Người ngoài nhìn vào, Hãn Đế có Hậu Cung ganh nhau khoe sắc, hậu duệ đông đảo đều là thiên tài…
Nhưng không ai biết, Hãn Đế là một kẻ cô độc chân chính.
Nữ nhân của hắn, hắn không thể chạm vào.
Nhi tử, nhi nữ của hắn… đều là từ bắt cóc mà đến.
Đương nhiên, trong số các Hoàng Tử, Công Chúa… không phải ai cũng đủ khả năng để sáng suốt biết được sự thật.
Điển hình như Nhị Hoàng Tử, hắn vẫn cho rằng mình là con ruột của Hãn Đế.
“Ngươi là muội muội của Giáo Chủ, theo lý thì với bối cảnh của Thiên Tà Giáo… không để ngươi bị bắt cóc mới đúng.” Lê Vĩ nói.
“Năm đó Thiên Tà Giáo gặp đại kiếp, phụ mẫu của chúng ta lâm vào trọng thương… một lão thái giám của Nha Ảnh mới nhân cơ hội đó thành công bắt cóc ta.” Đại Công Chúa nói:
“Phải mất rất nhiều năm, khi đích thân tỷ tỷ tìm đến… ta mới xác định được thân thế thật sự của mình.”
Lê Vĩ bừng tỉnh, hoá ra là Tà Liễu không cam lòng mất đi muội muội… sau nhiều năm cố gắng cũng tìm lại được Đại Công Chúa.
Nhưng vì Quốc Vận của Hãn Quốc vẫn còn cường đại, không thể trực diện trả thù.
Thế là nghĩ ra kế hoạch trong ứng ngoại hợp, tin tưởng Lê Vĩ sẽ nhổ tận gốc được Nha Ảnh… đó là lúc các nàng ra tay.
Thù bắt muội muội, không đội trời chung.
Lúc này Lê Vĩ chợt nhớ đến… Tà Liễu sắp xếp cho Tần Thuỷ Dao trở thành Tinh Vệ, lại nói đã tìm được nhân tuyển kế thừa vị trí Giáo Chủ của Thiên Tà Giáo sau khi hắn và nàng phi thăng.
Xem ra Đại Công Chúa chính là nhân tuyển đó, sẽ trở thành Giáo Chủ tương lai thay thế Tà Liễu.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Lê Vĩ nhìn về phía Đại Công Chúa cũng hoà hoãn hơn nhiều.
Nói theo kiểu cổ trang chính là thê muội.
Còn nói thẳng ra chính là cô em vợ nha…
“Thật ra có rất nhiều biện pháp để các quý phi mang thai mà không cần phải bắt cóc hài tử!” Đại Công Chúa lạnh lẽo nói:
“Chẳng hạn như dùng Đan Dược tác động, hoặc dùng một số tài nguyên đặc thù… nhưng chẳng biết vì sao, cẩu Hãn Đế lại dùng phương pháp cực đoan như bắt cóc trẻ nhỏ từ khắp nơi, khiến vô số hoàn cảnh khốn đốn.”
“Chuyện này dễ hiểu!” Lê Vĩ mỉm cười, giải thích hộ Hãn Đế:
“Dùng những biện pháp của nàng nói, không thể đảm bảo chất lượng thiên phú của hậu duệ, rất khó để sinh ra dòng dõi bất phàm!”
“Thế nhân sẽ không xem Hãn Đế ra gì nếu một đám Công Chúa, Hoàng Tử mà hắn “sinh ra” đều là dạng tầm thường.”
“Cách tốt nhất để đảm bảo “con của mình” đều là thiên tài, chính là bắt cóc thiên tài có sẵn của người khác!”
Điển hình như Đại Công Chúa đây… nàng chính là muội muội của Tà Liễu, nữ nhi của Lão Giáo Chủ.
Chẳng trách tuổi còn trẻ đã là Hợp Thể Viên Mãn, còn tinh thông Không Gian Chi Lực.
Nếu dùng đan dược hay tài nguyên để sinh theo kiểu nhân tạo, chắc chắn khó mà có được thiên phú như thế…
“Dòng dõi thiên phú càng cao, thực lực càng mạnh… uy tín của Hãn Đế ở trong thiên hạ sẽ càng cao, Quốc Vận lại càng ngưng tụ!” Lê Vĩ cười chế giễu:
“Thế nên dù biết rằng phải nuôi con của người khác, dù thừa hiểu có khả năng bị phản bội trong tương lai, dù biết khi các ngươi được phong làm Hoàng Tử, Công Chúa của Hãn Quốc một cách danh chính ngôn thuận… các ngươi cũng sẽ được thừa hưởng một phần Quốc Vận.”
“Đây rõ ràng là con dao hai lưỡi!”
“Nhưng mặc kệ phải trả giá như thế nào, Hãn Đế cũng buộc phải cắn răng chấp nhận!”
“Bởi nếu Quốc Vận không đủ mạnh, khó mà áp chế được độc tố trong cơ thể hắn.”
“Hoá ra là vậy!” Đại Công Chúa hít sâu một hơi, ánh mắt lấp loé nhìn Lê Vĩ:
“Các hạ thật thông minh, hơn nữa lý giải về quyền mưu, về khí vận khiến ta phải thán phục.”
Nàng dám cam đoan, cho dù tỷ tỷ Tà Liễu của mình có mặt ở đây… cũng không thể nhìn nhận thấu triệt được như nam nhân trước mắt.
Hắn rốt cuộc cùng tỷ tỷ có quan hệ gì?
“Hãn Đế cũng là kẻ đáng thương nha, chẳng trách tâm tính vặn vẹo, khao khát được thể hiện quyền lực đến điên rồ rồi!” Lê Vĩ vuốt cằm, nhếch mép nói:
“Chẳng trách không muốn diệt ta nữa, hoá ra khiến Nhị Hoàng Tử và Thừa Tướng quỳ gối khiến Hãn Đế sướng đến mức phát cuồng!”
“Ngươi và tỷ tỷ ta…” Đại Công Chúa nhịn không được hiếu kỳ, lại hỏi thêm một lần.
Lê Vĩ gãi gãi đầu, ngượng ngùng nói ra:
“Theo lý… ngươi phải gọi ta là tỷ phu!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
