Chương 118: CON MỒI HOÁ THỢ SĂN?

Chapter truyện / Chương 118: CON MỒI HOÁ THỢ SĂN?

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 118: CON MỒI HOÁ THỢ SĂN? · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 118: CON MỒI HOÁ THỢ SĂN?! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


“Hệ Thống của lão tử đâu? Mau đưa ra nhiệm vụ tru sát tên bựa nhân này!”

Lê Vĩ nghiến răng nghiến lợi nhìn Lăng Hiên đang giảng đạo lý, thu mua lòng người.

Hắn chỉ hận mình không phải nhân vật chính trong truyền thuyết, không có Hệ Thống gia thân… bằng không đã sớm phát động nhiệm vụ làm thịt Lăng Hiên.

Tên này quá mức đáng hận, rõ ràng đang mua danh chuộc tiếng, giẫm đạp lên “Trư Hồng Diện” để đi lên, so với Lâu Diễm càng muốn làm thịt hơn, cũng chẳng biết là chui ra từ chỗ nào.

Bất quá mặc dù Lăng Hiên đáng hận, cục diện trước mắt lại không cho Lê Vĩ động thủ.

Chưa nói tên này có Khí Vận gia thân, được trời đất che chở… chỉ riêng việc ở đây quy tụ cả đám Cửu Giai Yêu Thú cũng tuyệt đối không thể lộ diện.

Tuy nói huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long có thể áp bách một phần nào đó, nhưng Cửu Giai Yêu Thú dù bị suy yếu vẫn có thể bóp chết Lê Vĩ vô cùng dễ dàng.

“Hửm?”

Mà lúc này như có linh tính hay thứ gì đó vô hình mách bảo, ánh mắt Lăng Hiên lại vô thức đảo đến đám Yêu Thú vừa bị Hồ Nga đánh trọng thương.

Lê Vĩ nội tâm dâng lên cảm giác bất ổn, trực tiếp kích hoạt Nhập Âm Độn Pháp, hư không tiêu thất.

Lăng Hiên thả người bay đến vị trí của đám Yêu Thú, hắn cực kỳ tin tưởng vào cái gọi là trực giác của chính mình.

Bởi vì được Khí Vận gia thân, may mắn hơn người… từ nhỏ chỉ cần nơi nào khiến hắn sinh ra linh cảm, nơi đó đều có thu hoạch ngoài ý muốn.

Giống như đang đi dạo trên đường, tình cờ chú ý đến một tảng đá, thì tảng đá đó lại là nguyên liệu Luyện Khí cao cấp…

Hoặc chẳng may té núi rơi xuống vực, bên dưới núi lại có truyền thừa của cường giả để lại.

Càng đáng hận hơn, tuỳ tiện bịa chuyện đôi khi cũng có tỷ lệ trở thành sự thật.

Đó chính là cái được gọi là trời đất ưu ái.

Trước ánh mắt chăm chú của đám đông, Lăng Hiên lật tung đám Yêu Thú… lại chẳng thu hoạch được gì.

“Kỳ quái, chẳng lẽ vừa rồi là ảo giác?” Hắn nhướn mày lẩm bẩm.

Trên đỉnh núi, Hồ Nga cùng Hồ Tử Dung đưa mắt nhìn nhau, chỉ có các nàng là chú ý đến sự biến mất của một con “Trâu Tinh” vô danh tiểu tốt.

“Kẻ họ Lăng này, thật sự có vài phần quỷ dị!” Hồ Nga thầm nghĩ, liền truyền âm cho Hồ Tử Dung và Hồ Kiều:

“Tuyệt đối không được tiếp xúc với hắn, cảm giác như tên này có thể tẩy não người bên cạnh.”

Hồ Kiều và Hồ Tử Dung rùng mình, nghiêm túc gật đầu.

“Thế nào? Lăng công tử có thu hoạch?” Kim Bằng Vương sốt ruột hỏi.

“Không cần vội, mọi thứ chỉ vừa bắt đầu mà thôi.” Lăng Hiên ung dung nói:

“Ta có Khí Vận ủng hộ, chỉ cần Trư Hồng Diện còn tồn tại ở Yêu Khư… rồi ta cũng sẽ được thiên địa mách bảo tìm ra hắn!”

“Được!” Một đám Yêu Tộc cường giả lựa chọn tin tưởng.

Nhất là những Cửu Giai Yêu Thú, bọn hắn cảm ứng được lượng lớn Khí Vận bao trùm xung quanh Lăng Hiên, đây là thứ mà ngay cả cường giả đỉnh cấp cũng phải ngưỡng mộ.

Trư Hồng Diện dù có yêu nghiệt, thiên tài đến đâu… đụng phải kẻ được trời đất hậu thuẫn, sẽ có kết cục tốt sao?

Âm Gian.

“Moá nó, tên khốn đó vậy mà đánh hơi được vị trí của ta?” Lê Vĩ mắng chửi:

“Còn có thiên lý hay không?”

“Kẻ có khí vận trên người, thường sẽ được thiên đạo mách bảo theo hướng có lợi cho hắn một cách âm thầm.” Tiểu Đồng nói:

“Vừa rồi cũng chính là như thế, Lăng Hiên không cần bói toán hay dò xét thiên cơ làm gì cho cao siêu, vạn vật xung quanh sẽ tự động vận hành để phục vụ hắn.”

“Đáng tiếc, Lăng Hiên chỉ được Khí Vận Gia Thân tại Dương Thế… mà ngươi chính là Âm Dương Sứ Giả, chỉ cần tiến vào Âm Gian, hắn chẳng làm gì được ngươi cả.”

“Hừ, nhưng chẳng lẽ ta phải tránh mặt hắn tại Dương Thế sao?” Lê Vĩ bất mãn.

“Cơ bản là vậy, ngươi phải tránh mặt những nơi có Lăng Hiên đến khi hắn chủ đích muốn tìm ngươi!” Tiểu Đồng xác định:

“Trừ phi ngươi mạnh đến mức mặc kệ Khí Vận, mặc kệ trời đất và hoàn cảnh xung quanh vẫn có thể tiêu diệt Lăng Hiên.”

Khoé miệng Lê Vĩ giật giật, ngay cả một đám Cửu Giai Yêu Thú còn chưa tự tin giết được kẻ thân mang Khí Vận, huống hồ mình chỉ mới là Hoá Thần Kỳ?

“Mỗi loại Thiên Mệnh Cách đều có công năng riêng của chúng nó, Thiên Mệnh Cách của Lăng Hiên không phục vụ cho chiến đấu nhưng lại cực kỳ khó chịu, điều này ngươi phải chấp nhận.” Tiểu Đồng bình thản:

“Chẳng lẽ chỉ Thiên Mệnh Cách của ngươi lợi hại, mà Thiên Mệnh Cách của đối thủ lại thuộc hạng cùi bắp sao?”

Lê Vĩ nghe vậy chỉ đành chép miệng, đã thủ sẵn tâm lý sẽ đi đường vòng, tránh xuất hiện ở gần tên Lăng Hiên kia…

Dù sao thì thiên hạ to lớn, tên bựa nhân đó cũng không thể khắp nơi đều có mặt.

Tiểu Đồng lại bất chợt lên tiếng: “Đương nhiên, vẫn còn một cách để ngươi làm thịt tiểu tử đó!”

“Cách gì?” Ánh mắt Lê Vĩ bừng sáng.

Hắn vốn không phải kẻ ưa chịu thiệt, người khác muốn giẫm vào hắn để leo lên, chỉ cần có cách… hắn đương nhiên kéo nắm đối phương kéo xuống.

“Học được cách thao túng Khí Vận, thậm chí làm chủ Khí Vận!” Tiểu Đồng trịnh trọng nói:

“Đến lúc đó, Khí Vận Gia Thân của Lăng Hiên chỉ là rác rưởi!”

“Hít!” Lê Vĩ hít một ngụm lãnh khí:

“Khí Vận chính là lực lượng vô hình của thiên địa, ta thật sự có thể thao túng và làm chủ nó sao?”

“Hiện tại đương nhiên không được, nhưng chỉ cần ngươi thành công mở ra Truyền Thừa của chủ nhân ta để lại…” Tiểu Đồng dùng âm giọng bí hiểm:

“Đừng nói là thao túng khí vận, dù điên đảo âm dương, cải tử hoàn sinh… ngươi đều có thể học!”

Thình thịch…

Tim của Lê Vĩ đập nhanh, 20 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm, trước mắt vẫn còn thiếu 15 mỏ.

Hắn phải giải quyết Lăng Hiên, không thể để con hàng này nhảy nhót quá lâu.

Mà cách để khắc chế được kẻ mang Khí Vận, chính là tước mất Khí Vận của hắn.

Nghĩ đến đây, Lê Vĩ kích phát Diêm Vương Lệnh dịch chuyển trở về Diêm Vương Điện…

Nhập vai Quỷ Vương, hắn một đường đến thẳng Câu Hồn Đường.

“Hoá ra là Phây Cơ đại nhân, lần này lại muốn đổi hồn lấy Diêm Điểm sao?” Quỷ Lệ nhanh chóng bước ra nghênh đón, nhoẻn miệng cười thân mật.

“Lần này không có linh hồn, ta muốn quy đổi tài sản thành Linh Thạch Cực Phẩm, có được không?” Lê Vĩ đem bảo khố thu được từ Kim Bằng Tộc lấy ra.

Thật ra ở Âm Gian, tu sĩ thường sử dụng một thứ gọi là Minh Thạch để giao dịch, giá trị của Minh Thạch ở nơi này cũng tương tự như Linh Thạch ở Dương Thế.

Minh Thạch phục vụ chủ yếu cho Minh Tu và các lĩnh vực ở Âm Gian…

Bất quá điều này không đồng nghĩa Linh Thạch hiếm có tại Âm Gian, chỉ là ít được sử dụng mà thôi.

“Đương nhiên là được, Linh Thạch tuy rằng là đồ vật được ưa chuộng ở Dương Thế nhiều hơn… nhưng bằng vào các thủ đoạn đặc thù, Diêm Vương Điện chúng ta cũng không thiếu, có thể quy đổi để phục vụ cho các nhu cầu.” Quỷ Lệ ung dung nói.

Sau khi kiểm tra tài sản mà Lê Vĩ muốn quy đổi, Quỷ Lệ một lần nữa phải nghiền ngẫm đánh giá lại vị Phây Cơ thần bí này.

Nàng hoài nghi, hắn vơ vét sạch tài sản của một loài Yêu Tộc cao cấp nào đó.

Bởi vì trong khối tài sản, có không ít công pháp, vũ kỹ và những thứ phục vụ cho Yêu Tộc.

Nhưng Quỷ Lệ cũng không nhiều chuyện, bắt đầu quy đổi giá trị tất cả…

“Nếu đổi thành Linh Thạch Cực Phẩm, từng này của đại nhân đổi được 7 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm, 5 mỏ Linh Thạch Thượng Phẩm.” Quỷ Lệ ước tính.

“Giá này ổn đấy, bởi vì Linh Thạch tại Âm Gian hiếm hơn Dương Thế, nếu ngươi đổi ở Dương Thế thì sẽ thu được khoảng 7 mỏ Cực Phẩm và 8 mỏ Thượng Phẩm.” Tiểu Đồng nhận xét.

Lê Vĩ hiện tại lười trở về Dương Thế, huống hồ hắn chỉ quan tâm số Linh Thạch Cực Phẩm, Thượng Phẩm ít hơn vài mỏ cũng chẳng ảnh hưởng nhiều.

“Đổi cho ta đi!”

Đồng ý với cái giá mà Quỷ Lệ đưa ra.

Không lâu sau, Quỷ Lệ đem một túi trữ vật có chứa lượng Linh Thạch tương ứng…

Bảo khố của Kim Bằng Tộc bị bán sạch sẽ.

Lê Vĩ cũng chẳng cần giữ lại mấy thứ như Công Pháp, Vũ Kỹ tương ứng Kim Thuộc Tính… bởi vì trong Yêu Đan của mấy tên Trưởng Lão đã có đủ mấy thứ này, Tiểu Bối chỉ cần cắn nuốt Yêu Đan là tự động lĩnh ngộ được.

“12 mỏ rồi… còn thiếu tám mỏ!” Lê Vĩ vuốt cằm.

Đi đại náo Kim Bằng Tộc một chuyến, thu được từng ấy tài sản để mở ra Truyền Thừa từ Tiểu Đồng, hắn cảm thấy khá hài lòng.

Nhưng vẫn chưa đủ a…

Lê Vĩ âm thầm buồn bực, thay vì gả Hồ Tử Dung cho mình… phải chi Hồ Nga tặng vài mỏ Linh Thạch Cực Phẩm thì tốt.

“Có vẻ như đại nhân đang cần nhiều Linh Thạch?” Quỷ Lệ cảm nhận được tâm tình của hắn không tốt, có lòng hỏi thăm.

“Đúng vậy, không biết chấp sự có cao kiến gì?” Lê Vĩ thẳng thắng thừa nhận.

Từ Đại Tội Thất Hình Quyết, hắn không cảm nhận được cảm xúc tiêu cực như tham lam, đố kỵ hay giận dữ từ phía Quỷ Lệ, vị nữ quỷ này là một nhân vật khá đáng tin cậy.

“Đây vốn không phải chuyện bí mật gì.” Quỷ Lệ cười nói:

“Gần nhất cách Diêm Vương Điện chúng ta về phía bắc mười vạn dặm, hai vị Cửu Chuyển Minh Tu trong lúc chiến đấu, đánh nát không gian, vô tình khiến một toà di tích lâu năm xuất thế.”

“Di tích này chỉ cho phép các sinh linh dưới 500 tuổi tiến vào, đã thu hút không ít Câu Hồn Sứ Giả cũng như thiên tài các nơi tụ hội, tiến vào trong thám hiểm.”

“Nếu như đại nhân đáp ứng đủ điều kiện, có thể ở trong di tích thu hoạch phong phú, lại mang đến chỗ của ta đổi thành Linh Thạch!”

“Ồ? Còn có chuyện tốt như vậy sao?” Lê Vĩ hai mắt sáng lên.

“Không dễ dàng đâu, cạnh tranh trong di tích vô cùng khốc liệt, chỉ mới mở ra bảy ngày… đã có vài chục vị Câu Hồn Sứ Giả chết ở trong đó.” Quỷ Lệ nghiêm nghị nói:

“Ngay cả thiên tài Lâu Diễm của Diêm Vương Điện chúng ta cũng đã tham gia!”

“Còn có những thiên chi kiêu tử của các chủng tộc, thế lực khác với nội tình không kém Diêm Vương Điện.”

“Lâu Diễm!” Lê Vĩ nội tâm khẽ động.

Hắn vẫn luôn muốn một chọi một, tìm cách tiêu diệt tên khốn kiếp này.

Nhưng nghe nói, Lâu Diễm có sư phụ là một vị Trưởng Lão của Diêm Vương Điện, tu vi Cửu Chuyển… cực kỳ khó dây vào.

Ở Âm Gian công khai giải quyết Lâu Diễm chẳng khác nào đắc tội một vị Cửu Chuyển Minh Tu.

Tà Liễu vô pháp bảo kê cho Lê Vĩ ở Âm Gian, nên hắn càng không dám làm bậy.

“Đây chính là cơ hội tuyệt hảo!” Tiểu Đồng tán thành cách suy nghĩ của hắn:

“Ở trong di tích giải quyết, sư phụ của Lâu Diễm vừa không can thiệp được, vừa khó cảm ứng được.”

“Đương nhiên, chiến lực của Lâu Diễm vốn không hề tầm thường, trận này căng đấy… ngươi chưa chắc chắn sẽ giành phần thắng.”

“Thế gian này làm gì có chuyện nào là đảm bảo tuyệt đối?” Lê Vĩ cười gằn:

“Ngược lại, cơ hội hiếm có như thế để giải quyết thù hằn chính là chắc chắn nhất!”

Hắn tin tưởng vào những thủ đoạn, tu vi và chiến lực hiện tại của mình.

Hơn nữa hắn có một ưu thế cực lớn, đó là biết được Mệnh Cách của Lâu Diễm, nắm được đại khái những gì đối phương sẽ sử dụng trong trận chiến.

Ngược lại thì Lâu Diễm còn chưa hiểu nhiều về hắn.

Nghĩ đến đây, Lê Vĩ hướng Quỷ Lệ chắp tay: “Đa tạ chấp sự hảo ý nhắc nhở, nếu như ta sống sót trở về… sẽ có hậu tạ!”

Nói xong, phất lấy áo choàng rời đi.

Quỷ Lệ nhìn theo bóng lưng của hắn, ánh mắt loé lên:

“Vị Phây Cơ đại nhân này, chẳng lẽ tuổi chưa đến 500… nếu là vậy thì thiên phú thật quá kinh khủng, Lâu Diễm so ra vẫn kém hắn.”

Lê Vĩ theo lời của Quỷ Lệ, sau khi rời khỏi Diêm Vương Điện liền lao thẳng về hướng bắc…

Dọc đường phi hành, quả nhiên nhìn thấy rất nhiều tu sĩ trẻ tuổi, đủ loại hình thủ, kiểu dáng và chủng tộc cũng đang xuất phát về cùng một điểm.

Nói đến, kể từ khi nhìn thấy vị nam nhân da đen có phong thái như bậc Địa Ngục Hoàng Đế kia, Lê Vĩ đã không còn kinh ngạc hay bất ngờ trước bất cứ loại chủng tộc nào cả.

Dù gặp phải những kẻ mang hình thù kỳ lạ hay phong thái bất phàm đến đâu, hắn cũng cảm thấy quá mức bình thường.

Giống như khi ngươi đã chứng kiến tồn tại ở trên đỉnh cao nhất, thì những gì nhìn thấy dọc hai bên sườn đã không có nhiều ý nghĩa…

Với tu vi hiện tại, tốc độ của Lê Vĩ cũng là cực nhanh.

Không quá lâu, trước mặt hắn đã hiện ra khu vực vô cùng ồn ào, huyên náo…

Giữa từng mảng không gian vụn vỡ, khí tức áp bách sau trận chiến của cường giả Cửu Chuyển Minh Tu còn đọng lại… một lối vào có hình đầu lâu dữ tợn hiện ra.

Đầu lâu này to lớn như cổng của một toà thành, hai hốc mắt trống rỗng chính là hai cửa vào di tích.

Đang có không ít thiên tài, tu sĩ trẻ tuổi, linh hồn đến từ các nơi cuồn cuộn kéo vào.

Di tích này nhìn qua đã thấy không hề đơn giản, thấm đẫm khí tức tang thương cổ xưa…

Mặc dù chưa ai rõ ràng bên trong sẽ chứa đựng thứ gì, nhưng cái gọi là cầu phú quý trong hung hiểm.

Nếu ngươi không nắm lấy cơ hội, ngươi vĩnh viễn sẽ bị bỏ lại phía sau…

“Quỷ Lệ nói di tích mới mở ra bảy ngày.” Lê Vĩ thầm nghĩ:

“Mục tiêu chính của ta là mạng Lâu Diễm, tìm cơ duyên để sau!”

Lâu Diễm e rằng có nằm mơ cũng không nghĩ đến…

Con mồi mà hắn tìm kiếm bấy lâu… đang muốn săn tính mạng của hắn.

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com