Chương 120: KHUYỂN LIỆT THÊ THẢM!

Chapter truyện / Chương 120: KHUYỂN LIỆT THÊ THẢM!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 120: KHUYỂN LIỆT THÊ THẢM! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 120: KHUYỂN LIỆT THÊ THẢM! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


“Minh Trùng Nhất Tộc, sao yếu quá vậy?”

Lê Vĩ nhìn con Minh Thủ Ngô Công bị Cổ Ngục Man Ngưu đập cho nát bấy, khoé miệng nhếch lên.

Cứ tưởng con hàng này ghê gớm thế nào, ít nhất cũng phải trụ được một chút chứ?

Kết quả Cổ Ngục Man Ngưu cầm Sơn Thuỷ Ấn đập cho mấy cú, đã chết đến không thể chết hơn được nữa.

“Ngươi làm ơn đi, bản chất Cổ Ngục Man Ngưu đã mạnh hơn loại tạp trùng này… lại thêm pháp bảo như Sơn Thuỷ Ấn, nó làm sao chịu nổi?” Tiểu Đồng hừ một tiếng.

Lê Vĩ nhún vai, đoạt lấy Minh Hồn của Minh Thủ Ngô Công vào trong Diêm Vương Lệnh, biết được cái gọi là Minh Trùng Nhất Tộc thực chất chính là loại côn trùng ở cõi U Minh, chuyên ăn xác, hấp thụ tử khí và hồn khí để trưởng thành.

Minh Trùng cũng có nhiều loại, nhiều năng lực và mạnh yếu khác nhau.

Nếu xét tổng thể, Minh Trùng Nhất Tộc so sánh được với Hồ Tộc, Kim Bằng Tộc…

Con Minh Thủ Ngô Công này có thể so với Tiểu Bằng Vương, ở trước mặt Lê Vĩ không chịu nổi một kích như vậy.

Phất tay thu thập thi thể của nó, một cánh cửa khác lại mở ra.

“Hai trận rồi, vẫn còn bảy trận…” Lê Vĩ vuốt cằm:

“Không biết có đối nào mạnh hơn hay không.”

Hắn vừa bước vào không gian khác…

ẦM ẦM ẦM…

Cả nửa không gian đột ngột rung chuyển, vô số Trận Văn toả sáng thức tỉnh.

Trong nháy mắt, một toà Lục Tinh Trận Pháp ập thẳng xuống đầu Lê Vĩ.

Mây đen cuồn cuộn bao trùm, từ trong đó là Tử Sắc Lôi Đình kết tụ thành Tử Lôi Mâu, hàng trăm thanh Tử Lôi Mâu vừa nhanh vừa mạnh phong toả bốn phương lao vút đến, muốn đâm xuyên, tru diệt.

“Gian lận!” Lê Vĩ bất mãn mắng to:

“Tại sao Trận Sư được bố trận trước khi chiến đấu?”

“Khặc khặc, ai bảo ta tiến vào đây trước ngươi? Ta có quyền!” Có tiếng cười âm lãnh vang lên.

Bên ngoài Tử Lôi Mâu Trận, một bộ xương cốt ngạo nghễ chắp tay mà đứng.

Bộ xương cốt này rất gầy gò, nhưng trên mỗi đốt xương lại được điêu khắc Trận Văn…

“Văn Cốt Tộc!” Tiểu Đồng cung cấp kiến thức:

“Đây là loại chủng tộc do bạch cốt tạo thành, bọn chúng có năng lực điêu khắc Phù Văn, Trận Văn… và các loại Văn Tự lên trên xương cốt, khi cần dùng là kích hoạt!”

“Nhiều thứ dị thật, không hổ là Âm Gian!” Lê Vĩ lắc đầu.

“Chết đến nơi còn bình tĩnh, diệt hắn!” Bộ xương thấy Lê Vĩ ung dung liền nổi giận, kích phát Tử Lôi Mâu Trận cường liệt hơn.

Hàng trăm thanh Tử Lôi Mâu tách ra, hoá thành hành nghìn thanh, thế công càng dữ dội, liên miên bất tuyệt.

Lê Vĩ không muốn nói nhiều, Siêu Nguyên Anh truyền tải lực lượng, Khắc Trận Trường Bào sáng lên.

Phản Lực Trận như một vòng sáng rực rỡ hào quang, lấy chủ nhân làm trung tâm ầm ầm khuếch tán.

KENG KENG KENG KENG…

Hàng nghìn thanh Tử Lôi Mâu đánh vào Phản Lực Trận, lập tức bị bắn ngược trở về, đụng thẳng vào bề mặt Trận Pháp.

Răng rắc.

Trận Pháp có dấu hiệu rạn nứt…

“Làm sao có thể?” Bộ xương khô cả kinh.

Không để hắn kịp định thần, Song Cực Trận Đồng trong mắt phải của Lê Vĩ xoay tròn mãnh liệt.

Song Cực Dung Hợp, Âm Dương xoay tròn… ánh mắt quét qua, phát hiện Trận Tâm được ẩn giấu ở giữa biển mây đen trên trời.

Lê Vĩ nhếch mép cười, Càn Khôn Cốt kích hoạt, hắn dịch chuyển vào ngay vị trí hạch tâm trận pháp, Thiên Tàn xuất hiện hung hăng trảm ra.

ĐÙNG!

Trận Tâm tan nát, Tử Lôi Mâu Trận nổ tung.

“AAAA…”

Phản phệ khiến bộ xương khô kêu lên thảm thiết, một khúc xương cánh tay được khảm Trận Văn của Tử Lôi Mâu Trận tan vỡ.

“Ngươi cũng là Trận Sư?” Bộ xương rú lên quái dị.

“Đoán đúng rồi, còn ngươi là nguyên liệu của ta!” Lê Vĩ cười dài.

Hắn biến mất tại chỗ, một lần nữa xuất hiện đã ở trên đầu của bộ xương, Thiên Tàn vô tình gặt xuống.

“Nằm mơ!” Bộ xương rú lên quái dị, toàn bộ Trận Văn trên xương cốt kích hoạt.

Bốn toà Trận Pháp muốn hình thành…

Nhưng mà còn chưa kịp thành công, Dạ Tâm đã từ dưới cái bóng trồi lên từ phía sau, 20 đường Ma Văn bao trùm Địa Khuyết, cắm thẳng vào xương đầu lâu.

PHỐC!

Đầu lâu nổ ra, ý thức và linh trí của tên bạch cốt hoàn toàn bị huỷ diệt, trở thành một khung xương vô hại ngã xuống đất.

Một vị Văn Cốt Tộc thiên tài, Lục Tinh Trận Sư vẫn lạc.

Lê Vĩ hài lòng thu giữ khung xương cốt này, Tiểu Đồng nói xương cốt của Văn Cốt Tộc là nguyên liệu luyện khí không tệ, là loại nguyên liệu chứa được các loại đường văn… có giá trị khá cao.

Ở tại Âm Gian, Văn Cốt Tộc vẫn luôn là mỏ tài nguyên di động trong mắt các tu sĩ.

Bất quá thực lực của Văn Cốt Tộc không yếu, muốn săn bọn hắn cũng không dễ dàng.

Giống như ngươi biết Yêu Thú có giá trị cao, có được da thịt, nanh vảy, móng vuốt, yêu đan… nhưng ngươi muốn săn được Yêu Thú cũng cần phải có thực lực vậy.

Lê Vĩ ở đây diệt được một tên Văn Cốt Tộc, bổ sung thêm một phần nguyên liệu vào công cuộc luyện chế Tuyệt Thế Danh Khí của bản thân.

Hắn cảm thấy ý tưởng khắc Trận Văn hay Phù Văn vào trong Danh Khí rất không tệ, khi cần thiết có thể khiến kẻ địch không kịp trở tay.

“Mấy tên này yếu quá, ta cần đối thủ mạnh hơn!” Lê Vĩ thầm nghĩ:

“Lâu Diễm đâu? cút ra đây!”

Kẻ mà Lê Vĩ đang ngày nhớ đêm mong, Lâu Diễm lại đang dùng ánh mắt nhìn thiên kiêu của Ngục Khuyển Tộc như nhìn một người chết…

“Lâu Diễm, ai chết vào tay ai… vẫn chưa biết được đâu!”

Biết trận này không thể tránh khỏi, Khuyển Liệt để lộ răng nanh, triệu hoán một thanh Hoả Ngục Phủ nặng nề cầm trong tay, ánh mắt dữ tợn.

“Haha, từ trước đến nay Song Khuyển Tử các ngươi được so sánh với ta… đó là bởi vì các ngươi có hai huynh đệ, luôn song hành cùng nhau.” Lâu Diễm cười gằn:

“Nhưng hiện tại một chọi một, ngươi lấy đâu ra tự tin đó?”

Lời này khiến sắc mặt Khuyển Liệt hơi tái đi, hiển nhiên là bị nói trúng vào tâm khảm.

Khuyển Dương và Khuyển Liệt là huynh đệ song sinh, luôn đồng hành cùng nhau trong mọi trận chiến… lâu dần người khác vô thức nghĩ rằng bọn hắn vốn là một, thực lực của hai người như một người.

Nhưng dù là như vậy, danh tiếng của cả hai mới được so sánh với Lâu Diễm.

Mà ở trong di tích này, huynh đệ bị tách ra… Khuyển Liệt phải một mình đối phó Lâu Diễm, đây là nguyên nhân khiến hắn kiêng dè.

Cục diện đã như vậy, không thể không đấu.

HỪNG HỰC!

Địa Ngục Hoả trên thân Khuyển Liệt bùng lên, ngọn lửa màu đỏ tươi dồn nén vào trong Hoả Ngục Phủ.

“Ăn ta một búa!”

Khuyển Liệt gầm thét, cơ bắp cuồn cuộn, toàn thân như đạn pháo lao thẳng đến Lâu Diễm, thô bạo vung búa bổ xuống.

GÂU!

Theo một đòn này, Địa Ngục Hoả ngưng tụ thành hư ảnh một con Địa Ngục Khuyển hung tàn, sát khí nổ ra muốn cắn xé, thiêu trụi đối thủ.

Búa này không nhắm vào nhục thân, mà nhắm vào Minh Hồn của Lâu Diễm.

Hiển nhiên, Khuyển Liệt muốn tận dụng tối đa ưu thế của chủng tộc, đó là ngọn lửa thiêu đốt Minh Hồn.

“Minh Tu khác có thể e sợ Địa Ngục Hoả của Ngục Khuyển Tộc, nhưng trong đó không gồm có ta.” Lâu Diễm lạnh nhạt nói.

Thoại âm vừa dứt, mũ trùm đầu trên áo choàng rơi xuống.

Tóc của Lâu Diễm dựng đứng lên, hoá thành một cột lửa Địa Ngục xông thẳng lên cao.

Thiên Mệnh Cách – Hoả Ngục Chi Vương kích hoạt, Lâu Diễm tiến vào trạng thái Hoả Ngục Vương…

Ngay khoảnh khắc này, Khuyển Liệt rõ ràng cảm giác được Địa Ngục Hoả của mình có dấu hiệu mất đi khống chế, như muốn chuyển sang nịnh nọt, lấy lòng Hoả Ngục Vương là Lâu Diễm.

Dù Địa Ngục Hoả vốn là Hoả Thuộc Tính bẩm sinh của Ngục Khuyển Tộc cũng không thể chống nổi Thiên Mệnh Cách tác động.

Điều này lập tức khiến công kích của Khuyển Liệt suy yếu, ngay cả Hoả Ngục Phủ cũng không thể phát huy hết tác dụng.

Cùng lúc, Lâu Diễm nâng Ma Lâu Kiếm trảm ra…

RÀO!

Thanh âm rít gào, trong Ma Lâu Kiếm bùng phát Ma Lực cuồng nộ, dung hoà cùng với Địa Ngục Hoả tạo thành một loại Ma Diễm kinh hoàng.

Ma Diễm nuốt trọn hư ảnh Địa Ngục Khuyển, Ma Lâu Kiếm chém thẳng vào Hoả Ngục Phủ.

KENG!

Khuyển Liệt chỉ cảm thấy cánh tay tê dại, thân thể liên tục lùi về phía sau.

“Khốn kiếp, ngươi sở hữu Thể Chất gì?” Khuyển Liệt không cam lòng gầm lên, trực tiếp hoá thành bản thể là một con Địa Ngục Khuyển ba đầu.

Tam Đầu Địa Ngục Khuyển cao vài chục mét, như một con quái vật với ba cái đầu dữ tợn, Địa Ngục Hoả trong miệng chúng nó hội tụ và dung hợp, phóng đại sức mạnh lên gấp ba lần.

“Bạo Ngục Pháo!”

Ba quả cầu lửa trong miệng rộng bắn ra, lại dung hợp thành một quả đạn pháo khổng lồ.

Vừa ra khỏi miệng, trực tiếp bạo tạc.

BÙM!

Long trời lỡ đất, Địa Ngục Hoả càn quét khắp không gian…

Trước thế công cực mạnh, Lâu Diễm chỉ nhàn nhạt lên tiếng: “Bí Pháp – Vương Quyền!”

Khoảnh khắc đó, trên đầu hắn có Địa Ngục Hoả ngưng kết thành một kiện vương miệng uy nghiêm.

Nếu trước đó chỉ có khí thế, thì nay Hoả Ngục Vương đã tìm được vương miệng của mình.

Hắn nâng tay lên, lòng bàn tay hình thành một vòng xoáy…

VÙ VÙ VÙ…

Hoả Ngục Pháo bạo tạc khắp nơi, Địa Ngục Hoả đang thiêu đốt dữ dội bỗng nhiên hội tụ lại, như bị hút vào lòng bàn tay của Lâu Diễm…

Từ đầu đến cuối, Địa Ngục Hoả không gây nên bất cứ tổn thương nào cho hắn… ngược lại, chính ngọn lửa là Khuyển Liệt luôn tự hào lại trở nên ngoan ngoãn, nghe lời trong tay đối thủ.

“GÂU GÂU GÂU!”

Khuyển Liệt phẫn uất sủa vang, đây chính là nhục nhã lớn nhất.

Ngọn lửa địa ngục cả cả chủng tộc của hắn sở hữu, là thiên phú bẩm sinh… lại bị kẻ khác thao túng như đồ chơi, làm sao có thể không nhục và sợ?

“Ngươi không yếu, chỉ là ngươi gặp phải khắc tinh!” Lâu Diễm lắc đầu, vung tay chưởng ra.

OÀNH!

Bạo Ngục Pháo của chính Khuyển Liệt lại oanh tạc ngược về phía hắn.

“Sát Khuyển Giáp!” Khuyển Liệt gào lên, trên bản thể to lớp xuất hiện một lớp áo giáp đen tuyền, Sát Khí từ trong đó bùng nổ bảo vệ cơ thể.

Nhưng dù là vậy, hắn vẫn bị Bạo Ngục Pháo chấn lùi hàng trăm bước…

“Bách Lâu Pháp!”

Lâu Diễm đạp chân, thân thể biến mất, hoá thành biển lửa ngập trời…

Từ trong biển lửa, hàng trăm cái đầu lâu ngục hoả ngưng tụ thành, mỗi một khoả đầu lâu chẳng khác nào thiên thạch, hung hăng nện xuống cơ thể to lớn của Tam Đầu Địa Ngục Khuyển.

Khuyển Liệt cố gắng thi triển thân pháp né tránh, nhưng tốc độ của Lâu Diễm so với hắn càng nhanh hơn.

ẦM! ẦM! ẦM! ẦM!

Liên tục là từng đợt Hoả Ngục Đầu Lâu trấn vào cơ thể Khuyển Liệt… nện nát Sát Khuyển Giáp bất chấp nó là một kiện Pháp Bảo có khả năng phòng ngự cao.

PHỐC!

Khuyển Liệt rốt cuộc không trụ nổi, phun ra một ngụm máu tươi, Địa Ngục Hoả của Lâu Diễm xông thẳng vào thể nội của hắn, thiêu đốt linh hồn…

“AAAAAAAA…”

Khuyển Liệt đau đớn đến tê tâm liệt phế, ánh mắt trợn ngược lên, thở hổn hển:

“Ngươi đừng trách ta, Ngục Khuyển Bí Thuật – Huyết Tế!”

Hắn kích phát Bí Thuật của chủng tộc, sẵn sàng hiến tế máu huyết để đề thăng chiến lực.

Nhưng rất nhanh, sắc mặt Khuyển Liệt kịch biến…

Bởi vì hắn phát hiện toàn thân tê liệt, linh hồn tê liệt, kinh mạch, máu cũng đang tê liệt.

ẦM.

Cơ thể nặng nề ngã xuống, miệng sùi bọt mép, sáu con mắt đỏ ngầu yếu ớt trừng trừng nhìn Lâu Diễm:

“Đê tiện, ngươi hạ độc…”

“Do ngươi quá ngu!” Lâu Diễm nhún vai.

Hắn có Thiên Sinh Minh Độc, đây là loại Độc Minh Hồn rất nguy hiểm có thể dễ dàng độc chết Minh Tu trong cùng cấp, thậm chí là vượt cấp…

Vừa rồi trong Hoả Ngục Đầu Lâu trấn vào cơ thể Khuyển Liệt đã được Độc Minh Hồn dung hợp, len lỏi vào trong…

Khuyển Liệt đang trọng thương, lại trúng Độc Minh Hồn… làm sao còn sức phản kháng?

Linh hồn tê dại hoàn toàn, khí tức đang dần suy yếu.

Lâu Diễm nhếch mép, nâng lên Hoả Ngục Phủ bước đến trước mặt Khuyển Liệt, nở nụ cười lãnh khốc:

“So với diệt ngươi, ta càng ưa thích thu phục một vị Khuyển Tử của Ngục Khuyển Tộc làm toạ kỵ!”

“Ngươi dám?” Nội tâm Khuyển Liệt gào rống:

“Khuyển Tử thà chết không thể nhục, lão tử thà tự bạo cũng không cho ngươi toại nguyện.”

Đường đường là Khuyển Tử đại diện cho thế hệ thiên kiêu của Ngục Khuyển Tộc, nếu như bị Câu Hồn Sứ Giả của Diêm Vương Điện bắt làm toạ kỵ, vậy chẳng phải chứng minh Ngục Khuyển Tộc bị Diêm Vương Điện đè đầu cưỡi cổ sao?

Khi đó Ngục Khuyển Tộc sẽ trở thành trò hề cho toàn thiên hạ, Khuyển Liệt hắn phải làm thú cưỡi cho người khác… cả đời không thể ngẩng cao đầu.

Vậy chi bằng oanh oanh liệt liệt mà chết, có đôi khi sẽ tốt hơn.

Đáng tiếc, Lâu Diễm biểu lộ ung dung, đã sớm biết Khuyển Liệt chắc chắn không đồng ý.

Hắn từ Nhẫn Trữ Vật lấy ra một sợi xiềng xích, trên xiềng xích có khảm nạm Phù Văn huyền ảo.

“Hàng Yêu Toả!” Mí mắt Khuyển Liệt co rúm lại.

Với kiến thức của một vị Khuyển Tử, hắn đương nhiên nhận ra Hàng Yêu Toả.

Đây là thứ do một vị Ngự Thú Sư hàng đầu sáng tạo, có thể vượt cấp hàng yêu, cưỡng ép ký khế ước, để Yêu Tộc đó vĩnh viễn trung thành với chủ mặc dù vẫn còn lý trí.

Hơn nữa, khi trạng thái của Yêu Tộc càng suy yếu, tỷ lệ hàng phục của Hàng Yêu Toả sẽ đề thăng.

“Ta đã tốn không ít Diêm Điểm cho đồ chơi này, dùng lên một vị Khuyển Tử cũng đáng giá.” Lâu Diễm cười gằn, trực tiếp đem Hàng Yêu Toả siết thẳng vào cổ Khuyển Liệt.

Trong nháy mắt, Hàng Yêu Toả biến thành vô số Phù Văn xông thẳng vào thể nội Tam Đầu Địa Ngục Khuyển, khảm nạm vào linh hồn, cưỡng ép khắc xuống nô ấn.

“AAAAAAAAA…” Khuyển Liệt tru lên, cơn đau dữ dội khiến nó bất tỉnh nhân sự.

Không lâu sau, đường đương thiên kiêu của Ngục Khuyển Tộc – Tam Đầu Địa Ngục Khuyển ngoan ngoãn như cún quỳ gối trước mặt Lâu Diễm, để hắn đứng lên cái đầu ở giữa của mình.

Không còn một chút địch ý, thay vào đó là sự trung thành tuyệt đối trong ánh mắt.

Lâu Diễm hài lòng, đoạt lấy vòng cổ trữ vật của Khuyển Liệt kiểm tra một phen, gật gù:

“Di tích này quả nhiên nghiêm cấm dùng ngoại lực, tên này có một kích toàn lực của Ngục Khuyển Tộc Trưởng nhưng không thể mang ra sử dụng.”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com