Chương 290: KHÔNG CÓ BỆNH!

Chapter truyện / Chương 290: KHÔNG CÓ BỆNH!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 290: KHÔNG CÓ BỆNH! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 290: KHÔNG CÓ BỆNH! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Mây mù che phủ quanh năm, một hòn đảo màu trắng như bạch ngọc thoáng ẩn thoáng hiện sau làn sương mờ ảo…

Bên trên đảo, có thể nhìn thấy những kiến trúc cổ kính khang trang phủ đầy vết tích của thời gian, sự lắng đọng của năm tháng.

Đặt chân lên đảo này, dễ dàng cảm nhận được một lượng hồn lực dày đặc lan toả trong không gian… có cảm giác nơi đây chẳng khác nào Âm Gian.

Bất quá không phải Âm Gian, hòn đảo này địa bàn của Hồn Khí Thế Gia… một trong những Thế Lực tu Hồn hàng đầu, nổi tiếng trong thế giới.

Lê Vĩ và Công Tôn Thuyên được Nhị Trưởng Lão của Huyền Hải Thương Thành – Hải Niên dẫn tiến, xuyên qua tầng tầng lớp lớp Trận Văn để đặt chân lên đảo.

“Hải Niên huynh!” Tiếng chào hỏi vang lên.

Trước đại môn sừng sững của toà trang viên, một lão nhân tóc trắng, áo vải trắng, diện mục hiền hoà bước đến.

Lê Vĩ thoáng cảm ứng, lão nhân này là Hồn Tu… nhưng lại tu luyện theo hệ thống của Huyền Binh Đại Lục.

Điều đó có nghĩa, thay vì dùng Linh Lực ngưng kết thành Thai Khí… thì toàn bộ Hồn Lực của lão nhân ngưng thành Thai Khí ở dạng Linh Hồn, có thể gọi là Hồn Thai Khí, vô cùng độc đáo.

Đây là sự đa dạng về công pháp và phương pháp tu hành ở Huyền Binh Đại Lục, tạo nên sự đặc sắc, phong phú của tu chân giới.

Chỉ là chưa biết Hồn Thai Khí cường đại đến mức nào…

“Haha, lâu rồi không thấy, huynh đài vẫn khoẻ chứ?” Hải Niên tiến đến chào hỏi, đồng thời giới thiệu song phương:

“Đây là Nhị Trưởng Lão của Hồn Khí Thế Gia – Hồn Ngạn, còn đây là Lê công tử và phu nhân.”

“Gặp qua Lê công tử, Lê phu nhân!” Hồn Ngạn vuốt râu chào hỏi.

Chưa có sự đồng ý của Lê Vĩ, Hải Niên cũng không dám tiếc lộ thân phận Tà Quân của hắn, chỉ giới thiệu là một vị kỳ nhân có Y Thuật siêu quần, hy vọng có thể chữa trị cho bệnh trạng của lão phu nhân.

Nếu là người khác tiến cử, Hồn Khí Thế Gia chưa chắc sẽ ôm hy vọng…

Nhưng Hải Niên là Nhị Trưởng Lão của Huyền Hải Thương Thành, lại có giao tình với Hồn Ngạn, vì vậy Hồn Khí Thế Gia lựa chọn tin tưởng một phen.

“Được rồi, ta có thể quan sát tình huống của lão phu nhân chứ?” Lê Vĩ đi thẳng vào vấn đề.

“Các vị vào trong rồi nói!” Hồn Ngạn phất tay làm động tác mời.

Tiến vào trong trang viên, đã thấy một vị bạch y nam tử mỹ nhan như ngọc, tóc dài đến eo, diện mục so với nữ nhân chỉ có hơn chứ không kém, tay cầm quạt xếp đứng sẵn…

Xung quanh nam tử còn có mấy vị lão giả, hầu hết đều là cường giả hàng đầu.

“Hải Niên trưởng lão, gần nhất Hải Long Thành Chủ vẫn khoẻ chứ?” Bạch y nam tử lên tiếng chào, thanh âm trầm ổn, khí định thần nhàn.

“Đa tạ Gia Chủ quan tâm, Thành Chủ rất thoải mái, còn gửi lời hỏi thăm đến ngài.” Hải Niên cười đáp.

Song phương chào hỏi một phen, Lê Vĩ biết được bạch y nam tử này chính là gia chủ của Hồn Khí Thế Gia – Hồn Lạc.

Lão phu nhân cần được chữa trị chính là mẫu thân của y, cũng là gia chủ thế hệ trước.

Sau khi lão phu nhân bất ngờ ngã bệnh, từ đó hôn mê bất tỉnh như người thực vật, Hồn Lạc bất đắc dĩ trở thành gia chủ.

Nhưng nhờ vào thiên phú và nỗ lực phi thường, Hồn Khí Thế Gia dưới sự dẫn dắt của Hồn Lạc so với ngày trước còn hưng thịnh hơn…

Chỉ là tình huống của mẫu thân vẫn luôn là cái gai trong lòng của Hồn Lạc, nhiều lần chấp nhận trả giá mời những Luyện Đan Sư, Y Sư hàng đầu nhưng điều không có biện pháp… lâu dần mất hết hy vọng.

“Lê công tử, chỉ cần ngươi có thể trị liệu cho mẫu thân ta tỉnh lại, Hồn Khí Thế Gia sẵn sàng cho ngươi tuỳ ý lựa chọn ba vật phẩm trong bảo khố.” Hồn Lạc mang theo thành ý nói.

Khí độ và phong thái của Lê Vĩ và Công Tôn Thuyên đều vô cùng bất phàm, vừa nhìn qua đã biết không phải người thường, dẫn đến Hồn Lạc và các trưởng lão ôm lòng chờ mong.

“Haha!” Lê Vĩ cười cười, ánh mắt lấp loé:

“Vật phẩm trong bảo khố thì nói sau, nhưng nếu ta có thể giải quyết vấn đề… Hồn Khí Thế Gia phải gia nhập vào thế lực của ta.”

“Việc này…” Hồn Lạc và các trưởng lão đưa mắt nhìn nhau.

Đại Trưởng Lão – Hồn Nghiêm nhíu mày nói: “Các hạ vẫn còn chưa thấy tình hình của lão phu nhân, tự tin có thể chữa trị như vậy sao?”

“Có thể!” Lê Vĩ ung dung đáp:

“Không cần thấy lão phu nhân, bởi vì nguyên nhân không nằm ở chỗ bà ấy.”

“Lời này là sao?” Hồn Lạc biểu lộ không vui:

“Không xem bệnh, sao có thể trị bệnh?”

“Mẫu thân của ngươi không có bệnh, không cần trị bệnh!” Lê Vĩ nhún vai.

“Hải Niên huynh, vị cao nhân này của ngươi có đáng tin cậy không vậy?” Hồn Ngạn truyền âm cho Hải Niên hỏi.

Hải Niên tuy chưa hiểu rõ chuyện gì, nhưng vẫn tự tin đáp: “Vị này bản lĩnh phi thường, hãy tin tưởng hắn.”

“Gia nhập thế lực của công tử, không biết là thế lực nào?” Hồn Lạc hỏi.

“Ngươi chỉ cần đáp có hoặc không!” Lê Vĩ lắc đầu:

“Nếu không đồng ý, ta lập tức rời đi… không làm phiền, ngược lại chỉ cần đồng ý tin tưởng, lão phu nhân sẽ thức tỉnh!”

“Ăn nói xằng bậy!” Một nam tử trung mặc áo xám quát lên:

“Ngươi nghĩ Hồn Khí Thế Gia là trẻ con ba tuổi sao?”

“HỪ!” Công Tôn Thuyên hừ lạnh, một cổ uy áp cực mạnh xông thẳng đến.

“Phốc!” Nam tử trung niên sắc mặt đại biến, thân thể liên tục trượt dài, ánh mắt tràn ngập kinh hãi.

Tình huống này khiến đám trưởng lão Hồn Khí Thế Gia biểu lộ bất thiện, Hải Niên vội vàng chen miệng vào hoà giải:

“Các vị bình tĩnh, không thương lượng được thì thôi, cũng không cần thương tổn hoà khí.”

Công Tôn Thuyên nhướn mày, nàng có thể thờ ơ với tất cả, nhưng có kẻ dám thái độ với nam nhân của nàng… vậy thì phải trả giá.

Nếu không phải nể mặt Hải Niên có ý tốt, không ngại khiến tên nam tử trung niên kia răng rơi đầy đất.

So với đám trưởng lão kích động, Hồn Lạc lại chú ý đến thực lực của Công Tôn Thuyên.

Vị mỹ nhân tuyệt đỉnh này khiến hắn không thể nhìn thấu, nhân vật như vậy lại là thê tử của Lê công tử, càng chứng minh thủ đoạn của Lê công tử chắc chắn không đơn giản.

Nói không chừng thật sự có hy vọng…

“Tình huống của lão phu nhân phải chăng là tu vi vẫn còn, linh hồn vẫn còn… nhưng không thể tỉnh lại được, cũng không có dấu hiệu trúng độc hay bị nguyền rủa, thậm chí có thương tích trong người hay không?” Lê Vĩ tiếp tục lên tiếng.

Đồng tử trong mắt Hồn Lạc co rút lại, nói không sai một chữ nào.

Rõ ràng vị công tử này còn chưa nhìn thấy mẫu thân… lại có thể kết luận chuẩn xác như vậy.

Nghĩ đến đây, Hồn Lạc hạ quyết tâm, trịnh trọng nói: “Tốt lắm, nếu như Lê công tử có thể cứu mẫu thân ta tỉnh lại, Hồn Khí Thế Gia nguyện ý trung thành với ngươi… ngược lại nếu thất bại, mời rời đi trong im lặng, đồng thời phải thề không được tiết lộ tình huống của mẫu thân ta ra ngoài.”

“Gia chủ!” Mấy vị Trưởng Lão nhất thời do dự, việc dùng từ “trung thành” là rất nặng đấy.

Hồn Lạc phất tay cản bọn hắn, thản nhiên nói: “Nếu mẫu thân ta tỉnh lại, Hồn Khí Thế Gia sẽ có hai cường giả hàng đầu… đáng để trả giá.”

Lời này quả thật có đạo lý, lại thêm Hồn Lạc rất có uy vọng tại gia tộc, không ai dám phản bác hắn.

“Thành giao!” Lê Vĩ tủm tỉm cười, lúc này mới quét mắt đến nam tử trung niên mặc áo xám, nhàn nhạt hỏi:

“Vị này chắc không phải thành viên của gia tộc?”

“Nói bậy, ta chính là Ngũ Trưởng Lão!” Nam tử trung niên vội vàng cãi lại.

“Ý của ta chính là… các hạ vốn không phải người cùng dòng máu của Hồn Khí Thế Gia.” Lê Vĩ chậm rãi đáp.

“Làm sao công tử biết?” Hồn Ngạn đám người giật mình.

Nam tử trung niên kia quả thật không phải người mang họ “Hồn”, tên của hắn là Vân Nhai… một vị Phù Sư và Trận Sư đẳng cấp cao, đạt đến Bát Tinh Viên Mãn.

Hồn Khí Thế Gia đã mời chào Vân Nhai trở thành Ngũ Trưởng Lão, phụ trách luyện Phù và bố trí Trận Pháp cho gia tộc.

Vân Nhai đã cống hiến gần ngàn năm cho Hồn Khí Thế Gia, địa vị không tầm thường.

Nhưng chuyện này rất ít người biết được…

“Ý của Lê công tử là sao?” Ánh mắt Hồn Lạc híp lại, bên trong loé lên một tia sắc bén.

“Có phải mẫu thân của ngươi gặp chuyện sau khi vị Ngũ Trưởng Lão này gia nhập?” Lê Vĩ hài hước.

“Ngậm máu phun người, chỉ là trùng hợp!” Vân Nhai quát lạnh:

“Ta ở Hồn Khí Thế Gia cống hiến gần ngàn năm, sau đó lão phu nhân mới đổ bệnh… ngươi đừng mượn công báo thù riêng!”

“Ngươi đương nhiên phải chờ một thời gian mới ra tay!” Lê Vĩ ung dung đáp:

“Nếu ra tay quá sớm, chẳng phải sẽ bị nghi ngờ sao?”

Lời này vừa ra, biểu lộ Hồn Lạc và các trưởng lão đều thay đổi…

“Lời nói phải có chứng cứ, tu vi của Vân Nhai thua xa Lão Phu Nhân, làm sao hại bà ấy được?” Một bà lão nhíu mày.

Bà ta là Tam Trưởng Lão – Hồn Liên, bình thường có giao tình khá tốt với Vân Nhai nên muốn giúp hắn phân trần.

“Gia chủ, ngươi không thể vì lời nói của người ngoài mà nghi ngờ ta!” Vân Nhai giận tím mặt:

“Ta cống hiến cho gia tộc này cả ngàn năm rồi…”

Hồn Lạc phất tay ra hiệu hắn bình tĩnh, hiển nhiên sẽ không dễ dàng tin tưởng lời từ một phía, cất giọng hỏi:

“Lê công tử, ngươi lấy gì…”

Hắn còn chưa nói hết câu, Lê Vĩ híp mắt… hai tay hướng về không gian duỗi ra, nhẹ nhàng lay động.

Động tác của hắn rất chậm, rất bình thản, rất ôn hoà… từng đầu ngón tay bay múa một cách tinh tế như đang thêu dệt thứ gì đó.

Nhưng theo động tác của hắn, tất cả cường giả ở đây đều bỗng nhiên nhìn thấy từng luồng dòng chảy vô hình, vô thanh vô thức đang luân chuyển khắp không gian…

Càng đáng nói chính là, những dòng chảy này đang lặng lẽ chảy về phía của Vân Nhai…

Mà từ một nơi sâu thẳm khuất phía sau trang viên, lượng dòng chảy cuồn cuộn tiến ra, nhập vào thể nội của Vân Nhai liên tục…

“Đó là nơi lão phu nhân yên nghỉ!” Sắc mặt cả đám kịch biến.

Bọn hắn nhận ra từ nơi lão phu nhân, dòng chảy đang không ngớt tiến về phía Vân Nhai.

“Những thứ này là gì?” Hải Niên giật mình.

“Khí Vận!” Hồn Lạc chậm rãi phun ra hai tiếng.

ẦM!

Khí tức bùng nổ, hắn lập tức xuất hiện trên đỉnh đầu Vân Nhai, một tay mang theo Hồn Khí sắc bén đến cực điểm chưởng xuống:

“Phạt Hồn Chưởng!”

Hồn Lạc chính là Cửu Chuyển Hồn Tu đỉnh phong, một chưởng này của hắn đừng nói chỉ là Bát Chuyển, ngay cả cường giả đồng cấp cũng phải chật vật.

Nhưng mà một kẻ vốn chỉ thể hiện tu vi Đại Thừa như Vân Nhai, bỗng nhiên bùng nổ khí tức Độ Kiếp Kỳ cường đại.

Phù Văn và Trận Văn hiện ra trong lòng bàn tay hắn, hướng lên cao tung một chưởng.

ĐÙNG!

Không gian sụp đổ, Hồn Lạc bị đẩy bắn thẳng lên không, mà Vân Nhai cũng trượt dài trên mặt đất…

“Làm sao có thể? Hắn ẩn giấu tu vi!” Hồn Ngạn và các trưởng lão biến sắc:

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Miệng tuy hỏi, tất cả lại không hề do dự phát động tấn công.

KENG KENG KENG…

Hồn Khí Lực sát phạt sôi trào, từng kiện Bản Mệnh Hồn Thai Khí đa dạng xuất hiện.

Có người dùng Kiếm, có người dùng Đao, có người là Thương…

Hồn Thai Khí này mới là thứ gắn kết triệt để với sinh mệnh, bởi vì chúng nó đại diện cho Linh Hồn của chính tu sĩ Hồn Khí Thế Gia.

Một khi Bản Mệnh Hồn Thai Khí vụn vỡ, đồng nghĩa linh hồn bạo liệt.

“Bắt ta? các ngươi nằm mơ!” Vân Nhai cười dài, trong tay kết lấy một toà Truyền Tống Trận đánh xuống mặt đất, muốn chạy trốn.

Nào ngờ Hồn Lạc không phải quả hồng mềm, Tuyệt Thế Danh Khí – Vạn Hồn Phiến xuất hiện trong tay.

Đó là một chiếc quạt ẩn chứa hàng vạn luồng linh hồn bị vây nhốt, có khả năng đoạt linh hồn gia tăng sức mạnh và tu vi cho chủ nhân.

Vạn Hồn Phiến xếp hạng 17 trên Danh Khí Bảng.

Một phiến quạt xuống, vạn hồn rít gào xuyên qua không gian, xé toạc Truyền Tống Trận của Vân Nhai…

Thừa cơ hội đó, các trưởng lão ập vào công kích.

Hải Niên cũng muốn trợ giúp một tay, xuất ra Bản Mệnh Thai Khí – Trảm Hải Đao của mình tương trợ…

Lê Vĩ hứng thú quan sát tình cảnh này, cái loại thủ đoạn ngưng tụ Hồn thành vũ khí này thật sự khá lợi hại đấy.

Nên biết rằng hắn không chỉ có một Linh Hồn, hắn còn có Minh Hồn, Long Hồn, Đào Ngột Chi Hồn các loại…

Nếu như dùng một vài loại ngưng ra Hồn Thai Khí, chẳng phải chiến lực lại tăng một đoạn? nhiều hơn thủ đoạn chiến đấu sao?

“Vừa rồi ngươi cho chúng ta thấy dòng chảy khí vận à?” Công Tôn Thuyên tò mò hỏi.

“Ừm!” Lê Vĩ gật đầu xác nhận:

“Mỗi người đều có vận của riêng mình, liên quan đến vận mệnh, liên kết cùng thiên địa và thế giới… dù đó là vận khí may mắn hay vận rủi đen đủi, thì mỗi người đều phải có vận.”

“Vân Nhai này rút đi vận của Lão Phu Nhân, tham lam đến mức cắt đứt “vận” liên kết của bà ta và thế giới, khiến bà ta bị cô lập khỏi thiên địa, ý thức trống rỗng.”

Đây giống như tước đoạt hết Quốc Vận của một Quốc Gia, thì Quốc Gia đó sẽ suy tàn và sụp đổ.

Một người bị đoạt hết Vận… sẽ rơi vào trạng thái như Lão Phu Nhân.

Lê Vĩ vừa mới tiến vào đã có thể quan sát toàn cảnh, nhìn thấy Vân Nhai đang tụ vận…

Nếu như tiếp tục kéo dài, không chỉ lão phu nhân, mà toàn bộ Hồn Khí Thế Gia sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho hắn.

Thế nên hắn không cần đến xem tình huống của lão phu nhân, vẫn hiểu rõ mọi chuyện trong lòng bàn tay.

“Thủ đoạn thật quỷ dị!” Công Tôn Thuyên ngưng trọng:

“Chẳng trách các Y Sư, Đan Sư đều bó tay…”

“Haha, nếu như Hồn Khí Thế Gia mời được Vận Khanh Du đến… có lẽ đã giải quyết được từ lâu!” Lê Vĩ cười cười:

“Hoặc tên Lăng Hiên kia cũng được.”

Để đối phó tu sĩ dùng Vận, cần có người tinh thông và nắm giữ Vận.

Mà lúc này, trước sự vây công của Hồn Lạc và các trưởng lão, Vân Nhai đã bị dồn vào đường cùng…

“Tên thật của bổn toạ là Vận Nhai, trưởng lão của Huyền Vận Đảo!” Hắn trợn mắt gầm lên:

“Đụng đến ta, các ngươi phải trả giá lớn!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com