Chương 356: PHƯƠNG YÊU CUNG HUỶ DIỆT!

Chapter truyện / Chương 356: PHƯƠNG YÊU CUNG HUỶ DIỆT!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 356: PHƯƠNG YÊU CUNG HUỶ DIỆT! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 356: PHƯƠNG YÊU CUNG HUỶ DIỆT! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Toàn trường như muốn nín thở…

Khi mùi hương thanh khiết, ngào ngạt của Tiên Hương Đan lan tỏa trong không khí, từng tấc không gian dường như đều chấn động.

Hương thơm ấy không chỉ làm say mê những kẻ hít phải, mà còn khơi gợi lên bản năng tham lam tột cùng ẩn sâu trong tâm trí của mọi tu sĩ.

Cả khu vực Ất Tiên Thế Lực hàng ngàn năm qua chưa chắc đã xuất hiện một viên tài nguyên đẳng cấp này. Bất kể là đệ tử Chân Tiên hay là những lão quái vật cấp bậc Ất Tiên, ánh mắt ai nấy đều đỏ ngầu như dã thú.

“Ngọc Cấp Tiên Đan, đúng là Ngọc Cấp Tiên Đan rồi!”

Tống Dụ nghiến rát răng, trong mắt hiện lên vẻ tham lam không thể ức chế.

Ả không hề chuyền viên đan dược về phía Phương Lệ như lời ra lệnh, mà ngược lại, đột ngột ngửa cổ, há to miệng, dốc toàn lực dồn viên Tiên Hương Đan vào trong họng, muốn đem nó nuốt chửng ngay tại chỗ!

Ả muốn cược một ván! Cược xem sức mạnh của Ngọc Cấp Đan Dược có thể giúp ả đột phá giới hạn, chữa lành thương thế và tạo ra một con đường sống trong gang tấc hay không!

Thậm chí nếu đạt đến Ngọc Tiên, thân phận của ả sẽ hoàn toàn chuyển biến.

Cái gì mà Cung Chủ, cái gì mà Ất Cấp Thế Lực… trước Ngọc Tiên đều là kiến hôi.

“AA… Tiện nhân! Ngươi dám?!” Phương Lệ nhìn thấy hành động của Tống Dụ thì giận đến mức toàn thân rung lẩy bẩy, ngũ quan biến dạng.

Cả trường rơi vào trạng thái im lặng.

Bốn đại Ất Tiên cường giả đồng loạt gầm lên, chuẩn bị đánh ra thế công tàn nhẫn nhất để xé xác Tống Dụ trước khi viên đan dược kịp phát huy tác dụng.

Tuy nhiên, ngay đúng khoảnh khắc viên Tiên Hương Đan chạm vào môi Tống Dụ…

Biến cố phát sinh!

XOẸT!

Ngay sau lưng Tống Dụ đột ngột rách nát. Một luồng sát khí ngút trời cùng hơi thở yêu thú cuồng bạo xé tan tất cả.

Một cái Yêu Trảo màu đen, phủ đầy vảy cứng tàn nhẫn và sắc nhọn như liêm đao mang theo lực lượng huỷ diệt, đâm thấu qua Tống Dụ từ phía sau!

PHỐC!

Tiếng thịt xương bị xé rách vang lên…

Yêu Trảo thô bạo đâm xuyên qua lồng ngực Tống Dụ, từ phía trước nhô ra, trực tiếp đập mạnh vào cằm và miệng ả. Cú va chạm cực mạnh khiến hàm răng Tống Dụ vỡ vụn, viên Tiên Hương Đan chưa kịp chui tợn vào cổ họng đã bị chấn văng ra ngoài, bắn lên không trung!

“Khụ… ặc…”

Tống Dụ trợn tròn hai mắt, ánh mắt ả đầy vẻ bàng hoàng và không thể tin nổi. Tiên huyết từ miệng và vết thương ở ngực phun ra như suối, nhuộm đỏ cả khoảng không.

Ả khó khăn ngoảnh đầu lại, nhìn kẻ vừa tung ra đòn ám sát chí mạng này.

Đứng phía sau ả là một mỹ phụ ăn mặc tề chỉnh nhưng gương mặt lại hằn sâu vô số vệt máu đen, đôi mắt đỏ ngầu.

Toàn thân mỹ phụ bao trùm một lớp Yêu Khí dày đặc, hội tụ sức mạnh vào Yêu Trảo vừa rồi…

Tứ Trưởng Lão của Phương Yêu Cung!

Sư phụ của Lam Phi!

“Tứ… Tứ Trưởng Lão… ngươi…” Tống Dụ run rẩy cất tiếng.

“Ác nữ!” Tứ Trưởng Lão nghiến răng, giọng nói chứa đựng sự căm hường đến tận xương tủy:

“Đồ phản bội! Ngươi vì tư lợi mà hãm hại Lam Phi, đẩy đồ đệ duy nhất của ta vào con đường chết, lại còn rước họa về cho tông môn! Hôm nay ta không xé xác ngươi thành muôn mảnh, làm sao an hủi được vong linh của đồ nhi dưới suối vàng?!”

BÙM!

Tứ Trưởng Lão gầm lên, lực lượng Yêu Lực trong bàn tay chấn động mạnh mẽ.

Thân thể Tống Dụ bị luồng lực lượng cuồng bạo này đánh cho nổ tung ngay tại chỗ! Xương thịt vỡ vụn, máu bắn tung tóe khắp nơi.

Một tu sĩ Ất Tiên, kẻ đã châm ngòi cho toàn bộ thảm kịch của Phương Yêu Cung, cuối cùng đã chết một cách cực kỳ thảm khốc dưới tay chính Trưởng Lão của tông môn mình!

Mà tất cả đều do ả gieo gió gặt bão.

Ngay khi Tống Dụ nổ tung, linh hồn tràn ngập oán khí của ả vừa thoát ra thì Thời San San đã tiếp cận, như Cổ Thượng Tảo… không chút tiếng động, vô hình vô ảnh cầm theo Diêm Vương Lệnh trong tay, toả ra hấp lực nuốt chửng lấy.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào “Ngọc Cấp Tài Nguyên” mà không hề lưu ý…

Lê Vĩ nhếch môi cười tà: “Linh hồn Ất Tiên, không tệ.”

Cùng lúc đó, Tiên Hương Đan bị hất văng lên cao đang tỏa ra quang mang rực rỡ, vẽ nên một đường cong hoàn hảo giữa không trung.

“Đan dược!”

Nhiều người cùng lúc lao lên vồ lấy viên đan dược. Nhưng Tứ Trưởng Lão sau khi hạ sát Tống Dụ đã sớm có chuẩn bị… quét tay một cái, Yêu Trảo biến thành một luồng gió lốc chộp lấy viên Tiên Hương Đan vào trong lòng bàn tay!

Ả không hề do dự, cũng không hề nuôi ý định chiếm làm của riêng. Ả biết rõ với tu vi của mình, cầm viên đan dược này chỉ có con đường chết.

Tứ Trưởng Lão quay người, dồn toàn bộ tiên lực còn lại vào cánh tay, vung mạnh viên đan dược về phía Phương Lệ!

“Cung Chủ! Nhận lấy đan dược! Báo thù cho Phương Yêu Cung ta!” Tứ Trưởng Lão thét lớn.

XOẸT!

Viên Tiên Hương Đan hóa thành một vệt sáng màu hồng phấn xé gió lao thẳng về phía Phương Lệ.

“Tốt! Tốt lắm! Tứ Trưởng Lão, ngươi làm rất tốt!”

Phương Lệ vui mừng đến mức phát cuồng. Ả bất chấp sự vây sát của các đệ tử và trưởng lão xung quanh, gầm lên một tiếng rồi há to miệng hút mạnh một cái, cuốn lấy Tiên Hương Đan, thành công nuốt chửng.

“Ngăn ả lại!” Viêm Hỏa Tông Chủ gầm lên thịnh nộ, nhưng đã quá muộn.

Viên đan dược đã chui vào cổ họng của Phương Lệ và biến mất.

Toàn bộ chiến trường bỗng nhiên lắng xuống trong chớp mắt.

Bốn đại cường giả Ất Tiên đồng loạt khựng lại, thu lực phòng ngự, ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác và kiêng dè nhìn chằm chằm vào Phương Lệ.

Bọn hắn đề phòng sức mạnh kinh thiên động địa của Ngọc Cấp Đan Dược sẽ giúp Phương Lệ lội ngược dòng, đột phá cảnh giới hoặc bùng nổ sức mạnh không thể kháng cự.

Phương Lệ đứng lơ lửng trên không trung, hai mắt nhắm chặt, nét mặt tràn ngập vẻ ngạo mạn và đắc ý tột cùng.

Ả ngửa mặt lên trời, cười lớn đầy điên loạn: “Ha ha ha! Lũ ngu đần các ngươi! Cuối cùng Ngọc Cấp Tiên Đan này vẫn thuộc về bản cung!… Lực lượng của Ngọc Cấp Đan Dược… hãy đến đây! Hãy giúp bản cung nghiền nát tất cả lũ kiến hôi này!”

Ả đứng đó, chờ đợi luồng dược lực cuồng bạo như vũ bão bùng nổ trong đan điền. Ả chờ đợi thương thế trên cơ thể được chữa lành trong chớp mắt. Ả chờ đợi tiên lực của mình cuộn trào như biển lớn, quét sạch bốn đại Ất Tiên!

Một giây trôi qua…

Hai giây trôi qua…

Mười giây trôi qua…

Không khí trên quảng trường trở nên vô cùng quái dị.

Ngoại trừ mùi hương thơm phức ngạt ngào từ miệng Phương Lệ tiếp tục lan tỏa ra xung quanh khiến ai nấy hít vào đều cảm thấy “thoải mái tâm trí”, thì… hoàn toàn không có bất kỳ biến hoá nào xảy ra cả!

Khí tức của Phương Lệ vẫn suy yếu như cũ.

Những vết thương sâu thấy xương trên người ả vẫn liên tục chảy máu.

Đan điền của ả vẫn khô kiệt tiên lực.

Ngay cả sự bùng nổ quang mang hay gợn sóng nào mà một viên Ngọc Cấp Đan Dược nên có… cũng hoàn toàn là con số không!

Phương Lệ mở bừng mắt, ánh mắt tràn ngập vẻ ngơ ngác và hoảng loạn. Ả vội vàng nội thị đan điền của mình.

Viên Tiên Hương Đan sau khi chui vào bụng ả đã nhanh chóng tan ra. Nhưng nó không hóa thành tiên lực, không hóa thành dược lực chữa thương, mà chỉ hóa thành một luồng khí mỏng manh tỏa ra mùi thơm ngạt ngào, chạy một vòng quanh các kinh mạch rồi… biến mất hút!

Ngoại trừ việc làm cho hơi thở của ả trở nên thơm tho kỳ lạ, viên đan dược đó hoàn toàn không đem lại bất kỳ hiệu quả tăng cường hay phục hồi nào!

“Cái… Cái gì thế này?!” Phương Lệ mặt cắt không còn một giọt máu, giọng nói run rẩy đến mức biến dạng:

“Dược lực đâu? Tiên lực đâu?! Tại sao… tại sao lại không có phản ứng gì?!”

Ả vỗ mạnh vào lồng ngực mình, cố gắng ép đan điền vận chuyển, nhưng đáp lại ả vẫn chỉ là sự im lặng chết chóc và cơn đau nhói từ thương thế.

Phía đối diện, bốn đại Ất Tiên cường giả từ trạng thái cảnh giác cao độ chuyển sang ngơ ngác, rồi cuối cùng là… vỡ òa trong những tiếng cười nhạo tàn nhẫn!

“Ha ha ha ha! Phương Lệ! Ngươi đang diễn trò hề cho ai xem đấy?!” Viêm Hỏa Tông Chủ ôm bụng cười, ánh mắt tràn ngập sự mỉa mai:

“Cái gọi là Ngọc Cấp Tài Nguyên… hóa ra chỉ là một viên kẹo thơm miệng sao?!”

“Thật là tức cười!” Kiếm Các Các Chủ lắc đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng: “Bất kể viên đan dược đó là giả hay là do Tống Dụ đã tráo đổi từ trước, hôm nay Phương Yêu Cung ngươi cũng đã cạn sạch khí số rồi!”

Đến lúc này, mọi người mới bừng tỉnh đại ngộ!

Viên Ngọc Cấp Tiên Đan mà Tống Dụ mang theo, hoặc ngay từ đầu đã là một sản phẩm lỗi, hoặc là một viên đan dược giả chỉ có mùi hương dụ hoặc để lừa người…

“Không… Không thể nào! Ta không tin! Tống Dụ tiện nữ kia, ngươi dám lừa ta?!” Phương Lệ gào lên như một con dã thú bị thương.

Nhưng bốn đại Ất Tiên cường giả làm sao cho ả thời gian để đau khổ?

“Mất thời gian quá nhiều rồi! Ra tay! Tiêu diệt Phương Yêu Cung!” Kiếm Các Các Chủ quát lớn.

BÙM!

Bốn đại cường giả Ất Tiên không còn chút kiêng kỵ nào nữa. Bọn hắn đồng loạt bùng nổ trạng thái mạnh nhất!

Kiếm Các Chủ hóa thân thành một thanh cự kiếm màu bạc dài ngàn trượng, chém rách không gian.

Viêm Hoả Tông Chủ triệu hồi ra Hỏa Diệm Đao khổng lồ mang theo dung nham cuồn cuộn.

Hai vị Ất Tiên còn lại một người thi triển Toái Tiên Trảo, một người vận chuyển Bạch Gia Cuồng Quyền.

Bốn luồng công kích mang cấp độ hủy diệt thiên địa đồng thời oanh tạc về phía Phương Lệ và con Tiên Thú đang hấp hối của ả!

“Bản cung không cam tâm! Phương Yêu Cung ta không thể diệt…”

Lời gầm thét thảm thiết của Phương Lệ bị tiếng nổ oanh thiên động địa nuốt chửng hoàn toàn.

OÀNH OÀNH!

Một vụ nổ bùng lên giữa trung tâm… Sóng xung kích quét bằng tất cả những kiến trúc, đại điện trong bán kính mười dặm.

Trong luồng ánh sáng hủy diệt đó, thân thể của đám Tiên Thú vỡ vụn thành mưa máu.

Phương Lệ bị bốn luồng lực lượng Ất Tiên nghiền nát, ngay cả linh hồn cũng không kịp thoát ly.

Phương Lệ vẫn lạc!

Phương Yêu Cung Chủ chính thức nằm xuống!

Thời San San lại làm đúng vai trò của Địa Tặc Tinh, ung dung thâu lấy Nhẫn Trữ Vật của Phương Lệ.

“Nhẫn của ả đâu?” Kiếm Các Chủ tiến đến, nhíu mày hỏi.

“Chẳng lẽ chúng ta ra tay quá ác, vỡ cả Nhẫn rồi?” Sắc mặt Viêm Hoả Tông Chủ trở nên khó coi.

“Không sao, vẫn còn bảo khố!” Toái Môn Chủ cười gằn:

“Sát!”

Sự sụp đổ của cao tầng kéo theo sự sụp đổ hoàn toàn về tinh thần chiến đấu của tàn quân Phương Yêu Cung.

“Cung Chủ tiêu rồi! Phương Yêu Cung diệt rồi!”

“Chạy mau! Rút lui!”

Chúng đệ tử, trưởng lão và chấp sự của Phương Yêu Cung như bầy ong vỡ tổ, điên cuồng vứt bỏ vũ khí, cưỡi Tiên Thú tháo chạy về mọi hướng.

“Không để lại một mống! Lục soát toàn bộ tông môn, lấy sạch tài sản!” Bạch Gia Chủ thô bạo ra lệnh.

Cuộc chiến từ trạng thái giằng co chính thức biến thành một cuộc tàn sát và hôi của quy mô lớn.

Hàng vạn tu sĩ của bốn đại thế lực tràn vào từng ngọn núi, từng gian phòng, hạ sát chiêu và vơ vét mọi thứ có giá trị.

Và giữa cái “thiên đường” hỗn loạn và đẫm máu đó, Lê Vĩ chính là kẻ thu hoạch đậm nhất!

“Ngon lành cành đào!”

Lê Vĩ liếm môi, đôi mắt rực sáng luồng quỷ quang tàn nhẫn. Hắn không hề xông vào những nơi tụ tập đông đúc tu sĩ mạnh để hôi của…

Mục tiêu của Lê Vĩ lúc này đơn giản hơn rất nhiều… Linh Hồn và Nhẫn Trữ Vật của các đệ tử, chấp sự đang nằm xuống!

Hắn khoác lên mình y phục đệ tử Viêm Hoả Tông, nhưng lần này không dùng đến Hoả Thuộc Tính…

Ngược lại, Lê Vĩ cười tà dị… từ trong Dược Điền chọn ra một số loại thiên tài địa bảo ẩn chứa Kịch Độc, bôi lên Bạo Uyên Kiếm, Tàn Khuyết Nhận và Vô Ảnh.

Chưa dừng ở đó, hắn tiếp tục phát động Thiên Sinh Mệnh Độc của Lâu Diễm trong quá khứ, hoà vào các loại Vũ Khí…

XOẸT!

Một chấp sự Phương Yêu Cung mang thương thế nặng đang hoảng loạn tháo chạy qua ngõ hẹp. Lê Vĩ từ trong bóng râm lướt ra, Bạo Uyên Kiếm trong tay đâm xuyên qua tim đối phương một cách chính xác đến kinh ngạc.

Xèo xèo…

Kịch độc ăn mòn, lưu lại dấu vết ghê rợn nơi miệng vết thương.

“Khụ…” Tên chấp sự ngã gục.

Hoả Ngục Xiềng Xích lập tức vung ra, trói chặt lấy linh hồn Chân Tiên Viên Mãn kéo vào Diêm Vương Lệnh. Thời San San ở phía sau biến ra bàn tay vô hình, giật phăng Nhẫn Trữ Vật trên ngón tay trong vòng nửa hơi.

“Tiếp theo!” Lê Vĩ không hề dừng lại, bước chân xê dịch sang hướng khác.

Ở phía xa, hai đệ tử Kiếm Các đang vây giết một nữ đệ tử Phương Yêu Cung để cướp chiếc vòng tay pháp bảo.

“Huynh đệ Viêm Hỏa Tông! Qua đây giúp một tay, chia đều tài sản!” Một tên đệ tử Kiếm Các vẫy tay gọi Lê Vĩ.

“Được thôi!” Lê Vĩ tươi cười sán lại gần.

Ngay khi tiến vào khoảng cách ba thước, Bạo Uyên Kiếm đột ngột xoay chuyển! Bạo Tà Kiếm Ý bùng nổ!

BÙM!

Một nhát kiếm xé rách không khí, trực tiếp chém đôi người tên đệ tử Kiếm Các vừa lên tiếng! Tên còn lại chưa kịp định thần xem chuyện gì xảy ra thì Vô Ảnh từ sau lưng hắn đã chui ra, đâm xuyên qua cuống họng!

Nữ đệ tử Phương Yêu Cung chưa kịp vui mừng vì tưởng được cứu thì đã thấy Bạo Uyên Kiếm của Lê Vĩ lạnh lùng chém tới…

Độc Văn tàn nhẫn xâm nhập vào linh hồn.

PHỐC!

Trong vòng chưa đầy ba hơi thở, ba cái xác ngã gục. Ba luồng linh hồn bị Diêm Vương Lệnh hút sạch, ba cái Nhẫn Trữ Vật rơi vào tay Thời San San.

“Đã mấy nghìn linh hồn rồi!” Thời San San vừa đếm Nhẫn Trữ Vật vừa kinh ngạc truyền âm:

“Lê Vĩ, Diêm Vương Lệnh chứa nổi nhiều linh hồn như vậy sao?”

“Chứa nổi? Hừ, bao nhiêu cũng không đủ đâu!” Lê Vĩ cười tà.

Hắn chẳng những thu gặt linh hồn và tài sản, mà dao động cảm xúc mãnh liệt từ phẫn nộ, tham lam của toàn chiến trường đều đang bị Đại Tội Thất Hình Quyết hấp thu.

Tu vi đạt đến Chân Hồn Tiên Trung Kỳ, Địa Minh Tiên Trung Kỳ.

Gặp đệ tử Phương Yêu Cung… sát!

Gặp đệ tử Kiếm Các hôi của một mình… diệt!

Gặp đệ tử Viêm Hỏa Tông, Bạch Gia, Toái Môn đi lẻ… càng làm thịt.

Hắn lợi dụng sự hỗn loạn của chiến trường, nơi mà hàng vạn người đang chém giết lẫn nhau, máu chảy thành sông, không ai rảnh rỗi để kiểm tra xem ai vừa ngã xuống. Hắn biến thành một bóng ma thu hoạch, thu thập tài sản, cướp đoạt sinh mệnh, tích lũy linh hồn.

Và lưu lại vết độc…

Chỉ trong vòng nửa ngày, số lượng linh hồn Tiên cấp đã lên đến mấy nghìn… nhẫn trữ vật đầy bồn đầy bát, trong đó có cả Cực Tiên, Ất Tiên.

Tuy nhiên, “đi đêm lắm có ngày gặp ma”.

Khi cuộc diệt cung đi vào giai đoạn cuối, tàn quân Phương Yêu Cung đã bị dọn dẹp gần hết, các đệ tử của bốn đại thế lực bắt đầu tập trung lại khu vực trung tâm để báo cáo chiến quả và phân chia khu vực lục soát.

Lê Vĩ lúc này đang đứng bên cạnh một hồ nước đã bị nhuộm đỏ. Hắn vừa mới tra Bạo Uyên Kiếm vào bụng một tên đệ tử Kiếm Các đang lẩn bẩn lục đồ.

Đúng lúc hắn rút kiếm ra, chuẩn bị thu gạt linh hồn đối phương thì…

XOẸT!

Một luồng kiếm khí cực kỳ sắc bén, mang theo uy áp vạn cân của Ất Tiên Cảnh đột ngột từ trên trời giáng thẳng xuống vị trí của Lê Vĩ!

“Kẻ nào?!”

Lê Vĩ phản ứng cực nhanh. Hắn không hề cố sức đỡ nhát kiếm này mà ngay lập tức vận chuyển Càn Khôn Cốt, biến thành một vệt tàn ảnh lùi lại phía sau chục trượng.

BÙM!

Nơi hắn vừa đứng nổ tung thành một hố sâu mười thước, nước hồ bắn tung tóe.

Trên không trung, một bóng người từ từ hạ xuống. Mái tóc xám tro, lưng đeo thanh cổ kiếm, ánh mắt lạnh lẽo như chim ưng soi xét từng tấc đất.

Kiếm Các Chủ!

Vị Kiếm Tiên này nhìn cái xác đệ tử Kiếm Các dưới đất, rồi quay sang nhìn Lê Vĩ – kẻ đang mặc đồng phục của Viêm Hỏa Tông, trên người vẫn còn vương vãi máu tươi và gợn sóng linh hồn chưa kịp tan hết.

“Thú vị thật…” Kiếm Các Chủ nheo mắt, ánh mắt tràn ngập sự nghi vấn và tàn nhẫn:

“Ngươi mang phục trang Viêm Hỏa Tông, nhưng thủ đoạn vừa rồi khi né tránh nhát kiếm của ta… hoàn toàn không có một chút khí tức nào của Viêm Hỏa Tiên Công. Ngược lại, trên thanh kiếm của ngươi… lại vương vãi Độc Tố tà ác.”

Lão tiến lên một bước, uy áp Ất Tiên như một ngọn núi lớn đè nặng lên vai Lê Vĩ:

“Hơn nữa, từ nãy đến giờ, ta đã quan sát chiến trường. Có ít nhất mười đệ tử Kiếm Các và Viêm Hỏa Tông ngã xuống một cách quỷ dị ở những vị trí ngươi đi qua. Ngươi… rốt cuộc là ai?!”

Lời vừa thốt ra, vài vị Trưởng Lão Ất Tiên của Viêm Hỏa Tông ở gần đó cũng chú ý tới, lập tức bay đến bao vây lấy khu vực này.

“Có chuyện gì vậy Kiếm huynh?” Một Trưởng Lão Viêm Hỏa Tông nhíu mày hỏi.

“Hỏi tên đệ tử này của tông môn các ngươi đi!” Kiếm Các Chủ hừ lạnh:

“Hắn vừa mới hạ sát một đệ tử tinh anh của Kiếm Các ta!”

Trưởng Lão Viêm Hỏa Tông nhìn Lê Vĩ, ánh mắt hiện lên vẻ nghi hoắc: “Ngươi là môn đồ của ngọn núi nào? Sao ta chưa từng gặp ngươi?”

Bị một đại năng Ất Tiên Đỉnh Phong cùng hàng loạt Trưởng Lão bao vây, áp lực đè lên người Lê Vĩ lớn đến mức các khớp xương trên cơ thể hắn phát ra tiếng kêu “rắc rắc”.

Thời San San ẩn thân bên cạnh hiểu ý, lén lút nhét một chiếc Nhẫn Trữ Vật màu lục vào ống tay áo của Lê Vĩ… sau đó tiến nhập Địa Tặc Tinh Động, không chút vết tích.

Lê Vĩ đứng giữa vòng vây… nhưng thay vì hoảng loạn hay sợ hãi, khóe miệng hắn lại từ từ uốn cong thành một nụ cười tà dị và cợt nhả:

“Tạm biệt!”

Diêm Vương Lệnh loé lên, hắn rũ ống tay áo xuống.

Bốc hơi khỏi Dương Thế…

Đồng tử các cường giả co rút lại: “Người đâu?”

Lọc cọc…

Nơi Lê Vĩ biến mất, một thứ gì đó rơi trên mặt đất…

Ánh mắt tất cả dồn vào đó, Nhẫn Trữ Vật có màu xanh lục, bên trên có khắc hình rắn đuôi chuông…

Sắc mặt Bạch Gia Chủ trở nên âm trầm, nghiến chặt răng:

“Nhẫn Trữ Vật của Hắc Độc Cốc!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com