NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 357: TÀ LONG ĐẾ KINH! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Phế tích Phương Yêu Cung rơi vào một trạng thái tĩnh lặng.
Giữa khoảng không im ắng, chiếc Nhẫn Trữ Vật màu xanh lục nhẹ nhàng va chạm với mặt đất, phát ra những tiếng “lọc cọc” giòn tan nhưng lại đủ để thu hút tất cả sự chú ý.
Một kẻ mang tu vi quỷ dị, cải trang thành đệ tử Viêm Hỏa Tông, ra tay tàn nhẫn hạ sát đệ tử tinh anh của các phái ngay trước mắt bao nhiêu người, rồi lại đột ngột bốc hơi khỏi thế giới này không để lại một chút gợn sóng không gian nào!
Thứ duy nhất hắn vô tình… hoặc cố ý để lại chỉ là chiếc nhẫn mang hoa văn đặc trưng của một thế lực danh tiếng thối nát khác tại Lĩnh Tiên Giới.
Hắc Độc Cốc.
Bạch Gia Chủ bước tới, khẽ trảo một cái, hút chiếc Nhẫn Trữ Vật màu xanh lục lên lòng bàn tay.
Lão dùng tiên thức thâm nhập vào bên trong, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm như muốn nhỏ ra nước:
“Khí tức Độc Tính nồng đậm, bên trong còn chứa vài hũ Độc Phấn và Chướng Khí Đan đặc hữu của Hắc Độc Cốc. Sắc hoa văn hình rắn đuôi chuông này chính là phù hiệu của đệ tử nội môn Hắc Độc Cốc!”
“Cái gì?!” Viêm Hỏa Tông Chủ râu tóc dựng ngược vì tức giận:
“Hắc Độc Cốc dám đâm lén đằng sau chúng ta? Chúng dùng đệ tử ẩn nấp để đục nước béo cò?!”
Kiếm Các Chủ không nói một lời, lão đáp xuống bên cạnh xác của ba đệ tử vừa ngã xuống… hai đệ tử Kiếm Các và một đệ tử Viêm Hỏa Tông mà Lê Vĩ vừa xử lý lúc nãy.
Lão vung tay ra một luồng kiếm khí khẽ rạch nhẹ các vết thương trên thi thể.
Lập tức, một luồng máu đen ngòm phát ra mùi hôi thối nồng nặc phun ra. Miệng vết thương bị hoại tử với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy rõ, xương cốt mục rửa biến thành màu tím đen.
“Là Kịch Độc!” Kiếm Các Chủ lạnh giọng nhận xét, kiểm tra thêm một số thi thể khác, đôi mắt loé lên sát khí cuồn cuộn:
“Toàn bộ đệ tử tử thương quỷ dị trong suốt nửa ngày qua đều có chung một dấu hiệu… trúng kịch độc ngấm thẳng vào kinh mạch, tiên huyết biến thành máu đen. Ở Lĩnh Tiên Giới này, ngoài lũ tạp chủng Hắc Độc Cốc ra thì còn ai sở hữu thứ độc chất tàn nhẫn và thủ đoạn đê hèn đến mức này?!”
Đúng lúc đó, một Trưởng Lão Ất Tiên của Toái Môn từ phía sâu trong tông môn Phương Yêu Cung điên cuồng bay trở lại, sắc mặt xám xịt như tro tàn, cất tiếng thét lớn:
“Không xong rồi! Báo cáo Môn Chủ, Bảo Khố của Phương Yêu Cung… đã bị dọn sạch bách rồi!”
“CÁI GÌ?!”
Bốn đại cường giả đồng loạt giật mình, không thể tin vào tai mình.
“Bảo Khố bị dọn sạch? Làm sao có thể?!” Toái Môn Chủ gào lên:
“Những kẻ canh giữ bảo khố đâu? Phương Lệ vừa mới chết không bao lâu, làm sao có kẻ vượt qua cơn hỗn chiến để dọn sạch toàn bộ tích lũy hàng ngàn năm của Phương Yêu Cung được?!”
“Thật sự trống rỗng rồi!” Vị Trưởng Lão Toái Môn đổ mồ hôi hột, run rẩy nói:
“Từ Tiên Thạch, Thiên Tài Địa Bảo, Pháp Bảo cho đến công pháp, vũ kỹ… không còn lại chút gì.”
“Phụt!” Viêm Hỏa Tông Chủ tức đến mức mém chút nữa phun ra một ngụm tiên huyết.
Bốn đại thế lực dốc hết toàn bộ lực lượng, tổn thất vô số đệ tử, chém giết máu chảy thành sông để công phá Phương Yêu Cung.
Đến cuối cùng, Ngọc Cấp Tài Nguyên là một cú lừa, Phương Lệ thì bị tiêu diệt, Nhẫn Trữ Vật của ả bốc hơi không vết tích, mà cái Bảo Khố… nơi chứa đựng chiến lợi phẩm cũng bị kẻ khác nẫng tay trên!
Bốn thế lực bọn hắn chỉ vơ vét được thi thể đệ tử, số ít Nhẫn Trữ Vật còn lại của các trưởng lão Phương Yêu Cung mà thôi.
Nhưng từng ấy là quá ít ỏi so với cái giá và công sức bỏ qua…
“Hắc Độc Cốc! Nhất định là Hắc Độc Cốc!” Toái Môn Chủ gầm lên cuồng nộ:
“Lũ chuột đó không tham gia phá trận, nhưng lại âm thầm cài cắm cao thủ thâm nhập vào từ trước! Chúng vừa hạ độc sát hại đệ tử chúng ta để vơ vét Nhẫn Trữ Vật, vừa nhân lúc hỗn loạn cuỗm sạch Bảo Khố!”
Trong đám đông, một lão già tóc bạc của Bạch Gia có vẻ điềm tĩnh hơn, cất tiếng nghi vấn:
“Mọi người hãy bình tĩnh! Việc này có chỗ vô cùng quái dị. Kẻ vừa rồi né tránh nhát kiếm của Kiếm huynh bằng một loại thân pháp quỷ mị, lại còn biến mất ngay trước mắt chúng ta mà không để lại gợn sóng không gian. Hắc Độc Cốc làm gì có thứ thủ đoạn tà môn này? Liệu đây có phải là kế ‘gắp lửa bỏ tay người’, có kẻ cố tình tạo hiện trường giả để chúng ta xâu xé Hắc Độc Cốc hay không?”
Kiếm Các Chủ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn quét qua vị Trưởng Lão kia:
“Gắp lửa bỏ tay người? Vậy ngươi giải thích thế nào về vết Kịch Độc trên người các đệ tử? Ngươi giải thích thế nào về chiếc Nhẫn Trữ Vật nội môn này?! Cho dù đó có là kế gắp lửa bỏ tay người thì sao chứ? Cho dù chúng không làm, thì trận chiến hôm nay tổn thất nặng nề như vậy, tứ đại thế lực chúng ta lấy gì để bù đắp cho đệ tử?!”
Lời này vừa thốt ra, không gian lập tức trở nên im lặng một cách đáng sợ.
Đúng vậy! Dù là thật hay giả, dù Hắc Độc Cốc có bị oan hay không, thì lúc này tứ đại thế lực đang rơi vào cảnh “tay trắng trở về” sau một cuộc chiến thảm liệt. Họ cần một nơi để xả cơn giận, và quan trọng hơn là cần một béo bở khác để cướp phá bù đắp tổn thất!
Thà giết lầm hơn bỏ sót!
Ai cũng hiểu, mặc kệ Hắc Độc Cốc thật sự ra tay hay là phương bị vu oan hãm hại, thì việc những manh mối lưu lại hiện trường đã là một cái cớ hoàn hảo để biến chúng thành dê tế thần.
Bằng không, tứ đại thế lực làm sao nuốt trôi cục tức này?
Bạch Gia Chủ liếm môi, mắt loé lên tia sáng tàn nhẫn: “Kiếm huynh nói đúng. Hắc Độc Cốc vạn năm qua tích lũy không ít. Dù kẻ phá hoại hôm nay có phải người của chúng hay không… Đã đến nước này, không thể ra về tay trắng!”
“Tập hợp toàn bộ lực lượng!” Viêm Hỏa Tông Chủ gầm lên, tiếng nói chấn động cả một vùng trời:
“Kéo quân đến Hắc Độc Cốc! Bảo bọn hắn giao nộp Bảo Khố và kẻ thủ ác ra, nếu không… sang phẳng Hắc Độc Cốc!”
“Sang phẳng Hắc Độc Cốc!”
Hàng vạn tu sĩ của bốn đại thế lực gầm thét, sát khí ngút trời chuyển hướng, rần rần kéo về phía lãnh địa Hắc Độc Cốc, chuẩn bị cho một cuộc đại chiến đẫm máu mới.
Bọn họ hoàn toàn không hề hay biết rằng, kẻ chủ mưu thực sự gieo rắc mọi tai họa và cuỗm sạch tài sản đã phủi tay rời khỏi Dương Thế.
…
Tại Âm Gian — Câu Hồn Đường.
Khác xa với chiến trường đẫm máu, hỗn loạn và rần rần sát khí ở Phương Yêu Cung, không khí trong Câu Hồn Đường thuộc Diêm Vương Điện vẫn duy trì vẻ u tối, tịch mịch và lạnh lẽo đặc trưng.
Luồng âm khí lượn lờ như những dải lụa xám, tỏa ra từ các trụ đá chạm khắc hình yêu ma quỷ quái.
Lê Vĩ từ Dẫn Hồn Kiều tiến vào, tàn ảnh dần ngưng tụ thành thực thể. Hắn thở hắt ra một hơi, khóe miệng uốn cong thành một nụ cười thoải mái:
“Hắc Độc Cốc à Hắc Độc Cốc, coi như các ngươi xui xẻo. Chúng ta tiện tay để lại cái nhẫn, còn việc tứ đại thế lực có giận cá chém thớt lên đầu các ngươi hay không thì phải xem số phận rồi!”
Nhẫn Trữ Vật đó là một trong những tài sản mà Thời San San trộm được từ đám tu sĩ của các thế lực, dẫn đến bị bọn chúng kéo nhau truy sát.
Lê Vĩ và nàng phối hợp ăn ý, cho tứ đại thế lực một cái cớ và một nơi để trút giận.
Hắn thừa hiểu tứ đại thế lực không ngu, sẽ suy đoán ra có người muốn vu oan hãm hại Hắc Độc Cốc.
Nhưng ai thèm quan tâm? Chúng ta chỉ cần một lý do!
Bên trong Diêm Vương Lệnh, hàng ngàn luồng linh hồn đang gào thét, cuồng nộ và hoảng loạn. Đó là đệ tử, trưởng lão của Phương Yêu Cung, Kiếm Các, Viêm Hỏa Tông, Bạch Gia, Toái Môn… những kẻ đã ngã xuống trong cuộc chiến vừa qua.
Lê Vĩ sải bước tiến về phía điểm giao dịch của Câu Hồn Đường.
Người hắn gặp vẫn là Quỷ Nhi… tiểu nữ quỷ với làn da trắng bệch như tuyết, đôi mắt đen tuyền không thấy lòng trắng và nụ cười khéo léo chuẩn mực.
Nhìn thấy Lê Vĩ khoác trên mình bộ y phục mang đậm sát khí và âm khí cuồn cuộn đi tới, Quỷ Nhi nhẹ nhàng cúi đầu nghiêng người:
“Tiểu nữ kính chào Sứ Giả đại nhân. Không biết hôm nay Sứ Giả quay lại Câu Hồn Đường là muốn làm nhiệm vụ hay có linh hồn cần đổi Diêm Điểm?”
Lê Vĩ tựa lưng vào quầy gỗ đen bóng, nụ cười trên môi có phần tà mị:
“Đổi Diêm Điểm, số lượng lớn!”
“Lớn như lần trước sao?” Quỷ Nhi lắp bắp, thời gian mới qua bao lâu chứ?
“Lớn hơn!” Lê Vĩ vuốt cằm….
Hắn tự mình tính toán một chút. Đối với linh hồn Ất Tiên trở lên, hắn hoàn toàn không có ý định đổi.
Linh hồn Ất Tiên chứa đựng lực lượng cực kỳ hùng hậu, hắn sẽ giữ lại làm tài nguyên để dùng sau này.
Hơn nữa việc một Câu Hồn Sứ Giả tu vi Chân Tiên đổi linh hồn Ất Tiên quá mức phô trương, tốt nhất là nên thu liễm…
Ngoài ra, hắn vẫn giữ lại một phần năm số linh hồn Chân Tiên, Ất Tiên để Hắc Bạch Song Linh luyện hoá, đột phá cảnh giới.
Nghĩ đến đây, Lê Vĩ truyền linh hồn Ất Tiên và một phần linh hồn giấu vào Chiến Giới Châu, lúc này mới đem Diêm Vương Lệnh lên, từ tốn nói:
“Tất cả linh hồn Chân Tiên và Cực Tiên ở đây… ngươi kiểm đếm và quy đổi hết cho ta.”
Đôi mắt đen tuyền của Quỷ Nhi mở to hết cỡ. Nụ cười chuyên nghiệp trên gương mặt tiểu nữ quỷ khựng lại, thay vào đó là sự chấn động và khiếp sợ không thể giấu nổi!
Nàng sống ở Câu Hồn Đường đã bao nhiêu năm, chứng kiến biết bao vị Sứ Giả cấp Chân Tiên mang linh hồn về đổi điểm. Người giỏi lắm thì thu hoạch vài chục, cùng lắm là vài trăm linh hồn Chân Tiên sau một chuyến đi săn dài ngày.
Nhưng kẻ trước mặt này… hắn vừa đi đồ sát cả một đại thế lực về hay sao?!
Quỷ Nhi hít sâu một hơi âm khí để giữ bình tĩnh, hai tay bấm quyết kiểm đếm chi tiết từng cấp bậc linh hồn và số lượng…
“Trời ơi…” Quỷ Nhi run rẩy đọc số lượng:
Chân Tiên Sơ Kỳ, tổng cộng 1800 linh hồn, 18 vạn…
Chân Tiên Trung Kỳ, 1200 linh hồn, 24 vạn…
Chân Tiên Hậu Kỳ là 600 linh hồn, 30 vạn…
Chân Tiên Viên Mãn có 300 linh hồn, 30 vạn…
Quỷ Nhi nuốt nước bọt, tiếp tục tính toán khối Linh Hồn Cực Tiên…
Cực Tiên Sơ Kỳ, tổng cộng 150 linh hồn, 30 vạn…
Cực Tiên Trung Kỳ có 80 linh hồn, 24 vạn…
Cực Tiên Hậu Kỳ được 40 linh hồn, 24 vạn…
Cực Tiên Viên Mãn khá ít, 15 linh hồn, 15 vạn…
Tất cả Diêm Điểm Quy Đổi: 195 vạn!
Toàn bộ Câu Hồn Đường chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối…. Mấy vị sứ giả cấp cao đang đứng gần đó ngơ ngác, mắt trố lố như muốn rơi ra ngoài.
Một triệu chín trăm năm mươi ngàn Diêm Điểm! Đây là số điểm mà một Âm Sứ Giả bình thường phải tích lũy trong hàng trăm năm, hàng nghìn năm mới có thể chạm đến.
Vậy mà kẻ này… chỉ trong một lần trở về đã mang ra hơn năm nghìn linh hồn Tiên cấp để đổi!
Tu vi của hắn chỉ mới là Chân Tiên Trung Kỳ, Minh Tiên Trung Kỳ mà thôi…
Quỷ Nhi thở hắt ra một hơi, cố gắng đè nén sự khiếp sợ trong lòng… nàng kính cẩn cúi gập người chín mươi độ trước Lê Vĩ, hai tay dâng trả lại chiếc Diêm Vương Lệnh lúc này đã được bơm đầy số điểm khủng bố:
“Sứ Giả đại nhân… Tất cả 4,185 linh hồn Chân Tiên và Cực Tiên đã được thu nạp hoàn tất. Tổng số Diêm Điểm ngài nhận được là 195 vạn. Diêm Vương Lệnh đã cập nhật hoàn toàn. Kính mời ngài kiểm tra!”
Lê Vĩ cầm lấy Diêm Vương Lệnh, lướt qua con số rực rỡ bên trong. Hắn nhếch môi cười tà, sự hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt:
“Tốt lắm! Làm việc nhanh gọn, ta rất hài lòng.”
Cáo từ Quỷ Nhi, Lê Vĩ thu hồi Diêm Vương Lệnh, phủi tay xoay người bước đi.
Rời khỏi Câu Hồn Đường, hắn tiến thẳng về phía tòa lầu các đen tráng lệ, ngút ngàn vươn thẳng lên không trung u tối.
Diêm Các.
“195 vạn nghe thì nhiều, nhưng cũng chẳng bao nhiêu với quy mô vật phẩm ở đây.” Lê Vĩ nhìn sự hùng vĩ và vô số quang cầu của Diêm Các, cảm thán nói.
Dù ở tầng hai, Diêm Vương Điện vẫn là một trong những thế lực hàng đầu Vị Diện, nội tình của nó đáng sợ không cần phải nói…
195 vạn Diêm Điểm là hơn 4000 linh hồn…
Nhưng thử nghĩ mà xem, chỉ cần một cái linh hồn Ngọc Tiên Viên Mãn đã có giá 150 vạn Diêm Điểm rồi.
Chỉ cần có Câu Hồn Sứ Giả thực lực cường đại, săn được hai linh hồn Ngọc Tiên Viên Mãn đã có thể đè bẹp triệt để thu hoạch mà Lê Vĩ vất vả cày cuốc.
Cho nên tu vi vẫn rất quan trọng…
Và đương nhiên, với 195 vạn Diêm Điểm hiện tại, hắn chỉ đủ đổi duy nhất một kiện vật phẩm Ngọc Cấp Cực Phẩm và vài món lẻ tẻ khác.
Chẳng đáng là bao nhiêu, thậm chí ngay cả mặt mũi vật phẩm Vương Cấp cũng không thấy được.
“Tham lam!” Lê Vĩ tự vỗ mình một cái, lòng tham đúng là không đáy, vừa đủ điều kiện rờ đến Ngọc Cấp đã mơ đến Vương Cấp rồi.
“Tiểu Đồng giúp ta!” Hắn nhờ vả nói:
“Tìm thứ phù hợp cho các nữ nhân!”
Bản thân Lê Vĩ hiện tại đã tạm ổn về mặt chiến lực, còn có không gian phát triển lớn nhờ vào dược điền và bảo khố của Phương Yêu Các vừa thu được.
Trong khi đó, chúng nữ sắp phi thăng thành Tiên… cũng nên tìm thủ đoạn phù hợp với các nàng.
Nơi này quá mức rộng lớn, nhờ Tiểu Đồng chỉ điểm sẽ không sai, hơn nữa còn tiết kiệm tài nguyên.
“Ngươi muốn thứ gì?” Tiểu Đồng hỏi.
“Ưu tiên những đồ vật có thể thăng cấp Mệnh Cách cho các nàng ấy.” Lê Vĩ vuốt cằm.
Hầu hết nữ nhân của hắn đều sở hữu Thiên Mệnh Cách, nếu thăng lên được Tiên Mệnh Cách thì tuyệt.
Phát triển từ nền tảng có sẵn…
“Không thành vấn đề!” Tiểu Đồng hướng dẫn:
“Bay lên cao trăm trượng, phía tay phải… ưu tiên cho bà cả trước!”
Lê Vĩ hớn hở, vội vàng đi theo chỉ điểm của nó…
Không lâu sau, trước mặt hắn hiện ra quả cầu, bên trong có một quyển trục cổ xưa màu đen tuyền bí hiểm, lại toả ra từng luồng áp bách quyết tuyệt và uy nghi khó tả.
Ánh mắt Lê Vĩ nhìn vào, đồng tử co lại…
“Tà Long Đế Kinh – Hạ Quyển, 30 vạn Diêm Điểm!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
