Chương 352: KỊCH HAY BẮT ĐẦU!

Chapter truyện / Chương 352: KỊCH HAY BẮT ĐẦU!

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 352: KỊCH HAY BẮT ĐẦU! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Tinh không vô định, một thân ảnh đạp không mà đi…

Mỗi bước đi của hắn đều xuyên qua hư không, được Thời Gian Gia Tốc dưới lòng bàn chân.

Cất bước hết sức chậm rãi, nhưng mỗi lần đều là vượt qua khoảng không vạn dặm.

Không cần đến Thời San San dẫn đường, bản thân Lê Vĩ sau khi đạt đến Chân Tiên Trung Kỳ, Quỷ Cốc Vận Đạo của hắn đã đạt đến một cấp độ khác.

Chỉ cần ở trong phạm vi các Tiểu Tiên Giới lân cận Linh Vũ Giới không quá mức xa xôi, bất cứ các mối liên kết nhân quả nào với chính mình… Lê Vĩ đều có thể cảm nhận được.

Và đương nhiên, hai sợi dây khí vật màu đỏ rực như máu, hoà cùng oán khí đen kịt toả ra hận ý ngút trời nối liền với Lĩnh Tiên Giới cũng không thoát khỏi ánh mắt của hắn.

Có thể nói, một khi ả Tống Thiến và lão già Cổ Độc Ngạn còn ở tại Lĩnh Tiên Giới, dù bọn chúng có đến chân trời gốc biển, Lê Vĩ cũng sẽ mò đến.

“Phương Yêu Cung là một thế lực nữ tu chuyên thu phục Yêu Thú để chiến đấu, Cung Chủ là một vị Ất Tiên Hậu Kỳ cường giả.” Thanh âm của Thời San San từ trong Địa Tặc Tinh Động vang lên:

“Nghe đồn, Phương Yêu Cung Chủ còn sở hữu ba tôn Ất Cấp Yêu Thú trong tay, nội tình rất mạnh.”

“So với đó, Hắc Độc Cốc của Cổ Độc Ngạc nội tình yếu hơn, chỉ là Ất Cấp Trung Kỳ Thế Lực… nhưng bọn hắn nổi danh với sở trường dùng độc giết người, độc của chúng có thể tổn hại đến cả cường giả đẳng cấp cao hơn, vì vậy cũng rất khó đề phòng.”

Lê Vĩ nghe vậy nhíu mày: “Nàng chỉ là Chân Tiên Trung Kỳ, sao lại đắc tội với nhiều Ất Cấp Thế Lực như vậy?”

Nên biết rằng trên Chân Tiên là Cực Tiên rồi mới đến Ất Tiên, Ngọc Tiên…

Thế nên thế lực Ất Cấp cũng là rất có thực lực ở Tiểu Tiên Giới rồi.

“Hừ, là chúng đắc tội với ta thì có!” Thời San San không phục nói:

“Ta khó khăn lắm mới tìm được một di tích, lại bị bọn chúng nửa đường nhảy ra cướp đoạt, vì không phục nên ta quay lại trộm lấy đồ vật của chúng, kết quả bị chúng kéo bè kéo phái truy sát.”

“Đã hiểu, vậy lỗi thuộc về chúng!” Lê Vĩ gật đầu.

Thiên Mệnh Cách – Kẻ Trộm Mộ cho phép Thời San San dễ dàng cảm nhận được các loại mộ địa, di tích cổ xưa bị che giấu, việc nàng tìm thấy di tích là điều bình thường.

Bọn kia sẵn sàng ra tay bắt đi Oa Oa và Tiểu Bối, vậy thì việc chúng cướp đoạt di tích mà Thời San San tìm thấy là đúng với bản chất.

“Với chiến lực hiện tại của ta, đánh được Cực Tiên… nhưng gặp Ất Tiên thì rất khó!” Lê Vĩ vuốt cằm.

“Vậy tính sao đây? Không thể đến trực tiếp hang ổ của chúng báo thù à?” Thời San San cũng hơi lo lắng.

“Dùng não!” Lê Vĩ cười tà:

“Ta có trăm phương nghìn kế chơi chết chúng, nhưng cần nàng phối hợp!”

“Hì hì, người ta rất chờ mong đấy.” Thời San San phấn khích.

Bảy ngày sau, trước mặt hai người đã xuất hiện một phiến tinh cầu to lớn gấp vài chục lần so với Linh Vũ Giới.

Nơi này là Lĩnh Tiên Giới, tồn tại Ngọc Tiên cường giả.

Lê Vĩ động ý niệm, liền tiến vào Chiến Giới Châu, phóng xuất Thời San San ra ngoài.

Thời San San nắm giữ Chiến Giới Châu trong tay, kích hoạt Chiếu Mệnh Thần Tinh – Cổ Thượng Tảo.

Khoảnh khắc đó, ấn ký kỳ dị giữa trán nàng hiện ra.

Toàn bộ thân thể nàng trở nên trong suốt, hoàn toàn hoà nhập làm một cùng với môi trường xung quanh, che giấu bản thân đến cực hạn, miễn nhiễm tất cả thủ đoạn dò xét bất chấp sự chênh lệch tu vi.

Bên trong Chiến Giới Lâu, Lê Vĩ nhìn thấy Thời San San biến mất hoàn toàn mà âm thầm kinh dị.

Nếu không có Tinh Ước liên kết, ngay cả hắn cũng không cảm ứng được sự tồn tại của nàng.

Lê Vĩ dụng tâm cảm thụ, phát hiện dòng chảy vận đạo liên kết nhân quả với Tống Thiến của Phương Yêu Cung, liền trầm giọng:

“Đi theo hướng dẫn của ta!”

Sâu thẳm trong Lĩnh Tiên Giới, Yêu Tiên Sâm Lâm.

Đây là một khu rừng nổi tiếng với những hàng cổ thụ cao chọc trời, thân cây to lớn đến mười người ôm không xuể, cành lá sum suê che khuất cả bầu trời, khiến ánh thái dương chỉ có thể rọi xuống những tia sáng lốm đốm, mờ ảo.

Không khí nơi đây đậm đặc tiên khí, nhưng đồng thời cũng bao trùm bởi một tầng sương mù màu lam nhạt che khuất Tiên Thức thông thường.

Một nhóm sáu người đang cẩn thận lướt qua một tán lá lớn.

Dẫn đầu nhóm là Tống Thiến – nữ đệ tử hạch tâm của Phương Yêu Cung, gương mặt xinh đẹp nhưng ánh mắt lại ẩn chứa vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng.

Sát bên cạnh ả là Lam Phi, một nữ tu mặc váy dài màu lục thẳm, là đệ tử của Tứ Trưởng Lão Phương Yêu Cung, sư muội Tống Thiến.

Đi cùng hai nàng còn có bốn gã nam tu trẻ tuổi, đều là những thiên tài trong hàng ngũ Chân Tiên đến từ bốn thế lực lớn nhỏ khác nhau trong Lĩnh Tiên Giới…

Hàn Viêm, đệ tử tinh anh của Viêm Hỏa Tông, thân mặc xích hồng chiến giáp, tu luyện hỏa diễm công pháp bốc lửa, từ lâu đã theo đuổi Tống Thiến như hình với bóng.

Mạc Kiếm Thanh, đệ tử hạch tâm của Kiếm Các, lưng đeo trọng kiếm, khí chất sắc bén như mũi lao nhọn, là kẻ rất hiếu chiến trong độ tuổi.

Bạch Ngọc Xuyên là Thiên tài Bạch gia, tay cầm phất trần, vẻ ngoài nho nhã…

Đường Tinh Vân đệ tử Toái Môn, am hiểu bàng môn tẩu đạo, tính cách âm hiểm độc ác.

Bốn gã thiên tài này vốn dĩ mang tâm tư riêng, kẻ thì muốn lấy lòng người đẹp Phương Yêu Cung, kẻ thì muốn nhân cơ hội này kết giao quan hệ thế lực, cho nên mới vui vẻ thành lập tổ đội cùng Tống Thiến và Lam Phi tiến vào Yêu Tiên Sâm Lâm thám hiểm.

Đáng chú ý nhất là trên vai Tống Thiến lúc này, một sinh vật nhỏ bé đang nằm cuộn tròn.

Đó là một con rái cá nhỏ với bộ lông màu hạt dẻ, vô cùng đáng yêu. Thế nhưng, đôi mắt của nó lại hoàn toàn vô hồn, trống rỗng. Cổ của nó bị trói chặt bởi một sợi Tiên Xích khắc đầy phù văn, mỗi lần nó cựa quậy là sợi xích lại siết chặt lại, khiến thân hình nhỏ bé khẽ run lên từng hồi.

“Tống đạo hữu quả thật vận khí rất khá, không ngờ ra ngoài một chuyến đã bắt được một con linh sủng có thiên phú đặc biệt thế này. Nhìn nó xem, dù chưa mở linh trí hoàn toàn nhưng tiềm lực chắc chắn không nhỏ!” Hàn Viêm cười nịnh nọt, ánh mắt đảo qua người Tiểu Bối rồi dừng lại trên đôi gò bồng của Tống Thiến.

Tống Thiến đắc ý cười lạnh, ngón tay ngọc vuốt ve lớp lông mềm mại của Tiểu Bối, thản nhiên đáp:

“Cũng tạm được thôi. Bổn cô nương thấy nó có chút thú vị nên thu nhận về chơi đùa.”

“Nó có thể theo Tống sư tỷ chính là phúc duyên lớn của nó, nếu không biết điều, đừng ngần ngại dạy dỗ!” Lam Phi phụ họa.

Nhưng bọn chúng hoàn toàn không biết rằng, đi ngay bên cạnh chính là Thời San San đang hoà nhập cùng tự nhiên.

Nàng nắm giữ Chiến Giới Châu trong tay, cắn chặt môi dưới, ánh mắt lóe lên sát ý lạnh lẽo khi nhìn thấy Tiểu Bối bị trói trên vai ả ta.

Bên trong không gian, Lê Vĩ đứng trước Tứ Hung Đan Lô…

Hắn hít sâu một hơi, hai mắt lóe lên tinh quang, tập trung cao độ.

Lê Vĩ vung tay, một lượng tài nguyên từ dược điền bay đến trước mặt…

Dương Sâm, Hắc Ba Kích, Hoàng Kỳ, Thiên Niên Xạ Hương, Yêu Dục Thảo và một loạt thiên tài địa bảo khác…

Uỳnh!

Hắn vung tay đánh một chưởng vào Tứ Hung Đan Lô, Hung Hoả lập tức bùng lên dữ dội, thiêu đốt không gian xung quanh vặn vẹo. Lê Vĩ thao túng hỏa diễm vô cùng thành thạo, dung luyện từng loại dược liệu với tốc độ kinh hoàng.

Đầu tiên là luyện chế Tiên Hương Đan, hắn tách bỏ tạp chất của dược liệu, dùng thủ pháp cô đọng tinh hoa.

Nửa canh giờ, một viên đan dược tròn vo cỡ quả nhãn xuất hiện, bề ngoài tỏa ra lưu ly ngũ sắc quang hoa, hương thơm thanh khiết, ngọt ngào hiện ra…

Tiên Hương Đan không có tác dụng gì khác ngoại trừ toả hương, nhưng hương thơm của nó có thể sánh ngang những tài nguyên Ngọc Cấp, có thể đánh lừa đại đa số những kẻ thiếu kiến thức Đan Đạo.

Tiếp theo, Lê Vĩ không dừng lại mà lập tức chuyển sang luyện chế Dẫn Yêu Mê Tình Hương.

Lần này, hắn dùng các loại dược tính kích thích dục huyết của yêu thú. Từng luồng khói màu hồng nhạt bốc lên trong đan lô, tạo thành một loại bột, cất vào bình ngọc…

“Đi!” Lê Vĩ điều động Chiến Giới Châu.

Hắn tiến vào vùng sâu thẳm nhất của Yêu Tiên Sâm Lâm, đem Tiên Hương Đan lấy ra, đặt vào trong một hang động.

Vù vù…

Chỉ chưa đầy mười nhịp hô hấp, mùi hương của Tiên Hương Đan bắt đầu từ hang động truyền ra ngoài, lan tỏa khắp bốn phương tám hướng trong rừng già, một thứ mùi thơm kỳ ảo mang theo ảo giác về một loại thiên tài địa bảo cấp bậc Ngọc Cấp vừa xuất thế…

“Ừm? Mùi hương gì thế này?” Hàn Viêm hít hà một hơi, ra vẻ hiểu biết nói:

“Thứ hương khí này… đây là dược tính cao cấp, chỉ ngửi một cái đã khiến tinh thần phấn chấn rồi! Nồng độ tinh thuần này còn vượt qua cả Cực Cấp!”

Mạc Kiếm Thanh, Bạch Ngọc Xuyên và Đường Tinh Vân cũng biến sắc, ánh mắt không giấu nổi sự tham lam.

Đối với tu sĩ, cơ duyên trước mắt không thể từ chối.

“Đi! Nhanh chóng đuổi theo hướng phát ra hương khí!” Tống Thiến không chút do dự, thúc giục Tiên Lực lao vút đi.

“Sư tỷ chờ ta!” Lam Phi cũng không nhịn nổi hấp dẫn.

Nhóm đệ tử thấy vậy lập tức đuổi theo sát nút, tâm trí đã hoàn toàn bị lợi ích che mờ, hoàn toàn quên mất sự cẩn trọng ban đầu.

Bọn chúng lao đi như điên cuồng, càng đi sâu vào trong, tiến vào khu vực hiểm trở nhất của Yêu Tiên Sâm Lâm.

Nhưng chúng không hề hay biết, cùng lúc đó… Lê Vĩ đã chậm rãi phát tán loại bột phấn hồng, Dẫn Yêu Mê Tình Hương đã theo gió mà đi, ngấm ngầm bao phủ toàn bộ phạm vi mười dặm xung quanh, hoà vào thể nội của đám người Tống Thiến.

“San San, chuẩn bị Lưu Ảnh Ngọc.” Lê Vĩ truyền âm.

“Có sẵn!” Thời San San hưng phấn nói.

Rầm rầm rầm!

Từ trong các lùm cây rậm rạp, những tiếng gầm rú điên dại bắt đầu vang lên.

Hàng trăm, rồi hàng nghìn đôi mắt đỏ ngầu lóe lên trong bóng tối.

Đó là những con Yêu Thú tồn tại ở khu rừng này – từ Cuồng Phong Hổ, Huyết Giác Trư cho đến U Minh Linh Xà.

Khi ngửi phải Dẫn Yêu Mê Tình Hương, toàn bộ thần trí của đám yêu thú lập tức sụp đổ. Dục vọng cuồng loạn bùng nổ trong huyết mạch khiến chúng trở nên điên cuồng, mất kiểm soát hoàn toàn, xem mọi sinh vật lọt vào tầm mắt thành mục tiêu trút bỏ sự khao khát và cuồng nộ.

“Gầm…”

Một con Cuồng Phong Hổ cao đến ba trượng, thân thể phủ đầy gai nhọn đột ngột nhảy bổ ra từ trên ngọn cây, toàn thân nó đỏ rực như máu, dịch nhầy từ khóe miệng nhỏ giọt, gầm thét lao thẳng về phía nhóm Tống Thiến.

“Hỗn trướng! Con súc sinh này điên rồi sao? Lại dám tập kích chúng ta!” Hàn Viêm quát lên, rút ra một thanh xích hồng bảo kiếm chém tới một đao, hỏa diễm ngút trời bùng nổ.

Nhưng chưa kịp để hắn hoàn hồn, xung quanh bốn phía, tiếng gầm thét vang trời dội lại từ mọi ngóc ngách.

Bộp! Bộp! Xoạt!

Từ trong sương mù, từng bóng đen khổng lồ lao ra như vũ bão. Không chỉ một, không chỉ hai… Mà là hàng nghìn con yêu thú đang chen chúc, đỏ ngầu đôi mắt, điên cuồng lao về hướng này với một loại khí thế hoang dại.

Biến cố xảy ra quá nhanh khiến sắc mặt Tống Thiến trắng bệch, huyết dịch toàn thân như đông cứng lại:

“Không đúng! Không thể nào có chuyện nhiều yêu thú mất kiểm soát cùng lúc thế này!! Rốt cuộc là chuyện gì?”

“Cứu… cứu mạng! Nhiều quá, đánh không lại đâu!” Lam Phi hét lên hoảng loạn khi thấy biển yêu thú bao vây kín mít tứ phía.

“Có ta!” Tống Thiến phản ứng cực nhanh, lấy ra một khối Lệnh Bài bóp nát.

Ngay khi Lệnh Bài vỡ tan, Trận Văn liền từ trong đó bùng phát, kết thành một toà Truyền Tiên Trận cách không.

Từ trong Truyền Tiên Trận, một luồng uy áp hùng mạnh càn quét khắp xung quanh…

ẦM!

Trong nháy mắt, hàng nghìn con Yêu Thú chùn bước, bị chấn bay ngược hàng trăm mét, thân thể to lớn của chúng hung hăng đụng vào vách đá.

Từ Truyền Tống Trận, một đạo cô diện mục lạnh lùng bước ra, trên đỉnh đầu có một vầng Tiên Quang đang xoay tròn.

Đó là Ất Hà Tiên Quang, tiêu chí đại diện cho Ất Tiên cấp cường giả.

“Sư tôn!” Tống Thiến mừng rỡ lao vọt đến.

Đạo cô gật đầu, hiển nhiên bà ta chính là sư phụ của Tống Thiến, Nhị Trưởng Lão của Phương Yêu Cung – Tống Dụ, cường giả Ất Tiên Sơ Kỳ.

“Tống tiền bối!”

“Tống trưởng lão!”

Đám thiên tài cũng hết sức vui mừng, cảm giác như vừa chết đi sống lại.

Trước đó bọn hắn cũng định gọi trưởng bối đến, nhưng nếu Tống Dụ đã xuất hiện, vậy xem như an toàn rồi.

Yêu Tiên Sâm Lâm này còn chưa thể gây nguy hiểm cho một vị Ất Tiên.

Tống Dụ đảo mắt nhìn quanh, đang định hỏi nguyên nhân, sắc mặt liền khẽ biến, ánh mắt nhìn thẳng vào hang động.

Cảm nhận được tiên khí nồng đậm, dược liệu cao cấp truyền ra, nhất thời thân thể run rẩy vì kích động:

“Đây là… hương thơm của Ngọc Cấp tài nguyên!”

“Vâng sư tôn!” Tống Thiến vui mừng nói:

“Chính là… chúng ta đã tìm thấy nó, đám yêu thú súc sinh này chắc là cũng ngửi hơi mà đến!”

Ánh mắt Tống Dụ loé lên, đột ngột bùng nổ sát ý.

Ả mãnh liệt xoay người, quyết đoán tung ra năm chưởng.

BÙM BÙM BÙM BÙM BÙM…

Trong chớp mắt, năm luồng Ất Tiên Lực gào thét mà đi, không cho bất cứ ai cơ hội phản ứng.

“Tống tiền bối!” Đám thiên tài hãi hùng khiếp vía.

Đáng tiếc tất cả đã muộn.

Trước chưởng lực chuẩn xác của Ất Tiên, bọn hắn không có bất cứ cơ hội nào, ngay cả phản ứng cũng không kịp.

Hàn Viêm, Mạc Kiếm Thanh, Đường Tinh Vân, Bạch Ngọc Xuyên không ai trốn thoát, thần hình câu diệt.

Ngay cả Lam Phi cũng không thoát khỏi số phận, hồn phi phách tán.

“Sư tôn!?” Tống Thiến giật nảy mình, siết chặt Tiểu Bối, ánh mắt tràn ngập khiếp đảm.

Không ngờ đệ tử Phương Yêu Cung cũng bị sư tôn kết liễu quả quyết như thế.

“Tài nguyên Ngọc Cấp… đây là thứ mà ngay cả Cung Chủ cũng phải thèm thuồng, nó phải thuộc về sư đồ chúng ta, tuyệt đối không thể lộ ra ngoài.” Tống Dụ biểu lộ vô cùng tham lam:

“Cứ nói bọn chúng chết do Yêu Thú vây công là được, còn lại cứ giao cho vi sư!”

Nói xong, ả thả người lao vào hang động…

Rốt cuộc nhìn thấy Tiên Hương Đan toả ra mùi hương mê người.

“Đây rốt cuộc là đan dược gì?” Tống Dụ liếm liếm môi:

“Trước tiên mang về nghiên cứu!”

Nói xong, liền nhanh chóng thu giữ đan dược.

Bên ngoài, Tống Thiến cũng đã nhanh nhẹn thu Nhẫn Trữ Vật của các thiên tài xấu số.

Làm xong tất cả, Tống Dụ đã ung dung mang theo Tống Thiến rời khỏi hiện trường…

Thời San San chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, lạnh lẽo thấu xương.

Tiên Lộ quả nhiên tàn nhẫn vô tình…

Đứng trước lợi ích, đồng môn, bằng hữu đều có thể trở thành đá lót đường.

Lê Vĩ cười tà, hài hước nói:

“Kịch hay bắt đầu, đem Lưu Ảnh Ngọc gửi đến bốn thế lực!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com