Chương 353: PHƯƠNG YÊU CUNG HỖN LOẠN!

Chapter truyện / Chương 353: PHƯƠNG YÊU CUNG HỖN LOẠN!

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 353: PHƯƠNG YÊU CUNG HỖN LOẠN! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Bên trong vùng trời Lĩnh Tiên Giới, nơi các đại tông môn cắm rễ sừng sững qua hàng vạn năm, những ngọn linh phong cao chọc trời chìm nổi giữa tầng mây bồng bềnh, toát ra khí tức uy nghiêm của tiên gia tịnh thổ.

Thế nhưng, vào thời điểm này, sự yên bình của bốn đại thế lực gồm Viêm Hỏa Tông, Kiếm Các, Bạch Gia và Toái Môn bỗng chốc bị phá vỡ hoàn toàn bởi một tiếng động giòn vang.

Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!

Tại cấm địa hồn các của những thế lực, nơi cất giữ Hồn Bài của các hạch tâm đệ tử…

Bốn tấm hồn bài mang theo huyết mạch và linh hồn ấn ký của Hàn Viêm, Mạc Kiếm Thanh, Bạch Ngọc Xuyên và Đường Tinh Vân đồng loạt rạn nứt, rồi hóa thành những mảnh vỡ vụn rơi lả tả xuống mặt bàn đá lạnh lẽo… để lại một khoảng không gian tĩnh mịch đến rợn người.

“Không thể nào! Hồn bài của Hàn Viêm sư điệt… lại vỡ nát rồi!”

Một vị trưởng lão thủ hộ hồn các trợn trừng mắt, sắc mặt đại biến, kinh hô thất thanh.

Hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, trên trán túa ra mồ hôi lạnh như tắm. Hàn Viêm chính là nhân vật tiêu biểu cho thế hệ trẻ của Viêm Hỏa Tông, mang theo hy vọng xung kích cảnh giới cao hơn trong tương lai.

Sự tồn tại của hắn có ý nghĩa trọng đại đối với sự hưng thịnh của tông môn. Việc hồn bài bỗng nhiên vỡ vụn chỉ có một ý nghĩa duy nhất.

Bản thể của Hàn Viêm đã bỏ mình, thần hồn câu diệt, căn bản không còn cơ hội đoạt xá sống lại…

Gần như cùng lúc đó, tiếng hốt hoảng và phẫn nộ cũng vang lên từ Kiếm Các, Bạch Gia và Toái Môn…

“Mạc Kiếm Thanh! Kiếm Hồn của Mạc Kiếm Thanh đã gãy đoạn!”

“Bạch Ngọc Xuyên… Hồn huyết khô cạn! Kẻ nào dám hạ sát thiên tài Bạch gia ta?!”

“Đường Tinh Vân! Hồn bài của hắn đã sụp đổ hoàn toàn!”

Trong khoảnh khắc, bốn đại thế lực chấn động mạnh mẽ. Sự việc bốn vị thiên tài xuất chúng đồng loạt vẫn mệnh cùng một thời điểm, tại cùng một khu vực, lập tức kinh động đến các vị cao tầng đang bế quan.

Những luồng khí tức cường đại từ các ngọn chủ phong bùng nổ, hóa thành uy áp đè nặng lên toàn bộ đệ tử trong môn phái.

Tại đại điện Viêm Hỏa Tông, Viêm Tông Chủ đập mạnh tay xuống ngai rồng bằng xích thiết, ánh mắt tóe lửa giận dữ, gầm lên:

“Tra! Lập tức tra cho ta! Hàn Viêm đi đâu, tiếp xúc với ai, vì sao lại bỏ mạng?!”

Chưa đầy nửa ngày, thông tin điều tra nhanh chóng được tổng hợp…

Dấu vết cuối cùng của bốn vị thiên tài đều hướng về một cái tên.

Yêu Tiên Sâm Lâm.

Cùng với sự xuất hiện của hai nữ tử thuộc Phương Yêu Cung là Tống Thiến và Lam Phi.

Trong khi bầu không khí tại bốn đại thế lực đang vô cùng căng thẳng, tràn ngập sát khí, thì tại Phương Yêu Cung, một bầu không khí có phần tĩnh lặng hơn đang bao trùm.

Tống Dụ và Tống Thiến đã bình tĩnh trở về tông môn từ sớm. Sau khi phân chia tài nguyên và nén chặt bí mật, Tống Dụ ra lệnh cho Tống Thiến câm miệng tuyệt đối về sự việc năm vị thiên tài bị hạ sát, đồng thời tuyên bố rằng nhóm người Hàn Viêm vì bất cẩn xông vào vùng sâu của Yêu Tiên Sâm Lâm và bị yêu thú bạo loạn vây giết.

Tống Thiến vì nhanh trí hơn, biết lẫn trốn và gọi Sư Phụ đến cứu viện nên mới giữ được tính mạng.

Tuy nhiên, bức tường giấy làm sao che được lửa.

Chỉ ba ngày sau khi trở về, bầu trời ngoài sơn môn Phương Yêu Cung bỗng nhiên chấn động dữ dội bởi một luồng uy áp ngập trời.

Vài chục đạo độn quang mang theo sát khí cuồn cuộn từ bốn hướng kéo đến, đứng lơ lửng trên không trung, che khuất cả ánh mặt trời.

“Phương Lệ! Tống Dụ! Cút ra đây cho ta!”

Một tiếng gầm giận dữ mang theo uy áp của Ất Tiên cường giả từ trên cao truyền xuống, chấn động đến mức khiến đại trận hộ sơn của Phương Yêu Cung rung chuyển liên hồi.

Người lên tiếng chính là gia chủ Bạch Gia – Bạch Thiên Hùng, tay cầm trường thương, ánh mắt đỏ ngầu sát khí.

Bên cạnh hắn, Viêm Tông Chủ của Viêm Hỏa Tông, Kiếm Các Chi Chủ cùng Toái Môn Môn Chủ đều đứng sừng sững, mỗi người đều tản ra khí thế khủng bố, ép cho các đệ tử Phương Yêu Cung bên dưới cảm thấy ngực nặng trĩu, khó thở.

Tình huống này khiến toàn bộ Phương Yêu Cung quá đỗi sợ hãi, Phương Lệ chính là danh xưng của Cung Chủ, là vị cường giả nào lớn gan như vậy? dám gọi Cung Chủ phải cút ra?

Vù! Vù! Vù!

Từ sâu trong Phương Yêu Cung, mấy đạo quang ảnh bay vút lên bầu trời.

Dẫn đầu là Cung Chủ Phương Lệ, một phụ nhân trung niên mặc cẩm bào thêu họa tiết yêu văn, dung mạo uy nghiêm, khí tức đạt đến Ất Tiên Hậu Kỳ.

Đi theo sau ả là Nhị Trưởng Lão Tống Dụ và các Trưởng Lão khác, trong đó có cả Tứ Trưởng Lão – sư phụ của Lam Phi.

Phương Lệ nhìn tứ đại thế lực kéo đến với dáng vẻ đằng đằng sát khí liền nhíu mày, sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng lên tiếng:

“Bạch Thiên Hùng, các ngươi làm cái gì vậy? Kéo nhau đến sơn môn Phương Yêu Cung ta làm loạn, coi sơn môn ta là nơi muốn làm gì thì làm sao?”

“Làm loạn?” Viêm Tông Chủ cười lạnh một tiếng, bước lên trước một bước, sát ý lẫm liệt quát lớn:

“Phương Lệ, bớt giả vờ đi! Đệ tử hạch tâm của bốn phái chúng ta cùng với hai đứa trẻ nhà các ngươi đi vào Yêu Tiên Sâm Lâm thám hiểm, kết quả bốn người bọn chúng chết thảm, thi cốt không còn! Còn đồ đệ của các ngươi lại bình yên vô sự trở về? Các ngươi phải cho chúng ta một lời giải thích!”

Tống Dụ nghe vậy, thần sắc không đổi, bước lên hành lễ rồi điềm tĩnh đáp:

“Viêm Tông Chủ chớ nổi giận. Chuyện này vốn là tai hoạ bất ngờ. Hôm đó, ta nhận được tin tín hiệu cứu mạng từ Tống Thiến nên đã lập tức chạy đến Yêu Tiên Sâm Lâm. Khi ta đặt chân tới nơi, yêu thú trong rừng đã bạo loạn diện rộng, biến thành một biển thú triều kinh hoàng. Đám người Hàn Viêm vì tham công tiến thủ, xông vào sào huyệt yêu thú nên đã bị chúng xé xác. Ta lực bất tòng tâm, chỉ kịp cứu lấy đệ tử nhà mình. Chuyện này, các ngươi có thể hỏi lại Tống Thiến.”

Tống Thiến đứng phía sau, ra vẻ sợ hãi cúi đầu, thấp giọng nói:

“Đúng vậy… Mọi chuyện quả thực là như thế. Đám người Hàn Viêm đạo hữu không nghe lời khuyên, cứ nhất quyết xông vào sâu bên trong, kết quả rước lấy họa sát thân…”

Nghe đến đây, sắc mặt của Tứ Trưởng Lão – sư phụ của Lam Phi bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ, nàng ta nhìn chằm chằm Tống Thiến, âm thanh run rẩy hỏi:

“Ngươi nói… Lam Phi cũng chết trong thú triều ư?”

“Vâng… Sư tỷ Lam Phi vì cứu ta nên đã bị yêu thú tập kích, thi thể không còn toàn vẹn…” Tống Thiến cắn môi, tỏ vẻ đau xót.

Tứ Trưởng Lão lùi lại nửa bước, trong lòng dâng lên một cỗ bi thương lẫn phẫn nộ. Thế nhưng, trước khi nàng ta kịp mở lời nghi ngờ thêm, từ phía dưới sơn môn, một đạo bạch quang bỗng nhiên xé gió bay lên, mang theo một khối ngọc giản kỳ dị lơ lửng giữa không trung.

“Cung Chủ! Các vị trưởng lão! Đừng nghe bọn chúng ngụy biện!”

Đó là một vị chấp sự phụ trách tình báo của Phương Yêu Cung, mặt cắt không còn giọt máu, hoảng hốt bẩm báo:

“Vừa rồi… có một đạo quang ảnh bí ẩn ném khối Lưu Ảnh Ngọc này vào sơn môn chúng ta, đồng thời gửi nó đến cả bốn đại thế lực còn lại! Bên trong… bên trong ghi lại toàn bộ sự thật ngày hôm đó!”

Vừa nghe đến ba từ “Lưu Ảnh Ngọc”, sắc mặt của Tống Dụ và Tống Thiến lập tức đại biến, máu trên mặt rút sạch trong nháy mắt.

“Đồ hỗn xướng! Lại có thứ yêu nghiệt dám vu oan giá họa cho bản trưởng lão!” Tống Dụ thẹn quá hóa giận, vung tay định đánh nát khối ngọc giản trước mặt.

Nhưng phản ứng của các cao tầng bốn đại thế lực còn nhanh hơn một bước. Bạch Thiên Hùng hừ lạnh một tiếng, vung thương quét ngang một đạo kình khí, đánh bật tay của Tống Dụ ra, đồng thời trực tiếp bắt lấy khối Lưu Ảnh Ngọc vào trong tay.

“Tống Dụ, ngươi chột dạ cái gì? Muốn tiêu hủy chứng cứ sao?” Bạch Thiên Hùng nghiến răng nghiến lợi, đem tiên thức rót vào trong ngọc giản.

Xẹt…

Một màn hình ánh sáng ảo ảnh lập tức phóng lớn giữa bầu trời, hiển thị rõ ràng toàn bộ khung cảnh sâu trong Yêu Tiên Sâm Lâm ngày hôm đó.

Bên trong màn ảnh, hình ảnh hiển thị rõ ràng nhóm người Hàn Viêm cùng Tống Thiến đang đi theo mùi hương của “tài nguyên cấp cao”… Tiếp theo đó là cảnh tượng đàn yêu thú cuồng loạn lao ra tấn công.

Và rồi… khoảnh khắc phẫn nộ nhất xuất hiện!

Tống Dụ xuất hiện từ Truyền Tiên Trận, ra tay cực kỳ tàn độc và chuẩn xác.

Năm đạo chưởng lực Ất Tiên Lực giáng xuống, cướp đi sinh mạng của Hàn Viêm, Mạc Kiếm Thanh, Bạch Ngọc Xuyên, Đường Tinh Vân và ngay cả Lam Phi cũng không ngoại lệ.

Toàn bộ quá trình diễn ra vô cùng rõ nét, từ ánh mắt tham lam của Tống Dụ khi đánh hơi được tài nguyên ngọc cấp trong hang động, cho đến cảnh Tống Thiến nhanh tay thu gom Nhẫn Trữ Vật của các đồng đội.

Từng khung hình, từng câu nói, từng âm thanh đều được ghi lại một cách chân thực không thể chối cãi.

Oanh!

Không gian xung quanh như muốn nổ tung.

Uy áp của bốn vị Ất Tiên cường giả cùng với vô số đệ tử phía dưới bùng nổ thành một cột sáng kinh thiên động địa… Sát khí cuồn cuộn hóa thành vô số thanh bảo kiếm lơ lửng, chỉ chĩa thẳng vào Tống Dụ và Tống Thiến.

“Tống Dụ! Con tiện nhân độc ác này!”

Viêm Tông Chủ gầm lên một tiếng như dã thú, đôi mắt vằn mạch máu, phẫn nộ đến cực điểm:

“Ngươi vì tranh đoạt bảo vật mà nhẫn tâm ra tay sát hại đệ tử ta! Ngươi nói chúng chết vì thú triều, hóa ra tất cả đều là trò hề do ngươi tự biên tự diễn để che đậy dã tâm độc ác!”

Bạch Thiên Hùng siết chặt trường thương trong tay, gân xanh nổi lên đầy trán, quát như sấm động:

“Bạch gia ta bồi dưỡng Bạch Ngọc Xuyên bao nhiêu tâm huyết, vậy mà lại chết dưới tay một con tiện nhân như ngươi! Trả mạng đây!”

Tứ Trưởng Lão của Phương Yêu Cung lúc này cũng toàn thân run rẩy, nhìn chằm chằm vào Tống Dụ và Tống Thiến với ánh mắt cừu hận thấu xương, thê thiết hét lên:

“Lam Phi… Lam Phi là đồ đệ cưng của ta, nó coi ngươi như trưởng bối kính trọng, vậy mà ngươi lại nhẫn tâm ra tay kết liễu nó chỉ vì một phần tài nguyên! Tống Dụ, ngươi còn tính người không?!”

Tống Dụ lùi lại mấy bước, môi run lẩy bẩy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy sống.

Ả không ngờ rằng toàn bộ sự việc lại bị người ta ghi lại một cách hoàn hảo không một kẽ hở như vậy. Ả quay sang nhìn Phương Lệ, hoảng hốt cầu cứu:

“Cung Chủ… Cung Chủ cứu ta! Ta… ta chỉ vì muốn tốt cho Phương Yêu Cung…”

“Im miệng!”

Phương Lệ lúc này cũng giận đến tím mặt. Mặc dù ả là Cung Chủ, cực kỳ bảo vệ người của mình, nhưng hành vi tàn sát đệ tử bốn phái rồi bị phơi bày trước thiên hạ thế này đã đẩy Phương Yêu Cung vào thế đối đầu sống còn với các đại thế lực khác.

Nếu không cho bọn hắn một câu trả lời thỏa đáng, hôm nay sơn môn Phương Yêu Cung chắc chắn sẽ biến thành biển máu.

“Bạch Thiên Hùng, Viêm Tông Chủ…” Phương Lệ hít sâu một hơi, đành kiềm chế phẫn nộ, lạnh giọng nói:

“Chuyện này quả thực là do Tống Dụ hồ đồ, tư lợi cá nhân gây ra hậu quả lớn. Phương Yêu Cung ta sẽ không bao che. Tống Dụ, ngươi tự mình bước ra chịu hình…”

“Cung Chủ! Ngài muốn giao ta cho bọn chúng sao?” Tống Dụ trợn tròn mắt, không dám tin vào tai mình.

“Đừng có nằm mơ mà giao người suông!” Kiếm Các Chi Chủ bước lên một bước, trường kiếm trong tay phát ra tiếng rít chói tai, sắc mặt lạnh lùng như băng:

“Hành vi tàn sát thiên tài của chúng ta, huyết nợ phải trả bằng máu! Hơn nữa, tài nguyên Ngọc Cấp được tìm thấy trong hang động kia vốn là cơ duyên thuộc về bốn phái ta và bọn chúng phát hiện trước, nay phải giao toàn bộ ra đây, đồng thời bồi thường tổn thất cho bốn tông môn!”

Nghe đến hai từ Tài nguyên Ngọc Cấp, đôi mắt của Cung Chủ Phương Lệ vốn đang căng thẳng bỗng chốc lóe lên một tia tham lam không kìm chế được.

Tài nguyên Ngọc Cấp đối với cường giả cấp bậc Ất Tiên có ý nghĩa trọng đại thế nào, trong lòng Phương Lệ rõ hơn ai hết.

Đó là thứ có thể giúp bản thân ả phá vỡ bình cảnh, thậm chí chạm chân đến cảnh giới cao hơn…

Đối với Ất Tiên, nếu không có cơ duyên xảo hợp như vậy… tu luyện bình thường e rằng phải mất hàng nghìn năm mới có thể đột phá đến Ngọc Tiên, hơn nữa chưa chắc sẽ thành công.

Bảo vật đã rơi vào tay Phương Yêu Cung, bảo ả nhả ra bây giờ chẳng khác nào cắt thịt từ trên người ả xuống.

Hơn nữa, Phương Lệ dù sao cũng là cường giả Ất Tiên Hậu Kỳ, đứng đầu một phương, sau lưng còn có đại trận hộ sơn của Phương Yêu Cung chống đỡ.

Bảo ả cúi đầu trước mặt bốn vị tông chủ kia, chịu thua giao tài nguyên và giao người, mặt mũi của Phương Yêu Cung để ở đâu?

“Hừ!” Phương Lệ đột nhiên thay đổi thái độ, hừ lạnh một tiếng, khí thế Ất Tiên Hậu Kỳ bùng nổ mạnh mẽ, ép lui bốn vị tông chủ ra xa vài trượng, lớn tiếng quát:

“Bạch Thiên Hùng, các ngươi đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Tống Dụ tuy phạm sai lầm, nhưng nàng ta dù sao cũng là Nhị Trưởng Lão của Phương Yêu Cung ta. Muốn xử lý nàng ta hay đòi tài nguyên, phải xem các ngươi có bản lĩnh đó hay không!”

“Phương Lệ! Ngươi định bao che đến cùng sao?!” Viêm Tông Chủ giận tím mặt, ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy ngút trời.

“Đã nói nhảm nhiều làm gì? Giết!”

Bạch Thiên Hùng không nói thêm lời thừa thãi, trường thương trong tay vung lên, một đường thương mang dài ngàn trượng xé rách không gian, trực diện bổ xuống đại trận hộ sơn của Phương Yêu Cung.

OÀNH!

Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.

Đại trận hộ sơn của Phương Yêu Cung rung chuyển dữ dội, ánh sáng hào quang chớp nháy liên hồi.

“Các đệ tử Phương Yêu Cung nghe lệnh! Trận chiến sinh tử đã đến, toàn lực nghênh địch cho ta!” Phương Lệ hét lớn, phóng thích tiên lực ra toàn thân.

Đồng thời, ả triệu hoán ra ba tôn Ất Cấp Yêu Tiên lần lượt là Ngũ Kỳ Xà, Hàn Băng Hổ và Độc Hồ Điệp.

Phương Lệ ỷ vào những Chiến Thú này của mình, hy vọng có thể đẩy lùi tứ đại thế lực.

Tống Dụ thấy cơ hội giữ mạng, cũng vội vàng triệu hoán Chiến Thú nghênh chiến…

“Hừ, xong chuyện tính sổ với ngươi sau!” Tứ Trưởng Lão oán hận trừng Tống Dụ, nhưng đây là lúc Phương Yêu Cung nên đồng lòng đối địch.

Tất cả trưởng lão đều hiểu tầm quan trọng của Ngọc Cấp Tài Nguyên, không ai nguyện ý giao ra cho người khác…

Thấy Phương Yêu Cung không chịu nhượng bộ dù sai rành rành, tứ đại thế lực cũng nổi trận lôi đình, điều động toàn bộ cường giả xuất chiến.

Trong chớp mắt, toàn bộ bầu trời sơn môn Phương Yêu Cung biến thành một chiến trường đẫm máu.

Hàng ngàn đạo độn quang giao chiến lẫn nhau, tiên pháp tung hoành, bảo khí ngợp trời, yêu thú gầm rống.

Tiếng hét thảm, tiếng vũ khí va chạm, tiếng nổ của năng lượng tiên lực vang vọng khắp mười phương. Bốn đại thế lực điên cuồng tấn công vào bên trong, trong khi Phương Yêu Cung dựa vào đại trận cố thủ chống trả vô cùng quyết liệt.

Không ai chú ý tới rằng, giữa lúc hỗn chiến đang diễn ra ác liệt nhất ở bên ngoài sơn môn, một bóng người gầy gò với bước chân vô cùng quỷ dị đã lướt qua màn sương mù mờ ảo, lặng lẽ vượt qua khe hở của đại trận đang bị chấn động mạnh.

Hắn cất bước chậm rãi nhưng mỗi lần hạ chân đều xuyên qua hàng trăm mét hư không, dưới lòng bàn chân phảng phất có dòng chảy thời gian đang luân chuyển.

Đó chính là Lê Vĩ.

“Đại chiến càng lớn, nội bộ càng trống rỗng. Mấy lão gia hỏa kia đều đang dồn sức ở bên ngoài rồi.”

Lê Vĩ nhếch mép cười nhạt, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía Bảo Khố của Phương Yêu Cung – nơi cất giữ toàn bộ tài nguyên tích lũy hàng vạn năm của một thế lực Ất Cấp.

Thời San San đôi mắt sáng lấp lánh như sao, hưng phấn truyền âm:

“Tinh Chủ, phía bên trái chính Bảo Khố… với năng lực của chúng ta, cũng có thể thử xen vào!”

“Không vội.” Lê Vĩ thong thả lắc đầu, ánh mắt loé lên sát cơ:

“Diệt con ả Tống Thiến trước!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com