Chương 354: DIỆT CỰC TIÊN!

Chapter truyện / Chương 354: DIỆT CỰC TIÊN!

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 354: DIỆT CỰC TIÊN!? tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Trong khi chiến trận của các cường giả cao tầng ở trên, thì phía dưới… đệ tử của Phương Yêu Cung cũng đang giao phong kịch liệt với đệ tử đến từ bốn Ất Cấp Thế Lực.

Tống Thiến là đệ tử của Trưởng Lão nên được ưu ái, xung quanh có hàng chục nữ đệ tử khác kết thành vòng tròn, hỗ trợ chiến đấu.

Các nàng mỗi người đều triệu hoán Tiên Thú của riêng mình, người và thú phối hợp cực kỳ ăn ý, lại nương nhờ vào Trận Pháp của Phương Yêu Cung mà chống đỡ trước sức ép từ bốn phương đệ tử của các thế lực.

Trận Pháp của Phương Yêu Cung ban đầu rất kiên cố, nhưng sau hàng loạt thế công của các vị Ất Tiên, nó cũng đã xuất hiện vết rạn, vài nơi Trận Văn đã trở nên ảm đạm.

Lê Vĩ ẩn mình trong không gian, Song Cực Trận Đồng xoay tròn mãnh liệt, quan sát bốn phương tám hướng.

Rốt cuộc, hắn nhìn thấy một gốc Trận Pháp đã suy yếu ở gần vị trí đám người Tống Thiến.

Khoé môi Lê Vĩ nhếch lên, thân ảnh biến mất.

Một lần nữa xuất hiện, Minh Lực và Hồn Lực đã dồn nén đến mức tối đa, truyền tải năng lượng vào Song Cực Trận Đồng.

Ánh mắt Lê Vĩ khoá chặt lấy gốc Trận Pháp, Song Cực Trận Đồng chuyển hướng… toàn bộ con mắt chuyển sang cực âm màu đen tuyền.

“Phá Trận!”

RĂNG RẮC…

Khoé mắt Lê Vĩ rỉ máu khi tác động đến một Trận Pháp Ất Cấp, nhưng hắn chỉ tàn phá một gốc nhỏ Trận Pháp với bán kính mười mét, không phải toàn bộ Đại Trận.

BÙM!

Bất quá như thế đã là quá đủ, phần Trận Văn tại nơi đó nổ tung, tạo thành lỗ hổng như một cánh cửa…

“Trận Pháp vỡ rồi, xông vào!” Đệ tử Kiếm Các chứng kiến cảnh này, hưng phấn gầm lên.

Bọn hắn xách kiếm trong tay, lao thẳng vào trong lỗ hổng…

Đệ tử ba thế lực còn lại cũng đỏ mắt giết vào, tất cả sát khí đều tập trung vào Tống Thiến:

“Diệt sát con tiện nữ này, mọi việc đều bắt nguồn từ ả!”

“Làm sao có thể?” Tống Thiến hoảng sợ quá đỗi, vạn phần không nghĩ đến Trận Pháp lại sụp đổ ở ngay vị trí của mình.

Bản tính ham sống sợ chết như thói quen, liền đem mấy nữ đệ tử ở gần đẩy ra chịu trận, bản thân ả thì nhanh chóng triệu hoán một con Tật Phong Lang, leo lên lưng nó, hoá thành một làn gió chạy sâu vào hậu viện tông môn.

Các nữ đệ tử bị đẩy ra nhanh chóng bị các phương thế lực nghiền nát…

Tống Thiến bỏ chạy với tốc độ cao, Tật Phong Lang chưa đạt Cực Yêu nhưng có khả năng phi hành trên không trung nhờ vào Ngự Phong Tiên Thuật.

Nó bay lên cao, trốn khỏi sự truy bắt của các đệ tử bên dưới mặt đất.

Nhưng Tống Thiến không hề biết rằng, một thân ảnh như tử thần đòi mạng đang lặng lẽ theo sau.

Tống Thiến ngồi trên lưng Tật Phong Lang, xiềng xích kéo theo cổ Tiểu Bối kéo nó như diều trên không trung.

“Chít!” Tiểu Bối đau đớn vùng vẫy giãy dụa.

“Câm miệng!” Tống Thiến phẫn nộ vung trảo túm đầu Tiểu Bối lại, ác liệt nói:

“Con súc sinh này, từ khi thu phục ngươi đến nay… chẳng có ngày nào là tốt lành cả!”

PHỐC!

Đột ngột, máu tươi phun trào… cổ tay của Tống Thiến đứt lìa trong gang tấc.

“AAAA…” Ả đau đớn hét lên thảm thiết, nhìn cổ tay mình vừa bị Vô Ảnh chém đứt, làm Tiểu Bối rơi ra, sắc mặt tái nhợt quát:

“Là kẻ nào!?”

“HÚ!” Tật Phong Lang cũng tru lên phẫn nộ, phát động Yêu Phong Tiên Lực tạo thành gió lốc bảo vệ xung quanh chủ nhân.

Nhưng ngay lập tức, chặn đứng trước mặt nó là một con Phá Ngục Tinh Tinh hình thể như một ngọn núi lửa.

Vô số đường dung nham như kinh mạch lan tràn khắp toàn thân, nở một nụ cười cuồng bạo, vung quyền đấm thẳng.

“Phá Ngục Quyền!”

Một quyền đáng sợ cuốn theo nham cương thiêu đốt cuồng phong, chấn vỡ lốc xoáy xung quanh Tận Phong Lang, đập thẳng vào đầu nó.

BÙM!

Đầu lâu Tật Phong Lang nổ tung, thân thể như diều đứt dây rơi rụng.

Tống Thiến chật vật rơi xuống, bàn tay còn lại vẫn còn giữ lấy sợi xiềng xích trên cổ Tiểu Bối.

XOẸT!

Vô Ảnh lại lướt qua, tay của ả lại bị chém đứt.

“Chít!” Tiểu Bối mê mang, nhưng theo bản năng vẫn có thể dùng bốn cái chân nhỏ ngự trên làn gió bay lượn trên không như lướt sóng.

Nó bất ngờ lướt vào một lồng ngực rộng lớn, vòng tay ấm áp ôm chặt…

“Chít? Là ai?” Tiểu Bối ngơ ngác nhìn lên, đôi mắt nhỏ tròn vo tràn ngập đề phòng và hoảng loạn.

Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt nam tử đang ôm lấy mình, bàn tay rộng của đối phương đang xoa đầu nó.

Ánh mắt của Tiểu Bối trở nên mê mang, có nước long lanh chảy ra.., một cảm giác thật sự kỳ quái lan toả khắp nội tâm.

Vừa gần gũi, vừa quen thuộc nhưng sao lại quá xa lạ, không nhớ ra gì cả…

Chỉ biết rằng, nó cảm thấy rất an toàn, không hề bài xích người này như nữ chủ nhân kia của mình.

Nhìn thấy biểu hiện của Tiểu Bối, lồng ngực Lê Vĩ như bị kim châm ngàn chỗ…

Rõ ràng, Tiểu Bối đã mất đi ký ức về hắn.

Cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, Lê Vĩ lấy ra một xiên cá nướng thơm lừng đã được tách xương sạch sẽ.

“Chít!?” Tiểu Bối sung sướng kêu lên, theo bản năng cầm lấy xiên cá ăn ngấu nghiến mà không chút đề phòng.

“Khốn nạn, ngươi là kẻ nào?” Thanh âm lạnh lẽo từ phía sau vang lên.

Tống Thiến đứng dậy, dùng một viên Tiên Đan chữa trị đôi tay vừa bị cắt cụt, sắc mặt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lê Vĩ.

Chẳng biết từ bao giờ, phía sau ả lại triệu hoán một con Băng Sơn Cự Hùng có tu vi Yêu Tiên Hậu Kỳ.

Hiển nhiên, Tống Thiến sở hữu không ít Chiến Thú có chiến lực cường đại.

Lê Vĩ đặt Tiểu Bối vào trong áo của mình.

Hắn chậm rãi quay đầu, ánh mắt hờ hững xem lấy nữ nhân đối mặt, Dạ Tâm đã dung hợp vào thể nội.

“Ngươi…” Tống Thiến rùng mình, một cảm giác bất an tột độ trào dâng.

Chẳng biết vì sao, ả sợ… thật sự rất sợ đôi mắt âm u như đến từ vực thẳm tăm tối nhất kia.

Lê Vĩ không nói tiếng nào, Thời Không Tiên Lực bùng nổ, thân ảnh đã biến mất tại chỗ.

“Giải quyết hắn!” Tống Thiến hoảng loạn quát lên.

RỐNG!

Băng Sơn Cự Hùng nhận lệnh, cuốn theo băng tuyết đầy trời, cơ thể như một ngọn núi xông thẳng đến Lê Vĩ, vung quyền đấm thẳng.

Nhưng đáp lại nó, Cổ Ngục Man Ngưu đã như một vệ thần bước ra, Thất Sắc Lôi Kiếp bùng nổ, ngưng kết thành Kiếp Rìu, hung hăng bổ xuống.

ẦM!

Tiên khí kịch chấn, đại địa rung chuyển, Cổ Ngục Man Ngưu và Băng Sơn Cự Hùng cùng lúc trượt dài…

Phá Ngục Tinh Tinh tham chiến, dung nham nóng rực thiêu đốt cả không khí của nó đã ập đến Băng Sơn Cự Hùng từ phía sau, phối hợp cùng Cổ Ngục Man Ngưu vây sát nó.

“Ngươi đừng đến đây!” Tống Thiến sợ hãi quá đỗi, tu vi Chân Tiên Hậu Kỳ bùng phát, xuất động Tiên Bảo là một dải lụa màu hồng phấn cuốn thẳng đến Lê Vĩ.

Nhưng ở trạng thái này, Lê Vĩ và Dạ Tâm dung hợp… cả hai đều là Chân Tiên Trung Kỳ.

Khi dung hợp, bọn hắn có thể sánh ngang Chân Tiên Hậu Kỳ.

XOẸT!

Tàn Khuyết Nhận vô tình gặt ngang, dải lụa của Tống Thiến bị chém thành từng mảnh.

Lê Vĩ đã tiếp cận ả từ phía sau, Tàn Khuyết Nhận chém thẳng từ trên xuống.

“Khôngg…” Tống Thiến hú lên một tiếng quái dị trước khi tiên thân bị bổ thành hai mảnh, huyết tinh tràn trề.

Từ trong thi thể, linh hồn của ả vừa hận vừa sợ gào thét bay ra, cất tiếng hú quái dị:

“Ngươi không thể diệt ta, linh hồn của ta gắn kết với con thú của ngươi… nếu ta chết, nó đừng mong sống sót!”

Hiển nhiên, Tống Thiến đã nhận ra Lê Vĩ là chủ nhân của Tiểu Bối tìm đến trả thù… liền đem khế ước linh hồn của mình ra uy hiếp.

“Thật vậy sao?” Lê Vĩ cười gằn.

Hắn vung ra một chưởng…

ROẸT ROẸT…

Hoả Ngục Xiềng Xích bắn ra, cắm thẳng vào hồn phách của Tống Thiến kéo ngược trở lại.

Hồn Trảo duỗi ra, hung hăng bóp lấy cổ ả nâng lên cao…

“Ngươi… ngươi không thể, ngươi muốn làm gì?” Tống Thiến sợ, hai chân vùng vẫy điên cuồng.

Lê Vĩ không nói lời nào, Địa Ngục Hoả tàn bạo đốt lên.

“Á AA…”

Tống Thiến trải qua luyện ngục, hồn phách bị đốt đau hơn bất cứ thứ gì, sắc mặt vặn vẹo như lệ quỷ, ánh mắt lồi cả ra.

Bên trong mắt tràn ngập hối hận và sợ hãi…

Ả vạn phần không ngờ, chỉ vì mình bắt đi một con thú ở hạ giới lại phải trả giá đến mức độ này.

“Ngươi nói đúng, ta không thể diệt ngươi!” Lê Vĩ cười, nụ cười như ác ma:

“Nhưng ta có thể ăn ngươi!”

Phàm Ăn Hình kích hoạt, cơ thể bành trướng, cái miệng rộng như chậu máu mở ra, trực tiếp nuốt chửng linh hồn Tống Thiến.

“Đừng…” Đó chính là ý thức cuối cùng còn sót lại của ả.

Linh hồn trở thành chất dinh dưỡng của Phàm Ăn, đồng thời hai khế ước liên kết giữa người và thú của Tống Thiến cũng khảm vào linh hồn của Lê Vĩ.

Hắn ăn linh hồn Tống Thiến, đồng thời đoạt lấy quyền làm chủ khế ước có sẵn trong linh hồn.

Bao gồm khế ước của ả với Tiểu Bối, khế ước cùng Băng Sơn Cự Hùng.

“Dừng lại!” Lê Vĩ hạ lệnh.

Phá Ngục Tinh Tinh và Cổ Ngục Man Ngưu tuân lệnh thu hồi thế công, mà Băng Sơn Cự Hùng cũng biểu lộ bối rối, toàn thân đầy rẫy các vết thương…

Khế ước liên kết khiến nó chuyển sang trung thành với Lê Vĩ, chủ động tiến đền quỳ gối dưới chân hắn.

Loại phương pháp thu phục Yêu Thú của Phương Yêu Cung vô cùng cực đoan, gần như tẩy hết linh trí của Yêu Thú, biến chúng thành công cụ phụ thuộc.

Lê Vĩ hài lòng, tạm thời thu Tiểu Bối và Băng Sơn Cự Hùng vào Chiến Giới Châu.

Thời San San cũng đã dọn sạch chiến lợi phẩm.

Hai người không nói tiếng nào, cùng nhau vào sâu trong Phương Yêu Cung.

Phía bên trái, một lối vào mật thất bằng đá hiện ra…

Dù bên ngoài vẫn đang chiến đấu, nơi này vẫn có hai nữ Chấp Sự tu vi Cực Tiên trấn giữ.

“GÂU GÂU, RỪ RỪ!”

Ngay khi Lê Vĩ và Thời San San tiếp cận, chiến sủng của hai nữ Chấp Sự liền sủa inh ỏi…

Đó là hai con Liệt Địa Khuyển, giác quan cực nhạy… chúng nó dù không thấy Lê Vĩ ở đâu, nhưng vẫn phát giác có sự sống lạ mặt đến gần.

“Là ai?” Hai nữ Chấp Sự quát lớn, biểu lộ đề phòng.

Lê Vĩ nhanh trí, đem Băng Sơn Cự Hùng thả ra… truyền lệnh cho nó.

Băng Sơn Cự Hùng chạy như bay đến, biểu lộ hoảng hốt, móng vuốt chỉ về phía sau.

“Cái gì? Đây là Băng Sơn Cự Hùng của Tống Thiến sư điệt!” Một vị Chấp Sự nghiêm nghị nói:

“Có vẻ nàng đang gặp nguy hiểm!”

“Ngươi đi cứu, ta ở đây canh giữ!” Nữ Chấp Sự còn lại quyết đoán nói.

Tống Thiến dù sao cũng là đệ tử của Trưởng Lão, thân là Chấp Sự không thể không cứu được.

“Tốt!” Nữ Chấp Sự nhảy lên lưng Liệt Địa Khuyển nhanh chóng lao đi.

Băng Sơn Cự Hùng ra vẻ quay lại dẫn đường…

Nữ Chấp Sự không suy nghĩ nhiều, liền đi theo phía sau nó.

Nhưng ngay lúc này, Lê Vĩ như u linh đã hiện ra phía sau ả, Tàn Khuyết Nhận bao trùm Ma Văn, hung hăng gặt đến từ phía sau.

Cảm giác nguy hiểm khiến Nữ Chấp Sự tê dại cả da đầu, Liệt Địa Khuyển sủa inh ỏi.

Nàng ta lập tức xuất động một kiện Pháp Bảo hình Đại Ấn, quay về sau nện ra…

ĐÙNG!

Đại Ấn va chạm cùng Tàn Khuyết Nhận, chấn bay Lê Vĩ giữa không trung.

Nhưng đây cũng là lúc, Vô Ảnh phân tách thành ba, từ trong không gian ở ba hướng khác nhau cắm xuống.

PHỐC!

Đầu, đan điền và cả trái tim của Chấp Sự bị xuyên thủng.

“GÂU!” Liệt Địa Khuyển rú lên thê lương, chủ nhân của nó đã hấp hối… phản phệ từ khế ước khiến nó trọng thương.

Hắc Bạch Song Linh không chút do dự, Hoả Ngục Xiềng Xích bắn ra, cắm thẳng vào linh hồn của ả kéo ra ngoài…

Chấp Sự bị diệt quá nhanh đến mức chưa kịp triệu hoán Chiến Thú thứ hai ra hỗ trợ.

“Có sát thủ!” Nữ Chấp Sự còn lại vừa sợ vừa nộ, kịp thời triệu hoán thêm một con Lôi Huyền Xà.

ROẸT!

Lôi Huyền Xà hoá thành sấm chớp, Cực Lôi Yêu Lực bạo tẩu bắn thẳng về phía Lê Vĩ.

Lê Vĩ xoay người, Bạo Ngục Giáp bao trùm toàn thân, Bạo Uyên Kiếm xuất hiện trong tay.

Âm Gian Sát Kiếp hội tụ trên thân kiếm, thô bạo chém ra.

ĐÙNG!

Một kiếp đập thẳng vào Lôi Huyền Xà… cả hai cùng lúc bắn ngược trở về.

“Diệt hắn!” Nữ Chấp Sự quát lớn.

Liệt Địa Khuyển của ả biến thành một cơn bão cát lao thẳng đến, Thổ Thuộc Tính ngưng tụ trong miệng nó thành một khẩu pháo, oanh tạc trực diện về phía Lê Vĩ.

Hắn cười nhạt, trốn vào Chiến Giới Châu biến mất, dễ dàng né tránh một đòn trực diện của con tuất này.

Một lần nữa hiện thân, Lê Vĩ đã ở phía sau lưng Nữ Chấp Sự, Bạo Uyên Kiếm hung tàn đập ra.

Âm Dương Sát Kiếp bạo tẩu!

Bất quá chiến lực tự thân của một Cực Tiên không hề yếu, Nữ Chấp Sự liền ngưng tụ Cực Tiên Lôi Lực, trong tay lại triệu hoán một kiện Tiên Bảo có hình Lôi Phiến quạt ra.

OÀNH!

Lôi Đình đầy trời, chấn bay Âm Dương Sát Kiếp của Lê Vĩ…

XÀ!

Lôi Huyền Xà gầm lên giận dữ, nó chuyển mình dữ dội cấp tốc quay lại yểm hộ chủ nhân.

Nào ngờ từ dưới cái bóng to lớn, vô số rễ cây, tán cây, dây leo chằng chịt gai nhọn đã vồ lên siết chặt lấy cơ thể khổng lồ của nó.

Vạn Ma Dị Thụ xuất động, khống chế Lôi Huyền Xà…

“GÂU!”

Liệt Địa Khuyển phẫn nộ gầm lên, thi triển Độn Thổ lao vào lòng đất, dùng nanh vuốt cắn xé Vạn Ma Dị Thụ nhằm cứu đồng bọn.

Bên trên, nữ Chấp Sự thừa thế xông lên, cầm Lôi Phiến quạt thẳng xuống đầu Lê Vĩ.

Lê Vĩ hừ lạnh, Tàn Khuyết Nhận tay phải, Bạo Uyên Kiếm tay trái ngạnh kháng kịch liệt…

Âm Dương Sát Kiếp và Thiên Địa Chi Kiếp phối hợp, liên tục phá giải từng đợt Lôi Cực Tiên Lực của đối phương.

XOẸT XOẸT XOẸT…

Đúng lúc này, ba thanh Vô Ảnh đã ở ba phía ám sát Nữ Chấp Sự.

“Trò mèo!” Nữ Chấp Sự đã sớm đề phòng sau cái chết của đồng bọn, liền phát động một tấm Phù Chú.

BÙM!

Phù Chú nổ ra, hoá thành ba đạo Kiếm Quang chấn bay Vô Ảnh…

Còn chưa kịp đắc ý, cảm giác nguy hiểm từ bên trái ập đến.

Thời San San xuyên qua hư không, tay cầm Dao Găm cắm thẳng vào hông Nữ Chấp Sự.

“Cút!” Ả ta phẫn nộ, chỉ đành triệu hoán Chiến Thú yếu nhất của mình là một con Bạch Viên Chân Yêu ra ngăn chặn.

HÚ!

Bạch Viên rú lên quái dị, cầm Ngân Côn đập lấy Thời San San, phá giải thế công của nàng.

Lê Vĩ lại tiếp tục ám sát…

Nữ Chấp Sự cắn răng chống trả, nội tâm hoảng hốt, tại sao kẻ này chỉ là Chân Tiên lại có chiến lực sánh ngang Cực Tiên Trung Kỳ như mình?

Còn chưa hiểu ra, một cảm giác đau nhói khiến sắc mặt ả đại biến…

Không rõ từ bao giờ, Thiên Tà Kiếp Trảo đã xuyên thủng đan điền của ả, bóp chặt lấy Nguyên Anh…

“Ngươi…”

Nữ Chấp Sự khó khăn quay đầu nhìn lại.

Đập vào mắt chính là trương dung nhan khiến thiên địa cũng phải đố kỵ của Tà Liễu.

“Tạm biệt!”

Tà Liễu lạnh nhạt nói…

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com