NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 355: KHUẤY TUNG! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
“Các ngươi…”
Ánh mắt Nữ Chấp Sự trợn trừng, trong mắt chứa đựng vẻ hoảng sợ và không cam tâm.
Hoảng sợ là vì thủ đoạn của kẻ địch quá mức quỷ dị, hết người này đến người khác xuất hiện tập kích, khiến ả hoàn toàn không kịp trở tay.
Không cam tâm chính là những kẻ này đều có tu vi Chân Tiên, rõ ràng yếu hơn bản thân mình rất nhiều… nhưng lại có thể lấy mạng mình.
Lê Vĩ lười nói nhảm, Hoả Ngục Xiềng Xích xuyên qua linh hồn Nữ Chấp Sự, kéo vào Diêm Vương Lệnh.
Tà Liễu cũng thu tay, nhanh chóng dọn dẹp Nhẫn Trữ Vật và thi thể trên mặt đất.
“Trúng mánh rồi!”
Không còn ai ngăn chặn, Thời San San dùng sức đẩy cánh cửa đá ra.
KẼO KẸT…
Tiến vào bảo khố, ập vào mắt ba người chính là Tiên Thạch chất đống, đa số là Tiên Thạch Trung Phẩm, số lượng lên đến vài chục mỏ.
Tiên Thạch Trung Phẩm có giá trị gấp mười lần Tiên Thạch Hạ Phẩm, một Ất Tiên Thế Lực hoàn toàn đủ khả năng sở hữu loại Tiên Thạch này.
Các loại quyển trục chứa điển tịch, công pháp, vũ kỹ, thân pháp… toát ra khí tức cổ xưa.
Về phần những thứ như đan dược, phù chú, pháp bảo cũng có nhưng không nhiều… bởi vì cao tầng của Phương Yêu Cung đã mang theo bên người để phục vụ trận chiến.
Ngoài ra còn có mấy nghìn quả trứng Tiên Thú các loại, số lượng rất nhiều.
“Cả một gia tài đấy!” Thời San San hai mắt toả sáng, miệng chảy nước bọt.
“Lấy hết!” Lê Vĩ phất tay, Chiến Giới Châu như gió cuốn mây tan bay vút ra, đảo một vòng khắp bảo khố.
Không gian chi lực phát động đến mức tối đa, Chiến Giới Châu bay đến đâu… của cải và tài sản của Phương Yêu Cung bị quét sạch đến đó.
Chưa đầy mười phút, toàn bộ bảo khố đã trống rỗng.
“Đi thôi!” Lê Vĩ cười tà, cho Băng Sơn Cự Hùng đi vào Chiến Giới Châu.
Tà Liễu trở về Tinh Động, Lê Vĩ và Thời San San ẩn thân, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Bất quá hai người cũng không gấp gáp rời đi, trái lại tiếp tục ẩn thân tìm kiếm cơ hội.
Vừa tiến ra quảng trường, phát hiện mấy cổ thi thể của Viêm Hoả Tông và Kiếm Các.
Lê Vĩ nhanh trí, lột sạch đồ của đệ tử Viêm Hoả Tông mặc vào.
Hắn lấy thân phận Viêm Hoả Tông, như vũ bão lao thẳng vào chiến trường, càn quét thẳng vào đám đệ tử của Phương Yêu Cung.
Những gì Tống Thiến gây ra với Tiểu Bối, Lê Vĩ muốn Phương Yêu Cung trả giá.
“Đừng tha cho kẻ nào!” Thời San San nghiến răng nói:
“Bốn đại thế lực này cũng có tham gia truy sát ta!”
“Ồ?” Lê Vĩ ánh mắt loé lên, nở nụ cười quỷ dị:
“Vậy thì giải quyết hết.”
Hắn chưa kịp ra tay, một tiếng quát gấp gáp từ phía sau vang lên:
“Vị huynh đệ này, ngươi là môn đồ của ai? Lạ mặt như thế?”
Lê Vĩ quay sang, một tên nam đệ tử của Viêm Hoả Tông đang hiếu kỳ nhìn hắn, hiển nhiên không nhớ ra tông môn có người như Lê Vĩ.
“Chúng ta là đồng môn!” Lê Vĩ nhe răng cười:
“Ta là môn đồ của Thần Chết.”
“Thần chết?” Nam đệ tử chưa kịp hiểu rõ đầu đuôi.
PHỐC!
Cơn đau chí tử truyền đến khiến sắc mặt hắn kịch biến… khó khăn đưa mắt nhìn xuống, một lưỡi Nhận đã xuyên thủng đan điền từ bao giờ.
Lê Vĩ rút lại Tàn Khuyết Nhận, Hoả Ngục Xiềng Xích quấn quanh thân lưỡi nhận kéo ra, trói theo linh hồn của nam tử đang gào thét rồi biến mất quỷ dị trong ống tay áo.
Đoạt lấy linh hồn của đệ tử Viêm Hoả Tông, lập tức các loại khẩu quyết công pháp, vũ kỹ, thủ đoạn chiến đấu cũng truyền thẳng vào đầu Lê Vĩ.
Công pháp chính của tông môn này là Viêm Hoả Tiên Công, chủ tu Hoả Hệ Thuộc Tính, cho phép người sử dụng luyện hoá tối đa 30 loại Dị Hoả.
Ngoài ra, những kẻ không sở hữu Dị Hoả cũng có thể ngưng tụ ra Viêm Bạo Tiên Lực, mạnh hơn Hoả Tiên Lực bình thường.
“Khá lắm!” Lê Vĩ cười dài, thu hồi Tàn Khuyết Nhận.
Bạo Uyên Kiếm hiện ra trong tay, Viêm Hoả Công kích phát.
BÙM!
Hoả Kiếp bùng nổ dữ dội trên thân Kiếm…
Hắn như một đệ tử của Viêm Hoả Tông, đường đường chính chính xông thẳng vào hỗn chiến…
Thời San San như hình với bóng theo sát phía sau, ẩn thân đến cực điểm.
Phát hiện một đệ tử Phương Yêu Cung cưỡi trên lưng Tứ Dực Yêu Bằng trốn chạy…
Lê Vĩ cười tà, một chiêu Bạo Uyên Trảm thô bạo trảm ra…
Luồng Hoả Viêm thiêu đốt càn khôn, hoà cùng kiếm khí hàng trăm trượng chém lên bầu trời.
“GÁY!”
Tứ Dực Yêu Bằng cảm nhận được nguy hiểm, điên cuồng vỗ cánh, tạo thành Cuồng Phong như vòi rồng bảo vệ chủ nhân.
Nhưng ngay khi Bạo Uyên Trảm vừa đến, từ trong nhát kiếm, một luồng ý chí vô hình, sát phạt tàn nhẫn ập đến, xuyên qua mọi thủ đoạn phòng ngự…
Bạo Tà Kiếm Ý!
Loại kiếm ý này xộc thẳng vào trong linh hồn, ý thức… tàn nhẫn nghiền nát tất cả.
PHỐC!
Ánh mắt Tứ Dực Yêu Bằng dại ra, thân thể như diều đứt dây rơi tự do xuống đất.
Bạo Tà Kiếm Ý vẫn chưa dừng lại, nó lạnh lùng oanh tạc vào linh hồn nữ đệ tử ngồi trên lưng chiến thú, biến nàng ta thành một người thực vật không hơn không kém.
Lần này có Hắc Bạch Song Linh hỗ trợ Lê Vĩ thu gặt linh hồn…
“Viêm Hoả Tông từ bao giờ có nhân vật cường đại như vậy?” Một đệ tử tinh anh của Kiếm Các đứng gần thấy vậy, kinh sợ nói:
“Kiếm Ý của ngươi rốt cuộc là gì? Ta ở Kiếm Các cũng chưa từng thấy qua.”
“Để ta dạy cho ngươi!” Lê Vĩ tươi cười, vung lên Bạo Uyên hướng về đối phương bổ xuống.
“Ngươi…” Đệ tử Kiếm Các kinh hồn táng đảm, vội vàng Ngự Kiếm Phi Hành bỏ chạy.
XOẸT!
Nhưng Vô Ảnh đã từ hư không chui ra, cắm thẳng vào thiên linh cái của hắn.
PHỐC!
Lại một tên trở thành oan hồn…
Lê Vĩ cười gằn, từ vòng ngoài xâm nhập hỗn chiến của các đệ tử năm đại thế lực…
Gặp ai trảm nấy, cướp đoạt linh hồn…
Với số lượng đệ tử giao đấu lên đến hàng vạn, rất khó để có thể phát hiện một kẻ ngoại lai đang trà trộn và hoá thành tử thần thu gặt sinh mệnh…
…
Trận chiến trên quảng trường càng lúc càng thảm liệt.
Tiếng binh khí va chạm gầm rú, tiếng gào thét của các đệ tử năm đại thế lực đan xen vào nhau tạo thành một khúc ca đẫm máu.
Lê Vĩ như một con cá trạch trong dòng nước đục, di chuyển linh hoạt giữa biển người hỗn loạn. Trong bộ y phục của đệ tử Viêm Hỏa Tông, hắn thoắt ẩn thoắt hiện.
Mỗi lần Bạo Uyên Kiếm trong tay vung lên, lại mang theo Hoả Kiếp ẩn chứa trong hình hài Viêm Hoả… phía sau có Thời San San yểm trợ, trái phải có Hắc Bạch Song Linh quan sát.
Nơi nào bọn hắn đi qua, sinh mệnh của đệ tử Phương Yêu Cung lẫn các thế lực còn lại lẳng lặng ngã xuống như lúa rạ gặp liềm sắc.
Linh hồn của bọn họ chưa kịp thoát ra khỏi xác đã bị kéo vào Diêm Vương Lệnh…
“Này! Huynh đệ Viêm Hỏa Tông bên kia, cẩn thận phía sau!” Một chấp sự của Kiếm Các hét lớn, vừa đánh lùi một chấp sự của Phương Yêu Cung vừa quay sang cảnh báo Lê Vĩ.
Lê Vĩ ngoảnh lại, nở một nụ cười cực kỳ “chân thành”, Bạo Uyên Kiếm trong tay vung ngang, một nhát Bạo Uyên Trảm ẩn chứa Bạo Tà Kiếm Ý thô bạo chém thẳng vào lồng ngực đối phương!
PHỐC!
Ánh mắt tên chấp sự Kiếm Các trợn ngược, tràn đầy vẻ bàng hoàng không thể tin nổi trước khi ngã gục, linh hồn lập tức bị Hỏa Ngục Xiềng Xích cuốn đi mất dạng.
“Đa tạ nhắc nhở.” Lê Vĩ cười thân mật.
Thời San San ẩn thân ngay bên cạnh hắn, không khỏi chép miệng cảm thán: “Ngươi đúng là rất tà. Nhưng mà… ta thích! Dọn sạch bọn chúng đi, cái lũ cặn bã này lúc trước truy sát ta gắt gao lắm!”
“Yên tâm, hôm nay quét càng nhiều càng sảng khoái.”
Lê Vĩ cười tà một tiếng, chợt… hắn đột nhiên dừng lại, ánh mắt ngước nhìn lên không trung.
Áp lực trên bầu trời lúc này đã dâng cao đến mức khiến cho cả dãy núi phía sau Phương Yêu Cung phải rung chuyển dữ dội.
BÙM! BÙM! BÙM!
Những tiếng nổ oanh thiên động địa liên tục vang lên.
Trên không trung, bốn luồng khí tức mênh mông như biển cả đang oanh kích vào một lớp màn chắn ngân sắc khổng lồ bao phủ toàn bộ Phương Yêu Cung.
Đó chính là Đại Trận Hộ Cung – phòng tuyến cuối cùng của Phương Yêu Cung.
Phía sau màn chắn, Phương Yêu Cung Chủ… Phương Lệ – đang đứng lơ lửng.
Tóc xõa tung bay, sắc mặt Phương Lệ trắng bệch nhưng ánh mắt lại ngập tràn vẻ dữ tợn và cuồng nộ. Xung quanh ả ta, đám Tiên Thú Biến Dị đang gầm rú, cơ thể chằng chịt vết thương, huyết tiên chảy xuống thành dòng.
Đối diện với ả là bốn vị Ất Tiên cường giả không hề thua kém…
Bốn đại cường giả mỗi người chiếm giữ một phương, tiên lực dâng trào như sóng thần, pháp bảo quang mang rực rỡ oanh tạc không ngừng.
“Phương Lệ! Ngươi đừng có kháng cự vô ích nữa!” Kiếm Các Các Chủ trầm giọng nói:
“Giao ra Ngọc Cấp Tài Nguyên, chúng ta chia đều!”
“Hừ! mơ tưởng viễn vong!” Phương Lệ nghiến răng trần nảy lửa, tay kết ấn pháp liên tục, phun ra một ngụm tinh huyết rơi lên Trận Pháp.
BÙM!
Màn chắn hộ cung bùng lên quang mang rực rỡ, hàng ngàn tia sét màu tím từ trong trận pháp phóng ra, đánh văng vô số Kiếm Khí và Tiên Kỹ của bốn đại cường giả.
“Dù Phương Yêu Cung ta hôm nay có diệt vong, ta cũng sẽ kéo theo ít nhất hai kẻ trong các ngươi chôn cùng!” Phương Lệ gào lên thảm thiết.
Dưới sự cố thủ điên cuồng của Phương Lệ và sức mạnh tàn dư của Đại Trận Hộ Cung, thế công của bốn đại cường giả rõ ràng đã bị khựng lại.
Tuy màn chắn đã xuất hiện những rãnh nứt như mạng nhện, nhưng năng lượng của tiên mạch bên dưới Phương Yêu Cung vẫn liên tục bơm vào, giúp Đại Trận trì hoãn thời gian suy sụp.
Cứ theo đà này, giao chiến sẽ tiếp tục kéo dài.
Một Ất Tiên cao cấp có được Chiến Thú và Đại Trận cùng địa thế tông môn yểm hộ, không dễ gì nằm xuống…
“Mất thời gian quá lâu…” Đứng ở bên dưới quảng trường, Lê Vĩ thu hồi ánh mắt…
“Thời San San, chơi thôi.” Lê Vĩ trầm giọng nói.
“Ngươi muốn làm gì?” Thời San San ngẩn ra.
“Đốt lửa thêm dầu, mở cửa đón cướp!”
Lê Vĩ hít một hơi sâu, mắt hắn đột nhiên lóe lên luồng quang mang hắc bạch kỳ dị.
Song Cực Trận Đồng!
Trong tầm mắt của Lê Vĩ, thế giới thực tại bắt đầu biến đổi. Bầu trời, quảng trường, đại điện… tất cả đều biến thành những đường nét năng lượng phức tạp.
Màn chắn Đại Trận Hộ Cung vốn đồ sộ rực rỡ, nay dưới sự soi chiếu của Song Cực Trận Đồng hiện rõ bản chất là vô số tuyến đường tiên lực hoà cùng Trận Văn đan xen nhau.
Năng lượng từ Tiên Mạch cuồn cuộn chảy từ lòng đất lên, tập trung chảy về năm vị trí then chốt.
Bốn vị trí Mắt Trận Phụ nằm ở bốn ngọn núi bao quanh. Nhưng luồng năng lượng cốt lõi nhất – Trận Tâm… lại không nằm ở chính điện, cũng không nằm ở nơi Phương Lệ đang đứng.
Lê Vĩ chấp nhận thiêu đốt Hồn Minh Chi Lực, gia tăng khả năng thấu thị…
Ánh mắt hắn xuyên qua tầng tầng lớp lớp kiến trúc, xuyên qua khói lửa mù mịt, dừng lại ở một góc khuất sâu trong hậu sơn của Phương Yêu Cung.
Nơi đó có một ngọn Cổ Thụ nghìn năm, bề ngoài trông hoàn toàn héo hắt, khô cằn như một cái cây chết bình thường. Nhưng bên trong thân cây rỗng ấy, một khối Trận Thạch màu huyết hồng đang xoay chuyển, phát ra những gợn sóng năng lượng nhịp nhàng điều phối toàn bộ Đại Trận!
“Tìm thấy rồi!” Khỏe môi Lê Vĩ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, bất chấp hồn phách đau kịch liệt, máu chảy ra nơi khoé mắt…
Sau lần này, e rằng Song Cực Trận Đồng sẽ phải nghỉ ngơi một thời gian.
“Trốn kỹ đấy!”
Tuy nhiên, Lê Vĩ không dại gì tự mình xông vào hậu sơn phá trận. Nơi đó tuy không có cao tầng trấn giữ nhưng lại được bao bọc bởi hàng loạt cạm bẫy và yêu thú canh giữ.
Hơn nữa nếu như ra tay, hắn sẽ trở thành mục tiêu của toàn trường.
Hắn thích mượn đao giết người hơn!
Lê Vĩ lấy ra vài tấm Bạo Âm Phù và Phù Quang Kính từ trong Nhẫn Trữ Vật của tên đệ tử Viêm Hỏa Tông vừa nằm xuống.
Hắn vận chuyển Viêm Hoả Tiên Công, mô phỏng hoàn hảo khí tức của đệ tử Viêm Hỏa Tông, sau đó rót tiên lực vào Phù Quang Kính.
BÙM!
Một luồng ánh sáng đỏ rực mang theo biểu tượng của Viêm Hỏa Tông đột nhiên bùng nổ từ tay Lê Vĩ, phóng thẳng lên bầu trời, đâm xuyên qua làn khói bụi và dừng lại ngay sát vị trí ngọn Cổ Thụ ở hậu sơn!
Tình cảnh này khiến sắc mặt Phương Lệ đại biến.
Chưa dừng lại ở đó, Lê Vĩ thì thầm vào Bạo Âm Phù, sau đó bóp nát nó.
ĐÙNG!
Bạo Âm Phù bắn thẳng lên không trung, phát ra giọng nói ầm vang như sấm động:
“Nơi vừa bị đánh dấu chính là Trận Tâm!”
Tiếng gào này vang vọng khắp bầu trời, lọt vào tai của tất cả mọi người có mặt tại chiến trường…
Trái ngược với sự hoảng loạn của Phương Lệ, bốn đại cường giả đang tấn công trận pháp lập tức lóe lên tia sáng rực rỡ trong mắt!
“Thử mới biết được…” Kiếm Các Các Chủ giương mắt nhìn về hướng luồng sáng đỏ như dấu ấn kia.
“Nếu đúng là Trận Tâm…” Kiếm Các Các Chủ cười lớn một tiếng đầy sảng khoái:
“Đệ tử Viêm Hỏa Tông này sẽ lập được đại công! Trở về ta nhất định sẽ bảo Viêm Hỏa Tông Chủ thưởng lớn cho ngươi!”
Viêm Hỏa Tông Chủ cũng ngơ ngác một chút, trong lòng tự hỏi tông môn mình từ bao giờ lại có một đệ tử tinh mắt đến thế? Nhưng lúc này không phải là lúc truy cứu!
“Phương Lệ! Mạng ngươi đã tận!”
Kiếm Các Các Chủ bước ra một bước, khoảng không dưới chân lão vỡ vụn. Thanh kiếm cổ xưa giắt sau lưng lão bỗng nhiên tuốt khỏi bao, phát ra tiếng reo hò xé rách màng nhĩ.
Xung quanh thân thể lão, hàng ngàn hàng vạn luồng kiếm khí vô hình ngưng tụ thành một cơn bão kiếm khổng lồ.
Bầu trời như bị rạch nát thành hàng trăm mảnh nhỏ.
Ngũ Tầng Kiếm Ý – Định Tiên Trảm!
Ý chí kiếm đạo tầng thứ năm bùng nổ hoàn toàn!
Nhất kiếm trảm, một kiếm này tung ra có thể chém đôi ngọn núi lớn, san bằng cả một vùng đại địa!
“Không! Đừng!” Phương Lệ gào lên thảm thiết, điều động toàn bộ lực lượng hộ cung về phía hậu sơn để phòng ngự.
Nhưng đã quá muộn!
Thanh tiên kiếm hóa thành một vệt sáng dài hàng trăm trượng, đâm xuyên qua không trung với tốc độ vượt qua mọi khái niệm thời gian.
OÀNH!
Kiếm ý đâm xuyên qua từng lớp Trận Văn đã yếu, trảm thẳng vào yếu điểm…
Cả ngọn cổ thụ nổ tung thành vô số mảnh vụn. Khối Trận Thạch màu huyết hồng ẩn giấu bên trong kêu lên một tiếng giòn tan, vỡ nát thành vô số bụi ánh sáng!
ẦM ẦM ẦM…
Trận Tâm bị phá, Đại Trận Hộ Cung của Phương Yêu Cung như một tấm gương khổng lồ bị nện một búa tàn nhẫn, nổ tung thành hàng triệu mảnh vỡ năng lượng rực rỡ, tan biến vào hư không!
Sóng chấn động từ Trận vỡ càn quét khắp núi rừng, đè nát hàng loạt kiến trúc xa hoa của Phương Yêu Cung thành tro bụi.
“Phụt!” Phương Lệ sắc mặt tái mét, một ngụm tiên huyết phun ra.
“Đại Trận đã phá! Mệnh lệnh của bốn đại thế lực… Giết sạch Phương Yêu Cung! Không để lại một mống!”
Viêm Hỏa Tông Chủ hú lên một tiếng tàn nhẫn, thân hình hóa thành một luồng Hỏa Cầu như thiên thạch lao thẳng xuống.
“Diệt sát Phương Yêu Cung! San bằng Cung Điện!”
Hàng vạn tu sĩ của bốn đại thế lực gào thét phấn khích, như một bầy sói đói tràn qua hàng rào vỡ, điên cuồng lao vào bên trong Phương Yêu Cung thực hiện một cuộc tàn sát triệt để!
Phương Yêu Cung… một Ất Cấp Thế Lực xưng hùng xưng bá một vùng – chính thức bị san bằng phòng tuyến, rơi vào thảm cảnh diệt vong!
Ở bên dưới, giữa khói bụi mịt mờ và tiếng gào thét thảm thiết của đệ tử Phương Yêu Cung khi bị tàn sát, Lê Vĩ đứng trên một đỉnh tháp vỡ, khóe miệng khó giấu nổi một nụ cười tà dị.
“Đúng là một màn trình diễn tuyệt vời.” Hắn khẽ thì thầm.
“Ta chỉ thúc đẩy tiến trình một chút thôi.” Lê Vĩ xoay xoay Bạo Uyên Kiếm trong tay, ánh mắt rực sáng nhìn về phía chiến trường tàn khốc phía trước:
“Bây giờ… bữa tiệc săn bắt linh hồn mới chính thức bắt đầu!”
Lê Vĩ không chần chừ một giây nào, tiếp tục lao vào giữa chiến trường.
Lúc này, cảnh tượng đã trở nên vô cùng hỗn loạn. Bốn đại thế lực săn sát đệ tử Phương Yêu Cung để cướp đoạt tài sản, đệ tử Phương Yêu Cung thì chống trả trong tuyệt vọng.
Máu chảy thành sông, thi thể chất đống như núi.
Nhưng đối với Lê Vĩ, đây chính là thiên đường!
Hắn hóa thân thành một bóng ma. Nhắm vào những đệ tử Phương Yêu Cung đang bị thương nặng hoặc những đệ tử của các thế lực còn lại đang mải mê hôi của, hắn tung ra những nhát chém chí mạng từ sau lưng!
XOẸT!
Một đệ tử Viêm Hoả Tông tu vi Chân Tiên Trung Kỳ vừa đánh ngã đối thủ, chưa kịp thở dốc đã bị một kiếm của Lê Vĩ chém làm đôi.
Hỏa Ngục Xiềng Xích kéo tuột linh hồn gào thét của tên đó vào Diêm Vương Lệnh.
“Khốn kiếp! Ngươi là đệ tử Viêm Hỏa Tông, sao lại đánh lén ta?!” Một đệ tử Kiếm Các đang lục soát Nhẫn Trữ Vật của người chết giận dữ quát lên khi thấy Lê Vĩ tiến lại gần.
“Ngươi nói nhiều quá.” Lê Vĩ lạnh lùng thốt lên.
Vô Ảnh từ dưới đất đâm ngược lên, xuyên thủng cằm con mồi, gạt phắt tiếng gào thét của hắn vào hư không.
Ngoài kia, Phương Lệ mất đi Đại Trận che chở, như hổ xuống đồng bằng bị chó khinh… sắc mặt trắng nhợt.
Một con Chiến Sủng đã hy sinh vì cứu ả…
“Tống Dụ!” Phương Lệ gầm lên như dã thú:
“Giao Ngọc Cấp Tài Nguyên cho bản cung!”
Tống Dụ lúc này cũng không khá hơn chút nào, thân thể đầy rẫy vết thương vì sự áp sát của đám Trưởng Lão đến từ các thế lực.
Ả rít lên một tiếng, lấy ra Tiên Hương Đan từ trong Nhẫn Trữ Vật.
Khoảnh khắc đó, hương thơm tràn lan khiến toàn trường rực sáng đôi mắt.
Bọn hắn hít thở không thông, tham lam đến điên cuồng…
“Quả nhiên là Ngọc Cấp tài nguyên!” Các vị Ất Tiên hít một ngụm lãnh khí:
“Rốt cuộc là Tiên Đan gì?”
Nhưng bất chấp ánh mắt khát cầu của tất cả, bất chấp mệnh lệnh của Phương Lệ.
Tống Dụ há miệng, muốn đem Tiên Hương Đan nuốt vào…
“AAA…” Phương Lệ nổi trận lôi đình:
“Tiện nhân!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
