Chương 359: HẮC ĐỘC CỐC PHẪN UẤT!

Chapter truyện / Chương 359: HẮC ĐỘC CỐC PHẪN UẤT!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 359: HẮC ĐỘC CỐC PHẪN UẤT! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 359: HẮC ĐỘC CỐC PHẪN UẤT! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Thiên Độc Sơn.

Vùng đất này vạn năm qua luôn chìm trong một bầu không khí u ám, tĩnh lặng và đầy độc khí.

Toàn bộ dãy núi nhấp nhô liên tiếp như những gai lưng của một con cự thú cổ đại đang nằm ngủ, bao phủ bởi lớp Độc Chướng mịt mờ màu tím hòa lẫn sắc xanh lục âm trầm.

Nơi đây là địa bàn của Hắc Độc Cốc… thế lực danh tiếng thối nát, bị vô số tu sĩ Lĩnh Tiên Giới căm ghét nhưng lại chẳng ai muốn dễ dàng đụng đến.

Trong từng hốc đá, khe núi hay trên những thân cây cổ thụ khô mục, vô số loài độc trùng, cự mãng, rết độc và bọ cạp biến dị nhúc nhích bò ngổn ngang.

Cỏ cây xung quanh trần trụi, thân cây biến dạng thành màu đen đúa vì ngấm độc qua hàng nghìn năm. Không khí sền sệt cái mùi thối rữa của xác thịt và mùi hăng nồng tột cùng của độc dược.

Sự u tĩnh hằng ngày của Thiên Độc Sơn đột ngột bị đập tan tành bởi vô số luồng xé gió chói tai.

Ầm! Ầm! Ầm!

Từ xa, bầu trời cuồn cuộn mây đen. Không, đó không phải mây trời tự nhiên, mà là hàng vạn tiên chu, chiến xa và tu sĩ tụ tập tạo thành một đại quân cuồng bạo!

Bốn đại thế lực… Bạch Gia, Toái Môn, Kiếm Các và Viêm Hỏa Tông hội tụ.

Hàng vạn tu sĩ mang sát khí ngút trời, uy áp dồn nén khiến cho tầng Độc Chướng dày đặc bên ngoài Thiên Độc Sơn phải cuộn sóng, liên tục tiêu tan và xé rách thành từng mảnh nhỏ.

Dẫn đầu đại quân là bốn vị đại cường giả cầm đầu Tứ Đại Thế Lực.

Viêm Hỏa Tông Chủ toàn thân bùng cháy xích hỏa cuồng bạo, râu tóc dựng ngược.

Kiếm Các Chủ đứng chắp tay trên ngọn cự kiếm, xung quanh rên rẩy hàng ngàn luồng kiếm khí sắc bén xé rách hư không.

Bạch Gia Chủ siết nắm tay, gương mặt phủ một lớp sương lạnh âm trầm.

Toái Môn Chủ biểu lộ lăng lệ, mang đến cảm giác nguy hiểm.

Xuất động toàn thể lực lượng, tổn thất hàng loạt đệ tử tinh anh, lại bị nẫng tay trên toàn bộ tích luỹ của Phương Yêu Cung, cơn giận cuồng nộ và sự tức bực vì ra về tay trắng đã hoàn toàn làm mờ đi lý trí của bọn hắn.

Bọn hắn cần một con dê tế thần, cần một nơi để trút giận và vơ vét bù đắp!

Và Hắc Độc Cốc chính là mục tiêu không thể hoàn hảo hơn.

“Tất cả đệ tử Tứ Đại Thế Lực, bao vây toàn bộ Thiên Độc Sơn! Một con muỗi cũng không được phóng thích ra ngoài!” Viêm Hỏa Tông Chủ gầm lên, tiếng vang như sấm dội rúng động hàng ngàn dặm núi rừng.

Xoạt! Xoạt! Xoạt!

Đại quân Tứ Đại Thế Lực lập tức tản ra như vỡ tổ, phân chia bốn hướng bao vây chặt chẽ Thiên Độc Sơn.

Sát khí ngập trời hòa cùng vô số bảo quang rực rỡ chiếu sáng cả một vùng không gian tăm tối.

Cùng lúc đó, sâu trong lòng Thiên Độc Sơn, Hắc Độc Cốc.

Trong đại điện âm u bằng đá đen, Cốc Chủ Hắc Độc Cốc — Ngũ Độc Lão Nhân đang ngồi xếp bằng trên một tọa đài làm từ xương cự thú.

Lão mang diện mạo như khô lâu, làn da xanh xám phủ đầy những hình xăm độc vật quái dị.

Lão đang bế quan luyện hóa một loại kịch độc mới thì đột ngột mở bừng mắt.

“Chuyện gì xảy ra?!” Ngũ Độc Lão Nhân biến sắc, đứng bật dậy.

Uy áp từ bên ngoài ép tới quá mức khủng bố, làm cho toàn bộ Hắc Độc Cốc rung chuyển dữ dội, các đệ tử đang luyện độc hay bế quan đồng loạt phun ra tiên huyết, kinh hoàng lao ra khỏi động phủ.

“Báo!”

Một Trưởng Lão hốt hoảng lao vào đại điện, ngã chổng gọng dưới chân Ngũ Độc Lão Nhân, giọng nói run rẩy đến tột cùng:

“Cốc Chủ! Không xong rồi! Tứ Đại Thế Lực… Viêm Hỏa Tông, Kiếm Các, Bạch Gia, Toái Môn… bọn chúng mang toàn bộ lực lượng đến bao vây Thiên Độc Sơn rồi!”

“Cái quỷ gì?” Ngũ Độc Lão Nhân suýt nữa lộn cổ khỏi tọa đài, mắt trợn ngược:

“Bọn chúng điên rồi sao?! Hắc Độc Cốc ta vạn năm nay nước sông không phạm nước giếng với bọn chúng, vừa rồi bọn chúng kéo quân đánh Phương Yêu Cung, Hắc Độc Cốc ta còn cố ý căn dặn đệ tử không tham gia vào để tránh hiềm khích! Bọn chúng ăn no rừng mỡ hay sao mà kéo đến đây?!”

“Tiểu nhân… tiểu nhân cũng không rõ! Bọn chúng đập phá Trận Pháp ngoại vi, vừa gầm thét đòi chúng ta giao ra cái gì mà Bảo Khố!” Trưởng lão mồ hôi hột chảy ròng ròng, mộng bức hoàn toàn.

Ngũ Độc Lão Nhân hít một hơi sâu, sắc mặt âm trầm đến cực điểm. Lão vẩy tay một cái, mang theo chục vị Trưởng Lão Ất Tiên và Cực Tiên trong cốc lao ra ngoài không trung.

Khi xuất hiện trên bầu trời, nhìn thấy đại quân đặc như kiến, sát khí đằng đằng bao phủ bốn phương tám hướng, tim Ngũ Độc Lão Nhân không khỏi nảy lên một cái.

Bốn vị Tông Chủ, Gia Chủ của Tứ Đại Thế Lực đều đứng đó, ánh mắt như muốn xé xác ăn thịt lão!

Ngũ Độc Lão Nhân cố gắng đè nén sự tức giận, chắp tay lên tiếng, giọng nói âm tà truyền rộng khắp không trung:

“Các vị! Chuyện này là có ý gì?! Hắc Độc Cốc chúng ta đâu có trêu chọc vào các ngươi, hôm nay Tứ Đại Thế Lực huy động toàn bộ đại quân ép sát Thiên Độc Sơn, là muốn tuyên chiến với lão phu sao?!”

“Tuyên chiến?” Toái Môn Chủ gào lên, âm thanh đầy lửa giận:

“Ngũ Độc Lão Cẩu! Ngươi còn giả ngu giả ngơ cái gì?! Lũ âm hiểm đê tiện các ngươi, thừa lúc Tứ Đại Thế Lực chúng ta huyết chiến với Phương Yêu Cung, nhân lúc lộn xộn hạ kịch độc sát hại đệ tử tinh anh của chúng ta, lại còn âm thầm cuỗm sạch Bảo Khố! Hôm nay nếu Hắc Độc Cốc không cho chúng ta một lời giải thích thỏa đáng, các ngươi chuẩn bị xóa tên khỏi Lĩnh Tiên Giới đi!”

Cốc Chủ nghe vậy ngẩn ngơ, toàn bộ Trưởng Lão Hắc Độc Cốc phía sau cũng ngơ ngác nhìn nhau.

Cái gì mà hạ độc đệ tử? Cái gì mà cuỗm sạch Bảo Khố Phương Yêu Cung?

“Toái Môn Chủ! Ngươi ngậm máu phun người!” Ngũ Độc Lão Nhân tức đến mức run rẩy cả người, chỉ tay mắng trả:

“Hắc Độc Cốc ta từ đầu đến cuối không hề cử một đệ tử nào tiến vào phạm vi Phương Yêu Cung! Chúng ta khoanh tay đứng nhìn các ngươi xâu xé Phương Yêu Cung, nào có nửa điểm can thiệp?! Đừng có lấy cái cớ hoang đường đó để vu khống chúng ta!”

“Vu khống? Haha! Ngươi nói chúng ta vu khống sao?!” Kiếm Các Chủ hừ lạnh một tiếng, vẫy tay một cái.

Xoạt! Xoạt! Xoạt!

Hàng loạt thi thể đệ tử Kiếm Các, Viêm Hỏa Tông, Bạch Gia bị ném thẳng về phía trước.

Những thi thể này toàn thân đen ngòm, da thịt hoại tử, xương cốt biến thành màu tím đen và bốc ra mùi hôi thối nồng nặc.

“Ngươi nhìn cho kỹ đi!” Kiếm Các Chủ gầm lên, sát khí bùng nổ:

“Kịch độc xâm nhập kinh mạch, ăn mòn tiên huyết, mục rửa xương cốt! ngoài Hắc Độc Cốc các ngươi ra, còn ai sở hữu thứ kịch độc tàn nhẫn và thủ đoạn đê hèn đến mức này?!”

Ngũ Độc Lão Nhân nheo mắt nhìn vết thương trên các thi thể… Lão vẫy tay hút lấy một luồng đen khí từ thi thể về phía mình, dùng tiên thức cẩn thận rà soát.

Sau khi kiểm tra xong, sắc mặt lão biến đổi liên tục, dốc sức phân trần:

“Bình tĩnh! Các vị hãy bình tĩnh nhìn lại! Đây quả thực là kịch độc, nhưng hoàn toàn không phải độc chất của Hắc Độc Cốc ta! Hắc Độc Cốc chúng ta tu luyện Độc Công chủ yếu dựa vào các loài Độc Vật phụ trợ.”

“Còn thứ độc này… độc tính cực kỳ quái dị, mang theo âm khí và tà khí vô cùng thâm sâu! Đây rõ ràng là thứ độc do người khác pha chế nhằm vu oan giá hoạ!”

“Bớt xàm ngôn đi!” Viêm Hỏa Tông Chủ ngắt lời, đôi mắt tràn ngập ngọn lửa hung quang:

“Độc chất Lĩnh Tiên Giới này có vô vàn chủng loại. Lũ các ngươi chuyên nghiên cứu độc đạo, chế ra một loại độc mới để che mắt thiên hạ thì có gì khó? Ngươi muốn phủi sạch trách nhiệm sao? Vậy ngươi giải thích thế nào về cái này?!”

Viêm Hỏa Tông Chủ giơ tay lên, một chiếc Nhẫn Trữ Vật màu xanh lục rực rỡ xuất hiện trên không trung, bên trên chạm khắc hoa văn rắn đuôi chuông đặc trưng rực rõ.

“Chiếc nhẫn này rơi ra từ chính kẻ thủ ác! Bên trong chiếc nhẫn còn chứa đầy Độc Phấn và Chướng Khí Đan đặc hữu của Hắc Độc Cốc các ngươi đấy!”

Nhìn thấy chiếc Nhẫn Trữ Vật màu xanh lục kia, đang đứng trong hàng ngũ Chấp Sự, ánh mắt Cổ Độc Ngạc đột nhiên co rút lại.

Lão nhận ra chiếc nhẫn đó! Đó là Nhẫn Trữ Vật trước đây của lão… sau khi bị trộm mất, lão đã phải đổi sang nhẫn khác.

“Chiếc nhẫn đó…” Cổ Độc Ngạc run rẩy, biết có che giấu cũng không được, lập tức chủ động bước ra, trầm giọng thanh minh:

“Oan uổng! Các vị đại nhân nghe ta nói! Chiếc nhẫn này vốn là của ta, nhưng nó đã bị nữ ả Thời Tặc trộm mất từ thời gian trước! Tứ Đại Thế Lực các ngươi không phải cũng từng bị con ả đó trộm và truy sát ả sao? thủ phạm gây ra mọi chuyện chắc chắn là ả rồi.”

“Haha! Hahaha!”

Một vị Chấp Sự của Bạch Gia nghe vậy thì cất tiếng cười khinh bỉ, mỉa mai:

“Ngươi bịa lý do cũng nên dùng cái đầu một chút! Thời Tặc?! Con ả đó tu vi chỉ mới là Chân Tiên! Trước đó bị truy sát đến mức chui lủi như chuột chạy qua đường! tu vi thấp như ả, làm sao có thể ở trước mặt các vị Ất Tiên giở trò quỷ?”

Có người từng vây công Thời San San tiếp lời, mặt mang sát khí đùng đùng: “Đúng vậy! nếu Thời Tặc có bản lĩnh lớn đến thế, lần trước sẽ không phải chúng ta truy sát à, mà là bị ả giết sạch rồi!”

“Ta…” Cổ Độc Ngạc họng nghẹn đắng, cạn lời hoàn toàn.

Đúng vậy! Nếu nói một kẻ Chân Tiên làm được những điều kinh thiên động địa đó ngay trước mắt hàng vạn tu sĩ và hàng chục đại cường giả, chính lão cũng đếch tin được…

Nhưng vấn đề là… Hắc Độc Cốc thực sự không làm!

“Cổ Cốc Chủ… chẳng lẽ thực sự là ả Thời Tặc kia?” Một Trưởng Lão Hắc Độc Cốc thì thào bên cạnh, mặt xám như tro.

“Ngu ngốc! Mông đít ngươi nghĩ cũng biết Chân Tiên làm sao nẫng tay trên Bảo Khố được!” Ngũ Độc Lão Nhân chửi đổng, trong lòng hoảng loạn…

Lão nhận ra Hắc Độc Cốc đã rơi vào một cái bẫy hoàn hảo do kẻ khác giăng ra!

Nhưng dù lão có giải thích thế nào, bằng chứng hiện trường… đều chỉ thẳng vào Hắc Độc Cốc.

Nhìn vẻ mặt điên cuồng và ánh mắt tham lam lộ rõ của Tứ Đại Thế Lực, Ngũ Độc Lão Nhân đột nhiên giật mình nhận ra tình hình thực tế.

Tứ Đại Thế Lực… thực chất chẳng quan tâm kẻ thủ ác thực sự là ai!

Bọn hắn đánh Phương Yêu Cung, tổn thất nặng nề, chết vô số đệ tử, đến cuối cùng lại ra về tay trắng.

Cục tức này bọn hắn nuốt không trôi! Bọn hắn cần một nơi để xả giận, cần một cái cớ chính đại để cướp phá một đại thế lực khác bù đắp lại tổn thất!

Và Hắc Độc Cốc, với vô số tích lũy vạn năm qua, lại như cá bị đưa lên thớt!

Dù Hắc Độc Cốc có bị oan hay không, manh mối tại hiện trường đã trao cho bọn hắn cái cớ hoàn hảo nhất!

“Các vị…” Ngũ Độc Lão Nhân nghiến răng, giọng nói dịu xuống, mang theo sự nhượng:

“Hắc Độc Cốc chúng ta quả thực bị kẻ khác hãm hại. Nhưng nếu Tứ Đại Thế Lực cảm thấy tổn thất nặng nề… Hắc Độc Cốc ta nguyện ý mở kho đền bù cho các vị một lượng Tiên Thạch và Tài Nguyên, coi như hợp tác hòa bình, để chúng ta cùng nhau truy tìm kẻ thủ ác thực sự! Mọi người thấy thế nào?!”

Đây đã là sự nhún nhường và chịu nhục lớn nhất trong lịch sử Hắc Độc Cốc.

Tuy nhiên, nghe thấy lời này, Viêm Hỏa Tông Chủ lại nở một nụ cười tàn nhẫn, ánh mắt tràn ngập tham lam:

“Đền bù một ít? Ngũ Độc Lão Cẩu, ngươi coi chúng ta là ăn xin sao?! Bốn đại thế lực chúng ta chết hàng ngàn đệ tử tinh anh, tổn thất nguyên khí nặng nề! Một ít tài nguyên của ngươi làm sao đủ đền bù?!”

Kiếm Các Chủ rút trường kiếm ra, tiếng kiếm ngâm vang vọng:

“Muốn hòa bình? Rất đơn giản! Mở toàn bộ Bảo Khố Hắc Độc Cốc, giao ra tám phần mười tích lũy vạn năm của các ngươi, để tránh một trận chiến.”

“Yêu cầu quá đáng! Các ngươi đừng có đè người quá đáng!” Toàn bộ Hắc Độc Cốc từ trên xuống dưới tức đến mức phun ra một ngụm máu đen, gào lên cuồng nộ:

“Tám phần tích lũy? Các ngươi rõ ràng là không muốn nói lý!”

“Thì sao chứ?!” Toái Môn Chủ cười lớn đầy man rợ:

“Chiến trường là nơi kẻ mạnh làm vua! Hôm nay chúng ta hợp lực, Hắc Độc Cốc ngươi có chắp cánh cũng khó thoát! Mọi người, không cần xàm ngôn với lũ tà tu này nữa! Đánh!”

“San bằng Hắc Độc Cốc!”

“Huỷ diệt!”

“Diệt cốc!”

Hàng vạn tu sĩ Tứ Đại Thế Lực gầm thét chấn động một phương. Sát khí tích tụ từ thất bại ở Phương Yêu Cung bùng nổ hoàn toàn, biến thành một trận sóng thần năng lượng tràn về phía Thiên Độc Sơn!

“Lũ súc sinh cậy mạnh hiếp yếu!” Ngũ Độc Lão Nhân mắt đỏ ngầu, gầm lên ngoan lệ:

“Tất cả đệ tử Hắc Độc Cốc nghe lệnh! Kích hoạt Ngũ Độc Sát Tiên Trận! Hôm nay dù Hắc Độc Cốc có diệt vong, cũng phải kéo theo phân nửa lũ đáng tởm này chôn cùng!”

Các vị Trưởng Lão quyết đoán, phất tay kết ấn.

BÙM! BÙM! BÙM!

Toàn bộ Thiên Độc Sơn rung chuyển dữ dội.

Từ lòng đất, hàng ngàn luồng hắc khí và tím chướng phun trào lên không trung, ngưng tụ thành một trận hình che kín cả bầu trời. Vô số độc trùng từ sâu trong hang đá bò ra, biến thành những đám mây đen kịt xông thẳng về phía đại quân Tứ Đại Thế Lực.

Trên đại trận, hình thành hư ảnh năm con vật tượng trưng cho Ngũ Độc khổng lồ lần lượt là Xà, Ngô Công, Thiềm Thừ, Tích Dịch và Thiên Hạt.

Chúng nó liên tục phun ra nuốt vào Độc Khí lan tràn khắp nơi như sương mù, có thể ăn mòn Tiên Lực, độc chết Chân Tiên trong một hơi thở.

“Phá trận!”

Viêm Hỏa Tông Chủ vung tay chưởng ra, một con Hỏa Long dài hàng trăm trượng bùng cháy dữ dội lao xuống, thiêu rụi hàng vạn độc trùng thành tro bụi…

Kiếm Các Chủ chém ra một kiếm dài vạn trượng, kiếm khí xé rách lớp Độc Chướng, bổ thẳng xuống ngọn núi chính Hắc Độc Cốc!

Các vị Ất Tiên, Cực Tiên lao thẳng lên phá trận… để Chân Tiên lùi về phía sau.

Đại chiến chính thức bùng nổ!

Mà đúng lúc này, trên một ngọn núi cao cách Thiên Độc Sơn vài chục dặm, nơi Độc Chướng không thể chạm tới.

Hư không khẽ dao động.

Một luồng gợn sóng lặng lẽ xuất hiện, sau đó một thân ảnh áo đen bước ra từ không gian rạn nứt.

Hắn khoác trên mình bộ dáng nhàn nhã, tay cầm một quả linh quả cắn một tiếng rắc giòn tan, nước quả ngọt lịm chảy tràn trong khoang miệng.

Không ai khác, chính là Lê Vĩ!

Lê Vĩ tựa lưng vào một mỏm đá nhô ra, phóng tầm mắt nhìn về phía Thiên Độc Sơn đang rực cháy trong lửa thù và chém giết.

Chẹp chẹp.

Lê Vĩ vừa ăn quả vừa tặc lưỡi đánh giá, khuôn mặt hiện lên một nụ cười tà mị đầy thỏa mãn, tán thưởng không thôi:

“Tốt! Đánh hay lắm! Rất có khí thế!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com