Chương 216: CỰC KHANG PHẢN KÍCH – NHA BẠCH NẰM XUỐNG!

Chapter truyện / Chương 216: CỰC KHANG PHẢN KÍCH – NHA BẠCH NẰM XUỐNG!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 216: CỰC KHANG PHẢN KÍCH – NHA BẠCH NẰM XUỐNG! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 216: CỰC KHANG PHẢN KÍCH – NHA BẠCH NẰM XUỐNG! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Mạch nước ngầm cuộn trào…

Bầu không khí tại Hãn Quốc ngày càng căng như dây đàn.

Tin tức Thái Tử Hãn Nguyên có khả năng đang ẩn thân trong lãnh thổ Hãn Quốc đã lan truyền khắp thiên hạ.

Miếng bánh Thượng Cổ Đế Quốc – Lân Thiên Quốc có sức hấp dẫn quá lớn.

Các phương thế lực, các đại quốc Tu Chân hàng đầu Thiên Nguyên nhìn chằm chằm nơi này như bầy sói đói.

Không những thế, ngay cả một số thế lực ở hải ngoại từ Đại Hằng Hải cũng đã đến…

Bất cứ một chút gió thổi cỏ lay nào, cũng sẽ kéo theo sóng ngầm mãnh liệt.

Mà ở trung tâm cơn bão, Hãn Đế lại càng trở nên nóng nảy và bất an, cấp thiết phục dụng Tiên Sinh Đan hơn bao giờ hết.

Hãn Càn Điện.

“ẦM!” Một chiếc bàn ngọc bị Hãn Đế đập nát.

“Phế vật!”

Thanh âm khàn khàn và dữ tợn vang vọng khắp đại điện.

Nha Liệt Hàn, Nha Bạch và Nha Âm Thu đứng ở bên cạnh, cúi thấp đầu, sắc mặt âm trầm.

Sau những sự kiện lần này, bọn hắn đã bị Hãn Đế nghi kỵ sâu sắc, thái độ cực kỳ khó chịu.

Mỗi một ánh mắt đều như muốn xuyên thủng linh hồn bọn hắn, sơ hở là dùng Quốc Vận trấn cho cả đám nằm rạp trên đất.

“Đã bảy ngày rồi, các ngươi vẫn không tìm thấy tung tích Cực Khang và Hãn Nguyên?” Hãn Đế nghiến răng:

“Trẫm nuôi các ngươi để làm gì?”

Không chỉ muốn tìm Cực Khang, Hãn Đế còn muốn dò tìm tung tích Thái Tử…

Bởi vì lực lượng trong tay của Hãn Nguyên, có thể trở thành trợ lực rất lớn cho Hãn Quốc ở thời điểm này.

Nhưng Hãn Nguyên từ đầu đến cuối như thần long thấy đầu không thấy đuôi, không lộ diện.

“Bệ hạ bớt giận.” Nha Liệt Hàn cúi đầu:

“Cực Khang vốn là Độ Kiếp Viên Mãn, lại từng nhiều năm lăn lộn khắp thiên hạ, kinh nghiệm cực kỳ lão luyện… muốn tìm được hắn trong thời gian ngắn là chuyện rất khó.”

“Vâng, Thái Tử có truyền thừa của Lân Thiên Quốc, hành tung càng khó lường.” Nha Bạch nói thêm.

“Hừ!” Hãn Đế lạnh lùng nhìn chằm chằm:

“Khó? Hay là các ngươi vốn không muốn tìm?”

Sắc mặt mấy người cứng đờ.

Nha Âm Thu vội vàng nói: “Bệ hạ minh giám, chúng thần tuyệt đối trung thành!”

“Trung thành?” Hãn Đế bật cười lạnh lẽo:

“Vậy tại sao Tiên Sinh Đan lại biến mất ngay trong tay các ngươi?”

Ba tên Tổng Quản cắn chặt răng, Hãn Đế tính cách ngày càng quái gỡ, gặp ai cũng nghi ngờ, lại thường đem việc đánh mất Tiên Sinh Đan ra tạo áp lực lên bọn hắn.

Chuyện này thật sự nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch.

“Phía Hoàng Hậu, không biết đã có tin tức gì rồi…” Nội tâm bọn hắn chỉ có thể chờ đợi.

Dù sao bên cạnh Cực Khang, vẫn còn hai gián điệp do Hoàng Hậu cài cắm…

Lúc này… một thân ảnh yểu điệu, tuyệt đại phong hoa từ ngoài điện chậm rãi bước vào.

Bộ cung trang màu hồng nhạt cao quý càng tôn lên khí chất thanh lãnh tuyệt mỹ của Hoàng Hậu.

“Bệ hạ hà tất nổi giận.” Nàng nhẹ giọng:

“Bổn cung vừa nhận được tin tức.”

Hãn Đế chú ý, Nha Liệt Hàn và Nha Âm Thu cũng ngẩng đầu.

“Cực Khang chuẩn bị mang theo Cực Tịnh rời khỏi lãnh thổ Hãn Quốc.” Hoàng Hậu nhàn nhạt nói:

“Bọn hắn muốn trở về Đại Hằng Hải.”

“Muốn chạy?” Hãn Đế sát ý ngút trời:

“Không dễ như vậy!”

Hoàng Hậu tiếp tục: “Quan trọng hơn là… Cực Khang vẫn còn giữ lại một viên Tiên Sinh Đan, dự định bồi dưỡng ra thêm một cường giả đỉnh cấp, xây dựng lại Cực Lạc Đảo!”

Lời này, rõ ràng là cố ý cho mấy tên Tổng Quản nghe thấy…

Quả nhiên, hô hấp bọn hắn dồn dập, ánh mắt đỏ lên như nhìn thấy cơ hội.

“Một viên Tiên Sinh Đan… hàng thật là đủ cho bệ hạ trị độc rồi!” Nha Âm Thu kiên quyết nói.

“Bệ hạ yên tâm, có chết chúng thần cũng sẽ mang Tiên Sinh Đan này về giao phó!” Nha Bạch phát thệ.

ẦM!

Long ỷ trực tiếp nứt ra, Hãn Đế đứng bật dậy, ánh mắt lão đỏ như máu, trầm giọng:

“Ở đâu?”

“Thông qua Vân Khôi và Cực Tịnh truyền tin, bổn cung có thể lần theo vị trí của chúng:

“Bất quá…”

“Bất quá cái gì?” Hãn Đế nghiêm mặt.

“Cực Khang cực kỳ đề phòng.” Nàng thở dài:

“Muốn bắt cóc Cực Tịnh như những lần trước, e rằng không thể nữa rồi, Cực Khang kè kè bên cạnh như giám sát Cực Tịnh vậy…”

Hãn Đế và mấy vị Tổng Quản gật đầu… đổi lại là bọn hắn là Cực Khang, cũng sẽ không để chuyện tương tự trước đó xảy ra.

“Chỉ còn một cách thôi!” Hoàng Hậu nhàn nhạt nói:

“Dốc hết toàn lực, cường thế bao vây tấn công, hơn nữa để tránh Tiên Sinh Đan bị trao đổi… nên bắt cả Cực Khang trở về!”

“Duyệt!” Hãn Đế nhìn Nha Âm Thu đám người, siết chặt nắm đấm:

“Các ngươi biết phải làm gì rồi đó!”

“Tuân mệnh!” Tam đại tổng quản rùng mình.

Tại một vùng núi hoang vu.
Cực Khang đang khoanh chân ngồi điều tức.

Cực Tịnh giả ngoan ngoãn đứng ở phía sau, cực kỳ dịu dàng và hiếu thuận.

Lê Vĩ nằm trên vách đá, biểu lộ ngông nghênh…

Hắn nhìn sang Cực Khang, lão già kia lúc này cũng đang âm thầm diễn kịch, biểu hiện bên ngoài cực kỳ tin tưởng Cực Tịnh giả.

Nhưng thực tế đã sớm tích tụ hận ý ngút trời…

“Nha Ảnh lần này ăn phải quả đắng, lão già này tuy rằng hơi ngây thơ.” Lê Vĩ âm thầm cười cợt:

“Nhưng chiến lực thì không phải để trưng cho đẹp.”

Ba ngày sau…

Một dòng sông lớn ở biên cảnh Hãn Quốc.

Cực Khang đứng trên không trung, Cực Tịnh giả đang ở bên cạnh lão.

“Qua con sông này là rời khỏi lãnh thổ Hãn Quốc rồi.” Cực Khang cảm khái.

“Chúc mừng sư thúc.” Cực Tịnh giả dịu dàng cười.

“Trời cao biển rộng, mặc ta bay lượn!” Lê Vĩ phối hợp, phóng khoáng cười to:

“Chờ ngày quay về, diệt sạch Hãn Cẩu!”

“Hé hé hé, các ngươi không có cơ hội đó!” Một tiếng cười trêu tức vang lên.

ẦM ẦM ẦM!

Không gian xung quanh nổ tung.

Từng luồng khí tức khủng bố bạo phát.

Hàng nghìn Nha Ảnh trong trang phục Thái Giám hiện thân, khí thế mênh mông, Âm Khí ngút trời, nhuộm đen chục vạn dặm.

Mà phía trước nhất, không ai khác là Tam Đại Tổng Quản của Nha Ảnh.

“Cực Khang, sau khi trộm long tráo phụng một cách xảo trá.” Nha Âm Thu lạnh lùng nhìn lão:

“Ngươi thật sự cho rằng mình có thể dễ dàng rời khỏi Hãn Quốc?”

“Lũ chó săn các ngươi còn dám xuất hiện?” Cực Khang ra vẻ bất ngờ, nhíu chặt chân mày.

Tam Tổng Quản phất tay, Âm Lực ngưng thành xiềng xích xông thẳng đến Cực Tịnh giả…

Hiển nhiên, vẫn là muốn dựa vào “con tin” này để dễ dàng đối phó Cực Khang hơn…

Tuy lần này Nha Ảnh đã xuất động toàn lực, nhưng nói thế nào đi chăng nữa… Cực Khang vẫn là Độ Kiếp đỉnh cấp, Nha Ảnh thà dùng thủ đoạn bẩn thỉu còn hơn quang minh chính đại.

“A!”

Cực Tịnh giả kinh hô, sắc mặt hoảng hốt…

“Nằm mơ!” Cực Khang gằn lên, hai tay phát động Vạn Trượng Sóng Thần chưởng đến.

“Cút về!” Nha Âm Thu và Nha Liệt Hàn phối hợp, cùng lúc xông lên.

“Âm Sát Đại Kiếp Chưởng!”

Hai người triệu hoán Lôi Kiếp, chuyển hoá thành Âm Lực vào lòng bàn tay, cùng lúc đẩy ra nghiền nát Vạn Trượng Sóng Thần do Cực Khang đẩy đến.

Cực Tịnh giả rơi vào tay Nha Bạch, bị hắn dùng Âm Lực siết chặt toàn thân.

“Thả nàng ra!” Cực Khang sát khí ngập trời, biểu lộ dữ tợn.

“Lão già này, ngươi dù có là Độ Kiếp đỉnh phong đi chăng nữa… trước toàn bộ lực lượng của Nha Ảnh, chắp cánh khó thoát!” Nha Âm Thu the thé quát lên:

“Đại Âm Khốn Thiên Lung!”

ROẸT ROẸT ROẸT…

Tất cả Nha Ảnh cường giả bạo phát tu vi, kẻ yếu nhất cũng là Luyện Hư Kỳ.

Bọn hắn kết thành trận hình, Âm Lực thông qua Thôn Âm Bảo Điển trở nên gắn kết, xông thẳng lên cửu tiêu, kết thành một cái lồng chim màu đen khổng lồ phong thiên toả địa, phong toả hoàn toàn không gian.

Hãn Đế đã nói đây là cơ hội cuối cùng để đoạt Tiên Sinh Đan, thế nên Nha Ảnh đã quyết tâm cao độ.

Dù phải trả cái giá nào đi chăng nữa, cũng phải bắt sống Cực Khang quay về…

Có như thế, không cần lo ngại Tiên Sinh Đan là thật hay giả nữa.

“Bệ hạ đã nghĩ ra một cách!” Nha Bạch rét lạnh nói:

“Dù không còn Tiên Sinh Đan thật, thì huyết nhục, linh hồn, cơ thể của Cực Khang cũng đã từng nuốt Tiên Sinh Đan… thôn phệ lão già này, nói không chừng có thể trị độc!”

“Điên rồi!” Cực Khang rùng mình:

“Hãn Đế phát điên rồi, hắn là bạo chúa!”

“Haha…” Nha Bạch cười lạnh:

“Đừng nói nhảm nữa, đem Tiên Sinh Đan giao ra đây!”

“Lão phu đã nói không còn!” Cực Khang sắc mặt khẽ biến.

“Đừng giả vờ.” Nha Âm Thu híp mắt: “Thông tin của chúng ta rất rõ ràng… ngươi vẫn còn một viên.”

Đồng tử Cực Khang co rút, quả nhiên đúng như Vân Khôi dự liệu…

“Làm sao các ngươi biết được?” Lão giả vờ tức giận đến run người.

“Bớt hỏi nhiều và nói nhảm!” Nha Bạch lạnh lẽo nói:

“Ngươi chỉ có một cơ hội cuối cùng, Tiên Sinh Đan hoặc mạng của cháu gái ngươi!”

“Bằng không…” Bàn tay mọc ra Âm Trảo, bóp chặt cổ Cực Tịnh giả.

“Đừng!” Cực Khang ngoài mặt đỏ bừng, gân mạch lồi hết cả lên.

Trong lòng lại cười lạnh.

Diễn đúng không?

Vậy thì diễn tới cùng.

Lê Vĩ âm thầm cảm thán, con moẹ nó… lão quái vật này đúng là rất biết cách nhập vai mà.

Nhân sinh như màn kịch, tất cả đều phải diễn…

“Được…” Cực Khang bất đắc dĩ thở dài, như làm ra quyết định cực kỳ khó khăn, cắn răng nói ra ba chữ:

“Lão phu giao!”

Tam đại Tổng Quản ánh mắt sáng rực.

“Các ngươi nếu dám lật lọng, lão phu dù tự bạo cũng phải kéo theo tất cả chôn cùng!” Cực Khang nghiến răng:

“Một tay giao người, một tay giao đồ!”

“Được!” Nha Bạch đáp ứng cực kỳ dứt khoát.

Hiển nhiên hắn cũng sợ Cực Khang chó cùng rứt giậu, bầu không khí căng thẳng đến cực hạn.

Cực Khang đã lấy ra một chiếc bình ngọc, bên trong có một viên thuốc màu đen bóng…

Nhẹ nhàng mở nắp, hương thơm mê người của dược hiệu cấp cao, chỉ hít một hơi đã khiến tinh thần phấn chấn, linh lực sục sôi…

“Tiên Sinh Đan!” Ánh mắt toàn trường sáng rực lên:

“Lão súc sinh này…” Nha Âm Thu thầm nghĩ:

“Chờ bổn toạ đạt được Tiên Sinh Đan, sẽ vây công ngươi đến chết… làm gì có chuyện thả đi như hai lần trước.”

“Thả người.” Cực Khang lạnh lùng nói, từng bước tiếp cận.

Nha Bạch cười nhạt: “Ngươi ném Tiên Sinh Đan sang đây trước.”

“Ngươi nghĩ lão phu ngu?” Cực Khang tối sầm mặt.

“Vậy thì cùng lúc.”

Hai bên nhìn chằm chằm nhau.

Sát khí dâng trào, rốt cuộc.

“Ba.”
“Hai.”
“Một!”

“XOẸT!” Cực Khang ném bình thuỷ tinh.

Mà Nha Bạch cũng đẩy Cực Tịnh giả ra ngoài.

Nha Âm Thu và Nha Liệt Hàn vội vàng xông đến, nhắm vào Tiên Sinh Đan.

Không ai phát hiện, trong mắt bọn hắn đều xuất hiện vẻ tham lam…

Rõ ràng, đã ấp ủ ý định riêng, dã tâm riêng.

Trung thành đến mấy cũng vì lợi ích…

Nhưng đứng trước một lợi ích còn hấp dẫn hơn, không ai chống được cám dỗ… nhất là đối với những Nha Ảnh đã sớm quen giẫm đạp lên nhau mà sinh tồn.

Nhưng cũng ngay khoảnh khắc đó.

Ánh mắt Cực Khang đột nhiên trở nên dữ tợn, thay vì tiếp nhận Cực Tịnh trở về như những lần trước…

ẦM!!!

Khí tức Độ Kiếp tối đỉnh, cực hạn dưới phàm nhân triệt để bạo phát.

Một hư ảnh Thuỷ Long khổng lồ sau lưng lão ngửa đầu gào thét, sóng thần ngập trời cuồn cuộn dâng cao, tạo thành một con rồng nước giương nanh múa vuốt.

“Cực Lạc Thuỷ Long Ba!”

Cực Khang dồn toàn lực, thi triển Vũ Kỹ trấn phái của Cực Lạc Đảo.

Đây là Vũ Kỹ Cửu Tinh Cực Phẩm!

Không hề giữ lại.

Không gian nổ tung từng mảng, Thuỷ Long thế không thể đỡ oanh tạc bát phương.

Thiên địa rung chuyển.

“Cái gì!?”

Nha Bạch biến sắc.

Hắn hoàn toàn không ngờ Cực Khang lại đột ngột ra tay, hơn nữa còn không chút cố kỵ gì đến an nguy của Cực Tịnh.

Điểm này khác biệt hoàn toàn so với lần trước…

Mọi thứ diễn ra thật sự là quá nhanh, dù là Tam Đại Tổng Quản cũng vô pháp đề phòng.

ẦM!

Đại chiêu ập xuống, Thuỷ Long tung hoành.

Hàng loạt Nha Ảnh ở khoảng cách gần bị nghiền nát tại chỗ, huyết tinh đầy trời.

“AAAAAA”

Tiếng kêu thảm vang vọng, Nha Bạch phun máu điên cuồng… thân thể mập mạp như đạn pháo bay ngược, hung hăng đụng vào lồng chim.

Trúng một đòn toàn lực của Cực Khang, Nha Bạch gần như mất nửa cái mạng…

Nhưng hắn dù sao cũng là Độ Kiếp cường giả cao cấp.

Vẫn chưa chết ngay.

“Cực Khang, ngươi dám?” Nha Liệt Hàn và Nha Âm Thu thịnh nộ gào lên.

Nhưng hai người lại không lao đến tấn công Cực Khang, trái lại lẫn nhau tranh đoạt Tiên Sinh Đan.

“Ngươi…” Nha Âm Thu biến sắc:

“Lão Nhị, ngươi để Tiên Sinh Đan cho ta, mau đi cứu Lão Tam!”

“Ngươi mạnh hơn, ngươi cứu Lão Tam trước đi!” Nha Liệt Hàn quát lại:

“Để ta giữ Tiên Sinh Đan!”

“Không thể, bệ hạ tin tưởng giao trọng trách cho ta rồi!” Nha Âm Thu lắc đầu kiên quyết.

“Cái rắm, ta cũng được bệ hạ tin dùng!” Nha Liệt Hàn bạo tẩu.

Hai người điên cuồng giằng co, tranh đoạt một bình Tiên Sinh Đan…

Trước đó Tiên Sinh Đan có tận bốn viên, bọn hắn đều không vội, vì nghĩ vẫn còn cơ hội đến lượt của mình.

Nhưng giờ đây đứng trước một viên Tiên Sinh Đan duy nhất, lòng tham đã không ức chế được.

Tất cả Nha Ảnh trở nên hoang mang, không ngờ ngay trong cuộc chiến, hai vị Tổng Quản quyền lực tối cao lại nội đấu như vậy.

“Các ngươi, hai tên cẩu nô tài này…” Nha Bạch suýt chút bất tỉnh khi thấy cảnh này, nội tâm lạnh buốt, chỉ có thể quay sang nhìn Cực Khang rít lên:

“Ngươi không quan tâm cháu gái, lão súc sinh lòng dạ tàn ác!”

Nhìn qua, chỉ thấy Cực Tịnh cũng bị dư ba của Thuỷ Long chấn cho tàn phế, như giấy vụn nằm ở bên cạnh, chưa rõ sống chết…

“Quan tâm cái rắm!” Cực Khang cười dữ tợn:

“Dùng hàng giả qua mặt lão phu? Các ngươi nghĩ ta ngu xuẩn mãi à?”

“Cái gì?” Toàn trường chấn động, Nha Bạch như bị sét đánh ngang tai.

Không thể nào!

Hoàng Hậu dùng Cực Tịnh giả hoàn mỹ như vậy, tại sao bị phát hiện?

Nha Bạch lạnh buốt sống lưng, chẳng trách lão già này bất chấp tất cả mà ra tay một kích, mình hoàn toàn không thể lường được.

“Mau cứu ta, lão già này đã biết chuyện, chắc chắn có chuẩn bị!” Hắn phản ứng rất nhanh, hướng hai tên Tổng Quản la lớn:

“Tiên Sinh Đan chắc chắn là giả, đừng tranh đoạt nữa!”

Nha Âm Thu và Nha Liệt Hàn giật mình, động não suy nghĩ…

Đáng tiếc, đã quá muộn.

Cực Khang bị Hãn Quốc chơi đùa suốt thời gian dài.

Lửa giận đã tích tụ đến cực hạn, lần này lão hoàn toàn phát tiết.

Nha Ảnh muốn giải quyết lão, còn lão thì muốn đại khai sát giới một phen.

Thuỷ Long rít gào, liên tục ngưng thực phía sau… bất chấp đại giá mà oanh tạc Vũ Kỹ mạnh nhất của Cực Lạc Đảo.

ẦM ẦM ẦM!!!

Từng chưởng liên tiếp giáng xuống.

Sóng thần bao phủ thiên địa, Thuỷ Long đồ sát bát phương…

Hàng trăm Nha Ảnh như diều đứt dây bay ngược… đỏ cả mặt sông.

Mà mục tiêu chính của Cực Khang, vẫn là kẻ yếu nhất trong Tam Đại Tổng Quản – Nha Bạch.

Ba tôn Thuỷ Long dưới sự thống ngự của lão, trấn thẳng xuống đầu hắn.

Nha Bạch hoảng sợ, mùi vị tử vong đến gần.

“Hãn Quốc sẽ không tha cho ngươi!” Nha Liệt Hàn và Nha Âm Thu cấp tốc lao đến.

“Lão phu cần các ngươi tha à?” Cực Khang cười điên cuồng, toàn lực diệt sát.

BÙM!

Tam Tổng Quản – Nha Bạch… tứ phân ngũ liệt, thê thảm không cách nào hình dung.

Nguyên Anh yếu ớt mang theo phần Linh Hồn còn sót lại, hoảng loạn lao ra khỏi cơ thể…

Thấy cảnh này, Lê Vĩ hưng phấn liếm môi:

“Hàng của ta!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com