Chương 222: BI KỊCH CỦA ĐẾ!

Chapter truyện / Chương 222: BI KỊCH CỦA ĐẾ!
Chapter Trước Chapter Sau

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 222: BI KỊCH CỦA ĐẾ! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 222: BI KỊCH CỦA ĐẾ! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Hãn Đế đa nghi, tâm tính bạo ngược đến mức vặn vẹo…

Nhưng khi rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể đặt niềm tin và hy vọng vào Tiên Sinh Đan, thứ còn lại duy nhất trong tay vào thời khắc này.

Đây là Tiên Sinh Đan được cướp từ Nhẫn Trữ Vật của Cực Khang khi lão ta không tình nguyện, được Lão Thái Y dùng tính mạng đảm bảo.

Ừng ực…

Đan dược tan trọng miệng, một mùi vị khác thường bắt đầu khuếch tán.

Có chút quen thuộc như những lần trước, nhưng càng nhiều hơn là cổ lực lượng cực mạnh bùng phát khắp toàn thân.

Toàn trường tĩnh lặng, biểu lộ từng người trở nên vô cùng thận trọng, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Hiện tại chỉ có hai kết quả có thể xảy ra.

Nếu Tiên Sinh Đan là thật, Hãn Đế được giải độc hoàn toàn, khi đó chiến lực tự thân của y đã là Độ Kiếp đỉnh phong cường giả, còn lại một lượng Quốc Vận, có được hai thuộc hạ Nha Lăng và Nha Diện trung thành.

Khi đó đừng nói là truyền thừa của Lân Thiên Đế Quốc còn sót lại, dù là thời kỳ đỉnh phong của Lân Thiên Đại Đế, thì Hãn Đế cũng không cần e ngại.

Ngược lại nếu Tiên Sinh Đan là giả, hôm nay sẽ là ngày Hãn Đế buộc phải nhường ngôi, sinh tử khó liệu.

“AAAAAAAA…”

Hãn Đế đột ngột ngửa đầu thét dài, tiếng thét như sấm.

Tiên Sinh Đan hoà tan, sắc mặt Hãn Đế mừng rỡ như điên dại.

Bởi vì khác biệt với hai lần trước, Tiên Sinh Đan hiện tại bành trướng một cổ dược tính khổng lồ, lan tràn khắp thể nội của hắn.

Cổ dược tính này mạnh đến mức tràn ra lỗ chân lông, khiến linh khí xung quanh hội tụ, làm vặn vẹo cả không gian… bất cứ ai cũng đều cảm nhận được.

“Bệ hạ thắng rồi!” Nha Lăng, Nha Diện mừng rỡ như điên.

Biểu lộ trên mặt Cực Khang hơi đổi, toàn bộ Hậu Cung hoảng sợ, các vị triều thần khiếp đảm…

RỐNG!

Khí Vận Kim Long ngửa đầu rống to, chấn động cửu thiên, sẵn sàng cho một màn huy hoàng của Hãn Đế, mở ra triều đại mới.

“HAHAHA!” Hãn Đế ngửa đầu cười to, hưng phấn tột đỉnh mà mắng chửi:

“Ác nữ, ngươi có thể biến mất, vĩnh viễn không được siêu sinh!”

Tiếng mắng này tràn ngập phẫn hận tột cùng, tràn ngập thù oán chồng chất…

Cả Hãn Quốc ngơ ngác, không biết Hãn Đế đang mắng ai, tại sao lại chất chứa sự oán hận sâu đậm như vậy?

Dược lực từ Tiên Sinh Đan lúc này đã lan khắp toàn thân của Hãn Đế, bắt đầu cường ngạnh xông thẳng vào linh hồn, tế bào, nội tạng, kinh mạch, xương cốt… không từ bỏ bất cứ ngách nào.

Hãn Đế giang rộng hai tay, thần sắc ngạo nghễ, chờ đón độc tính bị thanh trừng sạch sẽ.

Nhưng mà… ở khoảnh khắc tiếp theo, sắc mặt của hắn bỗng nhiên đại biến, hai mắt lồi ra, hoảng loạn tột đỉnh mà rú lên:

“Không, không… tuyệt không thể, tuyệt đối không thể nào, hoang đường!”

Tất cả ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.

Chỉ có duy nhất Hãn Đế là biết điều gì đang diễn biến trong cơ thể.

Nguồn dược tính dồi dào, nồng đậm của Tiên Sinh Đan sau khi hoà tan… chẳng những không bài trừ độc tố của Hãn Đế, mà trái lại… dược tính này như chất dinh dưỡng cho loại độc kia hấp thụ.

OÀNH!

Vẫn là sự hưng phấn, vẫn là sự điên cuồng…

Nhưng lần này, là đến từ độc trong cơ thể Hãn Đế.

Vốn là một sự giằng co giữa độc tính và Quốc Vận áp chế, nhưng Tiên Sinh Đan này lại chở thành một liều kích độc cực mạnh, một chất xúc tác giúp độc tính bạo phát.

Trong nháy mắt, độc tố mạnh hơn gấp mấy lần.

“PHỐC!”

Hãn Đế thổ huyết, toàn thân co rúm lại, tóc trắng bắt đầu rụng xuống, kinh mạch căng phồng lên, da thịt nổi cộm những đường gân độc tím tái ghê rợn…

Lỗ chân lông của hắn rỉ máu không ngừng.

Độc đang bành trường trong hồn, trong xương tuỷ, trong nội tạng, trong đan điền, trong từng giọt máu…

NGAO!

Quốc Vận Kim Long phẫn nộ tột đỉnh, nó lập tức dồn hết toàn lực lao thẳng vào cơ thể Hãn Đế, muốn giúp y thanh trừng kịch độc.

“CÚT!”

Nhưng đáp lại, từ trong thể nội của Hãn Đế vang lên một tiếng quát thanh lãnh như hàn băng.

XÈO XÈO XÈO…

Độc Lực cuồng bạo bốc lên như một làn khói trắng vờn quanh cơ thể Hãn Đế, xông thẳng lên thiên không, ngưng kết thành một con Hồ Điệp màu trắng…

Hồ Điệp này vừa xuất hiện, đã giương ra đôi cánh huyễn lệ nhưng đầy nguy hiểm của mình, ngưng tụ Độc Lực sánh ngang lực lượng của Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong, hung hăng đập thẳng vào Kim Long.

OÀNH!

Không gian kịch chấn, một nửa hoàng cung sụp đổ tiêu tùng… Kim Long như đạn pháo bị bắn ngược trở về.

“AAAAA… ác nữ, ngươi chết không được yên lành!” Hãn Đế rú lên quái dị, ôm đầu gào thét, thân thể nằm trên đất giật liên hồi.

“Hãn Hào! Đây là cái giá ngươi phải trả!” Thanh âm lạnh thấu xương khiến chúng sinh tê dại cả da đầu, gọi thẳng tên của Hãn Đế.

Một cảnh tượng khó tin diễn ra.

Từ trong thể nội của Hãn Đế, Độc Lực cuồn cuộn phóng thích… ngưng kết thành hư ảnh của một mỹ nhân tuyệt sắc không thể dùng từ ngữ phàm trần để hình dung.

Mái tóc màu lục chảy dài xuống tận eo, làn da trắng hơn tuyết bạch, đôi đồng tử như ngọc lục bảo sáng lấp lánh, bờ môi tím nhạt yêu dị vô cùng, thân thể uyển chuyển chẳng khác nào xà nữ, nơi cần thì nở nang quyến rữ căng đầy nhựa sống…

Đặc biệt là đôi chân dài thẳng tắp như có thể hút mọi ánh mắt.

Trên người nàng khoác một bộ váy lộng lẫy như hồ điệp, sau lưng mọc ra cánh bướm huyễn lệ…

“Đây là…” Đồng tử trong mắt Hoàng Hậu co lại.

Bản thân nàng đến từ Đại Hằng Hải, cũng đã từng nghe qua về việc năm đó Hãn Đế từng chạm vào một nữ nhân, sau đó bị Độc của nàng ta đeo bám, hành hạ đến mức sống dở chết dở qua vô số năm.

Nhưng lại không ngờ, nữ nhân đó lại hoá thành độc… ký sinh thẳng vào trong cơ thể của Hãn Đế.

“Ác nữ, ngươi rốt cuộc cũng lộ diện, ngươi rốt cuộc cũng chịu cút khỏi cơ thể trẫm!” Hãn Đế như phát điên, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm lục y nữ tử, gầm thét như lệ quỷ:

“Ngươi đeo bám vào toàn thân trẫm, hấp thụ tu vi của trẫm… trẫm tu đến đâu ngươi mạnh theo đến đó, khiến trẫm không thể thoát khỏi ngươi.”

“Ngươi ký sinh vào linh hồn trẫm, dung hợp vào linh hồn khiến trẫm không thể trao đổi thân xác khác!”

“Ngươi liên kết tính mạng với trẫm, làm Quốc Vận chỉ có thể áp chế và giam cầm mà không thể tiêu diệt ngươi!”

“Ngươi biến cơ thể trẫm thành vật chứa, ngươi là ác nữ, ngươi là ma quỷ!”

Hãn Đế lúc này như đã mất đi lý trí, liên tục chửi mắng, liên tục liệt kê tội trạng của lục y nữ tử…

Có thể thấy y căm hận nàng đến mức nào, dù là trong giấc mộng cũng muốn tiêu diệt, thanh trừng nàng bằng mọi giá.

“Hít!” Vô số người hít một ngụm lãnh khí, không dám tưởng tượng Hãn Đế đã phải trải qua những ngày tháng như thế nào.

Đây rốt cuộc là loại Độc gì? Lục y nữ tử rốt cuộc là ai? Vậy mà có thể khiến Hãn Đế thân tàn ma dại đến thế.

Chẳng trách Hãn Đế bất lực, chẳng trách Hãn Đế không thể động phòng, chẳng trách Hãn Đế phải sống khư khư tại Hãn Càn Điện, mượn Quốc Vận để duy trì sự sống…

Chẳng trách Hãn Đế trúng độc khi còn trẻ, nhưng càng già càng khổ… bởi vì Độc trong người hắn cũng sẽ mạnh theo thực lực của hắn.

“Khanh khách!” Lục y nữ tử nở nụ cười, tiếng cười câu hồn đoạt phách, đôi mắt long lanh như bảo thạch, mỉa mai nói:

“Hãn Hào… thời điểm ngươi còn là Thái Tử, ỷ vào thân phận và địa vị của mình, cùng một đám Nha Ảnh tại Đại Hằng Hải làm không biết bao nhiêu việc ác để thoả mãn thú tính, hại đời không biết bao nhiêu sinh linh vô tội.”

“Mỗi lần như thế đều xoá sạch dấu vết, Nha Ảnh là một lũ đáng ghê tởm, nhưng Hãn Quốc tạo ra Nha Ảnh còn đáng khinh bỉ hơn gấp vạn lần.”

“Tiếc là ngươi đụng phải ta, một người sở hữu Độc Thể đặc biệt… thời điểm ngươi muốn làm nhục ta, nào đâu biết rằng ta sẵn sàng hiến tế sinh mạng, trở thành một phần của ngươi, khiến ngươi cả một đời sống không bằng chết.”

“Câm miệng!” Hãn Đế quát lớn:

“Trẫm là Thái Tử, trẫm là chân mệnh thiên tử… tại thế giới mạnh được yếu thua này, trẫm không sai, chơi đùa một chút có là gì chứ hả?”

Đám đông trầm mặc không nói lời nào, ở bất cứ đâu… luôn có những kẻ ỷ vào thân phận, bối cảnh mà làm xằng làm bậy.

Nếu thực lực đủ mạnh, bối cảnh đủ khủng bố… sẽ chẳng ai dám làm gì ngươi.

Hãn Đế rõ ràng có đủ vốn liếng để tác oai tác quái.

Nhưng Tu Chân Giới biến số khôn lường, cơ duyên và hung hiểm luôn song hành, cũng sẽ có những tồn tại kỳ lạ mà ngươi không thể ngờ trước được.

Rõ ràng, Hãn Đế cũng không ngờ chỉ vì một lần đam mê mỹ sắc phải trả cái giá lớn đến vậy, bị Độc của nàng ký sinh vô số năm, trở thành một Hoàng Đế thống khổ và thê thảm…

“Chấp mê bất ngộ!” Lục y nữ tử hờ hững cười:

“Vậy ngươi có thể đi chết rồi!”

Nói xong, một tay nhẹ nhàng nâng lên…

“Trẫm không thua ngươi!” Hãn Đế gào lên:

“Trẫm thua kẻ đứng sau màn, kẻ đã giật dây và thao túng tất cả mọi chuyện, hắn rốt cuộc là ai?”

Hiển nhiên đến thời khắc này, bằng vào tâm trí của một bậc đế vương… Hãn Đế cũng nhận ra phía sau sự sụp đổ của mình là một bàn tay vô hình lặng lẽ thâu tóm mọi thứ.

Từ Hậu Cung nổi loạn, các quan tạo phản, Tiên Sinh Đan giả, Nha Ảnh thương vong, Quốc Vận suy yếu, cướp đoạt Quốc Vận… cho đến viên Tiên Sinh Đan cuối cùng chở thành chất kích độc, giúp cho lục y nữ tử phá kén thành bướm.

Người đáng nghi ngờ nhất chính là Hoàng Hậu.

Nhưng vào thời khắc cùng đường mạt lộ của Hãn Đế, nếu là Hoàng Hậu… nàng ta đã sớm đứng ra thừa nhận, không cần thiết phải che giấu nữa.

Hãn Đế nghĩ đến, từng lần mình dâng lên hy vọng rồi lại trở thành tuyệt vọng.

Giống như hắn cố gắng leo lên một bước, người kia lại tuỳ ý vung chân đạp xuống một cước…

Từng chút một, dễ dàng hoá giải tất cả con bài tẩy của Hãn Đế, đưa y xuống vực sâu vô tận.

Điều này chứng minh rằng, có một kẻ khác đứng ở sau màn…

Càng đáng sợ hơn chính là, kẻ đó từ đầu đến cuối… vẫn chưa từng lộ diện.

Các vị Quý Phi nghĩ đến kẻ bào chế ra loại bột hoá giải Mê Hồn Hương…

Cực Khang hoảng hốt, nghĩ đến kẻ đã tráo đổi Tiên Sinh Đan…

Tà Quỳnh sắc mặt kiêu hãnh.

Hoàng Hậu siết chặt nắm tay, nội tâm khẩn trương đến mức quên cả thừa cơ Hãn Đế suy yếu mà cướp đoạt Quốc Vận.

Bởi vì nàng biết kẻ đứng sau đó là ai.

Nam tử thần bí như bước ra từ địa ngục.

Đúng như Hãn Đế nói, hắn chưa từng lộ diện… nhưng lại nắm cả giang sơn trong lòng bàn tay.

Mà toàn bộ Hãn Quốc vào thời khắc này, không thể nghi ngờ đã là chiến lợi phẩm trong túi hắn.

Hoàng Hậu nếu dám cướp đoạt Quốc Vận vào lúc này, chẳng khác nào cướp chiến lợi phẩm.

Đừng quên Linh Hồn Bổn Nguyên của Như Y Phân Thân đang ở trong tay kẻ đó…

Mất đi Như Ý Phân Thân là tổn thất lớn, Hoàng Hậu sẽ không dại dột đối nghịch với nhân vật kinh khủng như thế.

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

“Mặc kệ vị đó là ai, hắn đã giúp ta phá kén thành bướm!” Lục y nữ tử nở nụ cười:

“Mà đương nhiên, ta sẽ không để hắn phải thất vọng.”

Nàng hướng tay về phía Hãn Đế, duỗi ra.

RỐNG!

Quốc Vận Kim Long nhận thấy bệ hạ gặp nguy hiểm, một lần nữa vùng dậy lao đến tấn công lục y nữ tử.

NGAO!

Nhưng Cực Khang không cho nó cơ hội, lão vung tay chưởng ra Huyết Long ngăn chặn trực diện.

ẦM ẦM ẦM…

Quốc Vận Kim Long vào lúc này, đã khó lòng chiến thắng Cực Khang… bởi vì lão vừa có Quốc Vận của Hãn Quốc, vừa có của Lân Thiên Quốc.

Hãn Đế rùng mình, da đầu tê dại, toàn thân từ trong ra ngoài bỗng nhiên ngứa ran…

Từ trong mạch máu, từ trong nội tạng, từ trong xương cốt, từ trong đan điền… vô số quả kén nhộng lít nha lít nhít đang bắt đầu tách ra.

“KHÔNG!” Hãn Đế tê dại cả linh hồn, sợ hãi và ghê tởm đến tột đỉnh, làn da xuất hiện từng cái lỗ nhỏ li ti, nhiều không đếm xuể.

Cảm giác như, có một bầy côn trùng đang nở ra trong chính cơ thể lão.

“AAAAAAA…” Hãn Đế gào thét đến tê tâm liệt phế:

“Hãy để trẫm chết bình thường, vị đứng sau màn… trẫm đã thua rồi, ngươi hãy cho trẫm chết thống khoái!

Đáng tiếc, từ đầu đến cuối không một thanh âm nào hồi đáp.

Kẻ thao túng mọi thứ lười gặp mặt Hãn Đế…

Hay có thể nói, hắn không cần lộ diện… vẫn khiến toàn trường lạnh cả sống lưng.

Hãn Đế cho đến lúc thua, lúc vẫn… vẫn không biết mình bại bởi ai.

Đây là thứ đáng sợ nhất, bất lực nhất…

XOẸT XOẸT XOẸT…

Rốt cuộc, hàng vạn quả kén nhộng trong người Hãn Đế nở rộ.

Cả đội quân tiểu hồ đồ diễm lệ, nguy hiểm tung cánh bay ra ngoài.

Chúng nó bay đến đâu, độc khí ăn mòn và tiêu huỷ đến đó.

Hãn Đế trải qua ác mộng thật thụ… chứng kiến đàn bướm bay ra, cơ thể của mình đang dần tiêu tán.

Máu thịt, nội tạng, xương cốt…

Mỗi lần như vậy, ý chí của hắn đều sụp đổ…

Cho đến cuối cùng, Hãn Đế vẫn còn lại Nguyên Anh, vẫn còn lại Linh Hồn…

Nhưng… ý thức đã biến mất, tâm cảnh đã bị ma diệt hoàn toàn.

Một Nguyên Anh và Linh Hồn trống rỗng, chẳng khác nào thực vật.

Có thể khiến một vị kiêu hùng đa nghi, tàn nhẫn, bạo ngược rơi vào trạng thái như vậy đến phút cuối đời.

Không ai dám thở mạnh, bao gồm cả Hoàng Hậu…

Màn kịch này… đã đến hồi kết!

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com