Chương 224: NHÂN VẬT ĐỨNG SAU!

Chapter truyện / Chương 224: NHÂN VẬT ĐỨNG SAU!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 224: NHÂN VẬT ĐỨNG SAU! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 224: NHÂN VẬT ĐỨNG SAU! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


“Là kẻ nào… khi dễ muội muội của bổn toạ?”

Thanh âm chất vấn lạnh lùng vang vọng khắp toàn trường.

Trước câu hỏi này, lại không một ai lên tiếng đáp trả…

Bởi vì đầu não của tất cả còn chưa kịp suy nghĩ, ý thức còn chưa kịp phản ứng trước những gì đang diễn ra.

Chỉ còn sự tĩnh lặng đến đáng sợ…

Mãi đến khi, vị Thiên Tà Giáo Chủ cao cao tại thượng kia chậm rãi hạ xuống, đứng ở bên cạnh Đại Công Chúa.

“Tỷ tỷ!” Tà Quỳnh như chim non nhí nhảy, nắm lấy tay của Tà Liễu cười hì hì.

“Chuyện này… chuyện này…” Cực Khang nhìn mà lắp ba lắp bắp, ánh mắt đục ngầu loé lên một tia hiểu ra.

Với mắt nhìn của một lão quái vật như ông ta, khi Tà Liễu và Tà Quỳnh ở cạnh nhau, không khó để nhìn thấy những đường nét tương đồng trên gương mặt.

Sự khác biệt lớn nhất có lẽ chỉ đến từ khí chất mà thôi.

Ngay cả một người luôn bình thản như Hoàng Hậu, cũng khó có thể tin tưởng, môi đỏ lẩm bẩm:

“Nha Ảnh ơi Nha Ảnh, các ngươi đúng là gan to bằng trời, ngay cả muội muội của Thiên Tà Giáo Chủ cũng dám bắt cóc.”

Liên tưởng đến mặt tối của Nha Ảnh, sự thật về độc tính trong người Hãn Đế đeo bám từ thời niên thiếu đến ngày nay… lại thêm Tà Liễu xuất hiện.

Chỉ cần có chút đầu óc, liền hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hãn Đế vì muốn thiên hạ nghĩ rằng mình cũng có thể sinh ra dòng dõi thiên tài, có thiên phú bất phàm… nên đã không ngần ngại phái Nha Ảnh bắt những đứa bé có tư chất xuất chúng.

Mà trong đó, Đại Công Chúa – Hãn Châu lại chính là muội muội của Thiên Tà Giáo Chủ.

“Moá, Hãn Đế khốn nạn… chết rồi còn đào lại cái hố lớn đến vậy.” Sắc mặt Hoành Đế tái mét.

Tại sao Hỗn Vực chỉ có ba thế lực đứng đầu… so với Thiên Nguyên hay Yêu Khư có tận năm, sáu thế lực mạnh mẽ thì kém hơn về số lượng, nhưng Thiên Nguyên và Yêu Khư chưa từng dám công chiếm Hỗn Vực?

Lý do rất đơn giản, ít hơn về số lượng… nhưng chất lượng thì chưa chắc.

Từ cổ chí kim, chiến lực của các đời Thiên Tà Giáo Chủ hay Tinh Vân Các Chủ đều thuộc dạng đỉnh cấp tại Man Di Chi Địa.

Mà ở thế hệ này, Giáo Chủ và Các Chủ lại là nhân vật kiệt xuất hơn các đời trước.

Trong hoàn cảnh đó, Thiên Nguyên hay Yêu Khư cũng không dám xâm phạm Hỗn Vực.

Hãn Đế thì hay rồi, trực tiếp bắt cóc muội muội của người ta…

Mặt ngoài thì để nàng làm Đại Công Chúa có thân phận và địa vị, nhưng mục đích thật sự chính là công cụ qua mặt thế nhân, thu gom Quốc Vận mà thôi.

Một Quốc Gia nếu không có đầy đủ hệ thống hoàng thất, một Hoàng Đế nếu không có hậu duệ bất phàm… Quốc Vận sẽ suy yếu.

Thế nên về tình hay về lý, Tà Liễu vì muội muội của mình ra mặt… không ai phản bác được.

“Hừ!” Đại Mông Khả Hãn lạnh lùng hừ một tiếng:

“Dù Tà Quỳnh là muội muội của Thiên Tà Giáo Chủ thì sao? Dựa vào đâu muốn độc chiếm Hãn Quốc?”

“Không sai!” Sát Linh Quốc Chủ nghiêm nghị gật đầu:

“Hãn Quốc thuộc địa bàn Thiên Nguyên, Hãn Đế tiêu tùng… cũng không đến lượt một thế lực đến từ Hỗn Vực nuốt gọn chiến lợi phẩm.”

“Các vị, tuy nói Thiên Tà Giáo Chủ rất mạnh… nhưng chúng ta liên thủ, không tin không thể đánh bại nàng!” Ngự Cổ Đế trầm giọng tán thành.

Thương Bảo Hoàng Đế đang muốn nói gì đó, một thanh âm mềm mại truyền vào trong tai:

“Phụ Hoàng rút đi, xin hãy tin tưởng nữ nhi… vị phía sau không phải người chúng ta nên chọc!”

Thương Bảo Hoàng Đế giật mình, đây là đại nữ nhi Thương Nhã truyền âm cho hắn.

Từ trước đến nay, Thương Nhã luôn là người được bồi dưỡng kế thừa vị trí người đứng đầu của Thương Bảo Quốc, nàng chẳng những có thiên phú hơn người, mà năng lực kinh doanh, linh mẫn thông tuệ cũng là thế gian hiếm thấy.

Thương Bảo Hoàng Đế rất tin tưởng nữ nhi này của mình, nên vô thức xem trọng lời nói của nàng.

“Phụ Hoàng lần này nhường nhịn rút đi, Thiên Tà Giáo chiếm được Hãn Quốc… ngày sau chúng ta chỉ cần hợp tác với Thiên Tà Giáo, lợi ích thu được chỉ hơn chứ không kém, đừng nóng vội nhất thời mà hỏng đại sự.” Giọng của Thương Nhã tiếp tục truyền đến:

“Thậm chí mở rộng kinh doanh đến Hỗn Vực!”

“Có đạo lý!” Ánh mắt Thương Bảo Hoàng Đế lấp loé, người kinh doanh và đầu tư… chú trọng nhìn xa trông rộng, sẽ không vì một chút tham lam mà hấp tấp.

Nghe đến đây, Thương Bảo Hoàng Đế liền chủ động hướng Tà Liễu mở miệng:

“Hoá ra Thiên Tà Giáo là thế lực đứng sau lật đổ Hãn Quốc, việc ai làm người đó hưởng… Thương Bảo Quốc sẽ không tiếp tục xen vào, cáo từ!”

Nói xong, Thương Bảo Hoàng Đế liền đạp không rời đi, vô cùng dứt khoát.

“Đồ nhát như chuột!” Đại Mông Khả Hãn biểu lộ khinh thường.

“Chẳng sao cả, hắn rút ta đỡ chia phần!” Hoành Đế cười gằn.

Mà lúc này, Sát Linh Công Chúa và Cổ Phương cũng đang truyền âm nhắc nhở Sát Linh Quốc Chủ và Ngự Cổ Đế:

“Kẻ đứng sau giật dây khiến Hãn Đế vạn kiếp bất phục rất đáng sợ, xin Phụ Hoàng cân nhắc từ bỏ đi!”

“Câm miệng!” Sát Linh Quốc Chủ cùng Ngự Cổ Đế bất mãn quát lại:

“Chuyện của trẫm, chưa đến lượt ngươi xen vào… lợi hại đến đâu cũng là Độ Kiếp, chẳng lẽ còn là Tiên sao?”

Nói xong, không do dự cắt đứt truyền âm với hai hậu bối.

Hiển nhiên, vị thế của Sát Linh Công Chúa và Cổ Phương không thể sánh bằng Thương Nhã trong lòng của Phụ Hoàng bọn hắn, lời nói không có sức nặng, không thể thuyết phục.

Hơn nữa Sát Linh Quốc Chủ và Ngự Cổ Đế bị cái lợi khổng lồ hấp dẫn…

Lân Thiên Đế Quốc và Hãn Quốc, hai đại quốc như hai cái bánh ngon ở trước mặt, ai sẽ nguyện ý bỏ qua chỉ vì lời nói của hậu bối?

Lão già Thương Bảo ngu xuẩn kia hèn nhát, không đồng nghĩa bọn hắn cũng giống như thế.

“Ta muốn huỷ diệt Hãn Quốc!” Lục y nữ tử im lặng từ đầu, lúc này thanh lãnh mở miệng:

“Hãn Quốc như một khối u ác tính, không cần thiết phải tồn tại!”

Hiển nhiên nàng rất chán ghét Hãn Quốc, rất khinh bỉ Nha Ảnh… muốn thừa cơ hội này nhổ tận gốc.

“Haha sảng khoái, liên thủ cùng chúng ta, làm thịt Hãn Quốc!” Đại Mông Khả Hãn thừa lúc lôi kéo đồng minh:

“Hãn Nguyên Thái Tử kia xuất thân từ Hãn Quốc cũng chẳng tốt lành gì, dẹp luôn Lân Thiên Quốc của hắn đi!”

Ánh mắt Hoành Đế đám người sáng lên, với chiến lực của lục y nữ tử… nếu có nàng hỗ trợ, dù là Tà Liễu cũng không còn đáng sợ.

“Sai rồi, kể từ ngày hôm nay… thế gian không còn Nha Ảnh hay Hãn Quốc nữa!” Tà Liễu nhàn nhạt nói:

“Chỉ có Tà Quốc của bổn toạ!”

Lời vừa nói ra, biểu lộ Hoành Đế kịch biến…

Ý đồ của Tà Liễu đã rất rõ ràng rồi.

Hãn Quốc không chỉ có quốc khố hay quốc vận đơn giản như vậy, nó còn có hàng tỷ tu sĩ, quốc thổ rộng lớn, giang sơn núi non…

Đối với bất cứ thế lực nào muốn tồn tại lâu dài, những thứ này mới quan trọng hơn cả.

Chỉ cần thâu tóm Hãn Quốc và biến thành Tà Quốc… Thiên Tà Giáo có thể danh chính ngôn thuận nhúng tay vào thế cục ở Thiên Nguyên, biến một phần Thiên Nguyên thành lãnh địa.

Mà con dân, tu sĩ tại Tà Quốc sẽ liên tục cung cấp nguồn máu mới, nguồn thiên tài dồi dào cho Thiên Tà Giáo.

Dã tâm, cực kỳ dã tâm.

Tham vọng, vô cùng tham vọng.

“Không có cửa đâu!” Sát Linh Quốc Chủ gầm lên:

“Thiên Nguyên và Hỗn Vực từ trước đến nay nước sông không phạm nước giếng, trẫm không cho phép Tà Trảo của ngươi duỗi vào!”

“Haha, không cho phép?” Tà Liễu hài hước cười:

“Ngươi đủ tư cách sao?”

“Dựa vào đâu ngươi muốn lập Tà Quốc là được?” Đại Mông Khả Hãn gằn giọng chất vấn.

“Dựa vào muội muội bổn toạ là Đại Công Chúa của Hãn Quốc, dựa vào Hãn Đế là do phu quân của bổn toạ âm thầm lật đổ.” Tà Liễu ngữ xuất kinh nhân.

“Cái gì? Phu quân?” Toàn trường ngơ ngác, cảm giác hoang đường tột đỉnh.

Thiên Tà Giáo Chủ – Tà Liễu… một trong ba nữ cường nhân của Hỗn Vực, mắt cao hơn đầu, chiến lực thông thiên, từ bao giờ thành gia lập thất mà có phu quân?

Hơn nữa phu quân của nàng còn là người lật đổ Hãn Quốc.

“Phu quân của bổn toạ tráo đổi Tiên Sinh Đan không để Hãn Đế trị thương, ly gián quan hệ giữa Hãn Đế và Nha Ảnh, vạch trần bộ mặt thật của Hãn Đế làm suy yếu Quốc Vận, một tay thao túng cả giang sơn như bàn cờ.” Tà Liễu kiêu hãnh nói:

“Sau tất cả… Hãn Quốc chính là chiến lợi phẩm của chàng, bổn toạ mới là người nên hỏi, dựa vào đâu phải chia phần cho các ngươi?”

“Không sai!” Tà Quỳnh thánh thót phụ hoạ:

“Cực Khang là do tỷ phu của ta cứu mạng, Tiên Sinh Đan kích độc cũng là của tỷ phu luyện chế.”

Lục y nữ tử ánh mắt lấp loé, nếu quả thật là như thế… vậy mình đã thiếu nợ ân tình của vị Thiên Tà Lang Quân kia rồi, không nên đối nghịch với Tà Liễu.

Chưa kể nếu như Tà Liễu loại bỏ Nha Ảnh, lật đổ Hãn Quốc và lập lại Tà Quốc… cũng không phải là không thể.

Chỉ cần thế gian không còn Nha Ảnh và Hãn Quốc đã đủ rồi.

Cực Khang sắc mặt bừng tỉnh, nhất thời hiểu ra rất nhiều thứ.

Tiên Sinh Đan vì sao lại bị đổi… không phải Nha Ảnh làm, không phải bản thân lão làm, vậy đương nhiên là do người thứ ba gây ra.

Không ngờ đó lại là phu quân của Thiên Tà Giáo Chủ, thật là một vị thần long thấy đầu không thấy đuôi, quá đáng kinh sợ.

“Hoang đường!”  Hoành Đế gầm lên phẫn nộ, giận dữ quát:

“Đó chỉ là lời một phía của các ngươi, lấy gì chứng minh?

Toàn trường âm thầm gật đầu, mọi thứ chỉ là lời của Tà Liễu… cũng chưa thể xác định hư thực.

“Chứng minh sao?” Tà Liễu hài hước cười, một tay nâng lên.

RỐNG!

Khoảnh khắc đó, Quốc Vận của Lân Thiên Quốc, một phần Quốc Vận của Hãn Quốc cùng lúc gầm lên, ầm ầm dung hợp giữa thiên không, hoá thành một tôn Tà Long bay đến vờn quanh thân thể Tà Liễu, bày tỏ sự trung thành.

Mà cảnh tượng khó tin tiếp theo diễn ra, Hãn Nguyên Thái Tử mang theo đại quân Cương Thi và nội tình của Lân Thiên Đế Quốc hạ xuống, bước đến trước mặt Tà Liễu, cung kính quỳ gối, cao giọng nói:

“Tham kiến Chủ Mẫu!”

“Hít!” Thiên hạ hít một ngụm khí lạnh, nội tâm run rẩy không ngừng.

Chân mệnh thiên tử, kẻ được Lân Thiên Quốc lựa chọn… Hãn Nguyên cũng thần phục?

Hơn nữa hắn gọi Tà Liễu là Chủ Mẫu.

Điều này chứng tỏ, phía sau thật sự có một vị Chủ Công!

Vị Chủ Công đó đã bố cục tất cả, bao gồm cả việc Hãn Nguyên và Lân Thiên Quốc xuất hiện ở đây.

Không thể nghi ngờ, những lời của Tà Liễu và Tà Quỳnh đã được chứng thực sau một màn như thế.

Một người từ đầu đến cuối chưa từng lộ diện, lại khiến kiêu hùng như Hãn Đế thê thảm vẫn lạc.

Không biết đó là thần thánh phương nào?

Lúc này, ngay cả Hoành Đế, Sát Linh Quốc Chủ hay Ngự Cổ Đế bắt đầu cảm thấy khiếp sợ…

Nhân vật không lộ mặt nhưng có thể biến thiên hạ giang sơn thành bàn cờ, khiến tất cả quân cờ trên đó rơi vào kết cục như mong muốn của hắn.

Một kẻ như thế, áp lực mà hắn tạo ra càng đáng sợ hơn Tà Liễu đang hiện thân.

Tà Quỳnh kiêu ngạo ngẩng cao đầu, Tà Liễu biểu lộ bình thản, đuôi mắt lại vô thức liếc xéo về phía Hoàng Hậu.

Hoàng Hậu hơi giật mình, vội vàng né tránh ánh mắt… cho rằng Tà Liễu muốn cảnh báo mình đừng gây sự.

Chỉ có Lê Vĩ đứng sau lưng Hoàng Hậu là âm thầm cười khổ, hắn biết Tà Liễu đây là đang ghen tuông đó nha, ai kêu từ đầu đến cuối mình chưa từng đến cạnh nàng, ngược lại ở phía sau Hoàng Hậu làm chi?

Tà Liễu quét mắt nhìn hắn chứ không phải nhìn Hoàng Hậu…

Bất quá Lê Vĩ cũng không định nhảy ra, hắn ưa thích ở trong bóng tối giả thần giả quỷ hơn.

Uy phong cứ để lão bà hưởng là đủ rồi.

Nghĩ đến đây, Lê Vĩ tiếp tục lặng lẽ thao túng Quốc Vận của Lân Thiên Quốc, dung hợp cùng lượng Quốc Vận Hãn Quốc mình có được, gia trì cho Tà Liễu.

Có Quốc Vận hộ thân, lại thêm Thiên Mệnh Cách – Trung Trinh Ma Nữ, chiến lực tăng mạnh khi ở gần phu quân, không cần thiết phải e ngại lấy một chiến nhiều.

Lục y nữ tử bước đến bên cạnh Tà Liễu, ung dung nhưng kiên định nói:

“Ta sẽ báo đáp ân tình của Thiên Tà Lang Quân!”

“Lão phu cũng thế!” Cực Khang chật vật đứng lên, bước đến phía bên cạnh còn lại của Tà Liễu.

“Không thể!” Nha Diện cùng Nha Lăng sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, kiên quyết nói:

“Hãn Quốc không thể diệt, Nha Ảnh không thể huỷ!”

Muốn diệt Nha Ảnh, việc đầu tiên chính là diệt hai cường giả còn sót lại của Nha Ảnh là bọn chúng.

Làm sao Nha Diện và Nha Lăng cho phép điều đó xảy ra?

Vốn bọn hắn muốn thần phục Hãn Nguyên để trọng lập Hãn Quốc, nhưng nếu Hãn Nguyên thần phục Tà Liễu, vậy đừng trách bọn hắn trở mặt vô tình.

“Không cần bày tỏ địch ý, loại thái giám đáng tởm như các ngươi chắc chắn phải diệt!” Tà Liễu lãnh đạm nói.

Sự kiên quyết của nàng càng khiến lục y nữ tử thán phục, cảm thấy quyết định ủng hộ Thiên Tà Giáo Chủ lập ra Tà Quốc không sai.

Tà Quốc sẽ là triều đại mới, huy hoàng hơn, tuy không phải một đại quốc chính nghĩa… nhưng tuyệt không bẩn thỉu và thối nát như Hãn Quốc.

Hoành Đế, Đại Mông Khả Hãn, Sát Linh Quốc Chủ, Ngự Cổ Đế bắt đầu cân nhắc chiến lực song phương.

Nha Lăng và Nha Diện vô tình lại đứng về phía bọn hắn chỉ để tự bảo vệ bản thân, hai tên này cũng là Độ Kiếp đỉnh cấp, không thể xem nhẹ.

“Bổn toạ đến tiếp quản cơ nghiệp do phu quân đánh xuống, cho các ngươi ba phút cút khỏi Tà Quốc!” Tà Liễu lười dong dài, đôi mắt sắc sảo đảo quanh từng vị Đế Quân, lãnh khốc tuyên bố:

“Kẻ ở lại, chết!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com