Chương 294: BINH HẠP CHỌN CHỦ!

Chapter truyện / Chương 294: BINH HẠP CHỌN CHỦ!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 294: BINH HẠP CHỌN CHỦ! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 294: BINH HẠP CHỌN CHỦ! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Tiếng nổ vang lên từ đan điền của Kiếm Mộng tựa như một tiếng sấm sét giữa trời quang, phá vỡ bầu không khí vốn dĩ đang tràn ngập sự căng thẳng và thất vọng của vạn binh hiện trường.

Một luồng sóng khí mang theo phong vị cổ xưa, tang thương kịch liệt từ dưới chân nàng lan tỏa ra ngoài, quét qua vạn dặm hư không.

ONG ONG ONG!

Hơn một vạn kiện Thai Khí đang lơ lửng trên bầu trời, vào khoảnh khắc bỗng nhiên run rẩy một cách bất thường.

“Chuyện gì đang xảy ra thế này?”

“Nhìn kìa! Kiếm Mộng tiểu thư làm sao vậy? khí tức của nàng lại đột ngột biến hóa lớn như thế?!”

Đám đông tu sĩ xung quanh nhao nhao biến sắc, hoảng hốt kêu lên. Hàn Liệt, Đao Lệ, hay Phá Không Thái Tử – Không Bách lúc này cũng trừng to mắt, gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Kiếm Mộng.

Ở khoảng cách gần chưa đầy ba thước, Lê Vĩ có thể cảm nhận rõ ràng nhất sự dị động này.

Thiên Mệnh Binh Hạp trong cơ thể Kiếm Mộng đang điên cuồng chấn động. Nắp hạp huyền bí không ngừng nảy lên, rầm rập reo hò, muốn phá thể ra ngoài để nuốt chửng thứ gì đó.

Thế nhưng, ngay khi luồng khí tức của Thiên Mệnh Binh Hạp chạm đến phạm vi phòng ngự vô hình quanh thân Lê Vĩ, chiếc hộp đồng cổ kia bỗng nhiên khựng lại một nhịp.

Nó cảm thấy khí tức cộng hưởng vô hình kia dường như vẫn còn thiếu một chút gì đó, chỉ kém một chút để nó hài lòng khai mở.

“Chẳng lẽ còn kém một chút sao? Ngươi cũng kén chọn quá rồi đó!” Kiếm Mộng càng cảm thụ rõ ràng hơn ai hết sự chần chừ này của Thiên Mệnh Binh Hạp.

Dường như nó đã tìm được Thai Khí mình cần, nhưng cảm thấy vẫn thiếu một chút… nó tham lam, nó đòi nhiều hơn thế.

Chính sự do dự và kiêu ngạo mơ hồ này của Thiên Mệnh Binh Hạp đã triệt để chọc giận hai tôn tồn tại trong thể nội Lê Vĩ.

Tàn Cơ và Khuyết Nữ cảm nhận sự chần chờ, đây chẳng khác nào khiêu khích và chê bai.

KENG!!! KENG!!!

Trong đan điền của Lê Vĩ, Thiên Tàn và Địa Khuyết vốn dĩ đang yên lặng, đồng loạt phát ra tiếng ngân vang động trời.

Đó không phải là tiếng ngân bình thường, mà là tiếng gầm thét đầy phẫn nộ của những vương giả bị khiêu khích!

Hư ảnh của hai vị Khí Linh tuyệt mỹ — Tàn Cơ quyến rũ lạnh lùng và Khuyết Nữ hắc ám u minh cùng lúc hiện thân.

Gương mặt của hai nàng tràn ngập băng sương cao ngạo, đồng thanh lên tiếng trong tâm trí Lê Vĩ, giọng nói mang theo sự lạnh lẽo thấu xương.

Các nàng có kiêu ngạo của riêng mình, có tự tôn và cái tôi của bản thân.

Lê Vĩ biết mình không thể áp chế…

Thà rằng hắn không chọn Thiên Mệnh Binh Hạp, cũng không cho nó cơ hội cảm thấy thiếu hụt từ hai kiện Thai Khí, bằng không…tôn nghiêm của chúng sẽ bị ảnh hưởng.

“Được rồi, nếu các nàng đã có hứng thú như vậy… thì cứ chơi một chút đi.”

Lê Vĩ trong lòng thầm nghĩ, khóe miệng khẽ cong lên thành một đường cong tà mị quen thuộc.

Hắn nhẹ nhàng buông lỏng tay eo của Công Tôn Thuyên, trao cho nàng một ánh mắt ra hiệu. Công Tôn Thuyên khẽ mỉm cười, lui lại nửa bước, nhàn nhã đứng xem nam nhân của mình biểu diễn.

“OÀNH!!!”

Lê Vĩ không còn áp chế nữa. Hắn đột ngột tiến lên một bước, áo choàng trên người tung bay phần phật dưới áp lực vô hình.

“Xuất cho ta!”

Một tiếng quát khẽ như sấm động cửu thiên.

Từ trong đan điền của Lê Vĩ, hai đạo hào quang một Âm một Dương đột ngột bắn ra ngoài.

Thiên Tàn mang theo luồng tàn khí bá đạo, hủy diệt, Địa Khuyết Kiếm mang theo hắc ám u minh, sắc bén khôn cùng.

Hai kiện binh khí vừa xuất hiện liền không hề tách rời, mà dưới sự điều khiển của Tàn Cơ và Khuyết Nữ, chúng nó điên cuồng xoay tròn vào nhau trong hư không.

Linh khí của thế giới dường như bị bóp méo vào khoảnh khắc này.

Trước ánh mắt chăm chú của Kiếm Mộng và toàn trường, Thiên Tàn và Địa Khuyết ầm ầm kết hợp.

Tàn Khuyết Nhận xuất thế!

Một luồng uy áp như bậc đế vương càn quét mà ra, chấn cho toàn bộ Thai Khí đồng cấp run lên sợ hãi.

Thai Khí có thể áp chế lẫn nhau nếu chênh lệch quá lớn.

Tàn Khuyết Nhận ở thời khắc này như vua của vạn binh.

Đến cả Huyết Hải Đao của Đao Lệ và Trọng Không Chuỳ của Không Bách cũng không ngoại lệ, chúng nó run rẩy dữ dội, ảm đạm vô quang, mất đi hoàn toàn khí thế.

“Cái… Cái gì?!”

“Đó là Thai Khí gì?! Tại sao áp lực của nó lại kinh khủng đến mức này?!”

Toàn trường một mảnh hoảng loạn, ánh mắt hoang mang xen lẫn kinh hãi nhìn chằm chằm vào thanh Tàn Khuyết Nhận giữa hư không.

Mà đối diện với Tàn Khuyết Nhận, Thiên Mệnh Binh Hạp trong cơ thể Kiếm Mộng lập tức phải gánh chịu luồng uy áp chính diện kinh thiên động địa này. Sự kiêu ngạo mơ hồ vừa rồi của chiếc hộp đồng cổ nháy mắt bị luồng khí tức vương giả của Tàn Khuyết Nhận chinh phục.

Không còn là vừa đủ, đây là viễn siêu nguyện cầu.

OÀNH!!!

Thiên Mệnh Binh Hạp bị khuất phục, Sự kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là một sự cuồng nhiệt, sùng bái và khao khát dâng trào không thể ức chế.

Chiếc hộp rốt cuộc không thể giữ nổi hình thể bên trong cơ thể nàng nữa, nó trực tiếp bứt phá ra ngoài, hóa thành một tòa bảo hạp ba tầng cao ba thước, bốn mặt hạp điên cuồng mở rộng, tản phát ra Linh Khí sắc bén tưởng như vô tận bên trong, hướng về phía Tàn Khuyết Nhận nghênh đón, cầu xin sự nhập hạp!

“Thiên Mệnh Binh Hạp thực sự mở ra rồi… Hơn nữa còn là hoàn toàn thần phục?!” Kiếm Mộng đứng sững sờ tại chỗ, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào Lê Vĩ, trong lòng dậy sóng.

Nàng không nghĩ đến, Thiên Mệnh Binh Hạp của mình sẽ có ngày hạ mình đến mức đó…

Sự xuất hiện của Tàn Khuyết Nhận và cảnh tượng Thiên Mệnh Binh Hạp của Kiếm Mộng tự động xuất thể cầu xin dung nạp đã khiến cho toàn bộ Kiếm Sơn Trang lâm vào một trạng thái tĩnh lặng đến quỷ dị.

Đại Trưởng Lão Kiếm Quần ở trên cao há hốc mồm, râu tóc run rẩy, lắp bắp không nói nên lời: “Binh… Binh Hạp của tiểu thư chọn chủ theo kiểu phục tùng tuyệt đối, Thai Khí kia rốt cuộc là thứ gì?”

Ở phía dưới, Đao Lệ và Không Bách sắc mặt vặn vẹo đến mức dữ tợn.

Bọn hắn nhìn kẻ khoác áo choàng đen, nhìn có vẻ vô cùng bình thường ở góc rìa quảng trường, lại có thể tùy ý triệu hoán ra một thanh quái nhận khiến vạn binh của bọn trở thành phế liệu, trực tiếp cướp đi hào quang lẽ ra phải thuộc về mình.

“Thằng khốn đó là ai?! Tại sao hắn lại sở hữu loại Thai Khí cường đại này?!” Không Bách nắm chặt nắm đấm, sát cơ trong mắt gần như hóa thành thực chất.

Đao Lệ cũng gầm nhẹ một tiếng, bàn tay nắm chặt chuôi Huyết Hải Đao, hận không thể lập tức xông lên băm vằn Lê Vĩ.

Thai Khí là căn cơ tối thượng của mỗi tu sĩ Huyền Binh Đại Lục, là tập hợp toàn bộ tu vi, đại diện cho chiến lực.

Đứng trước một Thai Khí có thể khuynh đảo toàn trường, chấn nhiếp bát phương như vậy… bất cứ ai cũng sẽ ghen ghét, thèm thuồng, tham lam, đố kỵ.

Nhất là những thiên tài hàng đầu đến từ các thế lực lớn như Không Bách hay Đao Lệ.

Giữa vạn chúng chú mục, Tàn Khuyết Nhận của Lê Vĩ khẽ ngân vang một tiếng ngạo nghễ, nó không vội nhập hạp… trái lại rất hưởng thụ dáng vẻ của Thiên Mệnh Kiếp Hạp.

Vừa rồi ngươi chê chúng ta còn thiếu một chút, hiện tại phải cầu xin đi!

Lê Vĩ vuốt cằm, hắn thả lỏng tinh thần, giao toàn quyền quyết định cho Thai Khí của mình.

Tàn Khuyết Nhận thích vào thì vào, không thì hắn cũng chẳng cưỡng cầu.

Đột ngột, dị biến phát sinh!

ẦM ẦM!!!

Bầu trời trên đỉnh Kiếm Sơn Trang bỗng nhiên sụp đổ một cách kịch liệt!

Một luồng khí tức hắc ám, tà ác và âm u tột cùng từ bốn phương tám hướng trỗi dậy…

“HÁ HÁ HÁ! Kiếm Phong lão nhi! Có nữ nhi bảo bối như vậy mà lại giấu chúng ta à? Thiên Mệnh Binh Hạp chỉ xứng với cường giả!”

Một giọng cười khàn khàn, chói tai tựa như tiếng xương cốt ma sát vào nhau đột ngột nổ vang giữa tầng không.

Kiếm Quần sắc mặt kịch biến, Kiếm Phong chính là tên của Trang Chủ Kiếm Sơn Trang, lại có kẻ dám gọi đích danh Trang Chủ, thực lực chắc chắn không đơn giản.

RĂNG RẮC…

Ngay sau đó, không gian trên chín tầng trời bị xé rách ra một khe nứt khổng lồ dài vạn trượng.

Từ trong khe nứt ấy, một luồng âm phong cuồn cuộn tuôn ra, hóa thành hàng ngạn vạn bộ lâu la cốt binh, mang theo tử khí ngập trời đè xuống.

Dẫn đầu đám cốt binh kia là một lão giả gầy gò như bộ xương khô di động, mặc trường bào bằng da người, đôi mắt thâm hoắm lóe lên ngọn lửa xanh lục quỷ dị.

Kẻ này vừa xuất hiện, áp lực Chiến Kiếp Cảnh Đỉnh Phong nháy mắt trấn động toàn bộ quảng trường!

“Cửu Cốt Môn Chủ — Cốt Ma?!” Kiếm Quần hoảng hốt thét lên:

“Ngươi tại sao lại dám mang quân xâm phạm Kiếm Sơn Trang chúng ta?!”

“Còn có bổn toạ!”

Chưa dừng lại ở đó, ở một hướng khác, mây đen đột ngột bị một luồng ánh sáng chói mắt rực rỡ xé toạc.

Khoảnh khắc ánh sáng này xuyên phá không gian, Công Tôn Thuyên vốn im lặng bất chợt nhướn mày, trong mắt đẹp hiện lên vẻ hứng thú.

Một chiếc chiến thuyền khổng lồ làm bằng Tinh Thần Kim Cang, mang theo cờ xí có bảy ngôi sao phản chiếu giữa ngân hà hiện ra, xé toạc kiếm khí mênh mông cuồn cuộn.

“Đó là Kim Cương Tinh Chu của Tinh Vũ Đế Quốc!” Đao Lệ, Không Bách đám người nhận ra, hãi hùng khiếp vía.

Không nghĩ đến, Cửu Cốt Môn và Tinh Vũ Đế Quốc đột ngột hàng lâm, đây chính là hai thế lực có nội tình vượt trên Kiếm Sơn Trang.

Trên mũi chiến thuyền, một nam tử mặc long bào tinh tú, khí thế tựa như thâm sơn, lạnh lùng nhìn xuống dưới.

Y chính là Tinh Vũ Đế, Chiến Kiếp Cảnh đỉnh phong.

Bên cạnh Tinh Vũ Đế là một thanh niên cẩm y ngọc thực, ngạo mạn tột cùng, hai mắt lóe lên tinh quang — kẻ này chính là Tinh Vũ Thái Tử!

“Mục tiêu của bọn hắn… là Kiếm Mộng và Thiên Mệnh Binh Hạp!” Lê Vĩ ánh mắt nháy mắt lạnh lùng xuống.

Nương theo dòng chảy của Vận, hắn có thể cảm thụ được mục đích của hai thế lực này…

Nghĩ cũng đúng, Thiên Mệnh Binh Hạp có thể cường hoá, tăng cấp Thai Khí ở bất cứ cấp độ nào.

Tinh Vũ Đế Quốc và Cửu Cốt Môn đều muốn có được nó, không phải điều gì khó hiểu.

“Cốt Ma! Tinh Vũ Đế! Các vị thật sự tưởng Kiếm Phong ta là quả hồng mềm?”

Thanh âm nghiêm nghị hoà cùng kiếm ý ngút trời đột ngột từ sâu trong Kiếm Sơn Trang bộc phát ra ngoài.

KENG!

Một đạo kiếm quang màu tím, mang theo hơi thở hủy diệt linh hồn của vạn vật lao vọt lên trời, trực tiếp chém tan một nửa luồng âm phong màu xám đen của Cửu Cốt Môn.

Giữa không trung, một nam tử trung niên tóc dài đơn bạc, ngũ quan tuấn mỹ, tay chấp một thanh trường kiếm quấn quanh bởi những tiếng khóc gào thảm thiết của linh hồn xuất hiện.

Thanh kiếm kia vừa hiện thân, vạn dặm sơn hà nháy mắt ngập tràn oan hồn gào khóc…

Danh Khí bảng hạng 12 — Phệ Hồn Kiếm, đã từng trảm diệt vô số kẻ thù để tiến vào Danh Khí Bảng.

Mà chủ nhân của nó không ai khác chính là trang chủ Kiếm Sơn Trang — Kiếm Phong, Chiến Kiếp Cảnh đỉnh cấp.
“Hắc hắc, Kiếm Phong lão nhi, nếu là ngày thường, bản môn chủ đương nhiên sẽ nể mặt thanh Phệ Hồn Kiếm này của ngươi vài phần. Thế nhưng hôm nay… vì Thiên Mệnh Binh Hạp, thứ lỗi nha!”

Cửu Cốt Môn Chủ – Cốt Ma cười quái dị một tiếng. Gã không hề sợ hãi, ngược lại bước ra một bước, bàn tay gầy gò như xương khô đột ngột vung lên.

“OÀNH!!!”

Linh lực toàn thân gã bạo phát, hóa thành một cái móng vuốt bằng xương trắng khổng lồ, trên bề mặt quấn quanh bởi vô số phù văn màu huyết sắc, mang theo lực lượng nghiền nát không gian, trực tiếp vỗ mạnh về phía Kiếm Phong.

Xếp hạng 6 trên Danh Khí Bảng – Toái Cốt Trảo!

“Chém cho ta!” Kiếm Phong ánh mắt lạnh lùng, Phệ Hồn Kiếm trong tay chém ra một đường kiếm khí u minh dài vạn trượng, đâm thẳng vào Toái Cốt Trảo.

ĐOÀNH!!!

Hai tôn cường giả cấp bậc đỉnh phong nhất Huyền Binh Đại Lục điên cuồng va chạm giữa không trung, tạo thành những luồng dư chấn khủng bố hủy thiên diệt địa.

Tiếng nổ liên miên bất tuyệt, không gian sụp đổ thành từng mảng lớn, trực tiếp cuốn hai người vào sâu trong tầng hư không hỗn loạn để đại chiến, khiến Kiếm Phong trong thời gian ngắn căn bản không thể rảnh tay quay lại bảo vệ sơn trang.

Toái Cốt Trảo xếp hạng cao hơn rất nhiều so với Phệ Hồn Kiếm, nhưng muốn trong thời gian ngắn phân ra thắng bại cũng không hề dễ dàng.

Cùng lúc đó, trên chiếc chiến thuyền, Tinh Vũ Đế cũng cười nhạt một tiếng, quay sang ra lệnh cho đại quân và đám cường giả dưới trướng:

“Kiếm Phong đã bị giữ chân. Toàn quân nghe lệnh, bằng mọi giá bắt sống Kiếm Mộng, đoạt lấy Thiên Mệnh Binh Hạp! Những kẻ khác kháng cự… giết!”

“Nguy rồi, đây là một đại âm mưu!” Kiếm Quần sắc mặt cực độ khó coi:

“Tinh Vũ Đế Quốc và Cửu Cốt Môn liên thủ từ bao giờ?”

“RÕ!!!”

Hàng vạn tu sĩ tinh nhuệ của Tinh Vũ Đế Quốc và Cửu Cốt Môn tựa như châu chấu vỡ tổ, điên cuồng từ trên trời lao xuống quảng trường Kiếm Sơn Trang.

Bọn hắn hiểu rằng, một khi muốn cướp Thiên Mệnh Binh Hạp… sẽ cùng Kiếm Sơn Trang kết đại thù không chết không thôi.

Nên hôm nay thừa lúc, diệt luôn thế lực này.

Từ trong sơn trang, hàng nghìn đạo kiếm khí reo vang, Kiếm Tu không thể khuất phục trước cường địch.

Các trưởng lão Kiếm Sơn Trang mang theo thành viên gia tộc, đệ tử xông lên đối chiến.

Dù cho trả giá bằng máu bằng hồn, cũng phải kéo theo kẻ địch chôn cùng.

Tôn nghiêm của Kiếm Tu, sống lưng thẳng tắp…

Tuyệt không cúi đầu!

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com