NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 293: THAI KHÍ KỲ LẠ! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Thoại âm của Đại Trưởng Lão Kiếm Quần vừa rơi xuống, toàn bộ sơn cốc vạn dặm quanh Kiếm Sơn Trang lập tức nổ tung thành một mảnh huyên náo kịch liệt.
“KENG KENG KENG!”
Từng đạo khí lực mạnh mẽ, cuồng bạo, hoặc nặng nề không ngừng từ trong cơ thể của hơn một vạn thiên tài tuấn kiệt bộc phát ra ngoài.
Không ai muốn chậm trễ, ai nấy đều đỏ mặt tía tai, vội vàng thi triển các loại thủ đoạn, đem kiện Thai Khí mà bản thân tự hào nhất triệu hoán ra ngoài, để chúng trôi lơ lửng trước mặt.
Trong nháy mắt, vòm trời trước sơn môn Kiếm Sơn Trang hóa thành một biển binh khí rực rỡ ngập trời!
Thanh mang, tử khí, hồng quang đan chéo vào nhau lóa cả mắt.
Nào là đao, thương, kiếm, kích, nào là linh chuỳ, chuỷ thủ, phi tiêu… đủ loại cấp bậc, đủ loại kiểu dáng, một số được Dị Thuộc Tính hợp căn cường đại.
“Ra!”
Hàn Liệt gầm nhẹ, thanh Trọng Kiếm to lớn như cánh cửa của hắn trôi lơ lửng trên không, tản phát ra từng luồng khí thế trầm trọng, chấn cho hư không xung quanh không ngừng nổ tung.
Kiếm này của hắn tên là Trọng Huyền, có thể điều khiển trọng lực, sức mạnh vượt trên một đại cảnh giới.
Hắn tự đắc nhìn quanh, hiển nhiên cực kỳ tự tin vào Thai Khí của mình.
“Ngu xuẩn vô tri!”
Đao Lệ khinh bỉ hừ một tiếng, vỗ mạnh vào lưng Đao Dực Mã, một thanh Huyết Hải Đao trường thốn từ trong mi tâm bắn ra.
Đao này vừa xuất, sát khí nồng đậm hóa thành hư ảnh một vùng biển máu thu nhỏ cuộn trào quanh thân đao, khí tức của nó khiến máu của tu sĩ xung quanh đình trệ, không thể lưu thông, vội vàng lãng tránh.
“Hừ, Hải Đao Tông cũng tạm, nhưng chưa đủ đâu!” Phá Không Thái Tử – Không Bách lạnh lùng cười nhạt.
Hắn vung tay lên, thanh Trọng Không Chuỳ trong suốt như pha lê đen rống lên một tiếng.
Chuỳ này vừa xuất hiện liền vững vàng trấn định một phương thiên địa, đem luồng sát khí từ Huyết Hải Đao của Đao Lệ đẩy lùi.
Lực lượng không gian vặn vẹo mờ mịt quấn quanh thân chuỳ, hiển lộ ra nội tình đỉnh cấp của Phá Không Đế Quốc.
Thậm chí, một số thiên kiêu không thích phô trương thanh thế lúc này cũng đã hiển lộ phong mang, Thai Khí của bọn hắn không có chút thua kém nào so với những thiên kiêu hàng đầu như Không Bách hay Đao Lệ.
Hơn một vạn kiện Thai Khí đua tiếng, binh minh vang dội chấn động càn khôn, tạo thành một tầng áp lực vô hình khiến mây mù trên cao cũng phải tan biến sạch sẽ.
Lê Vĩ và Công Tôn Thuyên ngồi trên một đỉnh núi, nhìn cảnh tượng hoành tráng này.
Thiên Tàn và Địa Khuyết trong khí hải của hắn lúc này cũng đang khẽ lay động, dường như cảm nhận được hơi thở của vô số binh khí đồng loại, có chút hăng hái muốn càn quét bát phương.
Thiên Tàn và Địa Khuyết hiện tại cũng là Bản Mệnh Thai Khí, chúng nó có được Siêu Nguyên Anh hậu thuẫn cung cấp lực lượng, càng là tập hợp những Dị Thuộc Tính cao cấp, có cả Khí Linh…
Chỉ riêng việc sở hữu Khí Linh như Tàn Cơ và Khuyết Nữ, quyền năng của Thiên Tàn và Địa Khuyết đủ để dương danh hiện trường.
Có thể nói, ngoại trừ những Danh Khí xếp hạng cao trên Danh Khí Bảng, hai kiện này của Lê Vĩ không ngán so tài với bất kỳ Thai Khí nào trong cùng thế hệ.
“Thế nào? Ngươi thật sự không có ý định đem hàng ra khoe một chút sao?” Công Tôn Thuyên bên cạnh, truyền âm trêu chọc:
“Biết đâu lại lọt vào mắt xanh của tiểu thư người ta thì sao?”
“Dẹp đi.” Lê Vĩ sờ sờ mũi, cười khan một tiếng:
“Có nhiều cách để kết minh với Kiếm Sơn Trang, không nhất thiết phải bán thân đâu…”
Hắn tà mị nhìn nàng, liếm nhẹ mép môi, vòng tay sang ôm eo Công Tôn Thuyên, khẽ véo một cái nhưng chẳng có chút mỡ thừa nào, xấu xa nói:
“Huống hồ tầm mắt của ta rất cao, chỉ cấp bậc như nàng trở lên mới khiến ta hứng thú.”
“Vô lại!” Công Tôn Thuyên kiều hừ một tiếng.
Lê Vĩ cười hắc hắc, tiểu mỹ nhân muốn trêu chọc ca? còn non nớt lắm.
Hắn dùng sức áp chế, không để Thiên Tàn và Địa Khuyết xông ra làm loạn.
KENG!!!
Đúng lúc vạn binh tề minh đến mức đỉnh điểm, một tiếng kiếm ngân trong trẻo, thánh khiết, ẩn chứa một luồng uy áp băng hàn tột độ đột ngột từ sâu trong nội viện Kiếm Sơn Trang vọng ra.
Tiếng kiếm ngân này không hề bá đạo, không hề hung tàn, nhưng nó vừa vang lên, hơn một vạn kiện Thai Khí đang điên cuồng bạo phát uy áp trên bầu trời bỗng nhiên đồng loạt run rẩy.
Huyết Hải Chiến Đao của Đao Lệ tắt ngúm sát khí, Trọng Không Chuỳ của Không Bách dừng lại vặn vẹo, vạn binh cúi đầu, giống như thần tử đang nghênh đón quân vương hạ phàm!
Mà linh hồn của tất cả tu sĩ đều chấn động, cảm nhận được nguy hiểm tột đỉnh.
Đây là Phệ Hồn Kiếm – Danh Khí xếp hạng 12 hiển uy.
Hiển nhiên kiện Danh Khí này rất cao ngạo, nó cảm ứng được Thai Khí tập trung ở bên ngoài nên cố tình ngân vang…
“Đến rồi!” Đại Trưởng Lão Kiếm Quần sắc mặt nghiêm một chút, khẽ khom người hướng về phía nội môn.
Dưới ánh mắt nóng bỏng, si ngốc của đông đảo nam nhân, từ trong làn sương mù kiếm khí mờ mịt của sơn trang, một dải lụa trắng dài tựa như cầu vồng bắc qua hư không xuất hiện.
Trên dải lụa trắng ấy, một bóng hình thướt tha, uyển chuyển bước đi nhẹ nhàng như một vị trích tiên đạp mây mà đến.
Nàng mặc một bộ cung trang màu tuyết trắng thêu những đường chỉ bạc hình lá liễu, vòng eo thon thả không đầy một nắm tay được thắt bằng một dải đai ngọc như mực xanh.
Mái tóc đen nhánh như thác nước đổ dài quá hông, chỉ dùng một thanh ngọc trâm đơn giản cài lại.
Đáng chú ý nhất chính là trên gương mặt nàng đeo một chiếc khăn lụa mỏng mơ hồ, che đi dung nhan từ sống mũi trở xuống, chỉ để lộ ra một vầng trán thanh tú như trăng sáng và một đôi mắt phượng trong veo, tĩnh lặng không một tia gợn sóng.
Khi nàng bước ra, một luồng khí chất đài trang, cao quý đến tột cùng, mang theo sự lạnh lùng cô tịch của kiếm tu đỉnh cấp tự nhiên tản phát ra ngoài.
Loại khí chất này không phải là loại mị hoặc tầm thường, mà là một sự cao quý từ trong xương tuỷ, thành khiến người ta nhìn vào chỉ thấy tự ti, không dám sinh ra nửa phần ý niệm bẩn thỉu.
Nàng chính là đại tiểu thư của Kiếm Sơn Trang — Kiếm Mộng!
“Sắc nước hương trời… quả nhiên là danh bất hư truyền!”
“Kiếm Mộng tiểu thư! Ôi ánh mắt của nàng, ta nguyện chết vì nàng!”
“Quả nhiên là mỹ nhân chỉ có trong mộng ảo, một chữ “Mộng” thật sự hợp với tên của nàng…”
Đám thanh niên xung quanh hô hấp dồn dập, hai mắt nhìn trừng trừng không chớp, hận không thể lập tức quỳ gối dưới váy lụa của nàng.
Ngay cả những nhân vật cao ngạo như Đao Lệ hay Không Bách, lúc này trong mắt cũng dâng lên một luồng chiếm hữu cuồng nhiệt chưa từng có.
Nữ tử như vậy, bối cảnh như vậy, mới xứng làm nữ nhân của bọn hắn!
Lê Vĩ đứng ở phía xa, nhìn thấy Kiếm Mộng xuất hiện, ánh mắt vốn dĩ tùy ý của hắn bỗng nhiên ngưng tụ lại một chút.
Bởi vì hắn phát hiện ra một điểm bất thường.
Vừa rồi Đại Trưởng Lão Kiếm Quần nói rằng sẽ để “Thai Khí của tiểu thư tự mình chọn lựa”, thế nhưng lúc này Kiếm Mộng lại đích thân xuất hiện, bước đi thẳng thắn, đôi mắt phượng khẽ đảo qua vạn binh xung quanh với vẻ vô cùng nghiêm túc, thậm chí có phần… lo lắng thầm kín.
“Ta sẽ đích thân chọn Thai Khí!” Quả nhiên, Kiếm Mộng chủ động mở miệng:
“Đây là đại sự liên quan hạnh phúc cả đời của ta, phải do ta chọn!”
“Như tiểu thư mong muốn!” Kiếm Quần cung kính nói, trong lòng hơi bất ngờ.
Với tính cách hướng nội, cô tịch của tiểu thư… lão không nghĩ nàng sẽ chủ động xuất hiện.
Nhưng như thế cũng tốt, Thai Khí trong cơ thể nàng, phải do nàng tự quyết.
Mà lúc này, Lê Vĩ đã âm thầm kích hoạt Thấu Mệnh Nhãn, nhìn về phía Kiếm Mộng.
Trước ánh nhìn chăm chú của hắn, hai khối bia đá màu đỏ sừng sững hiện ra.
Thiên Mệnh Cách – Nhất Tâm Nhị Dụng: có thiên phú phi phàm, cùng lúc phân tách tâm trí, tập trung thực hiện hai việc khác nhau mà không ảnh hưởng đến hiệu suất, thậm chí còn hiệu quả hơn… ví dụ như vừa Luyện Đan, vừa Luyện Khí… vừa luyện Đao pháp, vừa luyện Kiếm Pháp.
Thiên Mệnh Cách – Thiên Mệnh Binh Hạp: Trời sinh sở hữu Thai Khí có hình dạng Binh Hạp (hộp đựng binh khí), có khả năng chữa trị, tăng cấp, cường hoá sức mạnh của Thai Khí khác, mượn Thai Khí của đạo lữ cho bản thân sử dụng.
“Cái gì?! là Binh Hạp?! đây đâu phải Thai Khí?” Trong lòng Lê Vĩ chấn động mạnh, suýt chút nữa thì thất thanh tốt lên.
Hắn xem như hiểu ra lý do Kiếm Sơn Trang tổ chức “Luận Binh Kén Rể” lần này.
Bởi vì Kiếm Mộng sở hữu Thiên Mệnh Binh Hạp, nàng cần chọn một phu quân có Thai Khí hàng đầu để tận dụng ưu điểm của nó.
Bản thân Kiếm Mộng không có Thai Khí dạng Vũ Khí, buộc phải tìm đạo lữ song tu.
Làm như thế, nàng mới có thể chiến đấu một cách mạnh nhất…
“Hóa ra là vậy…” Lê Vĩ vuốt cằm, đem những gì mình thấy được nói cho Công Tôn Thuyên.
“Ồ? Còn có thiên phú như vậy? thật mở mang tầm mắt!” Công Tôn Thuyên cũng hứng thú, đồng thời nhận ra ưu thế của Thiên Mệnh Binh Hạp.
Đây là cả nam và nữ đều có lợi…
Đổi lại là Công Tôn Thuyên, nàng cũng sẽ tuyển ra Thai Khí xuất chúng nhất, như thế mới xứng với Thiên Mệnh Binh Hạp.
Có vẻ vì muốn giữ bí mật về Thiên Mệnh Binh Hạp nên Kiếm Mộng tự thân ra chọn, thay vì để nó bay lung tung.
“Thế nào? cân nhắc chưa? Động tâm chưa?” Công Tôn Thuyên nhìn hắn cười khẽ.
Nghe nàng nói, tâm tư của Lê Vĩ rục rịch…
Hắn vốn dĩ không muốn tham gia cái trò kén rể phiền phức này. Nhưng Thiên Mệnh Binh Hạp của Kiếm Mộng lại khiến hắn nhìn thấy một cơ hội để nâng cao thực lực của bản thân và thế lực sau này…
Nếu như… Tàn Khuyết Nhận, Hồn Thai Khí sắp tới có thể nhập vào Thiên Mệnh Binh Hạp của Kiếm Mộng?
Dưới sự ôn dưỡng, rèn giũa ngày đêm của một tôn Thiên Mệnh Cách chuyên về đúc binh, sức mạnh của chúng chắc chắn sẽ tăng lên…
Khi gặp tổn hại, Binh Hạp cũng có thể chữa trị Thai Khí, phục hồi tự động mà không cần tốn nguyên liệu.
“Lợi ích lớn như vậy… có nên hy sinh mỹ sắc của ta không nhỉ?” Lê Vĩ sờ cằm, trong lòng nghiêm túc cân nhắc.
Tuy chưa thấy được mặt của Kiếm Mộng, cũng chưa có chút tình cảm nào đáng nói…
Nhưng Thiên Mệnh Binh Hạp thật sự hấp dẫn nha.
Lại thêm thiên phú của nàng, tuyển làm Tinh Vệ cho Tinh Nữ nhà mình cũng ổn áp…
“Nên chọn nàng!” Công Tôn Thuyên truyền âm:
“Cùng lắm ta cho nàng làm Tinh Vệ!”
“Vân Tương Lộ thì sao?” Lê Vĩ chớp mắt.
“Cho Lưu Xích Luyện!” Công Tôn Thuyên thoải mái:
“Thiên Mệnh Binh Hạp này tiềm lực quá lớn, giúp được cho Tinh Đấu, đừng nên bỏ qua.”
Trong khi Lê Vĩ còn đang suy tư, thì trên dải lụa trắng, Kiếm Mộng tiểu thư đã bắt đầu hành động.
Đôi mắt phượng của nàng thanh lãnh như băng, bước chân nhẹ nhàng di chuyển dọc theo đám đông.
Mỗi khi nàng đi qua một vị thiên tài, đều khiến bọn hắn tim đập thình thịch, chỉ hận không thể la lớn để nàng chọn mình.
“RỐNG!”
Nàng đi qua khu vực của Hàn Liệt, thanh Trọng Kiếm của gã reo lên kẽo kẹt đầy vẻ nịnh nọt, nhưng ánh mắt Kiếm Mộng không hề dừng lại dù chỉ một nhịp thở, trực tiếp lướt qua. Sắc mặt Hàn Liệt nháy mắt trắng bệch, tràn ngập vẻ thất vọng.
Tại sao chứ? Mình rõ ràng có Thể Chất đặc biệt, tăng sức chiến đấu của Thai Khí cơ mà?
Hắn đâu biết rằng, Thiên Mệnh Binh Hạp cũng có thể tăng cấp cho Thai Khí, hơn nữa còn đa dụng hơn… Kiếm Mộng đương nhiên không để vào trong mắt.
Tiếp theo, nàng tiến đến vị trí của Đao Lệ và Không Bách.
Huyết Hải Chiến Đao và Trọng Không Chuỳ đồng loạt bộc phát hồng mang ngập trời, uy áp cuồn cuộn như muốn chứng minh bản thân là kẻ mạnh nhất nơi này.
Đao Lệ ưỡn ngực, lộ ra nụ cười tự tin mười phần: “Kiếm Mộng tiểu thư, Huyết Hải Đao của bổn thiếu chủ chắc chắn sẽ không làm nàng thất vọng!”
Kiếm Mộng dừng bước lại trước mặt hai người khoảng ba nhịp thở.
Nàng nhìn chăm chằm vào hai kiện Thai Khí đỉnh cấp kia, trong mắt lóe lên một tia thất vọng sâu sắc thầm kín mà không ai nhận ra.
Vẫn chưa đủ… còn quá kém, không đủ tiêu chuẩn.
Nàng khẽ lắc đầu, nể mặt hai Cửu Tinh Thế Lực nên mở miệng, thanh âm trong trẻo:
“Hai vị đạo huynh Thai Khí rất mạnh, bối cảnh phi phàm… tiếc là, không hợp với tiểu nữ.”
Nói xong, nàng quay người tiếp tục bước đi, để lại Đao Lệ và Không Bách đứng như trời trồng, sắc mặt từ đỏ chuyển sang tím tái vì bị từ chối công khai trước mặt vạn người.
“Đáng chết! Đến cả Trọng Không Chuỳ của bổn thái tử cũng không lọt vào mắt nàng? Nàng rốt cuộc muốn tìm cái gì?!” Trong lòng Không Bách cuồng nộ gầm thét, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
Kiếm Mộng cứ như vậy tiếp tục bước đi dọc theo quảng trường vạn dặm. Thời gian dần trôi, sắc mặt của nàng dưới lớp khăn lụa dường như càng lúc càng thêm tái nhợt và lo lắng. Hàng vạn binh khí đã đi qua hơn một nửa, nhưng chiếc Binh Hạp trong thể nội của nàng vẫn im lìm như đá tảng, không hề phát ra một chút gợn sóng cộng hưởng nào.
Nó không chịu mở!
Thiên Mệnh Binh Hạp chỉ mở khi tìm thấy thứ nó cho rằng xứng tầm…
Đây cũng là một phần nguyên nhân nàng phải tìm đạo lữ.
“Chẳng lẽ… lần kén rể này, thật sự không có một kiện Thai Khí nào đủ tiềm năng vô hạn để gánh vác thiên phú khác người của ta?” Kiếm Mộng thầm than trong lòng, đôi mắt phượng có chút ảm đạm.
Nàng vô định di chuyển bước chân, vô tình hay cố ý đi về phía rìa ngoài cùng của quảng trường — nơi những tu sĩ có tu vi thấp hoặc bối cảnh yếu kém đang đứng tụ tập, và cũng là nơi… Lê Vĩ và Công Tôn Thuyên đang đứng khoác áo choàng ẩn nấp.
Chính vào khoảnh khắc Lê Vĩ còn đang do dự, mải mê suy nghĩ chưa kịp đưa ra quyết định cuối cùng…
ONG!
Một tiếng nổ như khai thiên bỗng nhiên từ sâu trong đan điền của Kiếm Mộng bộc phát ra ngoài!
KENG! KENG!
Thiên Tàn và Địa Khuyết vẫn chưa lộ diện, lại ngân lên cộng hưởng.
Cực kỳ quỷ dị!
Tàn Cơ và Khuyết Nữ cùng lúc lên tiếng:
“Có thứ… đang thách thức chúng ta!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
