NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 295: MIỂU SÁT THÁI TỬ! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Bầu không khí náo nhiệt của buổi kén rể nháy mắt biến thành một chiến trường đẫm máu, tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm vang lên khắp nơi.
Hơn một vạn thiên tài tham gia kén rể lúc này cũng hoảng loạn chạy trốn, không ai muốn bị cuốn vào cuộc chiến diệt môn của các thế lực Cửu Tinh Cực Phẩm.
Giữa chiến trường hỗn loạn tột độ ấy, Lê Vĩ vẫn đứng yên tại chỗ ở góc quảng trường… đối mặt với hắn là Kiếm Mộng.
Chỉ là lúc này, nàng cũng không có tâm trạng nhận Thai Khí từ phía Lê Vĩ… sắc mặt tuyệt mỹ tái nhợt, chưa hiểu vì sao Cửu Cốt Môn và Tinh Vũ Đế Quốc biết được bí mật về Thai Khí kỳ lạ của nàng.
Phải biết nàng cẩn thận đến mức tự mình đứng ra kén rể, chỉ ở thời khắc cuối cùng khi tìm thấy Tàn Khuyết Nhận, mới xuất động Thiên Mệnh Binh Hạp mà thôi.
Thế tại sao hai đại thế lực kia lại biết chuyện? hơn nữa còn liên thủ từ trước và xuất hiện đúng thời điểm như vậy?
Tuyệt đối không có sự trùng hợp.
Tuy nhiên dù lâm vào tình thế khó khăn, nhưng ý chí quật cường trong mắt Kiếm Mộng không hề tàn lụi.
Nàng triệu hoán một kiện Bát Tinh – Linh Mộng Kiếm, muốn chiến đấu vì thế lực của mình.
Linh Mộng Kiếm này không phải Thai Khí, nó chỉ là một kiện pháp bảo bình thường…
Nhưng người của Kiếm Sơn Trang không có khái niệm khuất phục dễ dàng.
Dù phải chết, Kiếm Mộng cũng không để Thiên Mệnh Binh Hạp trở thành công cụ trong tay người khác.
Lê Vĩ nhìn cảnh tượng hỗn chiến xung quanh, vuốt cằm cân nhắc: “Nếu ta bảo vệ Kiếm Sơn Trang và Thiên Mệnh Kiếm Hạp, chắc chắn phải kết thù cùng Cửu Cốt Môn và Tinh Vũ Đế Quốc.”
Mọi việc không thuận lợi như tưởng tượng nha…
Kết minh với phương này thì sẽ đối nghịch với phương khác.
Vì một Kiếm Sơn Trang, kết thù với Cửu Cốt Môn và Tinh Vũ Đế Quốc, chưa kể còn có Phá Không Đế Quốc, Hải Đao Tông các loại…
Lê Vĩ còn cân nhắc thiệt hơn, lại có kẻ trêu vào đầu hắn.
“VÚT!!!”
Từ trên chiếc chiến thuyền của Tinh Vũ Đế Quốc, một đạo tinh quang rực rỡ mang theo khí thế Hợp Nhất Cảnh Trung Kỳ đột ngột giáng xuống, vững vàng đáp ngay trước mặt Kiếm Mộng.
Kẻ tới chính là Tinh Vũ Thái Tử!
Gã cầm trong tay một thanh Tinh Thần Trường Thương lấp lánh ánh sao, gương mặt tràn ngập vẻ ngạo mạn và ham muốn cuồng nhiệt, nhìn Kiếm Mộng cười dài nói:
“Kiếm Mộng tiểu thư, theo bổn thái tử về Tinh Vũ Đế Quốc làm Thái Tử Phi đi! Thiên Mệnh Binh Hạp của nàng, chỉ có Tinh Thần Thai Khí của bổn quốc mới xứng đáng dung nạp!”
Nói xong, gã tiến lên một bước định ra tay bắt giữ nàng.
Kiếm Mộng sắc mặt lạnh lẽo như băng, nâng lên Linh Mộng Kiếm sẵn sàng nghênh chiến.
Thế nhưng, bước chân của Tinh Vũ Thái Tử bỗng nhiên khựng lại khi nhìn thấy Lê Vĩ đang đứng cách đó không xa, và đặc biệt là thanh Tàn Khuyết Nhận đang tản phát ra khí tức vương giả khiến cây Tinh Thần Trường Thương trong tay mình liên tục chấn động như bị khiêu khích.
Tinh Vũ Thái Tử ánh mắt nháy mắt trầm xuống, gắt gao nhìn chằm chằm Lê Vĩ.
Nhất là khi vừa rồi, cảnh tượng Thiên Mệnh Binh Hạp hướng Tàn Khuyết Nhận mở ra càng làm vị Thái Tử cao cao tại thượng này chướng mắt.
“Hừ, giả thần giả quỷ! Một con kiến hôi vô danh tiểu tốt, dựa vào một kiện tà binh quái dị mà muốn mơ tưởng đoạt Kiếm Mộng với ta sao?!”
Tinh Vũ Thái Tử chướng mắt gầm lên một tiếng đầy kiêu ngạo.
Căn bản không thèm hỏi han thân phận của Lê Vĩ, trong mắt gã, ngoại trừ thiên kiêu của các thế lực ngang hàng, những kẻ khác đều là rác rưởi có thể tùy ý giẫm đạp.
“Chết đi cho bổn thái tử! Đoạt lấy tà binh của ngươi, hiến tế cho Thai Khí của ta!”
ROẸT!
Không một chút do dự, Tinh Vũ Thái Tử vung mạnh Tinh Thần Trường Thương, khí lực bộc phát hoàn toàn, hóa thành một con Tinh Thần Đại Xà dài trăm trượng, mang theo sức mạnh xuyên thủng thiên quân vạn mã, tàn nhẫn và bá đạo hướng thẳng về phía mi tâm của Lê Vĩ mà đâm tới!
Một thương này trực tiếp tiến vào trạng thái Nhân Khí Hợp Nhất, cường hoá sức mạnh đến đỉnh phong.
Gã muốn một thương đóng đinh chết tươi Lê Vĩ, vừa để giải tỏa sự ghen tị, vừa để cướp đoạt thanh Tàn Khuyết Nhận kia!
Đã cảm nhận được các Dị Thuộc Tính từ trên Tàn Khuyết Nhận, không có ý định bỏ qua.
Lại để cho Kiếm Mộng nhìn thấy, đâu mới là nam nhân chân chính mà nàng nên phó thác.
Kiếm Mộng thấy cảnh này, đổi sắc quát lên: “Cẩn thận! Tránh ra!”
Nàng nhận ra dù Thai Khí của Lê Vĩ bất phàm, nhưng tu vi của hắn chỉ là Bản Mệnh Cảnh mà thôi.
Thai Khí cường đại đến đâu, cũng không thể xoá đi sự chênh lệch của mấy đại cảnh giới.
“Moá nó, là ngươi ép lão tử!” Lê Vĩ thấy cảnh này, trong lòng đậu đen rau muống.
Hắn còn đang do dự nên đứng về bên nào, không ngờ Thái Tử của Tinh Vũ Đế Quốc muốn làm thịt hắn.
Vậy chẳng lẽ còn nhẫn nhịn bỏ qua, hợp tác với chúng hay sao?
“Lão tử đành chọn Kiếm Sơn Trang!”
Lê Vĩ đứng nguyên tại chỗ, nhìn một thương sát khí lẫm liệt lao đến trước mặt, nụ cười tà mị trên khóe miệng hắn nháy mắt biến mất, thay vào đó là băng lãnh ngập trời.
KENG!
Tàn Khuyết Nhận rít lên trong tay.
Khoảnh khắc đó, quyền năng của Bản Mệnh Thai Khí được kích phát, cộng hưởng với toàn bộ nguồn sức mạnh của Lê Vĩ.
Bao gồm Thôn Linh Ma Thụ, Siêu Nguyên Anh, nhục thân, huyết mạch…
Âm Dương Chi Chủ, cường hoá Thai Khí âm dương.
Lê Vĩ chấp chưởng Tàn Khuyết, thô bạo gặt thẳng xuống…
ROẸT…
Càn khôn rung chuyển, âm dương như bị tách rời.
Một nhát chém cắt đôi lưỡng giới quét ra…
RĂNG RẮC…
Tinh Thần Trường Thương vừa lao đến liền bị rọc thẳng từ đầu thương đến chuôi thương, tách thành hai mảnh.
“PHỐC!”
Phản phệ từ Bản Mệnh Thai Khí khiến Tinh Vũ Thái Tử trực tiếp tàn phế, máu tươi cuồng phún, hai mắt lồi ra, miệng gầm như lệ quỷ:
“Làm sao có thể?”
“Tại sao không thể?” Lê Vĩ cười gằn, một Nhận quét ngang thêm một lần nữa.
Thủ cấp tung bay, thi thể không đầu của Tinh Vũ Thái Tử rơi bịch xuống đất.
“Chuyện này…” Kiếm Mộng đưa tay che miệng, thật sự không dám tin vào những gì đang xảy ra.
Toàn trường cũng ngơ ngác trước một luồng chém quá dữ dội của Tàn Khuyết Nhận.
Khoảnh khắc vừa rồi, toàn bộ Thai Khí đều run sợ…
Ngay cả Thai Khí của những Chiến Kiếp Cảnh cũng không ngoại lệ.
“Không thể nào…” Hàng loạt cường giả, cao tầng của Tinh Vũ Đế Quốc ngơ ngác trước sự thật tàn nhẫn đến quá nhanh.
Bất kể là Tổng Quản, Tướng Quân hay quân sĩ… đều chưa kịp hiểu vì sao Thái Tử nằm xuống trong tay một kẻ chỉ có tu vi Bản Mệnh Cảnh.
Đơn giản thôi… nếu Lê Vĩ chỉ là Bản Mệnh Cảnh, dù Tàn Khuyết Nhận cường đại đến mấy cũng không thể miểu sát Tinh Vũ Thái Tử.
Tiếc là… Bản Mệnh Cảnh chỉ là tu vi yếu nhất trong hệ thống tu luyện của hắn.
Đại Thừa Kỳ có thể sánh ngang Hợp Nhất Cảnh.
Bát Chuyển Hồn – Minh – Thể có thể sánh ngang Hợp Nhất Cảnh.
Sức mạnh từ Thôn Linh Ma Thụ và Siêu Nguyên Anh vô cùng khổng lồ, cộng hưởng cùng Âm Dương Chi Chủ cường hoá Tàn Khuyết Nhận.
Ở trong mắt Lê Vĩ, Tinh Vũ Thái Tử chỉ là tên tiểu bối, còn kém hơn đám người Ma Vô Thần, Kiếm Tuyệt Phàm hay Diêm Tịch Dao ở Âm Gian… làm gì đủ tư cách khiêu khích hắn?
Nhưng cảnh tượng đó rơi vào mắt Tinh Vũ Đế Quốc, lại là phẫn nộ, nhục nhã, căm hận ngút trời.
Thái Tử là đệ nhất thiên kiêu, tương lai có thể kế thừa ngôi vị Quốc Chủ… lại bị miểu sát như thế.
Trận chiến chưa kéo dài bao lâu, điều này chẳng khác nào một cái tát vào mặt một phương đế quốc, làm sĩ khí, chiến ý của bọn hắn tuột giảm không ngừng…
“Bất phàm!” Kiếm Mộng thốt lên hai chữ, mắt đẹp loé dị sắc, không hổ là Thai Khí do Thiên Mệnh Binh Hạp chọn trúng, có chút động tâm…
“Hahaha, hảo hảo hảo, cô gia của Kiếm Sơn Trang chúng ta thật mạnh, giết thật hay!” Đại Trưởng Lão Kiếm Quần đang giao thủ với Đại Tướng Quân của Tinh Vũ Đế Quốc ngửa đầu cười to.
Các trưởng lão khác cũng phá lên cười: “Cô gia thật sảng khoái, thật hợp khẩu vị chúng ta.”
“Moá, lão tử còn chưa đồng ý, các ngươi nhận thân sớm như vậy làm gì?” Lê Vĩ nâng lên ngón tay giữa:
“Đừng thấy ta đẹp trai mà ham mê sắc đẹp!”
“Phốc!” Công Tôn Thuyên nhịn không được cười khúc khích, tên nam nhân này lúc nào rồi còn thiếu đứng đắn như vậy.
Kiếm Mộng cũng cảm thấy hắn rất thú vị, chỉ hận không thể lột lớp áo choàng kia ra mà xem hình thù, cao thấp mập ốm gì cũng được…
“Báo thù cho Thái Tử!” Đại Tổng Quản của Tinh Vũ Đế Quốc – Vũ Nhiên gầm lên.
Hắn bạo phát tu vi Chiến Kiếp Cảnh Hậu Kỳ, xông thẳng đến Lê Vĩ…
KENG!
Ý niệm vừa động, trong tay Đại Tổng Quản triệu hoán Thai Khí là một kiện Tinh Sát Lôi Đao…
OÀNH!
Tinh Sát Lôi Đao nâng lên bầu trời, phóng ra Tinh Thần Lực Biến Dị là Lôi Đình Tinh Thần, cộng hưởng cùng Thiên Kiếp đánh xuống.
Vũ Nhiên cường hoá Bản Mệnh Thai Khí, lại hiệu triệu Thiên Kiếp, tận dụng Lôi Đình Tinh Thần…
Có thể nói là một cường giả thực thụ.
Hắn chấp Tinh Sát Lôi Đao, một đao hình thành cột sấm sáng bừng xé toạc bầu trời, trảm thẳng xuống đầu Lê Vĩ:
“Tinh Sát Kiếp Trảm – để mạng lại cho Thái Tử!”
“Cút ngay!” Thanh âm lạnh lẽo của Công Tôn Thuyên vang vọng càn khôn.
Nàng bước lên một bước, tay hướng thiên không…
Khoảnh khắc đó, Tinh Thần Lôi Đình của Vũ Nhiên trở nên ngoan ngoãn như đứa trẻ lên ba, thoát ly khỏi Tinh Sát Lôi Đao mà tiến vào tay của nàng.
Ở trước mặt Tinh Vân Các Chủ, chơi Tinh Thần Lực thì còn kém xa lắm…
Chưa dừng ở đó, từ trong bàn tay Công Tôn Thuyên… Hoả Diễm Tinh Thần, Nộ Sát Tinh Thần, Hàn Băng Tinh Thần…
Hàng chục loại Tinh Thần Lực biến dị khác xuất hiện, kết thành một cái Tinh Thần Ấn cường thế chưởng ra.
BÙM!
Không gian sụp đổ, Tinh Sát Kiếp Trảm bị Tinh Thần Ấn nện thành cặn bã.
PHỐC!
Huyết tinh phun trào, Vũ Nhiên lại bị Tinh Thần Ấn đập bay, xương cốt sụp đổ, hai mắt hãi hùng.
Hiện trường ngơ ngác, vạn phần không dám tin một trong những cường giả hàng đầu Tinh Vũ Đế Quốc, có tu vi Chiến Kiếp Cảnh Hậu Kỳ lại trọng thương ngay khi vừa va chạm.
“Tu vi Độ Kiếp Tối Đỉnh, đây không phải Khí Lực… mà là Linh Lực…” Một thanh âm uy nghiêm pha lẫn phẫn nộ vang lên:
“Tinh Vân Các Chủ – Công Tôn Thuyên, ngươi tại sao xen vào đại sự của Tinh Vũ Đế Quốc?”
Tiếng quát này đến từ nhân vật quyền lực nhất đang đứng trên Kim Cương Tinh Chu, chính là Tinh Vũ Đế.
Hắn không ngờ nhi tử của mình bị miểu sát, càng không ngờ Đại Tổng Quản – Vũ Nhiên bị đánh bay.
Nhưng tất cả diễn ra ngay trước mắt, và người có thể cường thế thi triển nhiều loại Tinh Thần Biến Dị như vậy… chỉ có thể là nữ cường nhân đến từ Man Di Chi Địa kia.
“Cái gì? Đó là Tinh Vân Các Chủ?” Kiếm Sơn Trang bừng tỉnh đại ngộ, ánh mắt từng người vốn tuyệt vọng nay nhìn thấy ánh sáng.
Tinh Vân Các Chủ ra tay vì cô gia của bọn hắn, càng chứng minh cô gia không chỉ có thực lực, mà thiên phú cũng rất bất phàm.
“Ra tay với nam nhân của bổn toạ, rồi lại hỏi vì sao bổn toạ xen vào?” Công Tôn Thuyên giận quá hoá cười, ánh mắt hờ hững quét đến Tinh Vũ Đế, khinh miệt nói:
“Ngươi cũng xứng chất vấn bổn toạ sao?”
“Làm càn!” Tinh Vũ Đế thịnh nộ gầm lên.
KENG KENG KENG KENG KENG KENG KENG…
Theo bảy tiếng kiếm ngân vang vọng, bảy luồng kiếm khí sắc bén đâm thủng thiên không.
Chỉ thấy lấy Tinh Vũ Đế làm trung tâm, bảy thanh phi kiếm lượn lờ xung quanh, xoay tròn như vũ bão.
Mà khi chúng nó xuất hiện, liền khiến bầu trời vào đêm, ánh sao phủ xuống, cộng hưởng cùng với sao trời, khí thế quét ngang hiện trường, cắt phăng tầng tầng linh khí…
Xếp hạng thứ 5 trên Danh Khí Bảng – Thất Tinh Kiếm của Tinh Vũ Đế hiện ra.
RỐNG!
Thất Tinh Kiếm hiện, làm Bạo Uyên trong đan điền Lê Vĩ không ngừng gào rú, chỉ hận không thể xông ra cắn xé, huỷ diệt, ăn thịt chúng nó.
Lần trước đánh với Thời Không Nhật Nguyệt Thủ, Bạo Uyên vẫn còn chưa đã ghiền.
“Hoá ra là Thất Tinh Kiếm!” Công Tôn Thuyên đạp không bay lên, giọng nói nhàn nhạt:
“Bổn toạ khá hứng thú đấy!”
“Trẫm cũng rất thèm Tinh Thần Lực Biến Dị của ngươi!” Tinh Vũ Đế ngạo nghễ đáp.
Chiến Kiếp Cảnh Đỉnh Phong và Độ Kiếp Kỳ Tối Đỉnh…
Nếu xét về năng lực chiến đấu, Tinh Vũ Đế tự tin hệ thống tại Huyền Binh Đại Lục sẽ nghiền ép Công Tôn Thuyên, nên hắn không hề sợ nàng, trái lại còn tham lam Tinh Thần Lực Biến Dị mà nàng sở hữu.
Ngược lại, Công Tôn Thuyên cũng cảm thấy Thất Tinh Kiếm không tồi, đủ tư cách làm Danh Khí cho nàng.
Ngay lúc Công Tôn Thuyên định xuất thủ, một vòng tay săn chắc liền đem eo nàng ôm lấy, kéo ngược trở lại.
“Ngươi làm gì?” Công Tôn Thuyên vừa thẹn vừa giận trừng mắt nhìn nam nhân.
Hoá ra Lê Vĩ vừa dịch chuyển không gian đến, ôm Công Tôn Thuyên… nhếch môi cười nói:
“Nếu nàng có hứng thú, để nam nhân lấy cho nàng… xem như sính lễ!”
Công Tôn Thuyên nội tâm chấn động, nhịp tim bất tri bất giác đập nhanh, mím mím môi đỏ không thốt nên lời, chỉ khẽ gật đầu, gò má ửng hồng vô cùng kiều diễm.
Cảm giác này thật sự kỳ quái… nhưng khi nam nhân muốn ra mặt lấy thứ mình yêu thích về cho mình, đáy lòng nàng như có dòng nước ấm chảy qua, linh hồn sắp hoà tan đến nơi rồi.
Lê Vĩ ung dung bước lên, Tàn Khuyết Nhận gác trên vai, nhìn Tinh Vũ Đế mỉm cười thân thiện:
“Muốn báo thù cho nhi tử sao? tìm ta!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
