NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 300: TRANH ĐOẠT ĐỆ TỬ! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Diêm Vương Điện…
Lê Vĩ vừa đặt chân lên Dẫn Hồn Kiều, liền bị dịch chuyển thẳng vào trong chủ điện.
Chỉ thấy Diêm Vương, Diêm Tịch Dao đều đã có mặt.
“Tham kiến Diêm Vương đại nhân, gặp qua công chúa!” Lê Vĩ chắp tay chào hỏi.
“Haha, một thời gian không thấy, thực lực lại có tiến triển, chúc mừng!” Diêm Vương cảm ứng thoáng qua, liền cười sang sảng.
“Là nhờ Diêm Vương Điện bồi dưỡng tốt!” Lê Vĩ đáp lời.
Diêm Vương hài lòng gật đầu, tiểu tử này chẳng những thực lực cao, mà còn khiêm tốn, hành sự bình thường thì trầm ổn, nhưng lúc cần cũng cực kỳ sát phạt và quyết đoán, gửi nữ nhi cho hắn chăm nom cũng an tâm không ít.
Diêm Tịch Dao cũng âm thầm đánh giá Lê Vĩ, nội tâm có chút kinh dị.
Nếu là trước đây, nàng sẽ mơ hồ cảm nhận được khí tức nguy hiểm từ trên người hắn.
Còn ở hiện tại, hắn giống như một giếng cổ tĩnh lặng không chút gợn sóng nào, như một nam tử bình thường… nhưng càng là như thế, càng khiến hắn trở nên khó lường.
“Kỳ hạn đã đến, chúng ta đi thôi!” Diêm Vương phất tay.
Một Truyền Tống Trận hiện ra.
Ba người chuẩn bị bước vào, Diêm Vương đột ngột choàng tay qua vai Lê Vĩ, cười hắc hắc truyền âm:
“Lê Vĩ, rượu kia của ngươi còn không? Uống chưa đã ghiền.”
Lê Vĩ khoé miệng giật giật, không nghĩ đến đường đường Diêm Vương cũng bị Rượu Đế của mình hấp dẫn.
“Đại nhân muốn bao nhiêu?” Hắn hỏi.
“Bao nhiêu cũng không đủ.” Diêm Vương thành thật đáp.
Lê Vĩ nhức cả trứng, nhưng nghĩ đến mình sắp lên Vị Diện Tầng Hai… ngày sau sợ rằng khó có cơ hội gặp được vị tiền bối mang đến cảm giác thân thiết này.
Nhẹ vuốt cằm, hắn từ Chiến Giới Châu lấy ra một bầu chục lít tặng cho Diêm Vương.
“Ồ? Trúng mánh!” Diêm Vương tim đập thình thịch, hai mắt bừng sáng, vội vàng thu hồi vò rượu.
Đồng thời, lão tử Nhẫn Trữ Vật lấy ra một quả cầu thuỷ tinh đưa cho Lê Vĩ, hớn hở nói:
“Có qua có lại, bổn toạ cũng không để Câu Hồn Sứ Giả của mình thiệt thòi.”
Lê Vĩ quan sát quả cầu, ánh mắt loé lên…
Chỉ thấy trong quả cầu là một luồng Minh Hồn quái vật đang gào thét…
Con quái này như sư tử to lớn, toàn thân đỏ sậm như máu, toả ra hơi thở hung tàn, bạo ngược và sát khí kinh thiên.
“Cùng Kỳ Minh Hồn!” Lê Vĩ ngưng giọng nói.
Đây là Hồn của một con Ma Thú Cùng Kỳ ở địa ngục, giá trị sánh ngang Đào Ngột Minh Hồn và U Minh Ma Long Hồn.
“Thế nào?” Diêm Vương hỏi.
“Đa tạ đại nhân, ta rất hài lòng!” Lê Vĩ cảm kích đáp.
“Đừng quên những lời ta dặn ngươi!” Diêm Vương vỗ vỗ vai hắn.
Lê Vĩ gật gù, hắn biết Diêm Vương dặn dò việc chiếu cố nữ nhi.
Diêm Tịch Dao thấy hai người thì thầm to nhỏ, mắt đẹp hiện lên ý cười, cũng không mở miệng chen vào.
Ba người bước vào Truyền Tống Trận, trực tiếp dịch không biến mất.
Trận Pháp chuyển động, thiên địa rung chuyển…
Nửa ngày sau, ba người đã xuất hiện tại Vạn Tiên Tử Tràng, ngay phía trước Vị Diện Thiên Kiêu Bảng.
Đảo mắt nhìn qua, không chỉ có bọn họ… mà các thế lực khác đã đến từ trước.
Ma Vô Thần của Thiên Ma Hoàng Triều, Kiếm Tuyệt Phàm của Kiếm Minh, Yêu Khả Hân của Địa Yêu Minh, Tạng Niên, Sở Kiều, Đao Vô Địch và những thiên kiêu xếp hạng 99 trên bảng.
Ngoài ra, một nam tử đứng trên bảng đang chắp tay sau lưng, ánh mắt mang theo căm tức trừng xuống Lê Vĩ.
Không phải ai khác, chính là con hàng Lý Vô Danh.
“Hắc hắc!” Lê Vĩ hướng đối phương nhe răng cười thân thiện.
“Hừ!” Lý Vô Danh một tiếng, không thèm để ý đến hắn.
Ma Vô Thần, Kiếm Tuyệt Phàm đám người trong mắt loé lên vẻ phức tạp và chiến ý nhìn lấy Lê Vĩ.
Hiển nhiên bọn hắn đã biết diễn biến xảy ra, không ngờ khi tất cả bị Lý Vô Danh đánh cho hôn mê, Lê Vĩ lại có thể làm ra chuyện nghịch thiên như vậy.
Thế mà có thể chống lại Lý Vô Danh cho đến khi Vị Diện Thiên Kiêu Chiến kết thúc, sừng sững đứng ở vị trí số một trên bảng…
Từ cổ chí kim, đây là lần đầu tiên có thiên kiêu đạt được thành tích như thế.
Bất quá ở đây đều là yêu nghiệt, Ma Vô Thần đám người không vì thế mà mất đi ý chí, ngược lại nội tâm càng muốn đuổi kịp, thậm chí vượt qua Lê Vĩ.
Mà cơ hội… sắp đến rồi!
Chỉ cần bái nhập thế lực cường đại, trở thành đồ đệ của những cường giả hàng đầu tại Vị Diện Tầng Hai… đó sẽ là một bước tiến lớn.
Trên Tiên Lộ… ai nổi ai chìm, còn chưa biết trước được đâu.
Nhưng mục tiêu của bọn hắn giờ phút này, chính là vượt qua được Lê Vĩ.
“E hèm!” Lý Vô Danh ho khan một tiếng, cao giọng nói:
“Nếu đã đến đông đủ, vậy thì bắt đầu thôi!”
Chỉ thấy hắn hướng lên thiên không, cung kính mở miệng: “Mời chư Tiên giáng lâm!”
CHIẾU!
Thoại âm vừa dứt, Vị Diện Thiên Kiêu Bảng đột ngột phát sáng, bắn ra một cột sáng khổng lồ xé toạc bầu trời.
ẦM ẦM ẦM…
Thiên địa rung chuyển, một vùng không gian khổng lồ mở ra như cánh cửa nối liền hai thế giới.
Khai thiên theo đúng nghĩa đen, bầu trời đang mở ra…
VÙ VÙ VÙ…
Từ nơi cánh cửa hé mở, những luồng khí đặc thù nhanh chóng tràn xuống khiến toàn trường biểu lộ cuồng nhiệt…
Đây khí Hồn Khí, Âm Khí, Tử Khí… cấp độ cao… vượt xa về chất lượng so với Vị Diện Tầng Thứ Nhất.
Rõ ràng, đó chính là những thứ thuộc về tự nhiên cho Tiên tu luyện.
Mở ra cánh cửa này, nối liền Vị Diện Tầng Hai… đồng nghĩa Lê Vĩ sắp được tiếp xúc với cường giả cấp bậc Tiên trong truyền thuyết.
Mà khi đại môn ngày càng mở rộng…
Lần lượt từng đạo thân ảnh hiện ra.
RỐNG!
Có tiếng gầm thét vang rền chấn cho chúng nhân biến sắc, huyết mạch trong cơ thể sục sôi, hàng loạt thiên kiêu yêu tộc suýt quỳ rạp xuống đất.
Chỉ thấy từ hư không xuất hiện một côn cự long dài hàng ngàn dặm, thân rồng có màu xám bạc, bên trên ẩn hiện vài trăm luồng Long Văn, toả ra Long Uy cực kỳ đáng sợ…
Ngay cả Lê Vĩ sở hữu huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long cũng cảm thấy áp lực lớn.
Không phải vì chất lượng huyết mạch của hắn yếu hơn, mà vì sự chênh lệch tu vi quá lớn.
“Đại Trưởng Lão của Tiên Ma Yêu Sơn – Long Đảm đến!” Lý Vô Danh hô vang.
Cự long khổng lồ chuyển mình, lập tức biến thành một tên nam tử mặc giáp bạc, đầu mọc sừng rồng, toả ra uy áp khiến toàn trường thở không nổi.
“Tiên Ma Yêu Sơn là một trong những thế lực Yêu Tu hàng đầu ở vị diện phía trên.” Diêm Vương truyền âm nói:
“Sơn Chủ chính là một vị Yêu Vương, mà Long Đảm đại trưởng lão này có tu vi nửa bước Yêu Vương rồi.”
Ánh mắt Lê Vĩ loé lên, Yêu Vương là cách gọi của Yêu Tu sánh ngang với Tiên Vương hoặc Minh Tu cấp độ Minh Vương.
Cửu Minh Chiến Pháp của hắn chính là Vương Cấp Công Pháp… đủ thấy cường đại đến mức nào.
KENG!
Có tiếng kiếm ngân vọng thiên, kiếm ý phô thiên cái địa giáng lâm xé rách long uy của Long Đảm…
Một thanh niên ngự kiếm mà đến, diện mạo tuấn mỹ phi phàm, sống lưng thẳng tắp, phiêu nhiên mà bay…
Tư thái ung dung nhàn nhã, nhưng kiếm ý của hắn có thể phá vỡ long uy của Long Đảm, đủ thấy chiến lực đáng sợ đến mức nào.
“Đại Trưởng Lão của Kiếm Ngục Môn – Kiếm Tự!” Lý Vô Danh lại giới thiệu thân phận của vị này.
“Kiếm Ngục Môn là tông môn luyện kiếm, nội tình không thua gì Tiên Ma Yêu Sơn!” Diêm Vương lại nói:
“Bọn hắn chỉ thu Kiếm Tu làm đồ đệ.”
KẼO KẸT…
Có tiếng ma sát dữ dội, một cổ quan tài cỗ xưa, mục rỗng nặng nề giáng xuống giữa càn khôn.
Từ trong quan tài, một bàn tay như khô cốt thò ra… bên trên bàn tay có những đường Phù Văn, Trận Văn cao cấp mà Lê Vĩ chưa từng nhìn thấy.
Từ trong quan tài, khí tức âm u, nguy hiểm, bạo ngược đủ loại quét ngang, doạ cho toàn trường sắc mặt trắng bệch.
“Trưởng Lão của Địa Âm Các – Huyền Cốt Lão Tiên đến!” Lý Vô Danh lại quát.
Không để hai người thắc mắc, Diêm Vương tiếp tục giới thiệu:
“Địa Âm Các là thế lực kinh doanh đa lĩnh vực hàng đầu ở tầng hai, bọn hắn có đủ các loại vực như luyện cốt, luyện thi, chế phù, luyện đan, lập trận…”
Đinh…
Có tiếng cổ cầm thánh khiết như tiên âm, ánh sáng huyền diệu cửu sắc lộng lẫy như mộng ảo buông xuống, xoá đi sự quỷ khí, âm trầm và u tối của Trưởng Lão Địa Âm Các mang đến…
Mây trắng lượn lờ, một vị mỹ phụ dung nhan tuyệt diễm, da trắng như tuyết, ngũ quan sắc sảo làm lòng người rung động, chân trần như gót sen đạp mây, ưu nhã mà đến.
Tay của nàng nắm nhẹ một thanh tỳ bà, trên dây cung có thể thấy từng luồng minh hồn đang nhảy nhót…
“Minh Âm Tông – Diệu Âm Thánh Nữ!” Lý Vô Danh nói, thanh âm tràn ngập ngưỡng mộ không che giấu được.
“Minh Âm Tông này là thế lực Minh Tu, có khả năng kết hợp các loại âm ba công vào trong đó… uy lực không thể xem thường.” Diêm Vương kiến thức phong phú vô cùng.
ONG!
Lại có tiếng ngân vang, một cái phật chuông màu đen nặng nề rơi xuống…
Theo sau đó, một bàn tay khổng lồ bắt lấy phật chuông, dễ dàng túm gọn…
Người đến là một vị La Hán có tám cánh tay, nửa thân trên cởi trần, để lộ từng đường Phật Văn hoàng kim chói mắt, sức mạnh cơ bắp chấn nát không gian xung quanh.
Chuông phật ngân lên khiến tiếng đàn của Diệu Âm Thánh Nữ tiêu tán…
“Phật Ngục Tự Trưởng Lão – Bát Thủ La Hán!” Lý Vô Danh cao giọng nói ra.
Đây rõ ràng là một thế lực Phật Tu rất cường đại…
Vẫn chưa dừng ở đó, vẫn có cường giả từ phía trên hàng lâm… số lượng hàng chục…
Phần phật…
Ống tay áo vũ động, hai đạo thân ảnh già nua một trắng như tuyết từ đầu đến chân, một đen như than từ đầu đến chân, hơi thở âm dương liên hợp, tà dị và quỷ bí như hai luồng khói hạ xuống…
“Hắc Bạch Vô Thường của Diêm Vương Điện đến!” Lý Vô Danh lại nói.
“Chính là bọn họ!” Diêm Vương nghiêm mặt, truyền âm:
“Các ngươi đã quen với Diêm Vương Điện ở tầng thứ nhất, nên chọn gia nhập Diêm Vương Điện ở tầng thứ hai… đương nhiên đó sẽ là một nơi lạ lẫm, đối thủ khác, cạnh tranh khác, ta sẽ không hỗ trợ được gì.”
Lê Vĩ gật gù, lời của Tiểu Đồng nói quả nhiên không sai…
Hắc Bạch Vô Thường còn được biết đến là Câu Hồn Song Tổ, là hai vị “tổ tiên” của nghề Câu Hồn Sứ Giả…
Hắc Bạch Vô Thường có vô số phân thân, hoạt động bắt hồn ở khắp mọi nơi…
Xem ra Hắc Bạch Vô Thường mà Lê Vĩ từng tiếp xúc, từng có qua lại chỉ là phân thân của hai người ở Vị Diện Tầng Thứ Nhất…
Mà ở Vị Diện Tầng Thứ Hai, là những phân thân khác của Câu Hồn Song Tổ, thực lực mạnh hơn, cường thế hơn… chưa chắc sẽ có sự thân quen với mình.
Chỉ dựa vào khí thế mà Hắc Bạch Vô Thường đang toả ra, hoàn toàn không kém gì đám người Bát Thủ La Hán, Long Đảm hay Diệu Âm Thánh Nữ…
“Đây là những thế lực đã tổ chức Vị Diện Thiên Kiêu Chiến ở tầng một để tuyển chọn thiên kiêu làm đệ tử!” Diêm Vương nói thêm:
“Điều đó không đồng nghĩa vị diện bên trên chỉ có từng ấy thế lực lớn… trái lại vẫn có vô số gia tộc, thế lực, tông môn, nội tình hàng đầu khinh thường tuyển người ở tầng thấp hơn, bọn hắn tự sản sinh, tự thu nhận, tự bồi dưỡng tu sĩ bản địa ở tầng trên.”
“Thế nên dù các ngươi gia nhập bất cứ thế lực nào, cũng đừng quá chủ quan hay kiêu ngạo.”
“Đa tạ đại nhân nhắc nhở!” Lê Vĩ hiểu gật đầu, những kiến thức này hắn cũng từng từ chỗ Địa Tiên Chuyển Thế và Minh Chiến Tiên tiếp xúc qua rồi.
Vị diện càng cao, nước càng sâu, càng hung hiểm… không thể xem thường.
“Mời các vị tiền bối chọn đệ tử!” Lý Vô Danh cung kính nói.
“Haha, nghe nói có kẻ chiến thắng ngươi, giữ vững vị trí số một… hắn ở đâu?” Trưởng lão Kiếm Ngục Môn – Kiếm Tự cười nhạt hỏi.
Lời vừa ra, sắc mặt Lý Vô Danh tái xanh… trở nên khó coi vô cùng, xem ra việc mình quê độ, bị vả mặt đã truyền đến bên trên, không giấu được nữa rồi.
“Là hắn!” Lý Vô Danh bất đắc dĩ, chỉ về phía Lê Vĩ.
“Ồ? Tu vi cũng không cao lắm… lại có chiến tích bất phàm, thật không đơn giản” Kiếm Tự hứng thú, trực tiếp mở miệng:
“Ngươi là nhân tuyển số một, có dùng kiếm, ta ngửi thấy vị kiếm trên người ngươi, hãy gia nhập Kiếm Thế Gia, làm đệ tử của bổn toạ.”
Lời này khiến Kiếm Tuyệt Phàm siết chặt nắm tay, ghen ghét đến đỏ mắt…
Bởi vì mục tiêu của hắn chính là gia nhập Kiếm Ngục Môn… nào ngờ Kiếm Tự không thèm bận tâm đến hắn.
“Hừ!” Một tiếng cười lạnh vang lên, Long Đảm cường thế tranh giành:
“Nhân tuyển số một có mùi vị Yêu Tộc Huyết trong cơ thể, hắn thích hợp làm đệ tử của Tiên Ma Yêu Sơn hơn, Kiếm Ngục Môn chưa đủ tư cách thu nhận.”
“Tiểu đạo hữu, ngươi là một Minh Tu… cảm thấy thế nào về Minh Âm Tông của ta?” Diệu Âm Thánh Nữ ôn hoà hướng Lê Vĩ cười khẽ:
“Minh Âm Tông không thiếu mỹ nhân, chỉ cần ngươi biểu hiện tốt… diễm phúc sẽ không cạn.”
Hiển nhiên là muốn dùng mỹ nhân kế thuyết phục hắn.
“Làm càn, nữ tử chỉ là hồng phấn khô lâu!” Phật Ngục Tự – Bát Thủ La Hán gầm thét:
“Hắn là mầm móng luyện thể cực tốt, thích hợp với công pháp luyện thể chí cao của Phật Môn ta!”
“Đến từ đâu nên quay về đó, xuất thân từ Diêm Vương Điện thì nên chọn Diêm Vương Điện!” Hắc Bạch Vô Thường ứng tiếng:
“Hai chúng ta có thể thu ngươi làm đồ đệ!”
Toàn trường nhất thời ầm ĩ, ai cũng có hứng thú thu nhận Nhân Tuyển Số Một làm đệ tử.
Hết cách rồi, bởi vì biểu hiện của Lê Vĩ tại Vị Diện Thiên Kiêu Chiến thật quá nổi bật… dù là ở tầng trên cũng khó tìm ra người có tiềm năng như thế.
Tranh giành là lẽ đương nhiên.
Nhưng điều này càng khiến một đám thiên kiêu dùng ánh mắt bất thiện và ghen ghét trừng trừng Lê Vĩ.
Chúng ta cũng muốn được thu nhận, dựa vào đâu các cường giả chỉ quan tâm ngươi?
Ngay cả Diêm Tịch Dao cũng u oán xem lấy hắn…
Lê Vĩ âm thầm bực bội, các ngươi thích thì cứ nhảy ra bái sư, liên quan lão tử cái rắm à?
Dù có là Hắc Bạch Song Tổ đại diện cho Diêm Vương Điện, hắn cũng không muốn làm đồ đệ của họ.
Gia nhập thế lực và làm đệ tử là hai chuyện khác nhau…
Hắn có thể gia nhập Diêm Vương Điện, tiếp tục làm Câu Hồn Sứ Giả ở thế giới cao cấp hơn, nhưng tuyệt không thể bái sư.
Nhưng làm sao để từ chối?
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
