NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 301: ÁNH MẮT TRẤN YÊU VƯƠNG! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
“Lê Vĩ, ngươi tự chọn đi!”
Tranh cãi ầm ĩ không có hồi kết, Kiếm Tự trực tiếp đưa ra đề nghị: “Ngươi chọn thế lực muốn gia nhập!”
Với thân phận và địa vị của bọn hắn, cũng không thể vì một đệ tử mà khai chiến, chỉ đành cho Lê Vĩ quyền tự quyết định.
“Nếu đã như thế, vãn bối không khách sáo!” Lê Vĩ chắp tay:
“Ta muốn vào Diêm Vương Điện!”
Diêm Vương Điện là nơi có thể phát huy tối đa thân phận Âm Dương Sứ Giả của hắn… săn mệnh bắt hồn, quy đổi Diêm Điểm ở bất cứ đâu cũng là ưu thế to lớn.
“Hahaha, lựa chọn sáng suốt đấy!” Hắc Bạch Vô Thường hài lòng cười to, mà sắc mặt của những vị Tiên khác lại khó coi vô cùng.
Bất quá cũng chẳng còn cách nào khác.
“Tiểu tử, mau đến bái sư!” Hắc Vô Thường vuốt râu đen tuyền nói:
“Ngươi sẽ trở thành đồ đệ của hai chúng ta.”
“Nhị vị tiền bối, ta có chút giao tình với phân thân của hai vị ở Vị Diện này… không thích hợp làm sư đồ đâu nhỉ?” Lê Vĩ hỏi.
Hắn nghĩ đây là cách để mình không cần bái sư nhưng vẫn có thể gia nhập Diêm Vương Điện.
“Ngươi hiểu sai rồi!” Bạch Vô Thường lắc đầu đáp:
“Tất cả phân thân Hắc Bạch Vô Thường đều hoạt động như những cá thể khác nhau, có ý thức riêng, kinh lịch riêng… Hắc Bạch Vô Thường ở vị diện tầng một không phải là chúng ta, chẳng liên quan gì cả.”
“Nói không sai, toàn bộ phân thân là do bản thể tạo ra, hoạt động độc lập, không được tính là một.”
Lê Vĩ nghe vậy liền nhíu chặt chân mày, việc này giống như Dạ Tâm là phân thân của hắn… nhưng hắn chưa từng xem Dạ Tâm là bản thân mình vậy.
“Nhưng ta đã có sư phụ!” Lê Vĩ lựa chọn nói thật:
“Không thể bái thêm người khác.”
“Hừ, làm càn!” Bạch Vô Thường giận dữ quát:
“Nếu ngươi không phải đệ tử của chúng ta, dựa vào đâu chúng ta phải mang ngươi lên trên, cho ngươi đãi ngộ tương xứng?”
“Đúng thế, tuy thành tựu của ngươi không tệ… nhưng phía trên không thiếu thiên tài chất lượng cao hơn!” Hắc Vô Thường lãnh đạm:
“Đừng tự đánh giá cao chính mình.”
Lê Vĩ không phủ nhận lời nói của bọn họ, chỉ riêng một tên Lý Vô Danh đã sở hữu Tiên Mệnh Cách rồi… huống hồ Vị Diện tầng hai quy mô gấp nhiều lần tầng một, e rằng Thiên Mệnh Cách cũng chỉ là dạng thường thường.
Trong hoàn cảnh như thế, dù mình có là Nhân Tuyển Số Một cũng không đủ tư cách ra điều kiện với những cường giả hàng đầu này.
“Haha, ta thấy Hắc Bạch Vô Thường các ngươi không đủ trình để hắn cam tâm tình nguyện bái sư rồi!” Long Đảm cười phá lên, nhìn Lê Vĩ nói:
“Tiểu tử, chỉ cần ngươi nhận ta làm thầy, cam đoan Tiên Ma Yêu Sơn sẽ giúp ngươi đem huyết mạch Dị Chủng khai phát!”
“Hãy gia nhập Minh Âm Tông, ta sẽ thuyết phục tông chủ nhận ngươi làm đệ tử… với thực lực của tông chủ, tin chắc vượt qua vị sư phụ kia của ngươi!” Diệu Âm Thánh Nữ nói.
“A di đà phật… Lê thí chủ cùng các vị vô duyên rồi, hắn cùng với Phật Ngục Tự chúng ta hữu duyên.” Bát Thủ La Hán chắp tám cánh tay trước ngược lên tiếng.
“Không muốn bái sư, lại muốn được dẫn tiến vào tầng hai, thế gian nào có chuyện tốt như vậy?” Kiếm Tự lạnh lùng đáp:
“Nghĩ mình là không thể thay thế à?”
“Ngươi không bái sư… chúng ta không cưỡng cầu, nhưng cũng không thể mang ngươi lên trên!” Hắc Bạch Vô Thường thản nhiên nói.
Lê Vĩ nhìn sang Diêm Vương, phát hiện sắc mặt ông ta hơi tái đi… trong lòng thầm mắng.
Hắn đúng là không muốn bái sư, cũng chẳng cần phải bắt buộc gia nhập thế lực, tự thân vẫn có thể phát triển.
Lê Vĩ tin vào truyền thừa Quỷ Cốc mà mình nắm giữ trong tay, có truyền thừa Quỷ Cốc… không sợ nghèo, cũng chẳng cần phụ thuộc vào bất cứ nơi nào.
Vấn đề là nếu mình từ bỏ, sẽ là một mất mát lớn cho Diêm Vương Điện… nhất là khi Lê Vĩ muốn báo đáp ân tình bồi dưỡng trong thời gian qua.
Đã hứa với Diêm Vương sẽ chiếu cố Diêm Tịch Dao, không thể để nàng đơn độc một mình.
Bịch!
Ngay lúc Lê Vĩ còn chưa biết phải làm thế nào, một thanh âm rơi rụng bất chợt vang lên.
Chỉ thấy Lý Vô Danh từ trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng bị đá xuống…
Hướng mắt nhìn lên, Lê Vĩ toàn thân chấn động.
Chẳng biết từ bao giờ, nơi đó có một nam tử mặc hắc bào hoàng đế lười biếng đang nằm, thần thái uy nghiêm, làn da đen kịt như bóng tối âm trầm, đôi mắt đỏ, móng tay đỏ, toả ra một luồng Đế Uy vô hình như có thể bóp nát càn khôn, bình định kim cổ…
Ngay khi nam tử này xuất hiện, khí thế của chúng Tiên đều biến mất.
Cảm giác hắn chỉ tuỳ tiện nằm ở nơi đó, lại trở thành tiêu điểm của toàn trường, khí tràng lấn át tất cả.
“Vị này là…” Đồng tử trong mắt Hắc Bạch Vô Thường, Diệu Âm Thánh Nữ, Long Đảm và tất cả Tiên đang có mặt mãnh liệt co rút lại.
Cảm giác hãi nhiên dâng trào trong lòng.
Bởi vì ở thời khắc này, bọn hắn phát hiện Tiên Lực, Minh Lực hay bất cứ lực lượng nào trong cơ thể đều đang ngừng chuyển, mất đi hoàn toàn liên hệ với bản thân.
Trở nên yếu ớt không gì sánh nổi…
Lê Vĩ siết chặt nắm tay, đây có thể là nhân vật duy nhất mà hắn cảm giác có thể đặt ngang hàng so với Quỷ Cốc Tử tiền bối.
Mặc dù không có căn cứ nào để kết luận, nhưng trực giác của Lê Vĩ mách bảo như thế…
Cũng chính vị này đã tiện tay đề thăng thiên phú của hắn, giúp hắn thăng cấp hai cái Mệnh Cách.
“Tiểu tử này… các ngươi không thu đồ nổi!” Nam tử mở miệng, giọng nói trầm thấp:
“Cứ để hắn vào Diêm Vương Điện là được, không phục đến tìm trẫm!”
Lời này rất cuồng, cuồng đến mức khiến mấy vị Vương, tiệm cận Vương biểu lộ khó coi.
Dựa vào đâu chúng ta đều là Tiên, nhưng không thu nổi một tiểu tử Đại Thừa Kỳ, Bát Chuyển Minh Tu làm đệ tử chứ?
Tuy rằng biết nam tử không tầm thường, Long Đảm vẫn không phục lên tiếng: “Các hạ là ai?”
“Hừm!” Nam tử quét mắt nhìn.
“Hự!”
Long Đảm trực tiếp từ không trung rụng xuống, từ bản thể nhân loại bị cưỡng ép lộ ra long hình, thân rồng nằm rạp trên mặt đất, run lẩy bẩy…
“Trời ơi!”
Toàn trường cả kinh, tê dại cả da đầu, sống lưng lạnh buốt như rơi vào vạn cổ hầm băng.
Long Đảm là Yêu Vương hàng thật giá thật, ở Vị Diện tầng hai cũng là nhân vật có số má, kết quả chỉ với một ánh mắt đã lập tức khuất phục.
Nhưng khiến tất cả sợ hãi chính là, Long Đảm chẳng những không dám giận, trái lại còn cung kính dập đầu, không ngừng hô lớn:
“Đa tạ tiền bối hạ thủ lưu tình!”
Nam tử hắc bào không để ý, chỉ lặng lẽ truyền âm cho Hắc Bạch Vô Thường: “Cứ để hắn vào Diêm Vương Điện hoạt động tự do, còn không phục thì gọi Câu Hồn Song Tổ đến tìm trẫm!”
Hắc Bạch Vô Thường nội tâm cả kinh, Câu Hồn Song Tổ chính là bản thể của bọn hắn… mà hai người cũng chỉ là một phần nhỏ trong rất nhiều phân thân mà thôi.
Vị này ngay cả Câu Hồn Song Tổ cũng biết, hơn nữa không chút sợ hãi nào… còn dám gọi bản thể của mình đến.
Hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào?
“Dám hỏi đại danh của tiền bối?” Hắc Bạch Vô Thường cung kính hỏi.
Nam tử hắc bào tuỳ ý đáp hai chữ, liền khiến Hắc Bạch Vô Thường râu tóc dựng đứng…
Không dám có chút chần chờ, cả hai cười làm lành:
“Lê Vĩ đúng chứ? Ngươi cứ thoải mái tiến vào Diêm Vương Điện… việc bái sư thu đồ, không thích thì không cần thiết!”
Lời này vừa ra, đám thiên kiêu trợn mắt há hốc mồm, ngay cả Diêm Vương và Diêm Tịch Dao cũng hoài nghi bản thân nghe lầm.
Lê Vĩ hít sâu một hơi, hắn biết sự thay đổi thái độ này hoàn toàn là do nam tử hắc bào kia mang đến.
“Đội ơn tiền bối tạo điều kiện!” Hướng về đối phương chắp tay lễ phép.
“Tuỳ tiện!” Hắc bào nam tử phất tay, không hề mở miệng nhưng thanh âm lại xông vào đầu hắn:
“Để Quỷ Cốc Nhất Mạch thiếu nợ ân tình của trẫm, không lỗ!”
“Quả nhiên!” Lê Vĩ âm thầm ngưng trọng, vị tiền bối này thật sự biết đến Quỷ Cốc Nhất Mạch tồn tại…
Mà vì bản thân mình có tiềm năng trở thành truyền nhân của Quỷ Cốc Nhất Mạch, cho nên ông ta mới thuận tay hỗ trợ.
Xem là ra tay đầu tư cũng được.
Nhưng nói gì thì nói, sự giúp đỡ này khiến Lê Vĩ thoát khỏi tình thế khó xử, dù thiếu nợ ân tình cũng là đáng giá.
Ngày sau nếu có đủ năng lực, hắn không ngại báo đáp…
Toàn bộ vụ việc diễn ra càng khiến thân phận của Lê Vĩ trở thành một bí ẩn không có lời giải trong mắt của tất cả mọi người, dù là Diêm Tịch Dao cũng vô cùng hiếu kỳ…
Phía sau Lê Vĩ rốt cuộc là nội tình gì? Vậy mà có thể khiến một nhân vật khủng khiếp như vậy nói giúp?
Không ai dám hỏi, cũng chẳng ai dám thắc mắc…
Long Đảm đồ mồ hôi lạnh, chật vật đứng lên…
Đường đường là Yêu Vương, lại không cảm thấy mất mặt, trái lại còn thấy may mắn…
Nếu không phải vị tiền bối kia hạ thủ lưu tình, e rằng Tiên Ma Yêu Sơn cũng không thể giúp mình đòi lại công đạo.
Hắc bào nam tử biến mất như chưa từng tồn tại.
Đám đông nhẹ nhàng thở ra, chúng Tiên đưa mắt nhìn nhau… chuyện lần này quá mức quỷ dị.
Bọn hắn ngầm hạ quyết định sẽ xoá đi trí nhớ của đám thiên kiêu, vừa đảm bảo an toàn, vừa tránh chuyện lần này truyền đi…
Lê Vĩ đã được định đoạt, kế tiếp là màn bái sư của những thiên kiêu khác…
Diêm Tịch Dao nghiễm nhiên được Hắc Bạch Vô Thường thu nhận, tiến vào Diêm Vương Điện.
Ma Vô Thần được một thế lực lớn gọi là Vạn Ma Minh thu nhận, bái Đại Trưởng Lão của Vạn Ma Minh làm sư phụ.
Kiếm Tuyệt Phàm bái Kiếm Tự, vào trong Kiếm Ngục Môn.
Yêu Khả Hân nhận Long Đảm làm sư, gia nhập Tiên Ma Yêu Sơn…
Tạng Niên bái sư Bát Hủ La Hán, Sở Kiều vào Minh Âm Tông của Diệu Âm Thánh Nữ…
Mà những thiên kiêu khác, lần lượt cũng gia nhập thế lực phù hợp, được các cường giả thu làm đồ đệ.
Rất nhanh, 98 vị thiên kiêu đều đã có chỗ…
Bọn hắn được dẫn vào đại môn khổng lồ, đặc cách tiến vào Vị Diện tầng thứ hai mà không cần độ kiếp phi thăng… tương lai không thể hạn lượng.
Chỉ cần ở bên trên lăn lộn tốt, là có thể gửi tài nguyên về cho thế lực, gia tộc ban đầu của mình, đây chính là cơ duyên thâm hậu và phần thưởng xứng đáng nhất.
Tất cả đều có một điểm chung, ngay khi cùng với sư phụ của mình tiến vào đại môn… một mảng ký ức liền vô thanh vô thức bị xoá đi, gạt khỏi hồn phách.
Hiển nhiên, chư vị cường giả đã ra tay, không để đám hậu bối này tiếp xúc với tin tức về nhân vật đáng sợ như hắc bào nam tử…
Chờ khi tất cả đi rồi, Hắc Bạch Vô Thường cũng lên tiếng:
“Chúng ta cũng đi!”
“Phụ thân!” Diêm Tịch Dao lưu luyến không rời ôm lấy Diêm Vương.
“Haha, đừng lo lắng… chỉ cần có đủ thực lực, có thể thăm ta bất cứ lúc nào!” Diêm Vương sang sảng cười:
“Đại Đạo Chi Lộ không có điểm cuối, hãy vững bước tiến lên… đừng quay đầu nhìn lại!”
“Vâng!” Diêm Tịch Dao trịnh trọng gật đầu, thần sắc kiên định.
Chỉ cần nàng phát triển tốt, tu vi cao, có địa vị… khi đó nghênh đón phụ thân lên trên để hiếu kính cũng là chuyện dễ dàng.
Lê Vĩ không có ai để chia tay, thì đột nhiên hắc bào nam tử đã xuất hiện từ phía sau làm Hắc Bạch Vô Thường, Diêm Vương nhảy dựng.
“Tiểu tử… lăn lộn cho tốt vào!” Hắc bào nam tử căn dặn Lê Vĩ:
“Ở tầng trên, ngươi sẽ không còn gặp trẫm!”
“Ồ?” Lê Vĩ hơi bất ngờ, với thực lực đáng sợ và bối cảnh thần bí của vị này… vì sao lại chỉ loanh quanh ở tầng thứ nhất?
Bên trong có ẩn tình gì sao?
Hắc bào nam tử không nói, Lê Vĩ cũng không có tư cách hỏi.
“Ân tình của tiền bối, vãn bối sẽ mãi khắc ghi!” Lê Vĩ từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một vò Rượu Đế, cung kính mời:
“Vãn bối có chút lòng thành, rượu này do chính ta nấu và ngâm ủ!”
“Rượu à?” Hắc bào nam tử có chút hứng thú, mở vò ra uống một hơi cạn sạch vài chục lít, đưa tay lau đi hàm râu, biểu lộ bình thường, chép miệng nói:
“Cũng tạm đấy, nhưng chưa đã ghiền!”
Diêm Vương nhìn mà chảy cả nước miếng, Rượu Đế ngon tuyệt đỉnh… ở trong miệng nam tử hắc bào này chỉ là “cũng tạm?”.
Lê Vĩ lại không thấy bất ngờ, vị tiền bối này rất có thể là nhân vật sánh ngang Quỷ Cốc Tử… có của ngon vật lạ gì mà chưa từng nếm qua?
Nhất là những loại rượu đỉnh cấp mà Lê Vĩ chưa từng được tiếp xúc…
Rượu Đế của mình tuy rất tâm huyết, nhưng chỉ là trò nghịch của trẻ con so với ông ta mà thôi.
Được vị này đánh giá bằng hai từ “cũng tạm”, Lê Vĩ đã khá hài lòng rồi.
“Vãn bối sẽ nỗ lực nghiên cứu và cải tiến, hy vọng tương lai có thể khiến tiền bối uống thật sảng khoái!” Lê Vĩ vỗ vỗ ngực.
“Khà khà, có ý chí!” Hắc bào nam tử vỗ vai hắn một cái.
Lại như u linh biến mất dạng.
“Nhận thức được nhân vật như vậy, đừng ngại lấy lòng hay lôi kéo tình cảm!” Diêm Vương truyền âm cho hắn:
“Đôi khi chỉ cần một chút vừa mắt của y, lại hơn bất cứ cơ duyên đỉnh cấp nào.”
“Đại nhân nói phải!” Lê Vĩ tỏ vẻ đã hiểu.
Tuy còn khá nhiều Linh Hồn bắt được, nhưng Diêm Các không còn vật mà mình cần, nên Lê Vĩ không tiến hành quy đổi.
Lưu lại làm tài nguyên vẫn tốt hơn…
“Đi thôi!” Hắc Bạch Vô Thường phất tay…
Minh Tiên Chi Lực cuộn trào, hình thành đám mây đen trắng bao phủ lấy Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao.
Trước ánh mắt đưa tiễn của Diêm Vương… dần dần thoát ly vị diện tầng thứ nhất.
Tiến vào tầng hai…
Là một khởi đầu mới!
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
