NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 228: HOÀNH QUỐC TAI ƯƠNG! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Ác mộng theo đúng nghĩa đen…
Mỗi một vị trong tam đại nữ cường ở Hỗn Vực đều là cường giả trấn thủ một phương, có bản lĩnh và thủ đoạn thông thiên triệt địa.
Hiện tại các nàng lại đứng về một phía.
Đây không thể nghi ngờ chính là đại sự của toàn bộ thế giới, không riêng gì Thiên Nguyên, Yêu Khư hay Man Di Chi Địa nữa…
Bởi lẽ khi các nàng liên thủ và có dã tâm, nếu không kịp thời ngăn chặn, hậu quả khó mà lường được.
Nếu tin tức này truyền ra, không chỉ Yêu Khư vào cuộc, mà sợ rằng Huyền Binh Đại Lục bên kia cũng sẽ chấn động.
Đáng sợ hơn nữa chính là, đây không phải một cuộc liên minh hay hợp tác bình thường.
Nếu là liên minh… khi cần có thể dừng hợp tác, thậm chí phản bội nhau vì lợi ích riêng.
Nhưng ở đây, chính miệng Tinh Vân Các Chủ và Tội Thành Chi Chủ lại chủ động hạ mình, gọi Thiên Tà Giáo Chủ một tiếng tỷ tỷ.
Với hai nữ nhân tâm cao khí ngạo này, người khác muốn được các nàng công nhận đã là cực kỳ khó khăn rồi, nếu không thật sự tâm phục khẩu phục, e rằng sẽ khó mở miệng gọi nữ nhân khác là tỷ tỷ.
Điều này đồng nghĩa, các nàng đã thật tâm xem nhau là tỷ muội, quan hệ bền chặt hơn so với kết minh hay tạm thời liên thủ rất nhiều lần.
Càng là như vậy, tổ hợp Hỗn Vực Tam Đại Nữ Cường càng thêm khó đối phó.
Chỉ có ba vị nữ nhân với nhan sắc tuyệt trần, dáng người yểu điệu… so với những quái vật khổng lồ như Đại Mông Khả Hãn thì các nàng nhỏ bé như kiến đứng trước voi.
Nhưng từ khí tràng toả ra, lại khiến tất cả Độ Kiếp Kỳ đang hiện diện cảm thụ được áp lực kinh khủng.
Đứng từ phía xa, Thương Bảo Hoàng Đế đổ mồ hôi lạnh, đưa tay lau trán, thở phào nhẹ nhõm:
“May là không tham xen vào vũng nước đục này, bằng không khó mà kết thúc!”
Với tư cách và kinh nghiệm của mình, Thương Bảo Hoàng Đế thừa hiểu khi Thiên Tà Giáo Chủ đã tung ra át chủ bài đáng sợ như vậy… cục diện hôm nay chắc chắn phải có người nằm xuống, không nhiều thì ít.
“Thế nào? muốn vây công ai?” Xích Luyện Quỷ Cơ – Lưu Xích Luyện đảo mắt nhìn qua hơn mười vị Độ Kiếp Kỳ, bờ môi đỏ thẳm như huyết nhẹ cong lên:
“Tiếp tục đi! ở đây chỉ có ba người chúng ta!”
“Ực…” Ngự Cổ Đế, Sát Linh Quốc Chủ khó khăn nuốt một ngụm nước bọt khô khốc…
Áp lực! Một thứ áp lực bạt sơn đảo hải, nặng nề đến mức khiến cho cả vùng không gian vạn dặm xung quanh hoàng đô Hãn Quốc như bị đông cứng lại.
Nửa hơi thở sau, tam đại nữ cường của Hỗn Vực liền động.
Các nàng không đợi đối phương kịp lấy lại tinh thần từ trong cơn kinh hoàng, bởi vì đối với ba vị nữ hoàng đứng đầu Hỗn Vực này, một khi đã bộc lộ quan hệ thực sự trước mặt thế gian, kẻ chứng kiến sẽ phải trả giá…
“Đại tỷ, Hoành Quốc liên tục sủa bậy, để muội khai đao trước!”
Lưu Xích Luyện thanh âm lười biếng, quyến rũ vang lên, nhưng gót giày cao gót đỏ rực như son của nàng vừa mới nhấc lên một bước, thiên địa liền biến sắc.
Quỷ Khí theo mỗi bước chân của nàng đều đang sôi trào, hóa thành một mảnh u minh quỷ vực bao trùm lấy toàn bộ chiến trận của Hoành Quốc.
Trong phiến quỷ vực này, oan hồn gào thét, lệ quỷ rít lên, khí thế sặc mùi tanh máu.
“Ngự Nữ Huyền Kinh? Loại công pháp rác rưởi tàn hại nữ nhân này cũng xứng tồn tại?”
Lưu Xích Luyện cười lạnh một tiếng, thân hình quyến rũ trong bộ sườn xám đỏ rực của nàng lay động, giống như một vệt huyết quang xuyên qua không trung, tốc độ nhanh đến mức điên rồ, trực tiếp xuất hiện trước mặt Hoành Đế.
“Cản nàng lại!” Hoành Thái Thượng Hoàng gầm lên, râu tóc bạc phơ dựng đứng.
Lão biết Hoành Quốc lần này đã dẫm phải đinh sắt, liền điên cuồng thi triển suốt đời sở học, Linh Lực Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong bạo phát, hóa thành một tôn Hoàng Kim Cự Thủ che trời, mang theo thiên uy của hoàng giả, hung hăng vỗ xuống đầu Lưu Xích Luyện từ phía sau.
Cùng lúc đó, Hoành Thân Vương cũng rút ra một thanh long văn đại đao, đao mang vạn trượng xé rách mây đen, chém thẳng vào hông nàng, ý đồ vây khốn để cứu Hoành Đế.
“Kẻ tôm tép, cút cho bổn toạ!”
Lưu Xích Luyện đối diện với hai đại cường giả Độ Kiếp Kỳ công kích, thần sắc không chút thay đổi, thậm chí còn lộ ra vẻ khinh miệt sâu sắc.
Nàng vung lên tay ngọc, móng tay thon dài đỏ thắm khẽ vạch một cái vào hư không.
“Tội Thành Bí Thuật — Quỷ Huyết Thao Thiên!”
ẦM ẦM ẦM!
Không gian trước mặt nàng hoàn toàn vỡ nát, từ trong khe nứt không gian, vô số cái đầu lâu quỷ khổng lồ lao ra.
Hoàng Kim Cự Thủ của Hoành Thái Thượng Hoàng vừa chạm vào đám đầu lâu quỷ này liền bị gặm nhấm một cách tham lam, linh lực bị ăn mòn, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.
Chỉ trong nháy mắt, tôn cự thủ đại biểu cho thiên uy hoàng tộc ấy đã biến thành hư vô.
“Phốc!” Hoành Thái Thượng Hoàng tâm thần chấn động, chịu phải phản phệ cực lớn, há miệng phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo lùi lại, ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng hốt:
“Quỷ Lực của Xích Luyện Quỷ Cơ, danh bất hư truyền!”
Chưa dừng lại ở đó, đao mang của Hoành Thân Vương chém tới liền bị Lưu Xích Luyện dùng gót giày gót cao đỏ rực trực tiếp đạp lên.
Nàng bá đạo đến mức không thèm xuất chiêu, đơn giản vung chân dài giẫm xuống.
KENG… RĂNG RẮC!
Thanh long văn đại đao vốn là một kiện Bát Tinh Pháp Bảo Cực Phẩm, dưới một đạp của vị Tội Thành Chi Chủ này lại trực tiếp xuất hiện vô số vết rạn nứt, sau đó ầm ầm nổ tung thành ngàn vạn mảnh nhỏ.
Quỷ Cơ bún đầu ngón tay, những mảnh vỡ của thanh đao này đột ngột dung hợp với Huyết Quỷ Lực của nàng, xuyên qua không gian.
PHỐC!
Thân thể Hoành Thân Vương bị bắn trúng như con nhím, đau đớn đến vặn vẹo sắc mặt.
Chưa dừng lại, hắn cảm thấy những tia Quỷ Lực này như đang rút sạch máu trong cơ thể mình, vội vàng cưỡng ép đau đớn, liều mạng đem các mảnh vỡ rút ra.
“Hoành Đế, đến lượt ngươi!”
Lúc này, Hoành Đế vừa bị Tà Liễu đánh nát Hoành Quân Ấn, trạng thái còn chưa ổn định.
Hắn vận chuyển Ngự Nữ Huyền Kinh, ý đồ đem toàn bộ sinh mệnh lực và tu vi của hàng ngàn nữ nhân lô đỉnh trong hậu cung tích lũy bên trong Hoành Chiến Lệnh ra để tăng cường chiến lực.
“Ngươi không có cơ hội đó đâu.”
Một tiếng thở dài thanh lãnh đột nhiên vang lên từ phía trên đỉnh đầu Hoành Đế. Không biết từ bao giờ, Tinh Vân Các Chủ — Công Tôn Thuyên đã đứng ở đó.
Bạch bào nhẹ bay, tóc trắng như tuyết trút xuống, nàng tựa như một vị thần minh đứng nhìn chúng sinh tội lỗi.
“Tinh Thần Chi Lao — Khốn!”
Công Tôn Thuyên ngón tay ngọc khẽ chỉ, vạn dặm tinh không rực sáng rủ xuống bốn bức tường ánh sáng bằng bạc tinh khiết, trực tiếp đem Hoành Đế cùng tôn Chiến Tướng Quân Hồn đang hắc hóa của hắn giam cầm bên trong.
Hoành Chiến Lệnh trong tay Hoành Đế bị Tinh Thần Chi Lao áp chế, bị phong toả triệt để.
“Không! Các ngươi vì sao chỉ nhắm vào trẫm?” Hoành Đế gào thét thảm thiết, cảm giác tử vong chưa bao giờ chân thật đến thế.
Hắn đâu biết rằng, hành vi trước đó của hắn khiến Yến Gia Bảo tiêu vong, chúng nữ muốn lấy lại công đạo cho Yến Bảo Nhi.
Chưa kể Hoành Đế dùng nữ nhân làm lô đỉnh, khiến các nàng chán ghét, muốn xử hắn đầu tiên.
Nhưng lúc này, Đại Mông Khả Hãn và Ngự Cổ Đế nào còn tâm trí đâu mà đi cứu Hoành Đế?
Bởi vì Thiên Tà Giáo Chủ đã áp sát.
Hắc bào tung bay, ánh mắt vô tình nhìn chằm chằm vào các phương cường giả.
Thiên Tà Kính lơ lửng trên đỉnh đầu nàng đã hiển hoá thành Thiên Phạt Tà Nhãn, sẵn sàng cho một kích huỷ thiên diệt địa, áp lực đè nặng toàn trường.
“Kết trận! Toàn lực phòng ngự! Đại Mông Khả Hãn nhìn thấy cảnh này, cắn răng quát lên.
Hắn hiện tại đang trong trạng thái Cuồng Yêu Huyết Thuật, thân hình vạn trượng nhưng bị ánh sao của Công Tôn Thuyên bắn thủng trăm lỗ, máu huyết chảy dài.
Nhìn thấy Tà Liễu khóa chặt mục tiêu vào mình, liền gọi Đại Mông Pháp Vương, Đại Mông Chiến Tướng và Đại Mông Quận Chúa hợp lực.
Bốn đại cường giả Độ Kiếp Kỳ của Đại Mông Quốc liên thủ, triệu hoán Yêu Thú của mình, đánh ra Yêu Lực kết thành một toà Bách Thú Đại Thành như pháo đài rộng lớn.
Ở trong pháo đài này, bọn hắn vừa có thể phòng ngự, vừa có thể cách không tấn công.
“Sát Linh Vô Ảnh!”
Sát Linh Quốc Chủ cực kỳ khôn ngoan, hắn nhìn thấy thế cục đại biến liền không chút do dự đem Tử Lôi Chuỷ Thủ cắm vào lồng ngực mình, lấy bí pháp huyết tế linh hồn, hóa thành một đạo tử lôi ảm đạm, ý đồ dẫn theo Tam Đại Sát Linh dưới trướng lách vào sâu trong hư không để đào tẩu.
Là một Sát Thủ lão luyện, cách hành động và phản ứng trong tình huống ngặt nghèo của Sát Linh Quốc khác biệt những phe còn lại.
Sát thủ ám sát thất bại, liền trốn vạn dặm!
Sát thủ chỉ ra tay khi tỷ lệ đoạt mạng con mồi tám thành trở lên!
Mà hôm nay, Sát Linh Quốc Chủ biết rằng mọi thứ đã vượt tầm kiểm soát.
Bởi vì phía sau tam đại nữ cường còn có tam đại thế lực, cường giả dưới trướng các nàng không phải dễ đối phó…
Nếu bây giờ không trốn, e rằng không còn kịp nữa.
“Phệ Không Cổ Pháp!” Ngự Cổ Đế hình thái Nhân Rết cũng điên cuồng hét lên.
Đại Tế Ti, Vu Lão và Đại Trưởng Lão của Ngự Cổ Quốc đồng loạt phun ra cổ trùng từ miệng, ngàn vạn con cổ trùng hôi thối tạo thành một cái vòi rồng khổng lồ, ý đồ xé rách biển sao phong toả của Công Tôn Thuyên để đào thoát.
Trùng Sư ngại nhất là giao phong chính diện, bọn hắn cũng muốn thoát ly nơi này khi cục diện bất ổn.
“Thiên địa này do bổn toạ làm chủ, các ngươi trốn đi đâu?” Tà Liễu giọng nói lạnh như băng tuyết vạn năm.
Nàng bước ra một bước, ngón tay điểm vào Thiên Tà Kính.
“Thiên Tà Đệ Cửu Thức — Tà Nhãn Thiên Phạt!”
Tinh Động trong đan điền Lê Vĩ lặng lẽ mở ra, Tà Liễu thông qua sự liên kết với hắn, cùng lúc thao túng thêm cả Quỷ Lực và Tinh Thần Lực, chuyển hoá tất cả thành năng lượng rót vào Thiên Tà Kính.
Lần này không còn là bốn luồng Tà Phạt, mà là hàng loạt!
OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…
Tòa Nham Thạch Chiến Thành của Đại Mông Quốc kiên cố vô song, vừa chạm phải Tà Phạt liền giống như đất vụn, tầng tầng lớp lớp tan rã.
“A!”
Tà Phạt vẫn tiếp tục oanh sát bừa bãi, Đại Mông Pháp Vương buộc phải dùng Chiến Thú của mình là Đại Lực Tinh Tinh và Đại Địa Cự Quy lao lên phòng ngự.
PHỐC!
Tà Lực vừa giáng xuống chẳng khác nào thiên phạt, oanh sát cho hai tôn Chiến Thú hoá thành nát bấy.
Đại Mông Pháp Vương bị phản phệ ngã ra, chỉ còn nửa cái mạng.
“Pháp Vương!” Đại Mông Khả Hãn mắt muốn nứt ra, nhưng bản thân hắn cũng đang bị ba luồng Tà Phạt oanh trúng ngực. Vảy giáp nham thạch nổ tung, tám cánh tay ngà voi bị đánh gãy mất bốn cánh, cơ thể khổng lồ như một quả núi đổ sụp xuống đất, nện ra một cái hố sâu vạn trượng…
Đại Mông Chiến Tướng và Đại Mông Quận Chúa cũng thảm hại không kém, mỗi người đều tổn hao chiến thú, thân mang trọng thương.
Nếu không phải Thể Tu, mạng sống khó giữ.
Trong thời khắc nguy cấp, Đại Mông Quốc quyết định hy sinh đại lượng Chiến Thú của mình… để bọn chúng xông lên ngăn cản Tà Phạt.
Mà cao tầng, càng là kích phát Phù Chú dịch không bỏ chạy.
Giữ được mạng, không lo rừng xanh thiếu củi đốt…
Ở một hướng khác, hàng loạt Cổ Trùng tiêu tùng thành hư vô trước sự tàn bạo của Tà Phạt.
Đại Tế Ti kêu thảm một tiếng, hàm răng đen sún rụng sạch, cơ thể khô gầy bị một luồng Tà Phạt đánh trúng, suýt chút đầu thai.
Tưởng chừng giữ được mạng, nào ngờ Ngự Cổ Đế và Vu Lão sắc mặt trở nên tàn nhẫn, từ trong bạo không trùng chụp lấy Đại Tế Ti ném ra, dùng làm tấm khiên chặn đứng Tà Phạt.
BÙM!
Đại Tế Ti không cam lòng nổ tung… không gian sụp đổ vặn vẹo.
Thừa cơ hội đó, Ngự Cổ Đế và, Đại Trưởng Lão và Vu Lão đã chuồn êm.
Sát Linh Quốc Chủ đám người dù đã chạy được một đoạn rất xa, nhưng Thiên Tà Kính có thể khoá chặt khí tức của hắn, tà nhãn quét qua, Tà Phạt truy cùng diệt tận, xuyên qua thời không mà đuổi theo.
Tam Đại Sát Linh bên cạnh đứng ra ngăn chặn, lập tức kêu thảm… một kẻ vong, hai kẻ thương tổn, dùng hết sức mà đào vong.
Sát Linh Quốc Chủ dựa vào Tạo Hoá Danh Khí — Tử Lôi Chuỷ Thủ gánh chịu đại bộ phận uy lực đến từ Tà Phạt, thanh chuỷ thủ này trực tiếp xuất hiện một vết nứt dài, linh tính đại tổn.
Bản thân hắn cũng không dễ chịu, linh hồn bị xé rách một mảng lớn, đau đớn gào thét thảm thiết, chật vật lết tấm thân tàn phế biến mất ở cuối chân trời.
Trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, tam đại đế quốc đứng đầu Thiên Nguyên: Đại Mông, Ngự Cổ, Sát Linh đều phải trả giá bằng sinh mệnh và huyết tinh.
Cường giả Độ Kiếp kẻ vong người thảm, Pháp Bảo hủy hoại, các vị Đế Quân cao cao tại thượng, thảm hại chạy trốn về Quốc Thổ của mình, không còn chút nào phong thái ngạo nghễ lúc ban đầu.
Đế Quân mạnh nhất ở Quốc Thổ với Quốc Vận trợ chiến.
Nhưng khi đến địa bàn của người khác, làm sao có thể địch nổi tam đại Tinh Nữ?
“Bọn hắn chạy… bọn hắn thế mà bỏ chạy hết rồi?!”
Hoành Thái Thượng Hoàng nhìn khắp bốn phía chiến trường, chứng kiến cảnh tượng tam đại quốc quân thảm bại bỏ chạy, nội tâm vừa sợ vừa hận.
Lúc này, chỉ còn lại Hoành Quốc bị cô lập giữa vòng vây của ba vị Hỗn Vực Cường Nữ.
“Một đám nhát như chuột, còn lại Hoành Quốc cho ta giải khuây.” Lưu Xích Luyện nhẹ nhàng cười một tiếng, điệu bộ quyến rũ vạn phần nhưng sát cơ trong mắt lại nồng đậm đến mức hóa thủy.
“Hoành Đế, ngày tàn của ngươi đã đến!”
Thanh âm của nàng vừa dứt, hoá thành một vệt huyết quang, xuất hiện ngay trước mặt Hoành Đế.
Hai ngón tay ngọc ngà của Lưu Xích Luyện biến thành móng vuốt quỷ sắc lẹm, trực tiếp cắm thẳng vào lồng ngực Hoành Đế.
Hoành Đế cố gắng thao túng Quân Hồn Chiến Tướng ngăn cản…
Nhưng lại sợ hãi phát hiện, vô số Tinh Thần Xiềng Xích từ trên cao đã khoá chặt, siết lấy Quân Hồn Chiến Tướng, khống chế hoàn toàn.
PHỐC!
Quỷ Trảo xuyên thủng mà qua…
Hoành Đế trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuyệt mỹ đang ở cự ly gần của Lưu Xích Luyện.
Hắn cảm nhận được toàn bộ tu vi, linh lực, và ngay cả sinh cơ của mình đang bị một lực lượng quỷ dị điên cuồng hút đi.
Huyết Quỷ Lực của nàng lại trở nên cường đại…
“Trẫm…không cam tâm, tại sao lại là trẫm?” Hoành Đế lẩm bẩm, ánh mắt dần mất đi ánh sáng, sinh cơ tiêu tan.
“Đế vương cái gì, ở trong mắt bổn toạ, ngươi chỉ là một tên phế vật dựa vào nữ nhân mà thôi.” Lưu Xích Luyện ghê tởm hừ lạnh một tiếng, Quỷ Xích phong toả lấy Linh Hồn của Hoành Đế, cường thế kéo ra.
Nàng biết, nam nhân kia khá hứng thú với linh hồn cao cấp.
“Hoành Nhi!” Hoành Thái Thượng Hoàng gào thét điên cuồng, nhìn thấy đương kim hoàng đế tử trận, lão triệt để phát cuồng, cơ thể bắt đầu bành trướng, ý đồ tự bạo tu vi Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong để kéo theo chúng nữ chôn cùng.
“Muốn tự bạo? Ngươi quá coi thường Tinh Thần Chi Lực rồi.”
Công Tôn Thuyên khẽ lắc đầu, tóc trắng lay động, hai tay kết ấn, vạn khỏa tinh thần trên bầu trời bỗng nhiên chuyển động theo một quỹ đạo huyền bí, hình thành một tòa Tinh Hà Đại Trận khổng lồ ép xuống.
“Tinh Thần Trọng Diệt!”
ẦM!!!
Ánh sáng bạc rực rỡ đến mức chói lòa bao trùm lấy Hoành Thái Thượng Hoàng và cả Hoành Thân Vương.
Dưới sức ép của vạn khỏa tinh tú, không gian xung quanh bọn hắn thu nhỏ lại thành một điểm cực hạn.
Cơ thể đang bành trướng của Thái Thượng Hoàng liền giống như một quả bóng xì hơi, bị Tinh Thần Chi Lực thô bạo nghiền nát từ bên ngoài vào trong.
“Răng rắc… răng rắc…”
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên liên tục nghe mà ghê rợn. Hoành Thái Thượng Hoàng và Hoành Thân Vương thậm chí không kịp phát ra tiếng kêu thảm thứ hai, đã bị tòa Tinh Hà Đại Trận nghiền đến nát bấy.
Tà Liễu nâng tay, Thiên Tà Kính biến mất, mây đen tản đi…
Tĩnh… toàn bộ Hãn Quốc tĩnh lặng đến cực hạn…
Hoành Quốc — một trong năm đại cường quốc của Thiên Nguyên đã tổn thất hết lực lượng cao tầng.
Rồi cũng sẽ bị Tà Quốc thôn tính, kết cục đã định!
Khoé môi Tà Liễu nhếch lên, Hoành Đế nghĩ rằng gọi thêm cường giả đến vây công nàng… nào đâu biết đó là cái bẫy mà nàng cố tình giăng ra để một mẻ hốt trọn ổ.
Nếu ngay từ đầu, Tà Liễu vận dụng đến Tinh Động và khả năng liên kết với phu quân, có lẽ cá sẽ không cắn câu… ngược lại lựa chọn bỏ trốn.
Tất cả đều nằm trong tính toán của Thiên Tà Giáo Chủ!
Giữa bầu trời tràn ngập mùi máu tanh và tàn tro, cục diện đại chiến bên kia giữa lục y nữ tử cùng hai tên tổng quản Nha Lăng, Nha Diện cũng đã đến hồi gay cấn.
“Nha Diện! Thế cục đã hỏng, không xong rồi!” Nha Lăng gầm lên một tiếng, vung ra hắc vụ che khuất tầm nhìn, thân hình lách qua một bên, ý đồ thi triển độn thuật bỏ chạy.
Sắc mặt Nha Diện cực độ khó coi…
Bọn hắn giờ đây, là chó mất chủ…
Theo đúng nghĩa đen!
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
