NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 229: LẠI DIỆT QUỐC! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
“Diệt!”
Tà Liễu lập tức chuyển sự chú ý đến Nha Diện và Nha Lăng.
Không để chúng chờ quá lâu, Lưu Xích Luyện và Công Tôn Thuyên đã lăng không mà đến.
Một người Quỷ Huyết trùng thiên, biến nửa bầu trời thành màu đỏ thẳm…
Một người thống trị sao trời, giữa màn đêm lại sáng rực tinh quang.
Khí thế Độ Kiếp đỉnh phong phô thiên cái địa…
Sắc mặt hai tên Tổng Quản đại biến, vội vàng thao túng đám Âm Thi còn sót lại lao đến tự bạo, hy vọng tìm được cơ hội thoát thân.
Đáng tiếc khi Âm Thi vừa lao lên, hàng vạn sợi Tà Huyền Ma Ti từ ống tay áo của Tà Liễu đã bắn ra, quấn chặt lấy tất cả chúng nó, siết lại như xác ướp, Tà Lực thô bạo xâm nhập trấn áp Âm Thi Khí, không để chúng kịp thời kích nổ.
“Độc Võng!”
Lục y nữ tử hoà tan, biến thành vô số con hồ điệp nhỏ nhắn, mỗi con hồ điệp lại kéo theo một sợi chỉ độc, kết thành Độc Võng màu xanh lục phong toả càn khôn, ngăn chặn đường lui của hai tên Nha Ảnh.
Lưu Xích Luyện cười gằn, từng luồng Quỷ Văn tuyệt diễm và yêu dị như những hình xăm lan tràn trên cánh tay, một chiêu Huyết Quỷ Trảo vồ thẳng xuống.
“Cút hết!” Hai tên Nha Ảnh sắc mặt dữ tợn:
“Nổ đi!”
Bọn hắn lao thẳng ra ngoài, để mặc cho Âm Yêu Phụ Thể là Bát Âm Đại Xà nổ tung.
BÙM!
Như một quả bom oanh phá thương khung, chấn vỡ Độc Võng, hung bạo dị thường.
Ánh mắt Lưu Xích Luyện loé lên, Quỷ Trảo bành trướng, tóm gọn uy lực vụ nổ vào lòng bàn tay mà bóp thành cặn bã.
Nhưng thừa cơ hội đó, Nha Diện và Nha Lăng đã như u linh xuất hiện phía sau Công Tôn Thuyên, hợp lực tung ra một đòn trí mạng:
“Đại Âm Sát Chưởng!”
Hai chưởng kinh hoàng kết hợp, bọn chúng muốn tóm Công Tôn Thuyên làm con tin để thoát khỏi hiện trường.
Với chiến lực của hai cường giả mạnh hơn Độ Kiếp bình thường liên thủ, lại thêm đánh lén… không tin không thể chiếm thượng phong.
ĐÙNG!
Quả thật thành công, bọn hắn đã chưởng thẳng vào lưng của Tinh Vân Các Chủ, chấn vỡ một mảng áo bào ngân bạc, lộ ra tấm lưng trắng muốt như tuyết của nàng.
Nhưng khiến Nha Diện và Nha Lăng sắc mặt đại biến chính là… tay của bọn chúng như chưởng vào tấm thép.
Làn da mềm mại, uyển chuyển và nõn nà kia… lại cứng đến mức khó tin, gần như không thể xâm phạm.
“Quên nói với các ngươi, ta còn là Cửu Chuyển Thể Tu!” Công Tôn Thuyên lạnh nhạt lên tiếng.
“Cái gì?” Toàn trường kinh hãi.
Một nữ nhân với Vũ Kỹ huỷ diệt trên diện rộng, Tinh Thần Lực cường đại khó thể hình dung, còn là một Thể Tu?
Mặc dù khó tin, nhưng sự thật đang diễn ra trước mắt.
Tinh Thần Luyện Thể Quyết vận chuyển đến cực hạn, chiến đấu dưới ánh sao trời, hai tên Tổng Quản chưa đủ tư cách làm bị thương Công Tôn Thuyên.
“Phá Tinh Quyền!”
Nàng quay người, vung tay thành đấm, hung hăng nện ra.
PHỐC!
Đầu của hai tên Tổng Quản nổ tung trước song quyền, chỉ chờ như thế… Lưu Xích Luyện đã hoá thành quỷ ảnh tiếp cận.
“Huyết Quỷ Tru Hồn!”
Hai luồng Quỷ Ảnh đỏ rực tà ác xông thẳng vào thể nội, tàn nhẫn phá hồn.
Linh trí, ý thức của chúng bị xé toạc, sinh cơ ảm đạm tiêu tan, mất đi khả năng chống lại, bị Quỷ Trảo của Lưu Xích Luyện túm gọn.
“Phù…” Lục y nữ tử thở ra một hơi, đôi mắt như ngọc thạch lại tràn ra ánh sáng tinh khiết.
Nha Ảnh đến giờ phút này chính thức bị tận diệt, chỉ còn lại đám râu ria, chân rết ở bên ngoài… không khó để nhổ cỏ tận gốc rễ.
RỐNG!
Quốc Vận Kim Long rống lên một tiếng bi thương, trong nháy mắt lại ảm đạm hơn một nửa, gần như có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Điều này cũng không hề khó hiểu, bởi vì tiền thân của nó chính là Quốc Vận của Hãn Quốc.
Mà Hãn Quốc và Nha Ảnh vốn là một thể thống nhất.
Bây giờ hoàng thất diệt vong, Nha Ảnh chỉ còn là lịch sử… Quốc Vận đã yếu đến mức đáng thương.
Sở dĩ nó còn tồn tại, là nhờ vào niềm tin, tín ngưỡng mới của dân chúng và tu sĩ ở nơi này cầm cự.
Đương nhiên chỉ cần có thời gian, Tà Quốc hưng thịnh, Quốc Vận sẽ từng chút một khôi phục, thậm chí vượt qua cả huy hoàng trong quá khứ.
Tà Liễu đứng trên thi thể kẻ thù, ánh mắt đảo khắp giang sơn, cao giọng tuyên bố:
“Hãn Quốc chỉ là dĩ vãng, kể từ giây phút này, đây chính là Tà Quốc của trẫm!”
“Tà Đế vạn tuế, vạn tuế vạn vạn tuế!” Thừa Tướng, Tướng Quân, Quốc Sư, các vị phi tần vội vàng quỳ xuống một chân, cung kính hô vang bày tỏ sự trung thành.
Có những triều thần đứng đầu làm gương, toàn bộ dân chúng, tu sĩ trong Quốc Thủ cũng nhao nhao hành lễ, cung kính gầm lên:
“Tà Đế vạn tuế, bệ hạ vô song!”
Ánh mắt của tất cả tràn ngập cuồng nhiệt, sắc mặt của chúng sinh vô cùng tự hào, niềm tin tưởng chừng sẽ sụp đổ ngưng thực đến mức khó tin.
Chiến tích của Thiên Tà Giáo Chủ, nội tình của nàng, bản lĩnh của nàng… đã chinh phục tất cả!
Hoành Quốc chính là đối tượng mà Tà Liễu dùng để giết gà doạ khỉ, định đoạt giang sơn.
RỐNG!
Kim Long Quốc Vận ngửa đầu gầm lên, kim quang ánh sáng trên thân nó bắt đầu tan biến.
Thay vào đó, Quốc Vận từ thiên địa, từ niềm tin, từ tín ngưỡng của hàng tỷ tu sĩ, dân chúng kéo về dung nhập vào.
Kim Long Quốc Vận lột xác, biến thành một con rồng đen tuyền, vừa bí hiểm, vừa cao quý, vừa ngang tàn đến khó tin.
Lột xác thành công, nó giương nanh múa vuốt đằng không mà lên, uốn lượn khắp trời.
Không còn là Kim Long Quốc Vận của Hãn Quốc.
Nó hiện tại chính là Tà Long Quốc Vận của Tà Quốc.
Hoàng Hậu phức tạp nhìn cảnh tượng này, biết rằng Quốc Vận đã cùng với mình vô duyên…
Bây giờ dù nàng có muốn, cũng không thể cướp đoạt Quốc Vận được nữa.
Nàng là Hoàng Hậu của Hãn Quốc, không có bất cứ liên hệ nào với Tà Quốc cả.
“Chúng ta đi thôi!” Hoàng Hậu nhìn sang Vân Khôi, muốn kéo hắn rời đi.
Giang sơn này, đã thuộc về Tà Liễu và Thiên Tà Giáo rồi…
Chỉ là vừa liếc sang, biểu lộ của Hoàng Hậu thay đổi.
Vân Khôi đâu rồi?
…
Hoành Quốc…
Ngàn vạn dặm thiên hạ, Quốc Thổ của Hoành Quốc đang lung lay dữ dội.
Bầu trời tăm tối như mực, lòng người bàng hoàng, tất cả tu sĩ cảm thấy bất an, tại hoàng cung càng là liên tục xuất hiện đủ loại dị tượng, thiên tai như có thể diệt thế bất cứ lúc nào.
Giữa không trung, hư ảnh một tôn Chiến Tướng cưỡi ngựa, tay cầm trường kích đang gào rống bàng hoàng, làm thế nhân khiếp hãi.
Đại Chiến Tướng này chính là hiện thân của Quốc Vận Hoành Quốc, đại diện cho tung hoành ngang dọc trên chiến trường, là gốc rễ của một đại quốc do Thống Quân Sư cai trị.
Nhưng giờ đây, Quốc Vận Chiến Tướng liên tục gào lên thê lương, Quốc Vận trên thân nó không ngừng tiêu tan, sắp bốc hơi như bọt nước làm chúng sinh khó hiểu.
Điều này rất đơn giản, Hoành Đế, Thái Thượng Hoàng, Thân Vương đều đã tử trận, thậm chí Trấn Quốc Pháp Bảo là Hoành Quân Ấn cũng sắp tan tành…
Tình cảnh như thế, Quốc Vận Chiến Tướng không thể rời khỏi Quốc Thổ tương trợ, nhưng nó cảm nhận được Hoành Đế đã băng hà, Hoành Quốc tổn thất thảm trọng nhất từ trước đến nay.
Cục diện như vậy, Hoành Quốc là một con rắn còn đầy đủ thân, đuôi nhưng bị chặt mất phần đầu.
Lê Vĩ làm sao bỏ qua cơ hội quý giá khó được?
Hắn đã dịch chuyển đến Hoành Quốc, khoanh chân ngồi xếp bằng giữa càn khôn, Khống Vận Huyền Thể kích hoạt đến cực hạn, Vận Mạch như những cái vòi sâu không thấy đáy, liên tục nuốt chửng, hấp thụ Quốc Vận đang tách ra của Hoành Quốc…
Lê Vĩ hấp thụ càng nhiều, Quốc Vận Chiến Tướng lại càng suy yếu.
Mỗi Tu Chân Quốc đều có nội tình và cách vận hành khách nhau…
Nếu ở Hãn Quốc có căn cơ là Nha Ảnh, thì căn cơ chính của Hoành Quốc lại là những thành viên của hoàng thất.
Nhìn đơn giản là hiểu, ba vị Độ Kiếp mạnh nhất của Hoành Quốc đều là thành viên hoàng thất.
Thái Thượng Hoàng, Hoành Đế và Hoành Thân Vương.
Một người là phụ thân của Hoành Đế, một người là đệ đệ của Hoành Đế…
Hoành Quốc mất đi ba người mạnh nhất trong trụ cột duy trì Quốc Vận, thử hỏi làm sao có thể trụ nổi đây?
Quốc Vận tán đi, đều trở thành chất dinh dưỡng cho Lê Vĩ sử dụng…
Hắn biến tất cả Quốc Vận thành Khí Vận của riêng mình…
Bản thân Lê Vĩ giờ đây, chẳng khác nào Khí Vận Chi Tử, con cưng của trời đất, có đại lượng Khí Vận hộ thân.
“Kẻ nào dám đoạt Vận nước của ta?”
Mà lúc này, những thành viên Hoàng Thất còn lại rốt cuộc cảm giác được động tĩnh từ chỗ Lê Vĩ.
Kẻ đến đầu tiên không ai khác chính là Hoành Quốc Nhị Hoàng Tử…
Sau khi Thái Tử vẫn lạc tại Kỳ Sơn, Nhị Hoàng Tử đã trở thành Thái Tử kế tiếp, đang sống những tháng ngày rực rỡ nhất trong đời.
Hắn giờ đây, chính là Hoành Thái Tử mới của Hoành Quốc, tâm cao khí ngạo…
Thái Tử dẫn theo một đám cường giả, khách khanh tháp tùng xông thẳng lên… hướng về vị trí Quốc Vận bị cướp mà lao đến.
Nhìn thấy Lê Vĩ đang khoanh chân tu luyện, cả đám giận tím mặt.
Tên này chạy vào nhà ngươi, hút hết vận may của ngươi… ai có thể nhẫn cơ chứ?
“Mặc kệ ngươi là ai, chết cho bổn Thái Tử!” Thái Tử gầm lên.
Sau lưng hắn, ba ngàn vệ quân xuất hiện…
Hoành Vệ.
Bọn chúng vừa ra, Quân Hồn liền tạo thành một vị Thống Lĩnh to lớn như sơn nhạc, tay cầm Đại Đao, hung hăng bổ thẳng xuống đầu mục tiêu.
Lê Vĩ mặt không biểu tình, vẫn nhắm mắt tập trung đoạt vận.
Ngay khi Đại Đao sắp giáng xuống, hai thân ảnh khuynh quốc khuynh thành, một trắng một đen thản nhiên hiện ra bên cạnh.
Hắc Bạch Song Linh chẳng nói lời nào… khí tức của Bát Chuyển Minh – Hồn bùng phát dữ dội.
Hắc Huyền tung cước, Tử Vong Sát Hồn hình thành tàn ảnh..
Bạch Trinh đấm ra một quyền, Chiến Ý đến từ Cửu Minh Chiến Pháp nện nát thiên khung.
ĐÙNG!
Quân Hồn Thống Lĩnh nổ tung, 3000 Hoành Vệ ôm đầu gào thét, huyết tinh cuồng phún.
PHỐC!
Thái Tử liên kết với thị vệ, tại chỗ phản phệ, khoé môi rỉ máu…
Sắc mặt hắn trở nên dữ tợn vì đau, ánh mắt lại háo sắc đến cực điểm nhìn chằm chằm Hắc Bạch Song Linh, chưa từng thấy mỹ nhân đẹp như vậy, liền quyết đoán ra lệnh:
“Bắt các nàng cho bổn thái tử!”
Nhận lệnh, mấy vị khách khanh, trưởng lão bạo phát chiến lực Đại Thừa lao đến…
XOẸT!
Vô Ảnh từ trong không gian vô thanh vô tức xuất hiện, xuyên thủng thủ cấp một tên.
Từ dưới cái bóng của một tên khác, Dạ Tâm như ma quỷ lộ diện, Tàn Khuyết Nhận và Ma Lâu Kiếm gặt ngang…
“A!” Tên này chỉ kịp tru thảm, linh hồn tách thành hai mảnh.
Hắc Bạch Song Linh cười lạnh lùng, quyền đấm cước đá, nghiền nát một tên còn lại.
“Làm sao có thể?” Hoành Thái Tử ôm đầu hãi hùng, khí lạnh bốc lên khắp toàn thân, mở miệng cầu cứu:
“Phụ Hoàng, cứu nhi thần!”
Vừa kêu cứu, hắn vừa xoay đầu bỏ chạy.
Vạn phần không dám nghĩ đến, có ngày lại xuất hiện kẻ dám tiến nhập Quốc Thổ của mình, cắn nuốt Quốc Vận của mình một cách công khai, còn thẳng thừng trảm sát tất cả người của mình tiến đến ngăn chặn…
Trời ạ, nơi này là Hoành Quốc, một trong những Đại Quốc mạnh nhất Thiên Nguyên đấy.
Ngay khi Hoành Thái Tử quay đầu, Dạ Tâm và Hắc Bạch Song Linh đã truy sát…
“CHIẾN!”
Mắt thấy người thừa kế ngai vàng của Hoành Quốc gặp nạn, Quốc Vận Chiến Tướng cố gắng ổn định trạng thái, ngưng kết sức mạnh giang sơn, cưỡi trên ngựa chiến, mang theo đại kích quét ngang…
Dạ Tâm ngẩng đầu đầy khinh miệt, hai tay nâng lên, Khí Vận đến từ Khống Vận Huyền Thể cuồn cuộn như vòi rồng gào thét mà ra.
GÂU!
Địa Ngục Tam Đầu Khuyển bước ra từ lửa địa ngục, Dạ Tâm leo lên lưng nó, tay cầm Ma Lâu Kiếm và Tàn Khuyết Nhận…
Hắn như một vị Ma Tướng có Khí Vận gia thân, nghênh chiến Quốc Vận Chiến Tướng.
OÀNH!
Một đợt ngạnh kháng chính diện, Khí Vận và Quốc Vận ầm ầm nổ tung, càn khôn điên đảo.
Khí Vận chỉ không thể chống nổi khi Quốc Vận nhiều hơn, cường thịnh hơn…
Nhưng giờ đây, Lê Vĩ đã cướp đoạt được rất nhiều, chuyển hoá thành Khí Vận rất nhiều, hoàn toàn không hề ít hơn lượng Quốc Vận đang suy yếu của Hoành Quốc.
Khí Vận Ma Tướng và Quốc Vận Chiến Tướng giao đấu vang trời, kinh sợ chúng sinh…
Không ai hiểu vì sao Hoành Đế, Hoành Thái Thượng Hoàng các vị cường giả đỉnh cấp của Hoành Quốc còn chưa xuất hiện.
Đã có lượng Khí Vận dồi dào làm nền tảng, Lê Vĩ giải quyết Hoành Quốc gọn gàng và nhanh chóng hơn Hãn Quốc rất nhiều.
Hắn vẫn đang hấp thụ và cướp Quốc Vận, Dạ Tâm ngày một mạnh hơn…
Cảm thấy chưa đủ, nó nhếch mép cười lãnh khốc…
Thôn Linh Ma Thụ khổng lồ trỗi dậy…
Ma khí ngút trời, thôn phệ chi lực tham lam bành trướng…
Hàng vạn rễ cây, tán cây, cành cây, dây leo mang đầy gai nhọn như những cái xúc tua duỗi ra… đeo bám, quấn chặt, khống chế, đâm và hút lấy Quốc Vận Chiến Tướng giữa càn khôn.
Gieo rắc tai ương đúng với nghĩa đen…
Hoành Quốc… phải trở thành dĩ vãng!
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
