Chương 302: TẦNG HAI – ĐỊA CƠ THẦN BÍ!

Chapter truyện / Chương 302: TẦNG HAI – ĐỊA CƠ THẦN BÍ!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 302: TẦNG HAI – ĐỊA CƠ THẦN BÍ! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 302: TẦNG HAI – ĐỊA CƠ THẦN BÍ! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Như đi xuyên qua một tầng trời tách biệt…

Nơi này không còn khái niệm về thời gian, chỉ có một màu đen hư vô mờ mịt như đi xuyên qua cổng không gian.

Khi tiến vào một vùng thiên địa khác.

RĂNG RẮC…

Tiếng xương cốt của Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao kêu lên dữ dội, thân thể như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Sắc mặt hai người khẽ biến, nên biết rằng Lê Vĩ sở hữu Càn Khôn Cốt, còn Diêm Tịch Dao cũng có được U Minh Cốt, đều là Thiên Mệnh Cách cực kỳ kiên cố… vậy mà không gánh nổi trọng lực ở nơi này.

Chẳng những như vậy, mà Vô Ảnh đang ẩn trong không gian cũng gần như bị khoá chặt, không thể di động nhanh nhẹn và linh hoạt như bình thường, buộc Lê Vĩ phải thu hồi nó vào đan điền.

“Thiên địa vị diện tầng hai mạnh hơn tầng thứ nhất gần nhiều lần, ở đây trọng lực, cường độ không gian… mọi thứ đều cao cấp hơn, đạt đến Ất Cấp mới có thể phi hành, các ngươi tập thích nghi dần đi.” Hắc Vô Thường vuốt râu nói.

Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao biểu lộ nghiêm nghị.

Trên Địa Tiên chính là Cực Tiên, Ất Tiên, Ngọc Tiên và Tiên Vương…

Địa Tiên ở Âm Gian ngang hàng Chân Tiên ở Dương Thế, khác nhau cách gọi.

Điều này đồng nghĩa bọn họ phải tu đến Địa Tiên, Cực Tiên… đạt đến Ất Tiên mới có thể bay lượn trên không trung.

Và đương nhiên, Tiên bình thường phải vượt xa Ất Tiên mới có thể xé rách không gian để di chuyển.

Còn Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao sở hữu Không Gian Chi Lực… có thể sẽ sớm hơn, nhưng cũng vất vả.

Chỉ có chất lượng thiên địa cao cấp như thế này, mới có thể gánh nổi nguồn năng lượng tự nhiên thích hợp cho Tiên hấp thụ và tu luyện, từ đó cũng sản sinh ra những loại tài nguyên, thiên tài địa bảo cao cấp mà thế giới cấp thấp hơn không thể tồn tại.

Tốc độ của Hắc Bạch Vô Thường nhanh đến mức Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao không thấy được hoàn cảnh xung quanh, chỉ cảm giác như lướt đi như vũ bão bỏ lại vô số cảnh vật phía sau.

Không bao lâu sau, khi thân thể dừng lại… cũng là lúc cả hai phát hiện mình đang đứng trên Dẫn Hồn Kiều.

Nhìn từ xa, Diêm Vương Điện vẫn là dáng vẻ cổ kính, trang nghiêm và huyền bí.

Nhưng nó to lớn hơn gấp mấy chục lần, hoành tráng hơn, khí thế toả ra dữ dội khiến hô hấp hai người đình trệ, linh lực trong thể nội run rẩy, khó mà vận chuyển một cách bình thường.

Lê Vĩ hiểu đây chính là phản ứng khi mình được đặc cách tiến vào tầng vị diện thứ hai mà không cần độ kiếp hay đột phá đến Địa Tiên.

Tuy lúc đầu khó khăn và gian nan, nhưng sẽ tiết kiệm rất nhiều thời gian và công sức so với việc tiếp tục tu luyện ở tầng thứ nhất, chờ đến Bán Tiên rồi độ kiếp phi thăng.

“Tham kiến hai vị Câu Hồn Sứ Giả!”

Nhìn thấy Hắc Bạch Vô Thường tiến đến, một tên Ngưu Đầu Nhân hình thể khổng lồ đứng gác cầu chắp tay chào hỏi, mắt trâu vô thức đánh giá Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao, nhếch miệng nói:

“Đây là hạt giống được tuyển từ phía dưới sao? Nhìn qua cũng chẳng có gì đặc sắc nhỉ?”

“Hừ, tên mũi trâu nhà ngươi chỉ hứng thú với trâu cái, làm gì có thứ đặc sắc nào đáng nói?” Bạch Vô Thường biểu lộ khinh bỉ.

“Hắc hắc!” Ngưu Đầu Nhân cười sang sảng:

“Chỉ có đại nhân hiểu ta vậy.”

Tiếng cười của hắn chấn đến lỗ tai Lê Vĩ vang dội, như có sấm chớp oanh tạc vào, đinh tai nhức óc.

Rõ ràng tu vi của Ngưu Đầu Nhân này cao hơn hắn nhiều, có thể là một vị Thể Tu đạt đến Cực Thể hoặc Ất Thể.

Sau khi vượt qua khỏi Tiên, bất kể là Hồn, Minh hay Thể đều sẽ có cùng cách gọi.

Cực, Ất, Ngọc, Vương…

Đây có thể xem là trăm sông đổ về một biển.

Chỉ có điều Lê Vĩ vẫn thắc mắc, không biết hệ thống ở Huyền Binh Đại Lục sau khi đạt đến Tiên sẽ được gọi là gì.

Hắn ở Âm Gian một thời gian, cũng chưa từng thấy phương pháp tu luyện nào độc đáo như vậy.

“Được rồi, vào thôi!” Hắc Vô Thường nói:

“Thời gian tới, các ngươi chỉ cần nỗ lực tu luyện, đạt đến Tiên là đủ… không cần bắt hồn hay làm nhiệm vụ.”

“Ta sẽ sắp xếp chỗ cho các ngươi tu luyện!” Bạch Vô Thường vuốt cằm.

Với chất lượng môi trường ở Vị Diện này, không cần bất cứ tài nguyên nào, chỉ việc hấp thụ Hồn Khí, Tử Khí, Âm Khí… các loại xung quanh, cũng vượt xa Cửu Tinh Tài Nguyên ở bên dưới.

Thế nên được đặt chân đến đây sớm hơn đã là một phần thưởng và cơ duyên vô cùng giá trị, đãi ngộ mà vô số sinh linh phía dưới có mơ cũng không được.

Vừa rời khỏi Dẫn Hồn Kiều, sắp bước vào đại điện…

Bỗng nhiên, thời gian và không gian như bị đình trệ.

“Hả?” Hắc Bạch Vô Thường sắc mặt kịch biến.

Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao rùng mình, chẳng lẽ cường địch tập kích?

Với tu vi của hai người, nếu bị cuốn vào cuộc chiến ở nơi này… kết cục chỉ có con đường chết.

Nhưng không…

Chỉ thấy giữa bóng đêm, váy dài như sương khói cuốn đến, một đạo thân ảnh hư vô mờ mịt, thoáng ẩn thoáng hiện lộ ra trong tầm mắt.

Lê Vĩ cố gắng nhìn, chỉ thấy được một đài sen to lớn đang xoay tròn trên cao, bên trên đài sen có một bóng hình đang tĩnh toạ…

Không thể quan sát được ngũ quan hay diện mạo của thân ảnh này.

“Tham kiến Địa Cơ!” Hắc Bạch Vô Thường cúi đầu chắp tay, thái độ rất cung kính.

“Địa Cơ?” Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao đưa mắt nhìn nhau, vị này rốt cuộc có lai lịch gì? Vậy mà được Hắc Bạch Vô Thường dùng thái độ nể trọng như thế?

“Địa Cơ là cường giả có giao tình lâu đời với Diêm Vương Điện chúng ta, ngay cả Diêm Vương cũng nể mặt nàng ba phần!” Hắc Bạch Vô Thường truyền âm cho bọn hắn.

Hai người giật mình, hoá ra là người quen của Diêm Vương Điện…

“Nữ hài tử này, các ngươi từ đâu tìm được?” Địa Cơ đảo mắt về phía Diêm Tịch Dao, cất giọng hỏi.

Âm thanh của nàng ta cực kỳ đặc thù, vừa êm tai dễ chịu, vừa mang theo sự uy nghi khó tả, khiến chúng sinh không thể khinh nhờn.

“Bẩm Địa Cơ, nàng là Công Chúa của Diêm Vương Điện ở tầng thứ nhất, thông qua Vị Diện Thiên Kiêu Chiến đạt thành tích tốt, từ đó bái chúng ta làm thầy.” Bạch Vô Thường đáp.

“Hoá ra là thế…” Địa Cơ nhẹ điểm đầu, lại thong dong lên tiếng:

“Bổn toạ tính ra… nàng ấy cùng ta hữu duyên, không biết hai ngươi có thể nhường lại ái đồ?”

Hắc Bạch Vô Thường không từ chối, chỉ hồi đáp: “Được Địa Cơ nhìn trúng chính là vinh hạnh của nàng, bất quá phải hỏi ý kiến của nàng… hai ta không cưỡng ép.”

Nói xong, nhìn Diêm Tịch Dao hỏi: “Địa Cơ muốn thu ngươi làm đồ đệ, ý ngươi thế nào?”

Diêm Tịch Dao sửng sốt, hiển nhiên cũng không ngờ chuyện như thế này lại rơi xuống đầu mình.

Bất quá nàng chưa hiểu gì về Địa Cơ cả… cũng không dám tuỳ tiện đáp ứng, chẳng may đối phương có ý đồ xấu thì sao?

Lê Vĩ hiểu được lo lắng của Diêm Tịch Dao, nặng nề hít sâu một hơi, hai mắt híp lại quan sát Địa Cơ.

Vận Đạo Quỷ Cốc cưỡng ép vận chuyển.

Hắn phát hiện, một dòng khí vận cực thịnh rực rỡ liên kết giữa Địa Cơ và Diêm Tịch Dao…

Đây chính là cơ duyên kinh người, không có sát ý hay nguy cơ bên trong.

PHỐC!

Lê Vĩ phun máu, mái tóc bạc trắng hơn phân nửa, hai mắt rỉ ra máu tươi.

Các Hồn của hắn đều ảm đạm, yếu ớt như đèn dầu trong gió…

“Lê Vĩ!” Diêm Tịch Dao hoảng hốt đỡ lấy hắn, ngay cả Hắc Bạch Vô Thường cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Tiểu tử, thăm dò bổn toạ thế nào?” Địa Cơ ung dung hỏi.

Lê Vĩ cười khổ, đây là cái giá lớn khi cưỡng ép dò xét Khí Vận của một người tu vi vượt xa mình.

Nhưng hắn vẫn lễ độ đáp, thanh âm hư nhược: “Tiền bối xin thứ tội, ta chỉ vì lo lắng cho Công Chúa.”

Hắn nhìn Diêm Tịch Dao, gật đầu nói: “Đây là cơ duyên, đừng bỏ lỡ!”

“Ngươi…” Diêm Tịch Dao mấp máy môi, nội tâm tê rần, nàng đâu phải ngốc… vừa nghe đã biết nam nhân này vì tương lai của mình nên mạo hiểm thăm dò Địa Cơ đây mà.

“Ngu ngốc, bằng tu vi của ngươi lại dám dò xét Địa Cơ, có thể thân tử đạo tiêu bất cứ lúc nào.” Hắc Bạch Vô Thường trừng mắt nhìn hắn.

Diêm Tịch Dao bước đến dưới đài sen, thành kính cúi thấp đầu:

“Tịch Dao nguyện ý bái sư, chỉ mong tiền bối giúp hắn hồi phục!”

“Sự chân thành này thật hiếm có, bổn toạ không trách tội hắn…” Địa Cơ phất nhẹ tay.

Một luồng lực lượng tràn ngập Sinh Mệnh dạt dào tiến vào thể nội Lê Vĩ.

Hắn chỉ cảm thấy mình như rơi vào một dòng nước ấm áp, toàn thân thư thái dễ chịu.

Chỉ thoáng chốc, mọi phản phệ, căn cơ bị hao tổn đều biến mất, hồn phách phục hồi cường thịnh như ban đầu.

“Đa tạ tiền bối!” Lê Vĩ cảm kích nói, nhìn Diêm Tịch Dao nở nụ cười.

“Hai ngươi cũng có công mang đồ nhi của bổn toạ về, nên thưởng!” Địa Cơ lại búng tay.

Một chiếc Nhẫn Trữ Vật rơi xuống trước mặt Hắc Bạch Vô Thường.

“Haha, đa tạ Địa Cơ!” Hai lão trắng đen hưng phấn cười.

So với một nữ đệ tử, bọn hắn càng phấn khởi trước phần thưởng của nhân vật như vậy.

“Đi thôi…” Địa Cơ phất tay.

Diêm Tịch Dao lưu luyến nhìn nam nhân, thân thể thả trôi được nâng lên đài sen…

“Cố lên, ta cũng sẽ nỗ lực!” Lê Vĩ hướng nàng siết chặt nắm tay.

“Chắc chắn sẽ gặp lại!” Diêm Tịch Dao kiên định gật đầu.

Thoại âm vừa dứt, đài sen xoay tròn… nhìn qua thì rất chậm rãi, nhưng chỉ nửa khắc đã tan biến vào hư vô.

“Đó chính là vận khí nghịch thiên của nàng.” Bạch Vô Thường cảm thán.

Hắc Vô Thường đưa tay vỗ vai Lê Vĩ, động viên nói:

“Ngươi phải cố gắng gấp trăm nghìn lần, bằng không ngay cả cơ hội đuổi theo bóng lưng của nàng cũng không có.”

Bọn hắn hiểu rằng một khi Diêm Tịch Dao được Địa Cơ bồi dưỡng, tương lai chắc chắn trở thành thiên kiêu hoành tảo bát phương, danh chấn thiên hạ.

Nếu hắn không nỗ lực, khoảng cách giữa cả hai sẽ càng lúc càng xa…

“Chưa chắc đâu, tiểu tử này được vị kia đứng ra nói đỡ vài lời… bối cảnh phía sau chắc cũng khủng lắm đấy.” Bạch Vô Thường vuốt râu.

Hắc Vô Thường rùng mình, nhớ lại Hắc Bào Nam Tử… ánh mắt nhìn Lê Vĩ trở nên quỷ dị.

Vị Diện Thiên Kiêu Chiến lần này, Diêm Vương Điện mang đến một nam một nữ thật khó diễn tả.

Một người được Địa Cơ nhìn trúng và thu nhận, một người lại được Hắc Bào Nam Tử kia xuất thủ tương trợ…

Hắc Bạch Vô Thường thầm cản thán, xem ra việc mình không thu đồ đệ có thể là phúc.

Bởi trên thế giới này, có số ít tồn tại không phải cứ ai muốn thu là thu được.

Lê Vĩ mỉm cười không đáp, xem như đã hoàn thành hứa hẹn với Diêm Vương… đã chiếu cố Diêm Tịch Dao đến mức gánh chịu phản phệ.

Mỗi người đều có cơ duyên và con đường của riêng mình.

Nàng được cường giả thần bí là Địa Cơ thu nhận, nhưng Lê Vĩ cũng có Quỷ Cốc Truyền Thừa.

Hắn sẽ không vì thế mà cảm thấy tự ti, còn về nỗ lực và cố gắng… dù không có Diêm Tịch Dao, hắn vẫn luôn không ngừng vươn lên.

Mỹ nhân chỉ là một phần thưởng của cuộc đời nam nhân, chưa bao giờ là tất cả.

“Vào thôi!”

Tiến vào Diêm Vương Điện như tiến vào một phương thế giới độc lập.

Đủ loại kiến trúc, đủ loại cường giả, đủ loại hồn phách tồn tại bên trong.

Quy mô khủng khiếp… nhưng cách bố trí không khác biệt quá nhiều so với tầng thứ nhất, khiến Lê Vĩ không quá mức xa lạ, ngược lại cảm giác khá gần gũi và thân thiết.

“Đây sẽ là mật thất tu luyện của ngươi!” Hắc Bạch Vô Thường dẫn tiến hắn đến một hòn đảo trôi lơ lửng trên trời.

Hòn đảo này có đến hàng vạn mật thất, mỗi mật thất thuộc về một Câu Hồn Sứ Giả của Diêm Vương Điện.

Lê Vĩ ở đây chẳng có gì khác biệt, thậm chí còn là kẻ tu vi thấp nhất.

“Đây là Diêm Vương Lệnh cấp hai cho ngươi!” Hai lão lấy ra một khối Diêm Vương Lệnh đạt đến Tiên Cấp, nghiêm nghị căn dặn:

“Ở Vị Diện Tầng Hai, nếu ngươi dùng Lệnh này đến Dương Thế… ngươi sẽ được trực tiếp truyền tống đến một phương Tiên Giới!”

“Với tu vi của ngươi lúc này, vào Tiên Giới tàn khốc là tự tìm đường chết.”

Lê Vĩ lấy ra Diêm Vương Lệnh trước đây của mình, hỏi: “Vậy nếu dùng Lệnh này?”

“Đó là Lệnh cấp một, ngươi sẽ về hạ giới cũ!” Hắc Bạch Vô Thường đáp.

Lê Vĩ nghe vậy thở phào, may mắn vẫn còn đường về…

Bằng không hắn chỉ có thể khóc…

“Quy tắc của Diêm Vương Điện không đổi!” Hắc Bạch Vô Thường nói:

“Chờ ngươi thành Tiên, bắt Hồn đổi Điểm… một đường trưởng thành!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com