Chương 306: CHINH PHỤC!

Chapter truyện / Chương 306: CHINH PHỤC!
Chapter Trước Chapter Sau

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 306: CHINH PHỤC! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 306: CHINH PHỤC! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Trên đài, sau một cú đấm đôi đồng thời trúng vào ngực nhau, cả Lê Vĩ và Lý Phách Thiên đều mượn lực bay lùi lại phía sau trăm trượng, đứng vững vàng.

Lồng ngực Lý Phách Thiên phập phồng, da thịt đỏ ửng lên do máu huyết lưu thông cực độ, những giọt mồ hôi vừa túa ra đã bị nhiệt độ cơ thể thiêu đốt thành những làn khói trắng bốc lên nghi ngút.

Nhìn sang Lê Vĩ, tà bào của hắn hơi rách vài chỗ do quyền phong, nhưng làn da bên dưới vẫn trơn láng, khí định thần nhàn, hơi thở nhịp nhàng không một chút rối loạn.

Giai đoạn thăm dò bằng nhục thân bình thường, hai bên xem như bất phân thắng bại, nhưng rõ ràng tính dẻo dai và khả năng tiêu hóa lực lượng của Lê Vĩ đã nhỉnh hơn một bậc.

Lý Phách Thiên không giận mà cười lớn, nụ cười của hắn khiến râu tóc dựng ngược, thần thái cuồng dã phát ra vô tận.

“Ha ha ha! Đã tai! Đã tay! Thật lâu rồi không có ai có thể cùng ta đấm tay đôi sảng khoái như vậy! Tà Quân, ngươi xứng đáng để ta dùng đến bản lĩnh thật sự! Tiếp theo, hãy cẩn thận!”

Ánh mắt Lý Phách Thiên đột nhiên thay đổi, đồng tử của hắn co rút lại thành một đường thẳng đứng như đồng tử của dã thú.

Phía sau lưng hắn, hư không lay động, trái tim của cuồng sư đập nhanh.

“GÀO!!!!”

Lý Phách Thiên há miệng, một tiếng rống kinh thiên động địa từ cuống họng hắn bộc phát ra.

Đó không phải là tiếng người, đó là tiếng gầm nguyên thủy của vua muôn thú, hòa trộn với ý chí chiến đấu bất khuất không bao giờ đầu hàng.

Âm ba hóa thành những gợn sóng màu vàng kim nhìn thấy được bằng mắt thường, mang theo sức mạnh chấn nhiếp tinh thần cực kỳ khủng bố, cuồn cuộn lao về phía Lê Vĩ.

Đó là Cuồng Sư Hống!

Rào chắn trận pháp bao quanh chiến đài do Mâu Gia thiết lập bắt đầu lung lay dữ dội, ánh sáng năm màu nhấp nháy liên tục như sắp sụp đổ.

Những đệ tử Mâu Gia đứng xem ở khoảng cách xa dù đã sớm vận chuyển phòng hộ nhưng vẫn cảm thấy màng nhĩ đau nhói, đầu óc quay cuồng, có người thậm chí lung lay sắp ngã, sắc mặt trắng bệch.

“ Âm ba này trực tiếp công kích vào ý chí, khiến đối thủ rơi vào trạng thái hoảng loạn, mất đi tinh thần!” Mâu Tùng sắc mặt nghiêm nghị, vội vàng gia cố trận pháp.

Đối diện với cơn bão âm ba kinh người này, tóc của Lê Vĩ bay loạn.

“Muốn đọ âm ba sao? Vậy ta cho ngươi biết, thế nào là vực sâu vạn trượng!”

Lê Vĩ khóe miệng nhếch lên một độ cong khát máu, ngũ quan trở nên hung tàn bạo ngược…

Trấn Ngục Bạo Long Huyết trong người hắn trỗi dậy.

“NGAO!!!!”
Một tiếng long ngâm mang theo uy nghiêm tối cao bạo phát từ cổ họng xông thẳng thương khung.

Tiếng rống này đen tối, thô bạo, tàn nhẫn và tràn ngập hơi thở hủy diệt của địa ngục.

Nếu tiếng rống của Lý Phách Thiên là vua của bách thú trên mặt đất, thì tiếng gầm của Lê Vĩ chính là chúa tể hủy diệt thống trị cả vực sâu, coi vạn vật như thức ăn.

Hai luồng sóng âm, một vàng kim dũng mãnh, một đen kịt bạo ngược, ầm ầm va nhau ở khoảng không giữa đài.

OÀNG!!!

Một tiếng nổ chấn thiên nổ ra, tâm điểm va chạm bị nén đến mức tạo thành một vùng chân không tuyệt đối.

Sóng âm màu đen của Lê Vĩ mang theo thế năng nghiền ép, trực tiếp nuốt chửng hoàn toàn gợn sóng vàng kim của Lý Phách Thiên.

“Cái gì?!” Lý Phách Thiên trợn mắt hốc mồm.

Hắn cảm thấy tiếng rống của Lê Vĩ không chỉ đánh nát đòn tấn công của mình, mà âm ba bạo liệt kia còn xộc thẳng vào tai hắn, khiến màng nhĩ hắn chấn động kịch liệt, một luồng uy áp sinh học đẳng cấp cao khiến tim hắn đập hụt một nhịp, nhục thân xuất hiện một thoáng tê liệt ngắn ngủi.

“Phốc!” Hai tai hắn nổ tung, máu tươi bắn ra ngoài, màng nhĩ bị xé toạc.

Thừa cơ hội này, Lê Vĩ như lưu tinh bắn đến, chớp mắt đã áp sát Lý Phách Thiên.

“Nằm xuống!” Lê Vĩ đập một quyền đập thẳng xuống đầu…

Lý Phách Thiên dù bị chấn nhiếp nhưng bản năng chiến đấu kinh người vẫn giúp hắn kịp thời giơ hai tay lên đỡ.

OÀNH!

Lý Phách Thiên hộc ra một ngụm trọc khí, hai chân khuỵu xuống, đầu gối đập mạnh xuống sàn đấu, khiến Vạn Năm Kim Thạch Đài vỡ ra những vết nứt chằng chịt như mạng nhện.

“Khốn kiếp! Đốt lên cho ta!”

Bị đánh đến mức quỳ gối khiến lòng tự trọng của Lý Phách Thiên tổn thương nghiêm trọng.

Hắn gầm lên điên cuồng, Khổng Nhân Tinh Huyết chính thức kích hoạt!

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!

Tiếng tim đập của Lý Phách Thiên vang lên như tiếng trống cổ xưa.

Làn da của hắn từ màu đồng cổ đột nhiên chuyển sang màu đỏ rực như máu, trên bề mặt da xuất hiện những đường văn cổ tự ngoằn ngoèo, tỏa ra hơi thở man hoang nguyên thủy.

Cơ thể hắn bắt đầu phình to, cao lớn lên một cách chóng mặt.

Mười trượng… năm mươi trượng… một trăm trượng… hai trăm trượng…

Trong ánh mắt kinh hãi của toàn bộ người xem, Lý Phách Thiên đã biến thành một vị khổng lồ nguy nga cao tới bốn trăm trượng.

Thân hình hắn sừng sững như một ngọn đại sơn đâm thủng mây tầng, tỏa ra áp lực nhục thân cường liệt đến mức khiến không gian xung quanh không ngừng méo mó.

Lý Phách Thiên cúi đầu nhìn Lê Vĩ lúc này nhỏ bé như một con kiến dưới chân mình, giọng nói rền vang như sấm sét từ chín tầng trời dội xuống:

“Tà Quân! Dưới thân thể này, sức mạnh và phòng ngự nhục thân của ta tăng lên gấp chục lần! Ngươi lấy cái gì để đỡ một chân này của ta?”

Lý Phách Thiên nhấc cái chân khổng lồ của mình lên, che khuất cả bầu trời, mang theo hàng vạn tấn trọng lực hung hãn giẫm thẳng xuống vị trí của Lê Vĩ.

Chân chưa tới, nhưng áp lực không khí bị nén xuống đã khiến mặt đài xung quanh Lê Vĩ lún xuống vài mét.

“ Ngươi tưởng chỉ có mình ngươi biết biến to?”

Lê Vĩ đứng dưới bóng râm của cái chân khổng lồ, thần sắc không một chút sợ hãi, ngược lại trong mắt hiện lên sự điên cuồng hưng phấn.

“Phàm Ăn và Trấn Ngục, khai cho ta!”

RẦM!!!

Một luồng khí thế màu đen sẫm mang theo mùi vị của máu và lửa hoang dã từ trong cơ thể Lê Vĩ bùng nổ.

Phía sau hắn, một cái đầu rồng khổng lồ với cái miệng đỏ ngòm có thể nuốt chửng cả bầu trời hư ảo hiện ra.

Huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long hoàn toàn thức tỉnh, kích thích tế bào và toàn bộ nhục thân bành trướng như điên.

Cơ thể Lê Vĩ cũng điên cuồng phóng to.

Một trăm trượng… ba trăm trượng… năm trăm trượng…
Chưa dừng lại ở đó, thân hình hắn tiếp tục vươn cao, cơ bắp trên người biến đổi thành những khối cơ cứng ngắc, vĩ đại, bề mặt bao phủ bởi một lớp vảy rồng màu đen…

Trên trán hắn mọc ra hai chiếc sừng rồng cong vút ngược về phía sau đầy dữ tợn, đuôi rồng dài hàng trăm trượng quét ngang phía sau…

Sáu trăm trượng!

Thân hình khổng lồ của Lê Vĩ cao tới sáu trăm trượng, hoàn toàn áp đảo cự nhân bốn trăm trượng của Lý Phách Thiên!

“Cái… Cái gì?!” Lý Phách Thiên đang giẫm chân xuống nửa chừng bỗng khựng lại.

Hắn miêu tả Tà Quân là “hình thể cao lớn, oai phong lẫm liệt, sừng sững như núi”, không ngờ đối phương lại thật sự biến thành một con quái vật to lớn và hung tàn hơn hắn gấp bội!

“Đến đây! Xem ai giẫm chết ai!”

Lê Vĩ gầm lên, giọng nói trầm thấp oanh tạc sàn đấu.

Hắn không thèm tránh né cú giẫm của Lý Phách Thiên, mà đưa bàn tay rồng khổng lồ ra, chộp thẳng lấy cổ chân của Lý Phách Thiên.

XOẢNG!

Bàn tay rồng bóp chặt lấy cổ chân cự nhân, móng vuốt rồng sắc bén cắm sâu vào lớp da thịt đỏ rực của Khổng Nhân mạch, máu tươi như những dòng thác nhỏ tuôn xối xả.

“Lên cho ta!”

Lê Vĩ gầm nhẹ, hai tay dùng lực, cơ bắp toàn thân nổ vang…

Hắn vậy mà bằng vào sức mạnh nhục thân thuần túy, nhấc bổng cự nhân bốn trăm trượng Lý Phách Thiên lên không trung, sau đó xoay vòng tròn ba vòng, rồi hung hăng đập mạnh Lý Phách Thiên xuống mặt chiến đài.

ĐÙNG!

Vạn Năm Kim Thạch Đài chịu đựng một cú đập trực diện của một vật thể nặng hàng triệu tấn liền vỡ tan tành một nửa, đất đá bắn lên cao hàng trăm trượng.

Lý Phách Thiên đau đớn gầm rú, xương sườn gãy rắc rắc vài chiếc…

Nhưng Lê Vĩ không cho hắn thời gian thở dốc.

Thân hình sáu trăm trượng của Lê Vĩ lao tới, liên tục nện xuống đầu, xuống ngực Lý Phách Thiên.

Bùm! Bùm! Bùm!

Mỗi một quyền nện xuống là một tiếng nổ như đánh trống trận.

Lý Phách Thiên chỉ biết đưa hai tay lên đỡ, nhưng mỗi đấm của Lê Vĩ đều nặng hơn đấm trước…

Lý Phách Thiên liên tục thổ huyết, da thịt nứt nẻ, đau đớn đến mức rú lên như điên dại.

Hắn chưa bao giờ bị áp đảo về mặt thể hình và sức mạnh một cách triệt để như vậy ngay trong lĩnh vực sở trường của mình.

“A! Tà Quân! Ngươi bức ta!”

Lý Phách Thiên bị đánh tới mức toàn thân bầm dập, huyết mạch Khổng Nhân sôi trào đến cực hạn.

Hắn hiểu rằng nếu cứ tiếp tục đọ tay đôi như thế này, hắn sẽ bị Lê Vĩ đấm chết tươi.

Hắn dùng hết sức bình sinh đạp mạnh một cái vào lồng ngực khổng lồ của Lê Vĩ để mượn lực bay ngược ra xa hàng dặm.

Ngay lập tức, Thiên Mệnh Cách Trọng Khí Hoành Quân kích hoạt!

“Xuất hiện đi! Bạn già của ta! CUỒNG THIÊN PHỦ!” Lý Phách Thiên đưa tay phải lên trời gào thét.

Một thanh chiến phủ khổng lồ, lưỡi phủ rộng lớn như một cánh buồm của chiến thuyền cổ đại, màu xám đen, trên bề mặt khắc đầy những huyết rãnh và những phù văn cổ xưa.

Đây chính là Danh Khí xếp hạng thứ 3 trên Danh Khí Bảng – Cuồng Thiên Phủ!

Khi Cuồng Thiên Phủ rơi vào tay Lý Phách Thiên, một hiện tượng kỳ dị xảy ra.

Thanh chiến phủ này khẽ run lên, phát ra tiếng thình thịch cộng hưởng cùng nhịp tim của hắn.

Gân mạch trên cánh tay Lý Phách Thiên lan truyền, quấn chặt lấy cán phủ, xương cốt, huyết mạch của người và phủ như hòa làm một thể thống nhất.

NHÂN KHÍ HỢP NHẤT – KÍCH HOẠT CUỒNG KHÍ!

Mắt Lý Phách Thiên hoàn toàn hóa thành màu đỏ ngầu, không còn lý trí, chỉ còn lại bản năng chiến đấu cuồng bạo nhất.

Sức mạnh của Thiên Mệnh Cách Trọng Khí Hoành Quân đổ dồn vào thanh phủ, khiến trọng lực xung quanh lưỡi phủ tăng theo cấp số nhân.

“Tà Quân, nằm xuống cho ta!” Lý Phách Thiên nâng Cuồng Thiên Phủ bằng cả hai tay, bổ thẳng từ trên đỉnh đầu xuống.

Một chiêu này mang theo uy thế hoành tảo thiên quân, trọng lực vô biên đè ép khiến thân hình sáu trăm trượng của Lê Vĩ cũng cảm thấy bất động trong một khoảnh khắc…

Rìu chưa đến, lưỡi rìu phong mang đã chẻ đôi mặt đất tộc địa Mâu Gia thành một vực sâu không thấy đáy.

“Đến tốt, nhưng chưa đủ quái vật!” Lê Vĩ hai mắt híp lại, hắn không hề nao núng.

Tay phải hắn đưa ra phía trước, một luồng hắc khí nồng nặc như vực sâu tử thần ngưng tụ.

“BẠO UYÊN KIẾM!”

GÀOOOOOO!

Quái thú thức tỉnh khiến Thiên Mệnh Binh Hạp trong người Kiếm Mộng run rẩy không ngừng, suýt chút lao ra, cũng may nàng kịp thời áp chế.

Ánh mắt đẹp tràn ngập rung động, mặc dù nàng từng thấy Bạo Uyên hiển uy… nhưng ở trạng thái khổng lồ đáng sợ này, mang đến kích thích trùng kích thị giác quá mức rồi.

Sát khí và độ thô bạo của Bạo Uyên Kiếm vừa xuất thế liền trực tiếp chống lại, thậm chí lấn lướt luồng cuồng bạo của Cuồng Thiên Phủ.

Chưa dừng lại ở đó, Lê Vĩ hít sâu một hơi, Lò Luyện Ngục ầm ầm vận chuyển, bắn thẳng vào thân kiếm:

“Hơi Thở Bạo Long!”

Hấp thụ hơi thở của Bạo Long, Bạo Uyên Kiếm như được uống thần dược, gầm lên hưng phấn.

Lê Vĩ hai tay vung Bạo Uyên, với thể trạng đáng sợ, chém ngược từ dưới lên!

ẦM!

Cú va chạm giữa Cuồng Thiên Phủ và Bạo Uyên Kiếm có thể coi là cú va chạm thế kỷ của Huyền Binh Đại Lục.

Chẳng khác nào thiên thạch đập vào sao băng giữa vũ trụ…

Dư ba đáng sợ phá nát cả chiến đài, Mâu Tùng và các trưởng lão phải đồng loạt bị chấn bay, nhưng vẫn cố gắng bảo vệ các đệ tử.

Thấy vậy, Công Tôn Thuyên cũng hỗ trợ, dùng Tinh Thần Lực ngưng kết thành màn chắn ngoài chiến đài.

Giữa tâm bão, Lý Phách Thiên hai mắt đỏ thẳm, Trọng Lực gia trì trên Cuồng Thiên Phủ điên cuồng đè xuống, muốn nghiền nát Lê Vĩ.

“Vẫn chưa đủ!”

Lê Vĩ cười tàn bạo, vẫn tấn công một cách thô cuồng, Bạo Uyên Kiếm đập thẳng vào lưỡi bía.

OANH!

Cuồng Thiên Phủ bị chém văng lên cao, kéo theo hai cánh tay của Lý Phách Thiên rách toạc da thịt, xương cốt cổ tay vỡ vụn.

Thanh phủ rời tay, rơi cắm thẳng xuống đất bổ đôi đại địa…

Lê Vĩ không dừng lại, hắn tiến lên một bước, thân hình sáu trăm trượng áp sát, chuôi kiếm Bạo Uyên lật ngược lại, dùng mặt phẳng của thân kiếm như một tấm bình phong, hung hăng táng mạnh.

CHÁT!!!!

Cú vỗ như thái sơn áp đỉnh chấn cho da thịt nát bấy.

Thân hình bốn trăm trượng của hắn như một quả bóng da bị đá bay, bay vút qua không trung, đập nát liên tiếp ba ngọn núi lớn bên ngoài tộc địa Mâu Gia trước khi dừng lại trong một đống đổ nát hoang tàn, bụi đất mù mịt xông lên trời cao.

Chiến trường đột ngột rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến rợn người.

Khói bụi từ từ tản ra.

Thân hình Lê Vĩ thu nhỏ lại với tốc độ cực nhanh, vảy rồng, sừng rồng và đuôi rồng biến mất, trở về hình dạng thư sinh ôn hoà.

Hắn đứng trên đống hoang tàn của Vạn Năm Kim Thạch Đài, sắc mặt hơi hồng nhuận, khẽ thở ra một hơi.

Bạo Uyên Kiếm đã được thu hồi, biến mất không một dấu vết.

Ở phía xa, đống đổ nát của ba ngọn núi động đậy… Thân hình khổng lồ của Lý Phách Thiên cũng đã thu nhỏ lại trạng thái tám thước bình thường.

Hắn chật vật bò ra từ trong đống đất đá, toàn thân không có một chỗ nào lành lặn, máu nhuộm đỏ cả chiếc khố, hai cánh tay buông thõng vì gãy xương, hơi thở yếu ớt đến cực điểm.

Tuy nhiên, trong đôi mắt mãnh hổ của hắn lúc này không có oán hận, không có bất cam, mà chỉ có một sự sùng bái, cuồng nhiệt và tôn kính đến tận xương tủy.

Thể tu thế giới chính là như vậy: đơn giản, thô bạo. Ngươi dùng nhục thân đánh bại ta, chà đạp ta trong lĩnh vực ta tự hào nhất, ngươi chính là thần minh của ta!

“Phục hay không?” Lê Vĩ hỏi.

Lý Phách Thiên dùng chút sức lực cuối cùng, quỳ một gối xuống đất hướng về thân ảnh tiêu sái tuấn tú kia…

Hắn cúi cái đầu kiêu ngạo của mình xuống, giọng nói tuy khàn đặc nhưng vô cùng sảng khoái và kiên định vang lên:

“Phách Thiên tham kiến chủ công!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com