NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 305: KHÔNG THEO LẼ THƯỜNG! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
“Tùng nguyện bái Quân vi sư, xin hãy thu nhận!”
Nghe thấy lời này, nhìn thấy biểu hiện cung kính của Mâu Tùng… Công Tôn Thuyên, Kiếm Mộng đám người suýt chút nhảy dựng.
Các nàng dù sao không phải là Luyện Đan Sư, tuy rằng nghe qua những lời của Lê Vĩ rất có đạo lý, đó là diễn giải mình chưa từng nghe qua bao giờ… nhưng dù sao thì chưa từng thực hành, cũng không rõ ràng cho lắm.
Nhưng đứng ở vị trí của một Luyện Đan Sư, Y Sư, một người có học vấn như Mâu Tùng… chỉ cảm thấy từng câu từng chữ của Lê Vĩ đều là lời vàng ý ngọc, là tri thức vô giá có thể khai sáng cả lĩnh vực, mở ra một đại môn khổng lồ.
Không cần Lê Vĩ tự thân thực hành, chỉ bằng vào những diễn giải độc đáo của hắn… đủ để tất cả Luyện Đan Sư ở thế giới này tự thân nghiên cứu, thực hành cả một đời.
Có câu nói rằng: “Thính quân nhất tịch thoại, thắng độc thập niên thư”, nghe quân nói một câu, còn hơn đọc sách mười năm.
Mà một lần diễn giải này của Lê Vĩ, mười năm còn là quá ít… đó là cảm ngộ, là lý luận đúc kết của hắn từ nhiều kiếp, nhiều năm tháng theo học Y Đạo Quỷ Cốc.
Thế nên lúc này, không chỉ có Mâu Tùng… mà toàn bộ Mâu Gia từ trên xuống dưới, từ những đệ tử nhỏ nhất cho đến những trưởng lão hàng đầu, đến nóng bỏng nhìn chằm chằm lấy Lê Vĩ.
Chỉ hận không thể thay mặt gia chủ của mình đứng ra bái sư.
“Ta từ chối!” Lê Vĩ lắc đầu, hồi đáp nói:
“Dù là ta cũng chưa được tiền bối chính thức thu làm đệ tử, sao có thể tuỳ tiện thu nhận người khác cơ chứ?”
Lời này của hắn là thật, mong ước của hắn là được chính thức trở thành Quỷ Cốc Truyền Nhân.
Mà các đời Quỷ Cốc đều là nhất mạch đơn truyền, người trước truyền cho người sau, không có khái niệm thu hai đệ tử trở lên.
Lê Vĩ còn chưa chân chính trở thành Quỷ Cốc Truyền Nhân, nếu như thu Mâu Tùng làm đồ đệ… chẳng may tiền bối Quỷ Cốc Tử chướng mắt hắn thì tính sao đây?
Hơn nữa hắn cũng chỉ có thể thu một người đệ tử duy nhất, sao có thể chọn Mâu Tùng?
Thấy thái độ của Lê Vĩ kiên quyết như vậy, Mâu Tùng biểu lộ ảm đạm, buồn bã đứng lên… nhưng vẫn cực kỳ sùng kính nói:
“Được truyền thụ tri thứ vô giá như thế, ân tình của Tà Quân, Mâu Gia sẽ không quên… chúng ta nguyện ý gia nhập Tà Quốc!”
“Haha, có qua có lại… ta sẽ chữa trị thể trạng cho hai vị trưởng lão.” Lê Vĩ thoải mái cười nói.
“Đội ơn Tà Quân!” Hai vị Trưởng Lão mừng rỡ như điên.
Trước đó còn ảo nảo không biết làm sao khắc phục di chứng trong cơ thể mình, bây giờ được chính miệng Lê Vĩ hứa hẹn, chẳng khác nào cứu bọn hắn một mạng.
Ngay cả tình trạng của Tiểu Thư Huyền Hải Thương Thành là Hải Tố còn có thể giải quyết, vấn đề của bọn hắn chắc là dễ như trở bàn tay.
“Lợi hại!” Nhìn thấy Lê Vĩ chỉ mất không đến nửa ngày đã đem một cái gia tộc hàng đầu thu phục cho ngoan ngoãn, Kiếm Phong chỉ biết thán phục trong lòng.
Công Tôn Thuyên âm thầm nâng lên ngón tay cái, đối với phu quân kiêm Tinh Chủ của mình không có chỗ chê.
Về phần Kiếm Mộng, đã sớm si ngốc rồi…
“Tà Quân ở đâu?”
Đột ngột, một tiếng gầm vang vọng thiên không.
Cả tộc địa Mâu Gia chấn động, không gian có dấu hiệu bị xé rách…
“Kẻ nào đến Mâu Gia gây sự?” Mâu Tùng sắc mặt nghiêm nghị.
KENG!
Lập tức triệu hoán Danh Khí xếp hạng thứ 10 – Ngũ Hành Mâu nắm trong tay…
Đây là một thanh trường mâu thon dài, lưỡi mâu do năm loại lực lượng Nguyên Tố ứng với ngũ hành sắc bén đan xen, tuần hoàn luân chuyển, có thể hấp thụ thuộc tính từ thiên nhiên để gia tăng sức mạnh.
Nếu chiến đấu ở địa bàn của Mâu Gia, Ngũ Hành Mâu sẽ phát huy chiến lực vượt trội hơn bình thường.
Có Tà Quân ở đây, nếu Mâu Gia bị kẻ nào khác khinh nhờn, chẳng phải quá mất mặt?
Không chỉ Mâu Tùng, mà những thành viên khác của Mâu Gia cũng đã sẵn sàng chiến đấu.
“Các vị đừng gấp!” Công Tôn Thuyên lên tiếng giải thích:
“Người đến là Lý Phách Thiên, đã có hẹn giao chiến với phu quân ta!”
“Là hắn?” Nghe đến cái tên này, sắc mặt Mâu Tùng nồng đậm kiêng kỵ.
Lý Phách Thiên là tên tán tu hiếu chiến nhất Huyền Binh Đại Lục, ngoại trừ sở hữu Danh Khí hạng 3 trên bảng, còn là một Thể Tu đã luyện nhục thân đến cực hạn dưới Tiên.
Ở trong cùng Chiến Kiếp Cảnh, rất khó làm Lý Phách Thiên bị thương.
ẦM!
Tộc địa chấn động, một tên nam tử mặc khố, nửa thân trên cưỡi trần, thân cao tám thước xé rách không gian hiện thân.
Chỉ thấy diện mạo của hắn không tuấn tú nhưng cũng không xấu xí, dáng vẻ cương nghị, trung thực cùng đôi mắt như mãnh hổ.
Chỉ đạp không một cái, đã trực tiếp xuất hiện giữa tộc địa.
Lê Vĩ híp mắt quan sát, Thấu Mệnh Nhãn lặng lẽ quan sát, ba khối bia đá hiện ra phía sau lưng con hàng này.
Hai bia đá đỏ, một bia đá đen…
Đại Mệnh Cách – Sư Tử Chi Tâm: có trái tim của một cuồng sư không khuất phục trong chiến đấu, ý chí vững vàng không dễ dàng dao động, tiếng rống như sư tử hống vang dội đất trời, tạo thành âm ba chấn nhiếp tinh thần đối thủ.
Thiên Mệnh Cách – Khổng Nhân Tinh Huyết: trời sinh đã sở hữu một tia huyết mạch Khổng Nhân Tộc thời cổ đại, có thể biến thành khổng lồ, gia tăng sức mạnh nhục thân.
Thiên Mệnh Cách – Trọng Khí Hoành Quân: là một đại mãnh tướng trong việc sử dụng các loại Vũ Khí hạng nặng, gia trì Trọng Lực vào trong vũ khí mà chiến đấu, cùng cấp hiếm có đối thủ, hoành tảo thiên quân.
Lê Vĩ thầm gật gù, không hổ là cường giả hàng đầu Huyền Binh Đại Lục, thiên phú này quả thật chính là một dũng tướng.
Nhất là khi đối phương còn sở hữu Danh Khí hạng 3 trên Danh Khí Bảng – Cuồng Thiên Phủ.
“Ngươi tìm ta?” Lê Vĩ chủ động bước lên, tư thái ung dung.
“Hửm?” Ánh mắt Lý Phách Thiên lập tức khoá chặt lấy hắn, nhíu mày nói:
“Nghe nói Tà Quân là một Thể Tu cường đại, có được Danh Khí Bạo Uyên thô bạo trong tay… ngươi nào phải!”
“Thế ngươi cảm thấy Tà Quân là người thế nào?” Lê Vĩ bật cười.
“Hình thể cao lớn, oai phong lẫm liệt, sừng sững như núi, răng nanh mọc ngược, chân đạp càn khôn!” Lý Phách Thiên lên tiếng.
“Phốc!” Công Tôn Thuyên suýt chút phun ra, giận dữ trừng mắt nhìn con hàng này, nghe hắn miêu tả… dường như khẩu vị của nàng hay Tà Liễu mặn lắm vậy.
“Thật xin lỗi, dáng vẻ của ta không được như ngươi kỳ vọng!” Lê Vĩ nhún vai:
“Nhưng ngươi muốn chiến, bổn quân phụng bồi!”
“Hảo nam tử!” Lý Phách Thiên ngửa đầu cười to, thanh âm như sấm:
“Ta cũng không thích dong dài, nếu ngươi thật sự là Tà Quân… vậy hãy cho ta thấy thế nào là chiến đấu cuồng bạo nhất!”
“Nếu ngươi bại, Bạo Uyên thuộc về ta!”
“Ồ? Hoá ra là hứng thú với Danh Khí của bổn quân!” Lê Vĩ cười nhạt, hỏi ngược lại:
“Còn ta thắng thì sao?”
“Lý Phách Thiên sẽ trở thành cận vệ trung thành của ngươi, như thiên lôi sai đâu đánh đó, thậm chí không tiếc tính mạng!” Lý Phách Thiên hồi đáp:
“Nhưng nên nhớ, điều kiện là dùng nhục thân chiến đấu, không dùng lực lượng!”
Lời này khiến ánh mắt Mâu Tùng, Kiếm Phong đều co lại, truyền âm cho Lê Vĩ nói:
“Tà Quân cẩn trọng, xét về chiến lực tổng thể… Lý Phách Thiên không phải kẻ mạnh nhất, nhưng nếu chỉ dùng Thể Tu hay Danh Khí cường bạo, hắn tuyệt đối là nhân vật số một ở nơi này.”
“Thật vậy sao?” Lê Vĩ tủm tỉm cười:
“Ta rất muốn xem, Thể Tu đệ nhất tại Huyền Binh Đại Lục có thể bạo đến mức nào!”
“Nếu ý Tà Quân đã quyết, mời các vị vào chiến đài của Mâu Gia… nơi đó được đúc từ Vạn Năm Kim Thạch, chắc chắn vô cùng, có thể để hai vị thoải mái phân cao thấp!” Mâu Tùng đề nghị.
“Vậy thì còn gì bằng!” Lê Vĩ và Lý Phách Thiên đồng ý.
…
Không gian bên trong tộc địa Mâu Gia đột ngột chìm vào một bầu không khí áp bách đến ngạt thở.
Lời đề nghị của tộc trưởng Mâu Tùng vừa dứt, một luồng kình phong vô hình từ hai đại cường giả đã tựa như hai vành đai bão táp va chạm vào nhau, khiến những hàng cây cổ thụ xung quanh rung lên bần bật, lá rụng lả tả trước khi chạm đất đã bị nghiền thành phấn mịn.
“Mời hai vị!”
Mâu Tùng phất tay mạnh một cái. Ngũ Hành Mâu trong tay ông phát ra năm sắc hào quang xanh, đỏ, vàng, trắng, đen, bắn thẳng lên bầu trời, khai mở một tòa đại trận hộ tộc cổ xưa.
Dưới lòng đất tộc địa, những tiếng trầm đục như tiếng sấm vọng lại.
Một khoảng sân rộng hàng ngàn trượng từ từ trồi lên, bề mặt lấp lánh thứ ánh sáng kim loại màu xám tro pha lẫn những sợi gân vàng óng.
Đây chính là Vạn Năm Kim Thạch Đài – thánh địa khảo nghiệm võ đạo của Mâu Gia, nơi từng chứng kiến biết bao đời cường giả oanh tạc mà chưa từng để lại một vết nứt nào sâu quá ba tấc.
Lý Phách Thiên liếm môi, đôi mắt mãnh hổ của hắn lóe lên tia sáng thị huyết và cuồng nhiệt.
Không cần dùng đến ngự không phi hành, hắn khụy gối, cơ đùi cuồn cuộn như những con rắn lớn vặn mình, rồi ầm một tiếng, mặt đất nơi hắn đứng sụp xuống một hố sâu, thân hình cao tám thước của hắn phóng vút đi như một quả pháo đại bác, đáp xuống trung tâm chiến đài.
Ngược lại với sự thô bạo đó, Lê Vĩ chỉ bước đi từng bước lững thững.
Mỗi bước chân của hắn tựa như giẫm lên những nốt nhạc vô hình của hư không.
Không có thanh thế ngút trời, không có kình lực tiết lộ, nhưng nếu nhìn kỹ, mỗi nơi gót chân hắn đi qua, không gian nơi đó đều khẽ lõm xuống một chút.
Chơi bằng nhục thân vốn không phải phong cách chiến đấu ưa thích của Lê Vĩ, nhưng nếu có kẻ đã thích… thì hắn chiều.
“Tốt! Rất có phong thái!” Lý Phách Thiên đứng trên đài, hai tay khoanh trước ngực, cơ bắp trên bờ vai rộng lớn gồ lên như những tảng đá nham thạch, nói rằng:
“Tà Quân, đừng trách lão Lý ta không nhắc nhở trước. Thể tu chiến đấu, không có hoa mỹ, không có nhân từ… nhẹ thì trọng thương, nặng thì tan xương nát thịt. Ngươi đã chấp nhận không dùng tu vi linh lực, vậy thì phải chuẩn bị tâm lý bị ta đập thành một bãi bùn nhão.”
Lê Vĩ bước lên bậc thềm cuối cùng, đứng đối diện với Lý Phách Thiên cách đó trăm trượng.
Trường bào màu đen tuyền trên người hắn khẽ bay phấp phới theo gió xuân, gương mặt tuấn mỹ mang theo nụ cười lạnh nhạt nhưng đầy ngạo nghễ:
“Lời này, ta cũng tặng lại cho ngươi. Hy vọng cái danh hiệu ‘Thể tu đệ nhất’ của ngươi không phải do tự phong. Đến đây, để ta xem nhục thân của ngươi chịu được mấy đấm!”
Nói xong, Lê Vĩ cởi bỏ cả Âm Dương Trường Bào xuống… để lộ một bộ võ y đơn giản bên trong.
Đã thích lấy thịt đè người, hắn không cần pháp bảo hộ thể.
“Được! Tiếp chiêu!” Lý Phách Thiên gầm lên một tiếng, cơ thể hắn chuyển động.
Tốc độ của hắn nhanh đến mức xé toạc không khí.
Trăm trượng khoảng cách đối với một thể tu cấp bậc này chỉ là một cái chớp mắt.
Trong nhãn giới của những người xem đài, Lý Phách Thiên gần như biến mất, và ngay lập tức xuất hiện trước mặt Lê Vĩ, một quyền mang theo quyền phong vặn vẹo không gian, nhắm thẳng vào chính diện ngực của Lê Vĩ mà nện xuống.
Quyền này không có một chút linh lực nào, nhưng độ đặc và sức nặng của nó đủ để đấm thủng một ngọn núi trăm trượng!
Ở khoảng cách gần, Lê Vĩ như trẻ em so với người trưởng thành, quá nhỏ bé với hình thể của đối thủ.
Nhưng hắn không né không tránh, đôi mắt hắn bình thản đến đáng sợ.
Hắn tiến lên nửa bước, tay phải nắm chặt thành quyền, cơ bắp đột ngột siết chặt, các sợi cơ vặn xoắn như xiềng xích.
Một quyền đấm ra, góc độ phi thường đơn giản, chính trực, ngang tàng.
BÙM!!!!
Hai nắm đấm bằng xương bằng thịt va chạm vào nhau.
Một vòng sóng xung kích hình khuyên màu trắng đục mắt thường có thể thấy được từ tâm điểm va chạm điên cuồng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Dư ba quét qua chiến đài, tiếng không khí nổ tung liên tục vọng lên.
Dưới chân hai người, Vạn Năm Kim Thạch Đài phát ra tiếng trầm nặng, những tia lửa điện do ma sát cơ năng bắn ra tung tóe…
“Hay cho một quyền!” Lý Phách Thiên hai mắt trừng lớn, máu nóng trong người bắt đầu sôi trào.
Hắn cảm nhận được từ nắm đấm của Lê Vĩ truyền đến một lực phản chấn kiên cố như đại địa, bao la như biển cả, không suy chuyển một chút nào.
Thân thể của Lê Vĩ chứa dòng máu Địa Ngục Dị Chủng, làn da được cường hoá từ Tinh Thần Luyện Thể, nhục thân được tôi luyện từ các loại Độ Kiếp Chi Lực, lại ăn qua thịt Thần Thú, uống qua Rượu Đế tuyệt hạng…
Đã sớm khó dùng cảnh giới để ước tính.
“Ngươi cũng không tệ.” Lê Vĩ thản nhiên thu quyền, tay trái tiếp tục tung ra một cú móc sườn tốc độ cao.
Trận chiến nhục thân nguyên thủy nhất, thô bạo nhất chính thức bùng nổ.
Bùm! Chát! Bùm! Ầm!
Hai bóng người quấn lấy nhau trên chiến đài với tốc độ kinh hoàng.
Không có chiêu thức biến hóa, không có ảo ảnh lừa gạt, chỉ có đấm và nhận đấm, đá và đỡ đá, lên gối, thục chỏ…
Cánh tay đập vào cánh tay vang lên tiếng nổ như kim loại va chạm, nắm đấm nện vào lồng ngực phát ra tiếng trầm đục như tiếng trống trận dồn dập.
Lý Phách Thiên tung một cú đá quét ngang như muốn chặt đứt ngang hông, Lê Vĩ liền dùng đầu gối nghênh đón.
RẦM!
Cả hai đều bất động, nhưng mặt sàn dưới vị trí đứng của họ lập tức xuất hiện hai cái hố nhỏ.
Lê Vĩ đổi hướng, một quyền đập thẳng vào bả vai Lý Phách Thiên, Lý Phách Thiên không thèm né, dùng cơ vai cứng như cương thiết ngạnh kháng một chưởng này, đồng thời mượn lực xoay người, thọc một cú cùi chỏ cực hiểm nửa đầu của Lê Vĩ.
Lê Vĩ nghiêng người lướt qua trong gang tấc, năm ngón tay co lại thành trảo, xé rách không khí cào mạnh vào cánh tay Lý Phách Thiên, để lại năm vệt trắng xóa trên làn da màu đồng cổ của hắn.
Hai người ra chiêu nhanh như chớp giật, trong vòng mười nhịp thở ngắn ngủi đã đối công hơn ba ngàn hiệp.
Từ trung tâm chiến đài cho đến rìa ngoài, bất cứ nơi nào họ đi qua, không khí nơi đó đều bị nén ép đến mức phát nổ liên tục.
“Trời ạ… Đây thực sự là nhục thân của nhân loại sao?” Kiếm Mộng đứng bên ngoài xem mà đôi mắt đẹp trợn tròn, bàn tay nhỏ bé che chặt lấy khuôn miệng nhỏ nhắn vì kinh hãi.
Nàng là người tu kiếm, vốn chú trọng độ sắc bén và tốc độ, nhưng nhìn thấy cảnh tượng hai con quái vật này dùng cơ thể cứng chọi cứng, nàng tự hỏi liệu một kiếm của mình có thể để lại một vết xước trên người bọn họ hay không.
Kiếm Phong cũng nuốt một ngụm nước bọt, sắc mặt nghiêm trọng: “Lý Phách Thiên nổi tiếng toàn đại lục nhờ thân thể tôi luyện qua ngàn đao vạn hỏa, nhưng Tà Quân… hắn thoạt nhìn thư sinh như vậy, tại sao nhục thân lại có thể ngang ngửa, thậm chí còn có phần dung túng, tự tại hơn?”
Công Tôn Thuyên thì ánh mắt tràn ngập niềm tự hào.
Nàng khẽ cười, nói thầm:
“Bởi vì phu quân của ta… là tồn tại không thể dùng lý lẽ thông thường để suy xét.”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
