Chương 303: THỜI TẶC!

Chapter truyện / Chương 303: THỜI TẶC!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 303: THỜI TẶC! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 303: THỜI TẶC! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Đưa tiễn Hắc Bạch Vô Thường rời đi, Lê Vĩ quan sát mật thất…

Tuy bốn phía đều là vách đá lạnh lẽo, nhưng nơi này lại là một tiểu không gian có hàng nghìn mét vuông, bố trí sẵn một toà Gia Tốc Trận có thể vận chuyển nhanh gấp mười lần thời gian thực và một toà Tụ Khí Trận để hội tụ lực lượng trong trời đất.

“Điều kiện không tệ!”

Lê Vĩ hài lòng nhếch mép, nhẹ động ý niệm… đem Hắc Bạch Song Linh triệu hoán ra ngoài.

“Hít… nơi này là?” Hai nữ vừa hiện thân, liền kinh ngạc đến ngây người.

Hiển nhiên cũng bị chất lượng môi trường làm cho ngạc nhiên, cảm tưởng như đang lạc vào động thiên phúc địa nào đó.

“Vị Diện Tầng Hai!” Lê Vĩ nói:

“Các nàng ở đây tu luyện, tin tưởng không lâu sẽ đột phá Hồn – Minh Tiên!”

“Hoá ra là vậy, chênh lệch cũng nhiều quá đi!” Bạch Trinh cảm thán không ngớt.

“Chất lượng hồn khí, tử khí ở đây cao thật.” Ánh mắt Hắc Huyền sáng ngời, thật sự quá thích hợp để người sở hữu Tử Vong Sát Hồn như nàng tu luyện.

“Ta cũng muốn đột phá!” Lê Vĩ cười tủm tỉm, chỗ tốt như vậy… dại gì không tận dụng?

Ba người ăn ý tiến vào Gia Tốc Trận khoanh chân ngồi xếp bằng.

Lê Vĩ đang định sử dụng Càn Khôn Cốt mở ra Tiểu Càn Khôn, Tiểu Đồng liền lên tiếng nhắc nhở:

“Đừng dại dột, với tu vi của ngươi bây giờ… muốn gia tốc thời gian ở vị diện cao cấp này là tự tìm đường chết, phản phệ so với thăm dò Địa Cơ cũng chẳng kém đâu.”

Lê Vĩ giật mình, suýt chút quên mất vấn đề này.

Hắn âm thầm nhức cả trứng, xem ra còn cả một chặn đường dài phát triển nếu muốn thích nghi và sinh tồn ở Vị Diện Tầng Hai.

Tuy rằng hắn có ưu thế là một Âm Dương Sứ Giả, nhưng đừng quên những thủ đoạn chiến đấu khác của hắn ở nơi này chẳng là gì cả.

Bạo Uyên Kiếm là Cửu Tinh Danh Khí, nhưng thử đụng độ Tiên Khí hay Tiên Bảo chân chính… e rằng cũng lâm vào thế hạ phong.

Lại giống như Vô Ảnh, Ma Lâu Kiếm, Viêm Dương Đao… tất cả cũng phải đạt đến cấp Tiên mới phát huy được tác dụng.

Bằng không dù Lê Vĩ có yêu nghiệt đến đâu, đụng độ đối thủ lấy Tiên Khí, Tiên Bảo ra nện… kết cục cũng chẳng thể tốt đẹp.

“Gánh nặng đường xa, nhưng đột phá tu vi mới là quan trọng!”

Hắn khoanh chân xếp bằng, bắt đầu hấp thụ năng lượng xung quanh, vận chuyển Đại Tội Thất Hình Quyết.

Hắc Huyền và Bạch Trinh cũng ngồi bên cạnh, vận chuyển Cửu Minh Chiến Pháp.

VÙ VÙ VÙ…

Theo Hồn Khí, Tử Khí, Âm Khí… các nguồn lực lượng cường đại ở Vị Diện Tầng Hai xâm nhập thể nội.

“A…”

Chỉ vài ngày trong Gia Tốc Trận, Hắc Huyền và Bạch Trinh đã hưng phấn rên rỉ, Minh Hồn ngưng thực đến cực hạn, cứng cáp và dẻo dai hơn cả nhục thân.

Bình cảnh dễ dàng bị phá tan, hai nàng đột phá Cửu Chuyển Minh Tu, Cửu Chuyển Hồn Tu một cách đơn giản.

Lê Vĩ thì chậm hơn khá nhiều, bởi vì hắn có nhiều Hồn hơn các nàng… cũng muốn đột phá nhiều thứ hơn.

Âm Khí được Siêu Nguyên Anh, Thiên Tàn và Địa Khuyết hấp thụ.

Hồn Khí được hai kiện Hồn Thai Khí, Linh Hồn và Minh Hồn hấp thụ.

Cảm thấy vẫn chưa đủ, Lê Vĩ lấy ra Cùng Kỳ Minh Hồn mà Diêm Vương cho mình, bỏ vào trong miệng luyện hoá.

ẦM ẦM ẦM…

Tiểu cảnh giới lúc này dễ dàng bị trùng kích, tu vi của Lê Vĩ một lần nữa đề thăng.

Minh – Hồn Bát Chuyển Viên Mãn.

Đại Thừa Viên Mãn.

Thậm chí, hắn tận dụng luôn trọng lực và sức ép không gian cực mạnh ở nơi này… tác động vào cơ thể của mình, tàn phá dữ dội.

Sau đó lại sử dụng Rượu Đế nhằm phục hồi từ trong ra ngoài.

Rốt cuộc, cũng thành công đột phá Bát Chuyển Thể Tu Viên Mãn.

Hài lòng mở mắt ra, nhìn thấy Hắc Huyền và Bạch Trinh đang củng cố cảnh giới, Lê Vĩ tò mò hỏi:

“Các nàng ấy sao không độ kiếp?”

Nên biết rằng Cửu Chuyển Hồn Tu sánh ngang với Độ Kiếp Kỳ, theo lý đột phá đến đây phải gặp Thiên Kiếp mới đúng.

“Thiên Kiếp của Độ Kiếp chỉ xuất hiện ở thế giới cấp thấp… đối với Vị Diện thuộc về Tiên như ở nơi này, nó sẽ không thèm khảo nghiệm.” Tiểu Đồng nói.

“Trúng mánh rồi!” Lê Vĩ mừng rỡ:

“Vậy chỉ cần ta đột phá Độ Kiếp ở đây, sẽ không cần trải qua Thiên Kiếp sao?”

“Đúng thế, nhưng ngươi đừng vui vẻ!” Tiểu Đồng lắc đầu:

“Muốn xây nên vô thượng căn cơ, độ kiếp là giai đoạn trọng yếu… phải vượt qua Độ Kiếp ở từng thế giới, từng Vị Diện, vừa có kinh nghiệm vừa có trải nghiệm, sẽ tốt hơn cho con đường đại đạo của ngươi.”

“Lời khuyên cho ngươi, hãy quay về Vị Diện Tầng Một độ kiếp, quay về Dương Thế độ kiếp!”

“Hả?” Sắc mặt Lê Vĩ thoáng cái mộng bức:

“Phiền toái như thế sao? Vậy tại sao Hắc Bạch Song Linh không cần?”

“Không những các nàng không cần, mà rất nhiều kẻ được đặc cách lên tầng hai cũng sẽ như thế, bọn họ không biết được ý nghĩa sâu xa bên trong…” Tiểu Đồng trịnh trọng nói:

“Hãy tin tưởng ta, tương lai ngươi sẽ hiểu vì sao cần thiết trải qua từng giai đoạn, không thể bỏ sót.”

“Ở mỗi thế giới mà ngươi trải qua, ngươi cần phải độ kiếp vượt giới!”

“Được!” Lê Vĩ trịnh trọng gật đầu.

Tiểu Đồng đã từng đồng hành với Quỷ Cốc Tử, hiểu biết và kiến giải của nó về tu luyện, rèn đúc căn cơ chắc chắc vượt xa phần lớn người khác…

Nếu nó cảm thấy cần thiết độ kiếp từng tầng một mà không chơi “nhảy cóc”, vậy thì Lê Vĩ sẽ chọn tin tưởng.

Nghĩ đến đây, hắn tập trung tu luyện… củng cố căn cơ đến chạm gần Độ Kiếp rồi dừng lại.

Ung dung đứng lên, Hắc Bạch Song Linh mở ra đôi mắt đẹp nhìn hắn:

“Công tử muốn đi à?”

“Ừm!” Lê Vĩ gật đầu:

“Các nàng ở đây tu luyện đến Hồn – Minh Tiên luôn càng tốt!”

Nói xong, hắn đem một phần ba mỏ Minh Tiên Thạch giao cho hai nữ, căn dặn:

“Tốc độ tu luyện của ta không nhanh bằng hai nàng, nên ta cần hai nàng đột phá thật nhanh để giúp ta lăn lộn tại Tiên Giới.”

“Bọn thiếp sẽ không để công tử thất vọng!” Hắc Huyền và Bạch Trinh kiên định gật đầu, ánh mắt ngập tràn cảm động.

Tài nguyên quý giá như Minh Tiên Thạch, công tử vậy mà tiện tay cho các nàng nhiều như thế…

Phải biết rằng một khối đã đủ hàng loạt Độ Kiếp Kỳ điên cuồng, tranh đoạt đến máu chảy đầu rơi.

Làm sao có thể không nỗ lực?

Lê Vĩ hài lòng gật gù, kích hoạt Diêm Vương Lệnh cấp một.

Không gian vặn vẹo bao trùm lấy hắn… biến mất tại chỗ.

“Hả? chỗ này là đâu?”

Lê Vĩ sắc mặt khẽ biến, suýt chút ngạt thở…

Hắn phát hiện mình đang đứng ở bên ngoài tinh không như một vũ trụ, xung quanh có các ngôi sao, mặt trời đỏ, các hành tinh lân cận, xa xa còn có mặt trăng…

Mà dưới chân, thình lình chính là một tinh cầu được chia thành hai đại khu vực, ở giữa có vùng biển lớn ngăn chặn…

“Đang ở ngoài vũ trụ, tinh cầu phía dưới là tiểu thế giới!” Tiểu Đồng nói:

“Mau trở về! cẩn thận có cường giả cấp Tiên đi ngang làm thịt ngươi!”

“Moá, sao bị dịch chuyển đến chỗ này vậy?” Lê Vĩ mắng thầm trong bụng, dốc sức hướng về phía sau lao vọt xuống.

“Từ Vị Diện Tầng Hai trở về, đương nhiên là không thể chuẩn xác như cũ!” Tiểu Đồng thản nhiên nói:

“Không gian ở đó rất trâu, Diêm Vương Lệnh cấp một khó mà điều chỉnh phương hướng.”

Lê Vĩ khoé miệng giật giật, cũng may là vẫn trở về thế giới cũ… lạc vào thế giới khác thì chẳng biết thế nào.

XOẸT

Đột ngột có một bóng trắng lướt qua như quỷ mị.

Lê Vĩ còn chưa kịp phản ứng, Nhẫn Trữ Vật đeo trên tay đã biến mất.

“Mau trả lại!” Hắn giận dữ gầm lên, Hơi Thở Bạo Long ngưng tụ trong miệng, hướng về cái bóng trắng kia bắn ra.

OÀNH…

Một cột huỷ diệt bắn phá giữa tinh không, oanh tạc về phía bóng trắng.

“Hừ!” Có tiếng hừ lạnh vang lên, một lớp lực lượng hình thành màn chắn, dễ dàng ngăn chặn Hơi Thở Bạo Long của Lê Vĩ.

“Tiên Lực!?” Lê Vĩ sắc mặt co rúm, vậy mà xui xẻo như thế… ở ngoài vũ trụ đụng độ Tiên rồi.

“Tưởng gì ghê gớm, hoá ra là một tên nghèo kiết xác!” Thanh âm khinh bỉ vang lên, Nhẫn Trữ Vật bị ném ngược trở lại.

Bóng trắng dừng lại, Lê Vĩ lúc này mới nhìn rõ diện mạo của đối phương, trong mắt loé lên dị sắc.

Chỉ thấy trước mặt là một nữ nhân mặc áo da màu trắng bót sát người, để lộ những đường cong uyển chuyển, tuy rằng không nở nang nhưng mang đến cảm giác vô cùng năng động và săn chắc, linh hoạt dẻo dai vô cùng.

Nàng có làn da trắng như ánh sao phía xa, đôi mắt to tròn long lanh ẩn chứa vẻ hoạt bát, ngũ quan thanh tú, tinh tế với những đường nét trong veo…

Mái tóc đen cắt ngắn ngang vai, để lộ chiếc cổ thon dài như thiên nga.

Đặc biệt là một đôi chân rất thẳng, rất dài hút hồn vô cùng.

Bỗng nhiên, Lê Vĩ phát giác được mấy cái Tinh Động trong đan điền hơi rung chuyển.

Hắn giật mình, vội vàng mở ra Thấu Mệnh Nhãn quan sát.

“Hít!”

Mấy khối bia đá hiện ra, nhưng thứ khiến Lê Vĩ quan tâm nhất chính là một tấm bia đá toả sáng chói mắt, không thể nhìn rõ thông tin.

Chiếu Mệnh Thần Tinh, tuyệt đối chuẩn xác.

Nữ nhân này là một Tinh Nữ, hơn nữa còn là một Tinh Nữ cấp Tiên.

“Tiểu tử nghèo, làm mất thời gian của bổn cô nương!” Nữ nhân hướng Lê Vĩ làm mặt quỷ.

Lê Vĩ trong lòng cười trộm, Nhẫn Trữ Vật của ta đương nhiên chẳng có giá trị gì, bên trong chỉ là số ít Linh Thạch phòng thân.

Những thứ giá trị nhất đều để trong Chiến Giới Châu, giấu trong đan điền hết rồi.

Nhưng nói gì thì nói, nữ nhân này tuỳ tiện đã dễ dàng đoạt mất Nhẫn Trữ Vật của mình, thủ đoạn cướp này không đơn giản đâu.

“Thời Tặc, ngươi đứng lại!”

Từ phía xa, vài tiếng gầm thịnh nộ vang lên.

Chỉ thấy có một toà Phi Thuyền lướt giữa càn khôn, đang lao đến với tốc độ kinh khủng chẳng khác nào sao băng.

“Đến thật nhanh!” Nữ tử bĩu môi, sau đó xoay người.

Thời Gian Gia Tốc, nàng ta thoát ẩn thoát hiện.

Chưa đầy nửa hơi thở, đã biến khỏi tầm quan sát của Lê Vĩ…

“Thời Tặc?” Lê Vĩ khoé miệng giật giật, nữ nhân này tên có một chữ “Tặc”? chẳng trách tiện tay đã thó đi Nhẫn Trữ Vật của mình.

Hắn không dám tiếp tục ở lại, liền thi triển Dịch Chuyển Không Gian trở về…

Phi Thuyền kia cũng chẳng thèm quan tâm một con kiến hôi ở hạ giới như hắn, chỉ hướng về phía Thời Tặc đuổi theo.

“Tiếc thật…”

Tiến vào trong thế giới, nhìn bầu trời trong xanh, cảm thụ linh khí tinh thuần, Lê Vĩ vẫn còn lưu luyến chép miệng.

Khó khăn lắm mới gặp một Tinh Nữ cấp Tiên, còn chưa kịp mở miệng nói lời nào thì địch nhân của nàng đã đuổi đến…

“Có vẻ là một Tinh Nữ không an phận, trộm cắp khắp nơi, gây thù chuốc oán.” Tiểu Đồng bất đắc dĩ nói:

“Nếu ngươi muốn ký Tinh Ước với nàng ta, cũng nên chuẩn bị tâm lý!”

Lê Vĩ gật gù, hắn không thấy rõ thông tin từ Chiếu Mệnh Thần Tinh của nàng… chứng tỏ nàng vẫn chưa có Tinh Chủ.

Một Tinh Nữ vô chủ, đối với Phục Tinh Giả như Lê Vĩ có sức hấp dẫn trí mạng, tu vi của nàng ấy còn cao.

Ân oán hay hận thù gì của nàng, hắn sẵn sàng gánh vác.

“Nếu đã có duyên gặp một lần, tin tưởng sẽ có lần kế tiếp!” Lê Vĩ tươi cười.

Bởi vì hắn đã có sự kết nối với dòng chảy khí vận của nàng ấy…

Trong tương lai chỉ cần ở không xa, hắn sẽ cảm ứng được.

“Cũng chẳng biết là Thiên Tinh hay Địa Tinh!” Lê Vĩ vuốt cằm, ghi nhớ hình tượng thiếu nữ.

Tuy không tuyệt sắc theo kiểu khuynh quốc khuynh thành, hồng nhan hoạ thuỷ, nhưng đó là một vẻ đẹp năng động, cá tính và hoạt bát… cũng rất ấn tượng.

Có chút đáng yêu…

Lắc đầu cười một tiếng, hắn thả người bay xuống phạm vi Huyền Binh Đại Lục.

Động ý niệm, Minh Ma Long Tiễn hiện ra dưới chân.

Lê Vĩ ngự khí phi hành, muốn thử chất lượng của Hồn Thai Khí… tìm phương hướng của Kiếm Sơn Trang mà đến.

Hắn vừa lướt đi, Minh Ma Long Tiễn vừa hiển hoá thành hư ảnh của một tôn Ma Long như mây đen cuồn cuộn quấn ở dưới chân, có vài phần khí phách và khó lường.

Dọc theo đường bay, không ít tu sĩ bị hấp dẫn bởi Hồn Thai Khí của hắn.

Bất quá cảm nhận được tu vi Lê Vĩ không thấp, cũng chẳng ai dám đến gây sự.

Băng qua một vùng sơn lâm, tiến gần đến phạm vi Kiếm Sơn Trang…

“Hồn Thai Khí thật hiếm, ta thích!”

Bất chợt, một cảm giác nguy hiểm ập đến.

Thiên Tàn xuất hiện trong tay, Lê Vĩ gặt thẳng ra sau.

KENGGG!

Ma sát dữ dội, lực lượng chấn động… Lê Vĩ sừng sững bất động.

Mà kẻ kia thì trượt dài hàng trăm bước giữa không trung.

“Xem nhẹ ngươi!” Thanh âm lạnh lẽo vang lên, kẻ tập kích thi triển Hắc Ám Chi Lực như vòi rồng, bao trùm cả cánh rừng, thân ảnh hoà vào đêm đen.

“Là sát thủ à?” Lê Vĩ nhếch mép.

Chỉ có Sát Thủ mới có phong cách hành sự như vậy, ám sát con mồi thất bại liền lẫn trốn mất dạng.

Nhưng mặc kệ thủ đoạn ẩn trốn, hoà vào bóng tối của ngươi cường đại đến đâu…

Lê Vĩ không dò tìm người, không tìm bóng, càng không cần khoá chặt mục tiêu.

Hắn vận dụng Đại Tội Thất Hình Quyết, cảm ứng dao động cảm xúc.

Dù ngươi là một Sát Thủ, ngươi cũng có cảm xúc… Trừ phi là người thực vật hoặc thứ vô tri mà thôi.

Quả nhiên theo cảm ứng, tham lam, tức giận trong một gốc tối ập đến…

Tên sát thủ này vẫn chưa thật sự rời đi, trái lại giả vờ trốn, rình rập tìm cơ hội khác ra tay.

Lê Vĩ cười gằn, Tiểu Càn Khôn bành trướng, bao trùm toàn bộ khu rừng.

Trong nháy mắt, không gian và thời gian đình trệ.

“Không xong!” Sát thủ sắc mặt kịch biến, không nghĩ đến con mồi mình tuỳ tiện nhắm vào lại sở hữu năng lực như vậy.

Có thể thao túng Thời Không trong phạm vi rộng?

Hắn xoay người, tu vi Hợp Nhất Cảnh bạo phát…

Chuỷ Thủ trong tay ngân vang, cùng chủ nhân cộng hưởng, kết nối cùng thiên địa…

Sức mạnh đại tăng, vung lên Chuỷ Thủ muốn chém nát Tiểu Càn Khôn.

“Khằng khặc!”

Ngay khi hắn vừa hành động, tiếng cười quỷ bí vang vọng lên làm tê dại cả da đầu.

Dạ Tâm từ dưới bóng đêm ngay dưới chân sát thủ trỗi dậy, Địa Khuyết lãnh khốc móc lên!

Chơi ẩn nấp đánh lén? Ta chính là tổ tông!

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com