Chương 304: DIỄN NGŨ HÀNH!

Chapter truyện / Chương 304: DIỄN NGŨ HÀNH!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 304: DIỄN NGŨ HÀNH! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 304: DIỄN NGŨ HÀNH! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Địa Khuyết trong tay Dạ Tâm cực kỳ hung tợn, móc thẳng vào cổ họng của tên sát thủ…

ROẸT!

Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến hắn không kịp né tránh, áo choàng đen trên thân toả ra một luồng lực lượng vô hình chặn lấy Địa Khuyết, tạo ra tiếng ma sát như kim loại.

Áo choàng bị xé toạc, thành công ngăn chặn một đòn trí mạng, hiển nhiên nó là một kiện pháp bảo cao cấp.

“Kẻ này ở đâu ra?” Sát thủ sắc mặt tái mét, nhưng phản ứng cũng cực kỳ nhanh, chuyển mình cầm Chuỷ Thủ trong tay đêm vào giữa trán Dạ Tâm.

KENG!

Dạ Tâm nâng Địa Khuyết lên nghênh đón, hai kiện gặt thẳng vào nhau tạo ra tiếng va đập kinh khủng, không phân cao thấp.

“Chờ đó cho ta!” Sát thủ trong lòng phẫn nộ, nhưng ngoài mặt không nói câu nào, biết rằng mình đụng phải kẻ không dễ chơi, liền muốn thi triển Độn Pháp bỏ trốn.

Nhưng ngay khi hắn niệm khẩu quyết, thì từ trong bóng tối mênh mông… từng cái nhánh cây như xiềng xích phủ đầy gai nhọn đã lặng lẽ tiến ra, khoá chặt lấy thân thể, tay chân của hắn.

ONG!

Chuỷ Thủ trên tay sát thủ gầm lên phẫn nộ, nó toả ra cùng lúc ba loại Dị Thuộc Tính cường đại.

Một loại là Phệ Linh Hắc Diễm là ngọn lửa màu đen, có khả năng thiêu đốt và thôn phệ linh lực… phóng hoả đốt thẳng về phía những nhánh cây quỷ dị.

Một loại là Hắc Ám Song Dực, mọc ra một đôi cánh nhỏ màu đen ngay tại chuôi chuỷ thủ, gia tăng tốc độ tấn công.

Loại cuối cùng là Huyết Sát Lôi Đình, dị lôi có màu đỏ loé lên từ trên mũi nhọn, gia tăng lực tàn phá.

Vừa thiêu đốt, vừa tăng tốc, vừa cường lực… Chuỷ Thủ hướng đến bóng cây đâm thẳng vào.

Nhưng đáp lại nó, Lê Vĩ đã bất chợt xuất hiện, Thiên Tàn và Địa Khuyết kết hợp thành Tàn Khuyết Nhận, Âm Dương Chi Lực vận chuyển, các loại Dị Thuộc Tính bùng nổ, chém thẳng vào.

OÀNH!

Một tiếng vang lớn, các loại Dị Vật va chạm mãnh liệt tạo ra tiếng nổ tung, Tàn Khuyết Nhận áp đảo hoàn toàn thanh Chuỷ Thủ, suýt chút nghiền nát nó khiến tên Sát Thủ nhận phản phệ nghiêm trọng, liên tục thổ huyết.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Tên sát thủ hoảng hốt, khi hắn vừa bị thương… đã bị Thôn Linh Ma Thụ khoá chặt không thể cử động, toàn thân cố gắng giãy dụa nhưng càng vùng vẫy lại càng bất lực.

Kinh hãi và đau đớn hơn ở chỗ, những gai nhọn cắm sâu vào, đang rút đi lực lượng, thậm chí là sự sống của hắn.

“Kẻ diệt ngươi!” Lê Vĩ hờ hững, ánh mắt hứng thú quan sát Chuỷ Thủ.

Ba loại Dị Thuộc Tính này cũng khá ngon đó.

“Ngươi không được!” Tên sát thủ gầm lên, vẫn đang nỗ lực bạo phát tu vi Hợp Nhất Cảnh để chiến đấu.

Nhưng càng phóng thích tu vi, càng bị rút đi nhanh chóng… sắp thành một cổ thây khô.

Trong khi đó, sát khí của Lê Vĩ đã khoá chặt lấy hắn.

Vốn mẫn cảm với sát ý và sự tử vong, sát thủ thật sự sợ chết rồi, liền chuyển giọng uy hiếp:

“Ngươi không thể, ta chính là tiểu đệ tử của Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ, ngươi dám giết ta… sư phụ ta sẽ không tha cho ngươi!”

Lê Vĩ ồ lên một tiếng, sắc mặt đầy sợ hãi: “Thật thế à?”

“Không sai!” Tên sát thủ ngạo nghễ, thấy đối phương kiêng kỵ, liền trầm giọng nói:

“Mau thả ta ra, tự dâng Thai Khí… có thể cho ngươi sống như một phàm nhân.”

“Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ là nhân vật chấp chưởng Đệ Nhất Danh Khí – Huyền Minh Chuỷ Thủ đó sao?” Lê Vĩ trầm giọng hỏi lại.

“Đúng vậy!” Sát thủ khẳng định chắc nịch.

“Đếch quan tâm!” Lê Vĩ cười tà.

“Ngươi!?” Sát thủ trợn mắt há hốc mồm, đang muốn lên tiếng.

PHỐC!

Máu tươi cuồng phún, Tàn Khuyết Nhận mượn lấy thủ cấp, Diêm Vương Lệnh rút lấy Linh Hồn.

Thai Khí Chuỷ Thủ kia mất đi chủ nhân, bị Lê Vĩ chụp lấy, tuỳ tiện ném vào Chiến Giới Châu.

Mà ngay khi tên sát thủ tử vong, từ trong trái tim của hắn, một dấu ấn có hình dạng dao găm cắm vào đầu lâu bay ra, xông thẳng vào Lê Vĩ, khảm lên linh hồn hắn.

Hiển nhiên, đã định vị hung thủ thành công.

“Thú vị đấy…” Lê Vĩ vuốt cằm.

Cái loại đánh dấu định vị này, hắn có thể cưỡng ép dùng Địa Ngục Hoả thiêu đốt nó thành hư không.

Nhưng hắn cũng muốn xem thử, cái gọi là Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ này rốt cuộc có bao nhiêu cân lượng.

Liệu có dám đến báo thù cho đệ tử hay không…

Mặc kệ dấu ấn này, Lê Vĩ tiêu sái tự tại quay về Kiếm Sơn Trang.

Trực tiếp dịch chuyển không gian, tiến vào trang viên ở trung tâm… nơi Công Tôn Thuyên và Kiếm Phong cùng các cao tầng đang thương lượng.

“Trở về rồi?” Công Tôn Thuyên trong mắt loé lên ý cười, hắn về sớm hơn nàng dự kiến.

“Ừm, mọi việc đều ổn!” Lê Vĩ gật đầu.

“Tham kiến Tà Quân!” Kiếm Phong và các trưởng lão chắp tay chào hỏi.

“Tự nhiên đi!” Lê Vĩ cười ngồi xuống bên cạnh.

Kiếm Mộng khéo léo tiến đến rót trà cho hắn, còn gọt vài khoả Linh Quả thơm ngon.

Lê Vĩ thuận miệng uống trà ăn trái cây, lại nghe Công Tôn Thuyên nói:

“Vừa lúc có chuyện cần chàng ra tay!”

“Hừm?” Lê Vĩ ra vẻ lười biếng:

“Vi phu vừa trở về, còn chưa kịp nghỉ ngơi một phen, lại có việc cho ta?”

“Hừ, chính sự quan trọng!” Công Tôn Thuyên nghiêm mặt.

“Chính sự gì?” Lê Vĩ hiếu kỳ.

Kiếm Phong lúc này mới giải thích: “Thời gian qua, Kiếm Sơn Trang vận dụng các mối quan hệ để lôi kéo những thế lực khác kết minh, đã liên hệ được với Mâu Gia và Lý Phách Thiên.”

Lê Vĩ ánh mắt loé lên, Lý Phách Thiên là nhân vật sở hữu Danh Khí đứng hạng ba trên Danh Khí Bảng – Cuồng Thiên Phủ…

Còn Mâu Gia Chủ cũng là kẻ chấp chưởng Ngũ Hành Mâu, xếp hạng 10 trên Danh Khí Bảng đây mà.

Đều là nhân vật Chiến Kiếp Cảnh Đỉnh Phong…

Thấy hắn tò mò, Công Tôn Thuyên nói: “Cái tên Lý Phách Thiên Kia không thành lập thế lực, là một tán tu độc lai độc vãng, sở thích duy nhất là tìm người so kè nhục thân, tìm người đánh nhau, phân cao thấp về sức mạnh của Danh Khí.”

“Biết đến chiến tích của chàng và Bạo Uyên Kiếm, chỉ cần chàng chấp nhận tỷ thí và đánh bại hắn… hắn sẽ đầu nhập vào chúng ta.”

“Chính xác!” Kiếm Phong nở nụ cười: “Trước đó Đại Mông Quốc Chủ cũng được Lý Phách Thiên khiêu chiến, kết quả đã thảm bại rồi.”

Lê Vĩ gật gù, ở trong cùng cảnh giới… cường giả Man Di Chi Địa rất khó đánh thắng cường giả Huyền Binh Đại Lục.

Đại Mông Quốc Chủ tuy cũng là Thể Tu hàng đầu, ngoài ra còn là Ngự Thú Sư… nhưng bại trước kẻ sở hữu Danh Khí hạng 3 cũng là điều dễ hiểu.

Chẳng trách trên Danh Khí Bảng không có thế lực của Lý Phách Thiên, hoá ra con hàng này là một tán tu ưa thích bạo lực…

Lý Phách Thiên nếu đã nghe qua tin tức về Lê Vĩ, sẽ biết hắn là một Thể Tu, còn có Bạo Uyên Kiếm cường đại, sinh ra hứng thú đánh nhau một trận là bình thường.

“Nhận kèo!” Lê Vĩ thoải mái đáp ứng:

“Mâu Gia kia thì sao?”

“Mâu Gia là gia tộc chủ tu ngũ hành, bọn họ ưa chuộng năm loại thuộc tính Kim – Thuỷ – Mộc – Hoả – Thổ… cả tộc cũng tinh thông luyện đan, luyện khí, trồng trọt thiên tài địa bảo.” Kiếm Phong giải bày:

“Đặc biệt, Mâu Gia Chủ có sở thích nghiên cứu luyện đan, lai tạo giống các loại thực vật, tài nguyên.”

“Mâu Gia Chủ từng thử chữa trị cho trường hợp của Hải Tố tiểu thư nhưng đã thất bại…”

“Nghe tin Tà Quân là người đã trị dứt điểm cho Hải Tố tiểu thư, Mâu Gia Chủ vô cùng phấn khởi, muốn cùng ngươi thảo luận…”

“Nếu có thể khiến Mâu Gia Chủ tâm phục khẩu phục, Mâu Gia sẽ gia nhập Tà Quốc.”

“Moá!” Lê Vĩ nghe xong liền chửi thề, trừng mắt nhìn bọn họ nói:

“Ta muốn các vị tìm kiếm đồng minh giúp ta, kết quả kèo nào cũng cần ta phải ra mặt là sao? Phiền chết đi được.”

“Chuyện này…” Kiếm Phong và đám trưởng lão xấu hổ gãi gãi đầu.

“Chàng nghĩ để thuyết phục những thế lực đứng đầu đơn giản lắm sao? Nếu dễ dàng thì Liên Minh Đại Quốc đã sớm thành công rồi, đâu đến lượt chúng ta?” Công Tôn Thuyên liếc xéo đôi mắt đẹp:

“Thật ra Kiếm Sơn Trang, Huyền Hải Thương Thành, Hồn Khí Thế Gia cũng đã chiêu mộ được hàng trăm thế lực từ Lục Tinh đến Cửu Tinh Thượng Phẩm rồi… không phải chưa có thu hoạch.”

“Vậy còn tạm được!” Lê Vĩ mỉm cười.

“Thế chàng muốn đi đâu trước đây?” Công Tôn Thuyên hứng thú.

“Đến Mâu Gia!” Lê Vĩ nhún vai:

“Tiện thì gọi tên Lý Phách Thiên đến luôn, giải quyết cho xong một thể.”

Vài ngày sau, bốn người đã đứng trên một đỉnh núi lơ lửng giữa tầng mây.

Lê Vĩ, Công Tôn Thuyên, Kiếm Phong và Kiếm Mộng.

Phóng tầm mắt nhìn ra xa, cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả một người kiến thức rộng rãi như Công Tôn Thuyên cũng phải gật gù.

Mâu Gia Địa Giới không hổ danh là gia tộc nắm giữ Ngũ Hành Mâu – Danh Khí xếp hạng thứ 10 trên Danh Khí Bảng.

Nơi này không xây dựng thành trì kiên cố theo lối thông thường, mà là một toà trận pháp khổng lồ phân bố năm vùng sinh thái rõ rệt, vận chuyển tuần hoàn theo đúng quy luật tương sinh tương khắc của Ngũ Hành.

Đông Phương Chi Mộc hay còn gọi là Mộc Vực, đại ngàn rậm rạp xanh mát, vạn niên cổ thụ cao chọc trời. Từng luồng linh khí mang theo sinh cơ dạt dào hóa thành những làn sương mù màu lục nhạt bao phủ khắp nơi.

Tây Phương Chi Kim gọi là Kim Vực, những ngọn núi trọc sừng sững, toàn thân lấp lánh ánh kim loại màu vàng ròng, bạc trắng hoặc đồng cổ, đây chính là khu vực rèn đúc vũ khí và khai thác khoáng thạch cốt lõi của gia tộc.

Nam Phương Chi Hỏa gọi Hoả Vực, núi lửa mang theo dung nham đỏ rực, địa hỏa phun trào liên tục nhưng lại được giới hạn bởi một trận pháp vô hình. Sức nóng khủng khiếp bốc lên nghi ngút, cung cấp nguồn hỏa diễm tinh thuần nhất để các luyện đan sư và luyện khí sư…

Bắc Phương Chi Thủy gọi Thuỷ Vực, một hồ nước sâu thẳm không thấy đáy, từng làn sóng nước dập dềnh mang theo hàn khí buốt giá, là nơi nuôi dưỡng những loài thủy sinh kỳ dị cùng các loại dược thảo thuộc tính băng, thủy…

Trung Ương Chi Thổ là Thổ Vực, vùng đất trung tâm có màu vàng thẫm phù sa, phì nhiêu vô cùng. Nơi này dựng lên những tòa lầu các cổ kính bằng đá và đất nung, khí thế trầm ổn, nặng nề, điều hòa luồng năng lượng từ bốn phương tám hướng tụ hội về.

Nhìn cảnh tượng vĩ đại này, Lê Vĩ cũng phải gật gù: “Mâu Gia Chủ này quả thật là một kẻ cuồng học thuật. Bố trí được một cái đại trận Ngũ Hành tuần hoàn hoàn mỹ thế này để vừa phòng thủ, vừa tăng tốc độ sinh trưởng của linh dược, quả thực là tốn không ít tâm tư.”

“Tà Quân quá khen rồi!” Một giọng nói sang sảng đầy nội lực đột nhiên vang lên từ phía xa.

Từ trong hư không của Thổ Vực, một nhóm người dẫm trên một phiến lá khổng lồ màu ngũ sắc đang nhanh chóng lướt tới.

Ở Huyền Binh Đại Lục dùng Pháp Bảo phi hành, cũng là hiếm thấy.

Dẫn đầu là một lão giả hiền từ, mặc một chiếc trường bào dệt từ năm sợi tơ ngũ sắc khác nhau, thần thái của lão vừa có sự trầm ổn của Thổ thuộc tính, lại vừa mang theo vẻ tri thức như lão nhân trong thư viện nào đó…

Người này chính là Mâu Gia Gia Chủ – Mâu Tùng, một cường giả tu vi Chiến Kiếp Cảnh Đỉnh Phong.

Đi sau lão là ba vị trưởng lão tóc tóc bạc phơ, ai nấy đều tỏa ra dao động tu vi cực mạnh, sắc mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt nhìn về phía Lê Vĩ lại tràn đầy sự tò mò và một chút dò xét.

Đều là Chiến Kiếp Cảnh, có Sơ Kỳ, Trung Kỳ, Hậu Kỳ.

“Kiếm Trang Chủ, Tinh Vân Các Chủ, nghe danh đã lâu!” Mâu Tùng chắp tay hành lễ với Kiếm Phong và Công Tôn Thuyên trước, sau đó ánh mắt lập tức dán chặt vào người thanh niên áo đen lười nhác đứng bên cạnh:

“Vị này chắc hẳn chính là Tà Quân – Lê Vĩ, người đã danh chấn thiên hạ gần đây?”

Lê Vĩ cười nhạt, khẽ chắp tay đáp lễ: “Mâu Gia Chủ khách khí rồi, ta nghe nói ngươi muốn gặp ta để thảo luận y đạo, dược lý… thế là đến thăm một chuyến, tiện thu gia tộc này vào tay.”

Lời nói của Lê Vĩ thẳng thắn, không chút kiêng dè hay khách sáo, khiến ba vị trưởng lão phía sau Mâu Tùng khẽ biến sắc, định lên tiếng khiển trách nhưng đã bị Mâu Tùng đưa tay cản lại.

Mâu Tùng không hề tức giận, ngược lại cười to ha hả: “Tốt! Tà Quân quả nhiên là người sảng khoái! Lão phu đời này ghét nhất là những kẻ đạo mạo, nói chuyện vòng vo tam quốc. Mời bốn vị vào trong ngũ hành các uống trà, chúng ta vừa uống vừa đàm đạo!”

Bên trong Ngũ Hành Các – một tòa tháp cao nằm ngay ranh giới giao nhau của năm vùng thuộc tính, không khí tràn ngập một mùi thơm thảo dược thanh khiết dịu nhẹ.

Mọi người ngồi quanh một chiếc bàn tròn làm bằng Thiên Niên Trầm Hương Mộc, một loại gỗ cực kỳ quý hiếm có tác dụng an thần, tĩnh tâm cực tốt cho người tu luyện.

Kiếm Mộng khéo léo đứng một bên hỗ trợ thị nữ của Mâu Gia châm trà. Trà được dùng là Ngũ Sắc Linh Trà, nước trà chia làm năm tầng màu sắc rõ rệt không hề hòa lẫn, tỏa ra linh khí bốc hơi nghi ngút.

Mâu Tùng uống một ngụm trà, sau đó đi thẳng vào vấn đề chính, ánh mắt sáng quắc nhìn Lê Vĩ:

“Tà Quân, lão phu cũng không giấu diếm gì ngươi. Hải Tố tiểu thư của Huyền Hải Thương Thành bị chứng Quang Ám Phân Tranh từ nhỏ, lão phu từng tự mình tới chẩn trị ba lần nhưng đều vô pháp…”

“Tà Quân giải quyết nhờ vào một tay Y Thuật siêu phàm, thật sự bái phục.”

Một vị trưởng lão Mâu Gia ngồi bên cạnh – Mâu Nhất đại trưởng lão, cũng là một luyện đan sư có uy danh, lúc này vuốt râu lên tiếng:

“Phương pháp của Tà Quân, không biết học từ nơi nào?”

Không khí trong sảnh lập tức ngưng đọng lại. Kiếm Phong khẽ cau mày, còn Công Tôn Thuyên thì sắc mặt trầm xuống, trên thân đã lờ mờ tỏa ra một luồng khí thế băng lãnh…

Tò mò về sở học của người khác, đối với một số nhân vật… đây là điều tối kỵ.

Nhưng rõ ràng, trong mắt của người Mâu Gia chỉ có sự học hỏi, không phải lòng tò mò trần tục.

Thế nên Lê Vĩ khẽ mỉm cười: “Học được từ một lão tiền bối, tiếc là ta chưa đủ tư cách để y nhận làm đệ tử.”

“Ồ?” Lời này khiến tất cả khiếp sợ, đó rốt cuộc là lão quái vật gì? Ngay cả Tà Quân đại danh đỉnh đỉnh cũng không lọt vào mắt?

Mâu Tùng chợt hỏi một câu: “Theo Tà Quân, làm sao áp dụng Ngũ Hành một cách hoàn mỹ vào Y Đạo, Đan Đạo?”

Lê Vĩ cười cười, biết rằng đối phương đã bắt đầu… nhẹ nhấp một ngụm trà, từ tốn lên tiếng:

“Mâu Gia các ngươi nghiên cứu Ngũ Hành, luôn cho rằng Kim sinh Thủy, Thủy sinh Mộc, Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim là chân lý tối cao của vạn vật tuần hoàn, các bố trí Trận Pháp đã nói rõ điều đó… nên luôn áp dụng vào Y Đạo đúng chứ?”

Mâu Tùng và ba vị trưởng lão khẽ biến sắc, gật đầu thừa nhận. Đây vốn là thường thức y lý cơ bản nhất.

“Sai! Sai lầm hoàn toàn!” Lê Vĩ lắc đầu:

“Trong cơ thể con người, kinh mạch và huyết nhục không phải là những nguyên tố vô tri vô giác ngoài tự nhiên để các ngươi tùy tiện bài binh bố trận. Cái gọi là Ngũ Hành trong cơ thể sống, thực chất là sự vận hành của ngũ tạng: Tâm là hoả, Can là Mộc, Tỳ là Thổ, Phế là Kim, Thận là Thủy… Nhưng các ngươi lại quên mất một điều cốt lõi: Cực thịnh tất suy, vật cực tất phản!”

Lê Vĩ bước đến trước mặt Mâu Nhất đại trưởng lão, đột ngột chỉ tay vào ngực lão:

“Ngươi tự xưng là đại luyện đan sư, nhưng mỗi ngày đều tiếp xúc với hỏa diễm cực nóng của địa hỏa để luyện đan. Lâu dần, Can hỏa của ngươi quá vượng, dẫn đến Tâm âm bị tổn hao. Mỗi đêm vào giờ Tý, kinh mạch ở vùng sườn bên phải của ngươi có phải luôn truyền đến cảm giác đau nhói, nhói buốt như kim châm? Ngươi tự dùng đan dược thuộc tính Thủy để áp chế, nhưng càng áp chế thì cơn đau càng lan rộng ra vùng ngực, đúng hay sai?!”

Sắc mặt Mâu Nhất đại trưởng lão lập tức đại biến, từ giận dữ chuyển sang kinh hãi tột độ, mồ hôi hột trên trán rịn ra như tắm, lão lắp bắp chỉ vào Lê Vĩ:

“Ngươi… làm sao ngươi biết được? Chuyện này ta chưa từng nói với bất kỳ ai, ngay cả Gia Chủ cũng không biết!”

Mâu Tùng giật mình nhìn sang đại trưởng lão: “Mâu Nhất, chuyện này là thật sao?”

Mâu Nhất cúi đầu, cắn răng…

Lê Vĩ không dừng lại ở đó, hắn chuyển ánh mắt sang một vị trưởng lão khác có làn da hơi ngăm đen:

“Còn ngươi, Nhị trưởng lão. Ngươi tu luyện Thổ hệ công pháp kết hợp với kim loại chế khí, nhìn thì có vẻ vững chãi như núi, nhưng tỳ vị của ngươi đã sớm bị kim khí xâm thực, hóa thành ‘Kim khắc Thổ’ trong chính cơ thể của mình, kinh mạch toàn thân ngươi mỗi khi vận công đều có tiếng ma sát, thọ nguyên của ngươi… đã gần cạn rồi.”

Nhị trưởng lão nghe xong, sắc mặt xám ngoét như tro tàn, lập tức run rẩy suýt chút nữa ngã khỏi ghế.

Lúc này, toàn bộ sảnh nghị sự rơi vào một sự im lặng đáng sợ.

Ánh mắt của tất cả mọi người nhìn Lê Vĩ đã hoàn toàn thay đổi, không còn là sự nghi ngờ nữa, mà là một sự kính sợ…

Chỉ bằng mắt thường nhìn thoáng qua, hắn đã nhìn thấu triệt toàn bộ bệnh trạng giấu kín nhất của hai vị siêu cấp cường giả Chiến Kiếp Cảnh! Đây là loại nhãn lực quỷ thần gì?

Lê Vĩ hiện tại nhìn rất tuỳ ý, nhưng lại có dáng dấp của một đại tông sư… khiến nữ nhân như Kiếm Mộng, Công Tôn Thuyên ánh mắt trở nên si ngốc.

“Tà Quân… Lê Vĩ đạo hữu!” Mâu Tùng lúc này đã thay đổi xưng hô, đứng bật dậy, khom lưng hành lễ:

“Chỉ giáo của ngươi quả thực như sấm bên tai, thật khiến người nể phục!”

“Biết sơ sơ!” Lê Vĩ đáp.

Sắc mặt cả đám đầy vẻ quỷ dị, khoé môi giật giật.

Sau một hồi chấn động tinh thần, Mâu Tùng hít một hơi thật sâu, chắp tay nói: “Tà Quân, không biết có nguyện ý vì đám trẻ Mâu Gia khai sáng một chút? Để toàn tộc tâm phục khẩu phục.”

“Đi thôi!” Lê Vĩ nhún vai.

Rất nhanh, một quảng trường lớn hiện ra…

Năm cột đá khổng lồ dựng ở năm hướng của quảng trường.

Mỗi cột tượng trưng cho một loại Ngũ Hành.

Cột Kim được đúc từ một loại huyền kim trắng bạc, trên bề mặt lưu chuyển vô số hoa văn sắc bén như kiếm ý.

Cột Mộc được hình thành từ một gốc cổ thụ sống đã tồn tại hàng chục vạn năm, cành lá vẫn xanh tốt, rễ cây cắm sâu xuống lòng đất.

Cột Thủy là một dòng nước hình trụ lơ lửng giữa không trung, không hề có vật chứa nhưng vẫn cuồn cuộn chảy mãi không ngừng.

Cột Hỏa là một ngọn lửa màu lam tím cháy bất diệt, nhiệt độ cực cao nhưng lại không thiêu đốt bất cứ vật gì xung quanh.

Cột Thổ được tạo thành từ loại linh nham màu vàng sẫm, dày nặng như mang theo cả sức nặng của đại địa.

Xung quanh năm cột là hàng nghìn đệ tử của Mâu Gia, có luyện đan sư, dược sư, mỗi kẻ đều sở hữu ít nhất hai loại thuộc tính trong ngũ hành…

Giữa quảng trường, một vị Trưởng Lão của Mâu Gia đang giảng dạy:

“Gia Tộc chúng ta chủ luyện Ngũ Hành, nhưng chỉ cần tinh thông Hoả và Mộc đến một mức nào đó… ngươi đã đủ tiêu chuẩn là Luyện Đan Sư đỉnh cao.”

Lời này khiến các đệ tử gật gù không ngừng, ngay cả Công Tôn Thuyên cũng cảm thấy vài phần đạo lý.

Lê Vĩ cười nhẹ, lắc đầu… thong thả nói rằng:

“Vị trưởng lão này sai rồi, Luyện Đan cần cả Ngũ Hành, thậm chí là hơn… chỉ Hoả và Mộc muốn lên đỉnh cao là chưa đủ!”

“Vị này là?” Vị Trưởng Lão kia sắc mặt trầm xuống, mà không ít đệ tử cũng hiếu kỳ nhìn sang.

Mâu Tùng định nói, Lê Vĩ phất tay cản ông ta…

“Hôm nay, cùng chư vị Diễn Ngũ Hành trong Luyện Đan Chi Đạo một lần vậy!” Hắn bước đến cột màu xanh biếc, lên tiếng hỏi:

“Các ngươi nghĩ thế nào về Mộc?”

“Mộc thuộc tính thúc đẩy cho hạt giống sinh trưởng.” Một đệ tử cao giọng nói.

“Không chỉ như thế.” Lê Vĩ mỉm cười:

“Hạt giống này lưu trữ ký ức, lưu trữ hoàn cảnh, lưu trữ môi trường, lưu trữ quá trình trưởng thành… các ngươi có thể từ trong một gốc thực vật, nhìn thấu những năm tháng dài đằng đẳng mà nó phát triển hay không?”

“Có thể từ một gốc đại thụ vạn năm, nhìn về quá khứ những gì nó đã trải qua?”

Toàn trường im lặng, chân mày từng người nhíu chặt.

Hắn lại bước đến cột Kim, đặt tay vào hỏi: “Bản chất của Kim Thuộc Tính là thế nào?”

“Là cứng rắn!” Có người liền đáp, không ai nói thêm.

“Sai, là kết cấu và trật tự bên trong cực kỳ chặt chẽ!” Lê Vĩ lại lắc đầu:

“Một thanh kiếm sắc không phải vì có Kim bên trong nó, mà vì cấu trúc bên trong đạt đến mức hoàn mỹ, không một kẻ hở.”

“Giống như luyện đan, nếu cấu trúc của từng loại dược liệu hỗn loạn, dù những nguyên liệu các ngươi sử dụng đều là hảo hạng, vẫn chỉ luyện ra thứ phế thải.”

Đám đông kinh dị hít một hơi, hắn có thể từ Kim thuộc tính cứng rắn dẫn chứng đến quá trình luyện đan, cấu trúc đan dược, đây là ngộ tính bực nào?

Đặc biệt là những Luyện Đan Sư, trong mắt dần hiện vẻ thán phục.

Lê Vĩ bước đến cột Thuỷ, hỏi như trước: “Nước thì sao?”

“Mềm mại và ôn hoà, gần như không thể áp dụng vào Luyện Đan.” Nhị Trưởng Lão nhịn không được tham gia:

“Luyện Đan Sư từ xưa đến nay, không dùng đến nước!”

“Nếu ta nói Thuỷ là thứ vừa có thể kết dính, dung hợp vừa dùng để chia cắt thì sao?” Lê Vĩ vuốt cằm hỏi:

“Nếu hai loại nguyên liệu luyện đan không thể hoà hợp, ngươi sẽ làm sao?”

“Đương nhiên là không để luyện chúng nó cùng lò.” Mâu Tùng đáp.

“Lúc này là khi Thuỷ phát huy tác dụng, tại sao không tạo ra một loại dung dịch trung gian giữa chúng nó?” Lê Vĩ tủm tỉm:

“Thuỷ như cầu nối, giống hai quốc gia đối địch cần một vị sứ giả ôn hoà…”

“Hít…” Các Luyện Đan Sư hít sâu một hơi, lại có người vận dụng Thuỷ vào luyện đan theo cách như vậy?

“Vậy còn Hoả?” Lê Vĩ chỉ tay vào cột màu đỏ.

“Đương nhiên dùng để đốt lò và luyện đan, là thuộc tính quan trọng nhất!” Ngay cả Kiếm Phong cũng nói ra hiểu biết của mình:

“Hoả diễm càng cường đại, Dị Hoả càng cao cấp, Luyện Đan càng dễ dàng.”

“Sai lầm rất lớn.” Lê Vĩ bật cười.

“Lý do?” Cả đám nhíu mày.

“Luyện đan không cần lửa mạnh, ta cần đốt chuẩn xác!” Lê Vĩ thở dài:

“Một phần dược lực sẽ cần nhiệt độ, một phần dược liệu khác thì cần thời gian, lại có những phần dược liệu cần giữ lạnh…”

“Hơn nữa nếu để đốt lò, ta dùng Lôi Đình cũng có thể đánh ra hơi nóng.”

“Vậy thứ Luyện Đan Sư thật sự cần, là Hoả Diễm hay là khả năng làm chủ Nhiệt Độ?”

“Nếu dùng một loại Dị Hoả mạnh từ đầu đến cuối, đây còn là luyện đan sao? Các ngươi nấu canh thì có!”

Một số Luyện Đan Sư đỏ ửng cả mặt, Mâu Tùng đôi mắt sáng bừng…

Cuối cùng, Lê Vĩ lại bước đến cột màu nâu đất, tự nhiên nói ra:

“Thổ là nền móng, cũng là sự cân bằng… rượu quá mạnh, quá độc thường được chôn vào đất để khử độc, ổn định nhiệt độ, vừa bảo quản rượu, theo thời gian sẽ uống êm hơn, dịu hơn, ôn hoà hơn…”

“Cách này có thể xem là hấp thụ tinh hoa trời đất, có thể áp dụng với cả một số loại đan dược quá cuồng bạo.”

Nói xong tất cả, toàn trường tĩnh lặng, Lê Vĩ đảo mắt nhìn quanh… nhàn nhạt hỏi:

“Còn ai xem nhẹ Ngũ Hành trong Luyện Đan Chi Đạo?”

Phần phật.

Mâu Tùng phất lấy tà áo, cung kính hành đại lễ:

“Tùng nguyện bái Quân vi sư, xin hãy thu nhận!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com